Chương 96: Chặt hoa đào

Hạ Trí bẻ quặt cánh tay gã, Lý Húc bị chế ngự hoàn toàn.

"Hỏi em gái kết nghĩa quý hóa của anh mà xem, lúc nào tôi nhận lời cô ta cái gì, hay là khi nào tôi làm gì với cô ta? Hỏi rõ rồi hẵng trút giận. Hoặc anh thích làm tay sai cho kẻ khác."

Hạ Trí buông tay, Lý Húc loạng choạng về phía trước, ngoái đầu nhìn thấy chàng trai lạnh lùng bên cạnh Diệp Lân, đáy lòng nhuốm lạnh giá.

Người này sẽ đánh gã thật.

"Chúng mày… chúng mày lừa đảo!" Lý Húc không nuốt nổi cục tức này.

"Lừa đảo? Anh trút giận thay Trần Ngữ Hàm, tôi ứng chiến thay Hạ Trí, chúng ta đều là thay người khác, rất công bằng mà." Diệp Lân xòe tay.

"Mày…"

"Hay là thế này, chẳng ai thay ai hết, Trần Ngữ Hàm đối đầu trực tiếp với Hạ Trí." Diệp Lân đề nghị cực kỳ "chân thành".

"Anh… các anh bắt nạt người khác! Một cô gái như tôi, sao mà thắng được Hạ Trí!" Trần Ngữ Hàm cũng đỏ mặt tía tai.

Cô nàng nhìn Hạ Trí, mắt đỏ rực, các bạn nam khác nhìn thấy cô như thế thì đã thương xót từ lâu rồi, nhưng Hạ Trí thì đứng im tại chỗ chẳng nhúc nhích.

"Thế thì thế này đi, nếu cô muốn trút giận cho bản thân, thì đừng gọi anh trai kết nghĩa vân vân đến. Đàn ông trút giận cho cô gái của mình mới là lẽ đương nhiên. Muốn trút giận, thì gọi bạn trai của cô tới. Bất kể giờ phút này, hoặc ngày mai, tôi đều sẵn sàng."

Hạ Trí nhả từng chữ rất thẳng thừng, các bạn xung quanh cũng bàn tán.

"Đúng thế, muốn trút giận cho Trần Ngữ Hàm, đáng lẽ cũng phải là Lưu Chiêu chứ!"

"Nó và Lưu Chiêu chia tay rồi! Lưu Chiêu nhà người ta sắp du học nước ngoài rồi, ai quan tâm đến chuyện bao đồng của nó nữa!"

"Mình chỉ thấy lạ… Tại sao Trần Ngữ Hàm lại muốn trút giận lên đầu Hạ Trí? Lẽ nào Hạ Trí không có quyền không ăn cơm nhắn tin với nó à?"

Trong tiếng xì xào của các bạn học, Trần Ngữ Hàm chỉ ước gì kiếm được cái lỗ nẻ chui vào.

Cô hận, hận sao Lý Húc lại thiếu đầu óc thế, ngay cả Hạ Trí là ai cũng không thèm nghe ngóng đã chạy tới gây sự với đội bơi! Vốn còn trông mong Lý Húc khiến Hạ Trí mất mặt, giờ thì hay rồi, ngược lại là Hạ Trí và Diệp Lân khiến cô và Lý Húc mất hết thể diện.

Đúng lúc này, tiếng tuýt còi vang lên, là huấn luyện viên Mạc của đội bơi và huấn luyện viên Thường của đội bóng rổ chạy tới.

"Mấy đứa làm gì đấy? Dám ẩu đả trong trường!!" Mái tóc vốn không còn nhiều của huấn luyện viên Mạc dựng đứng.

Huấn luyện viên Thường cũng gầm: "Lý Húc, em được lắm! Muốn đánh cả thiên hạ không còn đối thủ, còn muốn thi với đội bơi? Có cần tôi tống em đi học múa ballet dưới nước không!"

Lý Húc vừa nhìn thấy huấn luyện viên của mình bèn như chuột thấy mèo, gã trai to xác cao gần 2m cúi đầu lắp bắp không thốt nên lời.

"Huấn luyện viên Mạc, bọn em không ẩu đả, chỉ thi ném bóng thôi. Từng này bạn có thể chứng minh, đúng không?"

