Chương 18: Tôi không thể đánh mất em lần nữa
“Đáng yêu? Lên xe xin chú ý – xin nhường chỗ cho
người già trẻ em phụ nữ mang thai và người có con nhỏ, cảm ơn đã hợp tác?”
Thiếu niên đội mũ nhìn Vệ Lăng với giọng điệu chế
giễu.
“Có học ghê đấy.” Vệ Lăng cười bất lực.
“Được thôi, tôi sẽ làm chuyện có học thật sự nhé.
Tôi đếm đến mười, nếu anh có thể đứng dậy, đi vài bước, thì tôi sẽ không bẻ đầu
Diệp Ngữ. Thế nào?”
Thiếu niên đội mũ nhếch khoé môi nhìn anh.
Thằng nhóc này có sự linh hoạt và buông thả của
một con mèo.
“Sotsuki, ngươi quá đáng quá đấy.” Trong tai nghe
của thiếu niên đội mũ vang tiếng cười khẽ của sếp.
“Đừng nên lãng phí thời gian, Ôn Chước đã về đến
nơi rồi.”
“Chậc chậc chậc, Noah chúng ta một lời nói đáng
giá ngàn vàng. Em vẫn muốn xem tên vô dụng này có phải chỉ có thể làm một nhánh
hoa cắm trong bình thôi hay không!”
Thiếu niên tên Sotsuki bắt đầu đếm ngược, vừa đếm
vừa đứng dậy đi về phía Diệp Ngữ.
Y bẻ ngón tay của mình, phát ra tiếng rắc rắc.
“Một… hai…”
Giọng nói thoạt nghe rất trong trẻo của thiếu
niên lại có tiếng vọng như ma quỷ.
Vệ Lăng nhắm mắt lại, tập trung… tập trung…
Mặc kệ y có phải lừa mình hay không, ít nhất cũng
phải đứng dậy đã.
Sotsuki ngừng đếm, bổ sung thêm một câu: “Anh xem
“Kill Bill” bao giờ chưa? Nữ sát thủ đó bị liệt và hôn mê rất lâu, chỉ mất vài
phút đồng hồ đã có thể chạy nhảy giết người rồi… Có điều đó chỉ là phim thôi!”
Y ngoái đầu lại, quả nhiên nhìn thấy Vệ Lăng hẵng
còn nằm nguyên chỗ cũ, y cười chế nhạo, quay người tiếp tục đi về phía Diệp
Ngữ.
“Ba… bốn…”
Ngón tay run lẩy bẩy, Vệ Lăng biết mình đang sợ
hãi.
Sợ mình không đứng dậy được, sợ rằng ngay cả giãy
giụa lần cuối mình cũng từ bỏ.
Nếu Diệp Ngữ thật sự chết ở đây, cả đời này anh
sẽ chìm trong nỗi áy náy không thể thoát ra được.
Nếu không muốn áy náy, thì phải vượt qua sự mong
đợi của mình đối với bản thân.
Vệ Lăng vứt bỏ mọi sự quấy rầy của thế giới này
đối với anh, theo anh, cái gọi là thiên tài không nhất định phải có IQ trên
200, mà phải có khả năng tập trung dễ dàng hơn người bình thường.
Khi tiếng bước chân của Sotsuki càng lúc càng xa,
khi cảm giác lạnh lẽo của nền nhà dưới mình bị xem nhẹ, dường như anh thật sự
nghe thấy tiếng máu chảy trong cơ bắp của mình.
Như ánh sáng lọt qua khe hở, như thác nước chảy
dịu dàng, như làn gió ùa về phía trăng sáng, như nỗi cố chấp không cam lòng,
không chịu cứ thế bị huỷ diệt.
Khoảnh khắc ấy dường như anh nhìn thấy cảnh Ôn
Chước nhảy lên khoang y tế, vượt qua giới hạn của Angela một cách thản nhiên,
bước trên bờ vực mất kiểm soát, giật phăng cửa khoang.
