Chương 49: Tốt trăm ngàn chọn một
Bibi lập tức quay đầu bơi sang chỗ khác.
Cảm giác này cứ như quay về lần đầu tiên trông
thấy Bibi vậy.
Hạ Trí bất lực thở dài, hết cách, một tuần nay
mình sống sung sướng ở đại học Q, Bibi thì chẳng có ai chơi cùng.
"Bibi, lại đây, thơm một cái, đừng giận tao
nữa."
Hạ Trí lại gần Bibi, nó lại chuồn mất.
Hạ Trí biết mình phải bơi đuổi theo Bibi mấy vòng
có thành ý vào, chờ đến khi quả thật hết sức thì Bibi mới nguôi giận.
Ai dè khi Hạ Trí bơi vòng thứ hai, bắp chân bị
chuột rút, lập tức chìm xuống.
Cậu cuộn tròn người, nhịn thở, ôm bắp chân chờ cơ
bắp duỗi ra, nhưng làm nóng người chưa đủ cộng thêm nhiệt độ nước thấp, cậu mãi
không tốt hơn, đành chật vật chèo về phía bờ.
Không ngờ cơ bắp cái chân đó càng lúc càng thít
vào, Hạ Trí suýt thì sặc nước.
Bibi đột nhiên bơi tới, đầu tiên nó dùng lưng đẩy
Hạ Trí lên mặt nước, Hạ Trí hít một hơi, om vây lưng của Bibi, nó mang cậu lên
bờ.
Hạ Trí lên bờ, vội vàng dùng khăn lông quấn quanh
mình.
"Éc… éc…" Bibi kêu hai tiếng.
Hạ Trí nhìn về theo hướng của Bibi, thì ra là cốc
giữ nhiệt, nó bảo cậu uống nước ấm.
Xoa đầu Bibi, Hạ Trí uống vài ngụm trà gừng,
người nóng lên, bắp chăn co cứng cũng giãn ra.
"Bbi à xin lỗi, tuần này không đến chơi với
mày." Hạ Trí nói rất áy náy.
"Éc." Bibi chìm xuống nước, nghĩa là "xin
lỗi vô ích, tôi vẫn đang giận".
"Thơm một cái, không giận nữa có được không?"
Hạ Trí cúi đầu xuống, Bibi lại chẳng ngoi lên.
Hạ Trí lại hạ thấp hơn chút nữa: "Không thơm
một cái thật à?"
Bibi chìm dưới nước, còn lùi xa hơn nữa, bày tỏ
thái độ cực kỳ tức giận.
"Mày không thơm tao, tao về nhà nhé?"
Hạ Trí khom thấp hơn nữa, hai tay bám mép bể.
Chờ hai ba giây, Bibi vẫn không lại gần.
"Vậy được thôi… tao…"
Hạ Trí đang định ưỡn thẳng người dậy, Bibi đột
nhiên xông tới, nhảy từ dưới nước lên, chạm một phát vào môi Hạ Trí.
Hạ Trí ngây người, khoảnh khắc đó cậu bỗng nghĩ
đến Diệp Lân.
Diệp Lân sau khi say rượu, đè cậu ra, đột nhiên
hôn cậu.
Cậu gần như đã quên mất "nụ hôn bậy sau khi
say" của Diệp Lân, nhưng giây phút này, cảm giác bị Diệp Lân hôn lại ùa
vào lòng.
Ngay lúc Hạ Trí ngẩn người, Bibi kêu "éc"
một tiếng, nó dùng đuôi vẫy nước, táp lên mặt cậu.
"Ái!" Hạ Trí lau nước bèn nhìn thấy
Bibi đang ngóc đầu cách đó không xa.
"Tao chỉ nghĩ ngợi một tý, mà mày đã không
vui rồi?"
"Éc!"
Ý là, đúng, tôi không vui.
"Tao nhớ đến Diệp Lân… sau khi thi cuối kỳ
kết thúc, bọn tao đến khách sạn đặc biệt này, ngủ giường nước."
"Éc?" Bibi nghiêng đầu, bày tỏ nó rất
hứng thú với chủ đề "giường nước" này.
"Giường nước chẳng thú vị gì cả. Như thể nằm
ngủ trên miếng thạch ấy, cứ lắc la lắc lư. Tao vẫn thích giường tao hơn."
