Chương 61: Anh quỳ xin em chịu trách nhiệm
"Chậc… em đoán xem thằng khốn nạn đó nham
hiểm cỡ nào!"
"Vậy là anh không đánh nó rồi." Hạ Trí
thầm nghĩ, với lòng kiêu ngạo của Hà Kình Phong, căn bản chẳng thèm đánh Tiêu
Bân.
"Phải, anh hối hận là chưa đánh nó!" Hà
Kình Phong cầm một miếng xương cừu, cắn thịt vào nhai, vừa nhìn đã biết là chịu
uất ức, mối uất ức này còn rất lớn.
"Vậy sao bảo anh đánh nó? Thông báo cho cả
đại học Q bọn em."
"Tối hôm nay, anh hẹn Tiêu Bân ra rừng cây
đại học Q các em gặp mặt. Anh định tách ra khỏi nó, dù sao thì cũng là muốn nói
chia tay."
"Ò…" Hạ Trí sờ mũi, thầm nghĩ Hà Kình
Phong anh biết chọn địa điểm thật đấy.
Trước đây làm loạn thế này thế kia với Tiêu Bân
trong rừng, chia tay cũng chọn rừng, đầu anh nghĩ gì vậy?
"Kết quả em biết nó nói gì không? Chỉ có nó
đá anh, chứ không có anh chia tay nó!"
"Vậy anh mời nó đá anh đi." Hạ Trí cũng
gắp một miếng cừu, khỏi phải nói mùi vị rất tuyệt.
"Phải, anh nói… "Tiêu Bân, anh cố tình
phỏng vấn Diệp Lân ở trạm phát thanh trường, không phải chính là để tôi nghe
thấy sự tán thưởng anh dành cho Diệp Lân, muốn khiêu khích tôi đánh nhau với
Diệp Lân, rồi để tôi gánh kỷ luật, anh bèn có cớ đá tôi sao? Giờ tôi không cần
anh phải suy nghĩ nhiều vậy, chúng ta chia tay! Bớt chuyện đi!"."
Đây chắc là Diệp Lân chỉ điểm cho Hà Kình Phong,
bằng không với đầu óc của y, chắc chắn không hiểu ra.
"Loại người như Tiêu Bân, tự cho rằng mình
đáng giá cao xa. Anh bảo chia tay với nó như vậy, làm tổn thương lòng tự tôn
của nó. Chó cùng rứt giậu, huống hồ nó còn là một đoá hoa ăn thịt người màu
trắng ngậm sương sớm."
Hạ Trí cắn hồi lâu cũng chẳng cắn được bao nhiêu
thịt, thật lòng muốn gọi tiệm mang thẳng ít thịt cừu ra nhúng.
"Ha, bị em đoán đúng thật kìa! Tiêu Bân đập
cái máy ảnh nó đeo trước ngực xuống đất, đập nát xong bèn vừa kéo tay anh vừa
kêu cứu! Không phải buổi tối đại học Q bọn em có bảo vệ tuần tra à?"
Hạ Trí giơ tay lên bịt mắt, ngả ra sau: "Hà
Kình Phong! Không phải chứ! Chỉ thế thôi? Thế là anh chịu tội oan vậy à?"
"Đúng thế. Anh oan hơn cả Đậu Nga! Ai bảo sự
việc ở trạm phát thanh trường em chiều nay vừa truyền ra, các giáo viên trường
em đều biết cả. Tiêu Bân bảo anh hẹn nó vào rừng, để đánh nó trả thù vụ đó! Còn
bảo cái máy ảnh đó là do toà soạn sắm, mười mấy nghìn tệ, ống kính vỡ nát rồi
các kiểu. Cái biểu cảm đáng thương đó của Tiêu Bân… nhớ đến hồi ban đầu…"
"Nhớ đến hồi ban đầu anh vốn ưng ý cô nữ
sinh khoa Báo Chí trường em, bị Tiêu Bân cuỗm mất. Anh đến tìm Tiêu Bân, nó
cũng nhìn anh đáng thương như thế, đúng không?"
