Chương 17: Em ấy rõ là đáng yêu
“Bây giờ mà cậu không ra làm gì đó, chờ hai thằng
cha đó vào, tôi sẽ bảo chúng rằng có một chú chuột nhỏ đang trốn trong tủ
thuốc.”
“Hả, sao anh có thể…” Dược sĩ mếu máo.
“Cậu tên là gì?” Vệ Lăng hỏi.
Lúc này, anh hơi muốn hút thuốc.
“Hoàng… Hoàng Quyết ạ.”
“Hoàng Quyết, cậu nghe đây. Bên ngoài đang một
chọi hai, có thể Diệp Ngữ không giữ được phòng chứa thuốc. Toàn bộ nhân viên
bảo vệ đều bị hạ gục rồi, điện thoại của cậu có tín hiệu không?”
“Không có… chắc hẳn là bị chặn rồi…”
Nếu có thể có tín hiệu thì Hoàng Quyết đã cầu cứu
từ lâu rồi. Chẳng đến nỗi tới lúc này mà không có ai đến cứu họ.
“Vậy nên giờ chúng ta phải tự lực cánh sinh, hiểu
chưa?”
“Hiểu ạ, anh bảo nên làm gì?”
“Bây giờ cậu tháo hết thuốc trên người
những nhân viên bảo vệ đó ra, mang được bao nhiêu thì mang.”
“Được ạ.”
Hoàng Quyết mở cửa tủ thuốc ra, thân hình cái cậu
này rất bé, thảo nào trốn đi không bị phát hiện.
Cậu ta bị đông lạnh ghê lắm, những bình thuốc
trong băng đạn run cầm cập.
“Bỏ hết chỗ bình thuốc này vào cái ba lô kia, đeo
lên người.”
Vệ Lăng nói bằng giọng lạnh lùng.
Hoàng Quyết là một người không có chủ kiến, Vệ
Lăng nói gì là cậu ta làm nấy.
“Sau đó thì sao ạ?”
“Sau đó? Cậu biết trong phim nhân vật chính toàn
bò ra từ lỗ thông hơi không? Bây giờ cậu có cơ hội làm nhân vật chính rồi đó.”
Vệ Lăng mỉm cười với cậu ta.
“Đó là phim bao năm về trước rồi! Bây giờ chả ai
quay phim như vậy nữa!”
“Bây giờ quay phim ra sao?”
“Toàn là chủng lai xông pha khắp chốn anh có hiểu
không?”
“Ồ… Chuyện phim ảnh thảo luận sau đi, bây giờ cậu
vẫn phải bò qua lỗ thông hơi.”
Hoàng Quyết lập tức lắc đầu, hốt hoảng:
“Em không làm được! Em không làm được đâu!”
“Có gì mà không được? Có phải là kêu cậu vác súng
ra ngoài đánh nhau với hai người đó đâu. Bao nhiêu người đã chết ở đây rồi, cậu
thấy ở đây mè nheo bảo mình không làm được, liệu có sống nổi không hả?”
Vẻ mặt của Vệ Lăng trở nên lạnh lùng, giọng nói
của anh rất bình thản, nhưng mỗi chữ đều tràn ngập sức mạnh.
“Em…”
“Hoàng Quyết, đi đằng trên là cách duy nhất để
cậu rời khỏi nơi này. Nhưng nếu tôi có thể cử động được thì sẽ không cho cậu cơ
hội này đâu. Tôi sẽ không bảo “tôi không làm được” với bản thân mình, bởi làm
hoặc chết thôi. Hiểu chưa?”
Hoàng Quyết đờ người ra tại chỗ, cậu ta không ngờ
rằng một người không thể cử động được lại có quyết tâm nhường ấy.
Trong mắt Vệ Lăng không phải là sự giãy giụa đập
nồi dìm thuyền, mà là một vẻ hung ác.
Phải, người này khi ấy có thể quyết định đưa đồng
đội về, để bản thân ngủ đông, anh ác với những người khác, cũng ác với cả chính
mình.
Hoàng Quyết nuốt nước bọt, ngẩng đầu lên.