"Éc…" Bibi chìm xuống nước, ý là nếu
giường nước không thú vị, vậy Hạ Trí còn nói làm gì.
"Nhưng Diệp Lân uống rượu say thì rất thú
vị."
Hạ Trí vừa dứt lời, Bibi bèn bơi tới, thò đầu
lên, gác mõm lên bờ, nom cứ như một đứa bé đang đợi được nghe kể chuyện.
"Anh ấy đỏ mặt." Hạ Trí nhớ lại, "Cũng
dính người làm nũng như mày vậy, còn nhất định phải gối đầu lên tay tao để ngủ.
Còn…"
Còn hôn lung tung như mày nữa.
"Cũng bởi vì anh ấy là Diệp Lân, nếu không
tao đã dần nhừ xương từ lâu rồi."
Hạ Trí ngả đầu ra sau nhìn trần nhà.
Lúc ấy bị Diệp Lân hôn một phát, cảm giác đầu
suýt nổ tung, không biết nên làm gì.
Nhưng giờ bình tĩnh nhớ lại, nhịp tim bỗng tăng
tốc.
Đậu mè, bị tên say hôn một cái, tưởng tượng lại
cái quần què!
Hạ Trí cúi đầu xuống, vừa nhìn Bibi vừa xoa cái
đầu tròn tròn của nó: "Vẫn là mày tốt hơn. Bất kể uống say hay không thì
đều thích hôn."
Trong mắt Bibi đầy ắp vẻ "không hiểu",
dường như nó đang hỏi, "bất kể uống say hay không thì đều thích hôn"
biến thành ưu điểm từ khi nào vậy?
"Bibi, giờ tao đang cố gắng, cố gắng đến
thành phố mà sau này mày phải đi."
Bibi ngẩng đầu, nhìn Hạ Trí hết sức nghiêm túc.
"Mày phải ăn cơm tử tế, trưởng thành rồi đi
tìm Lala. Giờ Lala lớn lắm rồi, nếu mày không lớn thì sẽ không đánh lại Lala
đâu."
"Éc…"
"Hơn nữa ngộ nhỡ tao đi gặp mày, cá heo khác
bắt nạt tao thì phải làm sao? Mày phải lớn vào thì mới bảo vệ tao được chứ."
Hạ Trí nhớ tới đoạn clip nhân viên thay nước bị
một bầy cá heo bắt nạt đến mức không chạy nổi.
"Éc~"
Vì Hạ Trí đến làm công tác tư tưởng, cuối cùng
Bibi cũng ngoan ngoãn ăn cơm.
Nghe anh Minh bảo, Bibi ăn không ít cá, da bụng
căng tròn, nó đang cố gắng lớn lên.
Chớp mắt cái đã đến ba mươi Tết, tiếng pháo dây
từng đợt, Hạ Trí không làm bài nổi nữa.
Cậu mở điện thoại ra, mở WeChat, phát hiện Sầm
Khanh Miễn đang phát lì xì trong nhóm học kém.
Hạ Trí cũng ấn một cái, phát hiện ra chậm chân,
lì xì bị cướp hết sạch rồi.
Hạ Trí: Lì xì đâu? @Từng Đẹp.
Từng Đẹp: Anh giai à, anh có còn tính người không
hả!
Hạ Trí: Ý gì?
Hạng Ba Đếm Ngược: Thánh học như mày, giành lì xì
với bọn học dốt, mày không biết ngượng à?
Diêu Minh Nhái: Phát lì xì! Phát lì xì! @Hạ Trí
Cầm Tiền Thiên Hạ: Không phát lì xì thì đá mày ra
khỏi nhóm @Hạ Trí
Hạ Trí nhướn đuôi mày, vậy mà rời nhóm thật.
Trong nhóm hoang mang.
Từng Đẹp: Mày điên à! Dù cho mày học dốt, cũng
không được kỳ thị người học giỏi @Cầm Tiền Thiên Hạ
Hạng Ba Đếm Ngược: Một lần học dốt, cả đời đều
học dốt. Bọn tao không thể vì vòng hào quang thánh học nhất thời của Hạ Trí mà
quên mất nó từng là đứa đội sổ!
Diêu Minh Nhái: Ngày nào thi đại học còn chưa
tới, ngày đó nó vẫn còn khả năng biến thành đội sổ, sao có thể cho nó cơ hội
thoát ly tổ chức được?
