Posts

Showing posts with the label Kết cục khi bị ác quỷ vừa gặp đã yêu

Câu chuyện rất rất lâu sau này (3)

Một tuần sau, Ân Ngộ mệt lử chạy về nhà, rối rít xin lỗi Giang Ly: "Xin lỗi cục cưng, có việc vướng chân." Hắn vốn tưởng sẽ nhìn thấy nước mắt của Giang Ly, suy cho cùng thì trước kia mỗi lần hắn bỏ đi rồi xuất hiện lần nữa, Giang Ly đều không thiếu được phải khóc một trận. Tệ hơn thì phải chịu một phen oán giận. Nhưng nằm ngoài dự đoán, Giang Ly không khóc cũng chẳng làm ầm, cậu ngồi trên ghế sofa, nghe hết lời giải thích của Ân Ngộ một cách bình tĩnh khác thường. Giang Ly đanh mặt hỏi: "Bây giờ vấn đề đã giải quyết chưa?" Ân Ngộ ngồi xổm trước mặt cậu, xoa mái tóc mềm mại của cậu: "Rồi, sau này Tiểu Ly nhà chúng ta sẽ không cần phải lo nữa." Giang Ly gật đầu, tạm dừng rồi nói: "Sau này anh lại chẳng nói chẳng rằng bỏ đi lâu thế nữa, em sẽ giận thật đấy." Ân Ngộ lập tức thở phào nhẹ nhõm, dỗ dành Giang Ly mãi, rốt cuộc cũng nhận được một nụ cười. Hắn tưởng chuyện này sẽ trôi qua như thế, lúc này hắn như hoàn toàn không nhớ ra có mộ...

Câu chuyện rất rất lâu sau này (2)

Trong ảnh, Giang Ly ôm nhẫn trong tay, khóc sướt mướt, Ân Ngộ ôm hờ cậu an ủi, chẳng biết chụp tấm ảnh này kiểu gì. "Sao lại chọn tấm ảnh này!" Giang Ly nghĩ, cậu chẳng tin Ân Ngộ chỉ chụp một bức này, theo hiểu biết của cậu về Ân Ngộ, nhất định hắn cố tình chọn tấm này, người đàn ông đó xấu tính thích nhìn cậu khóc. Âm thầm ghi thù Ân Ngộ, Giang Ly chuyển sự tập trung về, ngắm Ân Ngộ với vẻ mặt dịu dàng trong ảnh, khoé môi cậu vô thức cong lên, nở nụ cười mỉm. Cảm giác hạnh phúc ngày hôm ấy sâu đậm quá mức, dù đã cách nhiều năm, cậu vẫn nhớ lại được nỗi thoả mãn và yên tâm trong lòng lúc ấy một cách rõ ràng thông qua bức ảnh. Sau khi thoát khỏi luân hồi, Ân Ngộ đặc biệt mang chiếc nhẫn này về, được Giang Ly cất giữ như báu vật. Ngần ấy năm qua, quà Ân Ngộ tặng Giang Ly nhiều không đếm xuể, không ít thứ đắt đỏ hơn chiếc nhẫn này, đồ có ý nghĩa tượng trưng như nhẫn, sau này Ân Ngộ cũng từng tặng không ít, nhưng Giang Ly vẫn thích chiếc này nhất. Có lẽ chính là vì n...

Câu chuyện rất rất lâu sau này (1)

Tóm lại là rất rất lâu sau này. Một buổi chiều tẻ nhạt, Giang Ly nằm ngửa trên ghế sofa, cầm máy điện tử to bằng lòng bàn tay, tập trung chơi điện tử, tay cầm bị ấn kêu vang, ánh sáng biến hóa trong màn hình rọi lên khuôn mặt trắng nõn của cậu, đẹp khác thường. Lần đầu tiên Giang Bách đi ngang qua, đặt một đĩa hoa quả đã cắt sẵn cho cậu lên bàn cà phê. Lần thứ hai đi ngang qua, bổ sung thêm đồ ăn vặt. Lần thứ ba đi ngang qua... Giang Bách ôm mấy cuốn sổ dày cộp đi thẳng đến thư phòng đằng sau Giang Ly, lần này chẳng cho thêm cậu thứ gì. Giang Ly kết thúc một ván, đặt máy điện tử xuống ngước mắt lên, tình cờ nhìn thấy mấy cuốn sổ dày cộp trong lòng Giang Bách, cậu lập tức nheo mắt - trước kia để giết thời gian, Giang Ly đã lật tung cả nhà, thậm chí cậu có thể vỗ ngực nói rằng, trong cái nhà này chẳng có thứ gì cậu chưa từng nhìn thấy, ngoại trừ mấy cuốn sổ trong ngực Giang Bách. Cậu cất tiếng gọi Giang Bách đứng lại: "Đợi đã, trong lòng em ôm cái gì đấy?" Giang B...

