Chương 99: Giới hạn của anh, là em
Hạ Trí mang cái hộp đó về xe.
Diệp Lân tò mò hỏi: "Em ôm thứ gì về vậy?"
"Mẹ làm đó. Về ký túc cùng nhau ăn." Hạ
Trí đáp.
Cậu cố tình không nói là mẹ ai làm.
Trần Gia Nhuận hàng trước tức khắc ngoái đầu lại:
"Ngon không? Anh cũng muốn ăn!"
Hạ Trí dúi đầu y về: "Anh đi tìm Lạc lão đại
đi, bao ăn."
Có điều vừa về đến ký túc xá, Trần Gia Nhuận bèn
không chờ đợi nổi mở hộp ra.
"Đây là cái gì thế? Thú vị thật!"
Là xúc xích cuộn trong bột, làm thành hình lợn
con, còn ngậm măng tây nữa.
"Cái gì thú vị?" Diệp Lân đi tới, trông
thấy thứ trong đó, hắn bèn sững sờ.
Hắn nhìn về phía Hạ Trí, cậu đang quay lưng lại
với hắn, sắp xếp túi thể thao mình đặt trên bàn.
Trần Gia Nhuận cầm một cái định bỏ vào miệng, lại
bị Diệp Lân cướp mất.
"Diệp Lân! Anh làm gì thế hả!"
"Đâu phải cho mày ăn đâu." Diệp Lân ăn
một phát hết một cái.
Trần Gia Nhuận lập tức đi giằng hộp, ai dè Diệp
Lân động tác nhanh hơn, cầm hộp ném lên giường mình.
"Diệp Lân!! Đó là mẹ Hạ Trí làm! Chia cho
mọi người chứ!"
"Mày đánh anh đi."
Diệp Lân bò lên giường, vừa nằm vừa ăn thêm một
cái.
Trần Gia Nhuận rất tức giận, kéo Hạ Trí: "Mày
xem anh ấy kìa! Đồ nhỏ nhen! Mau cướp lại đi!"
Hạ Trí đi đến dưới giường Diệp Lân, lắc một cái: "Anh
ăn hết không?"
Diệp Lân cầm một con lợn con, đưa đến bên miệng
Hạ Trí.
Hạ Trí không khách khí cắn một miếng, rất ngon,
là mùi vị mà trẻ con thích.
Diệp Lân cúi đầu nhìn Hạ Trí, hỏi cậu: "Mẹ
làm, ngon chứ?"
Mùi vị của mẹ, nếm một miếng là nhận ra ngay.
Diệp Lân đương nhiên biết đó là ai làm.
"Ừm, ngon."
Trần Gia Nhuận áp sát, ngửa đầu nói: "Vậy
cho em ăn với!"
Diệp Lân dốc ngược hộp cho y nhìn: "Hết rồi,
nếu không cho mày liếm hộp nhé?"
"Anh quá đáng quá thể nhé Diệp Lân! Cho Hạ
Trí ăn một cái, em lại không được!"
"Anh chỉ cho người ngủ với anh ăn, mày muốn
ngủ với anh à?" Diệp Lân cười bảo.
"… Em quen ngủ một mình." Trần Gia
Nhuận giận dỗi đi mất.
Để chuẩn bị cho bán kết ngày hôm sau, trong ký
túc chín giờ rưỡi đã tắt đèn.
Tay Diệp Lân thò qua lan can giường, xoa đầu Hạ
Trí.
"Cảm ơn em."
"Giữa chúng ta không cần cảm ơn."
Hạ Trí chưa được bao lâu đã thiếp đi.
Tay Diệp Lân vươn qua lan can đến giường Hạ Trí,
mò mẫm dưới gối của cậu, ở đó quả nhiên có chèn tấm huy chương năm ấy của hắn.
Lượt thi ngày hôm sau bắt đầu, trong bể bơi rõ
ràng đông đúc hơn hôm trước.
Giải thi bơi sinh viên từ trước đến nay không
đông người hâm mộ bằng khán giả xem bóng rổ hay bóng đá, thế nhưng hôm qua sau
khi lướt hết một vòng diễn đàn các trường, bất kể Diệp Lân hay Hạ Trí và các
vận động viên khác đều đầy ắp fan hâm mộ.
Rõ ràng là thể thao dưới nước, lại rất nóng bỏng,
những tấm ảnh chụp bằng màn trập đó cực kỳ gợi cảm, đẹp trai hết nước chấm.
Hiện tại trong diễn đàn bài đăng nhiều nhất chính
là giải vô địch các trường, có người đến mà không có chỗ ngồi, đành ba người
chen chúc trên hai ghế.
May mà Diệp Thận, Lữ Yến và Điền Nhuỵ đến sớm,
nếu không cũng không chiếm được chỗ ngồi.
Lượt thi còn chưa bắt đầu, đội cổ vũ đã so đo với
nhau.
Trần Phương Hoa và Tiêu Đình ở cách đây khá xa,
mỗi lần đến cũng phải dậy rất sớm rồi gọi taxi, may mà đội cổ vũ trường Q đến
sớm, lần nào Phan Phân Phân cũng chiếm chỗ cho họ.
"Phân Phân, cảm ơn cháu nhé! Không có các
cháu, các cô phải đứng xem thi đấu mất!"
Trần Phương Hoa ngồi xuống, phát hiện ra không
chỉ chỗ ngồi hàng trên, mà góc nhìn cũng đẹp.
"Đương nhiên ạ, cô là mẹ nam thần Hạ Trí của
bọn cháu mà!" Phan Phân Phân nói.
"Mẹ của nam thần chính là nữ thần mà!"
Các bạn khác cũng lao nhao theo.
Mặt Trần Phương Hoa đỏ bừng, bằng này tuổi rồi
còn bị bọn trẻ bảo là nữ thần.
Tiến hành trước tiên là bán kết 50 mét, Hạ Trí,
Hà Kình Phong và Thẩm Dao đều được chia vào cùng một nhóm. Vừa mở màn đã là
tranh đấu khói lửa khác thường, được mọi người chú ý.
50 mét không có bất cứ chỗ dư thừa nào, bắt buộc
phải gồng một mạch đến cuối. Khán giả trên khán đài đều thò dài cổ, không dám
chớp mắt lấy một cái. Bất kể ngoi hay lặn, Hạ Trí, Hà Kình Phong và Thẩm Dao
đều gần như duy trì cùng một tiết tấu, mỗi lần tiến lên đều tràn đầy sức mạnh.
Khi ba người này về đích, hoàn toàn không phân
biệt được ai trước ai sau.
Nhóm này của họ, xếp thứ nhất là Thẩm Dao, Hạ Trí
tụt lại 0,01 giây xếp thứ hai, thứ ba là Hà Kình Phong.
"Thứ hai thì… có phải không lọt vào chung
kết không?" Trần Phương Hoa bắt đầu lo lắng, dù sao thì những thanh niên
này ai cũng lợi hại.
"Vào, vào mà!" Phan Phân Phân vội vàng
an ủi Trần Phương Hoa, "Trình độ đợt thi này của họ khá cao. Nói trắng ra
là vào đến chung kết, chưa biết chừng ba hạng đầu chính là ba người họ!"
"Vậy thì được." Trần Phương Hoa vỗ
ngực.
Ngay sau đó nhóm thứ hai chính là nhóm của Diệp
Lân và Lục Trần.
Hạ Trí vừa gạt nước vừa nhìn về phía bục xuất
phát, Diệp Lân đã đứng lên đó, bên cạnh hắn chính là Lục Trần.
Trước chung kết hai người này đã đọ sức trước, dù
là chẳng nói lấy một câu, thậm chí không cả nhìn thẳng mặt nhau, chỉ cúi người
vào tư thế chuẩn bị, Hạ Trí cũng cảm nhận được bầu không khí đối đầu quyết liệt
dày đặc.
Còn nhớ trước đây xem Diệp Lân thi đấu, cứ cảm
thấy hắn đứng trên bục xuất phát rất bình tĩnh, dường như thắng thua không liên
quan, miệng còn có chút tươi cười. Thế nhưng hôm nay, viền môi hắn mím chặt, cơ
thể giống như dây cung kéo căng, chỉ chờ xuất phát.
Ba người Hạ Trí, Hà Kình Phong và Thẩm Dao đều
không vào thay đồ, mà khoác khăn lông đứng cách đó không xa.
"Hôm nay Diệp Lân nghiêm túc quá." Hà
Kình Phong nói.
"Sao anh biết khi nào anh ấy nghiêm túc hay
không?" Thẩm Dao hỏi.
"Nếu cậu từng đọ sức với anh ta trong thi
đấu chính thức thì sẽ biết thôi. Năm ngoái tôi cùng nhóm với anh ta trong bán
kết 100 mét, anh ta tuyệt đối không có khí thế như hôm nay." Hà Kình Phong
đáp.
Hạ Trí chẳng nói chẳng rằng, chỉ nhìn nửa mặt
nghiêng của Diệp Lân, ánh mắt đuổi theo hắn nhảy xuống nước, bắt đầu quạt nước
mạnh mẽ.
Diệp Lân và Lục Trần tiến về phía trước mang theo
dòng nước, hình thành hai đợt sóng như chẻ tre.
Hạ Trí siết nắm đấm, trái tim đập thình thịch
không chịu bị khống chế, dường như mỗi lần quạt nước của Diệp Lân đều là rung
động dữ dội trong mạch máu Hạ Trí.
"Mau! Mau! Mau!" Hà Kình Phong và khán
giả xung quanh kêu đồng thanh.
Diệp Lân và Lục Trần lao tới đích bằng khí thế
như thể đâm vào thành bể.
"Thành tích thế nào… mau có đi!"
Mọi người không hẹn mà cùng nhìn về phía bảng
thông báo điện tử.
