Chương 85: Sau này không thế nữa cái quần què
Lúc họ đi đến trước cửa phòng, Diệp Lân bèn đỡ eo
Hạ Trí bế cậu lên, hắn hôn cậu, vẫn mạnh như thế, khí thế hung hãn mà không
thuốc nào cứu được.
Lưng Hạ Trí tỳ vào cửa, hai tay chống trên vai
Diệp Lân, tất cả đi về phía bờ vực hỗn loạn, Diệp Lân cầm thẻ phòng mà mãi
không cà vào đúng chỗ.
Hắn hôn đến nỗi quên hết tất thảy, dường như mọi
thứ sa đoạ hoàn toàn trong xe trước đó đều chưa từng xảy ra, hắn vẫn như mới
được nếm quả ngọt, muốn mang tất cả mọi thứ từng ảo tưởng, hoang tưởng đến với
hiện thực một cách hoành tráng hơn nữa.
Thẻ phòng trong tay hắn rơi xuống, Hạ Trí đón
được, cậu lần mò phía sau, cuối cùng cũng cà vào đúng chỗ, khoảnh khắc cửa mở
Hạ Trí tưởng mình sẽ ngã ngửa ra sau, nhưng không ngờ tay Diệp Lân lại đỡ lưng
cậu, hắn bế bổng cậu, tới khi ném cậu xuống tấm đệm trắng tinh.
Chỉ một ngày hôm ấy, Hạ Trí không từ chối mọi yêu
cầu quá đáng của Diệp Lân, cậu chống người lùi lại, chân đạp lên chăn, nhưng
theo Diệp Lân thấy thì việc này chứa một chút kháng cự, như đang trốn tránh
hắn.
Hắn hoàn toàn không kiên nhẫn nổi, quỳ một chân
bên cạnh Hạ Trí, túm mạnh vai đối phương, suy nghĩ điên cuồng pha lẫn trong nụ
hôn, như cỏ dại tràn lan trong rừng núi, càng kiềm chế nhẫn nhịn càng nồng nàn
say mê.
Toàn bộ trăm phương ngàn kế và hoàn hảo không sơ
sót trước đây đều bị xé toạc trong giây phút này, để lộ mục đích chân thực
nhất.
Hạ Trí bị Diệp Lân bọc vào chiếc kén không một kẽ
hở, đóng kín mọi thứ của cậu bằng tư thế ngang ngược hung hãn nhất, ngay cả hơi
thở nhịp tim của cậu cũng không chịu bỏ qua.
Hạ Trí không biết khi nào Diệp Lân mới chịu thôi,
nhưng cậu không sao cả.
Cậu cảm thấy thế này rất tuyệt, không có ai cần
cậu, ỷ lại cậu hết mực như Diệp Lân, cũng không có ai khiến cậu mạnh mẽ được
như hắn.
Hạ Trí rất dễ ngủ, cậu biết Diệp Lân vẫn luôn ôm
mình, thậm chí tên điên này không biết lấy đâu ra năng lượng mà mãi không ngủ,
cậu biết hắn vẫn luôn nhìn mình, ngay cả cầm ngọn tóc cậu nghịch cũng được rất
lâu.
"Hôm nay… em có tiết…" Hạ Trí vừa nói,
cổ họng bèn như có lửa thiêu đốt.
"Anh có thể gọi điện xin nghỉ cho em."
"Ừm…" Hạ Trí lại ngủ thiếp đi một cách
nặng nề.
Trong mơ hồ, hình như Diệp Lân ngậm nước đút cho
cậu, còn bế cậu đi tắm.
Khi dòng nước ấm áp chảy qua toàn thân, Hạ Trí
càng ngủ say hơn.
Giữa lúc nửa mơ nửa tỉnh, dường như cậu nghe thấy
Diệp Lân nói bên tai mình: "Anh muốn nữa."
Hạ Trí chỉ muốn ngủ, cậu đáp: "Tùy anh…"
Mặc kệ hắn muốn gì.
