Chương 45: Nhặt khăn tắm
Phòng khách sạn cao cấp quá.
Cửa sổ lớn sát sàn, đến đêm là ánh sao và mặn
nồng hòa quyện phản chiếu.
Giường siêu lớn hình tròn, ném một hạt đậu cũng
nảy lên được, không làm gì trên đó mới là phạm tội thật sự.
Ôn Chước điềm tĩnh đi tới trước cửa sổ sát sàn,
điềm tĩnh ngắm bên ngoài cửa sổ.
Tên này lương cao, đối với hắn tiền chỉ là con số
mà thôi.
Tắm một phát, hai người cộng lại cùng lắm chỉ hai
tiếng đồng hồ, hắn còn chọn phòng xa hoa.
Bạn bảo xem thế này làm sao mà lễ tân khách sạn
không hiểu nhầm cho được.
“Cậu tắm trước hay tớ tắm trước?” Vệ Lăng hỏi.
Sau khi hỏi, anh cảm thấy câu này nghe rất quái
dị, chẳng phải đây là đối thoại khi hẹn chịch ư?
“Ai thối hơn thì tắm trước.” Ôn Chước đáp.
Được đấy, đương nhiên là tớ thối hơn rồi.
“Quần áo thì sao?”
“Tôi bảo khách sạn mua cho chúng ta rồi, lát nữa
sẽ mang tới.”
“Thế được, tớ tắm trước nhé.”
Vệ Lăng quay người định tìm áo choàng tắm, rồi
trố mắt.
Phòng tắm của khách sạn này là dạng mở!
Giữa phòng tắm và phòng ngủ chỉ cách nhau một bức
tường – một bức tường trong suốt.
Nhất định là có rèm có thể hạ xuống được!
Vệ Lăng thử hết một vòng mọi nút trong phòng tắm,
đèn đủ màu sắc sáng bảy tám lần, có điều không có rèm hạ xuống.
Anh không có sở thích tắm công khai!
Lưng Vệ Lăng sắp túa mồ hôi.
“Cậu còn làm gì đấy? Cổ không thấy khó chịu à?”
Ôn Chước quay người nhìn Vệ Lăng.
“Ờm… ờm… tớ đang tìm rèm.”
“Không tìm được rèm thì lẽ nào không tắm được?”
Ôn Chước hỏi ngược.
“Tớ… tớ thấy ngượng lắm.”
“Ngượng?” Ôn Chước chau mày, “Tôi đã bảo cậu đừng
đọ kích cỡ với bất cứ ai mà.”
“Cái gì? Tớ có đọ đâu!”
Trong vô thức, mặt Vệ Lăng đỏ bừng.
“Không đọ thì tốt. Bởi cơ bản là cậu không thể
nào thắng được.”
Nói đoạn, Ôn Chước lại quay người nhìn ra ngoài
cửa sổ sát sàn.
“Cơ bản là cậu không thể nào thắng được” là thế
nào?
Bạn à, cậu có ý gì hả? Quá đáng quá phải không?
Vệ Lăng vừa định bước tới, anh chợt hiểu ra ý của
Ôn Chước – nhân loại bình thường như anh mà đọ với chủng lai?
Từ Ôn Chước, đến Liên Vũ, nhưng phàm người quanh
Vệ Lăng thì gần như đều là chủng lai.
Không thắng được ơi là không thắng được… Quan
trọng nhất Ôn Chước không nhắc tới thì thôi, vừa nhắc tới, tim Vệ Lăng sắp nát
vụn.
Anh phát hiện ra mình đã bị đè xuống tầng đáy kim
tự tháp.
“Cậu còn chưa cởi đồ, có phải muốn tôi tắm giúp
cậu không?” Ôn Chước hỏi.
“Tớ tự làm!!”
Vệ Lăng vội vàng xông ra khỏi nhà tắm, nằm nhoài
trên bồn tắm điều chỉnh nước nóng.
Trên này chỉ có một chỗ có thể điều khiển nước
nóng, Vệ Lăng lần mò hồi lâu, chỉ có nước nóng chảy ra, chẳng có tí nước lạnh
nào.
Một bồn nước thế này có thể chần trụi hết lông
trên người.
Hôm nay đúng là không nên ra ngoài!
Đầu tiên là dính đầy nước bọt của quái thú
trên cổ, sau đó phải tắm phòng tắm kiểu mở thì thôi, nước lạnh cũng không tìm
thấy.
