Chương 66: Đời người không có nếu như
Nhậm Phi đã quen thuộc với sở thích của Diệp Lân,
bèn gọi cà phê Americano cho hắn, không cho chút sữa nào.
"Hạ Trí thì sao, cậu uống gì?" Nhậm Phi
hỏi rất kiên nhẫn.
"Giống Diệp Lân đi."
Hạ Trí không nghiên cứu gì về cà phê, cùng lắm
chỉ là uống cà phê hòa tan Nestlé, còn là Sầm Khanh Miễn chia cho.
Nhưng lúc Diệp Lân đến dạy kèm cho cậu, thường
mang theo cà phê mới xay để tỉnh táo.
Nói thật thì, mùi cà phê trên người Diệp Lân rất
thơm.
Êm ả mà nồng đượm, khiến Hạ Trí cứ có cảm giác
dựa dẫm rúc vào lòng người đàn ông này.
"Diệp Lân uống Americano, đắng lắm đấy."
Nhậm Phi nghĩ có cần giới thiệu cho Hạ Trí uống Latte giống mình hay không.
"Cứ cho em ấy uống Americano đi. Dạo này
huấn luyện mệt quá, đừng để đang nói chuyện mà em ấy ngáp cái ngủ mất."
Diệp Lân mỉm cười đầy ẩn ý với Hạ Trí.
Hắn vẫn nhớ hôm đó mình muốn gói bánh bao cho
cậu, cậu nhóc này bèn ngoẹo đầu ngủ thiếp đi, làm mình muốn thể hiện cũng không
có cơ hội.
"Được, được, tôi không lãng phí thời gian
rảnh của hai cậu nữa, vào thẳng chủ đề chính nhé?" Nhậm Phi vừa nói vừa
lấy bút ghi âm, sau đó nhìn về phía hai chàng trai trẻ đối diện, "Phỏng
vấn phải ghi âm, hai cậu không thành vấn đề chứ?"
"Không." Diệp Lân đáp.
"Ồ, tôi cũng không." Hạ Trí gật đầu,
kéo cổ áo hơi thiếu tự nhiên.
Động tác nhỏ này kết hợp với biểu cảm ngầu của Hạ
Trí, cứ như học sinh bị giáo viên chủ nhiệm hẹn nói chuyện tại sao lại yêu sớm.
"Hai cậu đều thân quen nhau rồi phải không?
Tôi đã xem màn thể hiện ở cuộc thi luyện tập của hai cậu, rất ăn ý, hơn nữa còn
cực kỳ tin tưởng và mong đợi biểu hiện của đối phương."
"Thầy Nhậm cũng nhìn ra rồi." Diệp Lân
mỉm cười lịch thiệp, giơ tay xoa đầu Hạ Trí trước mặt Nhậm Phi.
Hạ Trí hung dữ lườm hắn, hất văng tay hắn ra.
"Diệp Lân, mặc dù thân thiết với Hạ Trí,
cũng không thể cứ sờ đầu con nhà người ta mãi được." Nhậm Phi nói nửa thật
nửa đùa.
Hạ Trí gật đầu lia lịa trong lòng.
Diệp Lân cười hỏi: "Tại sao ạ? Nhìn đầu em
ấy xù tóc, là muốn sờ sờ."
"Đầu con trai, eo con gái, đều không dễ sờ
đâu." Nhậm Phi chớp mắt.
"Ồ, thì ra là thế!" Diệp Lân gật đầu,
lập tức giơ tay nắm gáy Hạ Trí, "Nào, anh sờ eo em nhé."
"Cút!"
Hạ Trí muốn nhịn, nhưng dái tai vẫn ửng đỏ.
Mỗi lần cho Diệp Lân gói bánh bao nhân thịt, hắn
đều đặc biệt thích bắt nạt eo Hạ Trí.
Tên khốn nạn này, bắt nạt người ta có thể nhìn
tình huống được không?