Diệp Lân xin nghỉ ba ngày cho Hạ Trí, ngay cả
huấn luyện viên Bạch cũng lo lắng chết đi được, ông gọi điện cho họ.
"Vâng, em ấy hơi khó ở, bác sĩ bảo không
nghiêm trọng, nhưng nên ngủ thêm một hôm."
Diệp Lân đứng cạnh cửa sổ, chỉ cần ngoái đầu là
nhìn thấy Hạ Trí ngồi ở bàn ăn, phồng mồm trợn má, đang cầm dĩa cuốn mỳ Ý nhét
vào miệng.
Cậu thật sự đói lắm rồi.
Sữa bò ấm cạnh tay bị cậu uống hết trong một hơi.
Diệp Lân cúp máy, đi tới chỗ Hạ Trí, cúi đầu hôn
mấy phát liền lên tai, má cậu.
Hạ Trí chê hắn phiền phức, bèn đẩy hắn ra, cậu
dang cánh tay bưng cả sủi cảo hấp đối diện lên.
Ánh nắng ngoài cửa sổ rọi vào, chiếu lên mặt mày
cậu, sự ngây thơ trẻ con hòa quyện với vẻ dẻo dai trong bể bơi, khiến người ta
không rời được mắt.
"Em sướng rồi, bèn đá anh đi à?"
Hạ Trí cầm dĩa, sầm mặt chọc bít tết, trong mắt
toát ra vẻ cảnh cáo.
"Ai sướng?"
Cậu hỏi ngược Diệp Lân bằng chất giọng khàn đặc.
Phải biết rằng trong phòng tắm cũng đang rối
tung, dưới sàn toàn nước. Sợ lúc bế Hạ Trí ra trơn ngã, nên khăn tắm cũng bị
vứt xuống sàn, cứ như vừa bị thổ phỉ cướp.
Nhưng lần trong phòng tắm, eo Hạ Trí suýt thì bị
chơi hỏng mất.
Diệp Lân không nói gì, cứ nhìn Hạ Trí ăn uống,
mãi mới lên tiếng.
"Hạ Trí… anh cảm thấy như đang nằm mơ."
"Anh đâm mình phát xem có đau không."
Hạ Trí đưa dao ăn cho hắn.
Diệp Lân không nhận, nhưng hắn ngoảnh mặt hôn một
phát lên tay Hạ Trí.
Ăn no, Hạ Trí bèn về kéo chăn quấn quanh mình,
ngủ tiếp, chỉ để lộ mặt ra ngoài, phát ra tiếng ngáy nho nhỏ.
Ngủ mãi, có lẽ là vì phía sau khó chịu, cậu bèn
nằm sấp.
Diệp Lân ra ngoài mua thuốc, vừa khéo bôi thuốc
cho cậu.
Khả năng tự lành của Hạ Trí rất đáng kinh ngạc,
hoặc là tuổi trẻ chịu được giày vò, hôm rời khỏi khách sạn, cậu vừa cong eo vừa
đá đạp được, còn có thể chạy thể dục buổi sáng.
"Em không sao nữa à?"
"Có sao." Hạ Trí cầm lấy bánh mỳ nướng
trên bàn ăn, bỏ vào miệng cắn.
"Chỗ nào có sao?"
"Tâm hồn em bị tổn thương." Hạ Trí cắn
một phát, một nửa cái bánh mỳ nướng biến mất.
"Ồ…"
Lúc họ đến hầm gửi xe khách sạn, Hạ Trí liếc nhìn
trong xe.
"Xe của anh mang cho tiệm 4S dọn à?"
"Anh khẳng định là anh tự rửa." Diệp
Lân nói rất nghiêm túc.
Thế chắc phải cọ từ lúc sáng bảnh đến khi tối
mịt.
Hạ Trí mở cửa, ngồi vào hàng sau.
"Em không ngồi cạnh anh à?"