Vệ Lăng ôm mặt, lau mạnh.
“Cậu đang làm gì thế?” Giọng Ôn Chước vang lên
trên đỉnh đầu.
Vệ Lăng giật thót, lòng bàn tay vốn chống trên
mép bồn tắm trượt xuống, thấy tay anh sắp nhúng xuống dưới mặt nước nóng, Ôn
Chước đột nhiên cúi người xuống, nắm vai anh kéo lên.
Chỉ cảm thấy hơi nóng lướt qua đầu ngón tay anh,
Vệ Lăng sửng sốt, mình đã bị Ôn Chước ôm vào lòng.
“Tiêu hao quá nhiều tinh thần ở sân tập bắn rồi
à? Sau khi vào khách sạn, cậu trở nên cực kỳ thiếu thông minh.” Ôn Chước hỏi.
Vệ Lăng muốn khóc mà không được, thầm nghĩ cậu
thử đặt một phòng khách sạn bình thường, xem tớ còn “thiếu thông minh” thế này
không.
Ôn Chước thả Vệ Lăng ra, tắt hết nước nóng, rồi
xoay vòi, sau khi điều chỉnh nhiệt độ, hắn ấn toàn bộ xuống.
Hắn nghiêng người ngồi bên bồn tắm, thò tay vào
nước thử, tư thế này cứ như đang chụp quảng cáo bồn tắm cao cấp vậy.
“Được rồi, cậu tắm được rồi.”
Nói đoạn, hắn bèn tiện tay cần khăn tắm lau tay,
rồi ra ngoài.
Giờ Vệ Lăng mới thở phào nhẹ nhõm.
Anh vội vàng cởi hoodie ra.
Sau khi nước dãi của quái thú khô, một mảng cổ áo
trở nên cứng đơ, anh ngoẹo đầu không muốn mảng cứng đó chạm vào mặt mình, khó
khăn lắm mới cởi ra được, anh liếc nhìn bên ngoài bồn tắm, Ôn Chước vẫn đứng
trước cửa sổ sát sàn, nhưng rèm che nắng của cửa sổ đang khép lại từ từ.
Tranh thủ lúc Ôn Chước chưa quay người lại,
Vệ Lăng cởi sạch bằng tốc độ nhanh nhất, nhảy ngay vào bồn tắm ngồi.
Trước khi rèm che nắng khép kín, Vệ Lăng còn có
cảm giác an toàn nhân dân cả thành phố đang ở cùng mình.
Nhưng khi rèm cửa sổ khép lại, căn phòng này càng
lớn hơn, chỉ còn lại hai người anh và Ôn Chước.
Vệ Lăng liếc nhìn Ôn Chước, hắn ngồi trên ghế
bành cạnh cửa sổ sát sàn, gọi điện thoại.
Tắm mau rồi ra ngoài thôi.
Vệ Lăng ngoẹo đầu, chà sữa tắm lên cổ mình. Bao
nhiêu năm chưa từng nghĩ đến việc tắm rửa cho bản thân thơm tho, lần này Vệ
Lăng chỉ mong mình thơm phức.
Nhưng mảng vảy do nước dãi quái thú tạo thành
dính trên cổ anh, tắm thế nào cũng không trôi.
Vệ Lăng chỉ muốn cầm dao lóc một phát.
Đúng lúc này, chuông cửa reo vang, có người mang
quần áo tới.
Một tay Ôn Chước cầm quần áo của Vệ Lăng, đi tới
cạnh bồn tắm, đặt trên ghế bên cạnh.
Lúc hắn đứng dậy, ánh mắt tình cờ chạm phải Vệ
Lăng.
Trái tim xoắn lại vô cớ, Vệ Lăng đang tựa lưng
vào bồn tắm trượt xuống.
Ôn Chước nhanh tay tinh mắt, thò tay ra kéo anh
lại.
Ngâm trong nước nóng, lại bị Ôn Chước ôm thế này,
tim Vệ Lăng đập thình thịch, anh vô thức ôm cánh tay Ôn Chước, rõ ràng còn cách
lớp vải Âu phục và sơ mi, nhưng anh cứ có ảo giác mình dán sát vào đối phương.
Cánh tay Ôn Chước quả là rất khỏe, eo chẳng lảo
đảo chút nào, hắn kéo Vệ Lăng lại bằng tư thế này.