Xếp hạng nhất là Lục Trần, hạng hai là Diệp Lân,
khoảng cách cực kỳ nhỏ.
"Ai da! Kém có một tý…" Hà Kình Phong
thở dài.
"Xem ra anh rất mong Diệp Lân thắng Lục
Trần?" Thẩm Dao hỏi.
"Đó là… dù sao thì Diệp Lân còn thân quen,
Lục Trần hoàn toàn không quen."
Hạ Trí và Thẩm Dao cùng trao đổi ánh mắt "đây
là lý do gì vậy".
Bán kết 50 mét kết thúc cũng xác định Lục Trần,
Diệp Lân, Hạ Trí, Thẩm Dao và Hà Kình Phong đều lọt vào chung kết.
Tiến hành thêm vài nội dung nữa, Hạ Trí và Diệp
Lân nghỉ ngơi hơn một tiếng đồng hồ, bán kết bơi tự do 100 mét cũng sắp đến.
"Bán kết 100 mét em phải gặp Lục Trần nhỉ."
Diệp Lân hạ giọng nói.
"Ừm." Hạ Trí rất bình tĩnh đứng dậy,
hoạt động cổ, "Em còn một chỗ cần làm nóng người, anh đến làm nóng giúp em
đi?"
"Hả? Anh sợ không đủ thời gian." Diệp
Lân cúi đầu, nhìn quần bơi của Hạ Trí.
Hạ Trí chỉ nói một câu "đồ ngốc", bèn
cúi đầu xuống, kéo cổ áo của Diệp Lân dậy, đụng vào môi hắn.
Thấy có người đi tới, Hạ Trí buông tay, Diệp Lân
lại túm chặt gáy cậu, đầu lưỡi luồn vào hung tợn quấn lấy Hạ Trí.
"Nóng chưa?" Diệp Lân ngửa đầu hỏi.
"Không thèm để ý đến anh." Hạ Trí quay
người đi mất.
Thế nhưng Diệp Lân nhìn thấy cậu mỉm cười.
Vận động viên dự thi bước vào phòng, lúc Hạ Trí
hoạt động cơ thể, cũng chỉ nhìn phía trước.
Trên mặt Lục Trần chẳng có bất cứ biểu cảm gì,
trong lòng anh ta có một thứ kỳ vọng không thể nói thành lời, bởi anh ta biết
nỗi nguy hiểm khi Hạ Trí bám đuổi bên cạnh anh ta, có thể vượt qua bất cứ lúc
nào là một sự kích thích khổng lồ, khiến anh ta bơi vượt thành tích mình không
tưởng tượng được; hơn nữa mặt khác, Lục Trần có linh cảm, chỉ cần bị Hạ Trí
vượt mặt, dù chỉ chốc lát, sẽ không thể nào thắng được nữa.
Đó là thế bại huỷ diệt không thể xoay chuyển.
Mặc dù chỉ không gặp mặt hơn một tháng, khoảnh
khắc đứng sóng vai với Hạ Trí trên bục xuất phát, Lục Trần cảm thấy một thứ
năng lượng, cứ như một đám mây, ấp ủ tích luỹ mãi, chìm trong không trung, chực
chờ đổ ào xuống.
Hạ Trí và Lục Trần gần như đồng thời cúi người
xuống chuẩn bị, ánh mắt của khán giả tập trung trên người họ.
"Giải vô địch cao đẳng đại học thành phố Q
tháng trước, bất kể 100 mét hay 200 mét, khoảng cách giữa Hạ Trí và Lục Trần
đều cực kỳ nhỏ, cứ cảm thấy lần này nếu có ai chèn ép được Lục Trần, thì chính
là Hạ Trí." Nhậm Phi vừa nhìn Hạ Trí vừa nói.
"Thầy, tại sao lại là Hạ Trí? Hạ Trí đương
nhiên là giỏi, nhưng Diệp Lân thì sao?" Tiêu Bân tò mò.
"Diệp Lân đương nhiên là mạnh. Cậu ta nom
không có sức uy hiếp, dịu dàng khiêm tốn, nhưng chỉ cần xuống nước, sẽ sinh ra
khác biệt mãnh liệt so với lúc trên bờ. Tựa như dây mềm thoắt cái biến thành
sắt thép, đâm thủng cả thế giới. Khi có mặt cậu ta, sẽ khiến người ta cảm thấy
quán quân đương nhiên thuộc về cậu ta."
"Thế tại sao thầy không cho rằng Diệp Lân
thắng được Lục Trần?"
"So với Hạ Trí mà nói, Hạ Trí có một thứ…
lõi rất đặc biệt, bùng cháy rất dữ dội, cậu ta không cháy bỏng loá mắt như Lục
Trần, nhưng lại giữ chặt mắt tôi, khiến tôi khát vọng vọng mãnh liệt rằng cậu
ta sẽ thắng."
"Thầy… mặc dù em cũng không biết hình dung
bằng từ gì, nhưng hình như em có cảm nhận giống với thầy."
"Diệp Lân so với Hạ Trí, chỉ kém một chút
thôi. Khi cậu ta vượt qua chút khoảng cách này, sẽ là bầu trời rộng lớn, ngàn
dặm bao la."
Nhậm Phi và Tiêu Bân lại lần nữa đặt ánh mắt lên
Lục Trần và Hạ Trí.
Cùng với một tiếng "tuýt", Hạ Trí và
Lục Trần lao xuống nước, gần như quạt nước cùng một lúc, tiến về phía trước.
Bọt nước bắn tung toé, bắt đầu từ khi xuống nước
Lục Trần đã không có ý định kìm giữ, còn Hạ Trí bám sát anh ta, khí thế sắc
bén.
Càng gần quay vòng, trái tim Lục Trần càng thắt
lại.
Sau lần thi đấu trước, một tháng nay anh ta đều
tăng cường huấn luyện quay vòng, trong đầu anh ta đã tưởng tượng Hạ Trí quay
vòng vô số lần, sức mạnh và sự trơn tru, độ hài hoà toàn thân ấy, dường như mỗi
một tấc cơ bắp đều được đièu động một cách hoàn hảo, kết hợp vừa khít với vùng
nước này.
Cuối cùng cũng đến lúc quay vòng!
Hạ Trí theo sát Lục Trần có tốc độ nhanh nhất một
cách trôi chảy mà tự nhiên.
Cậu dốc sức vượt qua Lục Trần, rõ ràng mình ở
trong bể bơi, nước trong cơ thể lại như bị đun sôi, máu toàn thân cuồn cuộn lao
lên trước.
"Mạnh quá…" Hà Kình Phong nhíu mày.
Cao thủ đối đầu, Lục Trần và Hạ Trí đều không kìm
nén gì, cơ bắp, mạch máu và nhịp tim đều nén lại vô hạn, sức mạnh bùng phát sau
đó khiến người ta không thể tưởng tượng nổi.
Thẩm Dao chẳng nói chẳng rằng, ánh mắt sắc bén,
ngón tay siết lại.
Lượt bơi nín thở cuối cùng, cuộc đọ sức giữa hai
người đạt đến đỉnh điểm, bọt nước biến thành ánh sáng lạnh lẽo sau khi vô số
ngôi sao va chạm, nhịp tim đập thình thịch bị âm thanh đạp nước khổng lồ lấn
át, Hạ Trí có thể cảm thấy Diệp Lân đang dõi theo mình.
Ánh mắt của Diệp Lân đuổi theo cậu từ khi bắt
đầu, thẩm thấu vào từng tế bào của cậu, dẫn dắt cậu từ sâu thẳm trong suy nghĩ.
Khi hai người đến đích, khán giả có mặt đều kinh
ngạc hô thành tiếng.
Lục Trần vừa ngoi lên, hít thở còn chưa kịp điều
chỉnh, anh ta không chờ nổi nhìn về phía bảng điện tử.
Âm thanh tim đập lấn át tất thảy, đã bơi xong,
đối với Hạ Trí mà nói là chuyện quá khứ, kết quả không thể thay đổi được. Cậu
chỉ thản nhien điều chỉnh trạng thái của mình, nhấp nhô dưới nước, sau đó cậu
nghe thấy tiếng vỗ tay của khán giả.
"Ai da… Lại kém một chút xíu!" Hà Kình
Phong ấn vai Thẩm Dao bên cạnh một cái.
Thẩm Dao hất tay y xuống.
"Tiếc nuối Hạ Trí kém Lục Trần chút xíu, chi
bằng nghĩ xem anh kém Hạ Trí bao nhiêu."
"Thẩm Dao, cậu thế này rất đáng ghét."
"Chúng ta là đối thủ, không phải người yêu,
tôi không cần anh thích."
Nói đoạn, Thẩm Dao bèn đeo tai nghe nghe nhạc
điều chỉnh trạng thái, Hà Kình Phong nhìn cậu ta, cũng vô cớ nghiêm túc hẳn.
Lục Trần trông thấy mình về nhất trong nhóm, anh
ta nhắm mắt thở phào nhẹ nhõm.
Hạ Trí nhấc dây phân làn, đi ngang qua người anh
ta, thờ ơ nói, "Cảm giác được hoãn thi hành án thế nào?"
Trái tim Lục Trần bị đập mạnh một phát, anh ta
nhìn Hạ Trí, cậu đang nhấc dây phân làn bên kia, khoé môi hơi trũng, tự tin mà
chẳng phách lối.
Cậu biết rõ, mình vượt Lục Trần là chuyện sớm
muộn.
Lục Trần nghiến quai hàm, chưa bao giờ có đối thủ
nào như Hạ Trí, rõ ràng đã thua, lại khiến anh ta cảm thấy không thể chinh phục
nổi.
Hạ Trí lên bờ, khoác khăn lông, còn chưa vào
phòng thay đồ đã bị Diệp Lân ôm ngang eo.
"Em bảo gì Lục Trần thế?"