"Không ngồi, vừa bẩn vừa bừa."
Cái tật ưa sạch của Hạ Trí bắt đầu phát tác.
Diệp Lân vừa lái xe rời khỏi hầm, vừa nói: "Hạ
Trí, em không cảm thấy thái độ của em dành cho anh cực kỳ giống Sở Khanh ăn
xong là chạy à?"
Hạ Trí nhếch khóe môi bật cười, sấn đến sau ghế
lái: "Thế anh cho em hung hăng ăn một phen đi?"
"Em ăn cực kỳ hăng mà."
"Phắn đi."
Hạ Trí cười khẽ, nhìn ra ngoài cửa sổ, đường cong
cần cổ vươn dài ra, ánh mắt của Diệp Lân đuổi theo.
Hắn giơ tay kéo phắt Hạ Trí lại gần, ôm thật
chặt.
"Sao thế?"
Chóp mũi Diệp Lân sượt qua da cổ Hạ Trí, môi chạm
nhẹ, hơi thở của hắn rất nóng, khiến cậu thấy ngưa ngứa.
Hạ Trí ngoảnh mặt đi, cậu vỗ vai Diệp Lân, nhưng
hắn vẫn ôm chặt lấy cậu.
"Anh cứ cảm thấy em sắp bay đi một nơi rất
xa." Diệp Lân nói khẽ.
"Đồ ngốc, nơi em muốn đi, anh đã đến trước
một bước rồi."
Hạ Trí thấy đau lòng vô cớ, cậu không biết ngoại
trừ bản thân ra thì còn gì cho Diệp Lân được nữa để khiến hắn thấy yên tâm.
"Em là của anh, Hạ Trí." Diệp Lân nói
bằng giọng rất trầm, nhưng rất kiên định.
"Anh cũng là của em."
Lúc về đến ký túc xá, họ bèn nhìn thấy Trần Gia
Nhuận xông tới với khuôn mặt ngạc nhiên và mừng rỡ, ôm chầm lấy Hạ Trí.
"Hạ Trí!! Trong đội bảo mày nằm viện! Còn
bảo mày mắc bệnh nan y! Làm anh sợ chết khiếp!"
Hạ Trí vỗ lưng Trần Gia Nhuận, thầm nghĩ rốt cuộc
Diệp Lân đã bảo gì với Trần Gia Nhuận? Làm như cậu sắp chết sớm vậy.
"Em vẫn ổn… chỉ thấy mệt, bụng khó chịu
thôi… cổ họng cũng khó chịu."
Đến giờ giọng Hạ Trí vẫn chưa khôi phục bình
thường, nếu bảo cậu ốm, đúng là không ai nghi ngờ cả.
"Mệt tức là kiệt sức? Bụng khó chịu? Mày bị
ngộ độc thực phẩm à!"
"À… kiểu đó…"
Hạ Trí nghĩ, là ngộ độc Diệp Lân.
Buổi chiều đội bơi huấn luyện, mặc dù huấn luyện
viên Bạch rất quan tâm đến Hạ Trí, nhưng cũng nói rằng cuộc thi sắp tới, huấn
luyện tuyệt đối không nể tình.
Hạ Trí và Diệp Lân bơi luyện tập 100m, hai người
vừa xuống nước, bất kể đứng trên bờ theo dõi hay xuống bể thi đấu, đều cảm nhận
được cảm giác áp bức toát ra từ hai người, bầu không khí mạnh mẽ đó khiến họ
suýt thì quên cả thi đấu, chìm thẳng xuống đáy bể.
"Tôi cảm thấy hình như Diệp Lân thay đổi gì
đó, nhưng không biết là gì." Bạch Cảnh Văn nhìn theo bóng Diệp Lân.
"Tôi cũng chẳng biết nói kiểu gì, cứ như
được đáp án nào đó, thay đổi hoàn toàn… trở nên mạnh hơn…"
"À phải rồi, cuộc thi bơi thành phố lần này,
ngoại trừ Hà Kình Phong của đại học Bách Khoa, còn có một người nữa cần chú ý."