“Nghe này, sau khi mở lỗ thông hơi ra, cậu dùng
dây thừng buộc nắp vào người mình, sau khi trèo lên thì lại dùng dây kéo nắp
về, đậy lỗ lại. Hiểu chưa?”
“Hiểu ạ, nhưng anh bảo tôi tháo mấy bình thuốc
này ra là để mang theo phòng thân à?”
Vệ Lăng cười: “Đương nhiên là để đánh trả rồi.”
Hoàng Quyết ngây ra: “Anh còn không cử động được…
mà vẫn định đánh trả ư…”
Đừng nhìn Hoàng Quyết có vẻ rõ là run rẩy sợ hãi,
sau khi hạ quyết tâm, cậu ta rất nhanh nhẹn.
Mỗi lần cửa bị đập thật hung dữ, Hoàng Quyết đều
run như cầy sấy, cậu ta trèo lên tủ thuốc, túm lấy nắp lỗ thông hơi, run một
cái mà suýt ngã nhào xuống.
“Tiểu Quyết Tử, cẩn thận chút. Chúng ta có thể
cầm cự đến khi có người đến cứu hay không, hoàn toàn nhờ vào cậu đó.”
Vệ Lăng cười nói.
“Anh không sợ sao? Anh còn cười được à?”
Hoàng Quyết đã chui vào ống rồi, cậu ta quay
người lại thò đầu ra nhìn về phía Vệ Lăng đang nằm liệt dưới đất.
“Tôi mà sợ thì cậu sẽ càng sợ hơn.”
Hoàng Quyết khựng người, trầm giọng nói: “Tôi
biết rồi. Anh đừng có chết trước đó!”
Vệ Lăng nghe tiếng Hoàng Quyết càng lúc càng xa,
chẳng biết cậu chàng có thành công không nữa.
Biết trước nên bảo cậu chàng cho mình một liều
adrenaline, chưa biết chừng mình đã có thể đứng dậy, trèo lên lỗ thông hơi rồi…
*
Ôn Chước lúc này đã rời khỏi phạm vi năng lực của
Hà Liễm.
Mười mấy con quái thú ngẩng đầu gào rú lao tới.
Trong mắt Ôn Chước, tất cả như từng đợt khung
hình bị làm chậm.
Mũi chân của hắn đạp lên một cái trụ cứu hoả, bật
người lên, góc độ như đã được tính toán đặc biệt vậy, thế mà hắn lại lướt được
qua khe hở giữa những con quái thú này!
Lúc hắn đáp xuống đất, đám quái vật đó chạy rõ xa
mới ý thức được là hắn đã lách qua chúng rồi, thế là chúng vung đuôi đuổi theo
hắn.
Hắn sắp lao ra khỏi con phố này thì có một cái
bóng lướt qua đằng trước.
Ánh mắt của Ôn Chước lay động, tốc độ không giảm
xuống mà ngược lại còn tăng thêm.
Một con quái thú khổng lồ có thân hình cường
tráng bỗng nhiên lao từ trên đỉnh đầu hắn xuống!
Ban đầu đây chắc hẳn là một con hổ hoặc sư tử bị
nhốt trong vườn bách thú, vốn đã hoang dã, sau khi bị ký sinh thì càng điên
cuồng hơn.
Răng nanh sắc nhọn và vàng ởn, chất lỏng màu xanh
trào ra từ mồm nó, đầu nó đã vặn vẹo, trong mắt nó là khát vọng muốn phá huỷ
mạnh mẽ!
Hai bên đường rải rác xe ô tô cũ nát đang đậu,
kính chiếu hậu của ô tô phản chiếu bóng một đám quái vật đang đuổi tới.
Ô tô ngổn ngang, khói bụi mù mịt, cột điện xiên
vẹo bị đám quái thú điên rồ xô ngã, chấn động liên tiếp không ngừng khiến những
toà nhà hai bên đường vốn đã rời rạc giờ sụp đổ, xe ô tô cũ bị chúng giẫm nát,
chúng đạp cả lên nhau, ào tới.
