Chương 38: Cần mặt chứ!

Ví dụ như trên ban công, nam sinh mặc đồng phục quê mùa tặng một bông hoa nhỏ cho nữ sinh cũng mặc đồng phục như vậy.

Ví dụ như trên thao trường ở trường học, hai người ngồi dưới đất, nam sinh ôm nữ sinh ngả ra sau.

Còn có hai người nắm tay chạy trước toà nhà dạy học, bóng cây chồng chéo nhau xen lẫn bóng người.

Như thời gian chảy ngược, bắt đầu lại mối tình đầu.

"Tốt thật." Diệp Lân cảm thán.

Kể từ khi Diệp Lân đồng ý hẹn đánh "Loạn Bộ Thiên Hạ" thay cậu, mặc dù trên mặt Hạ Trí vẫn là biểu cảm lãnh đạm, nhưng cứ rung cái chân không bị thương dưới mặt bàn mãi, để lộ sự kích động trong lòng cậu.

Diệp Lân bên cạnh cũng không mắng cậu, mà búng tay cạnh tai cậu một cái.

"Hạ Trí, đề này em làm sai ba chỗ. Phải bị phạt."

"Hả? Em làm… làm lại lần nữa…"

"Anh không chấp nhận." Diệp Lân chống cằm, cười nói.

Ý cười rõ ràng như vậy, Hạ Trí chợt tỉnh ngộ, đang định bụm eo mình, hai tay Diệp Lân đã mò tới.

Hạ Trí không phải lần đầu phát hiện ra có những lúc Diệp Lân rất xấu xa.

Hắn luồn vào áo hoodie chần bông của Hạ Trí thì thôi, còn kéo cả áo dài tay bên trong của cậu lên, đầu ngón tay ấm áp như cố ý tìm theo kết cấu da thịt của cậu, lúc hắn cù, Hạ Trí cuộn lại y hệt tôm nấu chín.

Toàn thân cậu căng cứng, là để Diệp Lân không cù được.

Nhưng Diệp Lân giữ eo cậu, đột ngột giật về phía hắn, tiếng cười khẽ và hơi thở nóng hổi của hắn cùng đáp trên hõm cổ của Hạ Trí, cậu vừa thả lỏng, hắn lại cù, Hạ Trí vặn vẹo eo giãy ra khỏi tay Diệp Lân.

Nhưng Diệp Lân khoẻ hơn nhiều so với Hạ Trí tưởng, thậm chí có thể cầm eo nhấc cậu lên khỏi ghế.

Ghế và sàn phát ra âm thanh chói tai, Hạ Trí nín đỏ cả mặt không kêu thành tiếng, Diệp Lân lại nói bên tai cậu: "Em càng nhịn, anh càng muốn bắt nạt em."

Hạ Trí nghiến răng đáp: "Em… làm bài chăm chỉ… hay là anh thả tay ra chúng ta ra vườn đánh nhau…"

"Em không đánh lại anh."

"Có đánh lại!"

"Đánh lại anh, cô Trần cũng không tha cho em."

Giờ Hạ Trí mới nhớ ra, Diệp Lân đã lấy đủ thiện cảm với mẹ già của mình rồi!

"Nham hiểm!" Sâu trong lòng Hạ Trí tràn ngập khinh bỉ đối với Diệp Lân.

Cuối cùng Diệp Lân cũng thả Hạ Trí ra, cậu hơi thở dốc, mặt đỏ bừng, cậu nhặt lại kho đề bay ra góc bàn. Tay Diệp Lân lại thò tới, làm Hạ Trí giật mình co rúm sang một bên, nhưng hắn chỉ dùng khớp ngón trỏ quệt nhẹ mặt cậu một cái.

"Sao em sợ cù thế?"

"Là tại anh kỹ thuật độc đáo." Hạ Trí xụ mặt.

Diệp Lân không cáu, hắn chống cằm liếc nhìn đề bài: "Làm bài đi."

Bị Diệp Lân bắt nạt như vậy, ngược lại lòng Hạ Trí trở nên bình tĩnh.

Lúc cậu làm xong đề này, nghiêng mặt nhìn Diệp Lân theo thói quen, không ngờ lại chạm phải ánh mắt của hắn.

Nếu là trước đây, Diệp Lân nhất định sẽ ngoảnh mặt, vươn cổ tạo nên đường cung đẹp mắt, đọc đáp án của Hạ Trí.

