Chương 68: Ông vua con
Hạ Trí hỏi Diệp Lân đầy hứng thú.
"Ừm, cái này ấy à… em có thấy anh giống cá
heo không?"
Diệp Lân quay người lại, mặt quay về Hạ Trí, đi
lùi từng bước một.
"Không giống. Cá heo đáng yêu hơn anh, ngây
thơ hơn anh."
Hạ Trí buồn cười bảo.
"Cá heo đáng yêu hơn anh, điều này anh công
nhận. Nhưng ngây thơ hơn anh ấy à… chưa chắc đâu."
Diệp Lân áp sát Hạ Trí, biểu cảm ấy cứ như Bibi
trước khi làm chuyện xấu xa vậy.
Trong lòng Hạ Trí loáng thoáng có một suy nghĩ,
nhưng cậu lại thấy việc này không thể nào xảy ra.
Lấy đâu ra trùng hợp như vậy?
Buổi huấn luyện sáng chủ nhật đã kết thúc, Trần
Gia Nhuận ngồi trên giường nghịch điện thoại, trông thấy Hạ Trí đang thu dọn đồ
đạc.
"Hạ Trí, mày đi đâu đấy?"
"Đi gặp nhóc con của em."
"Hả? Mày có con rồi?"
"Đúng thế, bướng lắm cơ!"
Nghĩ đến việc sắp được gặp Bibi, Hạ Trí bèn cảm
thấy toàn thân chỗ nào cũng phấn khích muốn run lên.
"Diệp Lân, anh có biết nó có con trai rồi
không?" Trần Gia Nhuận nhoài người trên lan can giường, muốn nhìn cho rõ biểu
cảm của Diệp Lân.
Diệp Lân dựa đầu giường, tay cầm sách chuyên
ngành học kỳ sau, thờ ơ đáp: "Cái thứ như con cái vốn là để ông đây sụp
đổ."
Trần Gia Nhuận lập tức phì cười: "Phải phải
phải! Ha ha ha!"
Hạ Trí chẳng buồn để ý đến họ, khoác cặp ra
ngoài.
Trần Gia Nhuận tiếp tục cười trên nỗi đau của
người khác: "Diệp Lân, kể từ sau khi thi đại học kết thúc, hình như đây là
lần đầu tiên Hạ Trí vứt bỏ anh vào chủ nhật."
Diệp Lân chỉ cười không nói gì.
Trần Gia Nhuận lại lắc lan can giường: "Diệp
Lân! Diệp Lân! Chúng ta cùng đi chơi game đi! Chơi game điện thoại! Anh đừng
đọc sách nữa! Đọc sách chuyên ngành anh không buồn ngủ à?"
"Thì chính là muốn đi ngủ mà."
"Hả?"
Địa chỉ mà tiến sĩ Sở cho cách đại học Q rất xa,
gần như vượt ngang cả thành phố Q.
Đầu tiên Hạ Trí ngồi xe buýt đi tàu điện ngầm,
tàu điện ngầm rồi đổi sang tàu sắt trên cao, xuống tàu sắt thì tiến sĩ Sở lái ô
tô đến đón cậu.
Dọc đường, tiến sĩ Sở giới thiệu tình huống ở cơ
sở đó.
"Số lượng cá heo trong cơ sở này của các cô
đạt hơn 800, có hơn 10 hạng mục nghiên cứu. Chỉ năm ngoái thôi đã có hơn 20 con
cá heo được thả về khu bảo tồn sinh thái đại dương."
"Bibi thì sao? Nó… khi nào sẽ trở về biển?"
Hạ Trí hỏi.
Sâu trong nội tâm cậu rất phức tạp, một mặt thì
rất mong Bibi được đến một nơi rộng rãi hơn không có biên giới. Mặt khác, về
biển có nghĩa là mất bảo vệ, nó phải tự săn mồi, đón nhận toàn bộ thay đổi vô
lý của biển cả.
"Phải xem quần thể mà chúng tạo thành có đủ
trưởng thành không. Cá heo là động vật bầy đàn, khi đối diện với nguy hiểm cũng
tấn công theo bầy."
"Vậy Bibi thì sao? Anh Minh từng bảo cháu,
giờ nó đã có một đám đàn em rồi." Hạ Trí cười, thầm tưởng tượng cảnh Bibi
dẫn một đàn cá heo tới đón mình trong đầu.
