Chương 9: Ngu mới đứng lại
"Sao thế? Cháu căng thẳng à?" Người phụ
nữ trung niên cười, "Yên tâm, cô không ăn thịt người đâu. Cô họ Sở, nhân
viên ở khu cá heo đều gọi cô là tiến sĩ Sở. Ở khu cá heo này cô phụ trách nuôi
dạy cá heo dưới năm tuổi."
Hạ Trí không kìm được nghĩ tới con cá heo nhỏ
mình gặp hôm qua, không biết nó được mấy tuổi rồi.
"Kĩ năng bơi của cháu rất tốt, giỏi bơi lội
à?" Giọng nói của tiến sĩ Sở rất dịu dàng.
"Vâng."
Hạ Trí lấy giấy chứng nhận thành tích thi đấu bơi
lội hồi cấp hai ra.
Tiến sĩ Sở nhìn khoảng hai giây, lại nói tiếp: "Cháu
có thích cá heo không?"
"Tạm… tàm tạm ạ." Hạ Trí lại nhớ tới
dáng vẻ đắc chí của con cá heo nhỏ đó, bất giác nói thêm, "Chúng rất đáng
yêu."
"Phải, rất đáng yêu, hơn nữa còn tràn đầy
sức sống, cái gì cũng thấy tò mò, mà còn rất giàu tình cảm. Cháu cho rằng chúng
chỉ đang nghịch ngợm phá phách, nhưng chúng thường có mục đích riêng đấy. Ví dụ
như dụ cháu lại gần, ví dụ như học theo hành vi của cháu, ví dụ như gần gũi
cháu. Công việc này ấy à, chính là chơi đùa với cá heo." Tiến sĩ Sở nói.
"Tuyển người… chỉ để chơi với cá heo?"
Hạ Trí thầm nghĩ, trước đây chỉ nghe người không
bằng chó, bây giờ là người không bằng cá heo rồi, hồi cậu còn bé, thái hậu cũng
chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện thuê người chơi cùng cậu cả.
"Đừng coi thường việc chơi cùng cá heo, tốn
rất nhiều sức lực đó, thể lực người bình thường chưa chắc đã theo nổi đâu. Cháu
nom không lớn lắm, đã đủ mười tám chưa?" Tiến sĩ Sở lại hỏi.
Hạ Trí thầm nghĩ may mà tháng trước mình vừa đón
sinh nhật, cầm chứng minh thư đưa cho tiến sĩ Sở xem.
Tiến sĩ Sở xem xong thì gật đầu.
"Có vài chuyện cần chú ý, nói trước với cháu
chút, về giai đoạn chuyển từ con non sang thành niên của cá heo ở độ tuổi này.
Khi nó trưởng thành hơn… đối với việc gì đó nó sẽ thấy rất hứng thú và rất muốn
thử."
"Éc…"
Nếu Hạ Trí không lên mạng search, có lẽ sẽ hỏi
tiến sĩ Sở "nó muốn thử cái gì", nhưng bởi đã biết trước rồi, nên cậu
cũng không thể giả vờ là "không biết gì cả".
Tiến sĩ Sở nhìn nét mặt Hạ Trí, không kìm được
vui mừng: "Bây giờ trên mạng rất giàu thông tin, nói xem cháu đã tìm được
những gì rồi?"
Thái độ của đối phương rất thẳng thắn và chuyên
nghiệp, Hạ Trí cũng cảm thấy chẳng có gì là không thể nói ra miệng được.
"Chúng có thể có cảm giác với mọi thứ."
"Ừm, còn gì nữa?"
"Vừa có cảm giác chúng sẽ ra ám hiệu, ám chỉ
không thành sẽ có thể cứng… Còn lập hội vây đánh, ví dụ như cá mập, trước mặt
cá heo, cá mập là quần thể yếu thế…"
Nụ cười của tiến sĩ Sở càng rõ hơn: "Tóm tắt
rất đúng chỗ, còn gì nữa không?"
"Chỗ đó của một số cá heo có lực nắm, có thể
cuộn đồ mang đi…"
Dái tai Hạ Trí hơi ửng hồng, lúc nhìn thấy thông
tin đó, cậu buộc phải thừa nhận rằng nội tâm mạnh mẽ của mình đã bị shock – cái
quái gì vậy!
Tiến sĩ Sở rốt cuộc cười thành tiếng.
"Đây chỉ là một số thứ hơi xấu xa của chúng
thôi. Thực ra chúng rất giàu tình cảm, cần có bạn chơi cùng. Cách chúng bày tỏ
sự tin tưởng và gần gũi chính là mời gọi bạn đời cùng mở lòng. Nhưng cục cưng
nhỏ của chúng ta còn chưa đến mức đó, nói cách khác cháu chỉ cần coi như dỗ
dành một cậu bạn nhỏ thích làm nũng là được."
