Câu chuyện rất rất lâu sau này (3)
Một tuần sau, Ân Ngộ mệt lử chạy về nhà, rối rít xin lỗi Giang Ly: "Xin lỗi cục cưng, có việc vướng chân." Hắn vốn tưởng sẽ nhìn thấy nước mắt của Giang Ly, suy cho cùng thì trước kia mỗi lần hắn bỏ đi rồi xuất hiện lần nữa, Giang Ly đều không thiếu được phải khóc một trận. Tệ hơn thì phải chịu một phen oán giận. Nhưng nằm ngoài dự đoán, Giang Ly không khóc cũng chẳng làm ầm, cậu ngồi trên ghế sofa, nghe hết lời giải thích của Ân Ngộ một cách bình tĩnh khác thường. Giang Ly đanh mặt hỏi: "Bây giờ vấn đề đã giải quyết chưa?" Ân Ngộ ngồi xổm trước mặt cậu, xoa mái tóc mềm mại của cậu: "Rồi, sau này Tiểu Ly nhà chúng ta sẽ không cần phải lo nữa." Giang Ly gật đầu, tạm dừng rồi nói: "Sau này anh lại chẳng nói chẳng rằng bỏ đi lâu thế nữa, em sẽ giận thật đấy." Ân Ngộ lập tức thở phào nhẹ nhõm, dỗ dành Giang Ly mãi, rốt cuộc cũng nhận được một nụ cười. Hắn tưởng chuyện này sẽ trôi qua như thế, lúc này hắn như hoàn toàn không nhớ ra có mộ...