Chương 81: Cái chết của Chim Cổ Đỏ
Khi Giang Ly tỉnh dậy, trời vừa mới chập tối.
Được ngủ đầy đủ và cuộc ân ái sung sướng mê hồn giúp đầu óc cậu chuyển động trở lại, cậu nhớ ra lúc NPC đọc quy tắc, hắn từng yêu cầu Chim Sẻ phải giết Chim Cổ Đỏ trước khi trời sáng... Cậu ngồi dậy chậm rãi, dằn cảm giác khó chịu phía sau, đứng dậy đi về phía xác Tiết Minh Đường.
Tiết Minh Đường từng tự bộc lộ thân phận, bảo anh ta là Chim Sẻ, nhưng thế thật ư?
Hoàn cảnh của hai người họ đã đủ khó khăn rồi, Giang Ly không muốn để lại bất cứ mối hoạ ngầm nào nữa, vì thế cậu cố nhịn cảm giác khó chịu về cả thể xác và tinh thần, lùng sục trên thi thể Tiết Minh Đường. Chẳng mấy chốc, cậu tìm thấy thẻ thân phận của anh ta trong túi ẩn ở ngực.
Cậu mở phong bì, bên dưới chú chim nhỏ màu đen, dang cánh chực bay trên tờ giấy đúng là hai chữ "Chim Sẻ", anh ta là Chim Sẻ thật. Giang Ly không khỏi thở phào nhẹ nhõm, họ đã giết Chim Sẻ, thế cũng có nghĩa rằng đối với cậu và Ân Ngộ mà nói, thời gian an toàn đã được vạch sẵn đến sáng mai khi phiên toà bắt đầu – vì sẽ không có Chim Sẻ thứ hai đến giết Chim Cổ Đỏ nữa.
Sau đó, cậu lật thẻ thân phận, trên mặt sau tấm thẻ bị cậu siết chặt viết rõ nhiệm vụ Chim Sẻ phải hoàn thành một cách rõ ràng – giết Chim Cổ Đỏ. Một nhiệm vụ mà đối với bây giờ, không thể và cũng không được hoàn thành.
Là một người đàn ông, bất kể đứng ở vị trí nào trong mối quan hệ của cậu với Ân Ngộ, Giang Ly cũng không thể bó tay, trơ mắt nhìn người yêu của mình bị giết. Cậu nghĩ thầm: Chưa kể sẽ không có Chim Sẻ đến hoàn thành nhiệm vụ giết Chim Cổ Đỏ nữa, cho dù có, chỉ cần mình còn sống, muốn giết Chim Cổ Đỏ thì phải bước qua xác mình đã.
— Mình như dần dần mất hết tất cả trong trò chơi này, Ân Ngộ là thứ duy nhất còn lại của mình, tuyệt đối không thể đánh mất được.
Có điều tình hình hiện tại đối với họ mà nói đúng là bất lợi – ngoài cậu ra, tất cả mọi người đều đang mong chờ cái chết của Chim Cổ Đỏ.
Cậu ép mình bình tĩnh cân nhắc cách phá giải cục diện, cậu biết rất rõ giết ngược hung thủ Chim Sẻ không có nghĩa là trò chơi kết thúc, cùng với thời gian xét xử dần dần đến gần, cậu càng tỉnh táo nhận thức được trò chơi này chỉ vừa mới bắt đầu.
Cậu quan sát thi thể của Tiết Minh Đường, bắt đầu cân nhắc một vấn đề: Mọi động vật trong bài đồng dao này có thể chia làm hai loại lớn, kẻ tạo thành vụ án và kẻ đứng nhìn. Chim Cổ Đỏ, Ruồi và Chim Sẻ hoàn thành một vụ mưu sát, đồng thời tạo thành chính vụ án. Còn những người khác là kẻ tham gia sự việc một cách bị động, cũng có thể gọi đơn giản là người xem.