Nhậm Phi không thấy họ có gì lạ, ngược lại còn
nghĩ hai người này thật sự rất thân thiết.
"Quay về chủ đề chính… Diệp Lân, cậu ngất
xỉu ở giải vô địch các trường một năm trước, khiến rất nhiều người theo dõi cậu
lo âu. Người không hay biết đồn thổi rất nhiều tin tức, bảo cậu bị bệnh tim, bị
viêm phổi, bị rối loạn miễn dịch, còn cả trong não cậu mọc u vân vân."
Diệp Lân bật cười khe khẽ, ngoảnh mặt sang nhìn
Hạ Trí: "Ha ha ha, trước kia Hạ Trí cũng tưởng tôi bị bệnh tim, lo cho tôi
lắm đấy."
"Thế rốt cuộc là bị làm sao?" Biểu cảm
của Nhậm Phi trở nên nghiêm túc, "Ý của tôi là, bất kể nguyên nhân gì, cậu
đã khỏi chưa?"
Chuyện này liên quan đến biểu hiện của Diệp Lân ở
giải vô địch sinh viên năm nay, cũng là vấn đề mà hắn cần phải đối mặt.
"Hạ Trí, em thấy anh khỏi chưa?" Diệp
Lân vẫn nhìn Hạ Trí.
Nhậm Phi hơi ngạc nhiên, Diệp Lân nom thì hiền
hòa và chú ý đến suy nghĩ của người khác, nhưng thực ra hắn có nguyên tắc của
riêng mình, câu hỏi của hắn chưa bao giờ cần người khác trả lời.
"Anh ấy chả bệnh gì hết. Chỉ là lúc không có
mục tiêu thì toàn khó kiên trì thôi. Nhưng một khi biết được mình muốn gì, dù
bắt anh ấy bơi từ Thái Bình Dương đến Đại Tây Dương, cũng không thành vấn đề."
Hạ Trí lên tiếng.
Mặc dù hơi thổi phồng, nhưng nhìn thần thái của
Hạ Trí, Nhậm Phi biết ngay sự tin tưởng cậu dành cho Diệp Lân vượt quá bất cứ
ai.
"Nghe cứ như sự trở lại của Diệp Lân đều là
vì Hạ Trí ấy nhỉ."
Nhậm Phi cúi đầu, uống một ngụm cà phê.
"Đúng thế, tôi quay lại chính là vì Hạ Trí."
Nhậm Phi hơi sửng sốt, cốc cà phê cũng chao đảo.
"Cậu bảo… là vì Hạ Trí?"
"Thầy Nhậm, thực ra buổi phỏng vấn của thầy
là để xác nhận trạng thái của tôi đã khôi phục, thậm chí tốt hơn trước, tôi sẽ
luôn tiến lên, không dễ dàng bỏ cuộc nữa, đúng không?" Diệp Lân nhìn vào
mắt Nhậm Phi mà nói.
"Đúng… đúng thế."
Không cần bất cứ lời tô điểm gì hoa lệ, thứ Nhậm
Phi muốn biết chính là việc này.
Hơn nữa lúc gã xem cuộc thi tiếp sức của Diệp Lân
và Hạ Trí, gã đã biết nếu muốn phỏng vấn được Diệp Lân đích thực, thì phải có
Hạ Trí bên cạnh hắn.
Chàng trai trẻ trước nay quen với việc giấu kín
bản thân chân chính nơi đáy lòng này, sẽ thổ lộ tiếng lòng mình với Hạ Trí,
muốn có được sự tin tưởng và công nhận của cậu.
"Thầy Nhậm, thực ra những lời tương tự, tôi
cũng từng nói với huấn luyện viên Bạch. Tôi trước nay rất cô độc, bơi lội khác
bóng rổ, bóng đá, bóng chuyền, một khi trận đấu bắt đầu, tôi không có chiến
hữu."