Sầm Khanh Miễn lại kéo Hạ Trí về, Hạ Trí nói hết
sức phóng khoáng: Lì xì không có, mạng thì có một!
Sau đó biến thành ba người còn lại phát lì xì cho
Hạ Trí.
Hạ Trí cười nhận, ba thằng này lại giục Hạ Trí
phát lì xì vừa nhận, ai dè cậu đáp: Tiền đã vào túi còn muốn tao nhả ra á, nằm
mơ đi!
Hạ Trí quay phắt sang phát lì xì cho Diệp Lân.
Diệp Lân ấn ngay lập tức.
Hạ Trí bỗng nhận ra, có phải Diệp Lân vẫn luôn
ngồi trước điện thoại chờ mình?
Mặc dù suy nghĩ này hơi tự yêu mình quá, nhưng Hạ
Trí gọi điện thoại ngay tắp lự.
"Anh Lân, đang làm gì đấy?"
"Chờ lì xì của em đó."
"Tối ăn gì đấy?" Hạ Trí lại hỏi.
Cậu biết mẹ Diệp Lân vẫn còn ở nước ngoài, nhưng
bố hắn như thế nào thì cậu không hề biết.
Diệp Lân không trả lời cậu ngay, mà hỏi ngược: "Tối
em ăn gì?"
Giây phút đó, Hạ Trí hiểu ngay, e là bố Diệp Lân
cũng không ở bên hắn.
"Ăn lẩu. Em với mẹ em hai người, nhưng hết
cỡ rồi. Anh đến không? Nguyên liệu lẩu mẹ em chuẩn bị lành mạnh quá, cải bẹ,
cải thảo, xà lách…"
"Vậy nên…"
"Vậy nên trên đường tới đây làm phiền anh
đến siêu thị mua ít thịt. Còn cả thanh cua, viên trứng cua, sa tế nữa! À, phải
rồi, anh xem còn ruột vịt không! Không thì thôi, có thì mua nhé?"
"Tết rồi, em tưởng siêu thị còn có đồ à?"
"Có gì thì mua nấy."
Hạ Trí biết, để Diệp Lân tay không đến ăn cơm,
hắn chắc chắn sẽ ngượng.
Bảo hắn mua thêm món tới, thế là đẹp. Hơn nữa
Trần Phương Hoa rất thích Diệp Lân, nếu hắn đến, bà chắc chắn sẽ cho lì xì mừng
tuổi, thế nào Diệp Lân cũng không thiệt.
"Được, có gì thì mua nấy nhé."
Thực ra mỗi lần Tết, dù cho hai người Hạ Trí và
Trần Phương Hoa ăn cơm giao thừa cũng rất hiu quạnh.
Khi Diệp Lân tới, Trần Phương Hoa vừa ngạc nhiên
vừa mừng rỡ.
"Ái chà, Diệp Lân tới rồi! Sao con không nói
sớm hả Hạ Trí! Để mẹ gói thêm mấy cái sủi cảo trứng nữa! Thịt cũng mua thiếu
rồi…"
"Cô à không sao đâu, Hạ Trí bảo con mua thêm
ba chỉ cừu đến."
"Vào đi! Thằng bé này đúng là lười! Sai cháu
đi mua đồ, sao nó chẳng đi theo cùng!"
Hạ Trí mở cửa, mỉm cười ngầm hiểu với Diệp Lân.
Tiếng pháo trúc ngoài cửa sổ nổ từng đợt, Trần
Phương Hoa mở hài Tết, mặc dù năm nào mọi người cũng mỉa mai là càng ngày càng
chán, nhưng không mở TV thì lại cảm thấy không có không khí.
"Cô ơi, sủi cảo trứng cô gói ăn ngon lắm."
Diệp Lân cười bảo.
"Ngon thì cháu ăn thêm đi."
Trần Phương Hoa không hỏi hoàn cảnh gia đình của
Diệp Lân, bà biết rõ nếu Hạ Trí mời Diệp Lân đến nhà ăn giao thừa, vậy chắc
chắn Diệp Lân ăn Tết một mình.
"Ế, mẹ chụp một tấm cho hai đứa nhé? Cùng ăn
Tết, phải có lưu niệm mới được."
Trần Phương Hoa vừa nói vậy, Hạ Trí gật đầu nói: "Được
ạ!"
Cậu kéo ghế lại gần Diệp Lân, khoác vai hắn.