Nói đến đây, Hạ Trí thở phào nhẹ nhõm.
May mà đó là một chú cá heo, nếu không thì xấu hổ
rồi.
Trước khi nó trưởng thành, cần phải dạy dỗ tử tế!
Tiến sĩ Sở đứng dậy.
"Đi nào, cô đưa cháu đi xem cục cưng nhỏ cần
người chơi cùng đó."
Hạ Trí nhanh chóng đứng dậy đi theo.
Đó là một bể bơi xanh thẳm, làn nước sạch sẽ
trong vắt, ở giữa bể có một con cá heo bất động chìm trong dòng nước, rất yên
lặng, cũng rất cô đơn.
"Tên nó là Bibi, vốn còn có một con cá heo
nhỏ bằng tuổi tên Lala, sống ở đây cùng nó. Tháng trước, Lala được đưa đến chỗ
khác, Bibi không có bạn chơi cùng liền thường xuyên ngâm mình trong nước."
Tiến sĩ Sở thở dài, "Trước đây bọn cô cũng từng mời huấn luyện viên đến
chơi cùng nó, nhưng mãi mà nó chẳng hứng thú gì, còn liên tục đánh huấn luyện
viên, muốn đuổi người ta đi."
Hạ Trí nhìn cái bóng bé teo đó, đoán rằng nó dùng
cách đó để kháng nghị với khu cá heo, muốn họ đưa Lala về.
"Cá heo thường xuyên chìm mình trong nước,
tức là không thể thở nổi?"
"Đúng thế." Tiến sĩ Sở gật đầu, "Cháu
có muốn xuống thử không? Chưa biết chừng nó sẽ nổi lên, chơi với cháu đấy."
"Vâng, để cháu thử xem."
Hạ Trí nhìn dáng vẻ cô đơn của nó, rất muốn ôm
chầm lấy nó.
Cậu thay đồ bơi liền thân màu đen, vừa bước ra,
tiến sĩ Sở liền giật mình.
"Lần đầu nhìn thấy cháu, chỉ cảm thấy dáng
người thanh niên chắc là rất đẹp. Bây giờ nhìn lại cháu, cô đã tin rằng cháu
bơi rất giỏi rồi."
Mặc dù Hạ Trí ngoài mặt tỏ vẻ rất bình thản đối
với lời khen của tiến sĩ Sở, nhưng dái tai lại hơi ửng hồng.
Cậu vận động làm nóng người, trèo từ thang bể
xuống, chậm rãi hoà vào làn nước, chụm chân lại quẫy nước, lại gần con cá heo
nhỏ đó.
Cá heo nhỏ dường như cảm thấy cậu lại gần, nó
vòng qua Hạ Trí, bơi ra phía khác.
Hạ Trí hít thở mạnh, khoát nước lại gần nó thêm
lần nữa.
Chắc hẳn vì Hạ Trí bơi chập chân kiểu cá
heo, nên cá heo nhỏ hơi tò mò không biết cậu có phải đồng loại của nó
hay không, thế là quay mình bơi lại gần Hạ Trí.
Lúc Hạ Trí định sờ đầu nó, nó đột nhiên khinh bỉ
quay đầu bơi mất.
Xem ra nó đã biết Hạ Trí không phải là cá heo.
Bé con này thông minh thật.
Nhưng Hạ Trí không tức giận chút nào, cậu cảm
thấy sự kiên nhẫn mình dành cho bé cá heo này vượt xa so với Sầm Khanh Miễn mít
ướt.
Cậu tăng tốc bơi về phía nó.
Để không bị đuổi kịp, cá heo nhỏ vốn uể oải giờ
nhanh chóng bơi sang đầu kia bể bơi, Hạ Trí đuổi, cá heo tránh, cứ thế bơi hai
ba vòng bể.
Hơn nữa bé cá heo này thực sự hơi xấu tính, cứ cố
tình chậm lại để Hạ Trí bắt kịp, mỗi lần cậu giơ tay định sờ đuôi nó, nó sẽ lập
tức quẫy đuôi chạy mất.
Có lẽ vì đã lâu không bơi thoải mái như vậy, nên
Hạ Trí chẳng cảm giác được thời gian trôi qua tẹo nào, tới tận khi tiến sĩ Sở
đứng trên bờ gọi cậu.
"Hạ Trí! Hai đứa đùa nửa tiếng đồng hồ rồi,
xem ra cháu chắc hẳn sẽ thích nghi được với công việc này. Chúng ta bàn về thời
gian và phúc lợi nào."
