Chương 46: Rắn săn mồi
Vệ Lăng bắt đầu chống cự, hai tay anh chống ở mép
giường bệnh, gồng sống lưng mình, không chịu lại gần đối phương.
“Tôi không thích bóng bầu dục, tôi thích cờ vua.”
Đối phương dựa sát tai Vệ Lăng, giọng nói nhẹ
nhàng như một giấc mơ.
Mạch máu trên trán Vệ Lăng sắp nổ tung, anh thật
lòng không ngờ Sion Kraven lại thông qua “Đại Sư” để xâm nhập mình.
“Có phải Ôn Chước còn bảo em, nếu em rơi vào tay
tôi, tôi sẽ lây nhiễm em bằng cách khiến em cực kỳ ngượng ngùng?”
Thả tôi ra!
“Thực ra, em đã bao giờ nghĩ đến việc vào xem đầu
Ôn Chước chưa? Hắn chỉ có đáng sợ hơn tôi thôi. Tôi đánh giá cao em, trân trọng
em, chắc chắn sẽ đối xử dịu dàng với em. Còn hắn…”
Đừng nghe y nói bậy, y là Noah!
Y là Noah!
Mỗi câu y nói đều tồn tại để lung lạc mình.
Lần trước Sion Kraven chế tạo ra khung cảnh kén
ngủ mặt trăng, định bẫy Vệ Lăng, lúc thất bại thậm chí còn muốn bóp chết anh
trong thế giới nhận thức!
Tên này bảo mình dịu dàng, đúng là nhảm nhí!
“Ôn Chước à… điên cuồng muốn mỗi một tế bào của
em vỡ toạc vì hắn, từng chút sức lực của em giãy giụa vì hắn, mỗi lần hít thở
của em đều kiệt sức vì hắn… Tôi cần em tái sinh, còn hắn lại muốn hủy diệt.”
Đừng nghe lời y! Đừng nghe lời y!
“Vì chỉ có hủy diệt em, hắn mới không cần lo lắng
em sẽ bị người khác cướp mất.”
Câm mồm! Cút ra khỏi thế giới của tôi!
Vệ Lăng nghiến răng nghiến lợi, giọng nói lạnh
lùng của Ôn Chước vang lên bên tai anh: “Tập trung, Vệ Lăng.”
Thế giới hỗn loạn như bị hố đen hút vào, rời xa
nhanh chóng.
Bên tai dần vang tiếng thiết bị y tế, một bàn tay
bịt mắt Vệ Lăng, đằng sau anh là lồng ngực ai đó, vững vàng mà điềm tĩnh.
“Tôi bẫy được y rồi.” Giọng Ôn Chước khiến Vệ
Lăng bình tĩnh.
Nhịp thở của Vệ Lăng từ từ trở nên đều đặn và thả
lỏng.
Quả nhiên, là Sion Kraven lợi dụng “Đại Sư” để
xâm nhập anh.
Nguy hiểm quá, nếu không nhờ có Ôn Chước ở đây,
có thể anh…
“Có thể gì? Em tưởng thế là kết thúc rồi ư?”
Giọng Sion Kraven ở ngay bên dái tai anh.
“Em có biết, khi Ôn Chước phát hiện ra tôi để lại
dấu vết trong đầu em, hắn nghĩ gì không?”
“Vệ Lăng, cố gắng thêm lát nữa. Đừng để y mê
hoặc.” Giọng Ôn Chước ngay gần bên tai.
Vệ Lăng đột nhiên vỡ lẽ, lúc này nhận thức của
Sion Kraven đã từ chỗ “Đại Sư” thành công tiến vào não mình.
Anh không có kinh nghiệm chống cự ngăn cản, đành
hy vọng Ôn Chước mau chóng đuổi đối phương ra ngoài.
Mồ hôi lạnh từ trán Vệ Lăng rơi xuống, một lúc
nào đó, Vệ Lăng phát hiện ra “Đại Sư” trên giường bệnh đã biến thành Ôn Chước
mặc Âu phục màu đen từ lúc nào.
“Ôn…”
Đối phương bỗng túm cổ áo Vệ Lăng, kéo phắt anh
lại gần.
Sức mạnh đó không thể nào chống cự, môi Ôn Chước
áp tới, bên tai Vệ Lăng kêu ong ong, hắn chẳng hề nương tay, xé toạc tất thảy
của anh, hơi thở của anh bị kiềm chế, nỗi sợ ập tới tầng tầng lớp lớp, khiến
anh bất lực.
