Ngoại truyện: Mộc hương, hồi, tỏi, ớt cựa gà
Thì ra đối với các thành viên trường B đến Trung
Quốc thi đấu giao hữu, chuyến này chỉ như đi du lịch.
Nhưng khi Hạ Trí và Calvin làm bọt nước bắn lên
tung tóe dưới nước, họ đều ngây ra.
Cuộc đọ sức giữa Hạ Trí và Calvin là sự va chạm
giữa kỹ thuật và sức mạnh, hai người họ gần như chạm vào đầu bên kia bể bơi
cùng một lúc, sau đó đồng thời quay người.
Điều khiến các thành viên trường S ngạc nhiên là,
sau khi quay vòng, thế mà Hạ Trí lại dẫn trước Calvin một chút.
Manson trên bờ nheo mắt, ánh mắt cắn chặt lấy Hạ
Trí.
Diệp Lân thong dong đi tới cạnh Manson, cười nói:
"Em ấy rất nhanh đúng không?"
Ánh mắt của Manson không di chuyển chút nào,
giọng nói trở nên lạnh lùng: "Anh đang chọc giận tôi."
"Chọc giận cậu?" Diệp Lân hỏi bằng
giọng khó hiểu.
"Ba năm trước, anh bơi cái gì?"
Hạ Trí và Calvin lúc này đều đã đến đích, Hạ Trí
thắng Calvin 0,04 giây, các thành viên khác của trường S đều im bặt.
Vòng này, Lâm Tiểu Thiên xếp thứ tư, một thành
viên khác của trường Q xếp thứ tám.
Tình hình bứt phá của Lâm Tiểu Thiên không lạc
quan, y hít mạnh một phát.
Chẳng mấy chốc đã đến nhóm thứ hai, Manson không
thèm liếc Diệp Lân, đứng lên bục xuất phát của mình.
Có nền tảng vòng loại đầu tiên, các thành viên
khác trường S đều không dám thả lỏng, chỉ sợ nếu mình không lọt vào chung kết
thì mất mặt lắm.
"Đây là đối đầu sớm à." Lục Trần sờ
cằm.
Hà Kình Phong không hiểu thế là sao, mặc dù chẳng
ưa Lục Trần, nhưng vẫn không nhịn được hỏi: "Nghe ý của cậu, nhóm này ai
với ai có mâu thuẫn?"
Lục Trần cười, không để bụng việc buôn dưa chuột
với Hà Kình Phong, "Hồi Diệp Lân học cấp ba, từng tham gia một trại huấn
luyện ở châu Úc, lúc đó Manson Howell cũng là học sinh trong trại huấn luyện.
Hình như hai người đó đấu một trận vì tranh giành gái. Diệp Lân thua Manson.
Phải biết rằng Manson kém Diệp Lân ba tuổi lận."
"Hả? Diệp Lân thua một thằng kém mình những
ba tuổi?"
Hiện giờ thì khoảng cách ba tuổi không lớn, nhưng
ba năm trước, theo lý thì phát triển cơ thể và kỹ thuật của Diệp Lân đều phải
trưởng thành hơn Manson, nếu thua thì tức là thực lực của Diệp Lân không bì
kịp.
"Đúng thế."
"Tôi biết rồi." Hà Kình Phong vờ vịt
gật đầu.
"Anh biết cái gì?" Lục Trần ngoảnh mặt,
buồn cười liếc nhìn.
"Chứng tỏ cô gái đó không phải gu của Diệp
Lân!"
"Đúng thế. Không thể không thừa nhận rằng gu
của Diệp Lân đúng là cao hơn nhiều." Lục Trần nhìn về phía Hạ Trí quấn
khăn tắm đang nói chuyện với Trần Gia Nhuận trên mép bể.
Trần Gia Nhuận bá vai Hạ Trí, cười hì hì: "Mày
đoán xem, vòng loại này, Diệp Lân có thắng được Manson không?"
"Không." Hạ Trí đáp chắc nịch.
"Thế tại sao mày chắc chắn thế?"
"Vì không có em, Diệp Lân không bơi khỏe
được."