Bóng Ôn Chước bay lên thật cao, không sớm cũng
chẳng muộn, gót chân hắn hung dữ đạp lên đỉnh đầu con quái thú khổng lồ đó, lấy
đà một cái, nhảy xa mười mấy mét như mũi tên rời cung.
Còn con quái thú đó bị một luồng sức mạnh khổng
lồ đạp lùi về sau, cùng lúc văng ra xương sọ nó vỡ nát, nó té thật mạnh giữa
đám quái thú đang ào tới.
Khi chúng vòng qua xác con quái thú đó, Ôn Chước
đã lao ra khỏi vòng gò bó của thành phố cũ với khí thế như chẻ tre, tiến vào
vùng sa mạc.
*
Sau khi Hoàng Quyết bỏ đi qua lỗ thông hơi, trong
phòng chứa thuốc không còn ai nữa, Vệ Lăng cuối cùng cũng có thể bắt đầu suy
nghĩ rồi.
Anh thả lỏng cơ thể, ngả ra sau, chải chuốt tư
duy của bản thân.
Đầu tiên, dự án trên mặt trăng của mình nhất định
có liên quan đến sinh học hoá học gì đó.
Mình đã nhường tàu cứu hộ cho Ôn Chước, quá nửa
là do dù mình có vào tàu cứu hộ cũng chẳng thể nào được cứu, có chuyện còn quan
trọng hơn cả tính mạng mà chỉ có Ôn Chước mới có thể làm được.
Bằng không, Vệ Lăng không nghĩ mình lại hào phóng
như vậy, để hy vọng sống của mình cho người khác.
Thứ hai, Hoàng Quyết vừa nói Diệp Ngữ là chủng
lai.
Diệp Ngữ tóc đen da vàng, chắc chắn không phải là
con lai châu Phi. Sức chiến đấu siêu việt của cô ắt hẳn là đến từ một phần khác
trong huyết thống, đoán chừng có liên quan đến nghiên cứu sinh hoá mà mình từng
tham gia.
Thứ ba, hai cái tên quần nhau với Diệp Ngữ đến
mức cô chỉ có thể miễn cưỡng chống cự tên là “Noah”, là kẻ địch của họ. Noah là
thể hoàn chỉnh, còn Diệp Ngữ chỉ là chủng lai.
Mấu chốt của chương trình ham học hỏi này là – Ôn
Chước đứng về phía chủng lai.
Chỉ có điều cái tên “Noah” đó sao lại giống y hệt
cậu kính đen được?
Nếu không phải do nốt ruồi đó khiến mình cảnh
giác, bây giờ có phải anh đã bị hai tên đó giết chết rồi không?
Đúng lúc này, cửa bật mở!
Bả vai Vệ Lăng run lên, anh mở choàng mắt ra, chỉ
thấy Diệp Ngữ má trái tím xanh, tay phải bị dao đâm thủng còn đang chảy máu
tong tỏng, bước vào.
“Chúng ta đi thôi…”
Diệp Ngữ cúi người, kéo phắt Vệ Lăng lên.
Tiêu cự của cô không được rõ lắm, nhờ sự cố chấp
đối với nhiệm vụ mới khiến cô kiên trì được tới bây giờ mà chưa ngã gục.
Vệ Lăng nghiến chặt răng, muốn đứng dậy, giảm bớt
áp lực cho Diệp Ngữ, nhưng anh vẫn không địch lại được sức của cô, bị cô xách
cổ áo kéo ra khỏi phòng chứa thuốc.
Hai tên kia, một tên nằm ở cuối hành lang, một
tên đầu bị vặn ngược 360 độ, sõng soài dưới đất.
Nếu không phải là hành động bất tiện, Vệ Lăng sẽ
vỗ tay khen Diệp Ngữ.
Bị cô kéo đi như vậy, mặc dù rất khó chịu nhưng
anh không có quyền lợi phàn nàn.
Hơi thở
của Diệp Ngữ rất nặng nề, Vệ Lăng lo rằng cô sẽ ngã gục bất cứ lúc nào.
Anh phải đứng dậy… Phải đứng dậy…
Nếu thần kinh của anh chưa hề bị tổn thương, thì
phải đứng dậy!
