Chương 78: Cái chết của Chim Cổ Đỏ
Hồi lâu sau, Ân Ngộ bước ra khỏi nhà vệ sinh, hắn lại đến phòng nghỉ rót một cốc nước, đi thẳng qua Chung Tư Niên đứng ở cửa, đi về phía Giang Ly.
Chung Tư Niên ngạc nhiên nhìn hắn lao thẳng tới chỗ Giang Ly, sau đó ấn cậu vào lòng bằng một tư thế chiếm hữu trước nay chưa từng có, Giang Ly giãy giụa một lúc mà không thoát ra nổi, đành chiều theo hắn.
Chung Tư Niên sờ cằm, cảm thấy cảnh trước mặt hơi kỳ lạ, nói thế nào nhỉ... Cứ như bỏ qua giai đoạn mập mờ ngây ngô sau khi vừa xác nhận quan hệ, nhảy thẳng đến chế độ của vợ chồng già.
Mới mẻ biết bao...
Nhưng Chung Tư Niên còn chưa kịp nghĩ kỹ thì đã hết giờ.
Tiếng đếm ngược bỗng vang lên trong phòng, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người—
Tích tắc, tích tắc, tích tắc...
Cùng với một tiếng tinh, đếm ngược về 0, một chiếc hòm rút thăm khổng lồ tự dưng xuất hiện ở ghế thẩm phán, kèm theo một tiếng vang trầm đục, nện xuống mặt bàn.
Giang Ly đang tập trung cảnh giác, bỗng nhiên bị tiếng vang này doạ cho giật nảy mình, lại rúc về vòng tay thoải mái yên ổn của Ân Ngộ. Trong tư thế ôm, hắn bèn đặt một nụ hôn xuống xoáy tóc cậu: "Đừng sợ."
Giọng NPC vang lên đúng lúc: "Rất vui được nhìn thấy các ngươi ở đây, mười bốn người chiến thắng có mặt, chuẩn bị cùng tiến vào phó bản thứ hai – Who Killed Cock Robin?" — Who Killed Cock Robin?
— Ai đã giết Chim Cổ Đỏ?
Trong lòng Giang Ly bỗng đánh thịch, dù không am hiểu đồng dao cho lắm, nhưng bài đồng dao đen tối "Ai đã giết Chim Cổ Đỏ" thì cũng từng nghe nói. Ngay sau đó, bài đồng dao này trở thành nhạc nền, vang lên đúng cảnh—
"Who killed Cock Robin?
I, said the Sparrow,
I killed Cock Robin." "Who saw him die?
I, said the Fly.
I saw him die."
(Ai đã giết Chim Cổ Đỏ ? Tôi, Chim Sẻ nói. Tôi đã giết Chim Cổ Đỏ. Ai đã thấy hắn chết? Tôi, Ruồi nói. Tôi đã thấy hắn chết.)
...
Giang Ly bỗng kéo cánh tay Ân Ngộ vòng ra trước mình, nỗi kinh hoàng trong tim càng lúc càng mãnh liệt. Ngay sau đó, NPC đổi sang tông giọng quái gở: "Chúng ta sắp chào đón một tang lễ hoành tráng, cùng chứng kiến một sự chào đời được phán là vĩ đại ở đây..."
Sau đó NPC chuyển giọng: "Bây giờ, mọi người hãy lần lượt bước lên rút thẻ thân phận và thẻ nhiệm vụ của mình."
Vài giây sau, người đầu tiên nhúc nhích, y chậm rãi lại gần hòm rút thăm trên bục xét xử, thò tay rút ra một phong bì đóng kín từ bên trong.
Sau đó tất cả mọi người đều di chuyển, ôm suy nghĩ đơn giản rằng "rút trước vẫn khá hơn là bị thừa lại sau cùng", mọi người tranh nhau đổ xô tới chỗ hòm rút thăm, Ân Ngộ ôm Giang Ly, thong thả đi theo đằng sau cùng, Chung Tư Niên xếp thứ ba đếm ngược ngoái đầu liếc nhìn Ân Ngộ, thò tay rút phong bì của mình ra, sau đó là Giang Ly... Ân Ngộ bọc hậu sau cùng, hắn rút phong bì cuối cùng từ hòm rút thăm.
Khâu rút thăm kết thúc rất nhanh, có người hấp tấp mở phong bì, nhìn lướt nội dung bên trong, người nhướn mày người mừng rỡ, Giang Ly cũng muốn mở theo, nhưng lại bị Ân Ngộ giữ lại: "Đợi chút hẵng mở."
"Ừ."
Khoảng dừng này đợi được vế tiếp theo của NPC: "Tiếp theo, ta sẽ tuyên bố quy tắc trò chơi: Sau khi phiên toà bắt đầu, tất cả mọi người phải hoàn thành nhiệm vụ của mình theo gợi ý trên thẻ nhiệm vụ, để đảm bảo phiên toà được hoàn thành thuận lợi. Trước khi phiên toà kết thúc, những kẻ chưa hoàn thành được nhiệm vụ sẽ chết khi kết thúc phiên toà."