Diệp Lân nhìn các bạn khác với nụ cười mỉm thương hiệu của mình, mọi người gật đầu lia lịa.

"Đúng thế, không đánh nhau, chỉ thi ném bóng thôi!" Trần Gia Nhuận cũng hùa theo.

"Ô? Thi ném bóng? Ai thắng?" Huấn luyện viên Thường của đội bóng rổ nhìn sang Diệp Lân đầy hứng thú.

Diệp Lân cười hờ hững: "Tại hạ nhỉnh hơn vài trái mà thôi."

Đầu Lý Húc càng gục thấp hơn.

Huấn luyện viên Thường bá vai Diệp Lân, hạ giọng nói: "Em đang bắt nạt tiền phong đội tôi đấy."

"Đâu có, đâu có. Tiết thể dục hồi năm nhất, ném bóng vào rổ do thầy dạy mà."

"Được rồi, chuyện này dừng ở đây, tôi sẽ dạy bảo Lý Húc." Huấn luyện viên Thường quay mình nói với huấn luyện viên Mạc, "Các sinh viên cọ xát với nhau, có gì to tát đâu! Làm như sắp quyết đấu sinh tử vậy, sợ khiếp vía."

Huấn luyện viên Mạc cũng gật đầu, nói to: "Đội bơi! Còn tụ tập ở đây làm gì? Các em hít xà, chống đẩy xong hết rồi à?"

Lạc Ly lập tức dẫn thành viên đội bơi đi mất.

Các bạn khác cũng rã đám theo.

Hạ Trí đi bên cạnh Diệp Lân, bỗng giơ đầu gối thúc lưng Diệp Lân: "Anh cố tình thi ném bóng vào rổ với nó."

"Đúng thế. Thể dục năm nhất phải thi ném bóng vào rổ, anh tập lâu lắm đấy. Chỉ cần là tình huống không có ai quấy rầy, tỷ lệ ném trúng của anh là hơn 80%." Diệp Lân cười nói.

"Thế còn Lý Húc thì sao? Anh biết trước nó ném bóng vào rổ không được à?"

"Kể từ khi con bé Trần Ngữ Hàm thèm thuồng sắc đẹp của em, phong cách làm việc của nó, xung quanh có bao nhiêu kỵ sĩ si tình, đám kỵ sĩ này có sở trường gì, anh đều tìm hiểu kỹ càng rồi. Lý Húc sở trường bắt bóng bật bảng, thi đấu thông thường cũng thích úp rổ ra oai, nó ném ba điểm chỉ thường thường thôi."

"Cộng thêm việc bị anh khiêu khích, anh thua trước thắng sau khiến nó cảm thấy bị anh chơi xỏ, sau đó cảm xúc rối loạn, ném càng không trúng."

"Đúng thế. Vậy nên anh mới bảo thi 100 quả, đủ cơ hội và thời gian cho anh đả kích nó." Diệp Lân nheo mắt, cười nói.

"Anh đúng là nhạt nhẽo." Hạ Trí đi thẳng, bắt kịp đám Lạc Ly.

Dĩ nhiên cuộc quyết đấu bóng rổ này được lên đầu diễn đàn trường.

Lúc cả đống người bảo Diệp Lân ném bóng vào rổ đẹp trai rụng cả trứng, lại có một luồng âm thanh khác, ý là Hạ Trí rất thiếu lịch thiệp, có thiện cảm với cậu không sai, nếu cậu không thích thì có thể từ chối khéo, đừng làm to việc khiến bạn nữ mất mặt hết lần này đến lần khác.

Rất nhiều bài đăng đi chệch hướng, biến thành Hạ Trí mắt cao hơn đầu, dẫn cả bạn cùng phòng đi bắt nạt các bạn nữ mà mình không thích vân vân.

Những phát ngôn này né tránh sự thật Hạ Trí chẳng hề để ý đến tin nhắn của Trần Ngữ Hàm, hơn nữa còn từng từ chối cô ta, thậm chí ngay cả lúc Trần Ngữ Hàm nhắn tin cho Hạ Trí mỗi tối, cô nàng còn đang qua lại với Lưu Chiêu cũng tránh không đề cập đến, chỉ nhắc tới thái độ lạnh nhạt của Hạ Trí.