Nhưng lúc này, Hạ Trí tự dưng cảm thấy, Diệp Lân vẫn luôn nhìn mình.

Ánh mắt thoạt chừng phẳng lặng ấy khiến cổ họng Hạ Trí khô khốc một cách vô cớ.

"Cuối cùng cũng làm đúng rồi. Câu tiếp theo."

Giọng Diệp Lân vẫn như thường, dường như người không bình thường là Hạ Trí.

Bởi thời gian hẹn là buổi tối, Hạ Trí dứt khoát giữ Diệp Lân lại ngủ cùng.

Trần Phương Hoa kinh ngạc: "Ấy, lần trước sinh nhật Diệp Lân, mẹ giữ anh ấy ở lại con còn không vui cơ mà. Hôm nay lại rất tích cực chủ động nha!"

"Hôm nay khác!" Hạ Trí ngồi xổm dưới đất, kéo mép giường ra ngoài.

Diệp Lân khoanh tay đứng bên cạnh, cúi đầu nhìn hõm eo Hạ Trí lộ ra ngoài áo thun.

Hắn giơ chân lên, mũi chân chọc vào chỗ lõm ấy.

Hạ Trí không ngờ bị đánh lén, cậu ngồi phịch xuống đất, bất mãn ngẩng đầu.

"Anh Lân! Anh không giúp thì thôi còn gây chuyện!"

"Xin lỗi, không nhịn được, em tiếp tục đi." Diệp Lân xoè tay, ra vẻ mình là khách, không định giúp Hạ Trí kéo giường.

Cái tên "Loạn Bộ Thiên Hạ" kia nhất định là cú đêm.

Vậy mà thời gian giao hẹn lại là mười một giờ tối.

Hạ Trí phấn khích gọi điện cho Sầm Khanh Miễn: "Bong bóng mũi! Tối nay tao và anh Lân hẹn đánh "Loạn Bộ Thiên Hạ"! Thế nào!"

"Tao sắp bị… gia sư mới hành chết rồi… Quả thật chưa từng thấy ai nghiêm túc đến thế! Đến chữ "giải" cũng không được viết ngoáy! Anh ta còn bảo bố mẹ tao, tối hàng ngày sau khi về nhà là phải tịch thu điện thoại của tao! Làm xong bài mới được lấy lại!"

Hạ Trí ngoảnh mặt, liếc nhìn Diệp Lân đang nói chuyện với "Loạn Bộ Thiên Hạ", chợt nghĩ "thầy Diệp" của mình càng nhìn càng thấy vừa mắt.

"Đừng yêu anh quá, anh sợ anh sẽ không kìm được thịt em đấy." Diệp Lân ngoái đầu nhìn lại Hạ Trí.

"Được, chờ thi đại học xong, chúng ta thử xem. Xem ai thịt ai."

Hạ Trí cảm thấy lúc trước Diệp Lân thuần phục mình đều là dựa vào đánh lén cù eo mình. Thật lòng muốn chờ đến lúc mình có chuẩn bị, chắc chắn có thể áp đảo đối phương trước.

Diệp Lân liếc nhìn vẻ mặt Hạ Trí, mỉm cười. Hắn quay người, Hạ Trí tưởng hắn định cù eo mình, lập tức dùng hai tay che chắn. Ai dè mục tiêu của hắn lại là tai cậu.

"Mấy suy nghĩ ngây thơ trong đầu em tốt nhất là bớt lại."

"Làm gì đấy?" Hạ Trí nhướn mày, cực kỳ bất mãn đối với lời của Diệp Lân.

"Bởi em quả thật không phải đối thủ của anh. Từ đầu óc đến thể chất."

Diệp Lân lại véo xương sụn tai cậu, kéo lên rồi thả ra, thả ra rồi kéo lên.

Hạ Trí vốn còn muốn ôm điện thoại xem phim một lúc, kết quả bị Diệp Lân quấy rối thế này, chẳng bao lâu tai nghe đã rơi xuống.

"Anh thích tạo cảm giác tồn tại thế cơ à?" Hạ Trí khó chịu, trừng Diệp Lân.

Hắn nghiêng mặt, ánh mắt đáp xuống tai cậu: "Anh thích cảm giác sờ này."