Tập trung, Vệ Lăng.
Đây không phải Ôn Chước… đây không phải Ôn Chước.
Vệ Lăng nhìn vào cặp mắt nom như lạnh giá, nhưng
lại mang nụ cười độc ác đó, hàng triệu dây thần kinh tụ lại, hình thành một sức
mạnh, lao thẳng tới hình ảnh giả dối đó.
Cơn sóng khổng lồ phá tan giới hạn của không gian
này.
Không khí trong lành ùa vào phổi anh, anh mở
choàng mắt ra, nhìn thấy lồng ngực của “Đại Sư”, một Noah phát ra âm thanh điếc
tai xông ra ngoài, nó há miệng, cách mặt Vệ Lăng không đầy một milimet.
Tiếng nó bỗng khàn đi, còn tay Ôn Chước thì bóp
chặt cổ Noah, tay còn lại thì kéo Vệ Lăng về.
Mồ hôi lạnh rơi từ trán anh xuống.
“Lúc nãy cậu làm rất tốt.” Giọng Ôn Chước vang
bên tai Vệ Lăng.
Ấm nóng, chẳng hề tàn nhẫn như anh nhìn thấy
trong thế giới nhận thức chút nào.
Vệ Lăng thở phào nhẹ nhõm.
“Lúc nãy tớ lại gần “Đại Sư”, có phải đã bị Sion
Kraven xâm nhập?”
“Phải. Đối tượng khống chế trước đó của Sion
Kraven là Diệp Ngữ. Tôi tấn công ngược lại y thông qua Diệp Ngữ, y bị thương
nặng, năng lực bị suy giảm mạnh.” Ôn Chước lên tiếng.
“Nếu y vẫn muốn dùng khống chế nhận thức từ xa,
chỉ có thể dùng các Noah khác làm trung gian, nên y đã chọn “Đại Sư”.” Vệ Lăng
nói nốt, vẫn cảm thấy rất sợ hãi.
Bởi anh nhớ tới lúc mình trong trạng thái hôn mê
ở cơ sở y tế, hình như Sion Kraven đã từng khóa được anh.
Y đã lợi dụng nhận thức, khóa cứng Vệ Lăng khi
ấy, mới có màn Sotsuki chém giết trong cơ sở y tế sau đó.
“Năng lực của Noah đều mạnh thế này ư? Nếu có thể
di chuyển nhận thức tùy thích, thế thì…”
Thế thì về cơ bản là nhân loại không có khả năng
phòng thủ.
“Có thể đạt tới mức tùy thích không hạn chế,
trong số Noah chỉ có mình Sion Kraven mà thôi. Y là bản thể ký sinh Noah có một
không hai. Năng lực của y không bị cắt giảm chút nào.” Hà Liễm nói.
“Thế chủng lai thì sao? Chỉ có một mình Ôn Chước
ư?” Vệ Lăng lại hỏi.
“Phải. Nhưng trong số các chủng lai, cũng có một
số người tiến hóa năng lực liên quan đến nhận thức tinh thần. Ví dụ như Dạ Đồng,
chính là cái tên trấn thủ phòng điều khiển máy chủ tường phòng thủ trong thời
gian dài ấy, ngoại trừ hành động tốc độ cao ra thì năng lực của cậu ta chính là
giải phóng tĩnh điện sinh học thông qua thị giác, làm tê liệt đối thủ nhắm vào.
Phạm vi năng lực của cậu ta có hạn, nhưng tính khống chế rất mạnh.” Hà Liễm
nói.
“Còn Hà Liễm, năng lực của cậu… là trực tiếp kiềm
chế đối thủ, giới hạn năng lực hành động của đối thủ. Năng lực của cậu có thể
nhắm vào nhiều đối tượng, phạm vi rất lớn, nhưng tính khống chế lại tương đối
có hạn.” Vệ Lăng nhìn Hà Liễm nói.
Hà Liễm gật đầu: “Phải. Giáo sư Ôn đã huấn luyện
toàn bộ chủng lai, trọng tâm nằm ở việc kháng cự xâm nhập nhận thức. Vốn dĩ độ
khó của việc Sion Kraven muốn khống chế chủng lai đã cao hơn khống chế Noah,
một chủng lai từng được huấn luyện sẽ càng khó xâm nhập hơn. Phải trong tình
huống nhận thức bị dao động cực mạnh.”