Đám người xem này không hề quan tâm đến vụ mưu sát, họ chỉ cần vụ mưu sát này cung cấp cho họ một cái xác, để mở màn cho cuộc vui chơi tiếp theo của họ. Phải, không liên quan đến sự thật và chân tướng, cũng chẳng ai quan tâm đến nạn nhân, toàn bộ ý nghĩa của việc họ tồn tại trong trò chơi này chính là để tạo thành một đám tang hoành tráng.
Họ chịu trách nhiệm cung cấp toàn bộ nỗi đau buồn, thương xót và nước mắt trong đám tang này. Giống như trong bài đồng dao miêu tả, cái chết được phác hoạ qua rất nhẹ nhàng, chân tướng của vụ mưu sát như đã trở thành việc không quan trọng, không được chú ý nhất trong cuộc phán quyết này.
Thế thì có phải việc này có nghĩa là trong này có chỗ trống để hành động?
Giang Ly đột nhiên loé ra ý tưởng, cậu ngoái đầu tìm được tấm thẻ thân phận của Chim Cổ Đỏ trên người Ân Ngộ đang say giấc, sau đó nhét thẻ thân phận của Chim Sẻ lên người hắn, và đặt thẻ thân phận của nạn nhân Chim Cổ Đỏ vào túi ẩn của Tiết Minh Đường...
Đúng thế, trong cuộc vui đường cùng này, mọi kẻ bàng quan thờ ơ với chân tướng đều có thể coi là hung thủ giết người, nếu đã vậy, thế thì hãy để vụ mưu sát đảo ngược, tất cả mọi người cùng chào đón cuộc vui bắt nguồn từ cái chết đi.
Giang Ly ngồi trên bụng Ân Ngộ, khom lưng đánh thức người yêu đang say giấc nồng.
Một tay cậu chống trên người Ân Ngộ, đúng chỗ cậu đã nhét tấm thẻ thân phận "Chim Sẻ" – hành động này có nghĩa là thân phận của "Chim Cổ Đỏ" đã rời khỏi Ân Ngộ, khiến cậu được an ủi chút ít.
Trong ánh nhìn chăm chú của Giang Ly, Ân Ngộ bỗng hé mở mí mắt, để lộ cặp đồng tử đen láy sâu hút tựa vực thẳm ấy, ánh mắt trong trẻo mà tỉnh táo, không mang chút mơ màng vì ngủ lâu.
Thực ra trước khi Giang Ly đứng dậy, Ân Ngộ đã tỉnh rồi. Ác quỷ không nằm mơ, vì thế cũng không có cái gọi là giấc ngủ ngọt ngào, họ gần như không cần ngủ, đối với Ân Ngộ mà nói, mọi ý nghĩa của việc ngủ đều đến từ sự thoả mãn của việc được ôm Giang Ly.
Sau khi tỉnh dậy, Ân Ngộ không nhúc nhích, sau đó Giang Ly hành động, hắn càng không nhúc nhích.
Bây giờ, tất cả đều tiến triển lần lượt theo kế hoạch của hắn, nên hắn không định can thiệp vào diễn biến của phó bản này quá nhiều – trò chơi này có thể nói là được đo ni đóng giày cho Giang Ly.
Trong phó bản Mười người da đen nhỏ trước đó, thi thoảng Ân Ngộ sẽ cho Giang Ly một số lời khuyên, vỗ về cảm xúc của cậu, đều là vì không thể ở bên cậu mọi lúc, làm hắn ít nhiều có phần mềm lòng.
Nhưng bây giờ, Giang Ly ở ngay nơi mà hắn chạm tới được, dù vướng phải rắc rối to bằng trời, hắn cũng có thể san phẳng, vậy nên hắn bèn yên tâm để Giang Ly tự tìm tòi, tự xông pha.
— Nơi có ta, đều là nhà của em.