Nhậm Phi lắng nghe Diệp Lân nói rất nghiêm túc,
Diệp Lân ngả ra sau dựa vào lưng ghế bành, chẳng hề có chút quả quyết và nhanh
nhẹn nào trong bể bơi, hắn dường như rất an nhàn, rất thích sự yên tĩnh lúc
này, nhìn Nhậm Phi vừa uể oải vừa tùy hứng, nhưng mỗi chữ hắn thốt ra đều thật
lòng.
Bởi những lời này, hắn không nói với Nhậm Phi, mà
là nói cho Hạ Trí nghe.
Nhậm Phi biết, họ đều là con trai, nằm trên
giường ký túc xá có lẽ là tán gẫu về thành tích hoặc huấn luyện viên, có lẽ là
các đối thủ mạnh khác, chứ không phải những thứ sến súa trong lòng không cho ai
biết.
Nếu Diệp Lân muốn nói, Nhậm Phi bằng lòng cho hắn
nói.
"Bơi lội cũng khác các hoạt động mang tính
đối kháng như đấu kiếm hay quần vợt, nó ở dưới nước, nó thuộc về một thế giới
khác. Đối thủ của tôi nằm ở trái phải, trước sau tôi, nhưng tôi không nhìn thấy
vẻ mặt họ. Vậy nên bơi thật sự rất cô độc."
Tim Hạ Trí run nhè nhẹ, từ trước đến nay Diệp Lân
vừa tự tin vừa kiên cường, Hạ Trí biết hắn cô độc, càng mạnh thì bơi càng
nhanh, cách người khác càng xa, nên toàn ở một mình.
Hạ Trí cũng từng vừa bơi vừa tưởng tượng ra sự
tồn tại của Diệp Lân trong bể bơi không một bóng người.
Sự cô độc ấy, Hạ Trí hiểu rõ.
Có điều khác biệt giữa cậu và Diệp Lân là, Diệp
Lân nằm ngoài thế giới ồn ào, nhưng chẳng ai bơi vào được lãnh thổ của hắn.
Còn mình thì ở một thế giới khác nghĩ đến Diệp
Lân.
"Chính vì vậy, tôi cứ tưởng mình đã dốc cạn
sức, nhưng thực ra… thực ra tôi còn cách xa việc dốc cạn sức lắm, tôi trước đây
không hề hay biết. Ngay cả bỏ cuộc cũng bỏ rất nhanh chóng."
"Cậu ám chỉ lần trước cậu ngất trong bể bơi…
là vì cậu bỏ cuộc ư?" Nhậm Phi nhìn Diệp Lân, "Cậu chắc chắn không?
Nếu tôi viết thế thật, tôi sợ sẽ có người cầm dao đi tìm cậu mất."
"Đó không phải bỏ cuộc, mà là mệt mỏi. Vì
không có lý do buộc phải liều mạng, không có quyết tâm dù chết cũng phải bơi
nhanh hơn người khác, nên anh ấy mệt mỏi."
Hạ Trí vẫn luôn im lặng lên tiếng.
Diệp Lân nhìn sang cậu, sau đó cười.
Nụ cười ấy đến từ đáy lòng, nụ cười khi được
người khác thấu hiểu.
Hạn hán lâu ngày gặp được mưa, hắn khát, khát quá
lâu, cuối cùng cũng được uống nước.
"Sau đó anh gặp được em. Em làm anh cảm
thấy… bơi là một việc rất đặc biệt, nước chảy qua em, bao bọc em, từ nước anh
cảm nhận được sự tồn tại của em, sức mạnh của em, em đuổi theo sau anh, em làm
anh cảm thấy mình rất bé nhỏ, sắp bị kẻ đuổi theo mạnh mẽ nuốt chửng. Sau đó…"
"Sau đó gì nữa?"
"Sau đó anh bị nghiện, đặc biệt thích cảm
giác hồi hộp khi đọ sức với em. Dường như mình đã có lý do liều mạng."