Hạ Trí vừa nghe thấy cái này, liền bơi về phía
cái thang, trèo lên bờ.
Vừa quay đầu lại, cậu liền nhìn thấy bé cá heo đó
mặc dù còn ở tít nửa kia bể, ra vẻ "tôi không quan tâm đến cậu",
nhưng đầu lại nhìn về phía cậu, khi cậu đi càng lúc càng xa, cá heo nhỏ còn bơi
đến gần thang, nổi lên mặt nước.
Lại là dáng vẻ cô đơn đó.
Hạ Trí chẳng hiểu sao lại thở dài.
Vệ sinh đơn giản, tròng áo vào người xong, Hạ Trí
ngồi trong văn phòng của tiến sĩ Sở, trước mặt là một tách trà gừng nóng hổi.
Lúc bà biết được Hạ Trí vẫn còn là học sinh cấp
ba, bà trở nên do dự.
Bà cho rằng cấp ba là một giai đoạn rất quan
trọng, không nên phân tâm đi làm thêm thì hơn.
Hạ Trí ngẫm nghĩ, rồi vẫn thẳng thắn nói cho tiến
sĩ Sở biết suy nghĩ thực sự của mình.
Cậu thích bơi lội, thích nước, cậu cần công việc
làm thêm này.
Tiến sĩ Sở ngẫm nghĩ, nói với cậu: "Thế này
đi, sáng thứ bảy cháu đến chơi với Bibi hai tiếng đồng hồ, mỗi tuần một lần.
Cháu mới nói cho cô biết thành tích thi tháng của cháu. Nếu lần thi tới, thành
tích của cháu không được cải thiện tí nào, thì cô sẽ không nhận cháu làm nữa."
Mặc dù thành tích thi tháng của mình ra sao, sau
này thi đỗ đại học hay không chẳng liên quan gì đến tiến sĩ Sở, thế nhưng bà
không mong rằng công việc làm thêm này ảnh hưởng đến việc học của cậu, Hạ Trí
vẫn rất cảm kích.
"Lên một hạng cũng coi là tiến bộ ạ?"
"Đương nhiên rồi."
Hạ Trí ngẫm nghĩ, mình xếp hai trăm năm mươi mấy
trong toàn khối cơ đấy, có rất nhiều thứ hạng để tiến bộ, thế là đồng ý với
điều kiện của tiến sĩ Sở.
Do đã nhận công việc bán thời gian này, lần đầu
tiên Hạ Trí cảm thấy Sầm Khanh Miễn không đến nỗi không đáng tin cậy như trước
đây, vừa may buổi trưa thái hậu không về, cậu hẹn Sầm Khanh Miễn ra ăn cơm
trưa.
Từng đẹp: Anh à, iem không nghe nhầm đấy chứ? Cái
đồ rán sành ra mỡ như mày mà lại mời tao đi ăn?
Hạ Trí: Ừ, tao mời mày. Mày muốn ăn gì?
Từng đẹp: Quán mì úp! Mì nấu bằng chảo
gang ngon lắm luôn!
Hạ Trí: … Tao đến siêu thị mua, về nấu thoải mái.
Từng đẹp: Giống nhau sao được?
Hạ Trí: Đi ăn mì sợi Đông Bắc.
Từng đẹp: Mày thẳng quá rồi đấy! Tao muốn ăn quán
mì úp!
Hạ Trí: Mì Đông Bắc.
Họ đôi co giữa "mì úp" và "mì sợi
Đông Bắc" hồi lâu, cuối cùng, Sầm Khanh Miễn chọn cách thoả hiệp, ngồi
cạnh bàn gỗ nhỏ, cùng Hạ Trí ăn mì sợi Đông Bắc.
"A Trí, đừng thù tao, mày thế này mãi mãi
chẳng có nổi bạn gái đâu." Sầm Khanh Miễn cảm thán, "Ăn no là được,
hoàn toàn chẳng quan tâm gì hoàn cảnh và mỹ cảm hết."
"Mày đáng để tao quan tâm đến hoàn cảnh và
mỹ cảm khi ăn cơm à?" Hạ Trí ngước mắt.
Sầm Khanh Miễn khịt mũi, im bặt.
Lúc bọn họ ăn mì xong, bụng hơi trướng, bèn tản
bộ gần đó cho tiêu cơm.
Ai dè thế mà lại đụng mặt bọn Thư Tuấn.
Cái tên thư sinh Thư Tuấn có một đám đàn em vây
quanh, trái có người mời thuốc, phải có người châm lửa, khoảnh khắc anh ta
ngước mắt đụng phải ánh mắt của Sầm Khanh Miễn, hai người đều ngớ ra.