Đây là lần đầu tiên Giang Ly trải nghiệm cảnh người yêu tỉnh dậy bên cạnh mình, sau khi hé rèm mi, nguồn sáng thắp lên đốm sáng rải rác trong cặp đồng tử mắt đen láy ấy, cậu nhìn thấy bóng mình trong ánh sáng lốm đốm, sau đó bỗng đỏ mặt.
Ân Ngộ giả vờ bị đánh thức, hắn giơ tay sờ trán Giang Ly: "Vẫn ổn chứ?"
"... Ừm." Giang Ly đột ngột kéo bàn tay trước trán mình xuống siết trong tay, "Ân Ngộ, em có cách rồi..."
"Hả?"
Giang Ly lấy phong bì của Tiết Minh Đường từ trên người Ân Ngộ ra: "Trong phong bì này chỉ có thẻ thân phận và nhiệm vụ, nó nằm trong tay ai thì chính là thẻ thân phận của người đó." Cậu khom lưng, mũi gần như tỳ lên chóp mũi Ân Ngộ, "Trong tay chúng ta, thì là của chúng ta... Kể từ bây giờ, anh chính là Chim Sẻ."
"Ừ," Ân Ngộ dùng tay còn lại sờ lên má Giang Ly, nói khẽ, "... Anh nghe theo em hết."
Cuối cùng Giang Ly cũng nhận được lời hứa, toàn thân lập tức thả lỏng, cậu dụi má vào lòng bàn tay Ân Ngộ đặt bên mặt mình, lẩm bẩm: "Ân Ngộ, anh phải nhớ kỹ anh đã nhận lời em những gì..."
...
Ngày hôm sau, phiên toà bắt đầu đúng hẹn.
Giang Ly và Ân Ngộ kéo thi thể của Tiết Minh Đường đến toà án mô phỏng nằm bên cạnh phòng nghỉ, nơi này cung cấp địa điểm cho toà án loài chim để hoàn thành trò chơi méo mó này. Sau khi kéo thi thể ra chính giữa, hai người bèn lùi sang một bên đứng.
Ân Ngộ hơi ngước mắt, chạm phải một cặp mắt săm soi – ánh mắt
Chung Tư Niên nặng nề, một mực khoá chặt vào mọi cử động của Ân Ngộ. Nguyên nhân y theo dõi Ân Ngộ rất đơn giản, y cảm thấy người trước mặt bỗng không giống bạn thân đã tiếp xúc với y bốn năm trời, mặc dù vẫn là cùng một khuôn mặt, nhưng cảm giác khí chất khác hẳn, chỉ trong chớp mắt đã không giống cùng một người.
Cứ như một diễn viên có diễn xuất vượt trội, mặc dù cùng một bề ngoài, nhưng bên trong có thể bị phân biệt rạch ròi.
Chung Tư Niên vẫn luôn lặng lẽ quan sát Ân Ngộ và Giang Ly, từ khi họ bước vào phòng xử án, cho đến khi họ lôi thi thể ra chính giữa phòng xử án, thậm chí là khi hai người lùi sang một bên, vừa đứng im vừa nắm chặt hai tay... Y vẫn nhìn theo mãi, cho đến khi những người tham gia trò chơi khác lục tục bước vào phòng, NPC nối sau cùng, sau khi vào phòng thì đóng kín toàn bộ phòng xử án, y mới thu hồi ánh mắt.
Giang Ly hắng giọng, bước lên trước một bước, sau khi ánh mắt mọi người đều tập trung vào cậu, cậu nhìn xung quanh một vòng, nói khẽ: "Chúng tôi đã giết Chim Cổ Đỏ đúng hạn," cậu tạm dừng, chỉ vào thi thể của Tiết Minh Đường, "Có phải thế có nghĩa là trò chơi này có thể bắt đầu không?"
Lập tức có người hoài nghi: "Người chết là Chim Cổ Đỏ thật ư?"
"Thế bạn lục thẻ thân phận trên người anh ta mà xem, xác minh xem rốt cuộc anh ta có phải Chim Cổ Đỏ hay không?" Giang Ly cười khẩy.
