Thất thủ - 59
Về
tin tức Tống Sương bị tai nạn xe, Tinh Diệu Thiên Hạ sau khi giữ im lặng một
thời gian dài cuối cùng cũng cử ra người phát ngôn truyền thông để làm rõ mọi
chuyện: Tống Sương đúng là gặp tai nạn xe, nhưng chỉ bị chấn động não nhẹ và
gãy tay phải, dự tính sẽ hồi phục trong một tháng, bày tỏ lời xin lỗi vì đã
khiến quần chúng và phóng viên phải lo lắng. Còn về nguyên nhân tai nạn, không phải
là do lái xe sau khi uống rượu, mà là ngoài ý muốn do phải né xe chạy ngược
chiều.
Những
fan hâm mộ vốn đang thương tiếc Tống Sương phải giải nghệ lập tức biến thành
hoạt động chúc Tống Sương sớm bình phục, hơn nữa quy mô còn rất lớn.
Tống
Sương ngồi trên sofa đọc báo, bên tai là tiếng trò chơi điện tử ồn ã.
Lạc
Tuyên khoanh chân ngồi trên mặt đất, vừa hồi hộp chơi điện tử, vừa ăn quà vặt.
"Đừng
để vụn khoai tây chiên vãi ra sàn nhà của tao." Tống Sương vừa lật vừa giũ
tờ báo.
"Xùy…
chính là bởi vì không muốn để vụn khoai chiên vãi ra sàn nhà nên tao mới tới
nhà mày mà. Cái đồ tiểu nhân vô đạo đức này, xem mấy tin tức làm rõ việc mày
giả chết chưa?"
"Tao
không vô đạo đức, kẻ vô đạo đức là Phương Diệp của Đế Thiên."
"Khi
nào mày mới đền cho tao con Mercedes của tao? Tao mới ưng một em Bugatti."
Tống
Sương mỉm cười, chậm rì rì đáp lại: "Nhưng tao đã đặt một con Mercedes
giống y xì đúc cho mày rồi."
"Gì
cơ!! Mày rồ à!" Lạc Tuyên quăng điều khiển xuống đất, phẫn nộ bước tới
trước mặt Tống Sương, "Không phải lúc đầu nói rõ rồi sao! Tao đưa Mercedes
cho mày đâm, mày phải mua đền tao!"
"Đúng
thế, không phải tao đã mua một con trả mày rồi sao?" Tống Sương cười cong
mắt, nhìn thấy thằng bạn chó của mình lộ ra biểu cảm vặn vẹo quả nhiên là một
chuyện vui tai vui mắt mà.
"Tống
Sương, mày đợi đó! Có tin tao gọi ngay mách Lâm Dược là mày cố tình đâm xe
không hả! Xem cậu ta có còn bị khổ nhục kế của mày đùa giỡn nữa không?"
"Mày
mách đi. Dù sao thì em ấy cũng nhận ra lâu rồi." Tống Sương thong dong trả
lời.
"Gì
cơ? Bị cậu ta nhìn thấu rồi? Sao có thể?"
"Em
ấy là một đạo diễn, đã xem quá nhiều phim rồi. Hơn nữa diễn xuất của mày quá
gà."
"Diễn
xuất của tao? Liên quan quái gì đến diễn xuất của tao! Tao là người dẫn chương
trình, không cần phải có diễn xuất!" Lạc Tuyên hung hăng trừng Tống Sương
ngồi bên cạnh mình, giật lấy tờ báo.
"Cầm
ngược báo rồi."
"Không
cần mày bảo! Tao đã bảo tao muốn Bugatti rồi! Mày đối xử với tao thế à? Từ lúc
ở Học viện, tao đã ở bên mày tới tận bây giờ! Mày thì ngon rồi, cuối cùng cũng
dụ được Lâm Dược về, lập tức qua cầu rút ván! Mày là đồ thấy sắc quên bạn!"