"Không ngờ em lại làm anh cảm thấy mình bé nhỏ?"
Hạ Trí tỏ vẻ không tin nổi.
"Ừm." Diệp Lân đáp khẽ.
"Trong lòng em, anh là… Vua bò sát dưới
biển! Không phải anh bảo em chỉ là cá mập con thôi à? Giống tốt, tấn công khỏe,
tiếc rằng chỉ là con non. Anh há miệng một cái là em biến luôn."
Hạ Trí xòe tay, ngay cả Nhậm Phi đối diện cũng
cười theo.
Diệp Lân không nhịn được sờ đầu Hạ Trí, đầu ngón
tay vuốt nhẹ xoáy tóc của cậu.
Hạ Trí không cam lòng né tránh.
"Lần đầu tiên thấy anh bơi, em đang học tiểu
học. Em nằm mơ cũng muốn thi một ván với anh! Nhưng tiếc rằng cơ hội duy nhất
là nhóm 14 tuổi, đáng tiếc là em bị loại trước chung kết."
"Tại sao? Trình độ của em không thể bị loại
được." Diệp Lân cũng rất tò mò, theo lý thì mình và Hạ Trí chỉ chênh nhau
hai tuổi, đáng lẽ có cơ hội chạm trán trong giải đấu hồi trung học.
"Em đi ăn lòng với Hà Kình Phong, hình như
không được sạch sẽ lắm. Có lẽ là Hà Kình Phong đã quen ăn bẩn, chẳng bị vấn đề
gì. Em thì viêm dạ dày cấp tính, mất nước, còn phải truyền dịch ba ngày liền."
Diệp Lân nhắm mắt, day khóe mắt: "Thế mà em
còn dám đi ăn lòng với xiên chiên cùng nó?"
"Còn thở là còn gỡ mà. Vả lại em ngày hôm
nay không phải em của quá khứ nữa rồi. Lòng với xiên chiên đâu thể đánh bại em
dễ dàng thế được."
Diệp Lân xua tay: "Em đừng kể mấy vụ này với
anh nữa. Sau này nghỉ lòng với xiên chiên."
"Biết trước thì em đã chẳng kể cho anh."
Hạ Trí chẳng buồn nhìn Diệp Lân nữa, cậu nói với
Nhậm Phi: "Thầy Nhậm, sao thầy không hỏi gì nữa."
Nhậm Phi sửng sốt, gã nhìn vẻ mặt sa sầm hoàn
toàn của Diệp Lân, biết ngay vụ lòng với xiên chiên đã va phải chỗ cục của hắn,
mặc dù cụ thể thì không biết thế nào.
"Nếu lần đó em không đau bụng, có thể anh đã
quen biết em sớm hơn rồi." Diệp Lân không cho Hạ Trí cơ hội đánh trống
lảng.
"Nhưng em lớp 12 quen biết anh, em thấy vừa
khéo mà!"
"Vừa khéo?" Diệp Lân nhìn Hạ Trí, trong
đó là nỗi nuối tiếc và không cam lòng sâu sắc.
Hạ Trí rất hiếm khi nhìn thấy cảm xúc rõ rệt như
thế trong mắt Diệp Lân, càng khỏi phải nói đến Nhậm Phi vẫn đang ngồi đối diện
họ.
"Đúng thế, năm lớp 12 quan trọng nhất, anh
đã giúp đỡ em rất nhiều…"
Giờ Hạ Trí mới phát hiện ra mắt Diệp Lân đã đỏ
hoe.
"Nếu năm ấy anh biết đến sự tồn tại của em,
nhất định anh sẽ nhìn em. Lúc chú Hạ rời bỏ em, anh sẽ có mặt. Lúc cô Trần
không cho em bơi nữa, anh cũng sẽ có mặt. Mỗi lần em thi tháng, thi cuối kỳ,
anh cũng sẽ có mặt. Vì biết đến sự tồn tại của em, có lẽ anh sẽ không…"
Diệp Lân không nói tiếp.