“Cậu định uống nước tắm ngâm từ nước dãi quái thú
ra à?”
Chẳng biết rốt cuộc khí nóng bên tai mình là
hơi nước hay là hơi thở của Ôn Chước, Vệ Lăng cảm thấy nóng chết đi được.
“Nước dãi quái thú vẫn trên cổ tớ mà, sắp biến
thành mũ bảo hiểm rồi.” Vệ Lăng ngoẹo cổ cho Ôn Chước nhìn.
Ôn Chước cầm một thứ như bình xịt, một tay đỡ mặt
Vệ Lăng, tay còn lại lắc bình xịt, làn sương li ti lạnh toát đáp lên cổ anh,
cái thứ như một tầng vảy kia bèn như bị hòa tan.
Ôn Chước đặt bình xịt xuống, thò tay vào nước
trong bồn.
Vệ Lăng lập tức cảm thấy căng thẳng, rúc qua một
bên, nhưng lại bị hắn lôi về.
“Cậu né cái gì?”
Tay hắn rất khỏe, lúc kéo Vệ Lăng về, anh cảm
thấy mình sẽ bị đối phương vớt từ trong nước ra ấn thẳng vào lòng.
Nhưng anh đã hiểu lầm, Ôn Chước chỉ bụm nước,
tưới lên cổ anh, nước dãi của quái thú bèn bị xối sạch hoàn toàn.
Ôn Chước lại tưới nước cho anh hai lần, nói: “Dậy
đi, thay nước.”
Trong đầu Vệ Lăng kêu ong ong, Ôn Chước nói gì
cũng như ra lệnh, anh bèn nhảy dựng lên.
Rồi cảnh gượng gạo nhất xảy ra, Ôn Chước ngồi
cạnh bồn tắm, Vệ Lăng đứng trong bồn tắm, độ cao này… ừm… vừa khít…
Vệ Lăng luống cuống chân tay muốn lấy khăn tắm,
khăn tắm rơi xuống, tình cờ cuốn theo sữa tắm ở mép bồn rơi xuống nước, nước
bắn tóe lên.
Ôn Chước ngửa ra sau né.
Vệ Lăng vội vàng sải bước ra khỏi bồn tắm, Ôn
Chước cúi đầu vừa vặn tháo hết nước. Chân Vệ Lăng giẫm dưới đất, lúc nãy để tắm
sạch nước dãi quái thú, anh cho quá nhiều sữa tắm, trên người trơn tuột như cá
chạch, ngã ngửa ra sau.
“Á!!!”
Cơ thể ngã ngửa, tim lại bay bổng tại chỗ.
Hôm nay rốt cuộc phải thảm đến mức nào!
Ôn Chước lôi anh về, lúc Vệ Lăng nhận ra, anh đã
bình an “hạ cánh” trên người Ôn Chước.
“Tiểu Tửu… cảm ơn cậu!”
Hình như trên người trống không, Vệ Lăng cúi đầu
nhìn, khăn tắm lúc trước quấn trên eo giờ đã mắc trên bắp chân, đong đưa thêm
chút nữa… rơi xuống đất.
“Cậu đừng nhìn!”
“Tôi đã nhìn thấy rồi.” Trong giọng Ôn Chước có
vẻ… như than thở.
Dường như bị đứa nhóc nghịch ngợm là mình giày vò
rất mệt mỏi.
“Tớ không muốn đọ với cậu! Tớ biết tớ và cậu
không cùng kích cỡ!”
Chân Ôn Chước hơi cử động, giờ Vệ Lăng mới cảm
nhận được… đúng là mình và đối phương không cùng một cấp bậc kích cỡ.
“Còn không dậy đi? Hay là đừng dậy nữa.”
Vệ Lăng lập tức đứng dậy, khom lưng vội vàng nhặt
khăn tắm.
Ôn Chước vừa nghiêng mặt bèn thấy hết Vệ Lăng,
hắn chau mày, nhưng không ngoảnh đầu đi.
“Xả nước cho cậu xong rồi. Mau tắm đi.”
Nói đoạn, Ôn Chước bèn rảo bước ra ngoài.
Để Ôn Chước không phải đợi mình, Vệ Lăng vội vã
tắm xong, thay quần áo Ôn Chước mang vào, đi ra ngoài.
“Ờm… xả nước hai lần, đây là lần thứ ba, chắc là
sạch rồi.”
“Biết rồi.”