Tống
Sương ngồi dựa vào sofa, tay chống đầu, "Sao tao lại nhớ là từ lúc ở Học
viện, mày đã luôn tạt nước lạnh vào mặt tao, lải nhải với tao "Mày xem Lâm
Dược đang tia gái đẹp khoa Diễn xuất kìa! Thẳng nam thế này, Tống Sương mày
không có cơ bẻ cong người ta đâu." nhỉ?"
"Đó
là tao rèn luyện cho mày! Mày mượn danh tao đi hẹn Lạc Huyên đi uống cafe, tao
còn chẳng nói gì! Còn chưa đủ ủng hộ mày à! Đếch quan tâm, tao muốn Bugatti!
Bugatti!"
"Mày
tìm cơ hội thịt tao thì có."
"Sao
nào, mày có thể táng gia bại sản vì Lâm Dược, nhưng với anh em mày, đâm hỏng cả
Mercedes của tao mà mày muốn đẩy tao đi dễ dàng thế á?"
"Được
rồi, không trêu mày nữa. Tao có đặt Mercedes, nhưng không phải cho mày, mà là
cho Lâm Dược. Em ấy khiêm tốn, không lái xe thể thao, tao đặt một con gia đình
cho em ấy. Bugatti của mày cũng qua cảng rồi."
Lạc
Tuyên giờ mới hài lòng hừ một tiếng.
"Có
điều, Tống Sương à, mày làm thế như thể định bao dưỡng đạo diễn Lâm luôn ấy,
người ta chỉ mới ngủ với mày một đêm, mày đã mua xe đi tặng… khoa trương quá!"
"Hoạt
động tuyên truyền "Ngàn cân treo sợi tóc" sắp sửa bắt đầu rồi, tao
cũng không thể nhìn em ấy lái Honda đi tham dự chứ."
"Dẹp
đê, mày dứt khoát thừa nhận coi, đêm đó Lâm Dược nhất định đã khiến mày hưng
phấn lắm hả?"
"Tao
đã thế này rồi thì hưng phấn làm sao được? Em ấy đâu thể chủ động trèo lên
người tao được."
"Đó
là quả báo của mày, ai bảo mày giả bộ đáng thương đeo thạch cao cơ. Rõ ràng là
căn bản không bị thương! Trán chảy có tẹo máu doạ người."
Lạc
Tuyên làm biểu cảm hoàn toàn khinh bỉ với Tống Sương.
"Tay
tao gãy xương thật."
"Tự
làm tự chịu!"
Tống
Sương mỉm cười, phớt lờ y, anh móc điện thoại ra nhìn, trên môi nở nụ cười.
Lạc
Tuyên sáp lại, đọc ra thành tiếng, "MV đóng máy rồi, trưa mai về."
Tống
Sương đẩy đầu Lạc Tuyên ra, nhanh chóng trả lời: Mấy giờ đến nơi, tôi ra sân
bay đón em.
Chưa
đến hai giây, đối phương đã gửi tin nhắn tới: Không cần, xe anh bắt mắt quá, em
sợ bị phóng viên bao vây.
Lạc
Tuyên giật phắt lấy điện thoại của Tống Sương, nhanh chóng trả lời: Vậy tôi ở
nhà tắm rửa chờ em.
"Này!
Mày nhắn cái gì vậy!"
"Không
có gì, chỉ nhắn lời trong lòng mày thôi! Mau gỡ cái cục thạch cao ngáng đường
này ra đuê!"
Lâm
Dược đang sắp xếp hành lí, đọc tin nhắn trong điện thoại mà sầm mặt.
Nhìn
thế nào cũng không giống phong cách nói chuyện của Tống Sương.
Hắn
chợt nhớ tới lúc mình và Tống Sương cùng chung một phòng, đối phương chỉ quấn
khăn bước ra khỏi phòng tắm, xương quai xanh gợi cảm, bắp thịt cường tráng mà
không khoa trương, còn cả cặp chân dài đến nỗi người ta phải chảy nước miếng,
Lâm Dược ho một tiếng, suýt thì phun cả máu mũi.