Đúng lúc Trần Phương Hoa giơ điện thoại nói: "Một,
hai, ba…"
Hạ Trí đột nhiên ấn đầu Diệp Lân xuống: "Này
thì rảnh rỗi đi ấn đầu em!"
Không ngờ Diệp Lân đã lường trước, hắn cứng cổ
đỡ, tiện thể còn kéo giật Hạ Trí.
Kết quả Hạ Trí loạng choạng ngã nhào vào Diệp
Lân, Trần Phương Hoa bấm nút, hiệu quả đó… cứ như Hạ Trí định cưỡng hôn Diệp
Lân vậy.
Tối hôm đó, Diệp Lân bèn chia sẻ tấm ảnh lên bảng
tin, mô tả đi kèm là: Bạn trai nhỏ cưỡng hôn tôi.
Kết quả dẫn tới một đống bình luận, nhưng Hạ Trí
chỉ có thể đọc được của Sầm Khanh Miễn và Trần Gia Nhuận.
Từng Đẹp: Ai da, Hạ Trí to gan nhỉ? Mùng một Tết
có phải được nấu cơm đậu đỏ không?
Cáo Lông Vểnh: Thao tác này đượccccc! Chúc bạn
nhỏ Hạ Trí vẫn còn được trông thấy mặt trời năm sau!
Còn like và bình luận của mọi người khác trong
đội bơi, tưởng tượng cũng biết được đầy ắp vẻ cười trên nỗi đau của người khác.
Hạ Trí vốn ngồi trên sofa với Diệp Lân, cùng xem
hài Tết với Trần Phương Hoa, cậu nhắn tin riêng cho Diệp Lân: Xoá đi.
Diệp Lân: Không đâu.
Hạ Trí: Ra ngoài đánh một trận!
Diệp Lân: Em không đánh lại anh.
Hạ Trí: Tối em bịt ngạt anh!
Diệp Lân: Được thôi, anh thọc chết em.
Hạ Trí cau mày, ý "thọc chết" của Diệp
Lân chính là thọc lét cậu.
Hạ Trí: Anh ngủ sofa!
Diệp Lân nói thẳng với Trần Phương Hoa: "Cô
ơi, hơi muộn rồi, con về đây."
Sau đó đứng dậy định lấy khăn quàng, Trần Phương
Hoa vội bảo: "Còn về làm gì? Không ngủ ở đây à?"
"Con với Hạ Trí đều không gầy, sợ Hạ Trí ngủ
không ngon."
"Sao lại ngủ không ngon chứ? Kéo phần dưới
ra ba người ngủ cũng được nữa là! Hạ Trí, con ngủ không ngon à?"
Hạ Trí tức đến mức nổi gân xanh trên trán, Diệp
Lân rõ ràng là cố tình.
"Không ạ." Hạ Trí lầm bầm.
Buổi tối, hai người dựa vào đầu giường lướt điện
thoại, cướp lì xì trong đủ các nhóm.
Hạ Trí tranh thủ lúc Diệp Lân cướp lì xì, đột
nhiên nhào tới, cướp điện thoại hắn.
Diệp Lân ngây người, nhìn Hạ Trí quay mình, ôm
điện thoại tìm bài đăng đó.
Cái dáng vẻ không thành công cũng thành người đó
khiến Diệp Lân bật cười.
Hắn giả vờ cù eo Hạ Trí, cậu nhóc nằm trong chăn
ngọ nguậy muốn hất văng hắn ra, nhưng vẫn một lòng một dạ tìm bài đăng.
Hạ Trí lật tới tấm ảnh đó, ấn "xoá",
nhưng đúng giây phút ấy, cậu nhìn thấy biểu cảm trên mặt Diệp Lân trong bức
ảnh.
Nụ cười của hắn rất rạng rỡ, mang vẻ bao dung và
dịu dàng.
Hạ Trí ném điện thoại trả cho Diệp Lân, tiếp tục
ôm điện thoại của mình cướp lì xì.
Diệp Lân cầm lại điện thoại của mình, vốn tưởng
rằng bài đăng đó đã không còn nữa, không ngờ Hạ Trí vẫn chưa xoá.
Thế nhưng nhóm chat nhỏ của đội bơi đại học Q đã
sôi sùng sục rồi.
Rặt các biểu cảm "cảm ơn sếp", "lì
xì vạn tuế", "tôi bị lì xì to đập nổ đom đóm mắt".