Cậu vốn định tung chăn giận dữ, giật tai nghe xuống, ngồi bật dậy tẩn cho Diệp Lân một trận. Thế nhưng vừa nghĩ tới họ còn phải kết hợp lại đối phó với Loạn Bộ Thiên Hạ, đành nhẫn nhịn.

Cậu tưởng mình chỉ cần không phản ứng gì, Diệp Lân sẽ cảm thấy nhạt nhẽo, đi làm việc của mình.

Ai dè tròn năm phút, Diệp Lân cực kỳ hứng thú với tai của cậu.

Lúc trước là vừa nhéo vừa vò, lúc này đầu ngón tay trượt theo đường lõm vành tai của Hạ Trí, dường như tai cậu đã biến thành sân chơi cho ngón tay của hắn.

Hạ Trí cau mày, cậu vẫn tỉnh bơ, không nghi ngờ gì rằng nếu mình có phản ứng, Diệp Lân nhất định sẽ càng hăng hơn.

Quấn chăn lại, Hạ Trí trở mình cực kỳ khí thế, trốn khỏi móng vuốt của Diệp Lân.

– Cuối cùng cũng ngừng rồi!

Có điều chưa đến hai mươi giây, gáy Hạ Trí đã nhột.

Không xem nổi phim nữa, Hạ Trí tự nhủ tuyệt đối không được ngoái đầu để ý đến Diệp Lân, cặp nam nữ trên màn hình ôm nhau đắm đuối, cậu lại chẳng biết trước mắt mình đang chiếu cái gì.

Diệp Lân đang nghịch gốc tóc trên gáy cậu, ngắn tũn.

Hạ Trí thậm chí có thể tưởng tượng ra tóc mình khảm vào kẽ móng tay của Diệp Lân, rồi lại bật ra, hết lần này đến lần khác.

"Anh Lân, anh rất là ấu trĩ." Cùi chỏ của Hạ Trí hướng ra đằng sau, huých đối phương.

"Ấu trĩ nhưng vui vẻ." Diệp Lân thong dong trả lời.

Hơi thở của hắn đáp trên da thịt gáy của Hạ Trí, hết đợt này đến đợt khác, theo giọng Diệp Lân nhấp nhô, mỗi lần đều là độ mạnh và ấm khác nhau.

"Hình tượng nam thần bao năm của anh sụp đổ hoàn toàn rồi."

"Nam thần? Anh là nam thần của ai?" Diệp Lân buồn cười.

Giọng nói mang ý cười và hơi thở phả ra đó nhanh chóng khuấy đầu óc Hạ Trí thành một đống hồ nhão.

"Không biết!"

Hạ Trí mất kiên nhẫn, cậu rất muốn tẩn Diệp Lân một trận, mặc dù bản thân cậu cũng không biết tại sao.

"Em thế này, anh rất chán."

"Em thấy rồi."

"Chúng ta đấu đi."

"Đấu gì?"

Hạ Trí quẳng điện thoại, cậu ngồi dậy, bèn thấy Diệp Lân lười nhác nằm ở đó, đáy mắt toàn là ý cười.

"Vật tay đi."

"Vật… vật tay?" Hạ Trí nghi ngờ có phải mình nghe nhầm hay không.

"Đúng thế, vật tay. Phá vỡ hẳn ảo tưởng phi thực tế rằng em nghĩ em mạnh hơn anh."

Diệp Lân ngồi dậy, một tay gác trên đầu gối, cười rạng rỡ áp sát mặt lại gần Hạ Trí.

Hạ Trí vừa nghe đã tức, dù biết Diệp Lân đang khích mình, nhưng "ảo tưởng phi thực tế" là qué gì?

Nếu Sầm Khanh Miễn nghĩ mình thắng được Diệp Lân, đó mới là gà rù đang ảo tưởng!

"Được thôi, quất! Để em phá tan ảo tưởng phi thực tế của anh!" Hạ Trí xắn tay áo, để lộ đường nét cánh tay nhanh nhẹn.

Ánh nhìn của Diệp Lân thuận theo đường cong cánh tay của cậu, từ bả vai tới cổ tay, rồi cảm thán một tiếng: "Nếu giờ đang là mùa hè thì hay quá…"

"Đúng thế, có thể thi bơi!"

"Không, anh đang bảo, em sẽ không mặc nhiều như vậy."

"Hả?"

Diệp Lân đứng dậy, kéo ghế ra, hai người ở hai góc bàn, một người ngồi bên giường, một người ngồi trên ghế.