"Đúng, bảo là tràn ngập mong đợi và sùng bái
dành cho anh, tiếp cận bạn nữ khoa Báo Chí đó cũng là muốn tìm hiểu anh, còn
thầm ghen tỵ với bạn nữ ấy có thể quang minh chính đại ở bên anh nữa."
Hà Kình Phong ôm mặt, đúng là không nên nhớ lại
quá khứ.
"Nó dù có nho nhã trắng nõn ưa nhìn đi nữa,
không phải cũng là đàn ông sao? Trước đây không phải anh toàn thích hoa khôi
khoa Báo Chí sao? Nó mới mong đợi anh sùng bái anh một tý, anh đã thích nó rồi?
Anh có tý nguyên tắc nào không vậy?"
Hạ Trí quả thật muốn ụp cả nồi lẩu xương cừu lên
đầu Hà Kình Phong.
"Em chưa từng trải!" Hà Kình Phong đặt
bia xuống, dường như đang nhớ lại dư vị.
"Chưa từng trải cái gì?"
"Cái chuyện đó ấy! Tiêu Bân thực sự khiến
người ta sướng điên lên! Anh ngày nào cũng muốn… chỉ cần không phải đang bơi,
trong đầu toàn nhớ đến nó! Muốn giày vò nó đến chết!"
Hạ Trí suýt thì không cầm chặt thịt cừu, bởi
khoảnh khắc đó, cậu nhớ tới Diệp Lân.
Diệp Lân trong phòng thay đồ, cầm áo khoác nhanh
nhẹn vén lên, đường cong ở lưng đẹp đến mức khiến tim Hạ Trí thắt lại theo.
Cái ngữ gà rù như Tiêu Bân thì có gì mà sướng?
"Dừng… tức là không phải anh thích nó, làm
loạn thế là thích làm với nó?"
"Làm rồi thì nó là của anh, làm đàn ông, ngủ
với người khác lẽ nào không cần chịu trách nhiệm à!"
"Điều anh nói em đều nghĩ cả rồi…"
"Nghĩ cái gì?"
"Nói tiếp phần anh đi, đừng nói leo."
Hạ Trí khua đũa, thầm nghĩ đương nhiên là muốn chịu trách nhiệm với Diệp Lân
rồi.
"Cái gì anh cũng cho nó, móc cả tim gan ra…
Anh đoán giờ nó đá anh, là lại ưng ý người khác rồi. Anh không tin ngoại trừ Hà
Kình Phong anh ra còn có ai có thể khiến nó sướng như thế."
Hạ Trí cạn lời.
"Chỗ đó của anh khảm kim cương à?"
"Em bảo xem mục tiêu tiếp theo của nó có
phải Diệp Lân không?"
Hà Kình Phong lại nốc thêm một chai bia.
"Không phải Diệp Lân nói với anh rồi à, anh
ấy không thèm cái loại Tiêu Bân. Hơn nữa Diệp Lân là lãnh thổ của em, thần
thánh không thể xâm phạm."
Tiêu Bân mà dám để ý đến Diệp Lân, Hạ Trí cậu
không ngốc như Hà Kình Phong đâu.
"Diệp Lân có thể không ưng, nhưng không có
nghĩa là không ăn đâu. Không ăn thì uổng mất!" Hà Kình Phong vui hẳn.
Cái tên ngốc này còn chưa nghe hiểu câu "Diệp
Lân là lãnh thổ của em" có nghĩa gì.
Hạ Trí vớt một miếng thịt cừu, quẳng vào bát Hà
Kình Phong: "Dù sao thì không thể là Diệp Lân được. Trước đây Tiêu Bân đã
từng quấn lấy Diệp Lân, Diệp Lân mà muốn ăn nó thật, thì đã ăn lâu rồi."
