Ngoại truyện: Đối thủ

Manson ngây ra tại chỗ, nhìn hai người dưới nước.

Y hiểu rõ người như thế nào mới được gọi là "đối thủ".

Người đủ tư cách trở thành đối thủ, đều không chỉ là bơi nhanh mà thôi, mà dưới nước phải có khả năng thích nghi phi phàm, và khí thể không thể cản phá.

Mà những điều này, hai người lúc nãy đều có.

Hạ Trí phát hiện người đứng trên bờ là một người lạ, hơn nữa còn là người nước ngoài, cậu tháo kính bơi của mình xuống, nheo mắt nhìn đối phương.

"Cậu không phải Calvin…" Hạ Trí lau nước trên mặt, nhìn về phía đối phương.

"Tôi là Manson Howell." Manson trả lời đối phương bằng giọng nói lạnh lùng.

Manson? Hạ Trí thầm hừ một tiếng.

Chính là tên đáng ghét nghĩ mình ghê gớm lắm!

Hạ Trí nhấc dây phân làn, bơi về phía bờ.

Ánh nhìn của Manson vô thức đuổi theo cơ thể đàn ông châu Á của thanh niên dưới bể bơi, cậu chẳng gầy gò chút nào, nhưng cũng không có cơ bắp thành múi cường điệu, đường nét mang sức mạnh mượt mà, nước chảy từng dòng theo cơ bắp, từ trên cao rơi xuống nước.

"Anh là ai?" Manson không nhịn được hỏi.

"Đối thủ của cậu."

Hạ Trí lãnh đạm tháo cả mũ bơi xuống, vắt xuống mặt nước, hoàn toàn không có ánh nhìn dư thừa, quay người đi vào phòng thay đồ.

Manson còn đang hồi tưởng lời Hạ Trí vừa nói, Diệp Lân đã lên bờ.

Hắn cởi mũ bơi, vuốt tóc ra sau gáy, mỉm cười liếc nhìn Manson, rồi cũng vào phòng thay đồ.

"Tôi còn nhớ anh! Anh là… Anh là kẻ từng thua tôi năm ấy!"

Năm đó học sinh Trung Quốc đến tham gia huấn luyện có bề ngoài xuất chúng, rất dễ dàng thu hút được sự chú ý của các bạn nữ. Cô gái mà Manson thích – Jenny – bị hắn quyến rũ đến mức chỉ nghĩ đến học sinh Trung Quốc đó, khiến Manson khó chịu cực kỳ, thế là hẹn hắn thi đấu.

Kỹ thuật và thể lực của học sinh Trung Quốc đó đúng là vượt ngoài dự đoán của Manson, giai đoạn đua nước rút với Manson là kẻ mạnh trong số kẻ mạnh hưng phấn không chịu được. Nhưng đối thủ của y cứ như bị thứ gì đó gò bó, trói dưới nước, đến khi hắn ra sức đuổi theo, Manson đã thắng rồi.

Trận đọ sức đó, Manson tưởng mình đã quên mất, giờ nhớ lại mới phát hiện, mỗi giây lúc ấy đều rõ ràng khôn cùng.

Khi y xem xong cuộc thi giữa Diệp Lân và Hạ Trí vừa rồi, cuối cùng y cũng vỡ lẽ tại sao mình không quên được trận đọ sức năm ấy.

Bởi người thi đấu với mình rất yếu đuối, dễ dàng bỏ cuộc.

Còn người này lúc này lại rất dũng mạnh, trong xương cốt tràn ngập ham muốn chinh phục.

Đây là kẻ đã thi đấu với mình mấy năm trước thật ư?

Chưa được bao lâu, Hạ Trí từ phòng thay đồ bước ra, tóc cậu ẩm ướt, khăn vắt trên vai.

"Anh tên gì?" Manson hỏi bằng giọng rất nghiêm túc.

Hạ Trí thờ ơ, tới khi Diệp Lân cũng thay đồ xong, thong dong đi tới chỗ cậu, một tay Hạ Trí khoác vai Diệp Lân, hỏi Manson: "Cậu còn nhớ người này tên gì không?"

Manson mím môi không nói gì.

Diệp Lân rất thản nhiên, nhưng Hạ Trí giữ chặt vai hắn không cho hắn bỏ đi.

"Cậu còn không nhớ nổi tên đối thủ của mình, hỏi tôi có ý nghĩa gì?"

Giờ Manson mới lên tiếng: "Anh ta tên là Diệp Lân."

Diệp Lân sửng sốt, quả thật không ngờ Manson vẫn nhớ hắn.

"Được, sau khi trận giao hữu kết thúc, ôn tập xem cậu nhớ nổi không – Tôi tên Hạ Trí."

Hạ Trí nhếch môi mỉm cười, thả vai Diệp Lân ra, đi ngang qua Manson.

Diệp Lân cụp mi mắt cười, thường thì khi cậu nhóc nói, mình chỉ cần dốc sức khiến lời cậu nói thành sự thật là được.