"Vật tay thông thường thì nhạt nhẽo quá. Chúng ta tăng thêm chút độ khó đi." Diệp Lân nói.

Hạ Trí nhìn hắn hai giây, thầm nghĩ "vật tay" mà Diệp Lân mời sao có thể là "vật tay" đơn giản được.

"Sao, anh muốn tấn bằng một chân, xem ai ngã trước? Hay là đầu đội chén bát bảo lưu ly biểu diễn xiếc?"

Hạ Trí lại muốn xem thử Diệp Lân có sáng tạo gì.

"Chúng ta có thể dùng bất cứ cách gì để quấy rối đối phương, để đạt được mục đích thắng."

"Gì cơ? Anh ném dao vào em có tính là quấy rối hợp lý không?"

"Đương nhiên giới hạn là không làm bị thương ai."

Nhìn dáng vẻ mỉm cười ấy của Diệp Lân, thứ mà đầu Hạ Trí nghĩ tới chính là Bibi thò đầu ra từ trong nước, cười với mình.

Nom đáng yêu, xuống nước mới biết tên này xấu xa cỡ nào.

"Anh lại định cù eo em phải không!"

"À há? Bị em phát hiện ra rồi."

"Không được cù em!"

"Nếu không thì thế này, chúng ta giới hạn phạm vi quấy rối ở phần tay. Không được bẻ ngón tay đối phương, cũng không được làm đau đối phương."

Hạ Trí chau mày ngẫm nghĩ, nếu không được bẻ ngón tay, còn không được làm đối phương đau, vậy quấy rối như thế nào?

Cù ư?

"Có muốn thử không?" Diệp Lân hỏi.

Hắn mặc áo ngủ của Hạ Trí, tóc gáy cũng hơi rối, cổ áo lệch sang một bên, toàn thân toát lên vẻ không đứng đắn.

Khi ánh mắt Hạ Trí đụng phải khoé môi hơi trũng của Diệp Lân, đầu tim bị gảy một cái, thầm kêu: Không ổn, e là tên này định chơi xấu.

Nhưng nếu đáp "không thử", vậy chắc chắn sẽ bị cười nhạo là kém cỏi!

"Chơi thì chơi!"

Hạ Trí cũng muốn biết Diệp Lân sẽ quấy rối mình như thế nào.

Mu bàn tay, ngón tay của cậu không sợ nhột đâu!

Kéo ghế ra, Hạ Trí tuỳ tiện ngồi xuống, ngoắc ngón tay với Diệp Lân.

Diệp Lân ngồi xuống một cách rất thoải mái, nói một câu: "Em không hối hận chứ?"

Hạ Trí cứ cảm thấy sự việc tiếp theo chắc chắn sẽ là cấp độ "siêu đáng ngạc nhiên", nhưng mình vẫn không nhịn nổi lòng hiếu kỳ.

"Không hối hận! Quất!"

Diệp Lân nắm chặt tay Hạ Trí, ngón tay hai người móc vào nhau, mắt nhìn đối phương.

Hạ Trí vốn tưởng rằng đối với Diệp Lân đây chỉ là một trò chơi, không ngờ vậy mà đối phương rất nghiêm túc,

Khi Diệp Lân ngừng mỉm cười, toàn thân ấp ủ lực bùng nổ trong im lặng.

Thậm chí Hạ Trí nghi ngờ mình sẽ bị đối phương cho một phát đo ván.

Lén điều chỉnh nhịp thở, Hạ Trí cũng trở nên tập trung.

Diệp Lân ngoảnh mặt, trùng hợp nhìn thấy được tai và cần cổ của cậu.

Lúc trước bị Diệp Lân véo tai vô số lần, Hạ Trí bỗng rất muốn véo tai hắn một lần.

"Không muốn thắng à?"

Trong giọng Diệp Lân mang chút lạnh giá, Hạ Trí lập tức hoàn hồn.

"Đếm ngược bắt đầu! Ba… hai… một!"

Vừa dứt câu, hai người đồng thời dùng sức.

Hạ Trí vốn ôm suy nghĩ một hơi quật ngã Diệp Lân luôn, ai dè dùng hết sức lực toàn thân đè bả vai xuống, Diệp Lân thì vẫn trụ vững!

Hạ Trí cắn răng, cơ bắp toàn thân căng lên.

