Thất thủ - 58
Người
trên màn ảnh vốn là người được ông trời ưu ái, giờ cúi thấp đầu, có gì đó sắp đè bẹp
anh, anh im lặng không nói một lời, siết chặt nắm tay như thể chỉ hít thở cũng
khiến anh phải đau đớn.
Lâm
Dược gục đầu nhìn anh, túm lấy gáy anh kéo anh vào lòng mình.
"…
Đồ ngốc…"
Giây
tiếp theo, thắt lưng Lâm Dược bị đối phương mạnh mẽ túm chặt.
"Tôi…
tôi tưởng rằng em đã đi rồi…"
"Tôi
cho xe vào garage."
Lâm
Dược nâng cằm Tống Sương, lau sạch nước mắt của anh, "Đúng là hiếm có,
Tống Sương mà cũng có nước mắt."
Hắn
hôn lên khoé môi Tống Sương, đầu lưỡi chậm rãi trườn vào chỗ ẩm ướt bên trong.
"Lâm
Dược… Em không thể làm thế được."
"Tôi
không thể thế nào?"
"Cho
tôi hi vọng, sau đó ngày mai lại tỏ vẻ chẳng nhớ gì cả…"
"Hôm
nay tôi chưa uống say."
Lâm
Dược cười.
Thì
ra người đàn ông này chưa từng đứng trên tất thảy như trong tưởng tượng của
hắn, anh chưa từng nghĩ tới chuyện ngạo mạn hào nhoáng gì, anh cũng giống như
Lâm Dược, đều là người phàm mà thôi.
Tống
Sương hôn lên môi Lâm Dược, nhẹ nhàng mút mát, từ cẩn thận biến thành nồng
nhiệt mà khó có thể kiểm soát.
Tay
trái anh luồn vào tóc Lâm Dược, lực hôn tựa như thiêu thân lao đầu
vào lửa.
Lâm
Dược giờ mới hiểu, trong mối tình thầm mến đơn phương này, Tống Sương chưa từng
nghĩ tới chuyện quay đầu lại.
Nụ
hôn của đối phương càng ngày càng càn rỡ, Lâm Dược không kìm được ngả ra sau,
nhắm mắt lại, hắn bỗng cảm khái, hắn chưa bao giờ nghiêm túc không kìm nén mà
hôn bất cứ ai như Tống Sương bây giờ.
Nụ
hôn này không biết đã kéo dài bao lâu, nhưng Lâm Dược không hề cảm thấy phiền
chán.
Khi
đầu lưỡi Tống Sương lướt qua môi trên của Lâm Dược, chậm rãi rút ra, anh dựa
vào trán hắn, thì thào: "Thích không?"
Lâm
Dược gật đầu.
"Dùng
để chinh phục tôi đây, đúng là đáng tiếc quá."
"Vậy
em bị tôi chinh phục rồi sao?" Tống Sương hỏi lại vô cùng nghiêm túc,
trong cặp mắt luôn hờ hững của anh, Lâm Dược nhìn thấy một thứ tình cảm gần như
hoảng hốt, sự bất an, sự cô độc, sự nhẫn nhịn của anh lắng đọng qua năm tháng,
kéo dài tới tận bây giờ.
"Em
bị anh cưa đổ rồi."
Lâm
Dược nở nụ cười.
Chấp
nhận người đàn ông trước mắt, là một chuyện rất cần quyết đoán và dũng cảm.
Bởi
chỉ cần gật đầu, thì sẽ không còn có thể nói "Chúng ta nên làm bạn thôi"
là có thể quay lại được nữa.
Tống
Sương chưa từng chỉ muốn dừng lại ở vị trí "bạn học cũ".
Mà
Lâm Dược ngày hôm nay, đã hạ quyết tâm tiến thêm một bước, dù cho bước tiến này
khiến hắn phải vỡ đầu chảy máu thì hắn vẫn quyết định chưa tới vực thẳm chưa
ngoảnh lại.
Có
lẽ Tống Sương sẽ chẳng bao giờ là cái vực thẳm ấy.
Bởi
người đàn ông này, vẫn luôn muốn cho hắn một khoảng trời rộng lớn.
Tống
Sương nhẹ nhàng ôm lấy Lâm Dược, với bóng đêm làm nền, trên mặt kính phản chiếu
khoé môi đang vểnh cao của anh.
Hai,
ba giây sau, dái tai Lâm Dược ửng đỏ, hắn ấp úng mở miệng.
"Tống
Sương, anh chọc em."