Mọi dây thần kinh yếu đuối bị vô số dòng điện
chảy qua, lấp đầy, nối với nhau, như từng cỗ xe tăng đâm vào nhau.
Ầm ầm, ấy là tiếng tim đập của anh.
“Năm… sáu…”
Sotsuki đút tay vào túi, quay người lại, nụ cười
chế giễu của y còn chưa nở rộng, thứ y nhìn thấy trong mắt là một bóng người run
rẩy, anh khom lưng, cánh tay thõng xuống, chậm rãi đứng thẳng người.
Người đó nhíu chặt mày, dường như ngay cả hơi thở
cũng bị kìm hãm trong lá phổi, trở thành sức mạnh thiêu đốt.
Anh cắn chặt răng, mới bước lên phía trước một
bước, chậm rãi mà khó khăn.
Thế nhưng bước này dường như nặng ngàn cân, rơi
vào lòng Sotsuki, đầu mút thần kinh cũng khe khẽ rung động theo đó.
Trong mắt Vệ Lăng là ánh mắt kiên định như băng
đá.
Sotsuki ngớ người ra tại chỗ, y đã quên mất việc
đếm.
Vệ Lăng run bần bật, thoạt nhìn yếu ớt như vậy,
chỉ cần đẩy nhẹ anh một cái thì anh sẽ ngã xuống ngay.
Nhưng trừ phi lấy mạng anh, bằng không ngã xuống
rồi anh nhất định sẽ đứng dậy.
Giống như một vách núi chọc trời.
Vệ Lăng nhìn chằm chằm vào Sotsuki, gân xanh ở
thái dương anh nổi lên, anh giơ tay một cách khó khăn, đặt lên tường, dựa người
vào đó.
“Ồ… anh còn đứng dậy thật à…”
Hồi lâu, Sotsuki mới hoàn hồn.
Vệ Lăng không nói gì cả, anh run lẩy bẩy, ngón
tay lần mò nhấc một cái nắp nào đó lên, gần như dùng sức toàn thân mà ấn nút.
Lập tức, tiếng chuông báo cháy vang vọng trong
bệnh viện.
Ngay sau đó, thiết bị cứu hoả trên đỉnh đầu bắt
đầu phun nước ào ào.
Giờ Vệ Lăng mới ngã phịch xuống đất.
Nước thấm ướt tóc anh, dính sát vào má anh.
Anh thở hổn hển, trên lông mày hàng mi toàn là
vết nước, thoạt nhìn yếu đuối mà bướng bỉnh.
“Được thôi, tôi thừa nhận anh đã rất nỗ lực để
đứng dậy. Cùng lắm thì lần sau tôi giết Diệp Ngữ vậy!”
Sotsuki bước lại gần, dùng một tay kéo cánh tay
của Vệ Lăng, lúc này tai nghe vang mệnh lệnh của sếp: “Đừng làm em ấy bị đau.”
Sotsuki ngẩn người, không cam lòng tặc lưỡi, y
cúi xuống bế ngang Vệ Lăng lên.
Mặt Vệ Lăng dựa vào lòng Sotsuki, máy ảnh ở lồng
ngực y vừa vặn quay rõ ràng vẻ mặt của anh.
Mặt anh rất mệt mỏi, nhưng khoé môi lại nở nụ
cười.
“Tôi chưa từng xem “Kill Bill”, nhưng tôi biết
phe phản diện chết nhiều hơn sống.” Khoé miệng Vệ Lăng nhếch lên, anh đang
cười.
“Hả?”
Lúc này, dòng nước chảy từ trên đỉnh đầu xuống
ánh sắc xanh huỳnh quang lờ mờ, lúc rơi xuống người Sotsuki, nó thiêu cháy như
acid sulfuric đậm đặc.
“A!!!” Sotsuki hét lên, y ôm Vệ Lăng chạy như
điên, đi đâu cũng là enzym phân rã đó!
Xem ra Hoàng Quyết đã thành công, cậu ta đã đến
trung tâm điều khiển phòng cháy chữa cháy, đổ hết số bình thuốc đó vào đường
ống của hệ thống phun nước.