“Chúng tôi vẫn luôn nghi ngờ chắc chắn Diệp Ngữ
đã phải chịu cú sốc khổng lồ, dẫn đến ý chí dao động, mới bị Sion Kraven trực
tiếp khống chế.” Liên Vũ thở dài.
Vậy nên… lúc nãy trong đầu mình mới xuất hiện
cảnh Ôn Chước… làm thế với mình?
Chính là để khiến mình dao động?
Vệ Lăng nhìn Ôn Chước, đối phương tình cờ đang
cụp mắt nhìn anh.
“Sao thế?”
Giọng rất khẽ.
Từ khi anh tỉnh lại, Ôn Chước rất dè dặt với anh.
Cơ bản là không thể nào ngang ngược, điên cuồng,
không màng đến hậu quả như Sion Kraven thể hiện.
“Tớ đang nghĩ, chắc cậu rất tin tưởng Diệp Ngữ.”
Diệp Ngữ không giống Hà Liễm, Liên Vũ hay Dạ
Đồng, cô không tiến hóa được năng lực chủng lai cao cấp, nhưng lại được Ôn
Chước cử tới cơ sở y tế bảo vệ Vệ Lăng, lý do chính là… Ôn Chước tin tưởng cô
sẽ không bị Sion Kraven khống chế.
“Rốt cuộc lúc Diệp Ngữ đến “Ark” chi viện, Sion
Kraven đã nói gì với cô ấy, khiến ý chí cô ấy bị dao động?”
Vệ Lăng nhìn Ôn Chước, hắn có năng lực giống như
Sion Kraven, tức là Ôn Chước đã từng tiến vào nhận thức của Diệp Ngữ từ lâu,
một là để đánh thức cô, hai là để điều tra rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Tay Ôn Chước lướt nhẹ qua giữa lông mày Vệ Lăng.
“Chờ cậu cũng nắm vững được năng lực này, cậu có
thể đích thân hỏi Diệp Ngữ.”
Tay Ôn Chước nắm vai Vệ Lăng, lờ mờ có vài phần
ép buộc, bắt anh quay người đi.
Dường như hắn không được vui lắm về việc Vệ Lăng
tiếp tục ở lại căn phòng này.
Vệ Lăng nhếch lông mày, giờ anh đã hiểu tại sao
Ôn Chước lại dẫn anh đến gặp “Đại Sư”.
“Chậc chậc chậc, đi nhanh thế làm gì! Để tớ nhìn
“Đại Sư” cái đã! Tớ còn chưa sờ gã! Gã đã biến thành dáng vẻ của tớ, tớ phải
xác nhận xem có chỗ nào khác nhau hay không!”
Tay Ôn Chước nắm bả vai Vệ Lăng càng dùng sức
mạnh hơn.
“Thực ra các cậu đã lường trước, “Đại Sư” là vật
trung gian để Sion Kraven để lại nhận thức ở “Lightyear”. Phải không?” Vệ Lăng
liếc mắt nhìn Ôn Chước.
Viền môi của Ôn Chước mím chặt, biểu cảm rất
nghiêm nghị.
Liên Vũ và Hà Liễm theo sau họ, Liên Vũ muốn cất
tiếng nói gì đó, Hà Liễm lắc đầu với y.
“Cậu dẫn tớ đến gặp “Đại Sư”, là để dùng tớ làm
mồi nhử, dụ Sion Kraven xuất hiện, rồi cậu sẽ thừa cơ tóm được y, phải không?”
“Cậu đã biết rồi, mà còn muốn ở lại đây. Cậu
thích nói chuyện với y lắm à?” Ôn Chước hơi nhíu mày.
“Y” mà Ôn Chước nói không phải Đại Sư, mà là Sion
Kraven.
Chẳng biết vì sao, Vệ Lăng nhìn mà rất có cảm
giác thành tựu.
“Tớ và y vẫn còn một ván cờ vua chưa chơi.” Vệ
Lăng thì thầm.
“Vệ Lăng.” Giọng Ôn Chước lập tức trầm hẳn
xuống.
“Tớ đây mà. Đang yên đang lành cậu đừng tự dưng
gọi tên tớ.”