Sau lần thi đấu ấy, Hạ Vân rời khỏi thế gian. Hạ
Trí không còn tham gia bất cứ cuộc thi nào nữa. Cuộc thi ấy, bây giờ nhớ lại
đúng là cơ hội duy nhất để Diệp Lân quen biết Hạ Trí trước cấp ba.
Bỗng dưng Hạ Trí cũng thấy tiếc nuối.
Nỗi tiếc nuối này càng lúc càng nặng trĩu.
"Đời người không có nếu như." Cuối cùng
Nhậm Phi đối diện cũng lên tiếng, "Chính vì biết từng bỏ lỡ, nên mọi thứ
đang có hiện tại mới không thể lãng phí chút nào."
Hạ Trí vô thức nắm tay Diệp Lân bên cạnh, thật
chặt.
Cánh tay Diệp Lân vốn hơi cứng nhắc, bỗng nắm
ngón tay Hạ Trí rất mạnh, siết ngón tay cậu đau như sắp đứt lìa.
Nhưng sự đau đớn ấy lại khiến Hạ Trí thấy yên
lòng, càng đau càng khiến Hạ Trí biết Diệp Lân quan tâm đến cậu.
Thì ra không phải chỉ có mình lặng lẽ dõi theo
Diệp Lân ngần ấy năm, Diệp Lân cũng khát vọng biết đến sự tồn tại của cậu như
thế.
"Đây có lẽ chính là nguyên nhân tại sao Hạ
Trí đặc biệt cố chấp đòi tham gia thi tiếp sức với tôi." Diệp Lân hít sâu
một hơi, mỉm cười khoan khoái.
"Nguyên nhân gì?" Nhậm Phi hỏi, gã nhìn
sang Hạ Trí, muốn nghe được câu trả lời của cậu.
"Tất nhiên là không bỏ lỡ nữa. Đích của anh
chính là điểm xuất phát của em, tốc độ của anh quyết định thắng bại của em."
Hạ Trí trước sau không có biểu cảm gì nở nụ cười
rất hiếm khi trước mặt Nhậm Phi, giống như mặt trời giữa trưa, vừa tự tin vừa
rực rỡ, như thể muốn rọi vào mọi kẽ hở bé nhỏ không được biết đến.
Từng gặp rất nhiều vận động viên khát vọng nổi
tiếng, cũng từng gặp những người quên hết tất thảy để giành được thành tích,
thậm chí là những "thiên tài" từng có tài năng rồi lụi tàn bị quên
lãng, gã lại nhìn thấy Diệp Lân và Hạ Trí, chỉ cảm thấy ấm áp và tràn trề sức
mạnh.
Đây mới là vận động viên mà Nhậm Phi muốn viết,
không cần bất sự tô vẽ gì, họ như thế nào thì viết thế ấy là được.
Gã không cần biến mình thành biên kịch hoặc nhà
văn viết tiểu thuyết, gã chỉ cần ghi chép lại Diệp Lân và Hạ Trí chân thực.
Nhậm Phi rất thích Hạ Trí thế này, gã bỗng hiểu
ra tại sao Diệp Lân lại tin tưởng Hạ Trí, cam chịu trở thành người áp chót
trước mặt cậu trong lượt thi tiếp sức.
"Giải vô địch các trường thì sao? Chắc chắn
Diệp Lân phải tham gia bơi tự do 100m và 200m, đây là thế mạnh của cậu. Còn gì
khác không?"
"Tôi hy vọng, tôi và Hạ Trí khoán hết hạng
nhất và hạng hai bơi tự do 100m, 200m, và cả bơi tự do 4x100m, 4x200m ở giải vô
địch sinh viên. Ngoài ra, tôi cũng rất hứng thú với bơi hỗn hợp cá nhân."