Vệ Lăng vốn dặn Hoàng Quyết chỉ cần thành công là
phải tìm chỗ kéo cần báo cháy, có điều cậu chàng rầy rà quá, cuối cùng anh vẫn
phải phí sức mới kéo được cần.
Enzym chảy vào mắt Sotsuki, y không nhìn rõ mọi
thứ nữa, dòng nước chảy qua má y, thiêu đốt làm mặt y xuất hiện từng vệt máu.
“Vệ Lăng!”
Sotsuki túm gáy Vệ Lăng, định bóp nát đầu anh,
nhưng bên tai lại vang tiếng mệnh lệnh của sếp: “Ta muốn em ấy. Đưa em ấy về
đây.”
Sotsuki sắp nghiến vỡ cả răng mình, nhưng chỉ
đành buông anh ra, quay người dộng một đấm lên tường, bức tường kiên cố thế mà
lại hơi nứt ra.
Y dộng tiếp cú thứ hai, vết nứt trên tường càng
to hơn.
Cú thứ ba, ầm một cái, tường cuối cùng cũng vỡ
toác.
Y kéo phắt Vệ Lăng qua đó.
Khoảnh khắc ấy, ánh nắng gắt chói loà mắt Vệ
Lăng.
Anh đã nằm viện biết bao ngày nay, đây là lần đầu
tiên anh nhìn thấy mặt trời bên ngoài kia.
Họ ở độ cao mười mấy mét, không phải là thành
phố, mà là một vùng sa mạc.
Đây không phải là một bệnh viện bình thường, mà
là một căn cứ.
Gió và cát thổi vù vù, khiến da Vệ Lăng khô không
khốc và đau nhói.
Sotsuki khom lưng, ấn anh vào lòng mình, chuẩn bị
nhảy xuống.
Đúng lúc mũi chân y chuẩn bị rời khỏi nền, y
khựng lại.
Sotsuki chậm rãi cúi đầu, có thứ gì đó đang lan
rộng trong cơ thể y, xông thẳng lên cổ, lao vào não bộ… cơ thể y lắc lư như bị
mất thăng bằng.
Vốn chỉ là da thịt bị thiêu đốt bởi nước dội
xuống, giờ thì xương cốt toàn thân đều đau đớn như vỡ toác ra.
Một ống kim tiêm nhỏ bị Vệ Lăng cầm trong tay, nó
lợi dụng sức mạnh khi Sotsuki kéo anh để theo đà đâm vào cơ thể y.
Sotsuki há miệng: “Mày…”
Để giữ chắc ống kim tiêm nhỏ đó, Vệ Lăng đã dùng
cạn sức lực toàn thân, anh nói bằng chất giọng khàn khàn đến mức kiệt sức: “Các
hành khách lên xe xin chú ý… Xin nhường chỗ cho người già trẻ em phụ nữ mang
thai và người có con nhỏ… Cảm ơn đã hợp tác.”
Anh bật cười, trong ánh nắng và gió cát, nụ cười
ấy phóng khoáng đến loá mắt.
Sotsuki mất sức ngã nhào xuống, lao về phía biển
cát nóng bỏng.
Vệ Lăng cũng bị kéo theo do quán tính.
Cảm giác mất trọng lượng ào tới, cơ thể của Vệ
Lăng đã rơi xuống, nhưng trái tim dường như vẫn ở lại trong kẽ nứt ấy.
Thế là kết thúc rồi nhỉ… Ít nhất thì Diệp Ngữ sẽ
không chết.
Anh không có thời gian để sợ thịt nát xương tan,
cơ thể anh giật một phát, anh được một sức mạnh giữ lại.
Vài giây trôi qua, không có bất cứ cảm giác đau
đớn nào.
Vệ Lăng từ từ mở mắt ra, Ôn Chước đang cúi đầu
nhìn anh.
Từng mảng biển cát do những cồn cát tạo thành sau
lưng hắn đang lật mình dưới ánh nắng.