Cố
ý! Tuyệt đối là cố ý! Không chừng Tống Sương đang ngồi rung chân trên sofa mà
cười dâm tà!
Quay
MV kết thúc, Cố Phi Khiêm đã phải bắt máy bay tới Milan. Dáng người cao ráo và
khuôn mặt đầy bí ẩn của cậu được một nhà thiết kế thời trang nào đó ưng ý, cậu
sẽ tham gia catwalk ở tuần lễ thời trang Milan thương hiệu quốc tế.
Lâm
Dược tới phòng cậu, từ khe cửa nhìn thấy cậu đang sắp xếp quần áo. Hắn đi tới
cạnh cậu, vỗ vai cậu nói: "Để tôi."
Cố
Phi Khiêm trầm mặc ngồi xuống một bên, chúi đầu nhìn Lâm Dược phân loại quần áo
của mình và đặt vào trong va li.
"Cậu
chọn kính cho tôi, mọi người đều bảo là cực kì đẹp trai. Giờ nghĩ lại, ắt cậu
cũng có sự nhạy cảm đối với thời trang mà người khác không có. Dù tôi không
mang cậu vào giới điện ảnh, nói không chừng sẽ có một người đại diện người mẫu
nào đó thấy được tố chất của cậu."
Cố
Phi Khiêm tóm lấy tay Lâm Dược, nhẹ nhàng đưa ngón tay hắn lên môi mình.
Đó
là một nụ hôn vô cùng thành kính, rơi trên mu bàn tay Lâm Dược.
"Nếu
như không có Lâm Dược, thì vĩnh viễn sẽ không có Cố Phi Khiêm. Bất cứ ai cũng
không thay đổi được em, trừ anh."
Lâm
Dược mỉm cười kéo khoá hành lí cho cậu, hắn thở ra một hơi, cực kì nghiêm túc
nói: "Phi Khiêm, bất kể là phim, MV hay catwalk thời trang, đều là biểu
diễn cả. Tôi hi vọng lúc cậu biểu diễn, cậu sẽ quên đi cả việc mình là ai mà
hoàn toàn hoà nhập vào vai diễn đó. Sau khi màn biểu diễn kết thúc, tôi cũng hi
vọng, cậu có thể nhớ rõ mình là ai."
"Em
sẽ mãi mãi nhớ kĩ từng câu nói anh nói với em."
"Được,
lần này đổi thành tôi lái xe tiễn cậu ra sân bay."
"Ừm."
Trước
khi vào kiểm tra an ninh, Lâm Dược dõi theo bóng người cao ráo của Cố Phi
Khiêm.
Dường
như mỗi lần nhìn cậu, cậu đều thay đổi.
Ngay
khi bước vào cửa kiểm tra, Cố Phi Khiêm đột nhiên quay người, ôm chầm lấy Lâm
Dược, sức cậu rất mạnh như muốn nghiền nát cả xương hắn.
"Lâm
Dược… em sẽ vĩnh viễn nhớ rõ mình là ai, xin anh cũng hãy nhớ rõ em là ai."
"Được."
Đứa
trẻ này, hôm nay sẽ đi xa.
Có
một thế giới tươi sáng vô hạn đang chờ đón cậu.
Cậu
cần quyết tâm, cần dũng khí, cần biết sau lưng luôn có người ủng hộ cậu.
Lâm
Dược siết chặt cậu, vỗ mạnh vào lưng cậu.
"Đi
đi, Phi Khiêm. Tôi vẫn luôn đợi cậu, dù cho cậu không hay."
Cố
Phi Khiêm lưu luyến bịn rịn mà buông Lâm Dược ra, không ít người đã phát hiện
ra đó là Cố Phi Khiêm, lũ lượt rút điện thoại ra chụp ảnh, thì thầm bàn tán.