Lúc này Lạc Ly đi tới, một tay đỡ cằm Trần Gia
Nhuận, lôi y đi.
"Xem thi đấu."
Mọi người trên bục xuất phát đều đã vào vị trí,
Lương Duệ và Diệp Lân đứng ở hai bên Manson
Môi Lương Duệ mím chặt, cậu bé đang căng thẳng.
Sau một tiếng tuýt, mọi người lao xuống nước.
Tư thế dưới nước của Manson rất mạnh mẽ, lấy hơi,
thăng bằng và động tác cơ thể đều phối hợp chặt chẽ.
Hạ Trí kéo hai đầu khăn tắm, ánh mắt vô thức bắt
đầu đuổi theo và phân tích động tác của Manson.
Diệp Lân cũng thể hiện trình độ cực cao siêu,
sánh ngang Manson, bọt nước tung bay giữa hai người cực kỳ khí thế.
Trường S nhìn trố cả mắt.
Một thành viên trẻ măng đi tới cạnh Calvin: "Người
đó là ai? Sao chúng ta chưa từng gặp?"
"Vì trình độ của em chưa đủ, không được chọn
tham gia đại hội thể thao sinh viên quốc tế năm ngoái." Calvin cười, xoa
đầu đối phương.
Bơi nín thở mười mét cuối cùng, ngay cả Hạ Trí
cũng không ngờ Diệp Lân lại liều mạng đến thế, bơi thẳng như phát điên, còn tốc
độ của Manson cũng càng lúc càng nhanh, ai cũng nhận ra giữa hai người này ngập
mùi thuốc súng.
Thời gian hai người chạm đích gần như giống nhau,
khoảng cách không thể phân biệt bằng mắt thường.
Lúc huấn luyện viên Bạch công bố thành tích, đại
học Q phát ra âm thanh tiếc nuối, còn thành viên đại học S thì vỗ tay ăn mừng.
Vì Manson vẫn xếp hạng nhất nhóm, Diệp Lân hạng nhì, còn Lương Duệ hạng bốn.
Lương Duệ căng thẳng nhắm mắt tính toán xem mình
xếp hạng mấy trong số 16 tuyển thủ tham gia thi đấu, khi phát hiện ra mình xếp
hạng 7, cuối cùng cậu ta cũng nở nụ cười mang vẻ trẻ con.
Diệp Lân ngửa đầu, mỉm cười thở dài, hình như rất
tiếc nuối vì chút khoảng cách đó.
Manson tháo kính bơi, nhìn về phía Diệp Lân.
Lúc nãy dưới bể bơi, mình bị Diệp Lân đuổi theo,
cơ bắp làm căng sợi dây trong tim, đã rất lâu rồi Manson không được trải nghiệm
cảm giác đó trong thi đấu.
Đó không phải là chưa gặp được đối thủ, ví dụ
Calvin, thực lực siêu mạnh, nhưng Diệp Lân ngày hôm nay có một vẻ dẻo dai,
dường như sẽ không khuất phục, không bị bẻ gãy, nếu đường bơi này kéo dài vô
tận, thế thì Diệp Lân sẽ đuổi theo vô bờ, tới tận khi nuốt chửng y.
Nhưng một khi cuộc thi kết thúc, xung quanh Diệp
Lân sẽ toát ra bầu không khí hiền hòa ung dung, như thể khí thế dữ dội dưới
nước lúc trước đều đã bị hòa tan.
Diệp Lân nhấc dây phân làn, băng ngang qua người
Manson, bơi đến cạnh Lương Duệ, vỗ vai cậu ta: "Bơi giỏi lắm, PK thắng anh
Tiểu Thiên của cậu rồi đấy."
Lương Duệ ngẩng đầu nhìn, quả nhiên nhìn thấy Lâm
Tiểu Thiên trên bờ mặt sầm sì.
Diệp Lân lên bờ, Hạ Trí ném khăn tắm, tình cờ đáp
xuống đầu hắn.