"Sao em biết trước đây chưa ăn? Giờ chưa
biết chừng Diệp Lân muốn ăn thịt nấu lại thì sao?"
Hạ Trí cứng đờ.
Đúng thế, đụ má trước đây họ có chuyện gì, mình
đâu chắc chắn được!
Với cái khí thế đè cậu ra hôn của Diệp Lân, sức
mạnh đầu lưỡi đó, còn cả kỹ thuật tán tỉnh ấy, Diệp Lân lấy đâu ra kinh nghiệm?
"Rắc" một cái, đũa trong tay Hạ Trí bị
bẻ gãy.
"Dù không phải Diệp Lân… không phải vẫn còn…
vẫn còn Thẩm Dao đấy à? Lúc Thẩm Dao thắng anh, em không thấy Tiêu Bân chụp ảnh
Thẩm Dao tích cực cỡ nào đâu?" Hà Kình Phong uống líu cả lưỡi.
Lúc Hà Kình Phong nhắc đến Thẩm Dao, Hạ Trí chẳng
nghe lọt lấy nửa chữ vào tai, trong đầu toàn nghĩ đến quá khứ của Diệp Lân và
Tiêu Bân.
Diệp Lân lắm trò tà lưa như vậy, rốt cuộc có phải
lấy được kinh nghiệm từ Tiêu Bân hay không?
Mặc dù bảo làm người nên nghĩ thoáng ra, không
nên so đo với quá khứ.
Nhưng Hạ Trí thấy giáo dục người ta bằng câu nói
này chính là lý lẽ suông!
Vừa nghĩ tới việc trong thư viện trường, trong
trạm phát thanh không bóng người, hai người Tiêu Bân và Diệp Lân… abc, cảnh
tượng đó đau mắt không dám nghĩ nữa. Hình như Tiêu Bân đúng là không phải gu
của Diệp Lân, hơn nữa còn là cái loại Diệp Lân chẳng buồn nếm thử.
Thế nhưng Hạ Trí thấy trong lòng cay không chịu
được… Cậu biết mình khó chịu khi Tiêu Bân nhòm ngó Diệp Lân.
Diệp Lân là của cậu, ai mà để ý đến hắn, Hạ Trí
sẽ tẩn chết đối phương.
"Này! Này! Hạ Trí em đang nghĩ gì thế!"
Hà Kình Phong khua chai bia.
"Chẳng gì cả. Đang định bảo thi tiếp sức
ngày mai, anh đây mà thể hiện xuất sắc quá, bị Tiêu Bân để ý tới thì phải làm
gì?"
Hạ Trí nói vậy, Hà Kình Phong bật cười, ngay cả
chai bia cũng sắp bị đập vỡ rồi.
"Được! Có chí khí! Anh bảo em này, Tiêu Bân
chỉ ưng ý người tốt nhất mà thôi! Anh chờ em lọt vào danh sách phỏng vấn của
nó! Nó mà săn đón em, em phải trụ vững đó nha!"
"Yên tâm, anh đây từng nếm trải sơn hào hải
vị nhân gian, không thèm ăn đồ ăn nhanh đâu."
Trong đầu Hạ Trí lại nhớ tới Diệp Lân uống say
đêm ấy, hắn nằm bò trên người mình, rõ ràng là đang làm nũng, nhưng lại rất
ngang ngược.
Nói thế này, cậu thật lòng hơi nhớ Diệp Lân,
không phải mới ra ngoài có hai ba tiếng đồng hồ ư?
Hạ Trí vô thức nhìn ra ngoài cửa sổ, bèn phát
hiện ra một bóng người quen thuộc, đang mặc áo khoác đội bơi đại học Q, đứng
dựa vào đèn đường.
"Diệp… Diệp Lân?" Hạ Trí nghi ngờ có
phải mình nhìn nhầm hay không.