"Ờ… lúc ban đầu, Bibi và Lala bắt tay nhau,
lôi kéo mười mấy con cá heo, trong cơ sở của bọn cô cũng coi như…"
"Coi như vua chúa?"
"Phải." Nói đến đây, tiến sĩ Sở không
kìm được mỉm cười.
Không biết tại sao, Bibi được tác oai tác quái
khiến Hạ Trí cảm thấy rất yên tâm. Nếu nó yếu ớt, dịu dàng, có lẽ sẽ không sinh
tồn nổi trong đại dương chân chính.
"Thế nhưng nãy cô do dự, đã xảy ra sự cố gì
ư?"
"Ừm, cháu biết cá heo cực kỳ chăm chỉ hoạt
động chứ?"
"Cháu biết chúng rất thích hưởng thụ, gì
cũng được." Hạ Trí thầm nghĩ trong lòng, chưa biết chừng giờ Bibi cũng đã
trở thành loại lưu manh không có nguyên tắc, cái gì cũng loạn lạc được rồi.
"Cá heo đực sẽ cách ly cá heo cái từ chối ở
bên chúng khỏi bầy, cho cá heo cái chịu đói, để đạt được mục đích của mình."
"Thế thì hèn hạ quá? Làm thế cũng được ạ?"
"Đừng yêu cầu cá heo bằng tiêu chuẩn đạo đức
của con người chúng ta, chúng… không có tiêu chuẩn đâu." Tiến sĩ Sở liếc
nhìn Hạ Trí.
Hạ Trí hắng giọng: "Cô đừng bảo cháu, Bibi
cũng làm chuyện này?"
"Không phải. Về chuyện này, Bibi có tính
người hơn bọn cô tưởng tượng nhiều."
"Là sao ạ?"
"Người làm chuyện xấu là Lala. Có một con cá
heo cái xấp xỉ lứa tuổi của Bibi bị Lala dẫn anh em bao vây, mấy ngày không
được ăn uống gì rồi. Bibi không chịu được hành vi của Lala, bèn phá vòng vây
của Lala, dẫn con cá heo cái đó ra."
Hạ Trí sững sờ, không ngờ Bibi lại có phong độ
quý ông như vậy.
"Sau đó thì sao? Nó và Lala trở mặt nhau ư?"
"Phải, Lala không làm khó nó, chỉ không cho
nó trở về bầy của chúng thôi. Giờ Bibi rất cô đơn. Nếu Bibi tiếp tục bị bầy
Lala dẫn dắt chèn ép, năm sau đến khi phóng sinh về khu bảo tồn… sẽ không thuận
lợi đối với Bibi."
Cuối cùng Hạ Trí cũng hiểu được mối lo âu của
tiến sĩ Sở, cậu vốn còn tưởng hai đứa nhóc nghịch ngợm Bibi và Lala ở cùng nhau
chắc chắn sẽ làm mưa làm gió, không ngờ lại phá phách thành ra thế này.
"Có điều vẫn ổn, mâu thuẫn giữa chúng phát
sinh sớm. Nếu đợi đến lúc đến khu bảo tồn mới gây sự, thì đó sẽ là việc lớn
liên quan đến sinh tồn."
Tới cơ sở nghiên cứu, tiến sĩ Sở đã chuẩn bị giấy
ra vào tạm thời cho Hạ Trí từ trước, còn chuẩn bị cho cậu đồ bơi và oxy, có thợ
lặn chuyên nghiệp đến dẫn cậu xuống lặn.
Hạ Trí rất giàu thiên phú, thợ lặn Lữ Mân cũng
ngạc nhiên.
"Em bơi giỏi ghê."
"Em ở trong đội bơi của trường."
"À, thảo nào!"
Lữ Mân giao hẹn với Hạ Trí vài thứ, rồi dẫn cậu
đến cổng vào cơ sở.
Độ sâu ở đây hoàn toàn không cùng cấp bậc với bể
nước trước đây Bibi từng ở, hơn nữa còn mô phỏng hoàn cảnh gần biển, có thể
trông thấy đủ loại thực vật đáy biển như san hô, bầy cá.
Chỗ này to quá, chỉ trong chốc lát e là không tìm
được Bibi ở đâu.
