Chương 78: Kết cỏ ngậm vành

Đáng lẽ nữ sinh khoa khác chưa chú ý đến Hạ Trí, lần này Hạ Trí quả là sắp trở thành hotboy đẹp trai nhất của họ rồi.

Vượt chướng ngại vật càng khỏi phải nói, Hạ Trí vừa nhanh nhẹn vừa vững chắc.

Ngoại trừ bắn đạn thật giành được giải nhì, các cái khác đều là giải nhất. Chủ yếu người đạt giải nhất bắn đạn thật vốn là thành viên mới tuyển ở đội bắn súng của trường.

Hạ Trí giúp lớp họ chói sáng, lúc huấn luyện quân sự kết thúc, điểm lớp họ từ xếp bét nhảy thoắt lên hạng nhất.

Kết quả tổng hợp lại, Hạ Trí còn trở thành tấm gương mẫu mực trong đợt huấn luyện quân sự của khoá này.

Sầm Khanh Miễn bày tỏ mình rất không vui, biết trước thì đáng ra cậu phải học cùng chuyên ngành với Hạ Trí, như thế huấn luyện quân sự sẽ được chia vào cùng nhóm!

Hành quân gì đó, đủ loại diễn tập, cậu đều có thể ở chung với Hạ Trí, có Hạ Trí che chắn, mình còn phải cực khổ thế này chắc?

Đúng lúc chỉ huy trưởng tuyên bố kết quả bình chọn chiến sĩ gương mẫu, không ngờ Hoàng Tiêu giơ tay nói: "Em không đồng ý!"

Các bạn cùng lớp, thậm chí là tân sinh viên khoa khác trên sân tập đều nhìn về phía này, mặc dù họ không thể thảo luận với nhau vì lý do kỷ luật, nhưng trao đổi ánh mắt đều là nói "chuyện danh chính ngôn thuận này có gì mà không đồng ý".

Biểu cảm của chỉ huy trưởng không có bất cứ sự thay đổi nào: "Trình bày ý kiến của em đi."

"Trong thời gian huấn luyện quân sự Hạ Trí không tuân thủ kỷ luật, buổi tối lẻn ra ngoài ăn uống, còn hại lớp em mất một điểm! Nếu cậu ta mà cũng được bình chọn làm chiến sĩ gương mẫu, đó không phải bảo bọn em đều học theo thói xấu ư?"

Phan Phân Phân đảo mắt, khoé môi Tưởng Dĩnh cong lên, thấp giọng nói "Cuối cùng cũng không nhịn được nữa, đích thân ra trận rồi", Lý Vân Dao hé miệng muốn nói nhưng lại vụng lời.

Chỉ huy trưởng gật đầu: "Đúng, lúc bắt đầu huấn luyện quân sự Hạ Trí từng xuất hiện tình huống vi phạm kỷ luật… Thế nhưng chọn em ấy làm hình mẫu cũng là kết quả bỏ phiếu của toàn bộ các em. Ngoại trừ Hoàng Tiêu, còn có bạn nào khác muốn phát biểu ý kiến không?"

Câu nói này vừa thốt ra, trong đội ngũ gần như đồng thời từ vô số hướng có người nói "Báo cáo!!"

Chỉ huy trưởng lên tiếng: "Vậy thì ưu tiên bạn nữ phát biểu ý kiến. Bạn này, em nói trước đi."

Phan Phân Phân nhìn thẳng về phía trước, trong giọng nói chẳng hề do dự: "Em cho rằng, không có ai là hoàn hảo cả, con người ai cũng mắc lỗi. Lẽ nào mắc lỗi thì phải tước mất cơ hội theo đuổi tiến bộ trở thành hình mẫu của cậu ấy ư?"

Vẻ mặt chỉ huy trưởng không thay đổi chút nào, nhưng nhìn kỹ là có thể nhìn ra khoé môi mím chặt của ông hơi thả lỏng.

Điều này chứng tỏ ông đồng ý với quan điểm của Phan Phân Phân.

"Hơn nữa Hạ Trí có công lớn, cậu ấy giúp đỡ các bạn, chưa bao giờ nói xấu bất cứ ai, cũng không đùn đẩy trách nhiệm chia rẽ mọi người, cậu ấy nghiêm túc hoàn thành mỗi lần hành quân, không tiếc chỉ dạy cho bọn em những gì mà cậu ấy biết. So với một số người không gánh vác trách nhiệm mà còn muốn ra mặt trở thành trung tâm cả lớp, bọn em tôn trọng cậu ấy hơn!"

