Chương 54: Đừng mê anh đây!

Đúng lúc này, Hạ Trí loáng thoáng nghe thấy âm thanh lác đác vọng tới từ sâu trong rừng.

Diệp Lân ra dấu im lặng, hai người từ từ quay người lại, Diệp Lân ghé sát bên tai Hạ Trí, "Em có biết vào rừng cây này thường là làm gì không?"

Hạ Trí thụi cho đối phương một cùi chỏ: "Thừa lời, đương nhiên là em biết."

Diệp Lân nhẹ nhàng rẽ tán cây, Hạ Trí túm cổ tay hắn: "Chớ nhìn điều sai…"

Nhưng lúc cành cây bị tách ra khe hở, Hạ Trí ngây người – Cậu trông thấy Hà Kình Phong đè một nam sinh đeo kính nom rất trí thức lên cây, hung dữ bắt nạt, kính đối phương bị rớt, mắc trên vành tai lắc lư tới lui rất đáng thương.

"Chớ nhìn điều sai, đi thôi." Diệp Lân rụt ngón tay về, tán cây lại trở về vị trí ban đầu, nhưng mắt Hạ Trí cứ cảm thấy như phải bỏng vậy.

Họ cẩn thận trở về đường cái, Hạ Trí chỉ hoang mang đi theo bước chân của Diệp Lân, đầu óc chết máy hẳn.

"Người anh em tên Hà Kình Phong của em được đó. Cậu ta tưởng nghỉ đông ít sinh viên, không ai vào rừng à?" Diệp Lân tay đút túi quần đi đằng trước.

"Diệp Lân… anh không nhìn thấy à, người đeo kính là…"

"Là Tiêu Bân khoa Báo Chí trường mình, thực tập ở "Tuần san Thể thao Thanh niên", phát hành mấy bài báo rồi, viết không tệ."

"Em nói…"

"Nói gì?" Diệp Lân ngoảnh đầu, Hạ Trí cảm thấy nếu mình nói tiếp, thì đúng là hoảng hốt vì những chuyện tầm phào.

Hơn nữa người khác thích thế nào thì thế ấy, đâu phải giết người phóng hoả, lo nhiều làm gì.

"Không có gì. Về thôi!" Hạ Trí đút tay vào túi, lòng thấy thoáng hẳn.

"Vừa nãy anh cứ nghĩ mãi một câu hỏi, trước khi về ký túc em phải trả lời anh."

"Câu hỏi gì?"

"Nếu là anh đánh nhau với Hà Kình Phong. Em bênh ai?" Diệp Lân quay người lại, dừng bước chân.

"Anh đánh nhau với Hà Kình Phong? Hay là thế này, anh đánh nhau với em trước đi đã. Nếu anh thắng em, em sẽ bênh Hà Kình Phong. Nếu anh không thắng được em, thì em bênh anh, thế nào?"

Muốn bẫy em á, mơ đi! Em đâu phải Lâm Tiểu Thiên!

"Đi thôi, nhóc thối. Về thôi."

Diệp Lân lại định dúi đầu Hạ Trí, bị cậu né được một cách hoàn hảo.

Hai người một trước một sau đi trong sân trường yên tĩnh.

Hạ Trí lại nhớ lại cảnh dưới gốc cây, khí thế không ghim chết đối phương thì không ngừng của Hà Kình Phong, với biểu cảm đau khổ nhẫn nhịn trên mặt Tiêu Bân khoa Báo Chí.

"Diệp Lân, có phải Hà Kình Phong đang bắt nạt Tiêu Bân không? Em thấy em không thể để Hà Kình Phong làm việc sai trái được!"

Mặc dù nói làm sai thì Hà Kình Phong đã sai rồi.

Diệp Lân quay người, mũi chân giẫm trên mặt đất, như đang cân nhắc điều gì.

Hạ Trí thấy tên này lại ra chiều muốn nói lại thôi, chẳng buồn cãi cọ với hắn, cậu quay người định quay lại khu rừng nhỏ, ai dè Diệp Lân lên tiếng, câu đầu tiên suýt thì khiến Hạ Trí sặc chết.

"Tiêu Bân từng theo đuổi anh."

"Gì cơ…" Hạ Trí ngoái đầu lại, nhìn thẳng vào ánh mắt nghiêm túc của Diệp Lân.