"Ấy, quán quân bơi hỗn hợp cá nhân 100m năm
ngoái chẳng phải Lạc Ly ư?" Hạ Trí hỏi.
"Thế em nghĩ, anh lợi hại hơn hay Lạc Ly lợi
hại hơn?" Diệp Lân nheo mắt hỏi.
Nhậm Phi cũng cười: "Hạ Trí, cậu phải nghĩ
kỹ rồi hẵng trả lời. Đây cũng giống như bạn gái và mẹ ruột rơi xuống nước cứu
ai trước – câu hỏi tự sát đấy."
"Em." Hạ Trí hất cằm, nhìn Diệp Lân với
khuôn mặt bướng bỉnh.
Nhậm Phi nhất thời chưa tiêu hoá được ý trong câu
của Hạ Trí, nhưng Diệp Lân thì phì cười.
"Em còn muốn giành giải quán quân bơi hỗn
hợp 100m nữa à? Anh thấy em cứ nên luyện 400m thì hơn!"
"Cá không! Nếu em thắng thì anh và Lạc Ly
nói sao đây?"
"Em không thể đồng thời thắng cả anh và Lạc
Ly được." Diệp Lân thong thả bưng cà phê lên uống một ngụm.
"Tại sao không thể?"
"Vì một đội tối đa chỉ được cử hai tuyển thủ
tham gia cùng một nội dung thôi. Cũng tức là nếu Lạc Ly và Diệp Lân đều bơi hỗn
hợp 100m, thì cậu sẽ không được tham gia nữa." Nhậm Phi tốt bụng nhắc nhở.
"Thế em tham gia bơi hỗn hợp 200m!"
Có lẽ là thường xuyên nhìn Lạc Ly bơi bướm, quá
đẹp quá thích, Hạ Trí đã ôm ý định tập bơi bướm từ lâu rồi.
"Thế à, thế lúc thi xếp hạng trong đội, em
ít nhất phải xếp hạng nhì mới được, anh thấy khó lắm."
"Sao lại khó?"
"Em quên mất Gia Nhuận rồi à? Bơi bướm của
Gia Nhuận tập cùng Lạc Ly đấy, bơi ếch lại là trình độ nhất nhì trong giải vô
địch sinh viên, bơi tự do thì em cũng từng đấu với nó rồi. Gia Nhuận thuộc kiểu
tuyển thủ cân bằng bốn kiểu bơi đều đạt được trình độ hàng đầu. Chưa nói 100m,
bơi hỗn hợp cá nhân 200m, Lạc Ly còn chưa chắc đã thắng được Gia Nhuận đâu."
"Thế á… nhìn không ra…"
Lần nào Trần Gia Nhuận cũng sợ Lạc Ly run như cầy
sấy, thế mà còn có thực lực át cả nội dung của Lạc lão đại.
Nhìn Hạ Trí rơi vào trầm ngâm, Diệp Lân và Nhậm
Phi nhìn nhau cười.
Nói thêm về vài chuyện thú vị thời thơ ấu của Hạ
Trí, và ảnh hưởng của Hạ Vân đối với Hạ Trí, từ đầu đến cuối Diệp Lân đều lắng
nghe rất yên tĩnh. Vì mọi khi không có lý do đặc biệt thì sẽ không hỏi Hạ Trí
chuyện hồi bé, bây giờ Nhậm Phi hỏi tới, Hạ Trí kể về chuyện hồi nhỏ bằng chất
giọng không tô vẽ gì, Diệp Lân nghe rất chăm chú.
"Thế cậu biết ơn bố cậu nhất là những thứ
ông ấy dạy cậu về bơi lội phải không. Tỉ mỉ và dốc lòng hơn bất cứ huấn luyện
viên chuyên nghiệp nào. Tôi đã chú ý tới tư thế và quay vòng của cậu dưới nước,
không chỉ chuẩn mực, mà là cân bằng giữa sức mạnh và cơ thể. Cảm thụ nước của
cậu mạnh phi thường."