"Anh đoán xem?"
Tai Diệp Lân ở ngay bên môi Hạ Trí, đây là chuyện
khiến người ta muốn nhịn cũng không nhịn được.
Hạ Trí cắn thẳng xương sụn dái tai của Diệp Lân.
"Á…" Diệp Lân rên khẽ một tiếng, bịt
tai ngẩng đầu lên, hắn nhìn Hạ Trí đang nhếch khoé môi nhìn mình xấu xa, "Nhóc
con, em đừng chơi với lửa."
"Đối thủ bán kết của anh có Thẩm Dao cơ mà,
anh vẫn còn sức à?" Hạ Trí cười đi mất.
Diệp Lân nhắm mắt, thầm nghĩ xong rồi, ngọn lửa
này thiêu đốt, chỉ muốn lôi nhóc con xấu xa đó về ném xuống bể bơi, hung hăng
bắt nạt.
Vậy nên đợt thi tiếp theo, Diệp Lân tràn trề khí
thế, không ngừng duy trì ưu thế, đè bẹp Thẩm Dao, ngang bằng thành tích bán kết
của Hạ Trí.
"Thầy Nhậm, thực ra em cảm thấy trạng thái
trong vòng loại và bán kết của Diệp Lân năm nay tốt hơn trước." Tiêu Bân
nhìn đoạn phát lại trong máy ảnh.
"Ừm, tôi cũng càng lúc càng mong đợi chung
kết."
Bán kết bơi tự do 200 mét nam vẫn bốn bề khói
lửa, bọt nước cuộn trào chính là pháo hoa sáng nhất.
Hạ Trí và Diệp Lân thuận lợi lọt vào chung kết,
mà Lục Trần vẫn là hạng nhất.
"Cuộc thi kỳ này, Lục Trần cứ như cột mốc
cắm ở đó, dẫn đầu suốt chặng đường. Trái lại giống như Diệp Lân mấy năm trước."
Có phóng viên than thở.
"Sao nghe anh nói, cứ như Diệp Lân già rồi,
không làm nên trò trống gì nữa." Một phóng viên khác mỉa mai theo.
"Diệp Lân kỹ thuật thành thạo, thể lực cũng
đang ở đỉnh cao, có điều nhân tài lớp lớp, ai mà đứng đầu mãi được?"
"Đúng thế, đừng nhìn khoảng cách chưa đến
nửa giây đó, nếu muốn tăng chút xíu này, mấy tháng thậm chí mấy năm cũng chưa chắc
làm được đâu!"
Tiêu Bân nghe họ thảo luận, mặc dù không tìm được
lời phản bác, nhưng trong lòng lại thấy khó chịu một cách vô cớ.
Nhậm Phi lên tiếng: "Thực ra thời đại này là
của Diệp Lân, cũng là của Lục Trần, còn cả Hạ Trí, Thẩm Dao, Hà Kình Phong… Có
thể kích thích nhau tạo ra thành tích tốt hơn mới là tình thế tốt nhất. Hơn nữa
cái gọi là hạng nhất, mãi mãi cũng chỉ là bản ghi của một khoảnh khắc nào đó,
thậm chí không thể đại diện cho ngày mai."
"Thầy Nhậm nói hay lắm, không thể dùng thắng
bại đánh giá anh hùng được."
Lúc toàn bộ các vòng bán kết đã kết thúc, đội bơi
nghỉ ngơi xong bèn lên đường về trường học.
Đội bơi đặc biệt đi đường vòng để đưa Trần Phương
Hoa và Tiêu Đình đến bệnh viện của lớp bồi dưỡng, họ cố tình điều chỉnh lịch
trực ban, buổi đêm phải đến cấp cứu để ban ngày được xem Hạ Trí thi đấu, như
thế ban ngày hôm sau xong ca đêm là lại được xem cậu thi đấu tiếp.
"Mẹ, mẹ thế này cực khổ quá." Hạ Trí
đau lòng nói.
"Không khổ, mẹ xem con thi đấu, toàn thân
đầy sức mạnh!"
Trần Phương Hoa vừa nói dứt lời, cả xe bật cười
thành tiếng.
Đêm hôm ấy, Hạ Trí hiếm khi mất ngủ trước khi thi
đấu.
Họ tắt đèn lúc mười giờ, mười giờ rưỡi rồi mà Hạ
Trí vẫn chưa ngủ được, tay thò xuống dưới gối, cứ sờ tấm huy chương đó mãi.
Lúc này giường bỗng rung lắc, Diệp Lân sải bước
qua đầu giường, đến giường cậu.
"Làm gì đấy?" Hạ Trí cảnh giác ngồi
dậy.
Cậu đương nhiên vẫn nhớ câu chuyện đùa cậu nói
với Diệp Lân hôm nay lúc thi đấu.
Lúc tên này làm chuyện gì đó còn giàu sức lực hơn
cả dưới bể bơi, Hạ Trí hơi sợ hắn.
Diệp Lân ôm chầm lấy Hạ Trí, ấn vào lòng.
Hạ Trí càng giãy giụa, Diệp Lân càng ôm chặt hơn.
"Bản tôn ở đây, em không sờ anh, sờ huy
chương của anh là có ý gì?"
Giọng Diệp Lân rất đặc, đặc biệt là trong đêm
khuya yên tĩnh thế này, rất thấp, còn mang âm cuối hơi khàn, cứ như rõ ràng có
vô số sợi dây mảnh đến mức chạm vào là đứt, Diệp Lân lại khăng khăng chọn sợi
nhạy cảm nhất.
"Diệp Lân, anh thi đấu đã bao giờ căng thẳng
chưa?" Giọng Hạ Trí lầm bầm.
"Đương nhiên là rồi." Diệp Lân giơ tay
nắm hờ gáy Hạ Trí, giữa kẽ tay là chân tóc mềm mại của cậu nhóc, tựa mầm non
nhú lên từ trong đất, tò mò thăm dò thế giới, khiến lòng Diệp Lân mềm theo.
"Em quên mất… Anh nói lúc anh phát hiện mình
xuất hồn trong khi thi đấu phải không?"
"Đúng thế. Hạ Trí, anh ngưỡng mộ em, ngưỡng
mộ Lục Trần, ngưỡng mộ Hà Kình Phong, ngưỡng mộ toàn bộ những tuyển thủ hăng
hái phấn chấn, thầm nghĩ giây này phải bơi nhanh hơn giây trước như các em. Còn
anh thì sao… Giây này anh dùng sức hơn giây trước, không biết dùng sức đến mức
nào sẽ là giới hạn của mình. Anh sợ chạm phải giới hạn đó. Việc này giống như
bói toán vậy, khi em biết trước số phận của mình, ví dụ biết mình chết đuối, em
sẽ nảy sinh nỗi sợ vô tận đối với nước."
Hạ Trí ôm chặt lấy hắn.
"Nhưng lần này anh rất mong chờ đến chung
kết. Anh muốn bơi cùng em. Có thể thắng được Lục Trần hay không chẳng phải
chuyện gì to tát, anh muốn vượt qua giới hạn ấy, anh muốn đến thế giới của em."
Diệp Lân khẽ nói.
Trái tim Hạ Trí rung động, từ trước đến nay Diệp
Lân đều là sự tồn tại mạnh mẽ như vậy, Hạ Trí vẫn luôn đuổi theo hắn, muốn lao
vào thế giới của hắn ngần ấy, kiểu người này hoà hợp hài hoà hết mực với nước.
"Đừng sợ, em theo anh… chúng ta cùng vượt
qua giới hạn ấy."
Hạ Trí ôm chặt đối phương, không gian họ ở bên
nhau rất nhỏ, nhỏ đến mức sống lưng của nhau chính là tường luỹ của thế giới bé
nhỏ này, nhưng trong đầu Hạ Trí lại nghĩ đến Bibi và Lala.
Biển cả rất sâu, rất rộng lớn, cuồn cuộn nhiều
thay đổi, nhưng chỉ cần chúng ở bên nhau, dù gió lớn sóng cả, chúng cũng thích
thú.
Giống như cậu và Diệp Lân vậy.
Hạ Trí nhắm mắt lại, nhiệt độ cơ thể của Diệp Lân
tựa nước biển ấm áp nhất, nhấn chìm cậu.
Ngày hôm sau, chuông báo thức vừa reo, cả căn
phòng bèn hoạt động.
Ngay cả Trần Gia Nhuận lần nào cũng ngủ nướng
cũng thực hiện kỹ thuật tách lưng khỏi phản giường một cách khó khăn mà quyết
tâm.
Sau khi dậy, Hạ Trí bèn liếc nhìn điện thoại,
trong WeChat có vô số tin nhắn, đều là các bạn chúc cậu hôm nay thi đấu mới ra
trận đã chiến thắng. Cậu gửi tin nhắn cho mẹ: Thái hậu nương nương, ngài ăn
sáng rồi hẵng đến, đừng vội, được giữ chỗ ngồi rồi.
Đánh răng rửa mặt xong quay lại, WeChat của Trần
Phương Hoa vẫn chưa có động tĩnh.
Dọn dẹp đồ đạc xong, Hạ Trí và Diệp Lân xác nhận
cho đối phương, khởi hành lên xe.
Dọc đường, Hạ Trí tựa lên vai Diệp Lân theo thói
quen, cậu lấy điện thoại ra nhìn, Trần Phương Hoa vẫn chưa trả lời.
Nếu đang nghỉ ngơi, mẹ thường gục xuống bàn trong
phòng trực chợp mắt một lúc sau khi tan ca đêm, hoặc ăn sáng cùng Tiêu Đình.
Hạ Trí gửi tin nhắn cho Sầm Khanh Miễn: Bảo mẹ
mày là giữ chỗ cho họ rồi, ăn sáng no rồi hẵng đến.