Vệ Lăng nhắm mắt, nhớ lại cảm giác khi mình đụng
đổ cốc nước trên tủ đầu giường, thử khống chế cơ thể mình.
Nhưng anh thật sự hoàn toàn không thể tập trung
tinh thần được.
Ôn Chước… Ôn Chước… cậu đang ở đâu?
Khoảnh khắc ấy Vệ Lăng ngây người.
Mày gọi Ôn Chước làm gì?
Cậu ấy đến thì có ích gì?
Lúc này, cuối hành lang vang vọng tiếng bước
chân.
Từng tiếng từng tiếng như rơi xuống dây thần kinh
của anh.
Vệ Lăng trợn to mắt, anh nhìn thấy một bóng người
mặc áo hoodie màu đen, trông như một thiếu niên, tay đút vào túi, y vòng qua
góc quẹo, đi tới gần.
Chiếc mũ trùm che kín mắt y, từ góc độ của Vệ
Lăng chỉ có thể nhìn thấy nụ cười ở khoé môi y.
Lạnh lùng mà độc ác.
Cảm giác nguy hiểm lập tức bao trùm khắp cơ thể
Vệ Lăng.
“Diệp Ngữ… Diệp Ngữ đi mau lên!”
Người này nhất định rất lợi hại, còn hơn cả hai
người kia!
Chuyện tới nước này, Vệ Lăng hi vọng Diệp Ngữ có
thể từ bỏ nhiệm vụ, sống sót rời khỏi đây!
Diệp Ngữ hoàn toàn chống đỡ bằng ý chí chậm rãi
ngoái đầu lại, chỉ trong nháy mắt, cậu thiếu niên đội mũ đó đã nhảy thoắt đến
trước mặt họ, so với tên kính đen tốc độ chỉ có hơn chứ không có kém!
Y cúi thấp đầu, mỉm cười nhìn thẳng vào Vệ Lăng,
nắm đấm nhằm đúng ngực Diệp Ngữ, tiếng xương gãy vang dội!
Trái tim Vệ Lăng sắp nhảy ra khỏi cuống họng,
Diệp Ngữ văng đi như một chiếc lá trong gió, đập mạnh vào vách tường đầu kia
hành lang.
“Diệp Ngữ!!”
Diệp Ngữ ngã nhào dưới đất ho khan, một mảng máu
lớn lan rộng.
“Chậc chậc chậc, đừng làm vẻ mặt ấy. Mặc dù là
chủng lai nhưng cô ta cũng chịu đòn giỏi lắm.”
Thiếu niên đội mũ ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào
Vệ Lăng.
“Trước đây mới chỉ xem ảnh của anh… Hình như là
ảnh tốt nghiệp? À, không phải, là ảnh chứng minh thư… Tôi cảm thấy anh nhìn rõ
là tầm thường, chẳng phù hợp với thẩm mỹ của chúng tôi chút nào. Bây giờ nhìn
anh, cũng coi như vừa mắt?”
Thiếu niên đội mũ nhìn rất đẹp, giống như một
bông hoa mỏng manh nhưng chứa đầy độc.
Y ngồi xổm, nhìn Vệ Lăng.
Vệ Lăng phí rất nhiều sức cũng không thể chống
nửa người trên dậy.
Thiếu niên đội mũ sờ tai nghe trong tai mình:
“Sếp à, em đã bảo anh ta là một tên vô dụng rồi mà, sếp còn phải phí nhiều sức
mang anh ta về làm gì.”
Vệ Lăng cúi đầu, anh nhìn thấy cái cúc áo trên
ngực y phản chiếu ánh sáng rất khác, chắc hẳn là camera.
Giọng nói khàn mà quyến rũ vang lên trong tai
thiếu niên đội mũ.
“Em ấy rõ là đáng yêu.”
.
Vệ Lăng: “Anh đẹp giai à, vô dụng cũng có thể
lấy mạng anh đó.”
Ôn Chước: “Em vừa gọi ai là anh đẹp giai?”
Vệ Lăng: “Không… không ai cả…”
Comments
Post a Comment