"Vãi, chẳng khác nào… ờm gì mà… cắt câu lấy nghĩa! Chả có tiền căn hậu quả gì, chỉ túm lấy một điểm, ra sức phóng đại thành điểm đen! Hơn nữa chỉ nói về mặt có lợi cho nó!" Trần Gia Nhuận đọc được, tức giãy đành đạch, khung giường bị y lắc kêu kèn kẹt.

Đang dựa đầu giường đọc sách, Hạ Trí lên tiếng: "Anh Gia Nhuận, anh đừng lướt diễn đàn nữa."

"Sao? Mày không quan tâm nó bịa đặt ra sao à?"

"Cô ta bôi nhọ đặt điều cỡ nào, cũng không thể cướp mất giải quán quân của em, không ngăn cản được em tốt nghiệp. Nếu không thì chúng ta chơi điện tử một lát đi."

Hạ Trí biết Trần Gia Nhuận muốn tốt cho mình, nên muốn chuyển hướng sự chú ý của y, không muốn để y đọc tiếp những bình luận tiêu cực đó nữa.

"Được thôi! Chơi điện tử!"

Vậy nên Diệp Lân tắm rửa xong trở về, hắn bèn nhìn thấy Hạ Trí và Trần Gia Nhuận ôm điện thoại chơi điện tử, còn hắn mới giống người dư thừa.

Chơi mãi đến tận khi tắt đèn, cuối cùng Trần Gia Nhuận cũng ngủ.

Diệp Lân trèo lên giường Hạ Trí, nghiêng người nằm xuống, ghé sát tai cậu nói: "Gia Nhuận cáu gì thế?"

"Diễn đàn trường có người bôi nhọ em ấy mà."

Diệp Lân thở dài: "Con bé Trần Ngữ Hàm vẫn chưa dừng à."

"Dù sao thì anh đã dạy cho Lý Húc một bài học, dù cho sau này cô ta tìm được bạn trai thật, thì cũng sẽ không dễ bị cô ta dắt mũi, chạy tới gây sự nữa."

"Hạ Trí của anh điềm tĩnh quá." Diệp Lân ôm cậu vào lòng nựng.

Hạ Trí chau mày: "Về giường của anh đi."

Diệp Lân biết dạo này cậu nhóc để bụng chuyện huấn luyện cỡ nào, nên không quấy rầy cậu, hắn trở về giường mình.

Hắn vừa nằm xuống, tóc đã bị kéo, hắn quay người nằm sấp trên gối, phát hiện ra Hạ Trí cũng đang nằm sấp nhìn mình.

Diệp Lân hiểu ngay Hạ Trí nghĩ gì, hắn vươn tay cầm hờ gáy cậu, hôn cậu cách lan can giường, nhẹ nhàng cọ môi cậu, rồi cắn môi dưới của cậu, tới tận khi lưỡi Hạ Trí luồn vào, Diệp Lân nhắm mắt, mặc cho cậu càn quấy một phen, rồi đột nhiên mút môi cậu.

Lúc nụ hôn này kết thúc, Hạ Trí vẫn đang nhắm mắt, thở hắt ra khẽ khàng.

"Giờ không ngủ là khỏi ngủ đấy." Diệp Lân sờ tai Hạ Trí.

Hạ Trí lập tức nằm về gối, kéo chăn lên, chỉ thò đỉnh đầu ra.

"Hạ Trí, anh muốn mượn điện thoại của em một lát."

"Làm gì? Anh muốn nói chuyện với Trần Ngữ Hàm à?"

"Ừm."

"Cầm đi."

Hạ Trí ném điện thoại sang.

"Anh chỉ muốn nói rõ mọi việc với Trần Ngữ Hàm, có phải muốn tán nó đâu. Em định lấy điện thoại ném chết anh à?"

"Ném vỡ đầu anh, cho nước hỏng chảy ra ngoài."

Diệp Lân cười, tìm được cuộc trò chuyện với Trần Ngữ Hàm, hắn gửi một câu: Có đó không?

Không ngờ tin nhắn được gửi đi bình thường, thế mà Trần Ngữ Hàm chưa chặn Hạ Trí.

Xem ra, cô ta vẫn một mực chờ Hạ Trí chủ động tìm đến mình.

Trần Ngữ Hàm trả lời rất nhanh: Cậu muốn thế nào?

Giọng điệu không được tốt đẹp.