"Kể từ khi anh vào trường, cậu ta thường xuyên tìm cơ hội chụp ảnh cho anh, viết bài cho anh, bất kể là nhà ăn hay thư viện, cậu ta đều thường xuyên tìm cớ ở bên cạnh anh."

Trong lòng Hạ Trí bỗng dưng dâng tràn nỗi khó chịu nồng đậm, cảm giác ứ nghẹn khiến mọi thứ trong dạ dày cậu trào lên.

"Anh đã từ chối anh ta."

"Sao em biết anh từ chối cậu ta, chứ không phải là bị đá?" Diệp Lân phì cười thành tiếng.

"Nếu anh muốn, dù chỉ cho đối phương một chút hy vọng, cũng đủ giữ Tiêu Bân cắn câu." Hạ Trí biết rõ sức hấp dẫn của Diệp Lân, đặc biệt là khi hắn muốn quyến rũ một người nào đó, chắc chắn hiệu suất và tỷ lệ thành công đều cao.

"Tiêu Bân đã quen với việc theo đuổi thứ nổi bật nhất dưới ngòi bút và ống kính. Cậu ta có sự cố chấp mà em khó có thể tưởng tượng nổi đối với những người siêu việt, cậu ta sẽ tô điểm hình tượng hoàn hảo cho kẻ siêu việt dưới ngòi bút của cậu ta sâu thẳm trong nội tâm. Chỉ cần anh phá vỡ ảo tưởng của cậu ta, vậy cậu ta sẽ đi tìm mục tiêu khác."

Hạ Trí sững người: "Anh nói chuyện anh ngất xỉu dưới bể bơi ở giải vô địch các trường năm ngoái ư?"

"Ừm, coi là vậy."

"Sau khi anh rút lui, quán quân bơi tự do cự ly ngắn là Hà Kình Phong, vậy nên anh ta lại bắt đầu coi Hà Kình Phong là mục tiêu?" Hạ Trí nhăn mày.

"Xem em kìa. Rốt cuộc là em buồn thay anh, hay là lo có ngày Hà Kình Phong kiêu ngạo cũng sẽ bị Tiêu Bân vứt bỏ?"

"Em làm sao mà phải buồn thay anh? Em còn không biết anh chắc? Thứ mà Tiêu Bân tán thưởng từ đầu đến cuối không phải anh, mà là hình tượng hoàn hảo sâu trong nội tâm bản thân anh ta. Không có anh ta quấn lấy anh, anh ngồi nhà ăn ăn cơm còn ăn được thêm hẳn một cái đùi gà ấy chứ!"

Diệp Lân bật cười, trong sân trường rộng lớn, nghe rất vui tai.

"Em lo cho Hà Kình Phong, con người anh ấy thật thà lại dễ xúc động. Nếu có một ngày anh ấy không còn hoàn hảo nữa, Tiêu Bân đá anh ấy, em thật lòng lo anh ấy sẽ làm chuyện gì đó khác thường." Hạ Trí thở dài.

"Vậy giờ em tách họ ra đi."

"Còn lâu em mới đi! Hà Kình Phong bao nhiêu tuổi rồi! Đây đâu phải Chu Du đánh Hoàng Cái, một người chịu đánh, một người chịu đòn đâu?"

Hạ Trí thụi Diệp Lân một cái, tiếp tục đi trên đường về ký túc.

"Vậy Hạ Trí, em đã bao giờ tưởng tượng…"

"Tưởng tượng gì?"

"Ngộ nhỡ có một ngày, em thắng anh, thắng cả Hà Kình Phong, Tiêu Bân sẽ tiếp cận em như thế nào?"

Khoé môi Diệp Lân cong lên, nở nụ cười xấu xa, trái tim Hạ Trí lỡ một nhịp, bị Diệp Lân chọc ra một cái lỗ, đủ thứ linh tinh ào vào, cậu bỗng lúng túng tay chân.

Một tiếng huýt sáo khẽ lướt qua tai Hạ Trí, đầu tim bị móc một cú hung tợn, là Diệp Lân cố tình áp sát tai cậu huýt sáo.

"Em tưởng tượng thật đấy à? Có suy nghĩ này chứng tỏ em vừa tự đại vừa ngông cuồng."

"Ha ha, anh ý gì hả? Thắng được Hà Kình Phong hay không, giao hữu bốn trường lần này kết thúc là biết ngay. Còn về phần anh, em thắng được anh hay không, trong lòng anh còn chưa tính toán à?"