Hà Kình Phong nhìn theo ánh mắt của Hạ Trí, lập
tức giận dữ: "Sao chỗ nào cũng có mặt anh ta!"
"Này! Không phải anh vẫn muốn…"
"Muốn gì? Đánh nhau với Diệp Lân á? Đầu anh
có bị làm sao đâu!" Hà Kình Phong đứng dậy, ra quầy thanh toán, "Ngày
mai em phải cố lên! Anh đã bảo Tiêu Bân là em rất giỏi, Tiêu Bân còn bảo em
trong đội chỉ tầm tầm thôi, coi thường em đó! Em phải cố gắng cho anh!"
"Biết rồi. Em đưa anh về ký túc của anh, anh
đừng té xuống cống đấy nha."
"Đó là bia, đâu phải rượu trắng. Đầu anh còn
tỉnh táo lắm, đi đường thẳng mà."
Hà Kình Phong bước ra khỏi quán lẩu, vẫy tay với
Hạ Trí, bèn bước vào cổng trường Bách Khoa.
Hạ Trí đi sang bên kia đường cái, dùng mu bàn
chân cọ Diệp Lân, "Anh chạy ra đây làm gì?"
"Anh sợ em tán gẫu với Hà Kình Phong muộn
quá, cổng ký túc xá mà khoá thì em không vào được."
"Thật?"
"Giả đó." Diệp Lân cười, hắn đứng dưới
ngọn đèn đường thổi một phát, tóc hơi bay lên, cái kiểu khiến người ta ngứa
ngáy đó, "Anh đến xác nhận xem. Em và Hà Kình Phong quả thật chỉ là anh
em."
"Hả?"
"Đừng an ủi mãi, rồi an ủi đến chỗ khác
luôn."
Hạ Trí có thể nghe ra được, câu nói này của Diệp
Lân có ba phần là thật.
"Hâm à! Hà Kình Phong dám?" Hạ Trí dùng
cùi chỏ huých đối phương một cái.
"Hà Kình Phong thì không dám, nhưng gần đây
em tà hoả mạnh, anh sợ em mặc kệ tình anh em, làm gì đó cậu ta."
"Em làm gì Hà Kình Phong…" Hạ Trí ngây
người mất hai giây, phá ra cười.
Cậu khom lưng, ôm bụng, cười hết sức thoải mái.
Diệp Lân vươn tay xoa mặt cậu, kéo cậu vào lòng,
muốn ôm cậu, nhưng Hạ Trí lại không cho hắn được như mong muốn, cậu đẩy hắn một
cái.
"Em có tà hoả? Em thì có tà hoả gì chứ?"
Rõ ràng người hôn không cho người ta thở là anh
kìa!
Bỗng nhiên, Diệp Lân kéo phắt cổ áo của Hạ Trí,
hôn cậu mà không hề báo trước.
Lưỡi lộn một vòng trong khoang miệng của Hạ Trí,
suýt thì bị hắn lôi cả hồn ra ngoài.
Ngay sau đó là nụ hôn mạnh mẽ, Hạ Trí hoàn toàn
chưa chuẩn bị, bị hôn đến mức lùi ra sau mấy bước liền, bị Diệp Lân túm lưng ấn
về.
Diệp Lân cố tình đụng vào Hạ Trí mấy phát liền,
cậu giật mình một cách vô cớ, máu trong người bỗng chạy rần rần xuống, suýt thì
không kìm được.
Khó khăn lắm mới đẩy được Diệp Lân ra.
"Anh làm gì thế!"
"Không phải em bảo mình không có tà hoả à?
Giờ có chưa?" Diệp Lân cong khoé môi, hỏi Hạ Trí.
"…" Nhịp tim Hạ Trí còn chưa bình
thường trở lại, "Sau này anh đừng khóc bảo em chịu trách nhiệm với anh
đấy."
"Ò, đừng bảo sau này, giờ anh quỳ xin em
chịu trách nhiệm với anh luôn."