Giọng Ôn Chước rất trầm, lúc đi ngang qua Vệ Lăng
thậm chí còn không trao đổi ánh mắt.
Tớ lại làm gì chọc giận cậu rồi?
Vệ Lăng thở dài, thôi, ai bảo cái mảng thối chết
người trên sơ mi của Ôn Chước là do mình cọ vào cơ?
Giường êm thế này, không nằm một tí há chẳng phải
lãng phí?
Vệ Lăng đang định nhảy lên, thì nghe thấy giọng
Ôn Chước vang lên: “Sấy khô tóc rồi hẵng làm việc khác.”
Vừa ngoái đầu, Vệ Lăng phát hiện… rèm phòng tắm
đã hạ xuống.
Tại sao lúc nãy anh tìm rèm hồi lâu? Tắm thôi vẫn
phải triển lãm! Ôn Chước thì có rèm chắn! Tại sao! Dựa vào cái gì!
“Ôn Chước!! Cậu chả ý tứ gì cả! Biết rõ thả rèm ở
đâu, mà không bảo tớ!”
“Nút ấn rèm ở mép bồn.”
Nghĩa là, hắn nằm vào nước rồi mới phát hiện.
“Được… thôi…”
Lý do này rất đầy đủ.
Vệ Lăng cách tấm rèm, có thể nhìn thấy loáng
thoáng đường nét bả vai Ôn Chước trong bồn tắm.
Nếu thấy được thì tốt, gãi không đúng chỗ ngứa
thì không đã nghiền.
“Nếu cậu muốn ngắm, thì có thể vào ngắm.” Giọng
Ôn Chước truyền tới từ trong phòng tắm.
Mang cảm giác ẩm ướt của hơi nước.
Vệ Lăng chỉ nghe thấy một tiếng đoành bên tai,
máu sôi sùng sục.
“Không… tớ không ngắm! Có phải cậu…”
Có phải cậu lại đọc suy nghĩ của tớ không?
Anh nhận ra một khi thốt câu này thành lời, đồng
nghĩa với việc thừa nhận với Ôn Chước mình muốn ngắm hắn.
“Có phải cái gì?”
“Không có gì! Cậu tắm đi!”
“Thế cậu còn không vào lấy máy sấy đi à?”
Ôn Chước hỏi vậy, Vệ Lăng lập tức đứng dậy.
“Cậu bảo tớ vào nhá! Không phải tớ cố tình muốn
ngắm cậu đâu!”
“Tôi không đẹp bằng cậu.”
Giọng câu này không trập trùng chút nào, Vệ Lăng
chẳng biết Ôn Chước đang chế giễu anh, hay là nghĩ thế thật.
Anh rảo bước vào phòng tắm, định lấy máy sấy rồi
đi luôn, đừng cho Ôn Chước cái gì để nói.
Ai dè Ôn Chước lại cất tiếng: “Đưa bình xịt đây.”
Vệ Lăng thật lòng muốn sụp đổ – Người anh em à,
miệng tớ bảo không muốn ngắm cậu, thực ra trong lòng tớ thì muốn.
Cậu đừng tạo cơ hội cho tớ có được không?
Vệ Lăng cầm bình xịt, không dám đi tới cạnh bồn
tắm, chỉ chìa ra.
“Cậu lười thế, đi thêm một bước thì gãy xương à?”
Anh giai à, đi thêm một bước, là tớ nhìn thấy cậu
rồi.
Vệ Lăng xê dịch thêm một bước.
Ôn Chước vươn tay, thứ hắn cầm lấy không phải
bình xịt, mà là cổ tay Vệ Lăng, kéo nhẹ một cái, anh suýt thì ngã.
Ánh nhìn rơi xuống nước, từ đầu ngón tay đến từng
sợi tóc đều nóng lên.
Ôn Chước có cơ bụng thật, hơn nữa đường nét rõ
ràng mạnh mẽ, nhưng không quá mức, phần eo cũng rất giàu sức.
Đúng là mặc sơ mi Âu phục vào, vừa nho nhã vừa
giàu khí chất.
Sau khi cởi ra… rất giàu cảm giác xâm lược thị
giác.
Một tay Vệ Lăng chống bồn, chẳng dám cả hít thở.
Ôn Chước buông tay anh ra, Vệ Lăng ném bình xịt:
“Đây!”
Anh rời khỏi đó như chạy thoát thân.