“Bây giờ cậu giống như một cuốn sách mở, mặc cho
y đọc.” Ôn Chước giơ tay, hung dữ ấn mũi anh, “Đầu tiên cậu phải học cách gập
cuốn sách này lại.”
Điều Ôn Chước lo lắng thật sự là, Vệ Lăng cách
“Đại Sư” quá gần hoặc quá lâu, thế thì Sion Kraven sẽ có thể đọc được thêm nội
dung liên quan đến Vệ Lăng.
Hiểu biết của y về Vệ Lăng càng nhiều, càng dễ
khống chế anh.
“Tớ đang chờ cậu nói cho tớ biết, cuốn sách này
vẫn luôn mở, nguyên nhân còn chưa bị Sion Kraven đọc từ đầu đến cuối, là vì cậu
vẫn luôn bảo vệ tớ.”
Đây mới là nguyên nhân tại sao Ôn Chước không bao
giờ chịu để Vệ Lăng rời khỏi mình.
Khoảng cách càng gần, Ôn Chước càng có thể cảm
nhận được Sion Kraven tiếp cận ngay lập tức.
Hắn không chỉ đang chăm sóc Vệ Lăng, mà còn luôn
bảo vệ đại não của anh.
“Cảm ơn cậu. Luôn duy trì cảnh giác, chắc cậu mệt
lắm, cũng vất vả lắm phải không?”
Vệ Lăng đỏ mắt nói.
Có phải mỗi đêm khuya khi mình yên giấc, thực ra
Ôn Chước đều không ngủ?
“Không vất vả bằng cậu lừa tôi vào tàu thoát hiểm
của cậu đâu.”
Ôn Chước nói xong, vẫn nắm chặt vai Vệ Lăng, dùng
lực “áp giải” anh, ấn anh vào thang máy.
Nhìn hai người họ, Liên Vũ chờ chóp mũi nói:
“Chúng ta đi thang sau thì hơn.”
“Bé Lông Vũ, cảm ơn cậu.” Hà Liễm bỗng nói.
“Hả? Đang yên đang lành cảm ơn tớ làm gì?”
“Mỗi lần tôi dùng năng lực của mình, nhận thức
rời khỏi cơ thể, đều là cậu bảo vệ tôi.” Hà Liễm nói.
“Hả! Hả! Hà Liễm cậu đừng như vậy! Tớ sẽ mặt đỏ
tim đập, tưởng cậu phải lòng tớ đấy!” Liên Vũ cố tình che ngực, trốn sang một
bên.
Hà Liễm ngoẹo đầu không biết đang nghĩ gì.
“Sao tự dưng cậu không nói nữa?” Liên Vũ thò mặt
ra, bị Hà Liễm véo chặt đột ngột.
“Tôi bảo này, hay là thử xem?”
“Thử gì?”
“Phải lòng tôi.”
Mắt Hà Liễm cong cong, khóe môi nhếch lên hơi xấu
xa.
“Có phải cậu bị Noah khống chế rồi không?”
“Nào, thử xem, thử thôi.” Hà Liễm cúi đầu, định
hôn Liên Vũ thật.
Liên Vũ sợ đến mức che mặt lảo đảo suýt thì ngã
xuống đất.
Y tách kẽ ngón tay, nhìn thấy Hà Liễm cười cực kỳ
vui vẻ.
“Cậu thấy thú vị lắm à?”
“Thú vị chứ!”
.
Trong thang máy, chỉ còn lại Vệ Lăng và Ôn Chước.
Tay Ôn Chước vẫn nắm vai Vệ Lăng, anh vỗ mu bàn
tay hắn: “Đừng căng thẳng thế. Trừ phi cậu cũng bị Sion Kraven nhập rồi.”
“Tất cả đều có thể.” Ôn Chước đáp.
“Thế bây giờ là thế nào? Cậu coi tớ làm mồi nhử
mang đến chỗ “Đại Sư”, dụ Sion Kraven dùng “Đại Sư” làm vật trung gian để giải
phóng nhận thức của mình, rồi cậu bảo bắt được y rồi… bắt kiểu gì?”
“Tôi đã khóa một phần nhận thức của y
trong não của “Đại Sư”.”
“Còn có thao tác thế à! Tớ muốn học!” Vệ Lăng cứ
như uống tiết gà, hết sức phấn khích.
“Cái gì cậu cũng muốn học. Học cách phòng thủ
trước đi.”