"Về thôi!" Hạ Trí quay người, trước đó
Hà Kình Phong bảo làm với Tiêu Bân sướng lắm, khiến trong lòng cậu thòm thèm.
Giờ lại bị Diệp Lân nhóm cho ngọn lửa, thật lòng
muốn chặn hắn vào ngõ nhỏ làm liều.
Thế nhưng Hạ Trí vẫn tự biết lượng sức mình, nếu
mình quần nhau với Diệp Lân thật, hắn chắc chắn sẽ không để mặc cậu.
Nhưng không cho thì không làm, đó là hành vi của
kẻ hèn yếu.
Diệp Lân đút tay trong túi, theo sau Hạ Trí, hai
người quét mã xe đạp, cùng trở về đại học Q.
Dọc đường Hạ Trí không nói năng gì, tới tận khi
họ vào khuôn viên trường, cậu vẫn đút tay trong túi tự tiến bước.
Diệp Lân theo cạnh cậu cười: "Hạ Trí, em
đang nghĩ gì vậy?"
"Nghĩ đến anh." Hạ Trí dừng bước, liếc
nhìn hắn.
Rõ ràng là không phải nghĩ theo chiều hướng tốt.
"Không phải anh đang ở ngay bên cạnh em sao?"
Lúc này, họ trùng hợp đi qua khu rừng nhỏ mà Hà
Kình Phong và Tiêu Bân từng làm việc.
Hạ Trí bỗng kéo giật Diệp Lân, hất hắn vào rừng.
Trong rừng phát ra một tràng tiếng sột soạt, Diệp
Lân loạng choạng hai bước, khó khăn lắm mới đứng vững được.
Hạ Trí sải bước vào, dùng một tay túm vai Diệp
Lân, ấn hắn xuống đất.
Diệp Lân cũng không chống cự, ngồi thẳng xuống
đất, nể mặt Hạ Trí.
Cậu xách cổ áo hắn, nói bằng giọng lạnh lùng: "Này,
anh đã từng ngủ với Tiêu Bân chưa?"
Diệp Lân sững sờ, ngay sau đó nụ cười nở trên môi
còn có vài phần đắc ý.
"Anh giỏi quyến rũ người ta như vậy, học ở
đâu ra?" Trong ánh mắt Hạ Trí mang cảm giác chèn ép hiếm có.
Nếu bị cậu nhìn ra Diệp Lân nói dối, phải lột da hắn
mới được.
"Trong lòng muốn có, đương nhiên sẽ nghĩ
cách để quyến rũ." Diệp Lân cứ nhìn Hạ Trí như vậy, chẳng có ý gì là muốn
tránh ánh mắt của đối phương.
Hắn giơ tay lên, giữ eo của cậu, siết mạnh, ý
nghĩa gì không nói cũng biết.
"Hơn nữa… bao nhiêu năm nay, gặp bao nhiêu
người, anh chỉ muốn có được một mình em."
Diệp Lân nói câu này, đương nhiên như thể nói bao
nhiêu năm nay mình chỉ là vì giành được quán quân thế giới vậy.
Mặt Hạ Trí lạnh như tiền, trong lòng lại hoảng
loạn.
Cậu chưa từng nghĩ Diệp Lân sẽ nói vậy, cứ cảm
thấy người như Diệp Lân, trước đây từng có quan hệ chẳng một trăm thì cũng phải
tám chục.
"Diệp Lân anh muốn ngủ thì chỉ ngủ cùng
người mình muốn nhất, không thoả hiệp. Ngủ vững rồi, nhất định phải khiến người
khác không có cơ hội chạm tới nữa. Hạ Trí, anh là một người làm việc rất cố
chấp. Người anh từng ngủ cùng, dù chỉ là từng nghĩ tới, thì không chịu được
việc người khác đụng vào. Anh có được rồi tuyệt đối không nhường kẻ khác, hơn
nữa anh cũng tuyệt đối không nhầm người."