Sầm Khanh Miễn trả lời rất nhanh: Tao sẽ bảo các
mẹ, mày thi đấu cho tốt vào.
"Sao thế?" Diệp Lân cúi đầu hỏi.
"Không sao… chỉ là mẹ em mãi không trả lời
tin nhắn của em." Hạ Trí hơi chau mày, cậu nhìn chằm chằm vào tin nhắn trả
lời của Sầm Khanh Miễn, cứ cảm thấy hơi là lạ.
Nếu là bình thường, Sầm Khanh Miễn sẽ nói đùa
trong WeChat, ví dụ "hai thái hậu đang dùng bữa, Tiểu Sầm Tử không tiện
quấy rầy", chứ không trả lời đứng đắn như vậy.
Trong lòng Hạ Trí lờ mờ có cảm giác không lành.
Diệp Lân bên cạnh cậu cũng cảm nhận được suy nghĩ
của cậu, hắn giơ tay nhéo tai cậu: "Có phải em đang lo lắng không?"
"Mẹ em không trả lời tin nhắn của em. Trước
khi xuất phát em gọi điện cho mẹ, là cô Tiêu nghe. Cô Tiêu bảo mẹ đang trao đổi
với bệnh nhân, lát nữa họ sẽ đến. Nhưng giọng cô Tiêu cũng là lạ…"
"Xem ra không gặp được cô, em chẳng còn tâm
trạng thi đấu nữa."
Xe tiến vào cung thể thao, các vận động viên bắt
đầu báo danh.
Hạ Trí nhân lúc rảnh rỗi đi một vòng vị trí của
đội cổ vũ đại học Q, tìm được Phan Phân Phân, nhưng không thấy Sầm Khanh Miễn.
"Phân Phân, Sầm Khanh Miễn không đi cùng các
cậu à?"
Hạ Trí cúi người xuống, mặt Phan Phân Phân lập
tức đỏ bừng.
"Ờm… Sáng nay lúc bọn mình gọi Khanh Miễn,
cậu ấy bảo cậu ấy bận việc, lát sẽ bắt taxi đến, bảo bọn mình chiếm chỗ cho cậu
ấy…"
"Thế à, cảm ơn."
Hạ Trí gật đầu, cầm điện thoại gọi ngay cho Sầm
Khanh Miễn.
Vừa kết nối, bèn nghe thấy giọng nói hoạt bát của
Sầm Khanh Miễn: "A Trí, gọi điện cho tao làm gì? Có phải mày sắp báo danh
rồi không?"
"Mày đang ở đâu?"
"Tao đang trên đường đến! Ha ha ha!"
Đầu bên kia Sầm Khanh Miễn có tiếng vọng, nghe
như đang trong phòng vệ sinh… hoặc là hành lang bệnh viện.
Bên ấy loáng thoáng vang tiếng người nhà bệnh
nhân gọi bác sĩ.
Lòng Hạ Trí lập tức nặng như đeo chì.
"Khanh Miễn, mày ở bệnh viện phải không? Có
phải mẹ tao xảy ra chuyện gì không?"
"Đâu… đâu có chuyện gì! Tao bảo mà chỉ đến
ăn sáng với các mẹ thôi, rồi đến cùng họ. Mày đang căng thẳng trước trận đấu à?
Cứ nghĩ linh tinh hoài?"
"Thế được, mày bảo mẹ tao nghe máy đi."
"Cô Trần đi vệ sinh rồi, tao vào phòng vệ
sinh nữ tìm cô à? Bị đánh chết mất!"
"Khanh Miễn…" Hạ Trí cúi đầu, giọng nói
trở nên nghiêm nghị khôn cùng, "Đó là mẹ tao, giờ trong đầu tao toàn là lo
lắng cho mẹ, mày không nói thật với tao, tao cũng sẽ nghĩ mãi không thể tập
trung thi đấu được. Kết quả thi đấu như vậy, chẳng ai hài lòng cả. Nên chi bằng
mày nói thật đi."
Sầm Khanh Miễn đầu bên kia im lặng. Chỉ nghe thấy
cậu ta hít sâu một hơi rồi mới nói: "Bốn năm giờ sáng hôm nay, trùng hợp
gặp phải một thai phụ bị tai nạn xe, vỡ nước ối, được đưa đến rất gấp… Lúc ấy
loạn lung tùng phèo, mẹ mày cấp cứu cho thai phụ đó… người nhà sốt ruột quá…
tranh cãi với bác sĩ cấp cứu, mẹ mày bị đẩy một phát ngã từ trên cầu thang
xuống…"
Hạ Trí sững sờ: "Rồi sao?"
"Đầu đập vào bậc thang, đến giờ… chưa tỉnh…"
"Tao qua giờ đây!"
"Tao với mẹ tao đều đang ở đây, mày cứ…"
"Cứ gì nữa? Tao không thể tập trung thi đấu
được! Các giải đấu sau này vẫn có, nhưng mẹ tao bị thương đến giờ chưa tỉnh,
tao thi đấu kiểu gì?"
Hạ Trí lập tức đi tìm Bạch Cảnh Văn.
Sau khi các huấn luyện viên nghe kể chuyện, đều
đồng ý cho cậu chạy đến bệnh viện.
"Nhưng nếu vậy, chung kết 50 mét chắc chắn
em không kịp nữa. Từ đây đến bệnh viện quay lại, theo yêu cầu của uỷ ban phải
điểm danh trước khi bắt đầu thi một tiếng đồng hồ, có khi chung kết 100 mét em
cũng không kịp." Huấn luyện viên Mạc cảm thấy cực kỳ đáng tiếc.
"Chung kết 200 mét được xếp vào trận đầu
buổi chiều, nếu em xác định tình huống mẹ em vẫn ổn, thầy mong em có thể tham
gia." Huấn luyện viên Vương cũng thấy tiếc, nhưng không gì quan trọng bằng
người thân.
Bạch Cảnh Văn gọi điện cho lái xe, bảo ông đích
thân lái xe đưa Hạ Trí đến bệnh viện.
Hạ Trí vừa quay người bèn trông thấy Diệp Lân
đứng đó.
Diệp Lân bất kể gặp phải chuyện gì đều nhoẻn cười
lúc này không có bất cứ biểu cảm gì trên mặt.
"Anh muốn đi cùng em."
Hạ Trí không nói gì, chỉ ôm chầm lấy Diệp Lân.
"Em sẽ quay lại." Hạ Trí nói.
Diệp Lân chẳng nói chẳng rằng, chỉ ôm chặt hắn.
Lúc hắn biết mẹ Hạ Trí xảy ra chuyện, hắn biết
ngay cậu chắc chắn sẽ đi.
"Anh đã… quen với việc trận đấu nào em cũng
ở bên anh rồi. Anh có thể hoàn thành được trận đấu là bởi anh biết mình sớm
muộn sẽ gặp em ở chung kết…"
Đương nhiên là Hạ Trí hiểu được nỗi sợ đối với
ranh giới đó từ trước đến nay của Diệp Lân.
Mỗi vận động viên đều không biết giới hạn của
mình ở đâu, đều tự nhủ phải bơi càng lúc càng nhanh hơn.
Thế nhưng Diệp Lân trái ngược với họ, lúc hắn
liều mạng dốc sức dưới nước, hoàn toàn đánh mất bản thân, hắn sẽ biết trước
giới hạn của mình.
Là một vận động viên, chẳng có gì tuyệt vọng hơn
việc biết mình nhanh nhất được đến mức nào.
"Diệp Lân, không phải anh hỏi em đã nói gì
với Lục Trần vào bán kết 100 mét ư?"
"Em đã nói gì?"
"Em nói, "Cảm giác được hoãn thi hành
án thế nào"?" Hạ Trí nâng mặt Diệp Lân, nhìn sâu vào mắt hắn, "Diệp
Lân, nếu anh lo mình sẽ xuất hồn dưới nước, sẽ cho rằng cuộc thi hôm nay anh
không thắng được, vậy anh nghĩ đến Lục Trần đi. Anh ta đang sợ em, vì anh ta
biết… sớm muộn gì anh ta cũng sẽ thua em. Mỗi một trận đấu anh ta đều gần kết
quả đó hơn, nên anh ta sợ em!"
Diệp Lân nhắm mắt lại, hắn có thể nghe thấy trong
giọng nói của Hạ Trí tràn trề âm thanh của sức mạnh.
"Thắng anh ta thay em. Thời gian hoãn thi
hành án đủ rồi. Ngoại trừ bản thân em, em chỉ tin tưởng anh làm được."
Hạ Trí hôn lên trán Diệp Lân, hoàn toàn không để
ý đến các nhân viên công tác và vận động viên khác qua lại.
Dường như toàn bộ suy nghĩ và om sòm trên thế
giới này đều đã bị xoá sạch.
"Diệp Lân, anh phải nhớ, giới hạn của anh
tuyệt đối không giống như anh tưởng tượng."
Hạ Trí lùi lại một bước, mỉm cười nói với Diệp
Lân: "Em sẽ quay lại. Em nhất định sẽ quay lại."
Diệp Lân nhìn theo bóng lưng Hạ Trí, giống như
mỗi thứ bảy trước đây, hắn nhập vào Bibi, nhìn theo Hạ Trí đi khuất.
Toàn bộ không gian như bị dòng nước lạnh lẽo nhấn
chìm, chỉ còn lại một mình hắn, cô đơn đến mức máu cũng đóng băng.
Anh dựa dẫm vào em.
Anh dựa dẫm vào em hơn cả tưởng tượng, ngay cả
hít thở cũng vậy.
Tin Hạ Trí không thể tham gia chung kết 50 mét
được lan truyền nhanh chóng.
Lục Trần vừa chỉnh mũ bơi của mình vừa chau mày: "Đội
bơi đại học Q thú vị thật đấy, chung kết lần trước thì Diệp Lân không tham gia
được, chung kết lần này thì Hạ Trí không tham gia được."