Trò đùa vô trách nhiệm (2)

Mặt trời mọc đằng đông, khảm toà nhà trơ trọi trên vách núi trong quầng sáng dịu dàng, trong căn phòng của chủ nhân dinh thự nằm ở tầng thượng căn nhà, chùm sáng ấm áp bị lá cây ngoài cửa sổ đánh vỡ vụn, vẫn bướng bỉnh xuyên qua cửa sổ, ôm lấy người đang chìm trong giấc mơ ngọt ngào giữa chăn đệm mềm mại. Cho tới khi đốm nắng vỡ vụn vẩy lên mí mắt, ngài Ân mới uể oải mở mắt, cánh tay duỗi ra tự nhiên, sau đó mò sang bên cạnh, sáng sớm thế này, đáng lẽ nên ôm phu nhân mềm mại vào lòng, giải khuây cho đã, tuy nhiên lần này lại trống không. Dạo này, sáng nào Giang Ly cũng ngủ tối tăm mặt mũi, sau đó uể oải hé mi mắt trong màn trêu chọc quấy rối của Ân Ngộ... Ân Ngộ ngồi bật dậy, vén tung chăn mềm rối bù, lần này hắn tìm thấy một cục cuộn tròn ở gần eo mình, chính giữa chiếc giường. --- Bé con loài người mềm mại, trắng ngần, yếu đuối. Vì bị chôn vào chăn, gương mặt phúng phính bị ngạt đỏ bừng, đang kéo một góc áo ngủ của Ân Ngộ, ngủ ngon lành. Ân Ngộ nhếch lông mày, hắn sinh ra đ...

Trò đùa vô trách nhiệm (1)

Đối với những sự tồn tại vĩnh hằng mà nói, mặc dù thời gian không có ý nghĩa, nhưng vẫn cần phải giết cho vơi. Trải qua vụ cá cược tốn mất hàng trăm năm ấy, thời gian lặng lẽ chia cắt Giang Ly với những mối lưu luyến vốn có trên thế gian. Cậu tỉnh dậy, thế gian này trải qua hàng trăm năm, đã biến thành dáng vẻ hoàn toàn xa lạ. Ân Ngộ và em trai Giang Bách, cùng với toà biệt thự sừng sững trên sườn núi, dường như đã trở thành mối liên hệ duy nhất của cậu với thế giới này. Cảm giác mất mát này khiến Giang Ly tạm thời mất hứng thú trở về thế giới trong hoàn cảnh Ân Ngộ buông tay, không ràng buộc và cấm đoán cậu bất cứ điều gì. Ngày nào cậu cũng rảnh rỗi ngồi trong biệt thự, phí hoài thời gian. Ban đầu gắn bó keo sơn mặn nồng với ngài Ân nên không thấy chán ngấy, nhưng vài tháng sau, Giang Ly không chịu nổi nữa. Cậu bắt đầu kiếm việc giết thời gian trong biệt thự. Nếu nói nơi hấp dẫn cậu nhất trong toà biệt thự này, chắc chắn là phòng sách khổng lồ của Ân Ngộ, trước kia để tránh ...