Từng câu từng chữ, Diệp Lân nói rất chậm và rất
mạnh, như thể dùng ngôn ngữ cũng có thể ghim chết người.
Hạ Trí biết Diệp Lân mà dữ lên thì dữ muốn chết,
tối hôm đó hắn hôn được đến khi Hạ Trí ngủ rồi cũng không chịu buông tay ra là
biết.
"Giờ cho anh biết, trong đầu em đang nghĩ
gì?"
"Theo ý của Hà Kình Phong, Tiêu Bân rất
tuyệt, có thể bẻ cong cả anh ấy."
"Tiêu Bân chắc chắn không được bằng em đâu."
Diệp Lân lại bắt đầu siết eo Hạ Trí, không cho cậu đứng dậy nữa.
"Xem ra anh từng thử thật rồi à? Nếu không
thì so sánh kiểu gì?" Hạ Trí cúi đầu, hai tay chống bên tai Diệp Lân.
Tên này cứ nằm như thế, ra vẻ muốn móc hết trăng
sao trên trời xuống.
Có điều, Hạ Trí thừa nhận, mình thích.
"Cậu ta chân không dài bằng em, cổ không
nịnh mắt bằng em, eo bụng không có đường cong đẹp bằng em, giãy giụa không khoẻ
bằng em… Em nói xem ai gợi cảm hơn?"
Hạ Trí buông cổ áo của Diệp Lân ra, đang định
đứng dậy, thế nhưng bị hắn giữ, chẳng nhúc nhích nổi.
"Nói đi, ngoại trừ thầm ghét bỏ việc Tiêu
Bân từng gây vào anh trước đây, còn có gì nữa?"
"Anh muốn nghe thật?" Hạ Trí nhếch khoé
môi, mỉm cười vừa xấu xa vừa tuỳ hứng.
Diệp Lân ngơ ngẩn, bàn tay bóp eo Hạ Trí càng
mạnh hơn.
"Nói nghe xem."
"Anh để em thử đi." Hạ Trí liếm khoé
môi, "Anh xem chân anh cũng dài hơn Tiêu Bân, cổ cũng nịnh mắt hơn Tiêu
Bân, đường cong eo bụng so với Tiêu Bân cũng hết nấc, giãy giụa thì chắc chắn
là rất thích. Tiêu Bân khiến cho Hà Kình Phong lưu luyến không quên, ấm đầu,
ngốc nghếch biết bao lâu. Anh bảo, anh mà thật lòng không muốn em để ý người
khác, thì để em thử đi."
"Em giỏi đấy…"
Diệp Lân bất thình lình đè Hạ Trí xuống, đột ngột
hôn cậu.
Môi Hạ Trí bị đối phương cắn, không thể không cúi
đầu xuống, lưỡi Diệp Lân vội vàng muốn lách vào, bụng rướn lên, sức khoẻ đến
mức vặn tung cậu trong nháy mắt.
Kết quả này Hạ Trí hoàn toàn không lường trước!
Hạ Trí đang định chống người dậy, Diệp Lân kéo
cánh tay cậu một cái, cậu lại ngã xuống.
"Diệp Lân cái tên khốn nạn này…"
Diệp Lân bất ngờ bịt miệng Hạ Trí, ép không cho
cậu nhúc nhích, ánh đèn pin lia qua đỉnh đầu họ, là bảo vệ trường đang đi tuần.
Hạ Trí cứng đờ tại chỗ, Diệp Lân từ từ bỏ tay ra,
rồi chuyện tiếp theo làm toàn thân Hạ Trí suýt thì nhảy dựng lên.
Diệp Lân đè cậu ra hôn mạnh, lưỡi bị mút tê rần,
máu sắp rỉ ra từ đầu lưỡi.
Đầu Hạ Trí kêu ong ong, Diệp Lân bắt đầu cắn cằm
cậu, mút hõm cổ cậu, Hạ Trí chỉ có thể nghiến chặt quai hàm không phát ra bất
kỳ âm thanh nào.