Phan Phân Phân dứt lời, vô số ánh mắt nhìn về phía Hoàng Tiêu, Hoàng Tiêu mới đầu còn cho rằng mình có đầy đủ lý do chỉ cảm thấy cổ nặng như đeo chì, tự nhiên cúi đầu xuống.

"Hàng hai dãy ba phát biểu!"

Một bạn nam dáng hơi béo hắng giọng, cất tiếng: "Lớp bọn em đến từ trời Nam biển Bắc, mọi người vốn không quen biết nhau. Dù là các thầy đã nhấn mạnh vô số lần rằng bọn em là một chỉnh thể, nhưng chẳng ai bằng lòng khom lưng cúi đầu tiêu hao sức lực vốn đã không đủ dùng vì người khác. Thế nhưng Hạ Trí lại cõng Trần Vân Dao suốt quãng đường, khiến vô số các bạn dựa sát vào cùng hỗ trợ giúp đỡ! Cậu ấy đã đoàn kết bọn em lại! Đây chính là sức mạnh của hình mẫu!"

Ngay cả các bạn lớp khác cũng lên tiếng giúp Hạ Trí.

Trong thời khắc mấu chốt này, là thanh mai trúc mã của Hạ Trí, sao có thể không thuận thế đâm đao.

Sầm Khanh Miễn với biểu cảm ngàn lời muốn nói quả nhiên được chỉ huy trưởng chọn.

"Báo cáo, em cho rằng khi chúng ta phủ nhận phần ưu tú của người khác, cũng nên tự đánh giá xem mình có ưu tú hơn đối phương hay không. Bạn Hoàng Tiêu đưa ra ý kiến phản đối, xin hỏi bạn đã giúp những bạn nào trong quá trình huấn luyện quân sự? Bạn có giữ vững niềm tin "không bỏ rơi không bỏ cuộc" của đại học Q chúng ta không? Hay là tư thế của bạn thẳng hơn Hạ Trí? Bạn bò nhanh hơn bạn ấy? Bạn rộng lượng hơn?"

Trong thời gian huấn luyện quân sự, Sầm Khanh Miễn vẫn luôn tỏ vẻ hài hước dí dỏm lại tốt bụng, nhanh chóng hoà nhập với tân sinh viên năm nhất trong khoa, thi thoảng lười biếng trốn việc cũng có người che giấu giùm.

Vậy nên khi cậu chất vấn Hoàng Tiêu, mọi người đều hơi ngạc nhiên.

"Bạn này, trọng điểm của chúng ta là hành vi vi phạm quy định trong thời gian huấn luyện quân sự của Hạ Trí có ảnh hưởng đến việc bạn ấy trở thành chiến sĩ gương mẫu khoá này hay không, chứ không phải là phê phán người đưa ra nghi vấn." Chỉ huy trưởng nói rất trang nghiêm.

Hoàng Tiêu lén thở phào một hơi, thầm nghĩ Sầm Khanh Miễn mà nói tiếp, chỉ sợ nó sẽ lao tới tẩn thằng công tử bột này một trận!

"Dạ, thưa thầy! Vậy em sẽ tổng kết quan điểm của mình về việc này bằng một câu thô nhưng thật – quạ đứng trên lưng lợn, chỉ thấy người khác đen, không thấy mình mới là đen nhất!"

Lửa giận của Hoàng Tiêu bốc lên cuồn cuộn, nó vừa quay người muốn trừng mắt lườm Sầm Khanh Miễn, nhưng phát hiện ra mình đối diện với rất nhiều ánh mắt mang ý chê trách.

Trình Toàn vốn còn muốn tiếp tục ủng hộ quan điểm của Hoàng Tiêu, nhưng thấy nếu nói tiếp, sau khi giải tán ắt sẽ bị nước bọt của cả trường dìm chết, Trình Toàn cúi đầu không hé răng lấy một chữ.

Chỉ huy trưởng nhìn về phía Hoàng Tiêu, trầm giọng nói: "Còn các bạn khác cho rằng Hạ Trí không đủ điều kiện trở thành chiến sĩ gương mẫu của đợt huấn luyện quân sự lần này, mời phát biểu ngay bây giờ."

Lặng ngắt như tờ.

"Bạn Hoàng Tiêu, em còn có lý do khác cho rằng Hạ Trí không đủ tư cách làm chiến sĩ gương mẫu không?"

