Chương 45: Cạn chỗ Nhị Oa Đầu này

"Hạ Trí… thi tốt thế cơ à?" 

"À… Tôi cũng không ngờ." 

"Thế sao không nói? Đồng nghiệp trong khoa cũng có thể chung vui mà." 

"Không phải là do nói ra thì sợ học kỳ sau các con bị áp lực quá ư?" 

"Ồ… cũng đúng… cũng đúng… trưởng khoa Trần suy nghĩ chu đáo thật." 

Nói đoạn, Chung Hiếu bèn đi ngay, đỏ mặt tía tai. 

Hết cách rồi, lần nào ông ta nghĩ Chung Thuần nhà mình tài giỏi, Hạ Trí đều có thể giỏi hơn một chút. 

Vậy nên khi Trần Phương Hoa về nhà, Hạ Trí bảo muốn đi ăn mừng với Diệp Lân, bà chẳng nghĩ ngợi gì mà đồng ý luôn. Cũng chẳng hỏi ăn mừng như thế nào, Trần Phương Hoa nói: "Các con đi hát karaoke hay ăn đêm? Đủ tiền tiêu vặt không?" 

Hạ Trí không quen nói dối, chỉ bảo: "Con chắc đêm nay không về đâu, mẹ đừng lo, con chơi với anh Lân." 

Trần Phương Hoa đương nhiên nghĩ là Hạ Trí chắc đi hát karaoke thâu đêm, có điều gì là chơi game thâu đêm, bà cũng sẽ coi như không biết. 

Dù sao thì cũng phải cho con chút không gian buông thả. 

Diệp Lân cũng lên tiếng: "Cô ơi, cháu có việc này cũng phải bảo cô. Chắc mai Hạ Trí sẽ bắt đầu nghỉ đông, nếu cô yên tâm về cháu, cháu muốn dẫn em đến đại học Q một chuyến. Cháu đảm bảo sẽ dẫn em về trước Tết, cũng đảm bảo khi về, bài tập giáo viên sắp xếp cho em sẽ đều làm xong cả." 

Mắt Trần Phương Hoa bừng sáng. 

Phải biết rằng lần trước Diệp Lân dẫn Hạ Trí đi đại học Nam Thành, sau khi về thành tích bèn tăng vùn vụt. 

Lần này về là đại học Q hàng đầu cả nước, chưa biết chừng là cách Diệp Lân cổ vũ Hạ Trí! 

"Ừ, được! Cô còn không tin cháu ư? Đi xem xem… Về sớm nhé!" 

Hạ Trí cũng không ngờ mẹ lại đồng ý nhanh gọn như vậy. 

Liếc nhìn khuôn mặt tươi cười đoan trang trong sáng của Diệp Lân, tất cả đều sáng tỏ. 

Quả nhiên, con người vẫn phải biết giả nai! 

Hai người rời khỏi nhà, Hạ Trí đút tay trong túi áo khoác phao, bên trong còn mặc đồng phục trường, đứng dưới đèn đường, khi hà hơi khói trắng làm mờ góc cạnh trên mặt cậu, cảm giác trẻ con bèn rõ nét hơn. 

Diệp Lân mở dẫn đường, định dẫn Hạ Trí đi bộ đến nhà nghỉ đã đặt trước. 

Lúc ra ngoài Hạ Trí còn nghĩ không sao cả, bây giờ vừa nghĩ tới "thiết kế" của kiểu nhà nghỉ đó, đèn trần đủ màu, giường hoa văn báo, trên ga giường rải cánh hoa hồng, sống lưng cậu lạnh toát. 

"Anh Lân… Tại sao anh lại cố chấp đối với giường nước như vậy?" 

Hạ Trí chỉ muốn từ chối đi theo sau Diệp Lân. 

"Giường nước ấy, có thể hoàn toàn khớp với đường nét cơ thể con người, chống đỡ trọng lượng toàn thân, bảo vệ sống lưng của chúng ta." 

"Rồi sao nữa?" Hạ Trí xoè tay. 

"Rồi anh muốn mua một cái giường nước. Nhưng trước khi mua, anh muốn thử xem, có phải giường nước thoải mái thế thật hay không." 

"… Em thấy anh cố tình trêu em thì có." 