Hạ Trí đẩy Diệp Lân ra, đi tiếp.

Diệp Lân ngây người, nhìn theo bóng lưng Hạ Trí, cậu nhóc của hắn vừa quật cường vừa kiêu hãnh.

"Thật lòng rất muốn tẽ em ra."

"Gì cơ?" Hạ Trí chau mày ngoái đầu lại.

Cứ cảm thấy lời Diệp Lân nói không phải cái gì hay ho.

"Không có gì. Xem phim giáo dục giới tính của Hà Kình Phong và Tiêu Bân xong, có cảm tưởng gì?"

"Chẳng ai đóng hay."

Hạ Trí nhướn mày, đi đằng trước Diệp Lân.

Về ký túc xá, thấy ngay Trần Gia Nhuận nhoài người trên lưng ghế, đã ngáy khò khò rồi.

Trên bàn đặt hai hộp cơm sạch sẽ, vừa nhìn là biết Lạc Ly rửa xong lau khô.

"Anh Gia Nhuận sao không lên giường ngủ?"

"Nó định đợi bọn mình về để đề đạt với Lạc Ly. Kết quả thể lực không chống đỡ được, không đợi được đã ngủ mất."

"Chúng ta không cần gọi anh ấy dậy à?"

"Nếu là thường ngày, anh chắc chắn sẽ bảo cứ để nó ngủ thế đến mai đi…"

"Nhưng mai là đấu loại giao hữu bốn trường, anh ấy ngủ thế này đốt sống cổ và bả vai sẽ cứng ngắc." Hạ Trí đã đoán được nửa câu sau Diệp Lân định nói gì.

"Phải, vậy nên đành gọi nó dậy."

Diệp Lân đi đánh răng trước, Hạ Trí vỗ lưng Trần Gia Nhuận: "Anh Gia Nhuận, muốn ngủ thì lên giường ngủ."

"Ừm…" Trần Gia Nhuận hừ khẽ, đầu ngoẹo sang một bên ngủ tiếp.

Hạ Trí duỗi thẳng lưng, lạnh lùng nhìn Trần Gia Nhuận, gào một tiếng: "Lạc Ly đến rồi."

"Cái gì!!" Trần Gia Nhuận bỗng thẳng tắp sống lưng, cặp mắt nhập nhèm trợn trừng, nhìn dáo dác xung quanh, "Nó lại tới! Nó lại tới làm gì!"

"Lạc lão đại bảo anh lên giường ngủ."

Hạ Trí bỏ câu này lại, cũng đi đánh răng nốt.

"Hạ Trí! Sao mày cũng học hư theo Diệp Lân!"

Trần Gia Nhuận tức giận bò lên giường mình.

"Nếu muốn oán trách Lạc lão đại, chờ giao hữu bốn trường kết thúc rồi oán thán! Tối nay em và Diệp Lân đều cần vào giấc sớm!"

"Chẳng nghĩa khí gì…" Trần Gia Nhuận kéo chăn lên, trùm qua đầu, chưa được hai phút đã thiếp đi.

Hạ Trí đánh răng xong trở lại, thật lòng hơi lo Trần Gia Nhuận sẽ tự ngạt thở chết, cố tình kéo chăn của y xuống một chút, để lộ mũi ra ngoài.

Cậu và Diệp Lân đều ngầm hiểu nhau, không nói chuyện nữa, ngả đầu ngủ luôn.

Ngày mai là cuộc chiến mấu chốt, biểu hiện của họ phải trở thành hình mẫu quan trọng cho tư cách ra trận của giải vô địch các trường.

Nhưng bất kể tự nhủ mình phải gạt bỏ tạp niệm thế nào, trong đầu Hạ Trí vẫn không thể lau sạch cảnh Hà Kình Phong và Tiêu Bân dưới gốc cây, nó giống như một mồi lửa đang nín nhịn, từ từ len lỏi lên trên, càng nhẫn nhịn thì càng bùng cháy to hơn.

Tư duy của cậu không chịu kiểm soát, từ mặt Tiêu Bân nghĩ đến mặt Diệp Lân.

Đêm hôm ấy, Diệp Lân uống say, nụ hôn dũng mãnh sặc vẻ xã hội đen của hắn, cứ như đang tuyên bố cảm giác tồn tại trong đầu Hạ Trí, rợp trời ngập đất chẳng thể nào thu lại được.