Diệp Lân không trả lời cô ngay, mà cầm điện thoại lướt mạng một lúc, quả nhiên Trần Ngữ Hàm mất kiên nhẫn, gửi liền hai tin nhắn.

Rốt cuộc cậu muốn gì?

Không nói gì thì sau này đừng bao giờ nói nữa.

Giờ Diệp Lân mới thong thả trả lời: Tôi là Diệp Lân, muốn mời bạn ăn một bữa cơm, nói với bạn về chuyện Hạ Trí.

Đối phương hiển thị là đang nhập, hai ba phút liền, Trần Ngữ Hàm mới gửi tin nhắn: Sao lại là anh?

Diệp Lân trả lời: Nếu bạn băn khoăn điều gì thì thôi.

Trần Ngữ Hàm: Hẹn ở đâu?

Diệp Lân ngẫm nghĩ: Trưa mai ở quán cà phê Sừng Hươu Nở Hoa đi.

Giá cả quán cà phê này không thấp, Trần Ngữ Hàm cảm thấy Diệp Lân rất chân thành, vả lại quả thật hắn rất đẹp trai, Trần Ngữ Hàm cho rằng đi uống cà phê không thiệt thòi gì, bèn đồng ý.

Trưa hôm sau, Diệp Lân đến Sừng Hươu Nở Hoa trước một bước, chọn chỗ ngồi cạnh cửa sổ, rồi nhắn tin cho Hạ Trí: Cho anh tiền.

Đang cất quần áo dưới tòa nhà ký túc xá, Hạ Trí móc điện thoại ra đọc, cậu đánh hừ một tiếng, trả lời: Đòi tiền làm gì?

Diệp Lân: Chặt hoa đào nát của em.

Hạ Trí nhếch đuôi mày, bắn luôn một nghìn tệ cho hắn: Không chặt sạch thì đừng về.

Diệp Lân cúi đầu cười.

Đúng là không thể chặt sạch quá được, suy cho cùng thì Diệp Lân mới là đóa hoa đào chính nở mãi không tàn đó.

Chờ gần nửa tiếng đồng hồ, Trần Ngữ Hàm mới thong thả đến muộn.

Cô nàng trang điểm rất tỉ mỉ, tóc được sấy suôn mượt tuyệt đẹp, đúng là khí chất và bề ngoài của cô đều rất đẹp.

Vừa liếc thấy Diệp Lân, cô đã ngây người, bởi nhìn thấy hắn qua cửa sổ, hắn đang cúi đầu nhìn điện thoại mỉm cười, cứ như áp phích phim, Trần Ngữ Hàm bỗng hơi hối hận, rốt cuộc cô nàng cũng hiểu tại sao bao nhiêu người bảo Diệp Lân mới xứng danh trai đẹp trường Q, nếu mấy hôm trước mình không tiếp cận Hạ Trí vừa lãnh đạm vừa không hiểu tình thú, mà là Diệp Lân… Có khi sẽ không nghiêm trọng thế này.

Nói đến ngoại hình và khí chất, thậm chí là hoàn cảnh gia đình, Diệp Lân đều là hàng đầu.

"Đến rồi." Diệp Lân thấy Trần Ngữ Hàm ngồi xuống, bèn buông điện thoại, "Uống gì nhỉ?"

Trần Ngữ Hàm không ngờ giọng Diệp Lân hay thế, dịu dàng êm đềm, rất gợi cảm.

"Cappuccino là được."

Trần Ngữ Hàm quan sát cà phê trước mặt Diệp Lân, là Americano đơn giản nhất.

Không biết có phải do tác dụng của cà phê hay không, nhịp tim cô bỗng tăng tốc một chút.

"Chiều bạn còn có tiết học phải không, thế tôi sẽ nói ngắn gọn thôi." Diệp Lân mỉm cười ngả về phía Trần Ngữ Hàm bên kia bàn.

Giờ Trần Ngữ Hàm mới phát hiện ra, cặp mắt của Diệp Lân cực kỳ đẹp, nhịp tim cô nàng càng nhanh hơn.

"Anh nói đi."

"Hạ Trí là của tôi."

Một câu siêu ngắn, Trần Ngữ Hàm chỉ cảm thấy nhịp tim, mạch máu, thậm chí là đầu óc mình bị đè bẹp hung hãn.

"Gì… gì cơ?"