"Đúng thế." Diệp Lân ngoái đầu. 

Ánh đèn đường sáng rực chiếu trên mặt hắn, tên này đúng là đẹp trai vãi đạn. 

Hạ Trí muốn đập dẹp lép cái mặt đẹp trai đó của Diệp Lân. 

"Thế anh vừa nói cả đoạn dài đó là phổ cập khoa học à?" 

"Cho em một lý do tương đối đứng đắn." Cánh tay Diệp Lân khoác lên vai Hạ Trí, ấn mạnh cậu xuống, "Vui vẻ đi nào! Thú vị lắm!" 

"Ha ha…" 

Đến nhà nghỉ đó, Hạ Trí liếc nhìn đèn neon trên bảng hiệu, xanh xanh đỏ đỏ cực kỳ sặc sỡ, quả là đau mắt. 

Diệp Lân lại nói rất thích thú: "Nhìn xem, đây chính là màu của tình yêu." 

"Thế thì em đừng yêu còn hơn." 

Sắc mặt của Hạ Trí hết sức khó coi. 

Nếu cậu cứ thế đi vào với Diệp Lân, chắc chắn sẽ bị người ta hiểu nhầm. 

Hơn nữa bạn nhìn xem, cái đôi vừa mới vào rõ ràng là người yêu mà! 

Hai người cậu và Diệp Lân là thế nào? 

"Em… em mời anh đi Shangri La nhé? Giường ở khách sạn vừa trắng vừa rộng rãi…" 

"Đời người ngắn ngủi, phải tràn ngập tò mò đối với cuộc sống, dũng cảm thử nghiệm." 

Diệp Lân ấn gáy Hạ Trí, cứ thế ép cậu vào quầy tiếp tân của nhà nghỉ. 

"Nghe nói giường nước ở đây rất độc đáo, tôi muốn một phòng." 

Giọng Diệp Lân lịch sự hiền hoà, lập tức hấp dẫn tiếp tân ở quầy. 

Cô gái đó nhìn Diệp Lân, mắt phát sáng, rồi nhìn Hạ Trí bên cạnh cũng đẹp trai nhưng sắc mặt khó coi, như chợt vỡ lẽ ra điều gì, phát ra một tiếng thở dài. 

Hạ Trí rất muốn giải thích rằng mình và Diệp Lân không phải là "quan hệ đó", nhưng đã vào rồi, giải thích thế nào cũng là có tội. 

"Cho xin chứng minh thư ạ." 

Hạ Trí vừa nghe, chẳng buồn nghĩ ngợi: "Không mang!" 

"Em mang mà." Diệp Lân lấy chứng minh thư của mình ra. 

"Em không mang. Không thì anh vào trước đi, em về nhà lấy." 

Về rồi ông đây sẽ không quay lại nữa! 

Diệp Lân lắc cặp của Hạ Trí, trong đó là ba chai Nhị Oa Đầu. 

"Nếu em về, sau này sẽ không được thấy anh uống Nhị Oa Đầu đâu." 

Diệp Lân chống tay trên quầy tiếp tân, nhìn Hạ Trí. 

Hai người nhìn nhau ba giây, rồi Hạ Trí tìm chứng minh thư trong cặp ra, đập lên quầy. 

Cô gái tiếp tân đỏ ửng mặt, đưa cho họ thẻ phòng. 

"Chúc… chúc hai người một đêm khó quên…" 

Đây chính là tên của nhà nghỉ này – Một Đêm Khó Quên. 

Hạ Trí sờ thẻ phòng, bèn rảo bước về phía thang máy. 

"Cục cưng, em đi cùng chân cùng tay." Giọng Diệp Lân vọng đến từ đằng sau. 

"Gì cơ? Còn lâu nhé! Ai là cục cưng của anh hả!" Sắc mặt Hạ Trí càng khó coi hơn. 

Cậu thật sự không hiểu, sao Diệp Lân còn cười được? 

Phòng của họ ở tầng thượng nhà nghỉ này, hơn nữa cả tầng thượng chỉ có một phòng này, cái gọi là phòng hào hoa giường nước đặc sắc. 