Hạ Trí bắt đầu không cam lòng.

Sao Diệp Lân có thể hôn cậu trơ tráo vô liêm sỉ như vậy? Sao lúc ấy mình cũng hùa theo, đến cuối cùng chẳng tìm lại được chút vị thế nào?

Tìm được vị thế thì sao, Diệp Lân căn bản không nhớ!

Nhưng càng thế thì Hạ Trí càng nhớ rõ Diệp Lân đêm ấy, từng góc độ nhỏ nhất trên đầu lưỡi hắn đều khiến trái tim cậu run bắn.

Cậu muốn lật ngửa Diệp Lân, muốn đè cứng hắn khiến hắn không động đậy nổi, muốn nụ cười của hắn bị nỗi sợ hãi và giãy giụa thay thế, muốn sự lười nhác của hắn biến thành chống cự, muốn mình cuốn lấy môi răng của Diệp Lân bằng cách quá đáng ngạo mạn nhất, muốn mình trở thành thợ săn chân chính, bóp má Diệp Lân khiến hắn cam lòng hé mở đôi môi, muốn mình hung hãn cạy mở hàm răng của hắn.

Muốn mọi thứ quá đáng đến sung sướng, nhưng chưa bao giờ xảy ra lấy một lần.

Diệp Lân ở giường kia trở mình, giường trên Hạ Trí cũng hơi lắc lư theo.

Như thể bừng tỉnh sau cơn mơ, Hạ Trí đột ngột mở choàng mắt, tầm nhìn từ từ thích nghi với bóng tối.

Trên lưng vẫn còn một lớp mồ hôi mỏng, trái tim đập thình thịch, Diệp Lân đang say giấc, từng nhịp hít thở của hắn đều mài mòn lý trí trên dây thần kinh của cậu.

Chết tiệt!

Hạ Trí hít mạnh một hơi, thật lòng muốn lật giường mình đập lên người Diệp Lân.

Nhưng cậu vẫn cứ khẽ khàng ngồi dậy, xuống giường, suýt thì đạp hụt, té nhào.

Ngay khoảnh khắc đó, Diệp Lân bỗng ngồi dậy cúi xuống tóm được cánh tay Hạ Trí, lập tức kéo lên.

Tay hắn rất khoẻ, vươn nửa người từ giường trên ra, vặn eo, cặp mắt nhìn Hạ Trí đăm đăm.

Hạ Trí bước vững rồi, nhưng tim đập như thể muốn nhảy từ lồng ngực ra ngoài.

"Cẩn thận nào." Trong giọng nói trầm của Diệp Lân mang chút khàn khàn.

"Chiều cao của em không ngã được đâu." Hạ Trí xuống vững vàng.

"Anh không sợ em ngã, anh sợ em bị vẹo mất chỗ đó." Ánh mắt của Diệp Lân hướng xuống dưới.

Hạ Trí căng thẳng, chỉ sợ Diệp Lân nhìn thấy bí mật của mình.

Cậu vội vàng vào nhà vệ sinh, đóng cửa lại.

Cậu ngửa cằm, trong đầu toàn là Diệp Lân.

Thậm chí ngay cả cái giường nước chết tiệt đó cũng mất cả sức hấp dẫn.

Cậu nghĩ tới bản thân mình, trong khoảnh khắc Diệp Lân kéo cậu, cậu lật người lên giường của Diệp Lân.

Ngay khi Diệp Lân hé miệng chưa kịp hỏi cậu "muốn làm gì", cậu bèn hôn hắn.

Cậu chen vào chăn của Diệp Lân, giường trên phát ra tiếng kẽo kẹt, lần đầu tiên cậu nanh ác bảo hắn "anh muốn dựng anh Gia Nhuận dậy xem chúng ta làm gì à", sau đó cậu trông thấy biểu cảm nín nhịn và bất lực của hắn như mong muốn.

Hạ Trí thích gì làm nấy như ý muốn, cậu hôn Diệp Lân, dùng hai tay và vòng ôm tìm hiểu tất thảy mà Diệp Lân có.

Cậu nhìn thấy cặp mắt ẩm ướt không cam lòng của Diệp Lân, cậu cảm thấy có cảm giác thành tựu hơn cả giành được quán quân Olympic.