Hoàng Tiêu nuốt nước bọt, thấp giọng nói: "Không… không ạ…"

"Vậy được, Hạ Trí mời bước ra!"

Hạ Trí sải chân bước mạnh mẽ rời hàng, tới trước mặt chỉ huy trưởng.

"Sau khi tổng hợp đánh giá và bầu chọn của toàn thể chỉ huy và học viên tham gia tập huấn quân sự lần này, Hạ Trí được bầu làm chiến sĩ gương mẫu của khoá quân sự này!"

Toàn bộ thao trường dậy tiếng vỗ tay nhiệt liệt.

Hạ Trí hơi mù mịt, thành thật mà nói kể từ lúc chỉ huy trưởng nối chiến sĩ gương mẫu với tên cậu trở đi, Hạ Trí đã cảm thấy tai mình có vấn đề.

Phải biết rằng từ bé đến lớn, tiểu đội trưởng, trung đội trưởng, đại đội trưởng, cán bộ lớp, học sinh ba tốt đều chẳng có quan hệ gì với cậu sất, sao tự dưng lại trở thành chiến sĩ gương mẫu? Hơn nữa còn là nơi đầy rẫy nhân tài như đại học Q.

Ngược lại Hoàng Tiêu phản đối không khiến Hạ Trí bất ngờ, nhưng vậy mà các bạn khác lại ủng hộ cậu đến vậy, việc này làm cậu cảm thấy không thể tin nổi.

Phan Phân Phân công nhận cậu, là bởi cậu từng cõng Trần Vân Dao.

Còn về nam sinh hơi béo kia, hình như lúc huấn luyện leo trèo không ai chịu cùng nhóm với cậu ta, Hạ Trí cảm thấy hợp tác với ai cũng được, bèn chọn cậu ấy.

Các bạn khoa khác, hình như mình tiện tay giúp họ xách nước tắm rửa?

"Tiếp theo mời chiến sĩ gương mẫu huấn luyện quân sự đại học Q khoá trước, Diệp Lân, trao chứng nhận danh dự cho Hạ Trí! Hy vọng tinh thần kiên cường bất khuất của đại học Q được tiếp tục truyền lửa!"

Hạ Trí trông thấy Diệp Lân mặc đồ rằn ri thẳng thớm, tay cầm giấy chứng nhận danh dự đi tới trước mặt cậu.

Các bạn học đằng sau hết sức tập trung tinh thần. Rất nhiều người trong số họ đều từng nghe nhắc đến Diệp Lân, đại tài tử khoa Kiến Trúc, cũng là át chủ bài của đội bơi đại học Q, chỉ tư thế bước đi cũng thẳng tắp hiên ngang, tràn đầy sức mạnh.

Hạ Trí đón nhận giấy chứng nhận danh dự, Diệp Lân giơ tay lên, mỉm cười chỉnh lại cổ áo thay cậu.

Hắn cúi đầu, mắt mày cụp xuống dịu dàng tuyệt đẹp, nói bằng giọng chỉ mình Hạ Trí mới nghe thấy được: "Không nhìn ra em được yêu thích đến vậy."

Hạ Trí ngắm lông mi và chóp mũi của Diệp Lân, vô thức nuốt nước bọt.

Hai người cùng quay người chào, trên thao trường lại vang tiếng vỗ tay, Hạ Trí nảy sinh ảo giác mình sẽ bị thế giới này nhấn chìm, khoảnh khắc đó cậu chợt rất muốn ôm chặt Diệp Lân bên cạnh.

Đợt huấn luyện quân sự kéo dài hai tuần đã kết thúc như thế.

Mọi sinh viên ôm tâm trạng kích động đến mức muốn bay lên trời, trở về sắp xếp hành lý.

Hạ Trí vừa lên tầng vừa có người chào hỏi cậu, cậu gật đầu đáp lại từng người một.

Khi mọi người ngồi lên xe buýt trở về trường, nhìn các thầy chào tạm biệt họ bên ngoài cửa sổ, mắt tất cả đều đỏ hoe vô cớ.

Tay các thầy mãi không hạ xuống, trên chuyến xe tạm biệt không biết ai hát một câu "Ngoài đình nghỉ cạnh đường xưa, hoa cỏ xanh ngát trời…"

Sau đó từng học sinh cùng hát khúc ca này.

