Chương 80: Tao sẽ ngồi ở ghế khán đài cổ vũ cho mày

"Hai đứa nó đang ở đâu?"

"Chắc là xông tới chỗ quản lý ký túc yêu cầu đổi phòng rồi. Tao đoán là chẳng có gì đâu, nghe nói trong toà nhà này kín chỗ rồi. Hai đứa nó "nổi tiếng" cả ký túc chúng ta, ai mà chịu đổi giường với chúng nó chứ."

Hạ Trí liếc nhìn đống đổ nát ấy, bèn lấy cốc đi vệ sinh.

"Ế, Hạ Trí, mày không lo ngộ nhỡ nửa đêm Lư Hạo và Liêu Kiệt bắt đầu đánh nhau à?"

"Chất lượng giấc ngủ của tao vẫn ổn. Chỉ cần giường không sập, tao vẫn ngủ được."

"Đỉnh, không hổ là anh giai tao." Sầm Khanh Miễn giơ ngón cái với Hạ Trí.

Hơn chín giờ tối, Lư Hạo quay về, mặt sầm sì, chẳng nói chẳng rằng trèo lên giường mình.

Vì ngày hôm sau còn hẹn Diệp Lân và Trần Gia Nhuận đi huấn luyện, Hạ Trí đã say giấc từ lâu.

Sầm Khanh Miễn vốn đang chơi điện thoại, Lư Hạo vừa vào, cậu bèn căng thẳng ấn tắt.

Còn chưa đến thời gian ngủ mà Lư Hạo quy định, nó mở đèn lên, Sầm Khanh Miễn liếc nhìn Hạ Trí, thấy cậu vẫn ngủ say, bèn mặc kệ Lư Hạo.

Ai dè nửa tiếng sau, Liêu Kiệt trở về, nó dùng chìa khoá mở cửa, không ngờ vậy mà Lư Hạo lại khoá cửa từ bên trong.

Lư Hạo ra vẻ chẳng xảy ra việc gì, đeo bịt tai, bò lên giường, chẳng có vẻ gì là định mở cửa hộ.

Sầm Khanh Miễn chợt có linh cảm không lành.

Chỉ nghe thấy một tiếng đập cửa, tiếng gào của Liêu Kiệt vang lên: "Lư Hạo!! Thằng nhãi này mở cửa ra cho tao! Còn không mở, có tin ông đây đạp văng cửa không!"

Lư Hạo tiếp tục nằm trên giường, chẳng nhúc nhích.

Sầm Khanh Miễn kiên nhẫn nói: "Ờm… Lư Hạo, tôi đi mở cửa nhé. Ngộ nhỡ Liêu Kiệt đạp văng cửa thật, ký túc chúng ta sẽ lừng danh thiên hạ mất."

Lư Hạo chẳng phản ứng chút nào.

Sầm Khanh Miễn liếc nhìn Hạ Trí, biết mai cậu phải tập luyện, cần nghỉ ngơi tử tế, bèn hét lên: "Liêu Kiệt, cậu đừng đạp cửa! Tôi ra mở đây!"

Sầm Khanh Miễn bò xuống, mở khoá cửa, bèn trông thấy mặt Liêu Kiệt đen xì như nửa đêm giơ tay không thấy ngón, nó lách qua Sầm Khanh Miễn vào phòng, ồn ào với Lư Hạo: "Mày xuống đây cho ông!"

Lư Hạo ngoảnh mặt, lạnh lùng nói một câu: "Không phải mày nói ngay trước mặt quản lý ký túc là "ký túc xá đâu phải của một mình Lư Hạo, dựa vào cái gì mà phải nghe theo nó" ư? Vậy ký túc cũng đâu phải của một mình mày, gọi tao xuống thì tao phải xuống?"

Sầm Khanh Miễn vỗ vai Liêu Kiệt: "Người anh em, bỏ qua đi. Khó khăn lắm mới được một cuối tuần, mọi người hoà thuận đi. Hơn nữa… đánh thức các anh em khác trong ký túc thì không hay đâu."

Hai đứa nó không biết Hạ Trí ghê gớm cỡ nào, đến lúc biết thì muộn rồi!

"Khỏi cần mày lo! Lên chơi điện thoại của mày đi!"

Nói xong, Liêu Kiệt bèn trèo lên ổ của Lư Hạo, rất có khí thế không đánh Lư Hạo một trận thì không thôi.