Hạ Trí quẹt mở cửa phòng, cắm thẻ phòng vào, trong khoảnh khắc cả căn phòng bừng sáng, không ngờ lại rất giàu không khí yêu đương thật! 

Bởi… ánh đèn màu hồng phấn… 

Mà ở chính giữa căn phòng chính là cái giường nước nổi tiếng kia. 

Nó được bao bọc bởi ga giường thuần trắng, nom cực kỳ phi thường. 

Có điều trên ga giường có một tầng cánh hoa hồng, dưới ánh đèn màu hồng phấn, nhìn rất quyến rũ. 

Hạ Trí đi tới bằng hai ba bước chân, gạt toàn bộ cánh hoa hồng xuống đất. 

"A Trí, em thế này có tính là không thương hoa tiếc ngọc không?" 

Diệp Lân đứng một bên, một cánh hoa trùng hợp đáp xuống mũi chân hắn. 

"Đừng lôi thôi nữa, không phải anh muốn trải nghiệm giường nước à? Mau nằm lên cảm nhận đi, có gì khác giường bình thường!" 

Diệp Lân đối mặt với Hạ Trí, hắn ngồi xuống cuối giường, rồi ngả ra sau, nằm vật ra. 

Tóc tơ của hắn bay lên, rồi đáp xuống ga giường trắng muốt, cặp chân dài tách ra, mắt nhắm nghiền, chẳng có chút đề phòng. 

Hạ Trí ngây người, Diệp Lân thế này như thể đang chờ bị người ta đè xuống. 

Trái tim ngứa ngáy một cách vô cớ. 

Đúng lúc này, Diệp Lân đột nhiên mở choàng mắt, giây phút đó một loại khí phách thuộc về trường đấu theo ánh mắt hắn đi thẳng vào mắt Hạ Trí. 

Như thể bị đẩy lui, Hạ Trí lùi lại nửa bước. 

"Tới đây." Diệp Lân giơ cánh tay phải lên, rồi lại rơi xuống giường. 

Hắn đang ra hiệu cho Hạ Trí nằm xuống cạnh mình. 

Hạ Trí quay người, cũng bắt chước Diệp Lân nằm phịch xuống. 

Có điều vị trí cậu ngã không phải bên cạnh Diệp Lân, mà là trên người hắn. 

Này thì đắc chí! 

Hạ Trí ngã cú này vừa vặn đè lên lồng ngực Diệp Lân, chính là để gáy giáng cho mũi hắn một cú mạnh! 

Với khả năng phản ứng của Diệp Lân, lật người né hoặc đỡ Hạ Trí đều có thể, nhưng hắn lại giơ tay lên ôm chặt cậu. 

Gáy Hạ Trí cũng không trúng mục tiêu, Diệp Lân ngoảnh mặt né đòn chí mạng của cậu, ngay sau đó dái tai cậu đau nhói, là hắn cắn cậu thật mạnh. 

Đây là đòn trả thù của Diệp Lân dành cho Hạ Trí cố tình chơi bẩn. 

"Ái da!!" Hạ Trí ngoảnh mặt né, nhưng Diệp Lân cắn rất chặt, cánh tay Hạ Trí cũng bị hắn giữ, không thể giơ lên đẩy đầu hắn ra được. 

Bên dưới giường nước bắt đầu chuyển động, bên tai có thể nghe thấy tiếng óc ách khe khẽ, khoảnh khắc đó điều Hạ Trí nghĩ tới là yết hầu của Diệp Lân khi nuốt nước bọt, trái tim vô cớ bùng cháy. 

Hạ Trí không tin Diệp Lân có thể cắn tai mình tiếp, cậu dùng sức không kêu đau. 

Diệp Lân biết Hạ Trí đang nhìn, hắn thả dái tai cậu ra. 

Nhưng cảm giác tai bị cắn vẫn không biến mất. 

Thậm chí Hạ Trí còn nghĩ, thứ mà Diệp Lân vốn muốn cắn là cổ cậu. 

Ngay sau đó, Diệp Lân giơ một chân lên, đạp lên giường, Hạ Trí chợt vỡ lẽ hắn định làm gì, hai chân giơ lên cũng định đạp lên giường đè Diệp Lân xuống, nhưng vẫn chậm một bước, hắn lật ngửa cậu, đè mạnh lên người cậu. 