Khi Hạ Trí bất ngờ tỉnh ngộ, cậu tức giận đập đầu mình hai ba nhát, hận không thể đập nứt toác đầu ra, xoá Diệp Lân khỏi não.

Cậu rửa tay rồi rửa mặt, trút hết nóng nực trên người, trở về ký túc yên tĩnh.

Lúc cậu trèo lên trên, Diệp Lân quay người lại phía cậu: "Em đi vệ sinh sao lâu vậy?"

"Không lâu bằng anh." Hạ Trí chẳng buồn nghĩ đã đáp.

"Anh đi vệ sinh lâu hơn em bao giờ?"

"Cái lần đến trường chụp ảnh ấy." Hạ Trí bực dọc đáp.

"Ò… lần đó à…" Diệp Lân chẳng biết nhớ tới điều gì, hắn cười, nhẹ nhàng nói, "Lần đó anh ắt phải lâu hơn em."

Giọng hắn rất trầm, thanh điệu lại hơi rướn lên, nghe mà Hạ Trí muốn đấm một phát vào mặt hắn.

"Ngủ đi."

Hạ Trí lạnh lùng nói xong bèn nằm xuống.

Tay Diệp Lân lại thò qua khung giường, xoa đầu cậu.

"Em tức gì vậy?"

Hạ Trí thừa cơ Diệp Lân không đề phòng, túm phắt lấy cổ tay hắn, bảo rụt về cũng không rụt về được, sau đó ngoạm lên ngón tay Diệp Lân.

Nhưng răng cảm nhận được xương hắn, Hạ Trí lại không nỡ.

Ngộ nhỡ cắn thành vết thương hở, huấn luyện viên sợ nhiễm trùng không cho Diệp Lân xuống nước nữa thì sao.

Đúng lúc Hạ Trí hơi hé lỏng răng, cái tên Diệp Lân này vậy mà lại cong ngón tay, đè lên đầu lưỡi cậu.

Hạ Trí vô thức dùng đầu lưỡi đẩy hắn, chờ tỉnh ra là mình nên cắn đứt ngón tay của hắn thì Diệp Lân đã rụt tay về rồi.

Còn mỉm cười cực kỳ thiếu đòn.

"Nếu bị em cắn một phát thì tàn phế mất."

Diệp Lân ngủ rồi, Hạ Trí vẫn còn đang thầm hối hận không cắn anh tàn phế luôn là do em mềm lòng, nhưng dần dần, cái câu "nếu bị em cắn một phát thì tàn phế mất" ấy đã thay đổi ý nghĩa.

"Tàn phế mất" là thế nào?

Dù cho cậu cắn đứt ngón tay của Diệp Lân cũng không đến nỗi tàn phế mất, cùng lắm thì tham gia Thế vận hội dành cho người khuyết tật!

Trừ phi Diệp Lân bảo…

Ngọn lửa khó khăn lắm mới kìm nén được lần này lại len lỏi bốc lên.

Hạ Trí tức muốn chết, muốn kéo Diệp Lân hỏi xem vừa nãy rốt cuộc hắn có ý gì.

Nhưng kéo lại thì làm sao, ngộ nhỡ Diệp Lân người ta ám chỉ ngón tay quý báu, mình nghĩ xiên nghĩ vẹo thì sao, vậy nhảy xuống Hoàng Hà cũng không rửa sạch oan khuất!

Hạ Trí đã sống mười tám năm trời, ngoại trừ chuyện bố khiến cậu không ngủ được mấy ngày liền ra, đây là lần đầu tiên trằn trọc trăn trở.

Nhớ đấy, ông đây sớm muộn gì cũng tìm anh báo thù rửa hận!

Chẳng biết đã qua bao lâu, Hạ Trí mới ngủ được, hôm sau Diệp Lân dậy rồi, nhoài người trên đầu giường cụp mắt ngắm nhìn dáng vẻ ngủ rất say của Hạ Trí, hắn không nỡ gọi cậu dậy.

Diệp Lân rón rén trèo xuống, đánh răng xong đến nhà ăn ăn bữa sáng, mang cho Hạ Trí ba cái bánh bao thịt và sữa bò mà nhà ăn đặc biệt làm cho đội bơi, giờ mới thò tay vào chăn cậu, nhéo mạnh một cái trên eo cậu.

"Ai đó!!" Hạ Trí đột ngột quay người lại, đối diện với cặp mắt của Diệp Lân, lập tức ngồi dậy, "Mấy giờ rồi? Sao anh không gọi em!"