Tiếng bảo vệ đi ngang qua khiến trái tim Hạ Trí
muốn nhảy từ cổ họng ra, đời này chưa bao giờ hồi hộp đến thế.
Mặt cậu bừng đỏ, vành mắt ươn ướt, lần này Diệp
Lân nể mặt cậu, không để lại dấu vết gì rõ ràng trên cổ, nhưng lại quay ngay
sang bịt miệng Hạ Trí, bắt đầu hôn.
Hạ Trí dùng hết sức lực toàn thân đẩy bả vai Diệp
Lân, cậu càng đẩy, hắn càng quá đáng.
Khó khăn lắm mới tha cho cậu, Hạ Trí ngoảnh mặt
đi thở hổn hển.
"Anh bị bệnh à!"
Diệp Lân phì cười, giơ tay còn lại lên cho Hạ Trí
nhìn, rồi ghé sát tai cậu nói: "Anh bị thần kinh, em biết mà. Nhưng em
nhìn tốc độ này của em, chắc là cũng bị bệnh đó."
"Cút!"
Cậu rõ ràng là bị giật mình! Có mấy người có trái
tim chịu đựng được như vậy đâu!
Nếu bị bảo vệ phát hiện, họ sẽ nổi tiếng khắp
trường!
Hạ Trí bò dậy, trên người toàn lá cỏ, toàn thân
bẩn thỉu, rất nhếch nhác.
Diệp Lân dậy theo, kéo chiếc quần thể thao rộng
rãi lên cho cậu.
"Tránh ra, đừng động vào quần em!"
Diệp Lân bèn đi theo sau cậu, tiếp tục hỏi: "Lúc
nãy không hay à? Nếu thế mà chưa đủ, anh còn có thể…"
"Câm miệng. Em đánh anh!" Hạ Trí xắn
tay áo lên, ý là cậu sẽ đánh Diệp Lân thật.
Thế nhưng mặt cậu đỏ muốn chết, ngay cả đầu lỗ
tai cũng như muốn nhỏ máu, nụ cười của Diệp Lân từ từ biến mất.
Hạ Trí tách tán cây định bước ra ngoài, nhưng lại
bị người giật phắt về.
"Ư…." Miệng Hạ Trí bị bịt kín.
Sức của Diệp Lân khoẻ đến đáng sợ, đã quyết định,
không đạt được mục đích thì không ngừng.
Hạ Trí bị đè lên cái cây đó, gò má suýt thì bị
cành cây quệt xước.
Cậu đang định chống người dậy, Diệp Lân bèn bẻ
mặt cậu sau một bên, hôn đến mức đầu Hạ Trí mụ mị.
Môi cậu bị cắn rách rồi, khí thế mất kiểm soát
của Diệp Lân khiến cậu liều mạng giãy giụa.
Đến cuối cùng, hai chân Hạ Trí run bần bật, Diệp
Lân lại như không bị làm sao, đỡ Hạ Trí suýt thì không đứng vững phải quỳ xuống
đất dậy.
"Cút! Đừng có động vào tôi!"
Hạ Trí lảo đảo, đứng vững, giận dữ đi về phía ký
túc xá.
Diệp Lân cứ nhìn theo cậu, nói: "Em không sợ
anh lại kéo em về à?"
Hạ Trí không để ý đến Diệp Lân, chờ đến cổng ký
túc, phát hiện ra cổng sắt bị khoá rồi.
Ngay tức khắc cậu nổi giận bừng bừng, ngoái đầu
trừng Diệp Lân tay đút túi quần đang chậm rãi đi về.
"Bảo em đi chậm thôi, em cứ phải đi nhanh
thế. Chân không mỏi à?"
"Mỏi cái lờ!"
"Phải phải phải, em xem em khoẻ cỡ nào, đi
hai bước là ổn, còn làm được hiệp nữa lận!"