"Vãi!" Vì chỉ chậm không phẩy mấy giây mà Hạ Trí buồn bực không thôi. 

Giường nước lắc lư, Hạ Trí nghi ngờ mình có phải đang quả anh đào nằm trên thạch rau câu hay không. 

Nụ cười của Diệp Lân càng rõ nét hơn, mang theo vẻ phóng túng cường điệu, hắn vừa thả một tay ra, Hạ Trí lập tức nắm bắt cơ hội định chạy trốn, nhưng eo lại bị giữ chặt. 

"Anh đừng có…" 

Còn chưa nói xong câu, ngón tay của đối phương đã dùng sức, Hạ Trí bèn định cuộn mình lại. 

"Cắn em em cũng nhịn được, chỉ có cái này là em không nhịn được." 

"Đừng… Em cảnh cáo anh…" 

"Em cảnh cáo anh cái gì? Hả, nói đi, cảnh cáo anh cái gì?" 

Diệp Lân hạ người xuống, dùng trọng lượng cơ thể để đàn áp Hạ Trí. 

Hạ Trí cuộn người lại như tôm luộc chín. 

Áo khoác đã mở khoá từ lâu, đồng phục trường bên trong cũng bị vén lên, áo lông cừu cùng kiểu dáng với Diệp Lân đã bị kéo lên tận ngực. 

Phần eo khoẻ khoắn của Hạ Trí hoàn toàn không che giấu. 

"Anh thả tay ra ngay cho em!" 

"Vẫn dám chơi xấu à?" Giọng Diệp Lân lên tông, ngắm mảng hồng nhạt trên mặt cậu nhóc, chau mày nín nhịn. 

"Rõ ràng người chơi xấu là anh!" Hạ Trí cao giọng tố cáo. 

"Em chưa đủ xấu xa à? Anh chỉ là bảo em mời anh ngủ giường nước, em lại muốn chuốc say anh? Anh rủ em cùng nằm xuống, em còn muốn dùng gáy tông mũi anh?" 

"Nhị Oa Đầu của anh đâu! Anh còn chưa uống đâu đấy!" 

Hạ Trí bỗng nhớ đến việc chính này. 

"Để anh chơi thêm tí nữa." Diệp Lân cù eo Hạ Trí, đủ các góc độ, cù đến mức Hạ Trí lăn lộn khắp nơi, đá đạp các kiểu. 

Màu đỏ hồng trên mặt lúc trước trở nên càng ngày càng sâu, tóc tai rối bù, hít thở cũng càng ngày càng nặng nề, trên trán ứa một lớp mồ hôi mỏng. 

"Còn chơi nữa! Chơi eo của anh đi!" 

"Không phải em bảo anh là người già à? Eo người già chơi không vui!" 

Hai người trên giường nước cứ như đánh nhau, bên tai Hạ Trí là tiếng nước chảy, cậu nghi ngờ có phải Diệp Lân từng học võ Cầm Nã Thủ hay không, nếu không thì tại sao mình không thể đánh trả thế này? 

Diệp Lân còn cố tình thi thoảng ấn giường nước, giường nước bồng bềnh, khiến Hạ Trí nghĩ tới một loại vận động thiếu hài hoà nào đó, khuôn mặt bèn đỏ bừng. 

"Uống sớm uống muộn đều phải uống! Có phải anh muốn trốn không uống không!" 

"Hầy, sao cậu nhóc này lại thiếu hiểu biết thế?" Diệp Lân thở dài. 

"Bớt…" 

"Nếu anh uống quá chén, em sẽ bị thương đấy." 

"Anh làm em bị thương xem?" 

Cuối cùng Hạ Trí cũng bò ra khỏi xiềng xích của Diệp Lân. 

Cậu kéo quần áo xuống, che khuất eo mình. 

Bởi giằng co lâu quá, cộng thêm hơi ấm trong phòng cũng nóng lên, cậu ném áo phao lên ghế bành cạnh giường. 

"Được, anh đây nhất định sẽ thoả mãn em." 

Diệp Lân dựa vào đầu giường nằm xuống, tư thế này đúng là ngoan ngoãn rồi. 

Hạ Trí ném túi đựng chân vịt lên giường, cậu cũng bò tới, ngồi dựa cạnh Diệp Lân. 