Anh vừa nghĩ lung tung vừa sấy tóc, tóc khô rồi
cũng không cảm thấy.
Cứ như dùng âm thanh máy sấy tóc để che giấu nhịp
tim và hơi thở quá độ của mình.
“Cậu sấy lâu quá, tóc sắp khô cong rồi.” Giọng Ôn
Chước vang lên.
Dường như hắn đứng dậy từ trong bồn, nước rơi
xuống tí tách, Vệ Lăng nghe mà tim run rẩy.
Sau đó là tiếng xả nước.
Phải, nước dãi của quái thú thối như thế, Ôn
Chước yêu sạch sẽ đến vậy, tắm hai lần vẫn còn ít.
Vệ Lăng ngả ra sau, nằm trên chiếc giường đó, kéo
chăn trùm qua đầu, nhưng vừa nhắm mắt bèn nhìn thấy hình bóng Ôn Chước.
Anh nhắm nghiền mắt, đường nét ẩm ướt dịu dàng,
khiến người yên lòng.
Đến khi Ôn Chước bước ra ngoài, phát hiện Vệ Lăng
cuộn người ở một bên giường, hộp thuốc đang mở, kim tiêm nắm trong tay, anh đã
ngủ thiếp đi.
Trong căn phòng yên tĩnh chỉ còn tiếng hít thở
đều đều của Vệ Lăng.
Ôn Chước ngồi bên cạnh anh, “Em thích… biểu diễn
nhặt khăn tắm trước mặt gã đàn ông có ý đồ với em thế ư?”
Vệ Lăng không có bất cứ phản ứng nào, ngón tay Ôn
Chước nhẹ nhàng vuốt tóc anh, rồi cúi người xuống, hôn lên môi anh.
.
Vệ Lăng tỉnh giấc bởi cơn đau nhói trên cánh tay.
Vừa mở choàng mắt ra, phát hiện Ôn Chước đang
tiêm thuốc dinh dưỡng cho mình, anh mới yên tâm mơ màng muốn ngủ tiếp.
“Cậu tắm rõ lâu… Phải thay cả lớp da đấy chứ…”
“Có vài việc, nếu ra khỏi phòng tắm mới giải
quyết, thì sẽ làm cậu sợ.”
“Hả? Cái gì?”
Ôn Chước không trả lời anh, hắn thu dọn thuốc, vỗ
mặt Vệ Lăng.
“Đi thôi, về rồi ngủ. Mai phải đi gặp “Đại Sư”
rồi.”
“Đúng thế! Mai là thứ hai rồi!”
Vừa nghe đến việc đi gặp “Đại Sư”, Vệ Lăng bèn
tỉnh táo hơn.
Còn về đêm nay, anh lôi kéo Ôn Chước chơi cùng
năm, sáu ván cờ vây, tiêu hao tinh thần, mới miễn cưỡng vào giấc được.
.
Chín giờ sáng, trực thăng do trung tâm kiểm soát
liên hợp đến đúng hẹn.
Lần này, Vệ Lăng cảm thấy có thể tự mình lên trực
thăng, không cần Ôn Chước bế nữa, anh muốn cứu vớt thể diện lớn nhất trong đời
người.
Anh và Ôn Chước ngồi sánh vai, trực thăng từ từ
rời khỏi trường học.
Đồng hành còn có Liên Vũ và Hà Liễm.
Liên Vũ vừa nhìn thấy Vệ Lăng, bèn muốn mở chế độ
châm chọc lẫn nhau.
“Ô, anh Lăng à, hôm qua ở sân bắn có bị giáo sư
đè bẹp không!”
“Vẫn tạm, lần sau sẽ có thể đè bẹp cậu.” Vệ Lăng
cười híp mắt nói.
“Anh chém gió à!”
Vệ Lăng cúi đầu, nhìn thấy ở sân bóng rổ cách đó
không xa có người đang chơi bóng.
Có một bóng người nhìn hơi quen.
Đó là một người đàn ông cao ráo, tóc mái buộc sau
đầu, mặc áo thể thao cộc tay, nhảy bật làm một cú ném ba điểm tuyệt đẹp đưa
bóng vào rổ.
Mặt Vệ Lăng sắp dán lên kính: “Ế… kia… cái người
chơi bóng rổ! Mặc áo số 10 ấy! Kia kìa!”
Ngón tay Vệ Lăng gõ liên tục trên mặt kính.