Diệp Lân không nhắc lại, mà nói tiếp: "Mặc cho bạn làm nũng, gây rối ầm ĩ, lên mạng đăng bài cũng vô ích, từ móng tay đến sợi tóc, mọi thứ của em ấy đều là của tôi."

Từng câu từng chữ, rất dịu dàng, cứ như một luồng sức mạnh mềm mại khiến người khác không thể từ chối nổi, bao bọc Trần Ngữ Hàm hoàn toàn, dần dần không thể hít thở.

Nhưng Trần Ngữ Hàm phản ứng ngay tức khắc, cô ta bật ghi âm điện thoại dưới gầm bàn.

Diệp Lân thấy vẻ mặt và bàn tay thõng dưới gầm bàn của cô nàng, biết ngay cô đang làm gì.

"Trần Ngữ Hàm, bạn bảo Lưu Chiêu có biết bạn gái tình đầu hồi cấp ba của cậu ta đá cậu ta là vì những bài đăng vớ vẩn của bạn trên diễn đàn không?"

Sắc mặt Trần Ngữ Hàm thay đổi ngay lập tức: "Anh… anh nói gì cơ?"

"Còn nữa, nếu bạn thân kiêm bạn cùng phòng của bạn mà biết bài đăng khiến cô ấy mất công việc gia sư là của bạn thì sẽ có biểu cảm gì?"

"Anh… anh nói gì?"

"Công việc gia sư ấy vốn rất ổn. Chủ rất hào phóng, vì điểm của con được cải thiện nên còn mời cô ấy đi Hải Nam nghỉ mát cùng. Kết quả bài đăng trên diễn đàn phơi bày rất nhiều ảnh cô ấy dùng túi xa xỉ, bảo cô ấy thích bám càng đàn ông giàu có. Chủ thuê đọc được những bài đăng đó, bèn sa thải cô ấy. Nhưng số túi xách đó đều là do bạn bán rẻ cho cô ấy."

Trần Ngữ Hàm cứng đơ, há miệng, chẳng thốt ra nổi nửa chữ.

Diệp Lân trước mặt vẫn nở nụ cười nhạt, rất hiền hòa, nhìn rất đẹp mắt.

Nhưng Trần Ngữ Hàm lại thấy sợ hãi.

Mỗi lần cô nàng đăng bài đều đạt được mục đích, sau đó càng ngày càng quen tay, gan cũng càng ngày càng to.

Lúc này, cô ta lại chột dạ run bần bật.

"Trần Ngữ Hàm, đói thì ăn cơm, ốm thì uống thuốc, bị đá thì kiếm người mới, nên làm gì thì làm nấy, chỉ đừng dây vào Hạ Trí của tôi. Hiểu chưa?"

Chất giọng càng dịu dàng, càng giống như lưỡi dao sắc bén, cắm vào tim Trần Ngữ Hàm.

"Không thích cà phê à? Sao không uống?"

Diệp Lân hất cằm.

Trần Ngữ Hàm tức khắc cúi đầu, sợ hãi bưng cà phê lên, uống một ngụm to mà chẳng suy nghĩ, kết quả bị bỏng lưỡi, điện thoại cũng rơi xuống, Diệp Lân cúi đầu định nhặt hộ, cô nàng sợ bị Diệp Lân phát hiện ra mình đang ghi âm, bèn cúi gằm mặt xuống.

Vì biên độ động tác của cô nàng lớn quá, cốc cà phê bị va đổ, ướt đẫm người.

"Ai da, sao bất cẩn thế?" Diệp Lân chìa khăn ăn cho cô.

Trần Ngữ Hàm lúc này nhếch nhác chết đi được, nước mắt đảo vòng trong tròng mắt của cô, hơn nữa là cả sợ hãi. Nếu Diệp Lân đăng những chuyện hắn biết lên diễn đàn, hình tượng của cô sẽ bị phá hủy hẳn, tiên nữ thánh thiện, hoa khôi của khoa đều biến thành bong bóng, cô sẽ bị bạn học tẩy chay.

"Bạn xem, bạn toàn trách Hạ Trí không ra dáng quý ông…"

"Không không! Cậu ấy rất tốt, rất ra dáng. Cậu ấy đã từ chối tôi rõ ràng từ lâu rồi, là tại tôi không cam lòng… Tôi sẽ không thế nữa! Sau này tôi sẽ không thế nữa! Tôi đảm bảo sẽ không tiếp cận cậu ấy, cũng không gây rắc rối cho cậu ấy nữa!"