"Thời gian còn đủ. Em mau đi đánh răng đi, ăn sáng."

Hạ Trí nhanh nhẹn đứng dậy, nhét bánh bao vào miệng, rồi liếc nhìn Trần Gia Nhuận, chẳng ôm bất cứ hy vọng nào gọi y thức giấc.

Diệp Lân áng chừng thời gian vừa vặn, họ khoác túi thể thao từ từ đi bộ đến bể bơi.

Lúc này, đội bơi nam của đại học Bách Khoa, đại học Giao Thông và đại học Nam Thành đều đã tới đủ, xếp hàng đứng trước bể bơi.

Thông tin trận đấu giao hữu đã truyền ra ngoài từ lâu, có không ít sinh viên chưa về nhà, đợi trận giao hữu bốn trường.

Hà Kình Phong đứng trong đội ngũ đại học Bách Khoa rất bắt mắt, mặt mày kiêu ngạo, nhìn thấy Hạ Trí thì hất cằm.

Y không biết chuyện y và Tiêu Bân làm trong khu rừng nhỏ đã để lại cho Hạ Trí ấn tượng không thể xoá nhoà, lúc này trông thấy y, Hạ Trí vẫn còn nhớ dáng vẻ dũng mãnh đó.

Hạ Trí không tươi tỉnh với Hà Kình Phong, nếu không phải trông thấy chuyện đó của y, tối qua chắc chắn cậu sẽ ngủ rất ngon.

Phóng viên báo trường của đại học Q, đại học Bách Khoa và đại học Giao Thông đều đứng chụp ảnh bên cạnh, "Tuần san Thể thao Thanh niên" vốn có một chuyên mục thể thao sinh viên, giờ cũng cử người tới, Tiêu Bân đứng ngay cạnh phóng viên đó giúp chụp ảnh.

Ánh mắt nhìn về phía Hà Kình Phong của Tiêu Bân tràn ngập tôn sùng và lưu luyến, dường như Hà Kình Phong chính là Alexander Đại Đế, sắp sửa chinh phục thế giới.

Vừa nghĩ đến việc Tiêu Bân cũng từng nhìn Diệp Lân như thế này, Hạ Trí bèn lạnh lùng hừ một tiếng.

"Em sao thế?" Lâm Tiểu Thiên đứng bên cạnh không kìm được hỏi.

"Chẳng sao cả. Chỉ hối hận mình bỏ phế một hai tháng nay."

Hạ Trí nghiến quai hàm, thầm nghĩ nếu mình được tham gia thi đấu cá nhân thì hay quá.

Thế nhưng ngẫm nghĩ lại, tham gia thi đấu cá nhân, thắng Hà Kình Phong và Diệp Lân thì đã sao, lẽ nào chạy tới trước mặt Tiêu Bân huênh hoang nói: "Đừng mê anh đây, anh đây chẳng hiếm lạ gì mày!"

Đầu óc Hạ Trí cậu có bị làm sao đâu.

Huấn luyện viên bốn trường trò chuyện với nhau, huấn luyện viên Bạch cười nói: "Chỗ chúng tôi không phải thi đấu quy mô lớn gì, đều là giao lưu giữa các anh em thôi, nghi lễ khai mạc các thứ có thể cắt bớt được không?"

"Đúng. Lão Bạch muốn nhanh chóng khoe khoang người mới mình tuyển được, ra oai với chúng tôi chứ gì." Huấn luyện viên Châu liếc nhìn Hạ Trí đứng ở hàng cuối cùng đội bơi đại học Q.

Ông vẫn còn tức chuyện Bạch Cảnh Văn lừa mình Hạ Trí là sinh viên năm nhất.

Phải biết rằng trận đấu tập ấy, Hạ Trí đã khiến mấy thành viên năm nhất thật của đại học Nam Thành gặp vấn đề về tự tin đó.

"Đâu có, đâu có. Thế giới rộng lớn vậy, nhân tài nhiều như vậy. Tôi có nghe nói, huấn luyện viên Châu đích thân giành được một người mới, giỏi giang hơn Tiểu Hạ nhiều!" Lão Bạch cười bảo.