Vì mắt bị che mất, Diệp Lân nghiêng đầu suýt thì
ngã, Hạ Trí nhìn thấy vội vàng đi tới ôm lấy hắn.
Cách lớp khăn tắm, Hạ Trí nghe thấy tiếng cười
khe khẽ của Diệp Lân, biết ngay tên này cố tình, cậu bực dọc đẩy hắn một phát.
Diệp Lân ôm chầm lấy cậu, trùng hợp cắn một phát lên dái tai cậu.
"Anh xong chưa."
"Anh biết, vừa nãy lúc thi đấu… em cứ nhìn
Manson mãi."
Hạ Trí phì cười: "Nghịch mãi, vòng loại anh
đã liều mạng già với Manson, là vì em nhìn nó à?"
"Đúng thế."
Sau đó là vòng loại bơi ếch 100 mét.
Trần Gia Nhuận vừa hoạt động cổ và cổ tay, vừa
đứng lên bục xuất phát.
Y lúc nào cũng uể oải, giây phút vừa ấn kính bơi
xuống, lập tức trở nên cực kỳ nam tính.
Bơi ếch không phải nội dung thế mạnh của đại học
Q, bao nhiêu năm nay được một Trần Gia Nhuận quả thật là hiếm có. Hai nhóm vòng
loại gần như bị nhấn chìm toàn quân, chỉ có một mình Trần Gia Nhuận vào chung
kết, xếp hạng nhì. Người xếp hạng nhất tình cờ chính là bạn hồi cấp ba ở châu
Úc của y.
Trước đây hai người đã là đối thủ, năm nào Trần
Gia Nhuận về châu Úc cũng phải đại chiến ba trăm hiệp, hôm nay lại chạm trán,
hai người khoác vai bá cổ trò chuyện.
Trần Gia Nhuận híp mắt cười ngốc nghếch.
Mà đằng xa, Diệp Lân nhìn y bằng ánh mắt thương
hại, "Con cáo này nuôi béo rồi, ai cũng vuốt được bộ lông trắng của nó."
Quả nhiên Hạ Trí chú ý đến bầu không khí toát ra
từ Lạc lão đại rất lạnh lẽo.
Sau đó là bơi bướm 100 mét, Lạc Ly tiêu diệt cả
trường S, khả năng bùng nổ hoành tráng đó khiến người khác nhìn trố cả mắt.
"Ơ, huấn luyện viên Bạch, đại học Q các thầy
làm thế là không hay đâu." Hà Kình Phong đi tới chỗ Bạch Cảnh Văn, nói.
"Đại học S chúng tôi liên hệ, đại học Bách
Khoa các cậu cũng có thể liên hệ với đội bơi mạnh trường khác. Như thế thì
chúng ta có thể làm trại huấn luyện quốc tế. Nếu không thì chỉ có một trường S,
chỉ đủ cho trường Q bọn tôi làm đá mài thôi." Huấn luyện viên Bạch nói.
Hà Kình Phong há miệng, trong thời gian ngắn
chẳng thốt nên lời.
Ngược lại, Lục Trần khoanh tay đi tới: "Tôi
còn có thể liên hệ với đại học H của Mỹ, mọi người bắt đầu hoạt động, có khi
làm trại huấn luyện quốc tế được thật."
"Nhìn xem, đây mới là thái độ tích cực."
Bạch Cảnh Văn nói.
Chờ đến khi vòng loại bơi ngửa kết thúc, bèn đến
lượt vòng loại bơi tự do 200 mét.
Hạ Trí và Manson Howell cùng một nhóm.
Diệp Lân và Calvin đứng trên bờ, Calvin hứng thú
hỏi: "Anh nghĩ Manson nhanh hơn, hay là đồng đội không biết nói tiếng Anh
của anh nhanh hơn?"
"Ừm… tôi đoán là đồng đội giả vờ không biết
nói tiếng Anh của tôi."
"Hả?" Calvin chau mày.
Ánh mắt của Diệp Lân tụ trên người Hạ Trí. Lúc Hạ
Trí hay tin vài năm trước Manson từng thắng Diệp Lân khi hắn đang trong giai
đoạn sa sút, cậu nhóc này đã muốn đích thân thắng Manson rồi.