"Em không nhầm chứ? Ăn chân vịt trên giường nước?" Diệp Lân nheo mắt. 

"Nếu anh thích cổ vịt hơn, thì đáng lẽ phải báo trước cho em." Hạ Trí thản nhiên xé bao bì chân vịt. 

"Đây là một cái giường nước." Diệp Lân nhấn mạnh lần nữa. 

"Nên… ăn chân vịt uống Nhị Oa Đầu trên giường nước, anh bảo mà, đời người ngắn nủi, việc gì cũng phải trải nghiệm xem." 

Không chỉ vậy, Hạ Trí còn mang cả bim bim khoai lát! 

"Em tới nghỉ đông à?" 

"Em đến ngủ cùng mà!" 

Hạ Trí vừa nói, vừa xé mở gói khoai, thậm chí… cậu còn mang một lon coca. 

"Tại sao em uống coca?" Diệp Lân nhìn chằm chằm vào ngón tay cầm lon nước ngọt của Hạ Trí. 

"Nhị Oa Đầu của anh, coca của em, rất công bằng. Bắt đầu uống thôi, anh Lân!" 

Nhìn biểu cảm "hãy để em khen ngợi màn biểu diễn của anh" của Hạ Trí, Diệp Lân bật cười. 

Mặc dù nói là "cạn" Nhị Oa Đầu, nhưng Diệp Lân vẫn chậm rãi uống từng ngụm nhỏ. 

"Nào, anh Lân, uống rượu không thì không thú vị, chúng ta bắt đầu tán gẫu đi! Hỏi đáp nhanh!" 

Vừa nói vậy, bàn tay trống không của Hạ Trí vừa cầm điện thoại, bắt đầu lướt video. 

"Em còn chơi hỏi đáp nhanh? Là để kiểm tra xem khi nào anh uống say à?" 

"Đúng thế." Hạ Trí luôn trả lời thẳng thắn. 

"Được thôi, câu hỏi đầu tiên là gì?" 

"Vận động viên bơi lội mà anh thích nhất?" 

Hạ Trí quả thật rất tò mò, vận động viên bơi lội mà Diệp Lân thích nhất là ai. 

Tên các vận động viên nổi tiếng lướt qua đầu cậu. 

"Hạ Trí." Diệp Lân trả lời rất thản nhiên. 

"Hả, sao?" 

"Hạ Trí." Diệp Lân ngoảnh mặt, vừa nhìn cậu vừa nói bằng giọng đều đặn mà rõ ràng. 

"Chuyện gì? Khoai lát hay chân vịt?" 

"Anh đang bảo, vận động viên bơi lội mà anh thích nhất là Hạ Trí." 

Hạ Trí sững sờ, nhìn vào cặp mắt sáng rực của Diệp Lân, cậu nghe thấy tim mình đập mạnh hơn từng tiếng một, "thình… thịch…" như muốn đập vỡ cả thế giới này. 

"Anh vẫn còn lòng dạ lấy lòng em, xem ra đúng là chưa say! Nhị Oa Đầu, tiếp tục đi." 

Diệp Lân uống thêm một ngụm, Hạ Trí hỏi tiếp: "Câu hỏi thứ hai, anh, anh Gia Nhuận và đội trưởng các anh – Lạc Ly, cùng bơi tự do 1500 mét, ai giỏi nhất?" 

Diệp Lân có danh hiệu vua bơi tự do cự ly ngắn ở giải vô địch các trường, nhưng không ai biết nếu hắn bơi cự ly dài thì sẽ ra sao. 

"Em nghĩ ai giỏi?" Diệp Lân nghiêng mặt hỏi. 

"Em hỏi anh, không phải anh hỏi em." Hạ Trí nhếch lông mày. 

"Em ra vẻ thế, làm anh rất muốn đổ chai rượu này vào miệng em." 

"Trả lời câu hỏi." Hạ Trí cụng coca vào Nhị Oa Đầu của Diệp Lân. 

"Lạc Ly." 