Vậy mà các chỉ huy trước nay nom rất cứng rắn cũng đỏ hoe vành mắt.

Trong tiếng hát ấy, Hạ Trí vô cớ thấy buồn bã.

Trên đời này chẳng có bữa tiệc nào là không tàn, có phải sẽ có một ngày Diệp Lân cũng sẽ đứng tại chỗ không nhúc nhích tạm biệt cậu như vậy?

Hạ Trí bật cười ha ha, nghĩ cái quái gì, đâu phải con gái, đa sầu đa cảm làm gì?

Cậu kéo vành mũ xuống, đi tới chỗ cậu ngồi khi tới huấn luyện quân sự, trong góc dãy cuối cùng.

Nhưng không ngờ chỗ đó đã có người ngồi mất rồi.

Đối phương khoanh tay tựa vào lưng ghế, hơi ngoảnh mặt như đã ngủ thiếp đi, vành mũ kéo rất thấp, chỉ trông thấy môi dưới đường nét tuyệt đẹp và khuôn cằm rắn rỏi.

Trái tim Hạ Trí run lên một cách vô cớ, cậu giơ tay kéo nhẹ vành mũ của đối phương lên, ngắm nhìn bờ môi quen thuộc có thể dịu dàng cũng có thể cứng rắn ấy, sống mũi cao thẳng ấy, và cả cặp mắt từ bóng tối trở nên rõ ràng từng chút một.

"Diệp…"

Đối phương bất chợt kéo cậu, Hạ Trí không đứng vững ngã nhào xuống, một tay chống bên tai đối phương.

Môi cậu thấy mềm mại, biến mất như chuồn chuồn đạp nước, nhưng trái tim mãi không thể bình lặng nổi.

Mấy người Phan Phân Phân có thiện cảm với Hạ Trí, thấy cậu đi xuống hàng cuối cùng, bọn họ cũng đi theo, muốn nói chuyện dọc đường với cậu, ngồi cùng nhau thôi cũng được.

"Hạ Trí, cậu kabedon ai đấy?" Phan Phân Phân cười nói.

Mặt Hạ Trí lập tức đỏ bừng, trái lại Diệp Lân nghiêng người lộ mặt ra, mỉm cười nói: "Là anh bị kabedon."

Các bạn nữ ngây người, mặc dù họ không theo đuổi thần tượng, nhưng đáy mắt vẫn khó giấu sự phấn khích.

"Trời ơi, hai hotboy đại học Q chúng ta đều ở trên xe lớp mình, đây là xu thế sắp lật xe rồi!" Phan Phân Phân bật cười.

Đợt tập huấn quân sự này mấy nữ sinh đều không kìm được ngắm Diệp Lân đi theo chỉ huy, giờ hotboy được đại học Q công nhận chung ở cách họ chưa đầy một mét, họ hận không thể lật mũ hắn ngắm cho rõ.

Ai dè đã có người làm thay họ rồi, Hạ Trí cởi luôn mũ hắn ra: "Đây là xe lớp em, anh lên chiếm chỗ là thế nào?"

Tóc Diệp Lân bị rối, trong vẻ bất kham mang chút đẹp trai nguy hiểm: "Vừa nãy em kabedon anh, chứng tỏ có ý đồ với anh."

"Đó là em tự dưng bị anh kéo một phát, không đứng vững!"

Nhìn họ đối thoại, Phan Phân Phân cười: "Không nhìn ra đó, hai người thân nhau thật."

"Đúng thế, bọn anh thân đến độ ngủ chung giường mặc chung quần." Diệp Lân nói bằng giọng nửa giả nửa thật, vừa nói vừa bá vai Hạ Trí.

"Em với anh không thân." Hạ Trí lạnh lùng đáp.

"Ồ, thế à? Nếu có cơ hội thì các em nhìn mé trong chân trái của em ấy, chỗ đó có một nốt…"

Diệp Lân còn chưa nói hết câu đã bị Hạ Trí hung dữ bịt miệng.

"Anh có tin em bóp chết anh không!"

Diệp Lân không nói nữa, nhưng cặp mắt mang ý cười rõ rệt.

Trên xe buýt, rõ ràng Diệp Lân ngồi trong góc, nhưng lại là trung tâm của cả xe.

Đủ loại câu hỏi được đặt ra.

"Diệp Lân! Tại sao anh chọn khoa Kiến Trúc?"