Huấn luyện viên Mạc cúi đầu, lật tài liệu trong tay, chìa cho Bạch Cảnh Văn.
"Là… Lục Trần? Cậu ta về rồi?"
"Lão Bạch, nói thế là anh biết cậu ta à?"
"Tôi biết. Huấn luyện viên ở Mỹ của cậu ta
cũng là đối thủ cũ trong quá khứ của tôi. Thành tích ở Mỹ của cậu ta đều là
trình độ hàng đầu."
"Thế… Diệp Lân và Hạ Trí của chúng ta có
thắng được không?"
"Diệp Lân là tuyển thủ kiểu thi đấu. Càng là
tình huống áp lực, trình độ đối thủ càng cao, Diệp Lân phát huy càng tốt."
"Thế Hạ Trí thì sao? Thằng nhóc đó chưa tham
gia thi đấu quy mô lớn những ba năm liền."
"Vậy nên mới phải để nó thích nghi bầu không
khí. Có Diệp Lân dẫn dắt nó, sẽ không tuột xích đâu."
Trong bầu không khí luyện tập căng thẳng ấy, cuộc
thi thành phố tới.
Đêm trước giải đấu, Hạ Trí trèo lên giường Diệp
Lân.
"Sao thế?" Diệp Lân đang nghe nhạc tỏ
ra ngạc nhiên hết sức, hắn hơi mở to mắt, theo Hạ Trí thấy thì khá là đáng yêu.
Hạ Trí vén một góc chăn của Diệp Lân, rúc vào,
cúi đầu dựa vào lòng hắn.
Diệp Lân lập tức vứt sách trong tay ra sau lưng,
ôm chầm lấy Hạ Trí.
"Lâu lắm rồi em chưa tham gia thi đấu chính
thức." Giọng Hạ Trí trầm trầm.
"Em biết hồi hộp cơ à?" Diệp Lân cười
hỏi.
Tình cờ tóc mái trên trán Hạ Trí đều tốc lên,
Diệp Lân thơm hai phát lên trán cậu.
"Em không hồi hộp… Nên em thấy có phải mình
không bình thường không?"
Nghe Hạ Trí nói vậy, Diệp Lân không nhịn được bật
cười.
"Thế em hy vọng mình hồi hộp hơn à? Nếu em
muốn, anh có cách."
Cách của Diệp Lân… Khả năn cao là rất tốn thể
lực.
"Thôi, em muốn giữ sức để bơi vòng loại ngày
mai."
Cánh tay Hạ Trí vòng qua, gác hờ lên người Diệp
Lân, quan trọng hơn là chẳng mấy chốc cậu đã phát ra tiếng hít thở đều đều
trong lòng hắn.
Diệp Lân cúi đầu, ngắm cậu mãi, tới tận khi Trần
Gia Nhuận tắm rửa xong, trèo lên giường mình.
Đối với việc hai người này cứ hở ra là ôm nhau
ngủ, Trần Gia Nhuận chẳng buồn nhìn nữa.
Nhng khả năng ngủ trong nháy mắt mà y lấy làm
kiêu ngạo nhất lại thua Hạ Trí trước khi thi đấu.
"Diệp Lân…" Trần Gia Nhuận gọi khe khẽ.
"Gì đấy?"
"Em hồi hộp không ngủ được."
"Thế thì đếm cừu, đếm nòng nọc, đếm gì cũng
được."
"Hạ Trí ngủ rất yên tâm, hay là ba người
chúng ta ngủ chung đi?" Trần Gia Nhuận đề xuất ý kiến cực kỳ chân thành, "Như
thế có thể lây buồn ngủ cho nhau."
"Sao mày không bảo lây mất ngủ của mày ấy?"
Diệp Lân hỏi ngược cực kỳ tốt tính.