“Đợi đã, Sion Kraven có một phần nhận thức bị cậu
khóa trong cơ thể “Đại Sư”, có phải tức là năng lực của Sion Kraven cũng bị
giảm mạnh? Trước đây cậu vốn đã đánh bại y, theo lý thì chắc là chưa lành hẳn,
vậy nên… bây giờ chắc là lúc y yếu nhất?”
“Phải.” Ôn Chước đáp.
“Thế, đây chính là cơ hội tốt nhất để tiêu diệt y
phải không?”
“Đúng. Nên… mai tôi sẽ rời “Lightyear”. Trước đây
chúng tôi đã định vị được Sion Kraven ở thành phố cũ “Thượng Hải”. Tôi, Liên Vũ
và Hà Liễm, và cả các quan chấp hành khác đều sẽ tới Thượng Hải.”
Vệ Lăng hiểu, đây là cơ hội ngàn năm có một.
Bỏ lỡ lần này, không biết lần sau là lúc nào.
“Noah và Angela đều là loài cực kỳ thông minh.
Thứ cậu nghĩ tới được, Noah cũng sẽ nghĩ tới. Đây là một cái bẫy.” Vệ Lăng nhìn
Ôn Chước rất nghiêm túc.
“Cậu đang lo lắng à?” Ôn Chước hỏi.
“Phải, tớ đang lo. Vả lại tớ biết, cậu không định
dẫn tớ đi.”
“Bất kể bao xa, chỉ cần cậu không từ chối tôi,
tôi đều sẽ luôn luôn bảo vệ nơi này của cậu.” Ngón tay Ôn Chước chạm vào giữa
lông mày anh.
“Thế rốt cuộc cậu có đọc lén xem tớ đang nghĩ gì
không?” Vệ Lăng hỏi bằng giọng rất nghiêm nghị.
Đây là vấn đề nguyên tắc.
“Thi thoảng bất cẩn đọc thôi.”
“Đọc được gì? Machiko Ono?”
Ôn Chước cúi đầu, nói bằng giọng chỉ Vệ Lăng nghe
thấy: “Tớ đọc được cậu… nghĩ tớ từ đầu đến chân, kể cả tóc tai đều đẹp.”
Tim Vệ Lăng đột ngột lún xuống, dường như có thứ
gì không ngừng ùa vào, trái tim anh không chịu đựng được, sắp vỡ toang.
Nhưng anh lại vô cớ hy vọng cảm giác này đừng
biến mất.
Khi Vệ Lăng phản ứng lại, tay anh đang kéo cổ áo
Âu phục của Ôn Chước.
Anh lập tức thả ra, lùi lại một bước lớn.
Vệ Lăng! Mày đang nghĩ gì vậy!
Không… không đúng… Ôn Chước nói thế có ý gì?
Lúc Vệ Lăng lên trực thăng, đầu óc mông
lung.
Trong đầu vang vọng câu nói của Ôn Chước “nghĩ tớ
từ đầu đến chân, kể cả tóc tai đều đẹp”.
Vệ Lăng không dám nhìn Ôn Chước.
Thực ra, kể từ lần đầu gặp Ôn Chước, hắn mặc sơ
mi hơi ngả vàng, sắp xếp đồ đạc ở giường dưới, Vệ Lăng đã nghĩ tên này nhìn đẹp
trai thật, là kiểu anh thích.
Sạch sẽ, nhìn không dễ hòa thuận, nhưng không hại
người khác, không đố kỵ, rất tập trung.
Hắn sắp xếp tất cả mọi thứ của mình ngăn nắp, bạn
cùng phòng cho rằng Ôn Chước cứ như không có cảm xúc của con người, Vệ Lăng lại
ngưỡng mộ khả năng tự chủ của hắn.
Kiểu sạch sẽ này, theo Vệ Lăng sống với hắn càng
lâu, anh càng thích.
Ngay cả dầu gội đầu mấy tệ một chai hắn dùng, Vệ
Lăng cũng thấy mùi tóc hắn thơm hơn dầu gội nhập khẩu, khiến anh nhớ đến hồi
nhỏ lớn lên ở nhà ông bà ngoại, các cụ cũng dùng loại dầu gội bình dân này.
Anh từng làm một việc rất ngốc nghếch, chưa từng
kể với ai.