Thì ra là Hạ Trí dùng tài khoản WeChat của hắn
phát một cái lì xì to.
"Em ngốc thật, muốn phát thì phát cho mình
đi. Phát cho chúng nó, không phải là mỡ dâng miệng mèo một đi không trở lại à?"
"Ai thèm lì xì của anh, em có cần anh nuôi
đâu. Tự trách mình không cài mật khẩu thanh toán đi!"
Thế nhưng Diệp Lân vẫn phát cho cậu một cái lì
xì, hắn kéo áo ngủ của cậu nói: "Lì xì này vẫn phải nhận, ý nghĩa không
tầm thường đâu."
Hạ Trí ấn mở, số tiền là "131,4".
"Ai thèm ở bên anh trọn đời trọn kiếp chứ…"
Hạ Trí cũng vứt trả một cái lì xì, Diệp Lân buồn
cười, là 100,1.
"Cái này nghĩa là gì?"
"Trăm ngàn chọn một. Anh đối xử với em tốt
trăm ngàn chọn một. Em muốn làm ngàn vạn chọn một cơ, nhưng không có tiền."
Nói xong, cậu nhóc bèn chui vào chăn, quay người
lại.
Diệp Lân sững người, xoa đầu cậu: "Hạ Trí,
em đúng là biết dỗ người ta."
"Đừng tưởng bở, ai dỗ anh." Hạ Trí ôm
điện thoại, bắt đầu chơi game.
Chưa được bao lâu, cậu đã vứt điện thoại sang một
bên, mi mắt chùng xuống, sắp ngủ thiếp đi.
Mười hai giờ vừa tới, cả thành phố bị nhấn chìm
trong tiếng pháo.
Tai Hạ Trí được người ta bịt kín từ đằng sau, âm
thanh bập bùng như thể bị ngăn cách, nghe rất rõ nhưng hơi bí.
Hạ Trí giơ tay lên túm mới phát hiện ra đó là tay
Diệp Lân.
"Ồn nên tỉnh à?" Giọng Diệp Lân vang
lên đằng sau.
Hạ Trí rất muốn nói, anh có ngốc không hả, tiếng
pháo mà anh dùng tay ngăn được chắc?
Nhưng đúng lúc này, trái tim cậu bỗng mềm mại
không chịu nổi.
Hồi còn nhỏ, Hạ Trí sợ tiếng pháo cũng được bố
bịt tai cho như thế này.
Diệp Lân đang định rút tay về, Hạ Trí lại cứ giữ
mu bàn tay hắn mãi.
"Ồn. Bịt thêm tí nữa đi."
Diệp Lân cười, cứ thế bịt tai cậu đến khi tiếng
pháo ngừng.
Kỳ nghỉ đông của Hạ Trí rất đầy đủ, ngủ thẳng tới
khi tỉnh tự nhiên, dậy rồi Diệp Lân dẫn cậu đi chạy buổi sáng, huấn luyện thể
lực cơ bản. Buổi sáng làm bài xong, chiều Diệp Lân sẽ lén đưa cậu đi bơi.
Khi Hạ Trí cạn kiệt sức lực, nhoài người bên bờ
cùng Diệp Lân điều chỉnh nhịp thở, cậu chợt nghĩ… nếu cuộc sống được thế này
mãi thì tốt xiết bao.
Vừa hết Tết, trường học bèn mở cửa.
Có điều đại học Q đi học lại muộn hơn cấp ba mấy
ngày.
Trước khi Hạ Trí vào tiết, cậu nhắn tin cho Diệp
Lân: Hôm nay em đi cầm cờ, có phải anh nên đến chiêm ngưỡng?
Diệp Lân đọc tin nhắn này không nhịn được cười:
Tuân lệnh.
Hạ Trí là hình mẫu tiến độ của trường cấp ba trực
thuộc đại học T, ngày đầu tiên vào học đã bị yêu cầu lên đọc diễn văn.
Thời tiết vẫn rất lạnh, nói chuyện cũng phả hơi
trắng.
Nội dung đầu tiên mãi mãi là nghi thức chào cờ.
Hạ Trí mặc đồng phục trường, đeo găng tay trắng,
dáng người thẳng tắp, vừa bước ra bèn thu hút ánh mắt cả trường.