Nhưng tiến sĩ Sở đã chuẩn bị xong xuôi từ lâu, Lữ
Mân phát một đoạn ghi âm, vậy mà lại là những lời Hạ Trí thu âm lúc trước khi
anh Minh dỗ Bibi ăn uống.
"Bibi!! Ăn cơm thôi!"
"Bibi!! Không được nín thở!"
"Bibi!! Không được bướng!"
Họ bơi lòng vòng dưới nước, nếu là bình thường
thì Hạ Trí nhất định sẽ nghĩ tất thảy đều rất mới mẻ, muốn nhìn ngó xung quanh.
Nhưng hiện tại chỉ cần nghĩ đến việc Bibi rất cô
đơn, Hạ Trí chỉ muốn trông thấy nó ngay lập tức, ôm nó một cái.
Cảm nhận được dao động trong nước, Hạ Trsi trông
thấy Lữ Mân ra dấu tay với cậu, ý là "cẩn thận".
Đằng trước có năm sáu con cá heo bơi đến, tốc độ
đáng sợ, Lữ Mân còn chưa kịp dẫn Hạ Trí rời khỏi đó thì đã bị bao vây kín kẽ
rồi.
Trong đó có một con cá heo đường nét tuyệt đẹp
đụng vào Lữ Mân, anh ta ra dấu tay, ý là "dừng lại".
Nhưng con cá heo non trẻ này mặc kệ Lữ Mân bảo
gì, liên tục dùng mõm chạm vào thiết bị phát ra âm thanh đó trên người anh.
Lữ Mân hết cách, đành tắt máy.
Hạ Trí muốn ngoi lên mặt nước, nhưng lại bị mấy
con cá heo khác bao vây, chúng vây quanh Hạ Trí, lúc thì dùng vây lưng đụng vào
cậu, lúc thì dùng đuôi dán sát vào chân cậu hoặc eo cậu, bơi ngang qua.
Khác với cảm giác làm nũng và thăm dò của Bibi,
chúng mang vẻ dữ dội khiến người khác thấy nguy hiểm.
Con cá heo vòng quanh Lữ Mân dường như đã rất quen
với anh ta, lúc thì vỗ bụng anh, lúc lại dùng mõm chọc vào kính lặn của anh, Lữ
Mân không cử động chỉ nổi tại chỗ, không cho nó bất cứ phản ứng nào.
Hạ Trí lúc này coi như đã được trải nghiệm trong
lòng người thợ lặn dưới biển bị cá heo bắt nạt đến mức không ngoi lên được ấy
bất lực nhường nào, cậu tuyệt đối không ngờ được sẽ có ngày tình huống này xảy
ra với bản thân mình.
Hàng ngàn con thằn lằn chúa gầm thét lao qua
trong đầu, thật lòng muốn đem hết bầy cá heo đực này đi làm cá rán!
Từ dấu tay của Lữ Mân, Hạ Trí coi như đã hiểu,
con cá heo đực liên tục chọc ghẹo Lữ Mân đó chính là Lala.
Có lẽ là cơ thể cứng đờ của Lữ Mân khiến Lala
không cảm thấy chút hứng thú nào, nó quay đầu, cùng đồng bọn khác bắt nạt Hạ
Trí.
Hạ Trí cũng muốn bắt chước Lữ Mân cứng đờ thân
thể, nhưng bất lực, Lala quả thực rất quá đáng, vậy mà sau khi vòng quanh eo Hạ
Trí hai vòng, nó dùng đầu cọ lưng cậu.
Bình dưỡng khí bị đụng vào khiến Hạ Trí bất an.
Cậu vừa giơ tay định xác nhận bình dưỡng khí
không bị làm sao, Lala bèn ngoạm cổ tay của cậu.
Việc này khiến Hạ Trí không dám dùng sức, mặc dù
Lala không định cắn mạnh, nhưng không dám chắc nếu chọc giận ông vua con này,
nó sẽ không làm việc gì quá đáng.
Răng của Lala cọ trên cổ tay Hạ Trí, rồi rời khỏi
đó.
Hạ Trí còn tưởng Lala sẽ dừng ở đó, thực tế chứng
minh cậu ngây thơ quá.