Đó là anh đã mua một chai dầu gội đầu giống Ôn
Chước, mỗi lần Ôn Chước không ở đó, Vệ Lăng sẽ lén lút đổ thêm vào cho hắn, như
thế Ôn Chước sẽ không cần mua dầu gội, cũng không bị tổn thương thể diện.
Như vậy, Ôn Chước không mua dầu gội cả một học
kỳ, tới tận một hôm trong tủ Vệ Lăng có thêm một chai dầu gội nhập khẩu, anh
ngốc nghếch cầm nó nói oang oang trong ký túc: “Ai! Anh giai nào tài trợ? Hay
là chị gái nào lén lút tặng tôi! Thầm mến anh đây cũng phải nói cho anh đây
biết chứ.”
Ôn Chước quẳng cặp lên vai, nói: “Tôi mua cho
cậu. Tôi không chiếm lợi từ người khác.”
Ôn Chước vẫn luôn biết Vệ Lăng lén đổ dầu gội đầu
cho hắn.
Hôm ấy là sinh nhật Vệ Lăng. Ôn Chước tặng anh
một chai dầu gội đầu nhập khẩu, Vệ Lăng cứ cảm thấy như quà sinh nhật vậy.
Ôn Chước là người thế nào, sinh nhật người khác,
đến câu khách sáo “chúc mừng sinh nhật” hắn cũng lười nói.
Vệ Lăng cơ bản là chẳng nỡ bóc, cứ cảm thấy tấm
lòng của Ôn Chước hiếm có quá.
Hồi thiếu niên không thấy tấm lòng này có gì đặc
biệt, nhưng biết bao năm trôi qua, Vệ Lăng chợt nhớ tới, anh thấy trong lòng
rất ấm áp.
Thế giới đang thay đổi, họ đang trưởng thành, già
đi.
Nhưng có vài thứ thì mãi mãi chưa từng đổi thay.
Trực thăng đã đáp xuống sân thể dục của đại học
Công Nghệ Liên Hợp, nhưng Vệ Lăng vẫn dựa vào cửa sổ, không biết đang nghĩ gì.
“Vệ Lăng! Vệ Lăng! Anh đang nghĩ gì thế? Mơ xuân
à!”
Giọng Liên Vũ vang lên bên tai Vệ Lăng.
Anh bỗng tỉnh táo, mới phát hiện ra Ôn Chước đã
xuống trực thăng, giơ một tay chờ Vệ Lăng xuống.
“À! Ừ!”
Vệ Lăng nắm bàn tay đó, cảm nhận được Ôn Chước
kéo một phát, cánh tay mạnh mẽ đỡ được anh, cứ thế đỡ anh xuống.
“Vệ Lăng, tôi đi đây.” Ôn Chước nói.
“Gì cơ? Nhanh thế? Các cậu phải đi tấn công Sion
Kraven rồi ư? Các cậu chuẩn bị xong chưa? Ngộ nhỡ Noah nhân dịp các cậu không ở
đây, tấn công “Lightyear” thì sao? Các cậu…”
Ôn Chước lại ấn mặt Vệ Lăng một cái.
“Đây giống như rắn săn mồi, xem rốt cuộc ai cắn
được đuôi trước.”
Vệ Lăng lập tức vỡ lẽ ý trong lời nói của Ôn
Chước.
Tình hình hiện tại là, Ôn Chước biết Noah cố tình
điệu hổ ly sơn, khiến họ rời xa “Lightyear” đi tấn công nơi ẩn náu của Sion
Kraven.
Nếu Ôn Chước mang Vệ Lăng theo, đó sẽ là vừa vặn
đưa Vệ Lăng đến trước mặt y.
Nếu Vệ Lăng ở lại “Lightyear”, Sion Kraven rất có
thể sẽ đích thân đến “Lightyear”, họ có thể bắt ba ba trong rọ.
Nên, bọn Ôn Chước sẽ không rời khỏi đó thật.
“Vệ Lăng, cậu nghe này… lần này, điểm yếu của bọn
tôi là cậu, át chủ bài của bọn tôi cũng là cậu.”
Ôn Chước nhìn vào mắt Vệ Lăng, nói rất nghiêm
túc.
“Nói như thể… gì cậu cũng dạy tớ rồi vậy.” Vệ
Lăng hừ một tiếng.
“Có một số năng lực như đạp xe đạp, chẳng ai có
thể dạy cậu được thật. Cảm giác đúng, là cậu biết thôi.”