Lần đầu tiên Manson cảm thấy bị đối xử lạnh nhạt đến thế.

Y đến khách sạn bèn gõ cửa phòng Calvin.

"Chào, người anh em… có chuyện gì không?"

"Băng ghi hình thi đấu trước đây anh cho tôi xem đâu?"

"Băng ghi hình thi đấu nào?"

"Của Diệp Lân và Hạ Trí."

Calvin nhướn mày: "Không được rồi, chẳng phải cậu coi thường đội bơi đại học Q à?" Calvin vừa nói, vừa lấy điện thoại ra, gửi đường dẫn thi đấu cho Manson.

Manson chẳng thèm đến phòng mình, y ngồi xuống ghế bành của Calvin, bắt đầu xem băng ghi hình trước kia.

Đó là trận chung kết bơi tự do 100 nam ở Đại hội thể thao sinh viên quốc tế. Hai thanh niên tóc đen vốn không được chú ý, từ vòng loại đột phá vòng vây tiến thẳng vào bán kết.

Thành tích của Diệp Lân ban đầu rất tầm thường không bắt mắt, kể từ vòng bán kết mới bắt đầu thể hiện xu thế tăng vọt, đến chung kết thì nhảy vọt, có thể nói là kẻ chiến thắng bất ngờ. Còn về Hạ Trí, mới vòng loại đã tỏa sáng, xếp hạng nhì trong toàn bộ tuyển thủ, sau bán kết thì ngồi vững ở hạng nhất. Cuộc đọ sức 100m của cậu và Diệp Lân quả là cuộc đối đầu đỉnh cao.

Manson xem mà nhíu mày, Calvin buồn cười sấn tới: "Có hối hận không tham gia thi đấu không?"

"Chẳng phải anh cũng không tham gia à?" Manson bực dọc hỏi ngược.

Trận chiến bơi tự do 200m càng dữ dội hơn.

Có bước đệm 100m, đến 200m, cuộc đọ sức giữa Hạ Trí và Diệp Lân càng muốn cắt đứt tầm nhìn của mọi người. Cuối cùng bọt nước văng lên tận trời, mọi người còn phải nghi ngờ hai tên bơi dẫn đầu dưới nước có phải người hay không.

"Tôi đã từng thi với tên Diệp Lân đó… lúc ấy anh ta không ghê gớm thế này." Manson nói.

Calvin không nhịn được vui vẻ, "Cậu từng thi với Diệp Lân? Lúc nào?"

"Ba bốn năm trước."

Calvin suýt thì phì cơm: "Ba bốn năm trước? Cậu vẫn còn bé phải không?"

"Diệp Lân lúc đó, hoàn toàn không phải như bây giờ… Chúng ta đều rất rõ người thế nào mới được gọi là đối thủ." Manson đặt điện thoại xuống, "Tôi có ảo giác bị anh ta trêu đùa. Có phải lúc đó khi tôi thắng anh ta, anh ta cho rằng tôi là trẻ con không?"

"Cậu nghĩ gì đấy? Hoàn cảnh và tâm trạng của mỗi người ở những lúc khác nhau đều khác nhau mà. Có lẽ lúc đó cậu sắc sảo quá, còn Diệp Lân thì ở trạng thái không tốt chăng?"

Calvin nhắm mắt ngẫm nghĩ: "Tôi cứ cảm thấy Diệp Lân rất yên tĩnh khi đứng cạnh Hạ Trí, thường chẳng quan tâm người khác có chú ý đến mình hay không. Nhưng chỉ cần dưới bể bơi, hai người này bèn đồng loạt bùng nổ đến đáng sợ, dường như muốn xưng vua trong vùng nước này, chẳng ai phá vỡ được cục diện của họ."

Manson mỉm cười đứng dậy: "Trong bể bơi chẳng có nhà vua nào là vĩnh viễn."

Buổi tối, Hạ Trí ra ngoài ký túc thu quần áo, bèn nhìn thấy Lương Duệ chạy bộ vòng quanh tòa ký túc, chẳng biết miệng ư ử cái gì.

Hạ Trí dọn quần áo xong lại xách về, rồi chạy bộ bên cạnh Lương Duệ. Thằng nhóc này chạy hai vòng còn chưa chú ý đến Hạ Trí ở ngay bên cạnh mình.

"Nghĩ gì đấy?" Hạ Trí buồn cười cất tiếng.

Lương Duệ khựng người, tỏ vẻ ngạc nhiên: "Hạ Trí! Là anh à!"

"Ban ngày huấn luyện chưa đủ, đã quá chín giờ tối rồi còn chạy bộ à?"

"Em… em hồi hộp…" Giọng Lương Duệ càng ngày càng nhỏ.

"Hồi hộp? Em hồi hộp cái gì?" Hạ Trí vui vẻ.

