Chương 35: Lông gà đầy đất

"Thắp nến rồi, anh Lân… Phúc như Đông Hải! Thọ tỷ Nam Sơn! Sống lâu trăm tuổi! Anh ước đi!"

Ngón tay Diệp Lân móc cổ áo, hắn không giỏi ăn cay lắm, trên cổ toát một lớp mồ hôi mỏng, dưới cổ áo, xương quai xanh lộ ra một chút, lại bị cổ áo che khuất.

Ánh mắt Hạ Trí vô cớ quay quanh chỗ đó, rõ ràng lúc Diệp Lân bơi, những gì nhìn thấy được mình đều đã nhìn rồi, nhưng lúc này lại thấy dưới cổ áo hắn…

Diệp Lân ngồi ưỡn thẳng lưng, nhắm mắt lại ước, rồi thổi tắt nến trong một hơi.

"Anh Lân… Tốt xấu gì anh cũng cho em cơ hội chụp tấm ảnh đăng lên chứ?"

"Cái điện thoại vỡ màn hình của em mà đòi chụp ảnh?" Ngón tay Diệp Lân gõ nhẹ trên mặt bàn.

"Màn hình nát mấy thì pixel cũng trên 2000… Ế đợi đã, sao anh biết màn hình em bị vỡ?"

Rõ ràng trước khi Diệp Lân tới, mình đã thay màn hình rồi mà.

Diệp Lân ngả về phía Hạ Trí, cười đáp hai chữ: "Đoán xem."

Giây phút ấy, dường như Hạ Trí trông thấy Bibi bơi về hướng cậu.

Hạ Trí nghĩ đầu mình chập mạch rồi, đang yên đang lành sao lại nhớ tới tên giặc con đó!

"Làm sao em biết được!"

Thế thì cắt bánh đi." Diệp Lân cầm con dao nhựa, khều một tấm bảng nhỏ màu đen ra, "Cái này ăn được hay không?"

Trên tấm bảng nhỏ là hàng chữ xiêu vẹo "Chúc mừng sinh nhật Diệp Lân".

Hạ Trí không nghĩ quá nhiều, ngón tay nhón cái nhặt lên, cậu nheo mắt đọc, trên tấm bảng nhỏ còn có hoa văn ô vuông lờ mờ, không chắc có phải socola hay không: "Nếm thử là biết!"

Hạ Trí nhón cái bảng đó, thò đầu lưỡi ra ngoài, liếm bề mặt một cái.

Hình như liếm hai chữ "Diệp Lân".

Chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi, dường như đầu lưỡi Hạ Trí lướt qua toàn bộ chỗ trũng của Diệp Lân một cách uyển chuyển và không có kẽ hở.

Hơi thở bị cuốn vào giữa môi răng Hạ Trí, ngón tay cầm dao nhựa của Diệp Lân siết chặt.

"Ừm! Ngọt!" Hạ Trí hất cằm với Diệp Lân, ném luôn cả tấm bảng nhỏ đó vào miệng.

Kèm theo hai tiếng "răng rắc", socola vỡ tan giữa môi răng.

"Ngon không?" Diệp Lân hỏi.

Hắn nhìn Hạ Trí, giọng hơi sít.

"Cũng tạm, ngại quá ăn anh vào bụng mất rồi."

Nói đến đây, Hạ Trí nở nụ cười xấu xa, có vẻ trẻ con.

Cậu hất cằm: "Anh Lân, cắt đi… Có điều em đoán cái bánh này ngọt phát ngấy luôn."

Diệp Lân vẫn không ra tay, mà bỏ dao nhựa xuống, đi đến trước mặt Hạ Trí.

Hạ Trí ngửa đầu, nhìn Diệp Lân từ góc độ này, có một cảm giác áp bức vô cớ.

Hắn dựa vào góc bàn, khom lưng nhìn cậu.

Hạ Trí vô thức ngả ra sau, dán sát vào lưng ghế, đấm Diệp Lân một cú.

"Anh Lân, sao anh lại…"

Diệp Lân giữ cằm Hạ Trí, ngón cái của hắn miết qua môi cậu, mạnh quá, làm cậu đau.

"Em ăn socola…"

Hạ Trí ngoảnh mặt đi, nhưng ngón tay Diệp Lân gần như bóp chặt cậu, cậu có thể cảm thấy lờ mờ ngón tay hắn như muốn meo theo kẽ môi chui vào sờ đầu lưỡi cậu.