Đồng đội của gã nói: "Giữa chung kết 50 mét
lần này và chung kết 100 mét có khoảng hai tiếng đồng hồ, có thể 100 mét Hạ Trí
vẫn quay lại kịp."
"Mong là vậy." Lục Trần búng mũ bơi của
mình.
Mỗi lần đối đầu với Hạ Trí, gã đều có một cảm
giác vừa hưng phấn vừa thấp thỏm.
Lúc Hạ Trí nói "Cảm giác được hoãn thi hành
án thế nào", nỗi sợ bị Lục Trần cố tình bỏ qua ấy lại ùa vào lòng.
Gã mừng thầm vì Hạ Trí không thể tham gia thi
đấu.
Sau khi mừng thầm, là một nỗi trống trải và buồn
phiền.
Chung kết 50 mét sắp bắt đầu, trong tai Diệp Lân
đeo tai nghe, hắn nghe bài "Ngôi sao nhỏ", thế nhưng trong đầu lại
chẳng nghe lọt gì cả.
Hắn nhìn mặt nước bình lặng ấy, chợt thấy mờ mịt.
Lạc Ly đi tới cạnh Diệp Lân, vỗ vai hắn: "Tĩnh
tâm."
Kể từ khi Hạ Trí đi mất, Lạc Ly bèn chú ý đến
việc toàn thân Diệp Lân nặng nề hẳn, cứ khi một tảng đá, chìm xuống đáy nước mà
chẳng giãy giụa.
Diệp Lân cúi đầu, nửa đùa nói: "Lần này mày
vẫn nhảy xuống cứu tao chứ?"
"Không. Uỷ ban không cho tao đến cạnh bể.
Hơn nữa mày cũng không cần tao cứu, bởi mày có khả năng lên bờ."
Diệp Lân nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.
Rốt cuộc là bắt đầu từ khi nào?
Hắn phải lòng bơi lội, chứ không chỉ là cảm giác
ở dưới nước.
Có lẽ là bởi Hạ Trí yêu bơi lội, nên hắn mới phải
lòng bơi lội.
Nhưng bể bơi không có Hạ Trí, không cảm nhận được
ánh mắt của cậu, cũng không có sức mạnh quạt nước của cậu, không chỉ là bể bơi,
dường như ngay cả việc bơi lội cũng không còn ý nghĩa.
Diệp Lân bước lên bục xuất phát, Lục Trần, Thẩm
Dao và Hà Kình Phong đều đã chuẩn bị xong.
Đây là cuộc đọ sức có trình độ cao nhất trong
làng bơi cao đẳng đại học hiện tại, hơn nữa bơi tự do 50 mét là cuộc đọ sức sức
bùng nổ trực diện nhất.
Tiêu Bân liếc mắt nhìn Nhậm Phi, cảm nhận được
một chút tiếc nuối trong đáy mắt ông.
"Là vì Hạ Trí không tham gia thi đấu ạ?"
"Đúng thế… Tôi còn mong đợi nhìn thấy sức
bùng nổ khiến nhiệt huyết sục sôi đó đây!"
"Em bóng gió với huấn luyện viên Bạch, Hạ
Trí có thể kịp chung kết 100 mét, nếu không kịp 100 mét, chung kết 200 mét lúc
2 giờ 40 buổi chiều vẫn rất có hy vọng đến kịp."
"Vậy chúng ta xem xem có ai kìm chế được Lục
Trần không."
Các phóng viên khác đều bắt đầu thảo luận.
"Vậy mà Hạ Trí lại từ bỏ thi đấu. Xem ra 50
mét, Lục Trần sẽ toả sáng một mình."
"Diệp Lân có thể thắng được Lục Trần mà!"
"Cả năm ngoái Diệp Lân không tham gia thi
đấu, giờ khôi phục được trạng thái đã là tốt lắm rồi! Trái lại tôi nghĩ Thẩm
Dao chưa biết chừng có thể cạnh tranh với Lục Trần."
Đúng lúc này, các vận động viên dự thi đều đã
bước lên bục xuất phát, trận đấu sắp bắt đầu.
Diệp Lân hít sâu một hơi, hắn cảm thấy trong nhà
thi đấu rất lạnh, rõ ràng đã làm nóng người, cơ thể lại như chẳng ấm lên nổi.
Một tiếng "tuýt" vang lên, Diệp Lân tựa
nước, hắn cố gắng lao về phía trước, xung quanh toàn là tiếng nước mạnh mẽ dữ
dội.
"Cố lên!! Cố lên!!"
Khán giả cực kỳ phấn khích, bể bơi như thể đang
sôi sùng sục.
Bạch Cảnh Văn siết nắm đấm, ngón tay dùng sức đến
mức trắng bệch, ông thầm nghĩ trong lòng: Cố gồng đừng thả lỏng… đừng thả lỏng!
Diệp Lân!
Diệp Lân tự nhủ, Hạ Trí đang đợi mình ngay trước
mặt.
Nhưng cảm giác này giống như hồi bé hắn nhìn mặt
biển lấp lánh ánh sao, màn đêm buông xuống, hắn lại không tìm thấy tung tích
của Hạ Trí.
Càng bơi tiếp như phát điên, càng không biết bờ ở
đâu.
Không được thua, hắn không được thua!
Cánh tay Diệp Lân rẽ dòng nước, lao về phía
trước, hắn trông thấy ranh giới ấy, vắt ngang giữa hắn và vùng biển yên lặng
nhất ấy rất rõ ràng, hắn dốc sức muốn chạm vào nó, nhưng ngay trong khoảnh khắc
sắp vượt qua, tay hắn đã chạm đến đích.
Lúc thành tích xuất hiện trên bảng điện tử, mọi
người ồ lên kinh ngạc.
Thành tích 50 mét lần này rất chói mắt, một nửa
số tuyển thủ ngang bằng kỷ lục tốt nhất giải vô địch các trường.
Lục Trần thở hổn hển, gã ngẩng đầu lên thấy mình
xếp hạng nhất, bèn liếc nhìn Diệp Lân đang điều chỉnh nhịp thở.
50 mét Diệp Lân chỉ xếp hạng ba, xếp hạng hai là
Thẩm Dao.
Lục Trần hơi ngạc nhiên, ngoài ngạc nhiên… chiếm
phần lớn hơn là trống rỗng.
Diệp Lân hít thở mạnh, hắn biết mình đã dốc cạn
sức lực, dẫu làm lại lần nữa hắn cũng không thể nhanh hơn lần này được.
Hắn ngửa đầu, lau vết nước trên mặt mình, bơi về
phía bờ.
"Quả nhiên Thẩm Dao phát huy rất ổn!"
Tiêu Bân gật đầu, "Rất nhanh nhẹn, không uổng công đại học Nam Thành trộm
người."
Mấy giây sau, Tiêu Bân vẫn không nghe thấy Nhậm
Phi trả lời, y ngoảnh mặt mới phát hiện ra Nhậm Phi dường như có tâm sự, hơn
nữa vẻ mặt rất nặng nề.
"Thầy Nhậm, sao thế ạ?"
"Tôi cảm thấy Diệp Lân không trong trạng
thái… Nếu tham gia chung kết 100 mét bằng trạng thái này, tôi lo cậu ấy có thể
rớt hoàn toàn."
Tiêu Bân sửng sốt: "Không… không đến mức đấy
chứ? Hạng ba cũng giỏi lắm mà!"
"Không không không… Đây và cậu ấy đối đầu
Lục Trần trong bán kết 100 mét là hai trạng thái hoàn toàn khác nhau."
Nhậm Phi nói vậy, Tiêu Bân cũng lo âu theo.
Diệp Lân khoác khăn lông, đi ngang qua Bạch Cảnh
Văn.
"Diệp Lân… Em không sao chứ?" Bạch Cảnh
Văn túm cánh tay hắn.
"Em muốn yên tĩnh một lát… Để em một mình
một lát đi."
Diệp Lân ngửa mặt lên, mỉm cười thản nhiên, rồi
đi vào phòng thay đồ.
Hắn tuần tự mặc đồ vào, lau khô tóc, bảo đảm
nhiệt độ cơ thể của mình, rồi tìm một nơi yên tĩnh để ngồi xuống, dùng khăn trùm
lên đầu mình.
Hắn nghe thấy tiếng hít thở của mình, nghe thấy
nhịp tim đập của mình, nhưng không cảm nhận được nỗi cố chấp và nhiệt tình
khiến đầu ngón tay cũng nóng bừng, hận không thể dùng cả tóc tơ rẽ nước ấy.
Điện thoại liên tục nhận được tin nhắn, số của
Lạc Ly nhấp nháy trên màn hình, nhưng Diệp Lân không muốn nghe máy.
Lúc này, Hạ Trí vừa đến bệnh viện, chạy thẳng đến
phòng bệnh của Trần Phương Hoa.
Tiêu Đình và Sầm Khanh Miễn đang chờ bên cạnh
Trần Phương Hoa.
"Hạ Trí! Sao con lại đến! Không phải con
phải thi đấu sao?" Tiêu Đình đứng dậy, lại nhìn Sầm Khanh Miễn cúi đầu
không hé răng, lập tức vỡ lẽ, "Khanh Miễn, không phải bảo con đừng kể cho
Hạ Trí à?"
"Sao mà con không nói cho được! Đó là mẹ
ruột của nó mà! Nếu nó thi xong mới biết, đánh con một trận là chuyện nhỏ, cắt
đứt quan hệ với con mới là chuyện lớn!"
Hạ Trí hít sâu một hơi, đến bên cạnh giường bệnh
của Trần Phương Hoa, trên đầu bà quấn băng, dù là hôn mê, lông mày vẫn nhíu
sâu.