"Cần chú ý: Kết quả xét xử chỉ có một – Phán quyết Chim Sẻ có tội, nếu không đạt được kết luận này, không thể hoàn thành phán quyết vĩ đại này, thế thì tất cả các ngươi đều phải chết." Giây phút đó, giọng NPC bỗng trở nên lạnh lùng và máy móc, một suy nghĩ kỳ lạ bỗng vụt qua trong lòng Giang Ly: Hình như NPC bây giờ và NPC đáng ghét trong phó bản Mười người da đen nhỏ không phải cùng một người.
Nhưng quả thật đây không phải việc gì quan trọng lắm, chốc lát sau đã bị Giang Ly quên bẵng.
Sau đó Giang Ly bắt đầu cân nhắc trò chơi này, trên phó bản là "Ai đã giết Chim Cổ Đỏ?", nhưng hình như thiết lập trò chơi lại lạc đề – ai cũng biết là Chim Sẻ đã giết Chim Cổ Đỏ, thế rốt cuộc thiết lập và độ khó của trò chơi được thể hiện ở đâu?
NPC như thể đáp lại mối nghi hoặc của cậu, đột ngột cất tiếng trước khi bỏ đi: "Hãy nhớ cho kỹ, mục đích cuối cùng của các ngươi là định tội Chim Sẻ, thời gian phiên toà bắt đầu là sáu giờ đúng, chập tối ngày mai, xin được nhắc nhở, Chim Sẻ hãy giết Chim Cổ Đỏ trước khi trời sáng."
Sau khi giáng cú sét đánh này, NPC bỏ đi nhanh chóng, Giang Ly vô thức nuốt nước bọt – phải, bây giờ Chim Cổ Đỏ vẫn còn sống.
Đều là người chơi đã trải qua một phó bản có thể gọi là kiếp nạn, chẳng ai ngây thơ đến nỗi cho rằng trò chơi này dễ như NPC nói thật, tất cả mọi người đều biết một khi quy tắc trò chơi quá đơn giản, thế có nghĩa là Chim Cổ Đỏ cần phải bị giết kiểu gì cũng là cấp độ trùm.
Chẳng ai ngu đến mức lên tiếng hỏi ai là Chim Cổ Đỏ, cũng chẳng ai thắc mắc rốt cuộc hành vi hy sinh Chim Cổ Đỏ có đúng hay không, trong phó bản này, thiện ác và quy tắc của xã hội loài người đã bị xoá sạch từ lâu.
Sau khi xác nhận thân phận và nhiệm vụ của mình, mọi người bèn dạt ra khắp nơi, trước khi Chim Sẻ giết Chim Cổ Đỏ, câu chuyện này và tất cả mọi người đều chưa xây dựng quan hệ, thế là họ bèn mặc kệ chuyện không phải của mình, bàng quan đứng nhìn, dùng thái độ coi thường im lặng với mạng sống sắp qua đời.
Ân Ngộ cũng không vội mở phong bì, hắn kéo Giang Ly đi ra ngoài cửa sau, vào phòng nghỉ bên cạnh.
"Mở ra đọc đi."
Giang Ly gật đầu, thấp thỏm mở phong bì, trên tờ giấy trắng tinh, một hình cắt đen sì đập vào mắt Giang Ly, cậu căng thẳng đến mức sững sờ, tay run gần như không cầm nổi phong bì.
"Đừng sợ, không phải Chim Cổ Đỏ." Ân Ngộ ôm lấy cậu từ sau lưng, cầm tay Giang Ly, mượn lực rút tờ giấy ra – tờ giấy mở hoàn toàn trước mặt Giang Ly, cậu nhìn cho kỹ, rõ ràng hình cắt màu đen đó không phải chim, chữ Ruồi lúc trước bị che khuất cũng xuất hiện trước mặt cậu, cậu lập tức thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt lướt xuống dưới, nhìn thấy nhiệm vụ thuộc về mình: Ở hiện trường Chim Sẻ giết Chim Cổ Đỏ, bạn là nhân chứng duy nhất.
Giang Ly hơi chau mày, trong lòng cảm thấy khó chịu vì vụ án mạng sắp xảy ra, nhưng chẳng mấy chốc cậu đã bỏ qua chút khó chịu này, giờ vẫn còn chuyện quan trọng hơn cần cậu chú ý.
Cậu ngoảnh đầu nhìn sang Ân Ngộ, ai dè hắn lại cười gượng lắc đầu, cất tờ giấy đi – hắn không muốn cho Giang Ly nhìn thấy thân phận của mình.
Giang Ly và Ân Ngộ đã là người cùng trải qua sống chết, còn thân phận gì đáng để Ân Ngộ phải giấu giếm? Giang Ly nghĩ, dù Ân Ngộ rút được Chim Sẻ, cậu cũng hoàn toàn không để bụng, nếu Ân Ngộ gặp rắc rối khi đối đầu với Chim Cổ Đỏ, thậm chí có thể nhân chứng là cậu còn tiến lên giúp một tay...
Chỉ có...
Đầu Giang Ly lập tức nổ tung, cậu nhào tới, giằng lấy tờ giấy trên tay Ân Ngộ.