"Liêu Kiệt! Mọi người đều là con trai, đừng vì chút chuyện nhỏ mà đánh nhau!" Sầm Khanh Miễn kéo Liêu Kiệt lại.

"Thằng này mách lẻo quản lý ký túc tịch thu guitar của tao!"

Liêu Kiệt ngoái đầu lại, mắt đỏ hoe.

Sầm Khanh Miễn ngây ra, Liêu Kiệt thi thoảng sẽ gảy một hai bài trong ký túc, nhưng tuyệt đối không phải lúc mọi người ngủ nghỉ, cái kiểu thử âm thử tay, Sầm Khanh Miễn và Hạ Trí còn bảo thấy Liêu Kiệt gảy rất hay.

Nhưng việc này theo Lư Hạo thấy lại là rảnh háng, hơn nữa Liêu Kiệt vừa gảy guitar, Lư Hạo bèn bảo làm ồn nó học tập nghỉ ngơi. Liêu Kiệt chính là ngứa mắt điểm này ở Lư Hạo, cứ đòi gảy lúc nó ở trong phòng.

Hai người đều không muốn nhượng bộ, ngòi lửa bèn được vùi xuống.

Nếu đúng là vì Lư Hạo mà Liêu Kiệt mất guitar, vậy trận đánh này không phải thứ mà Sầm Khanh Miễn có thể can ngăn được.

Cậu ta im lặng buông tay, chuyện giữa đàn ông có lẽ vẫn phải giải quyết bằng nắm đấm.

Ai dè Sầm Khanh Miễn còn chưa về giường mình, Lư Hạo đã muốn "đánh đòn phủ đầu", vậy mà lấy đèn kẹp ở đầu giường mình xuống, đập mạnh lên đầu Liêu Kiệt.

Liêu Kiệt phản ứng rất nhanh, giơ tay hất một cái, chiếc đèn đó bèn đập thẳng lên đầu Sầm Khanh Miễn bên cạnh.

"Á!!"

Chụp đèn vỡ lìa, cứa rách một vết ở thái dương Sầm Khanh Miễn, máu lập tức rỉ ra.

Lư Hạo ngồi dậy, Liêu Kiệt xuống khỏi thang, vội vàng đi xem Sầm Khanh Miễn ra sao.

"Lư Hạo, mày có phải đàn ông hay không! Muốn đánh nhau thì dùng nắm đấm, mẹ kiếp mày lấy đèn đánh lén là thế nào!"

Liêu Kiệt gào lên, trong phòng ký túc này Lư Hạo mang tố chất thần kinh nặng nề, Hạ Trí lại thường xuyên không ở phòng, hơi hướng độc lập một mình, chỉ có Sầm Khanh Miễn có thể bắt chuyện với Liêu Kiệt, còn có thể nói về âm nhạc.

"Liên quan gì đến tao? Đèn là của tao, nhưng Sầm Khanh Miễn là do mày đập!"

Lúc này, Hạ Trí tung phắt chăn ra ngồi dậy, thấy thái dương rỉ máu của Sầm Khanh Miễn, cậu trợn mắt trừng Lư Hạo đối diện.

Khí thế nghiền nát tuyệt đối, Lư Hạo ngây người tại chỗ, hơi há miệng chẳng thốt ra nổi câu nào.

"Ai đánh Sầm Khanh Miễn!!" Hạ Trí hạ thấp giọng, trong ánh mắt đầy vẻ muốn giết người.

Lư Hạo lập tức chỉ vào Liêu Kiệt: "Nó…"

"Rõ ràng là mày ném cái đèn đó!"

Hạ Trí quay người lại, trèo từ trên giường xuống, đi đến trước mặt Sầm Khanh Miễn, ngón tay cậu gạt tóc mái của cậu ta, vết thương đó hơi sâu.

"Không… không sao cả… có tý sẹo nhìn đàn ông hơn…"

"Đến phòng y tế."

Trong ký túc không chuẩn bị hòm thuốc, khử trùng cho Sầm Khanh Miễn cũng khó, Hạ Trí túm vai cậu ta dẫn ra ngoài.

"Hai đứa chúng mày, trước khi tao về dọn sạch chỗ rác dưới đất cho tao. Nếu còn gây sự trong phòng, một là cút, hai là chết."