Cái
chỗ đang hăng hái tinh thần của Tống Sương cách lớp vải chọc vào bụng dưới của
Lâm Dược, tuyệt đối là đang thủ thế chờ xuất phát.
"…
Vậy phải làm sao giờ?"
"Làm
gì?"
Tống
Sương cúi đầu nhìn cánh tay bị bó thạch cao của mình.
"…
Lên gác đi, em giúp anh giải quyết."
Ai
bảo Tống Sương cũng từng giúp hắn quay cơ, nhưng giờ Lâm Dược đã hiểu, lần đó
tên khốn này chắc chắn là không có ý tốt!
Lâm
Dược bước lên cầu thang, phần gáy đã đỏ ửng.
Tống
Sương theo sau hắn, thảng hoặc lại không an phận mà hôn lên gáy hắn.
"Đừng
nghịch! Nghịch nữa là em về đó!"
Mở
cửa phòng ngủ, Tống Sương ngồi lên giường, Lâm Dược kéo ghế tới ngồi đối diện
anh. Cả căn phòng rộng lớn chỉ có một cái đèn trên đầu giường, ánh sáng êm dịu
càng làm tôn lên sự cứng rắn của Tống Sương.
Khẽ
khàng kéo mở quần của Tống Sương, ngón tay Lâm Dược bất giác run lên. Hắn ngước
mắt liền nhìn thấy tình yêu khó lòng đè nén trong mắt Tống Sương.
Nháy
mắt nhớ tới cái tên khốn này đã từng đảo lộn đất trời trong cơ thể mình, làm
hắn đau tới mức xé ruột xé gan… Lâm Dược thề sẽ không bao giờ nhớ lại nữa.
Người
trước mắt lộ ra dáng vẻ không biết phải làm gì, Tống Sương cực kì kiên nhẫn cúi
đầu ấn một nụ hôn lên trán hắn, thủ thỉ: "Không muốn cũng không sao… em ở
bên tôi là được rồi."
Trái
tim Lâm Dược run lên, thầm nghĩ mình còn cứng cổ cái gì? Đàn ông mà đến xóc lọ
cũng không biết làm?
Hắn
lột quần lót của Tống Sương xuống chân, cái chỗ cực kì hùng vĩ đó đột ngột nhỏm
dậy trước mặt hắn.
"Á…"
Lâm Dược hít sâu một hơi, "Cái thứ này thật sự… thật sự đã từng chui vào
cơ thể em?"
Tiếng
cười của Tống Sương vang lên bên tai Lâm Dược, khiến cho tim gan hắn phải nhộn
nhạo, "Quá trình tiến vào rất gian khổ, nhưng bên trong em… thực thoải
mái… nó căn bản không nỡ chui ra…"
Lâm
Dược đỏ bừng mặt.
Tống
Sương nghiêng mặt hôn hắn, tay trái túm lấy cổ tay của Lâm Dược, kéo hắn trùm
lên mình.
Nụ
hôn của anh quá điên cuồng, khiến cho Lâm Dược quên mất cả cái thứ khổng lồ
trong lòng bàn tay mình nóng bỏng đến mức nào.
Nước
bọt không kịp nuốt chảy xuôi xuống khoé miệng, nụ hôn của Tống Sương càng ngày
càng mạnh mẽ hơn.
Lâm
Dược thậm chí còn cảm thấy đối phương định nuốt trọn cả mình.
Lực
tay của Tống Sương rất lớn, Lâm Dược hoàn toàn bị anh khống chế, mà mắt mũi
miệng của hắn liên tục bị Tống Sương thay đổi góc độ mà hôn lên.
Có
thứ gì đó bắn tung toé trên tay Lâm Dược, nóng tới mức hắn không kìm được rụt
lại.
Hai
người tựa trán cúi đầu nhìn tay hắn.
"…
Không nhìn ra là anh trữ nhiều vậy đó…"
Tống
Sương không trả lời, chỉ hôn lên chóp mũi hắn, sau đó tiến vào trong môi hắn.
Lâm
Dược bỗng nhiên cảm thấy, so với những lần hôn môi trong nửa đời trước của
mình, chẳng lần nào sâu sắc bằng Tống Sương hôn hắn hôm nay.
Tống
Sương lấy hộp khăn giấy ở đầu giường, dùng tay trái của mình tỉ mỉ lau sạch
từng ngón tay của Lâm Dược, mỗi kẽ ngón tay đều vô cùng cẩn thận.