Trần Gia Nhuận đành ngả về gối mình, lắng nghe
tiếng hít thở của Hạ Trí sau khi ngủ trong ngưỡng mộ.
Ngày hôm sau cuộc thi bơi bắt đầu, đội bơi đại
học Q tập hợp rồi ngồi xe buýt đến bể bơi thành phố.
Hạ Trí và Diệp Lân vượt qua vòng loại bơi tự do
100m, thành tích thì Hạ Trí xếp hạng ba, hạng nhất là Lục Trần, hạng nhì là Hà
Kình Phong. Diệp Lân xếp hạng bốn.
Người quen thân với Diệp Lân không hề ngạc nhiên
trước thứ hạng vòng loại của hắn, hắn toàn vừa khéo "trượt" vào chung
kết.
Trong phòng thay đồ sau khi thi đấu, Hạ Trí cúi
đầu ôm điện thoại, tóc tai vẫn đang nhỏ nước, cậu đang chơi điện tử với Sầm
Khanh Miễn.
Diệp Lân mở nắp chai nước, vừa ngửa đầu uống, vừa
ngắm Hạ Trí.
Cậu nhóc vừa bơi xong, trên vai vẫn còn mang vết
nước, sáng lấp lánh.
"Hạ Trí à, lau khô tóc, mặc quần áo rồi hẵng
chơi."
"Ừm… ừm…" Hạ Trí gật đầu, hoàn toàn
không định nhúc nhích.
Diệp Lân đi tới, lấy áo khoác từ trong tủ đồ ra
trùm lên người Hạ Trí, sau đó tự tay lau tóc cho cậu.
Mọi người lục tục ra vào phòng thay đồ, một lát
nữa là vòng loại 200m.
"Hiếm thật, được nhìn thấy Diệp Lân chăm sóc
người khác cơ?"
Hạ Trí hoàn toàn đắm chìm trong trò chơi điện tử,
Diệp Lân ngoái đầu, nhìn thấy Lục Trần.
Bên dưới anh ta mặc quần bơi, cặp chân dài
cơ bắp, nhìn là biết rất khỏe khoắn, bên trên mặc áo khoác, anh ta đi tới, tò
mò muốn vén khăn tắm trùm trên đầu Hạ Trí.
"Cho tôi xem đây là ai nào?"
Tay Lục Trần còn chưa chạm vào khăn của Hạ Trí,
đã bị Diệp Lân túm được.
"Cậu làm gì đấy?" Diệp Lân cười hỏi,
nhưng trong mắt đã chất đầy vẻ chèn ép.
Lục Trần nhìn vào mắt Diệp Lân, hồi lâu mới trầm
giọng nói: "Là người đứng cạnh anh hôm đó phải không?"
Hôm ấy Hạ Trí toàn quay lưng lại với họ, dường
như không có hứng thú với chuyện xưa cũ giữa Lục Trần và Diệp Lân, vậy nên Lục
Trần cũng không nhìn rõ mặt cậu.
Lúc này, Hạ Trí thắng, giật phắt khăn trên đầu
mình xuống, trùm lên đầu Lục Trần.
"Anh thích cái khăn này thế thì tặng anh
đấy."
Chỉ nghe thấy đoạn ghi hình vòng loại bơi tự do
200m được bắt đầu phát sóng, Hạ Trí ném điện thoại vào tủ, quay người đi ngang
qua Lục Trần.
Tham gia bơi tự do 200m cùng Diệp Lân?
Lục Trần nhìn theo bóng lưng Hạ Trí, tên này vóc
dáng rất đẹp, nhìn là biết cực kỳ phù hợp với bơi lội, hơn nữa sức bùng nổ rất
mạnh.
Hình như tên là Hạ Trí phải không?
Nghe nói là lính mới trước đây lặng lẽ bặt tăm
nhưng rất lợi hại?
Hạ Trí, Diệp Lân và Lục Trần đều không cùng một
nhóm trong vòng loại.