"Đúng thế, nhớ phải xóa sạch những thứ nên xóa, nói rõ những việc nên nói rõ." Diệp Lân đứng dậy, ngón tay gõ nhè nhẹ trên mặt bàn, "Đại học Q là nơi ngọa hổ tàng long, vậy nên làm việc gì cũng phải cẩn thận vào."

Dứt lời, Diệp Lân bèn đút tay vào túi đi mất.

Diệp Lân còn chưa về đến phòng, đã nghe thấy tiếng hoan hô của Trần Gia Nhuận.

"Hạ Trí! Mấy bài đăng bôi nhọ mày đều bị xóa rồi! Ha ha ha!"

"Ồ." Hạ Trí chưa từng theo dõi mấy bài đăng đó, nên cũng chẳng quan tâm chúng bị xóa rồi hay vẫn còn đó.

"Ha ha! Còn nữa! Trần Ngữ Hàm đăng bài xin lỗi mày! Bảo là nó có thiện cảm với mày nhưng bị mày từ chối nên thấy không cam lòng, bị mất mặt, nên mới gây ra những việc đó, xin mày tha thứ! Theo anh thì đàn ông bọn mình vẫn nên độ lượng hơn…"

"Em tưởng anh sẽ bảo "chết cũng không tha thứ" cơ."

"Anh là người nhỏ mọn thế à?"

"Ừm." Hạ Trí gật đầu, nằm sấp trên giường đọc sách chuyên ngành, cậu ngẫm nghĩ rồi vẫn cầm lấy điện thoại, nhắn tin cho Diệp Lân.

Chặt hoa đào vui không?

Diệp Lân trả lời: Cảnh hoa đào rụng trong gió, đúng là vừa đẹp nao lòng, vừa khiến người ta thương xót.

Hạ Trí khịt mũi: Điên.

Diệp Lân nhìn điện thoại, bật cười khe khẽ, sau đó hắn nhắn tin cho Sầm Khanh Miễn: Cảm ơn em.

Từng Đẹp: Đừng khách sáo. Việc của Hạ Trí cũng là việc của em, phốt của nó nhiều thế, còn đi phốt người khác, không phải không có quả báo, mà là chưa tới lúc thôi.

Lúc này, hắn nhận được một tin nhắn khác của Hạ Trí: Chiều mai chắc anh cũng không có tiết, cùng nhau đi thăm Bibi nhé.

Diệp Lân trả lời rất nhanh: Được.

Hạ Trí: Em bảo là, cùng xuống nước chơi với Bibi.

Diệp Lân sững sờ.

Từ trước đến nay, đều là Hạ Trí đi thăm Bibi và Lele một mình, Diệp Lân đợi cậu trong xe, đây là lần đầu tiên cậu nhóc bảo muốn hắn đi chơi với Bibi cùng mình.

Diệp Lân: Được chứ, mai đi thăm con trai.

Dạo này huấn luyện nặng quá, cơ bản là về đến ký túc xá gục luôn, đúng là lâu lắm rồi chưa đi thăm Bibi.

Hôm qua, Hạ Trí còn nhắn tin hỏi Lữ Mân: Anh Lữ, gần đây Bibi và Lele vẫn khỏe chứ, Bibi không mặc kệ Lele chứ?

Kể từ sau lần Diệp Lân nhập vào Bibi, giả chết lừa Lele, đuôi Bibi vểnh lên tận trời.

Câu trả lời của Lữ Mân rất đáng suy ngẫm: Giờ là Bibi dính lấy Lele, Lele trốn khắp nơi.

Hạ Trí không hiểu, chẳng phải Lele muốn làm lành với Bibi ư? Giờ Bibi không kiêu ngạo nữa, sao Lele lại trốn?

Mấy đứa nhóc này, đúng là chẳng đỡ lo chút nào!

Hạ Trí  còn muốn hỏi cụ thể ra sao, Lữ Mân chỉ nói "em đến xem là biết".

Hạ Trí nghĩ, trẻ con mầm non đánh nhau gọi phụ huynh tới, có lẽ chính là thế chăng.

Chiều hôm sau, Diệp Lân lái ô tô, Hạ Trí ngồi ở ghế trước, cùng đi thăm Bibi.