Hai
người nằm trên giường, tay trái của Tống Sương ôm lấy Lâm Dược, đùa nghịch tóc
hắn, lúc chợt động tình là những nụ hôn nóng bỏng tràn ngập đất trời.
"Em
muốn ngủ, Tống Sương… Sớm mai em phải lên máy bay."
Có
lẽ là do biết được Tống Sương không có chuyện gì, hoặc là bởi đã thành thật với
lòng mình, Lâm Dược bỗng cảm thấy trong lòng chẳng có chút trọng lượng nào, cơn
buồn ngủ lan tràn, mí mắt nặng trịch không mở ra nổi.
"Được."
Tống
Sương nhẹ nhàng đáp lại, thế nhưng bờ môi cứ thảng hoặc lại chạm vào má Lâm
Dược.
Trong
giấc mơ, Lâm Dược chợt trở lại những năm tháng đơn thuần trong đời mình.
Lúc
đó trong mắt hắn chỉ có mình Lạc Huyên, mĩ nữ khoa Diễn xuất. Ánh mắt của hắn
không lúc nào là không bị mái tóc dài và vóc dáng thướt tha của cô cuốn hút.
Khi
khẩu âm Thiểm Tây của giáo sư môn Lịch sử điện ảnh làm mọi sinh viên trong
phòng cười oà lên, Lâm Dược kéo tay Lạc Huyên dưới gầm bàn, trong mắt tràn ngập
vẻ xinh đẹp của đối phương.
Trong
khoảnh khắc hắn vô tình ngoái đầu lại, hắn đối diện với cặp mắt của cậu sinh
viên hàng sau.
Lâm
Dược sững ra, đó là Tống Sương. Nam sinh ưu tú trong cả trường Học viện Điện
ảnh, còn chưa tốt nghiệp đã nổi tiếng ầm ầm.
Tống
Sương lúc này đang chống cằm nhìn Lâm Dược, chăm chú tới mức tựa như hắn là
phong cảnh duy nhất đối với anh. Khoé mắt đầu mày của anh đều rất đẹp, lúc nói
chuyện khiến vô số người phải đổ rầm, đối với loại người này, trừ ngưỡng mộ ra,
Lâm Dược chỉ còn biết ngắm nhìn từ xa.
Vì
hắn bị ám ảnh bởi sự tự ti.
Đúng
vậy… Hắn chưa từng, hay phải nói là không dám, nhìn Tống Sương một cách nghiêm
túc, dù chỉ là một giây, nếu không thì làm sao có thể mặc cho người đàn ông này
cô đơn ngắm nhìn mình suốt mười hai năm đằng đẵng như vậy được?
Ánh
nắng ban mai lọt qua khe rèm chiếu vào phòng ngủ, lông mày Lâm Dược run lên, mở
choàng mắt. Còn chưa kịp nhìn rõ mọi thứ xung quanh, có cái gì đó đã khẽ khàng
đáp lên môi hắn, nhẹ nhàng chui vào kẽ môi, dịu dàng xoay
chuyển, càng mút càng sâu.
"Hửm?"
"Biết
tôi là ai không?"
Giọng
nói của đối phương chầm chậm vang lên.
Lâm
Dược nheo mắt, sau đó mỉm cười, vươn tay xoa xoa đầu đối phương, "Em biết
rất rõ, anh là Tống Sương. Mấy giờ rồi?"
"Bảy
rưỡi."
"…
Em mười giờ phải bay rồi! Tiêu rồi, Cố Phi Khiêm còn bảo sẽ đến tận nhà đón em!"
Nhắc
đến Cố Phi Khiêm, lông mày Tống Sương hơi nhướn lên.
"Cậu
ta trông nom em ghê thật."
"Thế
đã sao! Không phải anh vẫn đi trước một bước à?" Lâm Dược trợn mắt lườm
người đàn ông đang lười biếng nằm trên giường, sau đó trong lòng khựng lại.
Mới
sáng sớm mà, có cần thế không vậy?
Tống
Sương dựa vào đầu giường hơi nghiêng đầu nhìn Lâm Dược, nụ cười vừa trưởng
thành vừa quyến rũ, lớp thạch cao trên tay trái anh không hề làm giảm vẻ đẹp
của anh, ngược lại còn làm tôn thêm vài phần phong độ hớp hồn người.
Hầy,
nếu là Lâm Dược hắn rũ rượi nằm trên giường, chẳng thèm cạo râu, thêm thạch cao
vào, nhất định sẽ biến thành một ông chú lớn tuổi.