Vậy mà Lala lại dùng vây lưng của nó cọ Hạ Trí
không ngừng, dường như đang tìm một kẽ hở hoặc lối vào nào đó.
Điều này khiến Hạ Trí cảnh giác, cậu ngoi lên một
đoạn, Lala rất hứng thú bám theo, còn ngửa bụng lên, như muốn bơi xuống dưới Hạ
Trí.
Hạ Trí trông thấy bụng nó nhuốm màu hồng nhạt,
đây là điềm báo nó muốn làm việc xấu xa, thế là đạp luôn một phát lên bụng nó
để ngoi lên.
Lala bèn tức giận, bám sát Hạ Trí bơi lên, có thứ
gì đó quẫy ra, suýt thì đập nứt kính lặn của cậu.
Lữ Mân bơi tới, muốn bảo vệ Hạ Trí, thế nhưng các
con cá heo khác lập tức vây kín anh ta, tách anh ra khỏi Hạ Trí.
Rõ ràng dưới nước, nhưng cậu lại cảm thấy mình
sắp vã mồ hôi.
Lala không ngừng khoe mẽ, lắc lư, thậm chí lại
gần cậu, thò vào dưới cánh tay cậu.
Đầu Hạ Trí sắp nổ tung, chỉ hận bản thân sao
không mang kéo xuống nước!
Đúng lúc này, một con cá heo khác bơi lại từ đằng
xa, tốc độ đó nhanh đáng sợ!
Lửa giận sục sôi mà hung hãn, nhắm thẳng vào bụng
Lala.
Lala lập tức bơi ra xa, các anh em của nó thả Lữ
Mân, đến bên cạnh nó, ra vẻ sẵn sàng đánh nhau to.
Hạ Trí chẳng suy nghĩ gì, cánh tay gác lên vây
lưng con cá heo đó, rõ ràng vẫn còn bình dưỡng khí, rất nặng, nhưng con cá heo
đó chẳng do dự chút nào, nó mang Hạ Trí lao ra xa mười mấy mét.
Đây là Bibi!
Bibi đến rồi!
Hạ Trí thấy mừng chết đi được, mặc kệ Lala đuổi
theo, cậu cúi đầu xuống áp mặt lên thân Bibi.
Lala nhanh chóng bao vây Bibi và Hạ Trí.
Chúng lao tới đâm vào Hạ Trí, hòng đánh cậu rơi
từ trên lưng Bibi xuống.
Bibi tức giận hết sức, vừa giãy giụa vừa quẫy
đuôi, hung hăng đẩy hai con cá heo khác ra.
Dáng vẻ vừa hung dữ vừa căm thù đó, như thể dẫu
có bị đánh hội đồng vỡ đầu chảy máu cũng không chịu thua.
Lala lại gọi thêm hai con cá heo nữa tới, người
Bibi trơn tuột, Hạ Trí không nắm chặt, bị Lala hất rơi.
Ngay lập tức Bibi quay đầu đánh nhau với Lala,
hai bên đẩy tới đẩy lui.
Lực tấn công ở mõm cá heo đủ đâm rách cả da bụng
cá mập, điều này khiến Hạ Trí sợ mất hồn mất vía, chỉ lo hai đứa chúng nó gặp
mệnh hệ gì thật.
Thế nhưng Bibi không định quyết định thắng bại
với Lala, nó vừa đẩy Lala ra, bèn quẫy đuôi vào nó, lao tới đẩy bay hai con cá
heo đang bao vây Hạ Trí.
Lại có vài con cá heo nghe được Lala gọi, lao
tới.
Bibi không nén nổi tức giận, nó vòng quanh Hạ Trí
một vòng lớn, ai bao vây là bị nó đâm, hung hãn chết đi được.
Các con cá heo khác vốn còn định đánh hội đồng,
đây là chuyện mất mạng người, à không đúng, mất mạng cá heo đó!
Lala theo dõi từ xa, nó và Bibi nhìn thẳng vào
nhau.
Bibi chắn Hạ Trí, không ai được lại gần.
Hai con cá heo giằng co như vậy ít nhất mười mấy
giây, Hạ Trí có thể cảm thấy bầu không khí đậm vẻ một mất một còn, cá heo bao
vây xung quanh cũng bơi tới bơi lui gần đó, như có thể tăng tốc tới đâm Bibi
bất cứ lúc nào.