"Oà…
là Cố Phi Khiêm đó! Bồ thấy chưa, anh ấy giống y đúc trên phim á!"
Nghe
nói anh ấy là mĩ nam trời sinh! Lên ảnh không cần trang điểm, thì ra là thật!"
"Anh
ấy mới ôm ai vậy! Ôm rõ là chặt!"
"…
Hình như là đạo diễn… À, tớ nhớ ra rồi, đạo diễn Lâm Dược! Cố Phi Khiêm định đi
đâu vậy! Đạo diễn Lâm đích thân tiễn anh á!"
Tiêu
đề tờ báo giải trí hôm đó là "Cố Phi Khiêm tiến quân đến Milan, ôm tạm
biệt ân sư".
Rất
nhiều năm sau, người đại diện của Cố Phi Khiêm nói cho Lâm Dược biết, cậu đã
cắt tấm ảnh chụp mình ôm Lâm Dược từ báo ra, bất kể đi đâu đều mang theo người,
tựa như bùa hộ mệnh của cậu vậy.
Sáng
sớm ngày hôm sau, Lâm Dược ngồi máy bay trở về thành phố của mình.
Địa
điểm quay MV cuối cùng chính là thành phố này, đỡ phải đi một chặng đường dài.
Máy
bay vừa hạ cánh, Lâm Dược liền nhận được một tin nhắn: Tôi ở bãi đỗ xe ngầm chờ
em. Số C82.
"Đạo
diễn Lâm, công ty cử xe tới đón tôi rồi, anh có muốn về cùng tôi không?"
Hứa Sơ Ảnh hỏi Lâm Dược.
"À…
không cần đâu, tôi có bạn tới đón rồi."
"Bạn
anh đâu?"
"Bãi
đỗ xe ngầm, tôi tự đi là được. Sơ Ảnh, hai ngày này nghỉ ngơi cho tốt, ngủ đủ
dưỡng nhan gì đó, tuần sau hãy quay MV với trạng thái tốt nhất."
Chờ
Hứa Sơ Ảnh về rồi, Lâm Dược mới xách va li tới bãi đỗ xe ngầm.
"Khu
C… khu C…"
Sau
khi Lâm Dược tìm thấy khu C, hắn đi hết con đường, cuối cùng cũng tìm thấy số
C82. Một chiếc Mercedes gia đình sáng bóng đang đợi ở đó. Người đàn ông ngồi
trên ghế phụ đeo kính râm, vành mũ bị kéo rất thấp, nhưng không thể nào che
giấu nổi khí chất được ông trời khoản đãi.
Lâm
Dược gõ cửa xe, đối phương đang chợp mắt thì tỉnh lại, nở nụ cười hớp hồn
người, Lâm Dược chỉ cảm thấy mắt mình tí thì phát sáng lập loè.
"Không
phải đã kêu anh đừng tới đón em rồi sao?"
"Tôi
đâu có tới đại sảnh sân bay chờ em đâu."
Lâm
Dược liếc nhìn cánh tay anh, vẫn còn bó thạch cao, giọng điệu cũng lạnh đi vài
phần, "Đừng bảo em là anh lái xe bằng một tay tới đấy?"
"Không
phải, Lạc Tuyên chở. Cậu ta vừa hay phải tới chỗ khác ghi chương trình."
Sắc
mặt Lâm Dược hơi dịu lại.
"Porsche
của anh đâu? Lẽ nào con xe này là của Lạc Tuyên?"
"Xe
này là của em."
"Em?"
Lâm Dược suýt thì sặc nước bọt.
"Đợi
tới lúc em quay xong MV cuối cùng, là có một chuỗi hoạt động quảng bá "Ngàn
cân treo sợi tóc" rồi. Tháng ba còn có Liên hoan phim đương thời, em nhất
định sẽ được mời tham gia. Honda của em đỗ cùng Maserati của Triệu Nguyên,
không phải hơi bị thê thảm không nỡ nhìn sao?"