Vừa nhắc đến đó, huấn luyện viên Trần của đại học Giao Thông bèn sầm mặt: "Ai bảo đại học Nam Thành lắm tiền nhiều của chứ? Học bổng gấp đôi chúng tôi, còn bao trọn phí ở bốn năm, mỗi tháng còn phát mấy trăm tệ tiền ăn."

Cũng chính là nói rằng người mới mà đại học Nam Thành giành được, vốn là đại học Giao Thông để mắt tới.

"Việc này không thể trách tôi được, là tại huấn luyện viên Trần thanh cao quá. Anh cứ tưởng bảng hiệu đại học Giao Thông của các anh đủ cứng, một chỗ đảm bảo là có thể dỗ người ta ngoan ngoãn ôm đùi các anh. Thanh cao vô dụng thôi, phải có thành ý mới được."

Mặt huấn luyện viên Châu rất đắc chí, vẻ mặt đó mấy năm gần đây chưa ai được thấy.

Hạ Trí không hứng thú với màn khoe khoang phá đám lẫn nhau của mấy huấn luyện viên đó, ngược lại là Lâm Tiểu Thiên chọc Hạ Trí: "Mày biết đại học Nam Thành đã mời ai tới đối phó với em không?"

"Đối phó em? Đến mức đó à?"

"Thẩm Dao."

Hạ Trí nheo mắt lại, đương nhiên cậu có ấn tượng với Thẩm Dao.

Hồi cấp hai tham gia thi đấu, cậu từng gặp Thẩm Dao trong phòng thay đồ. Lúc đó vóc dáng cậu ta còn chưa phát triển, điều kiện bẩm sinh rõ ràng chưa được bằng Hạ Trí và Hà Kình Phong.

Lần cuối cùng thi đấu vào lớp chín, vì Thẩm Dao nom rất mảnh dẻ, nắm đấm vung lên sắp trúng đối phương, nhưng bị Hạ Trí cản lại.

Hạ Trí kéo Thẩm Dao về trước tủ đồ của cậu, chỉ nói một câu: "Giờ cậu đánh họ, họ sẽ đi khiếu nại cậu đánh lộn trong phòng thay đồ, huỷ tư cách của cậu. Bây giờ cậu tức không?"

Thẩm Dao hất tay Hạ Trí, sầm mặt: "Khỏi cần cậu lo chuyện bao đồng."

"Nếu tức thì đừng nhịn, xuống bể bơi xem bản lĩnh. Có điều…"

Hạ Trí nói dở dang, chẳng nói tiếp nữa.

"Có điều cái gì?" Ngược lại Thẩm Dao không nhịn nữa, tưởng Hạ Trí định đánh giá thấp mình, không kìm được lên tiếng.

"Có điều, chờ chúng ta đến thi đấu trình độ cao, có lẽ họ chỉ có thể ngồi trên ghế khán giả xem rồi."

Nói xong, Hạ Trí khoá tủ, gảy mũ bơi rồi đi mất.

Trận đấu đó kết thúc, Hạ Trí giành được quán quân cụm này, Hà Kình Phong xếp thứ hai, còn Thẩm Dao liều mạng xếp thứ năm.

Giờ đã hơn ba năm trôi qua, gặp lại Thẩm Dao, Hạ Trí chẳng nhận ra cậu ta nữa.

Nghe nói trong cuộc thi lứa tuổi mười sáu, Thẩm Dao đã thắng Hà Kình Phong bằng ưu thế 0,02 giây, quả là ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, chẳng ai đoán được sau này ai là vua.

Giờ vóc dáng Thẩm Dao xấp xỉ Hạ Trí, ngũ quan thanh tú trước đây đã thêm vài phần mạnh mẽ và quyết đoán, mặc dù nom vẫn còn bóng dáng thời niên thiếu, nhưng khá rắn rỏi.

Hạ Trí liếc nhìn Tiêu Bân đang cầm máy ảnh, cậu muốn xem thử xem có phải Tiêu Bân vẫn còn "lưu luyến" Diệp Lân hay không.

Ai dè Tiêu Bân nhắm Hà Kình Phong chụp tách tách một tràng, không biết phóng viên chuyên mục tuần san bên cạnh nói gì bên tai y, biểu cảm của Tiêu Bân thay đổi, rồi ống kính chuyển sang Thẩm Dao, lại một tràng tiếng màn trập.

Rõ ràng Tiêu Bân không còn hứng thú với Diệp Lân nữa, nhưng Hạ Trí lại thấy cáu một cách vô cớ.

Comments