Hạ Trí nhẹ nhàng vuốt phẳng lông mày của bà, mắt
đỏ hoe.
"Mẹ con không sao, tin cô đi. Chỉ chấn động
não, áp lực nội sọ bình thường, cũng không xuất huyết bên ngoài… Lát nữa là
tỉnh!"
Tiêu Đình vội vàng an ủi cậu.
"Đúng thế, mẹ mày chỉ ngất xỉu thôi, đang cổ
vũ cho mày mà!" Sầm Khanh Miễn nói.
Hạ Trí ngồi xuống, cầm lấy tay Trần Phương Hoa,
khẽ nói: "Mẹ, con đến rồi…"
Mí mắt Trần Phương Hoa run run, Hạ Trí cảm nhận
được ngón tay bà đang từ từ dùng sức siết tay mình.
"Mẹ? Mẹ? Có phải mẹ nghe thấy con nói không?"
"Nghe thấy… nghe thấy… ồn chết đi được…"
Cuối cùng Trần Phương Hoa cũng mở mắt ra, chậm chạp nhìn về phía Hạ Trí, "Sao
con lại ở đây? Sao không đi thi đấu!"
Trần Phương Hoa hẩy tay Hạ Trí một phát, nhưng
không hất ra.
"Con đã biết mẹ bị thương, đã không thể một
lòng một dạ thi đấu, chi bằng đến thăm mẹ."
Trần Phương Hoa thở dài, rồi cười: "Con…
muốn mẹ giận, hay là muốn mẹ vui đây?"
Giận Hạ Trí cứ thế vứt bỏ chuyện quan trọng như
chung kết để chạy tới, vui đương nhiên là vì trong lòng con trai mình lại quan
trọng đến vậy.
"Hạ Trí, mày xem, cô Trần không sao rồi! Mày
mau về đi! Chưa biết chừng còn kịp chung kết 100 mét đấy!"
Hạ Trí nhìn thời gian, trong lòng hiểu rõ, không
thể kịp chung kết 100 mét, nhưng tối thiểu vẫn kịp xem Diệp Lân thi đấu.
"Trở về, trở về… trở về mau… Chờ mẹ biết con
giành được quán quân, mẹ có thể nhảy bật dậy khỏi giường bệnh ngay lập tức!"
Trần Phương Hoa nói vậy, Hạ Trí rốt cuộc cũng yên
tâm.
"Thế được ạ, con đi giành quán quân cho mẹ,
mẹ biểu diễn nhảy bật dậy khỏi giường bệnh cho con xem!"
"Cút cút! Thằng nhãi này!"
Hạ Trí rời bệnh viện, trở về nhà thi đấu.
Cậu rút điện thoại ra, đọc thông báo kết quả thi
đấu của bọn Phan Phân Phân, chung kết bơi tự do 50 mét, Lục Trần về nhất, Thẩm
Dao về nhì, Diệp Lân về ba.
Hạ Trí sờ tấm ảnh của Diệp Lân mà Phan Phân Phân
gửi, hắn khoác khăn lông hơi ngửa đầu, nhắm mắt, hơi lạc lõng.
Cậu biết hắn đang đợi mình.
Giống như Bibi đã có Lala, không thể chịu đựng
một mình ở lại nơi cô độc ấy, dẫu chìm xuống đáy nước tự sát cũng không bằng
lòng chịu đựng nỗi cô đơn ấy nữa.
Hạ Trí gọi điện cho Diệp Thận: "Chú Diệp,
chú có ở đó không? Xin chú giúp cháu một việc, được không ạ?"
"Tiểu Trí cháu nói đi, chỉ cần chú làm được,
chú sẽ làm."
Bên ngoài đang tiến hành chung kết 50 mét nữ, sau
đó là chung kết bơi tự do 100 mét nữ.
Lúc này, điện thoại của Diệp Lân lại đổ chuông,
hắn ngoảnh mặt nhìn thấy tên Hạ Trí.
Nhung nhớ trong lòng biến thành gấp bội, ùa vào
lòng.
Rõ ràng đêm hôm qua cậu nhóc này còn nằm ngủ
trong lòng mình, nhưng chẳng biết tại sao mình lại nhớ cậu ngần ấy.
"Hạ Trí… mẹ em vẫn ổn chứ?"
"Bà vẫn ổn. Diệp Lân, anh ở đâu thế?"
"Anh kiếm chỗ yên tĩnh để tập trung tinh
thần."
"Tập trung tinh thần?"
"Đúng thế, tập trung tinh thần không nhớ em
thế nữa, sẽ không buồn vậy nữa."
Diệp Lân nói bằng giọng nửa đùa nửa thật, thế
nhưng Hạ Trí biết Diệp Lân nói câu này nghiêm túc cỡ nào.
"Anh ra ngoài, xem bên Phan Phân Phân đi."
"Sao thế, em bảo các bạn kéo biểu ngữ cổ vũ
anh à? Hay là "Hạ Trí Hạ Trí siêu nhân dưới nước"?"
Diệp Lân đứng dậy, bước ra khỏi hành lang, đến
khán phòng sáng sủa, nhìn về phía khán đài bị đội cổ vũ trường Q chiếm.
Sau đó, hắn ngây người.
Diệp Thận và Điền Nhuỵ đều ngồi ở đó.
Giống như hồi nhỏ, hắn tham gia giải bơi nhi đồng
lần đầu tiên, Diệp Thận và Điền Nhuỵ cũng ngồi cạnh nhau xem hắn thi đấu như
vậy.
"Kể từ vòng loại, đến bán kết, rồi đến chung
kết ngày hôm nay, họ đều dõi theo anh."
Giọng Hạ Trí truyền tới trong điện thoại.
"Diệp Lân, anh không phụ thuộc vào bất kỳ
ai, anh cũng không thật sự dựa dẫm vào em. Anh chỉ là…"
"Chỉ là gì?" Diệp Lân cười hỏi, thế
nhưng mắt lại mờ đi.
Diệp Thận và Điền Nhuỵ đều đang vẫy tay với hắn,
động tác ấy hơi cứng nhắc, hình như vì không chắc chắn con trai có bằng lòng
thấy họ hay không nên cực kỳ căng thẳng.
Diệp Lân giơ tay lên, vẫy về hướng họ, sau đó
Diệp Thận và Điền Nhuỵ càng vẫy tay mạnh hơn, có vẻ rất phấn khích và mừng rỡ,
hắn loáng thoáng trông thấy Điền Nhuỵ giơ tay lau nước mắt.
"Anh chỉ là để tâm đến em quá, coi em thành
tất thảy. Em không phải tất cả của anh, mà là bản thân anh. Nếu không phải vì
gặp phải anh, có lẽ em đã đỗ một trường đại học bình thường nào đó, cũng không
thể nào tham gia giải đấu lớn như ngày hôm nay, không thể đối đầu với cao thủ
như Thẩm Dao hay Hà Kình Phong, không thể quen biết được đối thủ đắc chí như
Lục Trần… Em không thể tự trở nên tốt đẹp như bây giờ được."
"Nếu em không phải tất thảy của anh, vậy em
nghĩ em là gì của anh?" Diệp Lân buồn cười hỏi.
Điện thoại của hắn bị người khác cầm mất, Diệp
Lân ngoái đầu lại, nhìn thấy Hạ Trí đứng ngay đằng sau hắn.
Dường như toàn bộ ánh sáng đều thuộc về một mình
cậu, sáng đến mức Diệp Lân không mở mắt ra nổi, nhưng không thể không tham lam
nhìn cậu.
"Em là giới hạn của anh."
Tất cả những thứ trói buộc Diệp Lân, khiến hắn
cảm thấy nặng chình chịch không thể giãy giụa, toàn bộ vỡ toác trong giây phút
ấy.
Bể bơi 50 mét kéo dài vô hạn, mở ra trời đất bao
la.
Họ là giới hạn của nhau, chẳng lẽ lại bị trói
buộc bởi giờ khắc này.
Truyền hình đang phát sóng, chung kết bơi tự do
100 mét nam sắp sửa bắt đầu.
"Đi thôi, em ở bên anh."
Hạ Trí giơ nắm tay, cụng tay Diệp Lân.
Diệp Lân bước lên bục xuất phát lần nữa, hắn ấn
kính bơi của mình, nhìn về phía trước, chờ khoảnh khắc xuống nước tới.
Hắn nhảy xuống nước, giây phút ngón tay chạm vào
mặt nước, dường như hắn đã nối liền với Hạ Trí.
Phải, nước là vùng họ yêu quý nhất, mà vùng nước
này là nơi mà họ chiến đấu.
Nếu nói định mệnh là đôi cánh mọc trên lưng hắn,
hắn tưởng rằng xuất hồn cũng được, tưởng tất cả những gì mình gặp phải tạo
thành tình cảnh hiện tại cũng được, vậy Hạ Trí vừa dịu dàng vừa không nương tay
nhổ sạch gốc đôi cánh này, hắn càng bơi về phía trước, càng bị bóc rời từng lớp
một, lộ ra cái tôi nguyên bản nhất, tựa như một màn thoát xác đau đớn đẫm mồ
hôi.
50 mét đầu tiên, Diệp Lân và Lục Trần xuýt xoát
nhau, Diệp Lân quay vòng trơn tru mà nhanh nhẹn, tự nhiên như muốn hoà mình
thành một phần của nước.
Ngay sau đó tựa pháo hoa xé nát tầng mây, trong
vô số bọt sóng, Diệp Lân vọt đi như định xuyên thủng giới hạn giữa trời và
biển, lao qua bức tường đang giam cầm mình, thoả thích nghiền nát mọi sóng cả
gió gào, chạm tới đích của mình.
Dũng mãnh đến mức bỏ lại cả ánh mắt của khán giả.
"Diệp Lân! Diệp Lân! Diệp Lân!" Diệp
Thận hét gọi tên hắn trên khán đài.