Liên Vũ thò đầu ra nhìn: “Áo số 10… chẳng phải là
giáo sư Dương ư!”
“Gì cơ? Giáo sư Dương? Thân hình anh ta đẹp thế?
Đúng là mặc áo gầy nhom, cởi đầy cơ bắp!” Mắt Vệ Lăng đang phát sáng.
“Hồi còn trẻ, giáo sư Dương có trong đội bóng rổ
trường đó.” Hà Liễm mỉm cười giải thích.
“Giáo sư Dương hơn tớ hai tuổi nhỉ? Giải
bóng rổ sinh viên chúng ta chưa từng gặp anh ấy ư?” Vệ Lăng ngoẹo đầu nghĩ về
chuyện mười mấy năm trước.
“Gặp rồi. Có điều cậu không nhớ nữa thôi.” Ôn
Chước đáp.
“Chậc chậc chậc… Thân hình này… Thảo nào anh ta
mặc sơ mi ca rô cũng có vẻ khác với mấy ông già.”
Bên cạnh sân bóng rổ có không ít người xem.
Mức độ được yêu thích của giáo sư Dương chơi bóng
rổ chắc cũng bằng giáo sư Ôn vào nhà ăn dùng bữa.
Liên Vũ không kìm được muốn đá anh một phát,
nhưng Ôn Chước đã thò tay ra xách cổ áo Vệ Lăng, lôi anh về.
“Vệ Lăng, ánh mắt anh nhìn giáo sư Dương… đúng là
siêu sến…” Liên Vũ ghét bỏ nói.
“Các cậu mơ đi! Cái tên Vương Hạo đang chạy trốn
ít nhiều gì chắc cũng từng nghe nói về giáo sư Dương – Đẹp trai, điều kiện tốt,
IQ cao!”
Anh không nói, Liên Vũ cũng sắp quên mất, Vương
Hạo bị Noah ký sinh vẫn đang chạy trốn, chưa lọt lưới.
Việc này đối với hàng triệu cư dân trong thành
phố mới mà nói là một quả bom không hẹn giờ.
Liên Vũ hiểu ngay dự định của Vệ Lăng: “Không
được! Anh muốn dùng giáo sư Dương để thu hút Vương Hạo cắn câu! Tôi không đồng
ý!”
“Noah trong cơ thể Vương Hạo đang trong trạng
thái ngủ đông, một khi dinh dưỡng không đủ, thậm chí nó có thể coi cư dân bình
thường làm thức ăn. Nếu chúng ta không tìm một mồi nhử phù hợp, toàn bộ
“Lightyear” đều sẽ trở thành bàn tiệc của anh ta.” Hà Liễm nhíu mày, đang cân
nhắc tính khả thi của suy nghĩ này.
Vệ Lăng sán tới chỗ Ôn Chước hỏi: “Nếu chọn giáo
sư Dương thật, cậu sẽ bảo vệ anh ta chứ?”
Ai dè Ôn Chước thờ ơ trả lời: “Bảo vệ cậu đã đau
đầu lắm rồi.”
Liên Vũ đối diện lập tức cười thành tiếng.
“Ha ha ha! Đúng thế, một mình anh đã khiến người
ta đau đầu rồi! Anh đừng gây họa cho giáo sư Dương nữa!”
“Được rồi, được rồi! Tôi cũng chỉ nghĩ thế thôi.
Noah thích cơ thể trẻ trung, giáo sư Dương… có thể hương vị không được ngon
thế…”
Vệ Lăng dựa vào chỗ ngồi, trong đầu lại nghĩ đến…
Ôn Chước bảo trước đây trong giải bóng rổ sinh viên, đội trường họ đã từng đấu
với giáo sư Dương.
Khi nào?
Chắc chắn không phải năm nhất! Chuyện năm nhất Vệ
Lăng nhớ rất rõ.
Chắc là chuyện năm hai, năm ba rồi.
Hồi Vệ Lăng học năm hai, chắc giáo sư Dương
khoảng năm bốn.
Thú vị.
Nếu anh từng chạm trán giáo sư Dương trong giải
sinh viên thật, giáo sư Dương không nhận ra anh ư?
Đúng lúc này, Vệ Lăng cảm thấy xương tay mình
nhói đau.
“Ái!!”
Anh vừa cúi đầu bèn phát hiện ra Ôn Chước véo
mình.