"Vì phải học năm năm, vừa hay có thể chờ Hạ Trí cùng tốt nghiệp." Giọng Diệp Lân không lớn, mang vẻ an nhàn tự đắc, tay còn lại không an phận bắt đầu nghịch xoáy tóc nhỏ đằng sau đầu Hạ Trí.

Đúng lúc lên xe, Hạ Trí còn cảm thán có lẽ sẽ có ngày mình phải rời khỏi Diệp Lân, cậu tưởng Diệp Lân sẽ tốt nghiệp sớm hơn mình một năm, bước chân vào xã hội trước, khi nhịp trưởng thành của hai người trở nên khác biệt, sẽ rất dễ nảy sinh sự xa cách.

Nhưng cái câu "chờ Hạ Trí cùng tốt nghiệp" ấy của Diệp Lân lại rất ấm áp, ấm đến mức như sắp tan chảy.

"Sao anh thân Hạ Trí vậy? Hai người quen nhau như thế nào?"

"Có một hôm, anh nằm trên bãi cát, chợt trông thấy một cậu nhóc mặc áo ba lỗ màu trắng, quần đùi xanh sẫm, mắt em ấy rất to, mặt tròn tròn, biết kể chuyện "Nàng tiên cá", lúc anh cô đơn sẽ hát "Ngôi sao nhỏ" dỗ anh vui, anh bèn quyết định chờ anh trưởng thành, anh sẽ theo em ấy…"

Trên mặt Diệp Lân là biểu cảm bông đùa, nhưng giọng nói thì bùi tai khác thường.

Trong xe vô số cặp mắt nhìn hắn, chờ câu "theo em ấy" của hắn, Hạ Trí vội vàng dúi mặt hắn một cái: "Ai thèm theo anh!"

"Theo em ấy cả đời… Em ấy còn không vui!"

Diệp Lân nói dứt câu, các bạn trong xe đều cười ồ lên.

"Em ấy, nom thì không thích để ý đến ai, cũng không biết nói lời dễ nghe, nhưng cực kỳ tốt bụng. Là một người làm nhiều nói ít." Diệp Lân lại nói.

Phan Phân Phân lập tức vỗ tay: "Phải! Nói ít! Làm nhiều!"

"Nhưng không phải nữ sinh các em thích nam sinh nói lời đường mật đấy ư? Làm nhiều nữa cũng chẳng bằng khen em xinh đẹp."

Phan Phân Phân không vui: "Tuyên bố trước, "làm nhiều nữa" của rất nhiều nam sinh các anh cùng lắm chỉ là bọn em cảm rồi, rụng dâu rồi, trời lạnh rồi, bảo bọn em uống nước ấm vào! Đương nhiên không bằng khen bọn em xinh rồi!"

Các nam sinh sửng sốt, có người còn thì thầm rên rỉ: "Không uống nước ấm, chẳng lẽ ra thao trường chạy bộ?"

Trần Vân Dao vẫn luôn nhìn Hạ Trí, trước đây lần đầu nhìn cậu cảm thấy cậu hơi khó tiếp xúc, nhưng giờ lại thấy dáng vẻ ngầu của cậu rất đáng yêu.

"Hạ Trí, nếu bạn gái cậu bị cảm, cậu sẽ làm gì?"

Trần Vân Dao vừa hỏi vậy, các nam sinh khác bèn hứng thú.

Dẫu sao thì ba nữ sinh duy nhất trong lớp đều có thiện cảm với Hạ Trí, vậy Hạ Trí sẽ làm gì? Để họ học tập coi.

Hạ Trí liếc nhìn Diệp Lân, thầm nghĩ mình đâu có bạn gái, chỉ có bạn trai, hơn nữa bạn trai này sức khoẻ cực tốt, mình còn chỉ mong hắn ốm vặt để nằm yên trên giường ấy chứ.

Có điều… Không phải còn có Sầm Khanh Miễn đấy ư?

Sầm Khanh Miễn ấy à, con ma ốm từ bé đến lớn, anh đây chăm sóc cũng coi như có kinh nghiệm.

"Cũng chẳng có gì. Ốm rồi, chú ý vệ sinh hơn thôi. Trước khi ăn rửa tay bằng nước ấm, tranh cơm cho người ta, không cho người khác động vào, nếu lưng ra mồ hôi thì lót khăn cho người ta, nếu người ta xem phim chơi game không nhớ mình bị ốm, thì phải đắp thêm ít quần áo hay gì đó cho người ta, đừng để nhiễm lạnh…"

"Đúng là biết chăm sóc người khác." Phan Phân Phân cảm thán.