Điền Nhuỵ siết nắm tay ôm tim mình.
Vậy mà họ lại không biết, thì ra con trai mình
mạnh nhường này, xuất chúng nhường này!
Lục Trần dốc cạn sức lực, gã không biết rốt cuộc
là cái gì khiến Diệp Lân cứ như cơn bão cuồn cuộn bể bơi, dường như gã sắp bị
cuốn vào tâm bão, nom như đuổi theo với số phận bạc bẽo, thế nhưng sâu thẳm
trong lòng lờ mờ biết… đối thủ này khó mà thắng được!
Hạ Trí nhớ đến thuở còn bé, lần đầu bố cùng cậu
đi xem Diệp Lân thi đấu, cũng phấn khích như thế này.
Diệp Lân, lúc ấy em muốn trở thành anh.
Còn bây giờ, em muốn có được anh.
Giây phút Diệp Lân chạm đích, đội cổ vũ đại học Q
hét ầm lên như phát điên.
Diệp Thận và Điền Nhuỵ nắm tay nhau, khua tay múa
chân như trẻ con trên khán đài.
Khoảnh khắc Diệp Lân ngoi lên, hắn chỉ muốn nhìn
thấy Hạ Trí.
Dù đông người đến vậy, thế giới rộng lớn đến vậy,
hắn vẫn chỉ cần liếc mắt một cái là trông thấy cậu.
Trong lòng có thứ gì đó bùng cháy, máu chảy cuồn
cuộn, ngay cả đầu ngón tay cũng nóng đến mức khiến nội tâm thoả mãn.
Khi bảng điện tử hiển thị thành tích của họ, toàn
bộ nhà thi đấu cuộn sóng.
Diệp Lân về nhất, hắn không chỉ thắng Lục Trần,
hơn nữa còn lập kỷ lục mới nội dung này.
Cánh truyền thông nổ tung, đây là kết quả mà họ
hoàn toàn không ngờ được.
"Trời ơi… Diệp Lân… Trước đây 50 mét Diệp
Lân chỉ bơi chơi thôi à?"
"Thành tích 50 mét của anh ấy đâu có kém!
Quả… quả là ghê gớm! Chắc chắn là phải tham gia đại hội thể thao sinh viên thế
giới!"
"Đây mới là nhà vua quay về đích thực!"
Tiêu Bân nhìn về phía Nhậm Phi: "Thầy Nhậm…"
Nhậm Phi lúc này trợn trừng mắt, loé ánh sáng
khác thường, "Đây chính là Diệp Lân… Diệp Lân mà tôi muốn thấy! Thứ mà tôi
vẫn luôn lo lắng rằng cậu ấy thiếu hụt… cuối cùng có rồi… cuối cùng có rồi!"
"Cái gì?"
"Từ trước đến nay cậu ấy bơi rất kìm nén, cứ
như… cứ như biết mình chỉ có thể bơi nhanh đến vậy thôi! Mỗi một vận động viên
đều muốn đột phá không ngừng, nhưng cậu ấy lại cứ loanh quanh trong cái biên
giới đó, dường như sợ mình đụng phải ấy! Thế nhưng em xem hôm nay, em xem trận
đấu này…"
Nhậm Phi rất phấn khích, phấn khích đến mức nói
năng lộn xộn.
Tiêu Bân biết, bất kể là thứ gì đã cản trở Diệp
Lân, giờ hắn đã đột phá.
Diệp Lân khoác khăn lông, đi đến trước mặt Hạ
Trí.
"Thế nào?" Diệp Lân hỏi cậu.
"Đẹp trai quá thể." Hạ Trí ôm chầm lấy
hắn.
Diệp Lân đè toàn bộ sức nặng lên người Hạ Trí,
khiến cậu loạng choạng lùi lại hai bước.
"Thấy anh đẹp trai, vậy phải mãi mãi cảm
thấy như vậy."
"Yên tâm, chờ đến khi anh biến thành cụ già
mất trí, em sẽ đeo hết huy chương vàng của anh lên cổ anh, kéo anh ra ngoài đi
lượn phố."
Diệp Lân lúc này chỉ cảm thấy hít một hơi cũng
thấm lạnh, toàn bộ nhà thi đấu như thể phình to gấp mấy lần.
Tất cả trở nên mênh mông.
Giống như Hạ Trí của hắn, bao dung tất thảy của
hắn vừa thẳng thắn vừa cởi mở.
"Hình như anh bơi sắp kiệt sức rồi à?"
Hạ Trí ôm hắn, vỗ nhẹ lưng hắn như dỗ trẻ con.
"Sao thế?"
"Chiều vẫn còn 200 mét nữa, đừng thua em
nha."
"Em yên tâm, sau chung kết 200 mét, anh vẫn
còn đủ sức cho em sướng phát điên."
"Ha ha."
Buổi trưa ăn cơm ở địa điểm uỷ ban tổ chức, huấn
luyện viên Bạch đặc biệt cho Diệp Thận và Điền Nhuỵ dùng bữa với họ.
Diệp Thận nhìn Diệp Lân, một người đã quen với
cảnh hoành tráng vậy mà đỏ hoe mắt không biết nên nói gì.
"Bố, bố sao thế?" Diệp Lân buồn cười
nhìn Diệp Thận ngồi ngay ngắn.
"Ờm… ờm bố muốn nói… hôm nay xem con thi
đấu, bố nghĩ, người làm bố mà lại không còn hiểu được con nữa, con trưởng thành
nhanh hơn cả bố… Con xuất sắc quá, xuất sắc đến mức trước mặt con mà bố cũng
thấy…"
"Thấy gì?"
"Thấy đời này thành tựu lớn nhất của bố
chính là có con trai như con."
Diệp Lân sửng sốt, rồi bật cười: "Vậy bố
phải cảm ơn mẹ con, mẹ đã sinh ra con."
"Phải, phải, còn phải cảm ơn mẹ con."
Buổi trưa ấy, họ cùng ăn cơm như người một nhà.
Diệp Thận và Điền Nhuỵ tranh nhau gắp thức ăn cho
Diệp Lân.
Diệp Lân nhìn về phía Hạ Trí đang ăn cơm với bọn
Trần Gia Nhuận ở cách đó không xa, hai người ngầm hiểu cùng mỉm cười.
Ăn cơm trưa xong, mọi người cùng nghỉ ngơi, Diệp
Lân ôm Hạ Trí nói: "Anh thấy chúng ta còn có thể tập nội dung khác."
"Gì? Bơi hỗn hợp á?"
"Nhảy cầu đó! Nhảy cầu đôi, em thấy thế nào?"
"Sao anh không bảo cùng nhảy ballet dưới
nước luôn đi?" Hạ Trí bực dọc nói, nói xong bèn hối hận.
Cái tên điên Diệp Lân, chưa biết chừng lại muốn
nhảy ballet dưới nước thật, nghĩ thôi cũng nổi da gà.
Sau khi nghỉ ngơi cả buổi trưa, chung kết bơi tự
do 200 mét nam mở màn.
Khi các tuyển thủ lên sàn, khán giả vang tiếng vỗ
tay như trống dồn, mọi người đều đang mong chờ kỷ lục mới được lập ra.
Nhậm Phi thở hắt ra một hơi, trong lòng bàn tay
toàn là mồ hôi.
"Thầy Nhậm, thầy căng thẳng làm gì?"
"Đương nhiên là tôi căng thẳng rồi… Không
phải trận đấu này chính là cuộc đua trình độ cao nhất trong làng bơi thanh niên
chúng ta ư?"
Tiêu Bân nhìn về phía Hạ Trí, đúng thế, cậu đến
rồi, có lẽ lại sắp có một đợt sóng mới đến.
Mọi vận động viên đều đã vào vị trí, khán phòng
tràn ngập tiếng hô dần dần trở nên yên tĩnh.
Tiếng "tuýt" đã từng nghe vô số lần ấy
thình lình đáp xuống dây thần kinh.
Hạ Trí nhảy xuống nước, bắt đầu cuộc chinh phạt
của mình.
50 mét đầu tiên, Hà Kình Phong dẫn trước, tựa cỗ
xe đánh trận không thể bị ngăn cản, nghiền nát bọt nước, giành được ưu thế.
Thế nhưng y không thể tạo khoảng cách quá lớn với
người khác, sau lần quay vòng đầu tiên, Hạ Trí và Diệp Lân từ từ đuổi kịp,
trong lúc đó Lục Trần vượt qua họ, nhưng còn chưa kịp quay vòng, Thẩm Dao đã
đuổi tới.
Lượt thi này giống như thuỷ triều dưới biển, hết
đợt này đến đợt khác, trùng trùng điệp điệp.
Lần quay vòng thứ hai, Hạ Trí và Diệp Lân như bắt
chước lẫn nhau, đạp tường, sải người, tiến lên trước, vượt mặt Lục Trần.
Cuộc đua này từ sóng ngầm dữ dội dần biến thành
khí thế cuồn cuộn.
Lục Trần tăng tốc, lại vượt qua họ lần nữa.
Thế nhưng chẳng mấy đã đến lần quay vòng cuối
cùng, Hạ Trí và Diệp Lân lần nữa đạp tường một cách tuyệt đẹp, như thể mặt trời
mọc ra từ trong cơ thể họ, họ tiến lên, mỗi lần quạt nước như muốn rẽ lũ, tựa
đạn rời khỏi nòng, chỉ cần từng xem họ bơi, từ ánh nhìn đến tâm trí đều bị họ
vẽ ra dấu vết không thể phai mờ.
"25 mét cuối cùng rồi!" Nhậm Phi không
kìm được đứng bật dậy.
Trên khán đài cũng phấn khích chết đi được.