Ánh nhìn của Diệp Lân trở nên nóng bừng, bướng
bỉnh nhìn theo Hạ Trí.
"Muốn xuống nước thi cùng họ quá…" Hà
Kình Phong không cam lòng nói.
Lục Trần cũng nhìn Hạ Trí trên bục xuất phát,
thầm nghĩ ai mà không muốn cơ chứ.
Đối thủ càng mạnh, Hạ Trí cũng sẽ càng mạnh, thi
đấu với một Hạ Trí như vậy sẽ bị nghiện.
Từ lúc đối thủ khom lưng vào tư thế chuẩn bị,
Manson đã cảm nhận được thứ sức mạnh đang ấp ủ xung quanh Hạ Trí, như bị nén
lại chờ giải phóng.
Khoảnh khắc đầu ngón tay Hạ Trí chạm vào mặt
nước, hoà vào cả vùng nước, cậu khoát nước mang theo một luồng hào khí, bọt
nước bắn lên như bóng kiếm, tự nhiên mà thoải mái.
Sự tự nhiên này và sức mạnh của Manson hình thành
sự tương phản rõ rệt.
50 mét đầu tiên, Manson dẫn trước Hạ Trí chút
đỉnh, nhưng sau khi quay vòng, thế mà Hạ Trí lại vượt lên trước một chút.
Manson tăng tốc ổn định, sau 25 mét, y lại dẫn
trước Hạ Trí chút ít.
Càng có mặt, càng cảm nhận được bầu không khí
căng thẳng khi mà thắng thua có thể được quyết định chỉ trong một nhịp thở.
Lại một lần chuyển hướng, Manson có thể cảm nhận
được sức mạnh và sự mượt mà khi Hạ Trí co người đạp tường chỉ bằng cái bóng đảo
qua trước mắt.
Hạ Trí sải dài cánh tay, tư thế đó tuyệt đẹp, như
thế muốn nối liền hai sự vật không thể nào hình dung là hơi thở và nước lại với
nhau.
Manson gồng đủ sức, lại vượt qua Hạ Trí lần nữa,
nhưng cuộc đọ sức của hai người càng lúc càng rõ ràng, người cùng nhóm đều bị
bọn họ bỏ xa.
Sau lần quay vòng cuối cùng, Hạ Trí bắt đầu tăng
tốc, hung hãn kìm luồng sức đó, dẫu cho xương sườn sắp bơi đến gãy lìa, cậu
cũng liều mạng quạt nước, trái tim Manson như bị Hạ Trí lôi kéo, hai người
ngang nhau, người trên bờ xem còn chẳng dám thở mạnh, dường như luồng hơi họ
hít vào mà thở ra, Hạ Trí hoặc Manson dưới nước sẽ buông hơi thở đó.
Hạ Trí tưởng tượng vô số lần trong đầu Diệp Lân ở
trại huấn luyện, trên mặt là biểu cảm hờ hững thản nhiên, nội tâm lại cô độc,
không biết tương lai ở đâu.
Cú quạt nước cuối cùng của Hạ Trí như thể muốn
bắt lấy Diệp Lân trước kia, cậu chạm tường đến đích.
Cậu ngoi lên, thở hổn hển, Manson ở làn bơi bên
cạnh tháo kính bơi. Trái tim y đập dữ dội, không nhịn được nhìn sang Hạ Trí bên
cạnh, muốn biết lúc này trên mặt cậu là biểu cảm gì.
Hạ Trí chỉ đang điều chỉnh nhịp thở.
Đúng thế, đây chỉ là một trận đấu luyện tập, lẽ
nào còn phải vui mừng như điên vì dẫn trước trong chốc lát?
Manson có linh cảm chắc mình đã thua Hạ Trí, mà
thành tích được công bố cũng đúng là như vậy.
Thành viên trường S kêu lên kinh ngạc, họ không
ngờ thế mà Manson lại thua trong trận đấu giao hữu!
Trên mặt Manson không có chút giận dữ nào, dửng
dưng bơi lên bờ.