Ánh mắt của Hạ Trí quét ngang, khiến Lư Hạo và Liêu Kiệt ngây người tại chỗ, chẳng lắp bắp nổi lấy một chữ.

Hạ Trí lót khăn giấy trên lông mày Sầm Khanh Miễn, như thế máu chảy xuống sẽ không lọt vào mắt.

"Chúng nó muốn đánh nhau, sao mày không gọi tao dậy?" Hạ Trí lạnh lùng cất tiếng.

"Không phải mai mày còn huấn luyện à? Tao muốn mày ngủ thêm."

Hạ Trí không nói nữa, đi gặp Bibi, cậu bơi dưới nước rất lâu nên đã mất không ít thể lực, vậy nên vừa về là thấy mệt ngay. Lúc Liêu Kiệt đập cửa, cậu có nhận ra, có điều mệt nên không dậy.

"Có phải mày áy náy không?" Sầm Khanh Miễn cười hỏi.

"Tao áy náy cái củ cải gì."

"Từ bé đến lớn, từ mẫu giáo đến cấp ba, ngoại trừ lúc tiêm tao bị đau, trên người tao chẳng có lấy một vết sẹo. Kết quả lên đại học, tao còn ở chung một phòng với mày, bị đập vỡ đầu chảy máu."

"Mày thế này thì vỡ đầu chảy máu qué gì. Chờ lành sẹo, bóc vảy, lại trông như trứng gà luộc ngay."

Sầm Khanh Miễn phì cười.

"Hạ Trí à, mày bảo xem tại sao ký túc của chúng ta lại khăng khăng có hai tên oan gia Lư Hạo và Liêu Kiệt này?"

"Xui xẻo." Hạ Trí nói.

"Tao lại không cho là vậy. Mặc dù hồi bé chúng ta bảo phải làm anh em cả đời. Thiếu một năm, một tháng, một ngày…"

"Một giờ, một phút… đều không phải cả đời." Hạ Trí lầm bầm.

"Thế nhưng, cũng có một người khác muốn nhìn thấy mày mọi lúc. Tao biết tại sao mày không chịu ở cùng phòng với Diệp Lân, vì nếu con người ở gần nhau quá, sẽ dễ nhìn thấy được khuyết điểm của đối phương. Càng gần, khuyết điểm này sẽ càng bị phóng đại vô hạn, thậm chí che lấp hết mọi ưu điểm. Mày muốn giữ lại chút không gian với Diệp Lân, tránh cho chán ghét lẫn nhau."

"Mày còn muốn tao dẫn mày đến phòng y tế không?" Hạ Trí cố tình dúi đầu Sầm Khanh Miễn một cái.

"Muốn chứ. Hồi bé tao sốt hay cảm, không phải đều là mày dẫn tao đến phòng y tế à? Mày xem, hai chúng ta từ lồng ấp ở bệnh viện, đến mầm non, tiểu học đều ở bên nhau, cấp hai cấp ba cũng không tách ra, ngay cả đại học mày cũng đi theo bước chân tao!"

""Ngay cả đại học mày cũng đi theo bước chân tao" là thế nào?"

"Ha ha ha, ý tao là… tao với mày mười tám năm rồi mà chưa chán nhau, mày còn muốn theo tao "sớm chiều vĩnh cửu", chẳng cần quan tâm ở bên Diệp Lân "mọi lúc". Tao chỉ là thấu hiểu mày ủng hộ mày mà thôi, anh ấy mới là sức mạnh tiến bước của mày."

Sầm Khanh Miễn ngẩng đầu lên, Hạ Trí mơ hồ nhớ tới dáng vẻ hồi nhỏ của cậu, khuôn mặt trắng nõn, cặp mắt to, hàng lông mi còn xinh đẹp hơn cả con gái. Nhìn thì có vẻ lần nào cũng là Hạ Trí vung nắm đấm bảo vệ cậu, nhưng ngược lại Sầm Khanh Miễn cũng đã lén làm rất nhiều chuyện để sửa chữa.

Đây là sự hiểu ngầm giữa họ.

"Vậy tao bảo anh Lân, nếu tao đến ở ký túc xá của họ, vậy mày cũng chuyển theo đi."

Sầm Khanh Miễn vui đến mức cười thành tiếng, còn dùng đầu gối húc Hạ Trí: "Mày coi tao là gì vậy? Nô tỳ gả theo của mày à! Tao không chuyện. Chỉ cần trong ký túc có một giường trống, sẽ có người nghĩ cách chuyển vào."