Diệp Lân nhíu mày, có thể trông thấy loáng thoáng hắn cũng nghiến răng.

Trong nước không thể cảm nhận được sức lực của Diệp Lân, nhưng lúc này, tay Hạ Trí gánh chịu lực nắm của đối phương, đó là một thứ sức mạnh hung ác muốn nghiền nát xương cốt của cậu.

Mạch máu trên trán Hạ Trí sắp nổ tung, nó còn trực tiếp hơn cả bơi nước rút cuối cùng khi bơi tự do năm chục mét, không có nước bao bọc và giúp sức, là sức mạnh hoàn toàn và đối kháng.

Trong lúc hai bên căng thẳng, cuối cùng Hạ Trí cũng chiếm được chút ưu thế.

"Anh bắt đầu đây."

Giọng Diệp Lân vang lên. Bởi dùng sức, nó phát ra từ trong cổ họng, rất trầm nhưng mang sức mạnh đè nén.

Hạ Trí một lòng một dạ muốn vật đối phương, kệ Diệp Lân làm gì, chỉ cần mình không lỏng tay, cứ dùng toàn sức mãi là được.

Ai dè thế mà Diệp Lân lại cúi đầu, bất chấp tư thế này không dễ dùng lực, thấy được Hạ Trí sắp vật được hắn, Diệp Lân bỗng áp sát mu bàn tay của cậu.

Tất thảy xảy ra quá nhanh, độ ấm của chóp mũi Diệp Lân, còn cả hơi ấm đột nhiên tới nơi mu bàn tay, và sự ẩm ướt đối lập với sức mạnh, môi hắn dán lên, cảm giác toàn thân Hạ Trí ào về chỗ ấy, máu sôi sùng sục, sắp thoát khỏi ràng buộc của mạch máu, lao ra khỏi cơ thể cậu, tới giữa môi Diệp Lân.

Bỗng dưng mu bàn tay của Hạ Trí trở nên yếu ớt, như thể đang bốc cháy.

Hơi nóng ấy còn chưa tan biến, Hạ Trí đã bị Diệp Lân hung ác đè xuống, mu bàn tay đập xuống mặt bàn.

Một tiếng "bịch".

Xương cốt rung lên, nhưng Hạ Trí không cảm nhận thấy nỗi đau ấy, sâu trong đầu nứt ra vô số lỗ hổng li ti, ánh mắt của Diệp Lân, sức mạnh của Diệp Lân, cảm giác Diệp Lân để lại trên mu bàn tay cậu trong giây phút ấy, toàn bộ thấm vào bên trong.

Hạ Trí ngẩn ra tại chỗ không thể hoàn hồn, Diệp Lân lại giữ tay cậu mãi, Hạ Trí nhúc nhích, hắn càng siết chặt hơn.

"Anh… anh… anh không cần mặt mũi nữa à!"

Hạ Trí vừa ngước mắt, nhìn Diệp Lân cúi đầu, tóc tơ hạ xuống, trong cặp mắt đó thoắt ẩn thoắt hiện vẻ hung ác và ngang ngược, cậu ngây người, hơi run rẩy.

Diệp Lân lại cười, hắn buông Hạ Trí ra, tất thảy vừa rồi dường như ảo giác.

Hắn sờ cằm mình: "Mặt anh rất đẹp, không định từ bỏ đâu. Quan trọng nhất mà…"

"Quan trọng nhất gì?"

"Em thích đó." Diệp Lân nhìn cậu, nói.

Mang vẻ đùa cợt rõ ràng, âm cuối lại nhẹ hơn bình thường.

Bên tai Hạ Trí vang một tiếng ong.

"Chậc… anh đúng là… vãi thật, chỉ để thắng trò vật tay, anh còn có phẩm chất làm người không hả!"

Hạ Trí chẳng nghĩ ngợi gì, định cọ mu bàn tay lên áo, ai dè bị Diệp Lân giật phắt về.

"Em to gan nhỉ? Dám ghét bỏ anh?"

"Không đánh chết được anh!"

Hai người lại bắt đầu đánh nhau, tay Hạ Trí bị Diệp Lân bẻ quặt ra đằng sau, mắt mũi cậu nhăn nhó lẫn cả vào nhau!

Hạ Trí không cam lòng tỏ ra yếu thế, co chân lên đá hậu, ai dè bị Diệp Lân đánh đòn phủ đầu, trực tiếp dùng đầu gối đập cái chân còn lại của cậu, cậu còn chưa đá được hắn, mình đã ngã nhào ra.