"Cưng ơi..." Ân Ngộ không dám giằng lại, bèn đứng bên cạnh, nhìn hai tay Giang Ly run bần bật, phải mất mấy lần mới mở phong bì, rút được tờ giấy ra ngoài – trên tờ giấy thuộc về Ân Ngộ là một con chim màu đen nom tròn trịa đáng yêu, nhưng trái tim Giang Ly lại trở nên lạnh toát ngay lập tức, ánh mắt cậu lướt xuống dưới, hai chữ Chim Cổ Đỏ khổng lồ tức khắc đâm vào mắt cậu.
Khác với nhiệm vụ của Giang Ly, nhiệm vụ thuộc về nạn nhân cực kỳ đơn giản, chỉ có một chữ: Chết.
Giang Ly siết tờ giấy, ngồi phịch xuống đất, Ân Ngộ bước tới, thì thầm dỗ dành: "Cưng ơi, đừng khóc mà."
"Mình không khóc," Giang Ly lau mắt, cậu mau nước mắt, trước kia dễ dàng rơi lệ, nhưng khó chịu tột cùng mới phát hiện ra khóc được cũng là một niềm hạnh phúc, "Mình chỉ là không nghĩ ra..."
"Không nghĩ ra gì cơ?"
"Không nghĩ ra nếu cậu chết, mình sống trong sợ hãi, sống dở chết dở trong phó bản này, rốt cuộc là vì cái gì?"
"Cưng ơi..."
"Ân Ngộ, cậu có nhớ không, mình đã hỏi cậu, nếu vòng thứ hai chỉ có một người được sống sót thì phải làm sao, mình không thích đáp án lúc đó của cậu." Giang Ly nở nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, "Cậu đổi đáp án khác đi, đổi cái nào mình thích được không."
Ân Ngộ nghe thế bèn mỉm cười, khuôn mặt mà Giang Ly yêu vô cùng ấy bỗng toát ra vẻ khác lạ: "Yên tâm đi cưng ơi, mình sẽ không bỏ rơi cậu đâu, dù là địa ngục, mình cũng sẽ kéo theo cậu xuống cùng."
Ân Ngộ bước lại gần, khuôn mặt quen thuộc được Giang Ly khắc trong lòng bỗng trở nên lạ lẫm, Giang Ly không kìm được nín thở, ngơ ngác nhìn đăm đăm vào khuôn mặt áp sát mình.
Còn Ân Ngộ thì như chẳng hề hay biết điều này, hắn vẫn cụp mắt, trầm giọng, thốt ra lời thề sống chết có nhau một cách trịnh trọng.
Mí mắt che khuất cặp đồng tử đen láy sâu thẳm ấy, hàng mi mảnh dài lấp lánh, như vô tình lướt qua trái tim Giang Ly, chỉ trong chớp mắt, nỗi tuyệt vọng long trời lở đất và việc sống chết cùng rút lui, giống như một đoá hoa tuyệt đẹp bỗng nở bừng trên đất hoang không một cọng cỏ, đột ngột mềm yếu mà khiến lòng người quặn thắt.
Khiến người ta vô thức bỏ qua vẻ hiu quạnh của thảo nguyên, tràn ngập trong mắt và trong lòng là đoá hoa ấy, ngắm nhìn nó bung nở, lo cho nó đong đưa... Giống như việc sống chết có nhau từ lời hứa biến tướng đó đã xoa dịu nỗi thấp thỏm nơi đáy lòng Giang Ly một cách thần kỳ.
Giang Ly quỳ dưới đất, giơ tay bụm khuôn mặt tuyệt đẹp của Ân Ngộ, bất thình lình bật cười: "Được, cậu nói, cậu phải nhớ đấy."
Sau khi quyết định đâm lao theo lao đến cùng, ngược lại Giang Ly phấn chấn rất nhanh, cậu trở mình đứng bật dậy, kéo tay Ân Ngộ đi về phía chiếc ghế bành bằng da đặt trong phòng nghỉ.
Giang Ly ngồi yên trên ghế, nghiêng mình quay về phía Ân Ngộ, hai tay nắm chặt tay hắn, bắt đầu phân tích tình hình hiện tại với hắn.
"Cậu nói xem, khi nào Chim Sẻ sẽ tới? Hắn có biết ai là Chim Cổ Đỏ không?" Giang Ly có phần buồn rầu, cậu vẫn chưa chuẩn bị xong để đối mặt với Chim Sẻ.
"Chắc sẽ không nhanh thế đâu, chắc phải buổi tối mới ra tay." Ngoại trừ vài kẻ nhân cách phản xã hội như Ân Ngộ và Chung Tư Niên, mọi người chơi trong phó bản này đều là sinh viên vốn còn trẻ măng ngây thơ, dù đã vượt qua phó bản thứ nhất, trên tay đều nhuốm máu tươi, nhưng không có nghĩa là họ đã bắt đầu tận hưởng việc giết chóc.
Màn đêm là màu bảo vệ tốt nhất cho nhút nhát và do dự.
Comments
Post a Comment