Vệ Lăng bất mãn trợn mắt trừng đối phương, nhưng
vừa chạm phải ánh mắt lạnh lẽo của Ôn Chước, anh bèn co rúm, lặng lẽ rụt ánh
mắt của mình về.
“Chúng ta tới rồi.”
Ôn Chước kéo mở cửa buồng trực thăng, một bước
nhảy xuống.
Chân Vệ Lăng lảo đảo, phát hiện Ôn Chước không
chờ anh như trước đây.
“Hình như giáo sư Ôn của các cậu không được vui?”
Vệ Lăng hỏi Liên Vũ.
Liên Vũ chẳng buồn để ý tới anh, nhẹ nhàng nhảy
xuống: “Trong chúng ta, chỉ có anh có bản lĩnh làm giáo sư không vui thôi.”
Vệ Lăng thở hắt ra một hơi, ế… bao nhiêu năm đã
qua, bạn học Ôn Tiểu Tửu vẫn giỏi nhất là “không vui”.
Quan trọng nhất là, anh không biết dỗ như thế
nào.
Xuống trực thăng, Vệ Lăng phát hiện ra đây là
tầng thượng một bệnh viện, mà bệnh viện này chuyên chữa trị cho quan chấp hành.
Họ đi thang máy, đi thẳng xuống dưới, Vệ Lăng
đang nghi ngờ có phải họ sắp băng qua lõi Trái Đất hay không thì cửa thang máy
mở ra.
Hành lang lạnh toát, dường như hai bên hành lang
còn có các phòng bệnh khác, có điều cửa đóng chặt, không nhìn thấy bên trong có
gì.
Vệ Lăng bám theo Ôn Chước đi về phía trước, trong
cả không gian, anh có thể nghe thấy rõ ràng, chỉ có tiếng bước đi đều đặn của
Ôn Chước và Liên Vũ, Hà Liễm đằng sau.
Họ đến trước phòng bệnh ở cuối hành lang, đầu
tiên là quét vân tay của Ôn Chước, sau đó là mống mắt hắn, cửa kim loại mới mở
ra.
Chỉ nhìn thấy một người đàn ông trắng bợt nằm
trên giường bệnh bị bao quanh bởi các loại thiết bị duy trì sự sống.
Gã đã hoàn toàn mất nhận thức, dựa vào thiết
bộ để duy trì hít thở.
Càng lại gần, Vệ Lăng càng thảng thốt.
Bởi người trên giường bệnh giống mình y như đúc.
“Đây… chính là “Đại Sư”?” Vệ Lăng mở to mắt.
“Đúng. Sau khi bị Sion Kraven làm nổ não, gã bèn
đánh mất năng lực khôi phục bản thân về hình dạng ban đầu.” Hà Liễm giải thích.
Dẫu sao thì, khi “Đại Sư” bị bắt, gã đang ngụy
trang làm Vệ Lăng.
“Đúng là kỳ diệu.” Vệ Lăng ngoảnh mặt, đánh giá
Đại Sư từng tấc một.
Đúng lúc anh cúi đầu, muốn nhìn cho rõ ngoại hình
của “Đại Sư” rốt cuộc có khác biệt gì so với mình hay không, “Đại Sư” đột ngột
mở choàng mắt ra.
Đáy lòng Vệ Lăng lạnh toát, anh đang định đứng
dậy, tay đối phương bỗng túm lấy anh, thậm chí gã còn ngồi dậy.
“Ôn Chước! Ôn Chước!”
Vệ Lăng gào to, nhưng phát hiện ra cổ họng mình
không thể phát ra bất cứ âm thanh nào.
“Tôi đã đợi em rất lâu…”
Đó là giọng nói khàn khàn, mang vẻ uể oải.
Đây không phải “Đại Sư”, đây là Sion Kraven!
“Mắt em đẹp quá, lại gần hơn, để tôi nhìn kỹ
nào.”
Chẳng thấy Ôn Chước quanh đó nữa, Hà Liễm và Liên
Vũ cũng đã biến mất, chỉ còn lại một người đàn ông giống mình y như đúc ngồi
trên giường, mỉm cười nhìn mình.
Vệ Lăng phát hiện ra cơ thể mình không chịu kiểm
soát, anh giơ một bên đầu gối, cơ thể bị hạ thấp không ngừng.
“Ôn Chước chẳng phúc hậu chút nào… Thế mà lại lừa
em bảo tôi là một gã thô kệch say mê bóng bầu dục?”
Comments
Post a Comment