"Em còn tưởng Lạc Ly sở trường bơi bướm cơ, không ngờ bơi tự do 1500 mét mà anh không thắng chắc được anh ấy… có điều cũng đúng…" Hạ Trí ngoảnh mặt, nụ cười càng ngày càng xấu xa, "Nói về lâu dài… anh đúng là không được…" 

Hạ Trí ám chỉ lần trước hai người đọ sức không giới hạn, Hạ Trí thắng hắn ở 2400 mét. 

"Rốt cuộc anh được bao lâu… sau này em sẽ biết." Diệp Lân cụng Nhị Oa Đầu vào coca của Hạ Trí. 

"Ý anh là lúc đại học Q tập huấn, anh định bơi 1500 mét?" 

Diệp Lân cười không đáp. 

"Được thôi, đến khi đó anh, đội trưởng Lạc và anh Gia Nhuận, bốn chúng ta thi 1500 một lần được không?" Hạ Trí nhìn Diệp Lân, mặc dù vẫn là biểu cảm nhóc con tỏ vẻ ngầu, nhưng mong mỏi trong mắt cứ như trẻ con mẫu giáo đòi ăn kẹo. 

"Được chứ. Có điều… A Ly có chơi cùng em hay không, phải xem em có lọt được vào mắt cậu ta hay không." 

"Em chắc chắn là có thể.. Anh đừng chỉ nói suông, chai Nhị Oa Đầu đầu tiên của anh mới uống một phần ba, không chân thành." 

"Ngay cả lạc em cũng không chuẩn bị, uống Nhị Oa Đầu không có hứng." 

"Lạc, ăn đi." 

Nói đoạn, Hạ Trí còn moi một túi lạc to từ trong cặp ra thật, dốc vào hộp chân vịt. 

Diệp Lân thở dài, vò mạnh đầu Hạ Trí: "Thằng nhóc này có chuẩn bị trước, ủ mưu đã lâu à! Nói đi, anh uống say rồi em định làm gì?" 

"Em làm được gì chứ, chụp ảnh lưu niệm thôi." 

"Anh còn tưởng em có ý đồ xấu xa cơ." 

"Đàn ông đàn ang, em có ý đồ gì chứ." 

"Không phải em thích anh ư?" Diệp Lân ghé sát tai Hạ Trí, nói khẽ. 

Hơi thở nóng hổi mang mùi rượu mát lạnh, Hạ Trí cảm thấy hơi nóng. 

"Thích cái đầu anh! Nhị Oa Đầu, tiếp tục." 

Diệp Lân ngả về chỗ, hai người tán gẫu qua loa, chẳng mấy chốc đã hết một chai Nhị Oa Đầu. 

Hạ Trí vốn không phải người thích hóng hớt, những câu hỏi như tuần này "quay" mấy lần, từng có bao nhiêu bạn gái, đã ngủ cùng hay chưa, cậu không có hứng thú khám phá, cũng không nghĩ ra phải hỏi gì nữa, tiện mồm nói: "Chẳng biết những người đến đây đang làm gì…" 

"Em bảo xem họ đang làm gì?" 

Diệp Lân quay người, đè lên người Hạ Trí. 

Không biết có phải vì uống một chai rượu trắng hay không, trong mắt hắn dậy hơi nước rõ ràng hơn bình thường, ướt át, khiến người ta muốn liếm lông mi hắn. 

Hạ Trí vô thức nuốt nước bọt, dùng sức định dựng Diệp Lân dậy, nhưng hắn nặng hơn cậu tưởng nhiều, lập tức đè xuống người cậu. 

Đầu gối Hạ Trí cong lên, lại chống mạnh lần nữa, cậu không tin Diệp Lân cũng chỉ là người bình thường, sao mình lại không dựng dậy được. 

Nhưng Diệp Lân bật cười: "Em tưởng người khác đến đây chỉ đắp chăn trò chuyện thôi à? Bây giờ đang vận động đó." 

Lúc này, giường nước bên dưới chuyển động, phát ra tiếng òng ọc, cơ thể Hạ Trí đong đưa nhè nhẹ theo nó, hai chữ "vận động" rơi vào tai cậu, cậu cứ như bị điện giật, nhưng giường nước bên dưới lại phản ứng rất trực tiếp cơ thể cậu run nhẹ. 

Diệp Lân như không cảm thấy gì hết, vươn cánh tay xách một chai Nhị Oa Đầu khác từ mặt bàn đầu giường bên cạnh Hạ Trí. 