Sau đó là vòng loại nhóm của Diệp Lân và Calvin.
Vòng này Diệp Lân dùng sức không giảm, đè bẹp
Calvin, giành được hạng nhất nhóm.
"Vãi, anh Lân nom hăng hái quá!" La
Miện cùng nhóm mặc dù thành tích xếp chót, nhưng thấy Diệp Lân giành được hạng
nhất, trong lòng cũng rất mừng rỡ.
Tiếp theo là vòng loại các nội dung khác, có màn
biểu diễn của Diệp Lân và Hạ Trí, đại học S đánh giá cao trận đấu giao hữu này
hơn hẳn, những thành viên không lọt vào chung kết theo xếp hạng thành tích buồn
bực vô cùng.
Lượt thi buổi sáng kết thúc, mọi người cùng đến
nhà ăn dùng bữa theo đội.
Để chào mừng đại học S đến, thể hiện trình độ nấu
nướng cao siêu, đầu bếp nhà ăn nấu hết một lượt các món mình quen tay. May mà
Bạch Cảnh Văn đã nói trước nấu món Trung là được, nếu không thì đầu bếp còn
muốn nghiên cứu bít tết, gà rán, hamburger, nấu mấy món dở dở ương ương.
Hạ Trí và Diệp Lân bưng khay ăn, ngồi đối diện
nhau. Calvin có thiện cảm với họ, còn lôi Manson đến ngồi cùng.
Manson rất miễn cưỡng, suy cho cùng thì y và Diệp
Lân từng làm ầm ĩ không vui vẻ, ngồi ăn với nhau rất gượng gạo.
Nhưng Calvin thì hứng thú tán gẫu với họ, cất
tiếng hỏi Hạ Trí: "Này Hạ Trí, cậu lợi hại thật đấy! Trước giờ cậu được
huấn luyện ở đâu thế? Trước khi vào đại học cũng được huấn luyện riêng chuyên
nghiệp phải không?"
Calvin nhớ lúc thi đấu Diệp Lân đã bảo Hạ Trí giả
vờ không biết tiếng Anh, vậy nên giờ y rất mong đợi cậu lên tiếng trò chuyện
với mình.
Manson cũng tò mò quá khứ của Hạ Trí, đấu tranh
nội tâm chưa đầy ba giây, vẫn chọn ngồi xuống cạnh cậu.
"Tôi không huấn luyện ở đâu cả. Trước cấp
hai, bố tôi chính là huấn luyện viên của tôi." Hạ Trí đáp.
"Bố cậu xây dựng được nền tảng như thế cho
cậu, đúng là giỏi quá!"
Diệp Lân biết tiếp theo Calvin sẽ hỏi bố Hạ Trí
đang ở đâu, hắn bèn cố ý nói với Hạ Trí: "Em đi đặt món Trung được yêu thích
nhất ở đây của chúng ta cho họ nếm thử đi."
"Được yêu thích nhất? Thịt bò hầm khoai tây
à?" Hạ Trí chau mày, không biết Diệp Lân lại đang nghĩ gì.
"Phải, mộc hương, hồi trong thịt bò hầm
khoai tây, còn cả tỏi gừng, và ớt cựa gà trong gà xắt miếng xào. Trộn vào nhau
cũng là một món ngon."
"…"
Chuyện này mình không đi làm, chắc Diệp Lân sẽ
đích thân ra tay trộn, càng khó ăn hơn.
Diệp Lân giới thiệu một cách sinh động cho Calvin
về món mà Hạ Trí sắp bưng tới, khiến Calvin nuốt nước bọt liên tục, mặc dù Manson
chẳng nói chẳng rằng, nhưng cũng dao động.
Hạ Trí bưng đĩa sứ màu trắng, đặt xuống bàn.
Diệp Lân nheo mắt cười: "Thử xem, mùi vị sẽ
khiến các anh khó quên thật đấy."
Gần họ nhất là Trần Gia Nhuận, lúc này y đã cười
gần phì cơm ra ngoài rồi.
Comments
Post a Comment