Lúc này, Lữ Mân bơi tới, vậy mà thiết bị trên vai
anh ta đang phát nhạc.
Là bài "Em chỉ quan tâm đến anh" của
Đặng Lệ Quân.
Hạ Trí chỉ thấy bài hát cổ này làm nền cho bầu
không khí hiện tại, vô cớ muốn cười.
Nhưng giờ không phải lúc để cười.
Cứ tiếp tục giằng co thế này, phải kết thúc kiểu
gì!
Lala vừa nghe thấy bài hát này, đột nhiên quay
mình bơi đến chỗ Lữ Mân, hơn nữa còn dùng mõm thăm dò khắp nơi trên người Lữ
Mân, một cái túi trên eo anh ta rơi xuống, bên trong là một miếng cá trích.
Lala cắn cá trích, cứ thế dẫn đàn em đi mất.
Hạ Trí sững sờ, vậy "Em chỉ quan tâm đến anh"
là tín hiệu cho ăn của Lữ Mân?
Lữ Mân ra dấu tay lên trên.
Bibi lập tức dán vào người Hạ Trí, cậu hiểu nó
muốn cõng cậu, bèn trèo lên.
Ngoi lên mặt nước, Bibi không đưa Hạ Trí lên bờ,
mà cõng cậu bơi lòng vòng không có mục đích.
Nó bơi chầm chậm, là vì muốn ở bên Hạ Trí.
"Tao cõng bình dưỡng khí, nặng lắm." Hạ
Trí xoa đầu Bibi.
Bibi vẫy đuôi, ý là không nặng.
Hạ Trí thở dài, thầm nghĩ vốn còn tưởng Bibi tìm
được Lala, sẽ vui vẻ cùng nhau quậy phá, ai dè…
"Đúng là anh em đánh nhau vì gái."
Hạ Trí dùng trán chạm vào đỉnh đầu Bibi.
Bibi phát ra một tiếng kêu khẽ…
Chẳng có lấy một chút phấn khích và vui sướng
trước đây, nghe vừa đáng thương vừa tủi thân.
Hạ Trí xoa đầu nó, rồi xoa hai bên nó.
"Bibi, lỗi tại tao. Đáng lẽ tao vừa đến
thành phố Q là phải tới gặp mày ngay."
"Áu…"
Lúc trước quần nhau với bọn Lala, Hạ Trí đã tiêu
tốn rất nhiều thể lực.
Mất nhiệt lượng, càng lúc càng lạnh.
Hạ Trí rùng mình, cậu giơ tay xát cánh tay mình,
Bibi cảm nhận được cậu bị lạnh, bèn bơi về lối vào cơ sở dưới nước.
Hạ Trí ngồi trên thang, cởi bình dưỡng khí.
Lữ Mân cho cậu một tấm thảm để bọc mình, rót chút
đồ nóng cho cậu uống.
Hạ Trí cứ ngồi như vậy, dùng lòng bàn chân xoa
đầu Bibi.
Bibi vui vẻ ấn đầu vào lòng bàn chân của Hạ Trí,
xoay mấy vòng liền, sung sướng không chịu được.
Lữ Mân đứng trên cổng gọi: "Hạ Trí, em phải
vào đi. Hết giờ rồi."
Dường như Bibi hiểu được lời Lữ Mân nói, kêu một
tiếng thật dài, mạnh mẽ bày tỏ suy nghĩ mình không muốn Hạ Trí đi.
Hạ Trí ước gì mình cũng biến thành một con cá
heo, có thể mãi mãi ở bên Bibi.
Nhưng nơi đây là cơ sở nghiên cứu, cậu vốn không
phải nhân viên, được vào đã là tiến sĩ Sở tạo ngoại lệ rồi.
Nếu không phải vì Bibi và Lala không hoà thuận,
không có lợi cho việc quay về khu bảo tồn hải dương sau này, có khi cả đời này
Hạ Trí không còn cơ hội gặp lại nó nữa.
Hạ Trí cúi đầu bảo Bibi: "Bibi, tao phải đi
đây. Tao thương lượng với tiến sĩ Sở, xem có thể cho phép tao tuần sau tới gặp
mày không, được không?"
Bibi lắc đầu, nó không vui.