Làn da trắng muốt của Diệp Lân đã hơi ửng hồng, mỗi lần nhấp rượu, hắn đều cụp mắt. 

Hạ Trí nhìn hắn, dường như da hắn mỏng đi, dần dần trong suốt, sắp nhìn thấy dáng vẻ chân thực nhất của hắn. 

"Anh Lân, rốt cuộc tửu lượng của anh là bao nhiêu? Nghe nói anh làm thêm trong quán bar." 

"Giỏi hơn em." 

Lúc trả lời câu hỏi này, Diệp Lân nói chậm hơn trước. 

Hạ Trí kìm nén niềm vui nho nhỏ trong lòng, vẫn nói rất chân thành: "Anh Lân, rốt cuộc anh uống được bao nhiêu rượu trắng?" 

"… Huấn luyện viên không cho uống…" 

Huấn luyện viên không cho uống, không phải tức là thực ra Diệp Lân cũng không giỏi uống rượu? 

"Anh Lân?" Hạ Trí lại vỗ hắn một cái. 

Diệp Lân ngửa cằm, uống hết chai Nhị Oa Đầu đầu tiên, dộng chai rượu bằng thuỷ tinh lên mặt bàn đầu giường. 

Động tác của hắn khiến giường nước lại chuyển động, dòng nước từ bên hắn chảy sang bên Hạ Trí, chảy qua bên dưới cơ thể cậu, dường như muốn phá bỏ ràng buộc, đẩy cậu lên. 

Hoảng hốt vô cớ, Hạ Trí ấn giường, dường như thế này sẽ khiến dòng nước dừng lại. 

Diệp Lân ngồi thẳng người, cầm áo lông cừu vén lên, lột từ đỉnh đầu xuống, tiện tay ném sang một bên, tình cờ trúng mặt Hạ Trí. 

Hạ Trí vừa lấy áo len ra, bèn nhìn thấy chai Nhị Oa Đầu trong tay Diệp Lân đã uống một phần ba, ánh mắt hắn hơi rệu rã, nhìn chằm chằm phía đối diện mà ngây người. 

"Anh Lân, anh uống hăng quá. Ăn bánh mỳ ngàn lớp đi." 

Hạ Trí bóc vỏ túi nhựa, xé một miếng bánh mỳ đưa tới bên môi Diệp Lân. 

"Ưm…" Diệp Lân ngoảnh mặt né tránh, hắn chau mày, kéo dài giọng từ chối, thế mà có chút vẻ làm nũng. 

Trái tim như bị gãi mạnh một phát hung hãn. 

"Anh uống rượu không ăn gì thế này, mai đau đầu đau dạ dày, đừng trách em đấy." Hạ Trí lại nhử. 

"Ưm…" Diệp Lân lại ngoảnh mặt đi. 

Nhiệt độ cơ thể của hắn cao hơn bình thường, trán ứa một lớp mồ hôi mỏng, vài lọn tóc dính trên trán, hơi rối, khi hắn hé mắt nhìn Hạ Trí, lại hơi yểu điệu. 

Hạ Trí lập tức nhìn đi chỗ khác. 

"Không ăn thì thôi, giỏi thì lát nữa đừng nôn!" 

Tay Diệp Lân cầm chai Nhị Oa Đầu cuối cùng, chẳng nói chẳng rằng, không có chút động tĩnh nào, dường như người ở đây, hồn lại bay mất. 

"Này, anh Lân, anh còn ổn không đấy? Chỉ còn một tí cuối cùng, không ổn thì bỏ đi." Hạ Trí dùng bả vai huých đối phương. 

Có lẽ phải hai ba giây sau, Diệp Lân nói: "Ổn." 

Hạ Trí nhìn hắn ngửa đầu, dốc toàn bộ chất lỏng trong chai thuỷ tinh vào miệng. 

"Đợi đã!! Anh đừng…" 

Anh đừng sặc đấy! 

Còn chưa dứt lời, Diệp Lân đã dộng chai thuỷ tinh trống không xuống đầu giường, khí thế đó không giống uống say rồi xong chuyện, trái lại giống như sắp làm việc gì to tát. 

Comments