Chỉ nghe thấy Sầm Khanh Miễn kéo Hạ Trí kêu: "Tiêu
rồi!"
Thư Tuấn gào lên: "Đuổi theo cho tao!"
Mấy người bên cạnh Thư Tuấn lập tức đuổi theo.
Cảnh tượng đó giống như phim Người trong giang hồ vậy, chỉ có điều thế trận chẳng anh dũng tẹo nào.
Vài thanh niên tóc vàng đuổi theo sau Sầm Khanh Miễn và Hạ Trí, gào to: "Đứng lại cho tao!"
"Ngu mới đứng lại!!"
Sầm Khanh Miễn vừa nói dứt câu, Hạ Trí đột nhiên
đứng lại.
"Anh giai à!! Mày làm gì vậy!"
"Mày chạy thì thôi, chứ tao sao phải chạy?"
Hạ Trí lạnh lùng hỏi vặn lại.
"Hả?"
Sầm Khanh Miễn còn chưa phản ứng lại, Hạ Trí chợt
quay người, đạp một phát lên người gã dẫn đầu trên tay có hình xăm, đối phương
kinh ngạc ra mặt, ngã ngửa ra sau đâm phải một gã khác.
Gã tóc vàng còn lại dạt sang một bên, sau đó huơ
nắm đấm, đáng tiếc là Hạ Trí chân dài tay cũng dài, suýt thì đập rụng cả răng
gã tóc vàng.
Sầm Khanh Miễn trừng to mắt nhìn, gãi đầu: "Phải…
Tao chạy thì thôi, mày đúng là không cần thiết phải chạy…"
Thư Tuấn vừa hay chạy tới, ngu người nhìn cảnh
này, rồi quăng thuốc lá xuống đất, "Toàn lũ ăn hại!"
Hạ Trí đột ngột đi tới trước mặt anh ta, Thư
Tuấn còn chưa kịp giơ nắm đấm, Hạ Trí đã co chân giẫm thẳng lên eo anh ta, đạp
lên tường, đè luôn anh ta lên vách tường, khí thế của Thư Tuấn bất thình lình
bị cắt đứt.
Mắt cá chân và nửa bắp chân của Hạ Trí lộ ra
ngoài từ ống quần thể thao rộng thùng thình, đường nét thuôn dài săn chắc, bay
lên theo động tác tay đút túi quần, người hơi nghiêng về phía trước của Hạ Trí,
nom tràn đầy sức mạnh.
"Tôi bảo này Thư Tuấn, nếu không phải là
thật sự lo lắng một ngày nào đó còn phải đến quán net của anh, thì tôi đã đánh
gãy mũi anh từ lâu rồi. Anh đừng có được đằng chân lân đằng đầu."
Trên mặt Hạ Trí chẳng có tí biểu cảm nào, Thư
Tuấn chỉ cảm thấy sống lưng mình lành lạnh.
"Không… không phải là tôi muốn tìm cậu…"
Đầu lưỡi Thư Tuấn cũng muốn cứng đờ ra.
"Vậy thì ai muốn tìm tôi?" Hạ Trí khẽ
hừ một tiếng.
"Là… là anh Lân… Mấy ngày trước anh Lân tới
quán net của tôi, hỏi tôi có quen cậu không."
"Hửm? Anh Lân nào?"
"Diệp Lân. Diệp Lân đội tuyển bơi đại học Q…
Cậu đã từng nghe tên ảnh bao giờ chưa…"
Hạ Trí đần người.
Cái tên đó gần như đã chiếm lĩnh hết mười năm
thiếu niên của cậu, sao có thể chưa từng nghe qua được.
Đáy lòng như bị cái gì đó gãi nhẹ, ngưa
ngứa.
"Anh ấy tìm tôi làm gì?"
"Không… không biết."
"Không biết mà anh còn giúp anh ta tìm tôi
gây chuyện hả?"
"Anh ấy chơi rất thân với anh cả nhà tôi,
vậy nên tôi mới…"
Thư Tuấn ngẫm nghĩ, đột nhiên cảm thấy chán nản
khôn cùng. Mình tốt xấu gì cũng là đầu tàu trong ngành công nghiệp kinh doanh
quán net ở thành phố T, có bọn đầu trâu mặt ngựa nào mà chưa thấy bao giờ, sao
lại ngã ngựa trước thằng nhóc này?
"Sau này, có người tìm tôi, anh cứ gọi điện thẳng báo cho tôi một tiếng. Không cần gọi nhiều người đến thế này đâu, được chưa?" Hạ Trí hất cằm.
Comments
Post a Comment