Nó biết rất rõ, nơi ở mới này, nếu Hạ Trí mà đi
thì lần sau có thể sẽ không đến được nữa.
Lúc này, tiến sĩ Sở đến cổng vào cơ sở dưới nước,
bảo Bibi: "Bibi, tao đảm bảo với mày, tuần sau vẫn giờ này, Hạ Trí sẽ đến
thăm mày có được không?"
Bibi vẫn lắc đầu, há mõm cắn hờ ngón chân thả
trên mặt nước của Hạ Trí, vừa không dám cắn mạnh sợ làm cậu bị thương, vừa
không nỡ để cậu đi.
Lòng Hạ Trí mềm nhũn.
"Tiến sĩ Sở, đợi đã, cháu chào tạm biệt
Bibi."
Hạ Trí men theo thang định xuống, cậu dùng một
tay bám vào thang, toàn thân chìm xuống nước, ngả về phía Bibi.
Phần mõm của Bibi đụng vào môi Hạ Trí, cẩn thận
dè dặt sợ đụng mạnh làm môi răng cậu bị thương, nhưng đầy ắp niềm vui và lưu
luyến, không chịu chia xa.
Thấp thoáng, Hạ Trí trông thấy ở nơi rất xa, còn
có một con cá heo khác đang nhìn họ.
Lúc Hạ Trí nhìn về phía nó, nó lập tức quay người
chuồn mất, y như một đứa nhóc làm việc xấu bị phát hiện.
Mỗi lần Hạ Trí ngẩng đầu lên thở, Bibi bèn bắt
đầu kéo cánh tay còn lại của cậu, cậu đành phải thò vào nước thơm Bibi.
Liên tiếp mấy lần, Bibi đều không cho Hạ Trí đi.
"Cứ tiếp tục thế này, Hạ Trí không dứt được!"
Lữ Mân bất lực nói.
Tiến sĩ Sở ngẫm nghĩ, hình như vỡ lẽ.
"Bibi đã rời khỏi Hạ Trí hơn 180 ngày, nó
muốn hôn 180 lần, bù lại những lần trước đây chưa hôn được."
Lữ Mân nghe mà trố cả mắt.
"Thế thì phải hôn đến lúc nào mới hết!"
Lúc Hạ Trí rời khỏi cơ sở nghiên cứu, đã gần bảy
giờ tối.
Tiến sĩ Sở lại lái xe đưa cậu đến ga tàu.
"Tuần sau cháu còn được đến thăm Bibi nữa
không?"
Tiến sĩ Sở cười: "Nếu đã nhận lời Bibi, nếu
cháu mà không tới, cô sẽ phải đích thân lái xe đến đại học Q đón cháu đấy. Chỉ
cần thất hứa với Bibi, sau này nó sẽ không tin tưởng nhân viên nghiên cứu bọn
cô nữa."
Hạ Trí xuống xe, vẫy tay chào tiến sĩ Sở, rồi vào
ga.
Nắm vòng tay cầm đứng trong khoang tàu, tàu điện
cuối tuần đông nghẹt, nhưng Hạ Trí cao ráo đứng trong toa vẫn là sự tồn tại cực
kỳ bắt mắt.
Mấy bạn nữ ngó cậu đều không kìm được thì thào
bàn tán.
"Kia là người mẫu à? Đẹp trai quá!"
"Vai rộng quá! Chân cũng dài nữa!"
Hạ Trí hoàn toàn không nghe thấy người khác đang
bàn tán điều gì, trong đầu toàn là dáng vẻ lưu luyến mình của Bibi khi cậu rời
khỏi nó.
Phải làm thế nào để Bibi và Lala làm lành đây.
Mấy đứa nhóc con, thế giới bên ngoài rất nguy
hiểm, mấy đứa không đoàn kết, phải trị thế nào đây!
Vì có tâm sự, Hạ Trí suýt thì ngồi quá trạm đổi
chuyến.
Lúc vội vã xuống tàu, mấy bạn nữ đó trông thấy áo
khoác thể thao của cậu in chữ đại học Q.
"Học đại học Q kìa! Nhìn khí chất chẳng
giống tẹo nào!"
"Vậy mày bảo đại học Q phải có khí chất gì?"
"Không phải mọt sách béo phì chẳng quyến rũ
chút nào, thì là bác học lập dị kiêu căng phách lối!"