Chương 84: Cái chết của Chim Cổ Đỏ

Thời gian kết thúc mà NPC cho là mười hai giờ đêm hôm ấy. Cuộc chạy trốn này bắt đầu từ sáng sớm, có điều đến chiều Giang Ly đã cạn kiệt sức lực, Ân Ngộ thì bị thương nặng, hôn mê, may mắn là ba người còn sống sót đều là nữ sinh, không sốt sắng như nam sinh, họ đến rất chậm, và bị cánh cửa khép chặt chặn bên ngoài thành công. Đương nhiên, không phải họ không có cách và lối khác để vào phòng, nhưng họ cũng phải cân nhắc, suy cho cùng thì tám người hợp tác lúc trước đều không thể giết được Giang Ly và Ân Ngộ, thi thể của những kẻ dũng cảm dám thử ấy vẫn còn la liệt ngoài hành lang, bào mòn lòng can đảm và nỗi thôi thúc của họ. Gần chập tối, Giang Ly nghe thấy tiếng khóc yếu ớt của con gái vọng tới từ cửa. Cô ấy vừa khóc vừa cầu xin bên ngoài, bảo rằng xin lỗi, bảo muốn sống sót, thật lòng muốn sống sót. Sau khi xác nhận chỉ số vũ lực không thắng được Giang Ly và Ân Ngộ, các cô gái quả quyết đổi sang chính sách mềm mỏng, họ liên tục đứng ngoài cửa thuyết phục Giang Ly không ngừng, chủ đề ...

Chương 83: Cái chết của Chim Cổ Đỏ

Điều đáng mừng duy nhất là mặc dù đông kẻ chặn đường họ, nhưng không phải tất cả mọi người... Hình như có khả năng còn một cuộc chiến nữa. Trạng thái giằng co không kéo dài quá lâu, Giang Ly không nhớ rõ thân phận của cậu trai ra tay đầu tiên, nhưng họ lập tức tiến vào cuộc chiến dữ dội. Gậy gộc không có mắt, Giang Ly phải tập trung cả thể xác và tinh thần mới tạm giữ được con đường sống trong cuộc ẩu đả, vì thế cậu không chú ý Ân Ngộ rời khỏi tầm nhìn của mình từ khi nào... cùng với phần lớn những kẻ khác, tách ra khỏi cậu. Đến khi Giang Ly thấy cuộc tấn công giảm bớt, từ đó chú ý đến việc ở đây chỉ có ba người đối đầu với cậu, cậu đã không tìm được hướng đi của Ân Ngộ nữa. Ân Ngộ dẫn đi ít nhất năm người... Nhận thức này khiến ruột gan cậu quặn thắt, cậu sốt sắng muốn lao đi gặp Ân Ngộ, nhưng ba kẻ trước mặt lại chặn cứng đường đi của cậu. Giang Ly siết con dao trong tay, tự nhủ mình tuyệt đối không được mềm lòng nữa. Bên kia, Ân Ngộ bị năm người bao vây, nhưng hắn chẳng có chút dấu ...

Chương 82: Cái chết của Chim Cổ Đỏ

"Thế thì, hãy nói cho ta biết, bằng chứng của phiên toà này có đầy đủ không, suy đoán có chính xác không?" NPC cười, hỏi gặng, "Tội danh của Chim Sẻ có được thành lập không?" "Thành lập!!!" Bên dưới khán đài kêu to. Ngay sau đó, NPC bỗng ngừng cười: "Thành lập? Không, không thành lập." Trái tim Giang Ly bỗng dừng một nhịp, cậu nhìn vẻ mặt như cười như không của NPC, thấp thỏm vô cùng. Rốt cuộc NPC trước mắt muốn làm gì. Giang Ly không kìm được bắt đầu nghĩ lại toàn bộ kế hoạch, cậu tự hỏi mình: Chỗ nào chưa làm ổn thoả ư? Rốt cuộc là chỗ nào bị sơ hở? NPC hắng giọng, chất giọng dễ nghe mang ý cười: "Ta nói, không phải các ngươi không biết đấy chứ? Dù là trong thế giới bình thường của các ngươi, chưa tìm được thi thể, cũng là chưa thể định tội, chưa thể tuyên án, thậm chí có thể nói rằng, không có thi thể thì không thể khởi tố. Các ngươi ở đây nói chắc như đinh đóng cột rằng các ngươi cho rằng Chim Sẻ có tội, nhưng thậm chí ta còn không nhìn ...