May mà cằm đập vào chăn, lục phủ ngũ tạng của Hạ Trí suýt thì bị ép phòi ra.

"Còn ghét bỏ hay không hả?"

"Ghét!" Hạ Trí giữ vững suy nghĩ chân thực của mình không lay chuyển.

Diệp Lân đè cánh tay cậu chặt hơn nữa.

Hạ Trí biết trong lòng hắn có tính toán, không thể làm cậu bị thương thật, nhưng sức lực hung ác vô cớ này của hắn vẫn khiến nơi nào đó trong đáy lòng cậu run rẩy.

"Còn ghét bỏ hay không?"

Giọng Diệp Lân đáp xuống từ đỉnh đầu.

"Ghét!! Gãy xương cũng ghét!"

"Ồ, vậy thì cho em ghét hẳn."

Hạ Trí còn chưa kịp phản ứng, Diệp Lân lại cù eo cậu, lần nào cũng cù trúng điểm yếu.

"Ha ha ha ha ha! Ha ha ha! Anh cút đi! Đừng rơi vào tay ông đây… Ông đây trẻ hơn anh! Chờ sau này anh bị Alzheimer! Em sẽ cho anh ngủ ở bồn cầu mỗi ngày!!"

Hạ Trí giãy giụa mạnh, dùng hết sức từ thuở hồng hoang cũng muốn tách tay Diệp Lân ra.

Tuy nhiên cậu bị đè từ mặt trở xuống, không dùng nổi sức.

Cậu cười đến nỗi sắp hụt hơi, nước mắt trào cả ra, nhưng Diệp Lân ra tay độc ác, Hạ Trí hận không thể đập đầu vào tường.

Lúc này, tiếng gõ cửa vang lên, Trần Phương Hoa mở cửa nói: "Hai đứa làm gì đấy? Phá nhà à?"

Hạ Trí gào lên: "Diệp Lân sắp phá con trai mẹ rồi! Mẹ còn không vào đây!"

"Cô à, Hạ Trí ăn nói thô lỗ, đắc ý quá, cháu dạy dỗ em mà!" Diệp Lân nói đặc biệt điềm tĩnh.

Trần Phương Hoa cười: "Mấy đứa chỉ thích nghịch!"

Cằm Hạ Trí đập trong chăn, đó là mẹ ruột cậu mà! Vậy mà lại mặc cho Diệp Lân thích làm gì thì làm?

Đúng lúc này, điện thoại Diệp Lân vứt bên gối đổ chuông, bên trên hiển thị "Thư Dương".

"Cho em một con đường sống. Nuôi béo một tý rồi ăn."

Diệp Lân thả tay ra, khoảnh khắc ấy, máu chảy ngược về khiến cánh tay Hạ Trí tê rần.

Diệp Lân vừa nghe điện thoại, một tràng cười nhạo đã truyền đến từ đầu bên kia.

"Làm gì thế? Hẹn giờ xong xuôi, chờ mày sắp mười phút rồi, không phải đang phá giường đấy chứ?"

"Gần như vậy." Diệp Lân cười, liếc nhìn Hạ Trí, "Bọn tao đến đây."

Hạ Trí còn đang xoa vai mình, nghe Diệp Lân gọi điện thoại, về cơ bản Hạ Trí có thể xác định Diệp Lân đúng là quen biết Loạn Bộ Thiên Hạ, hơn nữa còn rất thân thuộc.

Cúp máy, Diệp Lân quệt cằm Hạ Trí một cái: "Đi thôi, anh dẫn em lên đường."

Hạ Trí né đầu ra, khó chịu đáp: "Anh mới lên đường ấy! Cánh tay bị anh vặn sái rồi!"

Tiếp theo, hai người ngồi cạnh nhau tựa vào đầu giường, ôm điện thoại, bắt đầu thi đấu.

Hạ Trí vốn tưởng rằng thao tác của "Loạn Bộ Thiên Hạ" đã đủ mạnh vãi ra rồi, ai dè Diệp Lân vừa ra tay, vậy mà cậu có cảm giác như dùng tool.

Nhìn lại cấp độ của Diệp Lân, Hạ Trí suýt thì phun cả búng máu lên màn hình.

"Em tưởng… anh không chơi điện tử." Hạ Trí đáp.