"Tôi
đưa em ra sân bay."
"Anh
chở em đi? Đại hiệp què tay Anakin
Skywalker, anh định chở em đi kiểu gì? Không phải anh đang phụng mệnh ở đây giả
vờ bại liệt với mặt biến dạng à? Đừng ra ngoài, nếu bị Phương Diệp tóm được,
đắc tội với tổng giám chế truyền thông không đùa được đâu."
Lâm
Dược gọi điện cho Cố Phi Khiêm, hắn còn chưa kịp lên tiếng, giọng nói lành lạnh
của đối phương đã vang lên.
"Em
ở ngoài cổng biệt thự của Tống Sương."
"Hả…
Sao cậu biết tôi ở đây?"
Nói
dứt lời, Lâm Dược ý thức được có lẽ là bởi Cố Phi Khiêm đã tới nhà hắn từ lâu,
phát hiện hắn không có nhà liền đoán ra hắn đã tới chỗ Tống Sương.
"…
Cậu đợi tôi một lát, tôi ra ngay đây."
Lâm
Dược vội vàng lao vào phòng tắm, túm lấy bàn chải và cốc của Tống Sương mà đánh
răng rửa mặt.
Tống
Sương bước tới, tay trái vòng qua thắt lưng Lâm Dược, cằm tì lên vai hắn, cười
hỏi: "Thế này có tính là hôn gián tiếp không?"
Lâm
Dược nhổ bọt trong miệng ra, lúng búng đáp: "Hôm qua anh còn chưa hôn đủ
à! Miệng em tê rần rồi đây này!"
Tống
Sương khẽ cười, trong nụ cười của anh là vẻ cưng chiều lờ mờ.
Lâm
Dược khoác áo vội vã chạy ra cửa, liền nhìn thấy xe của Cố Phi Khiêm đang đỗ
ngoài cổng.
Khi
Tống Sương bước ra, Lâm Dược đã đóng cửa xe vào rồi.
Tống
Sương đi tới cạnh cửa xe, ngón tay thon dài gõ lên mặt kính, Lâm Dược liền hạ
kính xuống, "Làm gì thế!"
"Em
không định hôn chào tạm biệt à?"
"Thần
kinh!" Lâm Dược đang định ngoảnh đầu, Tống Sương liền chớp cơ hội hôn hắn.
Trong
khoảnh khắc Lâm Dược rụt lại, hắn vô thức nhìn về phía Cố Phi Khiêm.
Cậu
tựa như chẳng nhìn thấy gì cả, mắt cứ hướng về phía trước.
"Đi
thôi." Lâm Dược trừng mắt với Tống Sương, đối phương chỉ mỉm cười tỏ vẻ
chẳng sao cả.
Cố
Phi Khiêm đạp chân ga, chiếc xe lao đi.
Suốt
dọc đường, Cố Phi Khiêm chẳng nói câu nào.
Lâm
Dược không biết nên nói gì với cậu cả.
Xe
Cố Phi Khiêm càng phóng càng nhanh, mặc dù sáng sớm trên đường chẳng có ai,
nhưng nhìn đồng hồ đo tốc độ đạt tới hơn một trăm, Lâm Dược vô thức nắm chặt
tay vịn.
"Phi
Khiêm… Phi Khiêm lái chậm thôi!"
Bọn
họ lao qua người một bà lão đang xách giỏ, bà lão sợ đến nỗi suýt thì ngã dúi
dụi.
"Cố
Phi Khiêm! Lái chậm thôi!"
Lâm
Dược gào lên.
Cố
Phi Khiêm vẫn chỉ nhìn về phía trước.
Lưng
Lâm Dược túa đầy mồ hôi lạnh, lẽ nào việc mình và Tống Sương yêu nhau đã kích
thích Cố Phi Khiêm, cho nên thằng nhóc này muốn chết cùng hắn luôn?
Nhìn
thấy một chiếc xe đang đi ngược chiều đằng trước, Cố Phi Khiêm lại chẳng có ý
định giảm tốc độ tí nào, Lâm Dược nhắm chặt mắt lại.
Giây
tiếp theo, tiếng phanh xe chói tai vang lên, quán tính làm Lâm Dược suýt thì
văng qua kính xe.
"Mấy
người lái xe kiểu gì thế!! Muốn chết à!!"
Chủ
xe đối diện hét lên.
Lâm
Dược đờ đẫn nhìn phía trước, đây có được tính là tai qua nạn khỏi không?
Cố
Phi Khiêm buông phanh tay, cả người soài ra vô lăng.