Lục Trần hất cằm, ngạo mạn nhìn Hạ Trí bước lên
bục xuất phát. Lục Trần đã từng gặp rất nhiều vận động viên hàng đầu mạnh ở Mỹ,
theo anh ta thấy thì trình độ bơi tự do của sinh viên trong nước cũng chỉ có
Diệp Lân là nổi bật chút đỉnh.
Nếu không phải vì mẹ mình Lữ Yến, biết bao nhiêu
năm bà mơ mộng được gả cho bố Diệp Lân là Diệp Thận, chẳng quan tâm đến cả con
trai mình, Lục Trần sẽ muốn ở Mỹ mãi. Nhưng bây giờ anh ta một lòng một dạ muốn
chiến thắng Diệp Lân.
Thậm chí dù thắng được Diệp Lân, cũng không thể
thay đổi được sự thật Lữ Yến đã rời bỏ bố của Lục Trần, nán lại bên Diệp Thân
hơn mười năm nay không danh nghĩa.
Lúc này, anh ta bỗng thích thú muốn biết, người
được Diệp Lân coi trọng có bản lĩnh đến đâu?
Diệp Lân ở đằng xa đang khoác áo khoác, nụ cười
trên mặt giảm hẳn, ánh mắt đuổi theo Hạ Trí, đó là tất cả mọi thứ mà tầm mắt
hắn nhìn thấy được, đối thủ duy nhất mà hắn tập trung vào.
Lục Trần siết chặt khăn trong tay, đó là cái khăn
mà lúc nãy Hạ Trí trùm lên đầu anh ta.
Nhóm này không có đối thủ đủ mạnh, Hạ Trí chỉ có
thể dựa hẳn vào bản thân, giống như hàng trăm lần luyện tập hồi cấp ba, cậu
tưởng tượng ra Diệp Lân ở ngay đằng trước, quạt tay tràn đầy sức mạnh, bọt nước
bắn lên, quay vòng trôi chảy.
Ban đầu Lục Trần không thèm đếm xỉa, nhưng dần dà
anh ta bị thu hút bởi bóng người ở làn bơi đó, lúc Hạ Trí sải dài cánh tay,
đường cong cơ thể vươn ra có một thứ vẻ đẹp độc đáo, giống như làn gió vụt qua
khó quên, lôi kéo ánh mắt Lục Trần bay về nơi xa xăm.
Sau lượt quay vòng đầu tiên của Hạ Trí, cậu đã
kéo giãn khoảng cách với các tuyển thủ khác.
Lục Trần vô thức duỗi dài cổ, Hạ Trí chạm tường
quay đi hừng hực khí thế, dẫu là nhìn từ trên mặt nước xuống, Lục Trần cũng là
lần đầu tiên nhìn thấy cú chuyển hướng trôi chảy như thế.
Anh ta tự nhủ, càng là vận động viên bơi lội nổi
bật, càng phải biết cách tán thưởng vẻ đẹp của đối thủ.
Có lý do như vậy, anh ta mong chờ khoảnh khắc Hạ
Trí quay vòng hết lần này đến lần khác.
Vòng loại của nhóm đầu tiên kết thúc, Hạ Trí tạm
thời xếp hạng nhất.
Cậu ngoi lên, Diệp Lân ném một cái khăn tới, vừa
khéo trùm lên đầu cậu.
Nắm đấm của Hạ Trí dộng một phát lên vai Diệp
Lân: "Này, anh thể hiện cho tốt vào. Đừng để bị loại trước khi vào được
bán kết đấy, cười vỡ bụng mất."
"Em đến trình độ nào, anh cũng chắc chắn sẽ
đuổi theo em đến trình độ đó."
Lượt thi của nhóm thứ hai, Diệp Lân bước lên bục
xuất phát.
Lúc hắn khom lưng vào tư thế chuẩn bị, bầu không
khí căng thẳng tỏa ra, hình như có gì đó khác biệt với lúc vòng loại 100m.