Mỗi bước đi của cậu đều mang sức mạnh kiên định,
nắng ban mai đáp trên chóp mũi và đầu vai của cậu, hoà dịu sườn mặt không có
biểu cảm của cậu, đẹp trai đến mức con gái cả trường đều nghĩ, nếu tuần nào Hạ
Trí cũng cầm cờ thì họ cam tâm tình nguyện dậy sớm!
Động tác vẫy cờ cuối cùng của Hạ Trí vừa nhanh
nhẹn vừa phóng khoáng, gần như có thể nghe thấy âm vang phần phật trong gió của
lá cờ, ngay cả tâm trạng cũng vút cao theo.
Hạ Trí không biết Diệp Lân có đang nhìn mình hay
không, nhưng cậu tin rằng ở một nơi nào đó, Diệp Lân nhất định đang nhìn mình
rất chăm chú.
Lúc Hạ Trí phát biểu diễn thuyết, Chung Thuần và
Hà Bân còn trao đổi ánh mắt với nhau, ý là "nhìn nó đắc ý kìa".
Nhưng diễn văn của cậu rất ngắn gọn.
"Trước đây tôi chưa bao giờ quan trọng việc
thi đại học, bởi cho rằng thi đỗ đại học lớn thì đã sao? Tốt nghiệp xong chẳng
phải cũng là phải đi làm, phải lăn lộn xã hội ư. Chờ chúng ta vào xã hội rồi,
người ở phòng thi số 10 cũng chưa chắc đã thua kém gì người ở phòng thi số 1."
Các bạn rất yên lặng, bất ngờ thay mọi người đều
nhìn Hạ Trí chăm chú.
Điều mà Hạ Trí nói chính là tiếng lòng của rất
nhiều học sinh.
"Thế nhưng lúc tôi có chuyện muốn làm, và
đối thủ muốn vượt qua, tôi mới vỡ lẽ ra thi đại học không chỉ là lằn ranh giữa
người tài và người thường. Thứ nó kiểm tra là thái độ của chúng ta. Dù là buồn
bực khi cày đề, dù là không công nhận thứ tiêu chuẩn phân biệt tốt với xấu bằng
thứ hạng này, chúng ta vẫn phải nhẫn nại và bao dung, chịu đựng đến cuối cùng –
vậy thì dù cho cuối cùng thi đại học không được như mong muốn, trong số chúng ta
có người rơi từ trên cầu độc mộc xuống nước, chúng ta cũng có thể ung dung,
cũng có năng lực bơi lên bờ trước người đứng trên cầu độc mộc!"
Diệp Lân đang nhoài người trên hành lang trước
văn phòng khối ngắm Hạ Trí.
"Điều tôi muốn nói chỉ có vậy thôi. Cảm ơn
mọi người."
Lúc Hạ Trí buông mic, trên sân vang dội tiếng vỗ
tay hăng hái ngoài tưởng tượng.
Hạ Trí trở về hàng của mình.
Diệp Lân thầm nghĩ, có lẽ đây chính là lý do tại
sao hắn bị cậu nhóc này hấp dẫn.
Học kỳ này mang ý nghĩa cuộc nước rút cuối cùng.
Điều khiến Hạ Trí hoàn toàn không ngờ tới là từ
đây mình sống quãng ngày bị tập đoàn thánh học bao vây.
Tối thứ hai, Hạ Trí vừa tan học về nhà, Trần
Phương Hoa bảo cậu: "Hạ Trí, con có biết tối nay bạn Diệp Lân tới dạy thêm
con làm bài tập không?"
"Hả?" Hạ Trí vừa ngẩng đầu bèn trông
thấy Lạc Ly mặt mày nghiêm nghị ngồi trên sofa.
Không… không phải chứ?
Lạc lão đại tới làm gì?
"Mục tiêu của chúng ta, một là phải đạt trên
650 điểm, hai là chinh phục 680, ba là vượt qua 700 điểm!"
Lạc Ly nói vậy, không chỉ Hạ Trí, ngay cả Trần
Phương Hoa cũng ngây người.
Hồi lâu sau Trần Phương Hoa mới nói: "Được…
có niềm tin là… ắt thành công…"
Ngồi cạnh Hạ Trí, Lạc Ly đưa cho cậu một tờ thời
khoá biểu.
Tối thứ hai Lạc Ly, thứ ba Diệp Lân, thứ tư Trần
Gia Nhuận, thứ năm Lạc Ly, thứ sáu đến chủ nhật là Diệp Lân.