Thằng nhóc này vừa đến đã thi đấu với Lâm Tiểu Thiên và Cảnh Lạc mà còn không nhùng, lúc này lại bảo mình hồi hộp?

"Tên Calvin và Manson gì đó đều từng tham gia thi đấu quốc tế mà! Chắc chắn là siêu giỏi! Nếu em bị tụt hậu thì phải làm sao!"

"Sao mà em tụt hậu được, chẳng phải còn có Lâm Tiểu Thiên lót đáy cho em đấy à?" Hạ Trí chẳng cho rằng mình thiếu phúc hậu chút nào, làm khó Lâm Tiểu Thiên hắt xì ba phát liền trong phòng ngủ, cốc nước suýt thì đổ ra ngoài.

"Ngộ nhỡ anh Tiểu Thiên phát huy khác thường thì sao?"

"Khác thường được bao nhiêu chứ?" Giọng nói mang ý cười vang lên, là Diệp Lân thấy Hạ Trí mãi không về ký túc, nên xuống xem thử.

Lương Duệ vừa nhìn thấy Diệp Lân cũng tới bèn tỏ vẻ mong đợi, Hạ Trí nhìn mà buồn cười.

"Còn giỏi được hơn anh và Hạ Trí chắc?" Nụ cười trên mặt Diệp Lân càng rõ ràng.

"Đương nhiên là không rồi!"

"Đối thủ trình độ cao sẽ khiến em phát huy tốt hơn." Kẽ ngón tay Diệp Lân kẹp điếu thuốc lá, hắn giơ lên đặt vào môi. Không ngờ Diệp Lân lại hút thuốc, Lương Duệ không kìm được nhìn chằm chằm.

Khóe môi Diệp Lân vểnh lên, hít một hơi thuốc, Hạ Trí vừa nhìn là biết tên này lại định giở trò xấu, lập tức bịt mắt và mũi Lương Duệ.

Nhưng không ngờ, Diệp Lân lại phả hơi này lên mặt Hạ Trí.

Mùi thuốc Bắc xộc vào mũi, Hạ Trí giơ chân định đạp, Diệp Lân vừa cười vừa né.

Chỉ có Lương Duệ được bịt mắt và mũi còn không rõ đã xảy ra chuyện gì, đến khi Hạ Trí bỏ tay ra, cậu ta bèn nhìn thấy trên quần thể thao của Diệp Lân có hai dấu chân.

Ngày hôm sau, đội bơi hai trường gặp mặt chính thức ở khu bơi lội, huấn luyện viên hai bên giới thiệu thành viên đội mình với nhau. Khoa tiếng Anh còn đặc biệt cử hai ban đến đảm nhận việc phiên dịch.

Nhậm Phi và Tiêu Bân cũng đến, ngoài ra để duy trì trật tự của khu bơi lội, chỉ có phóng viên báo trường và các sinh viên khác được huấn luyện viên và thành viên đội mời tới mới được có mặt theo dõi. Ví dụ Hà Kình Phong và Lục Trần.

Ở Đại hội thể thao sinh viên quốc tế, Lục Trần, Hạ Trí, Diệp Lân và Hà Kình Phong cùng giành được giải ba 4x100m nam, cũng coi như vun đắp tình hữu nghị.

Đương nhiên muốn Lục Trần tỏ vẻ anh em quý mến nhau trước mặt Diệp Lân thì vẫn rất khó.

"Manson Howell và Calvin Bruce của đại học S đều là vận động viên trình độ cao. Cuộc thi này có thể nhìn thấy chênh lệch giữa trình độ toàn thể sinh viên chúng ta và trình độ hàng đầu quốc tế."

Nhậm Phi cực kỳ mong đợi cuộc thi này đến.

Vận động viên hai bên bắt đầu làm nóng người.

Tai Diệp Lân đang đeo tai nghe, Hạ Trí tưởng hắn đang nghe "Ngôi sao nhỏ", ai dè vừa gỡ xuống nghe, lại là "Hành khúc đám cưới".

"Gu của anh độc đáo thật đấy."

Hạ Trí đeo lại tai nghe cho hắn.

"Bài này phù hợp cho bọn mình cùng nghe."

"Phù hợp cho anh đêm khuya cô đơn, một mình ôm chăn nghe thì có."

Vì là giải giao hữu giữa hai trường, chỉ có vòng loại và chung kết.

Tiến hành đầu tiên là vòng loại 100m.

Hạ Trí, Calvin và Lâm Tiểu Thiên được chia vào cùng một nhóm.

Calvin đã muốn đọ sức với Hạ Trí từ lâu, vừa bước lên bục xuất phát, anh ta đã nghiêm mặt, dường như chung kết đến sớm vậy.

Đội bơi trường S thì thào: "Xem ra Calvin rất chú trọng đến trận giao hữu này."

Manson liếc nhìn đồng đội, sẵng giọng nói: "Nếu không chú trọng thì anh sẽ hối hận đấy."

Comments