"Mày… không phải chứ?" Hạ Trí nheo mắt, "Tao thấy là mày muốn ở cùng Thư Dương, ghét bỏ tao vướng chỗ thì có."

"Tao sợ anh ta chuyển hướng sang mày, đến lúc đó người vỡ đầu chảy máu biến thành mày đó, vậy tao phải đau lòng chết mất."

Đến phòng y tế, y tá trông thấy trán Sầm Khanh Miễn, không kìm được thở dài.

"Nhìn đẹp trai thế này, lần này chưa biết chừng phải để lại sẹo rồi!"

Sầm Khanh Miễn lại rất bình tĩnh, cười nói: "Sau này ai mà bảo em là phe thần tượng nữa, em sẽ cho nó xem cái sẹo này, ông đây là phe thực lực!"

Hạ Trí đứng bên cạnh, thằng này rộng lượng thật, đã vỡ đầu thành ra thế này rồi mà vẫn nói đùa được.

Sầm Khanh Miễn ngửa đầu, y tá xử lý mảnh vỡ, khử trùng tiêu độc, không có thuốc tê nên cậu phải gồng nhịn hai phát khâu.

Hồi bé Hạ Trí ở bên cạnh, Sầm Khanh Miễn đi tiêm cũng nước mắt ròng ròng: "Hạ Trí, đau quá! Đau quá!"

Bây giờ, nỗi đau thế nào cậu cũng nhịn được, bởi họ đều đã trưởng thành.

Đi trên đường trở về ký túc xá, Hạ Trí cất tiếng: "Mai tao sẽ bảo Diệp Lân, tao sẽ chuyển đến chỗ anh ấy. Phòng anh ấy có một giường trống. Bảo anh ấy đừng hợp tác với Thư Dương nữa. Còn dám tính kế nữa, tao đá gãy chân anh ta."

"Ừm." Sầm Khanh Miễn đút tay vào túi, chợt dừng bước chân.

Hạ Trí ngoái đầu lại: "Sao thế? Y tá có cho mày thuốc tê đâu, cứ như thằng khờ vậy."

"Hạ Trí, người sát cánh với mày trong bể bơi không phải là tao."

Dưới đèn đường, biểu cảm của Sầm Khanh Miễn rất nghiêm túc, điều này khiến Hạ Trí vô cớ ưỡn thẳng lưng đón nhận ánh mắt của cậu.

"Nhưng tao sẽ ở trên ghế khán đài theo dõi mày. Giống như… giống như hồi nhỏ mày vẫn luôn dõi theo Diệp Lân, tao cũng sẽ dõi theo mày!"

Hạ Trí không nói gì, chỉ bước lên trước dùng sức ôm chầm lấy Sầm Khanh Miễn.

Mỗi ngày cậu đuổi theo Diệp Lân, Khanh Miễn đều ở bên cạnh cậu, nghe cậu kể tất cả về bơi lội, về Diệp Lân. Lúc không có tiền tiêu vặt, là Khanh Miễn dùng đủ cách thu thập vé bơi và quần bơi kính bơi cho cậu.

Ai bảo người sát cánh với cậu trong bể bơi không phải Khanh Miễn?

"Hạ Trí… mày đừng ôm tao như thế… sẽ có người hiểu nhầm mày phải lòng tao đấy…" Sầm Khanh Miễn vỗ lưng Hạ Trí.

"Đừng có phá hoại bầu không khí!"

"Ý tao là… Diệp Lân đứng đằng sau mày kìa…" Sầm Khanh Miễn lầm bầm.

Hạ Trí ngoái đầu lại, bèn trông thấy Diệp Lân mỉm cười nhìn họ.

"Các em có thể ôm tiếp." Diệp Lân cười nói.

"Anh và Thư Dương đã đạt được mục đích rồi, anh có thể cười tiếp."

"Đừng dính tới anh, anh không thần thông quảng đại thế đâu."

Thế nhưng tối hôm ấy, Hạ Trí vẫn cùng Sầm Khanh Miễn trở về ký túc ban đầu.

Vừa mở cửa, đống va li vỡ nát, quần áo tán loạn và thi thể của cái đèn dưới đất đều đã được thu dọn sạch sẽ.

Lư Hạo nằm cứng đơ trên giường, không dám nói gì.