Hà Kình Phong đi tới cạnh Hạ Trí, hai người khoác
vai nhau, không biết đang trò chuyện gì.
"Này, thấy được sự lợi hại của tên Lục Trần
đó chưa?"
"Thấy rồi. Anh cũng bị nó vượt mặt."
"Mứt! Gì mà ông đây bị nó vượt mặt? Chung
kết còn chưa tới, ai thắng cuối cùng còn chưa biết đâu!"
"Ừ ừ ừ!" Hạ Trí gật đầu, sau đó bỗng
nhiên chú ý đến việc hình như Lục Trần đang nhìn họ.
Có điều đến khi cậu nhìn sang, đối phương lại rời
mắt.
"Em "ừ" cái gì? Còn "ừ"
qua loa thế?" Hà Kình Phong đẩy nhẹ Hạ Trí một phát.
Hạ Trí không đứng vững, suýt thì trượt ngã, Hà
Kình Phong kéo cậu lại.
"Vãi, em đừng để bị thương đấy! Nếu không
hội người hâm mộ của em sẽ giết anh mất!"
"Hội người hâm mộ? Em lấy đâu ra… hội người
hâm mộ?"
Hạ Trí ngẩng đầu mới phát hiện ra lớp họ làm cho
cậu một tấm biểu ngữ – Hạ Trí siêu nhân dưới nước.
Còn cả bọn Phan Phân Phân, Lý Vân Dao cực kỳ kích
động, Sầm Khanh Miễn cũng ngồi bên cạnh.
"Siêu nhân dưới nước? Nếu chung kết em không
cất cánh nổi thì mất mặt lắm đấy."
Hà Kình Phong lại đẩy cậu một phát, ai dè Hạ Trí
vẫn chưa đứng vững, lại suýt trượt ngã.
Lục Trần đối diện chau mày, ép mình quay mặt đi.
Lần đầu tiên Hạ Trí suýt ngã, anh ta vô thức siết
chặt khăn tắm, thậm chí còn lo cậu sẽ bị thương thật.
Sâu thẳm trong lòng anh ta mong đợi, lúc đọ sức
thật sự với Hạ Trí, có phải cậu có thể mang cho mình động lực khác biệt hay
không.
Diệp Lân vừa xuất phát, Hạ Trí bèn nhìn về phía
hắn.
Lục Trần phát hiện ra, dáng vẻ Hạ Trí dõi theo
Diệp Lân giống y hệt Diệp Lân đứng trên bờ dõi theo Hạ Trí trước đây.
Giây phút đó, Lục Trần đột nhiên vỡ lẽ, Diệp Lân
và Hạ Trí là đối thủ công nhận lẫn nhau, mọi người khác đều chỉ là phông nền.
Nhưng nếu tôi thắng hai người thì sao?
"Hạ Trí, chỉ là cuộc thi thành phố mà thôi,
báo chí đến đông hơn hẳn tưởng tượng." Hà Kình Phong nói.
Hạ Trí đảo mắt qua khán đài, có phóng viên tạp
chí thể thao chuyên nghiệp, cũng có cả đài truyền hình.
Thế mà Nhậm Phi của "Tuần san Thể thao Thanh
niên" cũng ở đó, bên cạnh là Tiêu Bân.
Nhậm Phi và Tiêu Bân đều nhìn chằm chằm vào bục
xuất phát không rời mắt, Tiêu Bân giơ máy ảnh, rất tập trung.
"Lão Hà, bồ cũ của anh đang nhìn anh trên
khán đài kìa.
"… Anh nghe nói em làm bạn cùng phòng với
Diệp Lân, vậy nên mới đi theo anh ta, lây cả cái thói cạnh khóe bới lông tìm
vết này à?" Hà Kình Phong nghiến răng nói.
"Em đang cổ vũ anh tiến bộ mà."