"Trên thẻ thân phận không có đánh dấu thân phận, các người mà tráo thì bọn tôi cũng không biết!"
"Quan trọng không?" Giang Ly lạnh lùng nhìn về phía người lên tiếng,
"Nói cho cùng, rốt cuộc thứ các người mong đợi là cái chết của Chim Cổ Đỏ, hay là cái chết của ai đó trong chúng ta? Tôi bảo rồi, Chim Cổ Đỏ đã chết, trên thẻ nhiệm vụ của Chim Sẻ viết rõ ràng là giết Chim Cổ Đỏ. Chúng tôi sẽ không lấy thắng bại của trò chơi ra đùa, suy cho cùng thì ai cũng biết trong trò chơi này, thua có nghĩa là gì..."
Trong phó bản đồng dao kinh dị, kẻ thất bại chỉ có một kết cục – chết, vậy nên Chim Cổ Đỏ sẽ trở thành mục tiêu công kích chung trước, trong hoàn cảnh này, quả thật rất khó tin rằng có người bằng lòng hy sinh tính mạng của mình vì cái gọi là tình nghĩa, vì thế kẻ hoài nghi về việc này lập tức câm miệng.
Chẳng mấy chốc đã có người đứng ra hoà giải: "Nếu đã vậy, thế chúng ta bắt đầu đi!"
Theo lời bài đồng dao và lời nhắc trên thẻ nhiệm vụ, tất cả mọi người nhanh chóng hoạt động – họ cần hoàn thành một đám tang kỳ quái và méo mó, chuẩn bị áo liệm, cử hành nghi lễ, làm quan tại, hát thánh ca cho Chim Cổ Đỏ qua đời...
Trong quá trình này, hung thủ Chim Sẻ và nhân chứng Ruồi lãnh đạm đứng một bên, quan sát mọi việc xảy ra. Còn phiên toà thực tế là trò chơi chuẩn bị đám tang, tách biệt hoàn toàn những người tạo nên vụ án và những người khác.
Giang Ly siết chặt tay Ân Ngộ, ngoảnh đầu thì thầm với hắn: "Khung cảnh này quả thật quá kỳ quái, em nghĩ nhất định có việc gì chẳng lành sắp xảy ra..."
"Đừng sợ, Tiểu Ly." Ân Ngộ nắm lại tay Giang Ly, an ủi cậu không lời.
Chẳng mấy chốc mọi nghi lễ đã đi đến cuối, Giang Ly nhìn chằm chằm vào đám đông phía trước, trên mặt mỗi người đều có biểu cảm đau buồn khôn cùng, như thật lòng thương nhớ Chim Cổ Đỏ đã qua đời.
Khâu xét xử lên sàn cuối cùng, trong những tiếng thì thầm bàn tán, phiên toà mở màn – NPC ngồi ngay ngắn trên vị trí thẩm phán, điềm tĩnh vô cảm nhìn vở kịch náo nhiệt tràn đầy đau buồn bên dưới khán đài, sau khi tất cả xong xuôi, hắn thản nhiên sắp xếp nguyên cáo, bị cáo và bồi thẩm đoàn, bắt đầu khâu cuối cùng – xét xử.
"Thế, về vụ mưu sát này, các ngươi đã có kết luận chưa?"
"Rồi." Bên dưới đáp.
"Ai đã giết Chim Cổ Đỏ?"
"Tôi, tôi đã giết Chim Cổ Đỏ, dùng sắt đập vỡ gáy hắn." Ân Ngộ nói.
"Ai đã thấy hắn chết?"
"Tôi, tôi tận mắt nhìn thấy hắn chết..." Giang Ly nói.
"Ai đã lấy máu hắn?"
"Tôi, tôi đã rạch động mạch của hắn, lấy máu của hắn..."
"Ai may áo liệm cho hắn?"
"Tôi, tôi giật toàn bộ vải trong phòng, để làm áo liệm cho hắn..."
Comments
Post a Comment