Diệp Lân đến trước mặt Hạ Trí, chợt ôm chầm eo
cậu, nhấc bổng cậu lên.
"Anh làm gì thế!"
"Trèo tường về! Động tác mau vào, đánh động
quản lý ký túc là xong đó."
Hạ Trí đạp lên đỉnh cổng sắt, cẩn thận trèo qua
bên kia, sau đó trượt xuống, tiếp đất vững vàng.
Lại nhìn Diệp Lân, tay chân thoăn thoắt trèo lên
lan can sắt, mượn lực nhảy một cái bèn qua cổng, tư thế đó cứ như đại hiệp cổ
đại khinh công.
Trong hành lang vẫn còn sáng ánh đèn khẩn cấp,
màu xanh lá, chiếu như chụp ảnh ma vậy.
Tối om là thích hợp nhất cho trò đánh lén của
Diệp Lân, Hạ Trí rất cẩn thận đi đằng sau hắn.
Diệp Lân cứ đi đến góc quẹo bèn ngoái đầu mỉm
cười với cậu.
Ngược ánh sáng, nụ cười đó như thể yêu ma, nhìn
mà lòng cậu giật thót.
Về đến ký túc xá, Hạ Trí nhanh nhẹn trèo lên
giường mình, đặt đầu xuống ngủ luôn, chẳng nói với Diệp Lân lấy nửa câu.
Cách lan can sắt ở đầu giường, Diệp Lân xoa đầu
cậu.
Hạ Trí khó chịu hất tay hắn ra.
Diệp Lân thì thào: "Em đây là mất cả chì lẫn
chài. Ai đè ai là dựa vào bản lĩnh mà."
Hạ Trí kéo chăn trùm kín đầu, ý là ông đây không
thèm để ý đến anh.
"Anh muốn ngủ với em lâu thế rồi, nếu không
phải thi đấu, em còn tràn trề sức sống được thế à? Còn không cho người ta nếm
thử tý ngọt?"
"Ha ha, em cũng muốn ngủ với anh lâu lắm
rồi. Anh giai à, cho tý ngọt đi?" Hạ Trí bực dọc hỏi vặn.
"Hôm nay chưa cho em à?"
"Ngọt cái đầu anh! Anh tự đi mà ăn!"
Hạ Trí càng nghĩ càng tức, nhưng trong lòng lại
có nơi nào đó thấy yên lòng.
Ít nhất thì Diệp Lân đã tốn ngần ấy tâm tư vào
mình.
Đời này e là chẳng còn ai dùng hết tâm trí, dốc
cạn ruột gan để ăn ngọt ở chỗ cậu nữa.
Tương lai vẫn còn dài.
Cậu không tin là Diệp Lân có thể kiêu ngạo được
cả đời!
Diệp Lân mãi chưa ngủ, lắng nghe tiếng hít thở
bên kia của Hạ Trí.
Lắng nghe cậu nhóc chưa đến năm phút đã vào giấc,
là biết cậu không thật sự giận mình.
Vậy lần sau… có thể làm chút chuyện xấu xa hơn
nữa.
Sáng sớm ngày hôm sau, lúc họ đến bể bơi, Hạ Trí
trông thấy Hà Kình Phong.
Hôm qua tên này uống nhiều bia như vậy, hôm nay
vẫn tràn trề sức sống.
Mọi người đều biết chuyện y bị huỷ bỏ tư cách
tham gia thi đấu giao hữu, chẳng ai dám tới dây vào y, chỉ có Hạ Trí đi đến
hỏi: "Anh nhìn vẫn ổn nhỉ?"
"Đâu phải là yêu đến chết đi sống lại, có thể có chuyện gì chứ?" Hà Kình Phong xoè tay, "Có điều anh không tham gia tiếp sức, em đừng để đại học Nam Thành đắc chí quá đấy!"
Comments
Post a Comment