"Lạc… Lạc lão đại, mọi khi các anh không đi
học à?" Lần đầu tiên Hạ Trí thấy khí thế của mình suy yếu.
"Đại học không phải ngày nào cũng lên lớp.
Chiều nay anh không có tiết."
Hạ Trí thầm nghĩ, cụ vẫn ngày ngày lên lớp mà.
"Đừng lãng phí thời gian, chín giờ rưỡi là
anh phải đi xe về rồi. Hôm nay giáo viên của em ra bài gì, lấy ra xem nào."
Hạ Trí gánh vác áp lực nặng nề, lấy đề ra.
Tư duy của Lạc Ly là kiểu cực kỳ rõ ràng, hơn nữa
có thể giảng vấn đề vật lý trừu tượng một cách rất trực quan.
Mặc dù ban đầu áp lực rất lớn, nhưng sau một buổi
tối, Hạ Trí vẫn thấy thu hoạch rất nhiều.
Nhưng chỉ một ngày thì còn được, hơn hai tuần
trôi qua, Hạ Trí nghĩ mình bị chèn ép bèn muốn phản đối.
Thứ tư Trần Gia Nhuận tới dạy cậu Tiếng Anh, Hạ
Trí nhếch khoé môi bảo y: "Anh Gia Nhuận, tối chúng ta ra ngoài chơi game
đi. Hay là chơi game mobile thôi, chúng ta tổ đội?"
Không ngờ vậy mà Trần Gia Nhuận chẳng dao động
chút nào, biểu cảm trên mặt còn nghiêm nghị giống Lạc Ly y xì đúc.
"Vớ vẩn! Đề lần này của mày, nếu Tiếng Anh
không được 130, anh sẽ không được sống yên ổn!"
Hạ Trí ngây người, đây vẫn còn là Trần Gia Nhuận
mà cậu quen biết chứ?
Đến thứ năm, cuối cùng Hạ Trí không chịu nổi nữa.
Dù biết bọn Lạc Ly và Gia Nhuận đều có ý tốt,
nhưng Hạ Trí cũng muốn xả hơi.
Cậu nhắn tin cho Lạc Ly, bảo: Hôm nay em không về
nhà.
Dù sao thì đi đâu cũng được, dù là vật vờ ngoài
đường, Hạ Trí cũng muốn làm chút chuyện không liên quan đến học hành.
Vậy nên khi cậu xuất hiện ở thuỷ cung cá heo, anh
Minh rất ngạc nhiên.
"Hạ Trí, sao em lại tới?"
"Em muốn nói chuyện với Bibi một lúc."
Anh Minh liếc nhìn, phát hiện ra cậu vẫn khoác
cặp sách, rõ ràng không chuẩn bị đồ bơi, cậu đến đột ngột.
Cậu nhóc quá nửa là có tâm sự, lại không tiện kể
cho người khác chăng.
"Vậy được. Em đừng trêu nhóc quỷ đó quá, rồi
nó cố tình cho em ướt hết."
"Em biết rồi ạ."
Hạ Trí vứt cặp vào văn phòng của anh Minh, đến
bên bể nước, khẽ gọi một tiếng "Bibi".
Mặt nước phẳng lặng gợn sóng, Bibi ngoi lên nhìn
Hạ Trí, rồi há mõm như cười ha ha.
"Thằng nhóc này." Hạ Trí vươn dài tay,
Bibi bèn tới thơm vào lòng bàn tay cậu, "Tao không vui, cày đề đến mức sắp
nổ tung mạch máu não rồi."
Bibi vẫn ra vẻ rất sung sướng, nó chọc cổ tay Hạ
Trí, chạm vào bắp tay cậu.
"Tao rất muốn đỗ đại học Q, nhưng họ ra trận
luân phiên, tế bào não của tao bị vắt sạch rồi."
Bibi nghiêng đầu, lại dùng mõm ngậm ống tay áo
của Hạ Trí, muốn kéo cậu xuống bể.
"Bibi, tao đang phiền muộn này. Hơn nữa cũng
không mang đồ bơi đã đến gặp mày rồi, không xuống nước được." Hạ Trí xoa
đầu Bibi.
Bibi vẫn luôn thấu hiểu lòng người, hình như hôm nay hoàn toàn không nghe hiểu lời Hạ Trí, chỉ muốn kéo cậu xuống nước.
Comments
Post a Comment