Liêu Kiệt mãi chẳng yên tâm nổi, chờ đến lúc Sầm Khanh Miễn trở về, trông thấy trên trán cậu dán gạc, nói mấy câu xin lỗi liền. Sầm Khanh Miễn vỗ vai nó, nói rất thành khẩn: "Người anh em à, cậu phải biết rằng, thực ra Lư Hạo chưa là gì cả. Người không dễ gây sự chân chính, cậu còn chưa thấy được đâu."

Liêu Kiệt nhìn giường của Lư Hạo, hừ một tiếng: "Còn có ai khó ở chung hơn nó nữa à?"

Suy nghĩ này hoàn toàn được xây dựng với tiền đề chưa từng ở với Thư Dương.

Đã sắp mười một giờ rưỡi, bốn người đều đi ngủ.

Sáng sớm ngày hôm sau, Hạ Trí đến bể bơi tiến hành huấn luyện để thích nghi.

Bởi vì huấn luyện quân sự có một thời gian không xuống nước, vòng luyện tập đầu tiên, Hạ Trí còn chưa vào trạng thái, nhưng đến vòng thứ hai thứ ba bắt đầu, tìm lại được cảm giác với nước, cậu rất nổi bật.

Giải bơi thành phố Q được coi là tiền tiêu của giải vô địch giữa các trường. Mặc dù không có đội mạnh tỉnh khác như đại học Nam Thành, nhưng thành phố Q có cực kỳ nhiều đại học hàng đầu cả nước, giàu khả năng nâng đỡ thể dục, người giành được thành tích tốt trong thi đấu bơi lội đại học Q cũng thuộc trình độ hàng đầu toàn quốc.

Sau khi buổi tập ngày chủ nhật kết thúc, huấn luyện viên Bạch, huấn luyện viên Vương và huấn luyện viên Mạc bắt đầu thảo luận, đều cho rằng suất bơi tự do cự ly ngắn 100 mét và 200 mét nên thuộc về Diệp Lân và Hạ Trí.

"Nhưng không thể để hai đứa nó mãi mãi bị giới hạn ở hạng mục bơi tự do cự ly ngắn được." Huấn luyện viên Vương đưa ra ý kiến mới.

"Phải, tiềm lực của Hạ Trí còn rất lớn. Có phải có thể cân nhắc cự ly vừa và dài, ví dụ như 400 mét và 800 mét?" Huấn luyện viên Mạc cũng nói.

"Tôi nhớ hình như Hạ Trí có hứng thú với bơi hỗn hợp cá nhân?"

"Bơi hỗn hợp cá nhân, bên mình vẫn luôn là Lạc Ly và Trần Gia Nhuận. Hai đứa nó thực lực mạnh, tốc độ các kiểu bơi cũng rất đồng đều, Hạ Trí muốn lấy được tư cách tham gia thi đấu, phải xem lúc xếp hạng trong đội nó có được hay không."

"Không phải Diệp Lân cũng bắt đầu có hứng thú với bơi hỗn hợp cá nhân đấy à?" Huấn luyện viên Mạc lại nói.

Bạch Cảnh Văn nhếch khoé môi: "Hạ Trí muốn bơi gì, Diệp Lân đều có hứng thú.Ông có tin Hạ Trí mà bảo muốn đi múa ba lê dưới nước, nó cũng bảo phải đi theo không?"

Hai giây sau, huấn luyện viên Mạc và huấn luyện viên Vương đều cười ầm lên.

"Tôi thấy Hạ Trí nên bơi tự do cho tốt trước, ngoại trừ 100 mét và 200 mét, có thể nghiêng về 400 mét một chút. Sức bền của nó tốt hơn tôi tưởng. Còn về Diệp Lân, đúng là có thể phát triển bơi hỗn hợp cá nhân."

"Ừm… Diệp Lân đua nước rút cự ly ngắn rất mạnh, nếu nó tham gia bơi hỗn hợp 200 mét, Trần Gia Nhuận có thể tập trung vào bơi hỗn hợp 400 mét."

Ngay lúc các huấn luyện viên đang thảo luận về hướng phát triển tương lai của các thành viên, mấy mục tiêu trọng tâm được thảo luận đang ở trong phòng thay đồ…

Ừm… toé lửa.

Hạ Trí vừa thay quần áo xong, khoác túi thể thao lên lưng định quay người, Trần Gia Nhuận lại giẫm một chân lên tủ, ngáng đường đi của cậu.