"Đông phóng viên báo chí thế này, em nghĩ
chỉ là để nhìn Diệp Lân trở lại à?" Hà Kình Phong hỏi.
"Em biết. Mục tiêu đích thực của họ là Lục
Trần về nước."
"Gián đất bọn mình không thể thua rùa biển
hải ngoại được."
Hạ Trí sửng sốt, ngược lại là thành viên đội bơi
đại học Bách Khoa đi qua từ sau lưng Hà Kình Phong nghe thấy phì cười.
Diệp Lân giành được hạng nhất trong vòng loại
nhóm này mà chẳng cần nghi ngờ, nhưng so với thành tích của Hạ Trí thì kém 0,4
giây, tạm thời xếp hạng nhì.
Tiếp theo là nhóm của Hà Kình Phong, y vỗ vai Hạ
Trí rồi lên sàn. Tên này phát huy rất khá, có thể là vì Tiêu Bân đang theo dõi
trên khán đài thật, tên này để ý đến sĩ diện nhất, thế mà bơi nhanh hơn cả Hạ
Trí, tạm thời xếp hạng nhất nhóm.
Diệp Lân và Hạ Trí đều mặc áo khoác, trên đầu
trùm cùng một chiếc khăn tắm cỡ lớn, ngay cả Trần Gia Nhuận đi ngang qua cũng
không nhịn được hỏi: "Hai người đang phơi khăn bằng đầu à?"
"Nếu mày ghen tị, thì có thể đi tìm A Ly."
Diệp Lân cười nói.
"A Ly chẳng thèm ấu trĩ như hai người."
Trần Gia Nhuận vừa dứt lời, Hạ Trí bèn ra khỏi
khăn tắm, mất người đỡ, khăn tắm trượt từ bên này xuống, may mà Diệp Lân túm
được.
"Ơ, sao thế?"
"Không muốn ngốc cùng anh." Hạ Trí đáp.
"Đừng để ý đến ánh mắt của người ngoài thế
mà."
Dứt lời, Diệp Lân lại trùm khăn tắm lên, bao phủ
đầu của hai người, giây phút đó chẳng ai nhìn thấy họ, Diệp Lân bỗng túm cằm Hạ
Trí, ép cậu lại gần mình, lưỡi hắn bỗng thò ra móc mạnh.
Hạ Trí hoàn toàn không ngờ trước, cộng thêm trên
đầu trùm khăn không biết phương hướng, suýt thì tông phải người bên cạnh.
"Hai đứa đừng nghịch nữa!"
Nhân viên cuộc thi vừa nhắc nhở, vừa giật mất
khăn của họ.
Hạ Trí cảm nhận được khăn tắm lướt qua đỉnh đầu
mình, tóc bị kéo lên, ánh đèn rực rỡ sắp chiếu vào.
Diệp Lân mút cậu thật mạnh, dường như máu vốn đổ
về tim đều xông tới lưỡi, sắp bị Diệp Lân cướp mất.
Nhưng Hạ Trí không muốn chống cự, cậu thờ ơ với
việc bị người khác nhìn thấy, thờ ơ với ánh mắt kinh ngạc của người đời, lúc
cậu muốn cắn lại Diệp Lân, đối phương lại đẩy lưỡi cậu, rút ra ngoài.
Khăn tắm bị kéo xuống, thứ chú nhân viên nhìn
thấy là Diệp Lân cười nhìn Hạ Trí.
"Diệp Lân, cháu cũng là tuyển thủ có kinh
nghiệm, sao lại thích nghịch thế? Đang phơi khăn bằng đầu à? Hai cháu phải cẩn
thận, nếu ngã hoặc bị thương, sao mà thi đấu tiếp được?"
"Chú nói đúng, bọn cháu chỉ bốc đồng thôi,
sau này không làm thế nữa."
Hạ Trí thầm hừ trong lòng, sau này không thế nữa cái quần què.
Comments
Post a Comment