Hạ Trí hơi ngẩng đầu, như đang cân nhắc nên diễn
đạt ra sao.
Nhậm Phi cũng đợi rất kiên nhẫn, gã biết Hạ Trí
không phải kiểu người giỏi kể chuyện dài dòng, nhưng cậu không nói dối.
"Thực ra… điều tôi lấy làm biết ơn bố nhất
là hôm ấy bố dẫn tôi đi xem cuộc thi của Diệp Lân. Bố cho tôi nhìn thấy đối thủ
mạnh nhất của tôi, từ đó về sau tôi biết… tôi phải trở thành người như thế nào
dưới nước."
Ánh nắng đã ngả sang chiều tà, đáp trên sườn mặt
Diệp Lân, vẽ ra quầng sáng hiền hoà khơi gợi cảm xúc người khác.
Không có vẻ sẵn sàng như tên nằm trên cung khi
đứng trên bục xuất phát, cũng không có sự sắc bén và dữ dội lúc đua nước rút,
dường như đây mới là dáng vẻ mà Diệp Lân muốn mình trở thành nhất, dịu dàng và
bao dung, đồng thời khát vọng được người khác thấu hiểu và ôm lấy.
Nhậm Phi bỗng thấy may mắn, Diệp Lân và Hạ Trí
gặp được nhau vào lứa tuổi chín muồi nhất.
Sau khi phỏng vấn kết thúc, Nhậm Phi nhìn Diệp
Lân khoác vai Hạ Trí đi về trường, Hạ Trí hất cánh tay Diệp Lân xuống hết lần
này đến lần khác, cậu nhóc đi sang bên cạnh chưa được mấy bước, đã bị Diệp Lân
kéo về, bá vai đi tiếp.
Hạ Trí ngẫm nghĩ, không nhịn được hỏi Diệp Lân: "Hình
như anh đặc biệt thích uống cà phê. Em nhớ hồi anh dạy kèm em vào thứ bảy, cũng
thường xuyên mang cà phê đến."
"Đó là vì tối thứ bảy anh làm ca đêm ở quán
bar, ngủ xong sáng còn phải đến dạy kèm cho em, phải uống cà phê cho tỉnh táo."
"Thế sao anh không nói sớm! Nếu nghiêm
trọng, anh có thể ngủ trên giường em mà, chờ đến khi làm xong đề em sẽ gọi anh
dậy!"
"Ngủ rồi thì không được ngắm dáng vẻ em làm
bài nữa."
"Anh nhìn không chán hả!"
Nói thế, Hạ Trí nhớ ra lần nào Diệp Lân ngắm
mình, hình như còn chẳng thèm nhúc nhích, đặc biệt kiên nhẫn.
Nếu bắt cậu ngắm người khác viết bài, cậu đã ngủ gật
hoặc chơi điện thoại từ lâu rồi.
"Cà phê hôm nay, em cũng uống hết mà?"
"Lúc thầy Nhậm nói chuyện với anh, em không
có gì làm, chỉ có thể uống cà phê thôi. Có điều Americano cứ như thuốc Bắc ấy…
chẳng biết sao anh thích uống thế."
"Tỉnh táo mà. Dạo này huấn luyện căng quá,
em toàn về cái là ngủ luôn, uống chút cà phê khiến em không dễ buồn ngủ thế
nữa."
"Về không ngủ, anh còn muốn làm gì…"
Hạ Trí nhìn khuôn mặt cười cợt nhả của Diệp Lân,
bỗng nhận ra điều gì.
"Anh muốn gói bánh bao nhân thịt cho em, em không
mời anh ăn socola à?" Diệp Lân ghé sát tai Hạ Trí nói khẽ.
Trái tim Hạ Trí chìm xuống, toàn thân nóng bừng.
"Em thì muốn ăn bánh bao nhân thịt rồi."
Nhắc đến, cổ họng Hạ Trí trở nên khô không khốc.