"Vân Dao, cậu đỏ mặt làm gì?" Tưởng Dĩnh chọc Trần Vân Dao một cái, rất hứng thú, "Cậu muốn Hạ Trí lót khăn cho cậu hả? Hay là muốn cậu ấy đích thân rửa tay giúp cậu?"

"Đâu có!" Mặt Trần Vân Dao càng đỏ hơn.

Mấy nam sinh thì đang suy nghĩ.

"Đây là đối xử với bạn gái hả? Sao nghe như chăm con trai vậy?"

"Phải đó, con trai chị họ tớ vừa đi học mẫu giáo, cũng thế này, lưng lót khăn thấm mồ hôi, bị ốm thì chơi mãi quên cả ốm."

Hạ Trí thầm nghĩ, đúng rồi, cậu nói chính là Sầm Khanh Miễn khi học mầm non mà.

Sầm Khanh Miễn đang ở trên xe khác hắt xì liền tù tì N phát.

Sau khi xe chạy được nửa tiếng đồng hồ, mọi người đều mệt mỏi buồn ngủ, có người ngửa luôn ra sau, có người dựa vào cửa kính xe ngủ thiếp đi.

Mấy nữ sinh bên cạnh Hạ Trí đều dựa vào người Phan Phân Phân, Phan Phân Phân cũng không chống đỡ nổi nữa, ngoẹo đầu dựa lên vai Hạ Trí.

Hạ Trí vốn định đẩy cô dậy, nhưng lại nghĩ một cô gái như thế chống đỡ đến bây giờ cũng không dễ dàng gì, giơ tay rồi mà cuối cùng vẫn hạ xuống.

Diệp Lân bên cạnh vươn tay đặt đầu Hạ Trí lên vai mình, ngoảnh mặt thì thào: "Ngủ đi."

Hạ Trí vừa nhắm mắt lại thì nghe thấy câu tiếp theo của Diệp Lân: "Anh biết em đối xử tốt với Tiểu Sầm, nhưng không biết lại tốt đến vậy?"

Hạ Trí không ngờ vậy mà Diệp Lân nghe ra được người mình vừa nói là Sầm Khanh Miễn.

"Vậy anh nhảy lên cái xe trước mặt, làm gỏi nó đi." Hạ Trí lầm bầm.

"Làm gỏi nó thì thôi. Anh muốn biết, nếu anh bị ốm thì sao? Kiểu bị bệnh nan y ấy, em sẽ làm gì?"

"Em sẽ sống thật tốt, mỗi ngày đều sống cho đặc sắc, để anh ngậm cười nơi chín suối."

"… Em yêu anh thật đấy." Diệp Lân buồn bã thở dài.

Chờ đến khi xe buýt về đến trường, Hạ Trí mang hành lý vào toà nhà ký túc của mình, ngay cả chào tạm biệt Diệp Lân cũng đã muộn. Vào cửa phòng, thu dọn chưa được bao lâu, hai bạn cùng phòng khác đã về tới nơi.

Không cho phép bạn cùng phòng phát ra âm thanh vượt quá 50 decibel, Lư Hạo nom dồi dào sức sống hơn người khác nhiều, bởi không biết nó lấy được giấy tờ giả tim có vấn đề kiểu gì, được miễn huấn luyện quân sự, chỉ phải giúp việc nhà ăn của căn cứ quân sự.

Có điều với cái tính tình đó, bảo nó bị chỉ huy gọi dậy hành quân lúc nửa đêm thật, chưa biết chừng giữa đường nó sẽ tức đến mức lên cơn đau tim thật mất.

Liêu Kiệt lết tấm thân bơ phờ trở về, đẩy va li một cái, trùng hợp đụng phải chân giường đối diện, phát ra một tiếng cạch. Liêu Kiệt nằm oài trên ghế trước bàn, xoè chân ra, thở hắt một hơi dài: "Tổ sư… cuối cùng cũng về rồi…"

Lư Hạo bị giật mình bởi âm thanh đó, suýt thì rơi cả kính. Nó cực kỳ bất mãn nói với Liêu Kiệt: "Không phải tao đã nói rồi à? Trong phòng không được phát ra tiếng động vượt quá 50 decibel!"

Liêu Kiệt cười ngước mắt liếc nhìn Lư Hạo: "Mày là trời, mày là đất, sao mày không đi làm Tổng thư ký Liên Hợp Quốc đi?"