Toàn bộ các vận động viên đã tiến vào trạng thái
nước rút, từng đoá bọt sóng tựa hoa quỳnh bừng nở quay về phía mặt trời, dẫu
chỉ một giây cũng hăng hái hết mực!
Ngay khi Lục Trần tăng tốc lần nữa, tốc độ của
Diệp Lân và Hạ Trí cũng tăng đột ngột.
Suy nghĩ của Diệp Lân tập trung vô hạn, hắn cảm
nhận được sự tồn tại của Hạ Trí, cậu nối liền với mình sít sao ngần ấy, hắn
không còn cô đơn một mình nữa, Hạ Trí của hắn giống như cơn gió đã thổi qua tai
là không quên nổi, mang sức mạnh dũng mãnh và nhiệt huyết chân thành, bao bọc
cậu nhẹ nhàng hạ xuống, thế là mỗi đích đến đều biến thành bắt đầu tràn trề sức
sống.
Hạ Trí nín hơi thở, mỗi lần quạt nước và đạp chân
của cậu đều mạnh hơn lần trước, nội tâm cậu là một tảng đá cứng rắn, gió không
thể phá nát, mưa không thể xuyên thủng, cơ bắp xương cốt của cậu hoà hợp cao độ
với suy nghĩ, tựa một đoá hoa nom thì nhỏ bé nhưng lại bướng bỉnh mà không thể
xoay chuyển, mọc mầm bung nở từ đá tảng!
Cơ thể của cậu chạm tới đích trong khoảnh khắc
sắp vỡ nát.
Giây phút ngoi lên mặt nước, ánh đèn sáng bừng,
khán giả trập trùng đứng dậy vỗ tay, tất cả đều mất màu.
Chỉ có Diệp Lân đang nhìn cậu tựa dây cung ánh
vàng xé toạc màn trời của Hạ Trí, trong mắt hắn cậu nhìn thấy biển cả hừng hực
khí thế đang cuồn cuộn không thôi.
Khoảnh khắc ấy, chức quán quân đã không còn quan
trọng nữa.
Quả thật không còn quan trọng nữa.
Khi bảng điện tử công bố thứ hạng, thậm chí Hạ
Trí không ngẩng đầu lên nhìn.
Cậu chỉ nhấc dây phân làn, ôm chầm lấy Diệp Lân
như ôm trọn thanh xuân và nhiệt huyết của mình.
"Khá lắm… Thắng cả anh…" Giọng Diệp Lân
vẫn còn rất thô.
Nhưng lại mang niềm tán thưởng và cưng chiều.
Giờ Hạ Trí mới ngẩng đầu lên, nhìn thấy mình là
quán quân nội dung này, Diệp Lân về nhì, chỉ kém 0,01 giây, Lục Trần về ba.
Đội bơi đại học Q có thể nói là sắp phát rồ rồi.
"Cặp nam thần của đội bơi đại học Q chúng
ta! Quá lợi hại!"
"Hạ Trí! Diệp Lân! Đánh đâu thắng đó! Vô
địch thiên hạ!"
Sau đó là chung kết bơi ếch 200 mét và bơi bướm
200 mét.
Trần Gia Nhuận dùng cánh tay huých Lạc Ly: "Hai
người này phách lối quá, phải xử."
"Ừm, phải xử." Lạc Ly khoanh tay đáp.
Thế nhưng Diệp Lân và Hạ Trí khí thế xưng vua,
chẳng ai cản nổi, 1500 mét ngày hôm sau, hai người này lại ẵm trọn huy chương
vàng bạc. Đến bơi tiếp sức 4 x 100 mét và 4 x 200 mét, hai người này kết hợp,
cộng thêm bọn Lâm Tiểu Thiên và Cảnh Lạc, Triệu Hùng, cầm chắc huy chương vàng
tập thể.
Đội bơi trường Q năm nay toả sáng quá mức, các
trường khác nhìn mà sắp nghiến nát quai hàm.
Sau lễ bế mạc vào ngày cuối cùng giải đấu, Diệp
Lân đưa Diệp Thận và Điền Nhuỵ đến sân bay quốc tế.
Diệp Thận vẫn còn một mối làm ăn lớn chưa xử lý
xong, hơn nữa con gái nhỏ của Điền Nhuỵ bị sốt, bà phải mau chóng trở về.
Đứng ở sân bay, nhìn bố mẹ mình mỗi người một
ngả, Diệp Lân hơi xúc động.
Lúc này, hắn có tin nhắn, do Diệp Thận gửi: Bố đã
nói chuyện với mẹ con rồi, sau này con còn thi đấu, chúng ta sẽ hẹn đến xem
cùng nhau.
Điền Nhuỵ cũng nhắn: Mẹ đã nói chuyện với bố con
rồi, chỉ cần có giải đấu của con, chúng ta đều sẽ đến cổ vũ con!
Mắt Diệp Lân nong nóng.
Tối hôm ấy, hắn cùng Hạ Trí ngồi trên bậc thang ở
cổng ký túc, hút điếu thuốc thảo dược vừa mảnh vừa dài lại đậm mùi đó.
"Mặc dù biết họ không thể đến xem mọi trận
đấu của anh thật, nhưng vẫn thấy rất vui. Anh đang trưởng thành, họ cũng có gia
đình của mình, thực ra có thể theo anh đến đây, anh đã thấy thoả mãn lắm rồi."
Diệp Lân ngửa đầu nói.
"Nhưng em thì không. Em sẽ ở bên anh rất lâu
rất lâu."
Diệp Lân ngây người, hắn nhìn Hạ Trí nhếch khoé
môi, đột nhiên nhớ đến đây là lời mà mình nói với cậu khi cậu ở trường thi đại
học.
"Giải vô địch các trường kết thúc như vậy,
chợt thấy trong lòng hơi trống trải." Hạ Trí ngửa đầu nhìn màn đêm, tiếc
là không nhìn thấy sao trời.
"Trống trải cái gì? Luận văn của em viết
xong chưa? Thi cuối kỳ em có nắm chắc không? Xác định học kỳ này không còn gì
phải xoá đi sửa lại?" Diệp Lân dùng đầu gối huých Hạ Trí.
"Trước đây em có một ý nghĩ rất ngây thơ, đó
là thi đại học xong sẽ không cần phải kiểm tra nữa."
"Giờ thì sao?"
"Chúng ta mãi mãi đang bị kiểm tra." Hạ
Trí thở một hơi dài.
"Ừm, còn một tin… mặc dù còn chưa chắc chắn,
nhưng nghe ý Lão Bạch thì mười phần chắc chín."
"Gì?"
"Anh với em, cả Gia Nhuận và Lạc lão đại,
sắp tham gia đại hội thể thao sinh viên thế giới."
"Thật?" Hạ Trí vốn đang ôm đầu ngả ra
sau lập tức ngồi bật dậy.
"Em xem… Cuộc sống không nghỉ chiến đấu
không ngơi. Một cái giải vô địch các trường toàn quốc kết thúc mà em cũng cảm
thấy trống trải được, ranh giới của em thấp thật đấy."
"Ranh giới của anh thì cao rồi. Cao quá tối
nay đừng sờ vào em."
Hạ Trí phủi bụi sau mông, quay người lên tầng.
"Anh cứ sờ đấy, tối nay sờ, tối mai em sờ,
ngày nào cũng sờ em."
"Anh sờ cái mông à!"
Năm sau xuân về hoa nở, cơ sở nghiên cứu của tiến
sĩ Sở thả bầy do Bibi, Lala và các con cá heo khác tạo thành về biển.
Hạ Trí và Diệp Lân cũng được mời đến tạm biệt
chúng.
Gió biển rất ẩm ướt và ấm áp, đường chân trời và
biển cả xanh thẳm đằng xa dán sát vào nhau, biển trời một màu, bao la đến mức
khiến người ta choáng ngợp.
Còn Bibi và Lala bơi vòng dưới biển, nhìn Hạ Trí
trên thuyền hồi lâu không chịu đi.
Hạ Trí phất tay, mắt hiếm khi ươn ướt, mũi cũng
cay cay.
Cậu quả thật rất muốn nhảy xuống biển ôm chúng.
Nhưng cậu vẫn chọn chào tạm biệt chúng.
Có lẽ tự do luôn cần phải trả giá, gió thét biển
gào cũng cần trải nghiệm, nhưng những trải nghiệm này đều đáng ngẫm lại.
"Bibi!! Lala!! Chúng mày phải sống tốt đấy!
Phải luôn luôn ở bên nhau!"
Hạ Trí đón gió biển cao giọng gọi. Cậu sẽ mãi mãi
nhớ đến chúng nó, bất kể chúng đi đến đâu, cậu đều dìu dắt chúng.
Bibi và Lala cọ người vào nhau, rồi nhảy lên cao,
phác hoạ đường cong tuyệt đẹp.
"Em xem, sau này chúng ta vẫn phải tham gia
cái giải bơi mở rộng mười km gì ấy thôi." Diệp Lân nói.
"Anh tưởng Bibi và Lala tìm được bọn mình à?"
"Sao em lại nghĩ là không thể? Lần nào anh
cũng tìm được Bibi mà, anh kể cho nó biết là được."
Cuộc đời có lẽ chẳng có bữa tiệc nào là không
tàn, nhưng cũng có cuộc trùng phùng đáng vui mừng.
Cứ như vậy Hạ Trí bắt đầu mong đợi.
Diệp Lân nhìn nửa mặt nghiêng của Hạ Trí, đó là
người mà hắn yêu tha thiết.
Cậu có độ ấm khiến Diệp Lân quyến luyến, nội tâm
mềm dẻo, và cả ý chí dũng mãnh, cùng với lòng quyết tâm xé toạc vết nứt, để mặt
trời mọc ào vào.
Cậu là Hạ Trí của Diệp Lân.
Biển cả rất hung hãn, nhưng em rất dịu dàng.
Comments
Post a Comment