"Nếu về ký túc xá, chắc chắn Gia Nhuận đang
nằm bò ra bàn nhớ thương máy tính của nó." Diệp Lân nghiêng mặt nhìn Hạ
Trí.
"Không thì đi đâu?"
"Ừm… trong xe."
"Hả?"
Diệp Lân kéo Hạ Trí một phát, điều khiến cậu bất
ngờ là Diệp Lân lại dẫn cậu vào tiệm 4S mua xe.
"Anh kiếm đâu ra tiền vậy!"
"Tiền thưởng thi đấu, còn cả tiền học bổng
và tiền làm thêm. Em yên tâm, mua xe xong cũng không ảnh hưởng đến việc em mời
những kẻ có ý với anh đi ăn cơm đâu."
"Mọi khi chúng ta toàn huấn luyện mà! Về nhà
đi tàu cao tốc nhanh hơn, đi thi đấu còn có xe buýt… cảm giác mua xe không thực
dụng."
Mặc dù miệng Hạ Trí thì nói vậy, nhưng thằng nào
mà không thích ô tô, mắt cậu đã găm trên mấy dòng xe mới không rời ra nổi rồi.
"Vì trong ký túc xá có Gia Nhuận mà, trong
phòng tắm thì em lại không thoải mái, mẹ em là bác sĩ ưa sạch sẽ, nên em cũng
không thích ga giường khách sạn nhà nghỉ, lần trước ngủ giường nước xong về,
người em nổi mẩn đúng không. Trong xe tốt biết bao."
Diệp Lân nói rất đường hoàng, thấy nhân viên cửa
hàng xe sắp đi tới, Hạ Trí chẳng biết đối phương có nghe thấy họ nói gì hay
không, cậu đặc biệt muốn tẩn Diệp Lân một trận.
"Quý khách, xin hỏi muốn xem loại xe nào?
Tôi có thể giới thiệu cho anh."
"Ừm, SUV, phía sau phải rộng, ghế ngồi phải
êm ái mềm mại. Các tính năng khác thì thế nào cũng được."
Diệp Lân càng nói, Hạ Trí càng muốn vung nắm đấm.
Trong xe tốt cái quần què.
Hạ Trí muốn giả vờ không quen biết Diệp Lân, quay
đầu định đi ra cửa, ai dè Diệp Lân dang cánh tay, lôi phắt cậu về, cười bảo
nhân viên cửa hàng: "Bạn có đề cử gì không?"
"Có, mời quý khách đi theo tôi."
Hạ Trí đứng lì ra không chịu nhúc nhích, nhưng
Diệp Lân lại nói sát bên tai cậu: "Hay là anh vác em qua?"
Trong tim đập như trống dồn, Hạ Trí biết chuyện
gì thiếu tiết tháo Diệp Lân cũng làm được, đành phải đi theo hắn sang bên kia
xem ô tô.
Cái rẻ nhất cũng phải 150 160 nghìn tệ, Hạ Trí
cũng muốn nói chẳng thà đi nhà nghỉ khách sạn, tự mang ga giường là xong mà?
Xuỳ! Xuỳ! Xuỳ! Nhà nghỉ khách sạn cái gì, đầu óc
mình cũng bị Diệp Lân nhúng chàm rồi.
"Hạ Trí, em qua đây nằm thử xem."
Diệp Lân kéo cổ tay Hạ Trí, lôi cậu đến chỗ cửa
xe.
Nhân viên cửa hàng lấy làm lạ: "Không phải
ngồi ghế lái thử cảm giác ạ?"
"Độ thoải mái của ghế ngồi quan trọng hơn."
Diệp Lân cười nói.
Hạ Trí muốn tung cước đá văng hắn lên trần nhà.
"Em không vào đâu."
Hạ Trí nhìn ghế ngồi làm bằng da, bèn thầm chùn bước.
Comments
Post a Comment