Lâm
Dược nhìn bả vai đối phương, không hiểu sao nỗi thương cảm lại lan rộng.
"Phi
Khiêm…"
Hắn
không biết nên nói gì, ít nhất thì có thể đặt tay lên vai đối phương, mạnh mẽ
khiến cậu cảm nhận được sự tồn tại của mình.
Hồi
lâu sau, Cố Phi Khiêm rốt cuộc cũng lên tiếng, giọng nói của cậu rất khàn, "Anh
hiểu rõ trái tim mình rồi sao?"
Khuôn
mặt cậu bị vùi giữa hai cánh tay, Lâm Dược biết Cố Phi Khiêm không muốn để
người khác nhìn thấy lúc yếu đuối của mình.
"Ừm,
tôi nghĩ là tôi hiểu rõ rồi."
Lâm
Dược biết đau dài không bằng đau ngắn, chính bởi Cố Phi Khiêm đối với hắn mà
nói là một người quá quan trọng, nên hắn không muốn dùng bất cứ từ ngữ lừa gạt
nào để né tránh tổn thương.
"Anh
yêu anh ta sao?"
"Phi
Khiêm, tôi kì thực không biết cái gì mới được gọi là yêu. Tình yêu mà tôi kì
vọng, tin tưởng đều không có kết quả. Tôi chỉ biết cái gì là xúc động. Đối với
Tống Sương, tôi có một loại xúc động muốn ở bên anh ấy. Lần này… có lẽ cũng
giống như vô số những lần trước, đều sẽ thất bại… có lẽ tôi sẽ bị
đá… nhưng tôi vẫn hạ quyết tâm đi thử một lần."
Lâm
Dược tưởng rằng Cố Phi Khiêm sẽ hỏi hắn tại sao lại là Tống Sương.
Nhưng
Cố Phi Khiêm không hỏi câu hỏi khó trả lời này.
Cậu
chỉ nói, "Nhưng Lâm Dược à, em đối với anh không phải là xúc động."
Lâm
Dược khẽ cười, nhẹ nhàng vuốt ve chỏm đầu Cố Phi Khiêm.
"Sẽ
có ngày cậu trở nên từng trải hơn, thế giới của cậu sẽ được mở rộng, tầm nhìn
của cậu cũng sẽ rộng hơn tôi. Đến lúc đó, kết thúc mà cậu mong muốn sẽ không
còn là tôi nữa."
Cố
Phi Khiêm chậm rãi ngẩng đầu lên, trên mặt cậu không hề có bất cứ thần sắc đau
thương nào, thờ ơ mà xa cách, tựa như lần đầu tiên Lâm Dược nhìn thấy cậu.
"Em
sẽ luôn tiến về phía trước, Lâm Dược. Thực ra căn bản không có con đường nào có
kết thúc cả, cho nên cũng không tồn tại chuyện anh có phải kết thúc của em hay
không. Thứ em muốn, chỉ là ánh mắt trước sau như một của anh mà thôi."
Cậu
buông phanh tay, khởi động xe.
Không
còn sự điên cuồng và bất an lúc trước, họ đến sân bay một cách suôn sẻ.
Lâm
Dược biết, đây chính là cách mà Cố Phi Khiêm yêu hắn.
Cậu
sẽ tìm một nghìn lẻ một lí do, chỉ để Lâm Dược thấy dễ chịu hơn.
Trưa
hôm đó, Lâm Dược và Cố Phi Khiêm về đến trường quay MV.
Trong
gió biển hiu hiu, Hứa Sơ Ảnh từng bước một rời xa, chỉ còn lại Cố Phi Khiêm
trên bờ cát.
Trong
ống kính, nét mặt của Cố Phi Khiêm không hề đau thương, trong mắt cậu dường như
có vô số đôi cánh đang bay lên trời cao.
Cậu
yêu hắn, cho dù tình yêu của cậu vừa cố chấp vừa phóng khoáng.
Nhưng
cậu sẽ không bao giờ giam cầm đối phương dưới danh nghĩa tình yêu.
"Biểu
cảm sau cùng hay quá… nhìn xem nước mắt tôi chảy cả ra rồi…"
Trợ
lí đạo diễn rút khăn giấy ra lau khóe mắt.
Lâm
Dược biết, mọi nỗi đau đều biến thành góc cạnh để mài giũa Cố Phi Khiêm.
Mỗi lần được mài giũa, cậu sẽ càng tỏa sáng hơn.
Comments
Post a Comment