"Có phải Bibi và Lele sắp quay về môi trường tự nhiên không?" Diệp Lân hỏi.

"Ừm. Diệp Lân, em lưu luyến nó lắm. Cứ cảm thấy một khoảnh trời nho nhỏ ấy, mặc dù không bao la bằng biển cả, nhưng rất an toàn." Hạ Trí thở hắt ra.

"Em phải tin tưởng Bibi và Lele. Chúng sẽ dựa dẫm vào nhau, giúp đỡ lẫn nhau."

"Anh còn xuất hồn nhập vào Bibi không?" Hạ Trí hỏi.

"Ừm… thực ra là có…" Nụ cười của Diệp Lân đầy ẩn ý.

Chắc… không phải là Bibi lại làm việc gì xấu chứ?

"Thế nếu một ngày, Bibi trở về biển, có phải anh cũng cảm nhận được nó không?" Hạ Trí lại hỏi.

"Có thể là được chăng. Trong biển có ngần ấy động vật dưới nước, nhưng lần nào anh cũng nhập vào con cá heo nhỏ đó."

"Diệp Lân, em ngưỡng mộ anh quá. Em rất muốn năng lực này, như thế thì em sẽ được biết Bibi có sống tốt, có an toàn hay không."

Ô tô dừng ở ngã tư đèn giao thông, Diệp Lân giơ tay xoa mặt Hạ Trí.

"Nếu không phải vì em… anh cũng chẳng biết năng lực của mình là một việc đáng để lấy làm may mắn đến thế."

Họ đến khu cá heo, Hạ Trí giới thiệu Diệp Lân với tiến sĩ Sở, sau một hồi hàn huyên, họ nhận thiết bị, theo nhân viên lặn Lữ Mân xuống nước.

Theo lý, lần nào Hạ Trí xuống nước, Bibi bèn lập tức bơi tới cửa cơ sở ngầm như thể lắp động cơ riêng, lần này thì hay rồi, Hạ Trí và Diệp Lân bơi theo Lữ Mân rất lâu, mà chẳng tìm thấy tên nhóc đó đâu cả.

Đúng là thả rông quá, không nhận cả bố nữa!

Càng bơi càng sâu, Lữ Mân chỉ phía trước, Hạ Trí nhìn thấy hai con cá heo dựa vào nhau, chính là Bibi và Lele.

Lele vẫy đuôi bơi đi nhanh chóng, Bibi lập tức sấn tới, bắt nạt Lele bằng vây của mình, Lele lắc bụng kiểu gì hòng hất văng nó đi cũng vô ích.

Mắt Hạ Trí trợn tròn.

Vãi! Thằng nhãi này đang làm gì thế!

Vừa thấy Hạ Trí tới, Lele như nhìn thấy cứu tinh, nó phóng thẳng đến chỗ Hạ Trí, cậu xoa đầu nó, Lele rúc vào lòng cậu cứ như cô vợ nhỏ phải chịu hết uất ức.

Bibi bơi tới gần, xoay tròn quanh Hạ Trí, còn cười đầy vẻ lấy lòng, cứ như bắt nạt bạn trong trường mầm non, kết quả tình cờ bị phụ huynh trông thấy.

Hạ Trí tức không chịu được, Lele là anh em tốt của Bibi mà, sao nó có thể nổi ý xấu với Lele như thế!

Hạ Trí dùng chân đạp đầu Bibi một cái, ý là "mày tránh ra"!

Bibi thì hay rồi, giả vờ không biết Hạ Trí tức giận, nó tiếp tục sấn tới, còn định dùng đuôi vỗ Lele.

Nhìn Hạ Trí bị hai con cá heo bao vây, Diệp Lân bật cười, hắn ở cách đó không xa theo dõi cùng Lữ Mân.

Hạ Trí giận dữ, ngoắc ngón tay với Diệp Lân, giờ hắn mới bơi tới.

Đối với người lạ, Bibi cảm thấy tò mò, nó quay sang xoay vòng quanh Diệp Lân, hắn sờ đầu Bibi, nó lập tức bơi ra xa như thể bị điện giật!

Hạ Trí lấy làm lạ, Bibi chưa bao giờ sợ người.

Hoặc là mặc kệ bạn, hoặc là làm phiền bạn đến chết, sao lại hoảng hốt bỏ chạy khỏi Diệp Lân như thế nhỉ?

Comments