"Thằng nhãi này, nghe nói mày muốn bơi hỗn hợp?" Trần Gia Nhuận áp sát Hạ Trí, nhìn gương mặt trắng bóc của y, cặp mắt tròn mà khoé mắt lại hơi xếch lên, quả là rất giống cáo nhỏ trong phim hoạt hình.

Đằng sau con cáo nhỏ này là Lạc Ly mặt không biểu cảm.

Hạ Trí thầm nghĩ, đây mới gọi là "bối cảnh hùng hậu" này, ai dám gây sự với Lạc Ly chứ?

"Đúng thế, không được à?" Hạ Trí hỏi ngược lại.

Trần Gia Nhuận nheo mắt: "Mày bơi ếch không giỏi bằng anh, bơi bướm không giỏi bằng Lạc Ly, bơi tự do anh cũng không kém mày, chỉ xếp hạng trong đội thôi, mày đã không thắng được anh rồi."

"Nếu em không thắng được anh, anh chặn đường em nói chuyện làm gì?" Hạ Trí lại hỏi.

Trần Gia Nhuận hất cằm: "Anh sợ mày lãng phí thời gian, cứ bơi tự do của mày đi."

"Lẽ nào không phải anh sợ em cướp mất vị trí của anh, anh sẽ không thể bơi hỗn hợp với Lạc Ly được nữa à?" Hạ Trí lại hỏi ngược.

"Mày…"

Hỏi ngược trúng ba lần, Trần Gia Nhuận nghẹn lời không nói nổi.

Trần Gia Nhuận không rút chân về, Hạ Trí bèn khoác túi sải bước qua bên kia ghế, đi thẳng ra ngoài.

Chờ đến cửa mới trông thấy Diệp Lân đang mỉm cười nhìn cậu.

"Đang yên đang lành em khiêu khích Gia Nhuận làm gì? Anh còn định tối nay đến thu dọn va li cho em, đón em đến ở nè."

"Anh Gia Nhuận cứ không có cảm giác nguy hiểm." Hạ Trí thờ ơ nói.

"Em đã uy hiếp đến nó rồi."

"Thực ra em muốn bơi tốt hạng mục bơi tự do đi đã, dù sao thì vẫn còn ngọn núi lớn như anh chắn trước mặt em này."

"Bơi tốt bơi tự do… Em nói ngoại trừ 100 mét và 200 mét, em còn muốn bơi 400 mét hoặc 800 mét à?"

"Ừm, anh có quất không? Thể lực ông già sợ là không theo kịp."

Dứt lời, Hạ Trí bước đi còn nhanh hơn.

"Thể lực của anh có tốt hay không, tối em thử là biết liền." Diệp Lân cười, ôm lấy cậu từ đằng sau.

Trùng hợp có vài bạn đi ngang qua, họ nhìn về phía này.

Hạ Trí dùng cùi chỏ huých hắn một phát.

"Hay là tối anh nằm xuống cho em thử? Thể lực của em rất tốt, 1500 mét anh cũng chưa chắc thắng được em đâu."

"Em muốn khiến cho Lâm Tiểu Thiên và Cảnh Lạc không còn đường sống à."

Bằng thể lực của Diệp Lân và Hạ Trí, e là Lâm Tiểu Thiên chẳng có cơ hội tham gia 100 mét và 200 mét, thế là đặt mục tiêu lên 400 mét và 800 mét. Mục tiêu chính của Cảnh Lạc cũng là 1500 mét.

"Gây áp lực cho họ, họ mới có động lực mà. Tối nay đến chuyển ký túc xá đi, anh không đến sắp xếp hành lý cho em, chỉ sợ Thư Dương ném hết va li của em ra ngoài."

Thế là tối hôm ấy, khi Diệp Lân kéo va li của Hạ Trí về phòng họ, bèn trông thấy Trần Gia Nhuận ngồi trước bàn đọc sách, chẳng buồn ngoảnh đầu nhìn Hạ Trí lấy một cái.

Hạ Trí và Diệp Lân ngầm hiểu trong lòng, đều không bảo thực ra họ không định tranh giành tư cách tham gia thi đấu bơi hỗn hợp, mặc dù họ đều đã báo danh xếp hạng trong đội.

Hạ Trí dọn dẹp xong giường và hành lý, cậu trèo lên giường, nhìn thấy Diệp Lân nhoài người trên đầu giường nhìn cậu: "Cuối cùng em vẫn trở lại."