Tất cả như bất động.
Tới tận khi mồ hôi lăn từ trên trán Ôn Chước
xuống, tí tách đáp lên vai Vệ Lăng.
Giờ anh mới ý thức được anh đang được hắn ôm thật
chặt.
Anh rơi từ trên độ cao mười mấy mét cơ mà!
Đôi tay ấy còn chưa run tí nào.
“Ôn… Ôn Chước…”
Vệ Lăng trợn to mắt nhìn hắn, thậm chí còn nghi
ngờ tất thảy có phải là ảo giác của mình trước khi chết không?
Cổ họng Ôn Chước chuyển động, sau đó ấn mạnh anh
vào lòng.
Vệ Lăng nghe thấy tiếng hít thở của hắn, anh bị
ép chặt hết cỡ, lúc này cuối cùng cũng nổ tung như mong muốn.
Dường như mình đã trở thành tất cả những thứ quan
trọng nhất của Ôn Chước.
Anh nghe thấy dòng máu chảy nhanh hơn bình thường
gấp mấy lần trong cơ thể của Ôn Chước, nhịp tim của hắn đang ở mức giới hạn…
Tôi không thể đánh mất em lần nữa.
“Gì cơ?” Vệ Lăng cử động, Ôn Chước vừa mới nói gì
sao?
Thế nhưng hắn chỉ càng ấn anh vào lòng mình mạnh
hơn, chẳng cho anh cử động tí nào.
Vệ Lăng khó khăn lắm mới nghiêng mặt được, thứ
anh nhìn thấy là đường viền môi mím chặt của Ôn Chước.
Nếu mới nãy hắn chẳng nói gì, vậy mình đã nghe
thấy cái gì?
“Giáo sư Ôn, thằng cha này còn chưa chết.”
Liên Vũ cõng Hà Liễm, dùng một tay xách Sotsuki
đi tới bên cạnh Ôn Chước.
Để đuổi kịp Ôn Chước, Liên Vũ chạy đến nỗi gần
đứt hơi. Âu phục và sơ mi trên người đã ướt đẫm mồ hôi, lúc này nhịp thở của
cậu còn chưa điều hoà lại.
Vệ Lăng bị ôm đến mức gần tắt thở, anh không ngã
chết nhưng bị Ôn Chước ghì chết…
Sotsuki ho một tiếng, cười lạnh lùng nói: “Cuối
cùng thì anh ta… phải bị huỷ diệt… hoặc thuộc về chúng tao thôi…”
“Cậu ấy không thuộc về bất cứ ai cả, chỉ thuộc về
bản thân cậu ấy mà thôi.”
Ôn Chước nghiêng mặt, lạnh lùng nhìn Sotsuki.
“Mau… mau đi cứu Diệp Ngữ… có thể cô ấy sắp xanh
cỏ rồi…”
Lúc này, mấy cái trực thăng bay tới.
Liên Vũ ngẩng đầu lên, khẽ hừ một tiếng.
“Đến đúng lúc thật đấy.”
Mười mấy người mặc Âu phục màu đen tiến vào căn
cứ y tế, tìm được những người sống sót, bao gồm cả Hoàng Quyết và Diệp Ngữ.
Người Diệp Ngữ cũng bị thuốc ăn mòn, cộng thêm
xương ức vỡ nát, trên người chồng chất vết thương, thật sự chỉ còn thoi thóp.
Vệ Lăng nhìn Diệp Ngữ đeo mặt nạ oxy, được đưa
lên trực thăng, trái tim thắt chặt cuối cùng cũng được thả lỏng.
“Chúng ta đi thôi.”
.
Vệ Lăng: Tớ không muốn bị giấu đi!
Ôn Chước: Nhà tôi rất rộng.
Vệ Lăng: Nhà cậu rộng cũng chẳng phải đứng
tên tớ!
Ôn Chước: Đứng tên em mà.
Vệ Lăng: Cái gì! Thế không được rồi tớ phải đi tuần tra tài sản của mình!
Comments
Post a Comment