Ôn Chước rút súng của mình từ thắt lưng ra, cầm
nòng súng đưa cho Vệ Lăng.
“Cậu định đi Thượng Hải, hay là cậu cứ giữ đi.”
“Tốc độ đạn bắn không thể nào đuổi kịp tốc độ của
Sion Kraven, tôi giữ nó cũng vô ích.”
“Cảm ơn… tớ vừa mới học thôi.”
So với súng của Ôn Chước, anh hy vọng được ở cùng
chính Ôn Chước hơn.
“Có một số năng lực, không liên quan đến thời
gian học được.”
Nói đoạn, Ôn Chước bèn quay mình lên trực thăng,
đóng cửa lại, dường như chẳng lưu luyến gì.
Khoảnh khắc đó, Vệ Lăng suýt thì buột miệng hỏi,
nhưng cũng bị khóa trong cổ họng.
Tớ cảm thấy cậu từ mái tóc đến ngón chân, từ
giọng nói đến cách làm, đâu cũng hợp với gu của tớ.
Nhưng đừng vì cậu thích tớ mà biến thành kiểu tớ
thích để quyến rũ tớ.
Vệ Lăng gục đầu, bỗng thấy mình may mắn quá.
Nếu những lời trong đầu thốt thành tiếng, có khi
anh sẽ bị Ôn Chước bóp nát đầu mất.
À, không đúng… Ôn Chước vẫn luôn bảo vệ anh mà,
chưa biết chừng những thứ anh vừa nghĩ trong đầu, hắn đều biết.
Thế không phải sẽ tong đời ư?
.
Mười mấy chiếc trực thăng cứ thế bay qua tường
phòng vệ của thành phố mới “Lightyear”.
Trong trực thăng, mọi quan chấp hành đều đang
trong trạng thái sẵn sàng.
“May mà không cần ở lại trong thành phố, nếu
không thầy Ôn đã đưa cả súng của mình cho Vệ Lăng rồi. Nếu tôi ở lại trong
thành phố, có khi sẽ bị anh ấy bắn trúng mất.”
“Với cái kỹ thuật bắn nát bươm của cậu, chẳng ai
yên tâm để cậu ở lại với Vệ Lăng.”
Hà Liễm và Liên Vũ đều đang kiểm tra trang bị của
mình, xác nhận số lượng thuốc mang theo.
Hai người kiểm tra xong, vừa ngước mắt lên bèn
nhìn thấy Ôn Chước vẫn ngồi ngay ngắn, không ra lệnh, cũng không nói gì.
Hắn nghiêng mặt, cúi đầu ngắm nhìn “Lightyear”,
khóe môi nở nụ cười nhạt rất khó nhìn thấy.
“Rốt cuộc thì em… không phải vô cảm với tôi.”
.
Không có Ôn Chước bầu bạn bên cạnh mình, Vệ Lăng
bỗng cảm thấy sân trường tràn ngập đủ loại âm thanh trống trải đến mức cô
quạnh.
Anh đút tay trong túi, vài sinh viên đi ngang qua
anh.
Một người trong đó dồn can đảm gọi: “Thầy Vệ! Sao
thầy lại một mình trong trường thế?”
Bất thình lình bị người khác gọi là “thầy Vệ”, Vệ
Lăng hoàn toàn không phản ứng.
Tới tận khi mấy sinh viên đó ngó trái ngó phải,
xác nhận Ôn Chước không có mặt, mới xúm lại.
“Thầy Vệ, giáo sư Ôn không đi cùng thầy à!”
“Hả? Các cậu gọi tôi là thầy Vệ?” Vệ Lăng phì
cười, giờ mới nhớ ra trong lòng các sinh viên, mình và Ôn Chước cùng lứa tuổi.
“Đúng thế, thầy là bạn học của giáo sư Ôn mà! Lại
là học giả thỉnh giảng… lẽ nào thầy là giảng viên đại học khác?”
“Không không! Tôi không phải giảng viên! Không
phải giảng viên!”
Bảo anh giảng dạy chẳng phải là làm hỏng cả mầm
non ư?
Cách đó không xa có một bóng người cao ráo mặc áo ba lỗ thể thao, dựa vào cây, đứng ngược sáng nhìn Vệ Lăng, dường như đang cười.
Comments
Post a Comment