Ý là, nhóc con giằng co nhiều thế làm gì, em chạy đến đâu, anh đây cũng có thể bắt em về được.

"Em không về, anh phải lật trời lên mất. Luật, gần kề thi đấu, không được nửa đêm trèo lên giường em, không được quấy rối em khi chưa được cho phép, không được nói chuyện không liên quan đến học hành, huấn luyện và thi đấu."

Nói đoạn, Hạ Trí bèn nằm xuống, kéo chăn một cái, quả là chẳng định cho chút tình cảm nào đã ngủ mất.

Diệp Lân vẫn gác người trên đầu giường, ngắm đầu Hạ Trí thò ra ngoài chăn, hắn đang định giơ tay sờ xoáy tóc của cậu, Hạ Trí lạnh lùng cảnh cáo: "Em đã bảo rồi, không được quấy rối em khi chưa được cho phép."

Diệp Lân đành rụt tay về.

Tắt đèn, đi ngủ!

Huấn luyện mấy ngày nay chia làm ba đợt, sáng, chiều và tối.

Ngoại trừ học, ăn, ngủ thì họ chỉ có huấn luyện.

May mà chương trình học kỳ một không khó lắm, Hạ Trí vẫn theo kịp.

Ngoài bơi tự do, huấn luyện viên Vương đích thân hướng dẫn Hạ Trí và Diệp Lân tập bơi bướm, huấn luyện viên Mạc đích thân huấn luyện họ bơi ếch.

Cả đội đều trông thấy, cho rằng định bồi dưỡng hai người họ tham gia hạng mục bơi hỗn hợp cá nhân.

Lúc huấn luyện rảnh rỗi, bọn Lâm Tiểu Thiên, Cảnh Lạc và Triệu Hùng đều ngồi xổm trong góc thì thào bàn tán.

"Định cho anh Lân và Hạ Trí thay thế Lạc lão đại và anh Gia Nhuận bơi hỗn hợp à?"

"Lạc lão đại không thể thay thế được. Nhưng anh Gia Nhuận thì chưa chắc, lúc thi đấu thành tích của anh ấy không ổn định, phải xem trạng thái. Có lẽ là các thầy muốn có người trạng thái ổn định hơn bảo hiểm kép với Lạc lão đại cũng nên."

"Chúng mày nói gì?" Giọng Trần Gia Nhuận vang lên sau lưng họ.

"Không… không có gì…"

Một đám người lập tức tản ra hết.

Thế là, trước khi xếp hạng trong đội bắt đầu, Trần Gia Nhuận lần đầu tiên trong đời không đến muộn huấn luyện lấy một buổi, hoàn thành hết kế hoạch của thầy mà không cắt xén bớt chút nào.

Ngay cả huấn luyện viên Mạc hỏi y có muốn củng cố bơi ngửa không, Trần Gia Nhuận cũng đồng ý.

Lâm Tiểu Thiên bá vai Hạ Trí bảo: "Hạ Trí, mày với anh Lân định bắt anh Gia Nhuận tức nước vỡ bờ à!"

Hạ Trí cười nhìn Lạc Ly đang tập bơi ngửa với Trần Gia Nhuận dưới nước: "Không phải anh Gia Nhuận vẫn luôn đứng trên bờ ư? Xuống lúc nào chứ?"

Cuối cùng cũng đến xếp hạng trong đội, cuộc tranh giành 100 mét và 200 mét hết sức kịch liệt, mặc dù Lâm Tiểu Thiên biết e là mình không thắng được Hạ Trí, nhưng vẫn dùng hết sức lực toàn thân, xếp hạng ba.

Hai hạng mục cá nhân này cuối cùng vẫn rơi vào tay Diệp Lân và Hạ Trí.

Lâm Tiểu Thiên thở dài một tiếng: "Ầy… không hổ là bảo hiểm kép của đại học Q… bảo tôi làm sao nhẫn tâm chia cắt hai người được!"

Nói như thể tư cách tham gia thi đấu là Hạ Trí nhường cho y vậy.

"Tiểu Thiên, mai nhất định phải liều mạng mà bơi nhá." Diệp Lân cười nói.

"Việc đó thì đương nhiên rồi! 400 mét là thế mạnh của em mà."

"Phải, bởi anh và Hạ Trí sẽ tham gia đó."

Comments