"Mày… tóm lại mày không được…"

Lư Hạo còn chưa nói dứt lời, Liêu Kiệt lại đá va li một phát, âm thanh càng lớn hơn nữa.

"Mày không quản lý được tao đâu. Ai như mày, giả vờ mình bị bệnh tim, trốn tập quân sự. Mày chính là thằng đào ngũ, còn yêu cầu nọ kia với bọn ta vừa cực khổ hoàn thành huấn luyện quân sự, mày không ngượng à?"

"Mày…" Mặt Lư Hạo đỏ tía, đóng cửa rời khỏi ký túc.

Lúc này, Sầm Khanh Miễn mới từ tốn bước vào, nhìn theo bóng lưng giận dữ của Lư Hạo, cất tiếng: "Đây… lại sao thế?"

"Chẳng sao, Lư Hạo tái phát bệnh tim." Liêu Kiệt miệng thì bảo bệnh tim, ngón tay lại chỉ lên đầu.

Sầm Khanh Miễn thở dài, quẳng hành lý, cậu hỏi Hạ Trí: "Đi tắm không? Giờ chắc chắn trong phòng tắm rất đông."

Dù cho con trai tắm rửa rất tuỳ tiện, dù sao thì huấn luyện quân sự mất hai tuần liền, đồ rằn ri lại bạc màu, chắc chắn phải dùng vòi nước giặt giũ tử tế.

Xếp hàng như vậy, chưa biết chừng mười giờ tối phòng tắm đóng cửa cũng chưa tới lượt.

Điều quan trọng hơn là trong phòng tắm hơi nước cực kỳ dày, Sầm Khanh Miễn cứ cảm thấy không thở nổi, sẽ chết ngạt trong đó.

Hạ Trí liếc nhìn điện thoại, hất cằm: "Đi thôi, bắt xe đến khách sạn Lan Đình."

"Đến khách sạn… tắm?"

"Ờ, hai mươi tư tiếng đồng hồ, mày có thể cọ từ từ, cọ hết bùn lầy trên người mày rồi ra."

Khách sạn Lan Đình coi như khách sạn khá nhất ở chỗ họ, tuy không xa hoa, nhưng tối thiểu cũng sạch sẽ, hơn nữa quan trọng là phòng tắm ngon.

Sầm Khanh Miễn theo sau Hạ Trí rời khỏi phòng, cậu vỗ đùi vỡ lẽ.

"Chắc chắn không phải mày nghĩ ra việc ra ngoài trường tìm khách sạn tắm rửa, là anh Lân phải không?"

"Ừ, anh ấy sống chăm chút quá. Bảo huấn luyện về phải tắm cho tử tế. Phòng đã đăng ký rồi, bọn mình đi tắm nhờ phát có làm sao?"

"Không sao, anh Lân đỉnh quá."

Đến lúc tới khách sạn Lan Đình, họ phát hiện ra rất nhiều sinh viên cũng chạy tới, đương nhiên không chỉ đại học Q, còn có các trường khác cũng kết thúc huấn luyện quân sự hôm nay.

Người chạy đến khách sạn để tắm vẫn còn ít, mấy sinh viên đó vừa nhìn là biết ngay điều kiện gia đình rất tốt, sống rất chăm chút. Đương nhiên cũng có các cặp đôi đang yêu đương mặn nồng, tay nắm tay, mặc đồ rằn ri, cứ như đồ đôi vậy.

Nhìn thế, Sầm Khanh Miễn cảm thấy mình theo Hạ Trí đi khách sạn hơi bị tế nhị.

Vào thang máy, Sầm Khanh Miễn không kìm được hỏi: "A Trí, mày nói xem không phải chúng ta vừa gõ cửa phòng, sẽ trông thấy anh Lân quấn khăn tắm xuất hiện, mỉm cười cực kỳ gợi cảm với mày, bảo "vào đi" đấy chứ."

Hạ Trí lườm cậu ta: "Mày muốn thấy chỗ nào của anh ấy? Cơ ngực hay eo? Tao bảo anh ấy cởi ra cho mày tham khảo nhé?"

"Khỏi… khỏi cần…"

Lúc Hạ Trí gõ cửa phòng, cậu chợt thật lòng lo lắng, liệu Diệp Lân có quấn khăn tắm, tóc nhỏ nước, chạy ra mở cửa không?

Comments