"Đương nhiên là có. Lần sau cùng đi net phiêu nhé." Diệp Lân nghiêng mặt, chớp mắt với Hạ Trí.

Mặc dù đây chỉ là lời mời cùng đi cày game, nhưng Hạ Trí cảm thấy Diệp Lân trước mắt đã mở ra một cánh cửa với cậu, để Diệp Lân còn lại không hoàn mỹ nhưng sinh động hơn kia thể hiện ra ngoài.

"Có thời gian chơi game, sao không về đội bơi huấn luyện…"

Hạ Trí vừa dời mắt về màn hình, Diệp Lân bèn định ấn đầu cậu, Hạ Trí trực tiếp nghiêng mặt né, thuận tiện hung hãn đạp hắn một phát, không ngờ Diệp Lân lại đi trước một bước, giơ chân giẫm cậu.

"Tránh ra." Hạ Trí nâng chân.

Hình như ngón chân của Diệp Lân quặp lại, trùng hợp ăn khớp với đường cung mắt cá chân của Hạ Trí, giẫm rất vững.

"Em phải đổi đồng đội!"

"Em đổi đi. Dù sao em dẫn Tiểu Sầm cũng không thắng được Loạn Bộ Thiên Hạ."

Diệp Lân tràn ngập niềm tự phụ cực đoan đối với việc này, khiến Hạ Trí cực kỳ khó chịu.

Nhưng sự thực chứng minh, Diệp Lân không phải tự phụ, mà là tự nói đúng ưu điểm mà thôi.

Đồng đội lần này của Loạn Bộ Thiên Hạ còn ghê gớm hơn lần trước… hoặc nên nói là đồng đội của "Loạn Bộ Thiên Hạ" mỗi lần đều khác nhau.

Sầm Khanh Miễn đã phát biểu suy nghĩ của mình về việc này, đó chính là "Loạn Bộ Thiên Hạ" tự cho mình là nhất một cách cực đoan, hoặc là cực kỳ lăng nhăng.

Rõ ràng Hạ Trí biết không được phân tâm, nhưng vẫn không kìm được liếc Diệp Lân một cái, bởi cậu muốn biết lúc chơi game Diệp Lân trông như thế nào quá thể.

Y như khi đứng trên bục xuất phát của bể bơi, khoé môi vẫn mang ý cười loáng thoáng, ánh mắt lại rất tập trung.

"Hạ Trí, em phân tâm."

Diệp Lân đỡ đòn của "Loạn Bộ Thiên Hạ" thay Hạ Trí, còn đồng đội của đối phương "Khuynh Thành Thời Vũ" lập tức tấn công, ai dè Diệp Lân còn dư chỗ đối phó anh ta!

"Cho Loạn Bộ bốc hơi!" Giọng nói trầm nhưng lạnh lẽo của Diệp Lân truyền tới.

Thấy "Loạn Bộ Thiên Hạ" sắp làm cỏ Hạ Trí, trong lúc ngàn cân treo sợi tóc cậu gồng mình đỡ, chấn động đến độ tim gan cậu đều run bần bật.

"Giữ chân nó."

Rõ ràng là trò chơi, Diệp Lân chỉ vắt chéo chân ngồi dựa vào giường, nhưng sát khí cuồn cuộn, chỉ nghe giọng hắn mà cậu thấy xương sọ đau.

"Loạn Bộ Thiên Hạ" nhìn ra được chiến lược của họ, muốn xử Hạ Trí đi cứu đồng đội mình, nhưng Diệp Lân ra tay nhanh, ác, chuẩn, "Khuynh Thành Thời Vũ" xong đời, Hạ Trí cứ cảm thấy trước khi chết chắc hẳn ngụm máu đó của anh ta phun lên màn hình, thảm quá.

Hai người Diệp Lân và Hạ Trí cùng đối phó "Loạn Bộ Thiên Hạ", càng ra tay càng hung ác.

Lúc trước dẫn Sầm Khanh Miễn đánh với "Loạn Bộ Thiên Hạ" lâu như vậy, chưa bao giờ ép y đến mức không có chỗ trả đòn.

Mà bây giờ, cứ như chém dưa, Hạ Trí cơ bản không cần nghĩ đến phòng thủ, bởi có Diệp Lân che chắn, mình chỉ cần táo tợn báo thù rửa hận là được!

Comments