Hạ Trí đuổi kịp tàu đổi chuyến, đứng trên tàu tìm
hiểu tập tính xã hội của cá heo.
Một tin nhắn được gửi tới, là của Diệp Lân.
Diệp Lân: Muộn lắm rồi, không phải em bị nhóc con
của em ăn mất rồi đấy chứ?
Hạ Trí vô thức bật cười, cậu không hề biết dáng
vẻ mình cúi mặt gửi tin nhắn bị mấy bạn nữ sinh ngắm.
Hạ Trí: Nhóc của em bị chèn ép. Người làm bố như
anh còn không đứng ra giúp nó à?
Diệp Lân: Sao lại dính đến cả anh rồi?
Hạ Trí: Lẽ nào nhóc con của em không phải của
anh?
Diệp Lân: Em nói có lý lắm, anh phải tích cực
giúp nó.
Hạ Trí vừa ra khỏi ga tàu điện ngầm, lại phải đổi
sang xe bus mới được về trường, ai dè nghe thấy có người gọi tên cậu.
"Hạ Trí, lên xe."
Giờ Hạ Trí mới phát hiện, chiếc SUV bên đường hạ
cửa kính xe, vậy mà là Diệp Lân ngồi bên trong.
"Trời ơi… anh mua xe rồi à?"
"Ừm, đúng thế." Diệp Lân mỉm cười, "Em
thích ngồi bên cạnh anh, hay là ngồi đằng sau anh?"
Hạ Trí đứng đút tay trong túi, không mở cửa xe.
"Cứ cảm thấy bất kể ngồi cạnh anh hay ngồi
sau anh, anh đều không có ý định tốt đẹp."
"Cái này… ngồi bên cạnh anh tiện để chúng ta
"giao lưu"."
"Ngồi sau anh thì sao?" Hạ Trí lãnh đạm
hỏi.
"Ngồi đằng sau anh, không gian khá đầy đủ,
tiện cho chúng ta"giao lưu sâu sắc"."
"Xem ra cái xe này không ngồi nổi."
Hạ Trí chẳng buồn để ý đến Diệp Lân, cậu đi tiếp.
Diệp Lân cũng không giục cậu, trên môi nở nụ
cười, hắn lái xe chầm chậm bám theo Hạ Trí, tới tận khi mấy chiếc xe đằng sau
không chịu nổi nữa, liên tục bóp còi với hắn.
"Cục cưng ơi, em còn không lên xe à? Em xem
mọi người đều không chờ được nữa rồi."
Diệp Lân gác một tay trên cửa sổ xe, rõ ràng mặt
mày nho nhã dịu dàng, lời thốt ra lại mang giọng điệu không đứng đắn.
Hắn không sợ bị các thầy cô bạn bè tin tưởng hắn,
xưa nay hoàn hảo hoá hình tượng của hắn, nhìn thấy sao!
Hạ Trí sầm mặt, không để ý đến hắn.
Tiếng còi xe đằng sau liên miên không dứt, Hạ Trí
thầm nghĩ sao thằng cha này lại thiếu công đức vậy! Không thể lái xe đi được à?
"Cưng ơi, em lên xe đi, chúng ta trao đổi cách
giải quyết chuyện con trai chúng ta, được không?"
Diệp Lân càng nói càng thiếu đứng đắn, người lái
xe đằng sau không bóp còi nữa, đều tỏ vẻ muốn hóng hớt.
"Anh mà nói bậy nữa, có tin em xách anh từ
xe ra đánh cho một trận không?"
Hạ Trí lạnh lùng trừng mắt lườm hắn.
Diệp Lân vẫn tiếp tục bốc phét: "Anh biết
con trai chúng ta bị bắt nạt, em không vui, nhưng anh cũng không thể xuống nước
đánh lũ oắt con đó một trận phải không? Chúng ta phải giải quyết chuyện này một
cách lý trí!"
Lý trí cái đầu anh!
Hạ Trí nhìn thấy bên cạnh có một trung tâm thương mại,
chẳng thèm lằng nhằng với Diệp Lân nữa, quay người vào trung tâm thương mại
luôn.
Tài xế đằng sau Diệp Lân để lộ biểu cảm cười trên nỗi đau của người khác.
Comments
Post a Comment