"Em
làm sao so được với Triệu Nguyên?"
Lâm
Dược thầm nghĩ thế này khoa trương quá, tặng gì không tặng lại đi tặng xe?
"Sau
khi "Ngàn cân treo sợi tóc" công chiếu, em sẽ đuổi kịp Triệu Nguyên."
Điều
này vào tai Lâm Dược nghe như thể Nghìn lẻ một đêm, địa vị trong ngành của
Triệu Nguyên mất đến gần ba mươi năm, Lâm Dược độc lập đạo diễn phim chưa tới
sáu, bảy năm, so với Triệu Nguyên, hắn vẫn còn kém xa.
"Thế
em cũng không cần anh tặng, em có thể tự mua."
"Sao,
cảm thấy đang bị tôi bao dưỡng à?" Tống Sương hơi mỉm cười hỏi.
"Không
phải sao?"
"Tôi
theo đuổi em mà. Đương nhiên là cái gì cũng muốn tặng cho em rồi."
"Không
phải anh đã theo đuổi được rồi sao?" Lâm Dược buồn cười lắc đầu.
"Nhưng
vẫn cứ cảm thấy miếng ăn đã tới miệng rồi vẫn có thể vọt mất bất cứ lúc nào.
Được rồi Lâm Dược, em tính toán làm gì? Tôi cũng là của em rồi, huống chi một
cái xe?" Tống Sương cố tình hà một hơi bên tai Lâm Dược, câu cuối cùng nói
rõ mờ ám, ám thị trong đó không cần nói cũng rõ.
"…"
Lâm
Dược nghẹn lời, hắn lờ mờ cảm thấy Tống Sương chính là kẻ khó đối phó nhất
trong số tất cả những người hắn từng qua lại.
"Thử
chút đi, lái có thuận tay không."
"…
Sao anh lại chợt nghĩ tới Mercedes?"
Lâm
Dược bất lực khởi động xe, lái đi.
Xe
tốt là xe tốt, khởi động dễ dàng, lên dốc cũng rất ổn định, cảm giác mượt mà
ấy, chiếc Honda của hắn không thể nào bì kịp.
"Không
phải hôm đó tôi lái Mercedes của Lạc Tuyên rồi bị đâm vào cột điện sao? Kết quả
cột điện nứt toác, tôi lại không bị thương. Tính năng an toàn của nó không tệ."
"Anh
còn bảo không bị thương à?" Lâm Dược trợn trắng mắt, "Sau này anh còn
giở trò này, Tống Sương, đừng trách em nói thẳng, em nhất định sẽ đá anh."
"Chỉ
cần em ở bên tôi, tôi sẽ không cần phải dùng loại thủ đoạn đó nữa."
Lâm
Dược thở dài, "Được rồi, về đâu đây?"
"Về
nhà tôi đi. Tôi đã hầm canh xương heo cho em."
Lâm
Dược trong lòng ấm sực, tay Tống Sương vốn bất tiện, còn làm bao nhiêu chuyện.
Cả
đời này toàn là hắn đuổi theo sau mông người khác, Tống Sương là người đầu tiên
nâng niu chiều chuộng hắn đến vậy.
Được
thương yêu như vậy, Lâm Dược lại thấy hơi phụ thuộc.
Vừa
vào cổng biệt thự nhà Tống Sương, Lâm Dược liền bị đối phương hung tợn kéo lấy
hôn điên cuồng, đẩy cũng không ra, cuối cùng bị ép vào góc, gáy bị ép chặt lên
lớp kính cửa xe. Nụ hôn của Tống Sương luôn điên cuồng như thế, tựa như mỗi lần
đều là lần cuối cùng anh được hôn Lâm Dược.
"Ư… ư…" Lâm Dược không thở nổi, không thể không đập vô lăng.
Comments
Post a Comment