Hạ Trí chau mày ngước mắt, chạm phải cặp mắt của Diệp Lân.

Lại là ánh nhìn nóng bỏng như muốn để lại dấu ấn trên người Hạ Trí.

Diệp Lân cứ như đang ngắm một thứ mà mình muốn có được cực độ, xác nhận và cảm nhận toàn bộ quyền lợi hết lần này đến lần khác.

"Hay là đánh lén trả thù… muốn ăn thịt anh?"

Giọng Diệp Lân rất nhẹ, rất dịu dàng, nhưng không phải kiểu bao dung tất cả như bình thường, trái lại dường như hắn có vô số mũi gai nhọn hoắt, muốn cắm vào cơ thể Hạ Trí, ghì cứng, khiến cậu không động đậy được.

Cổ họng như bị thứ gì đó liếm, sắp bốc cháy.

"Không phải chỉ là socola thôi sao… Cùng lắm thì lần sau sinh nhật em… nhường cho anh."

Diệp Lân buông cằm Hạ Trí, chuyển sang véo hờ má cậu một phát.

"Nếu không phải nể tình em chưa thi đại học…"

Bầu không khí khiến Hạ Trí không thở nổi một cách vô cớ ban đầu bỗng nhiên nhẹ bẫng, cậu hít một hơi, vô thức đáp: "Thi đại học xong anh làm được gì em?"

Diệp Lân cúi đầu bật cười, tóc mái rủ xuống không nhìn thấy mắt.

Dao nhựa cắt vào bánh kem, phóng khoáng chia nó làm đôi.

Diệp Lân cắt một miếng to bỏ vào đĩa giấy, kéo đến trước mặt Hạ Trí.

"Ăn đi. Em mua, không ăn thì lãng phí mất."

Hạ Trí nhìn bánh kem socola ngọt ngấy, quả thật không nuốt trôi.

Diệp Lân thì lại bắt đầu ăn thong dong.

Lúc này, Trần Phương Hoa trở về, nhìn bánh kem trên bàn, bà hỏi: "Sinh nhật ai thế? Diệp Lân à?"

Diệp Lân cười đáp: "Vâng cô ạ, trùng hợp đến ăn miếng bánh kem."

"Hạ Trí, sao con không bảo mẹ!"

"Chỉ là sinh nhật mà thôi, không có gì đâu ạ." Diệp Lân cắt một miếng cho Trần Phương Hoa.

"Đúng thế, sinh nhật thôi mà. Sinh nhật con năm nay, mẹ chẳng quên mất còn gì."

Hạ Trí cũng chỉ nói miệng vậy thôi, hôm đó Trần Phương Hoa vội đến bệnh viện cấp cứu cho bệnh nhân, về nhà cũng đã ba bốn giờ sáng ngày hôm sau.

"Sinh nhật con với sinh nhật Diệp Lân mà giống nhau được à?" Trần Phương Hoa cười nói, "Diệp Lân, hay là tối nay cháu đừng về nữa! Sáng mai cô nấu mỳ trường thọ cho cháu! Vừa khéo để Hạ Trí ăn một bát với cháu!"

"Cháu vẫn nên về thì hơn. Hạ Trí ngủ sợ chật." Diệp Lân đứng dậy, rót nước cho Trần Phương Hoa.

"Chật gì mà chật, cái giường đó của nó kéo ra một tý là rộng ngay. Trước đây nó với Khanh Miễn ngủ ngon lành mà."

Diệp Lân nhìn sang Hạ Trí: "Giường của em còn chức năng này à?"

Hạ Trí không tình nguyện đáp: "Ừm."

"Hồi bé nó đạp Khanh Miễn nhà người ta, kết quả Khanh Miễn bèn tè dầm lên giường nó. Từ đó về sau, nó không cho Khanh Miễn ngủ nữa."

Hạ Trí lại bắt đầu xụ mặt: "Mẹ!! Mẹ có thể đừng nhắc đến chuyện đó được không!"

"Dù sao thì mai Diệp Lân còn phải đến xem con học. Con không cho người ta ngủ cùng con à!"

Trần Phương Hoa bảo thế nào cũng phải nấu mỳ trường thọ cho Diệp Lân, quá nửa là muốn cảm ơn công lao Diệp Lân bỏ ra dành cho Hạ Trí.

Một tay Diệp Lân gác trên lưng ghế, buồn cười nhìn biểu cảm "không muốn chung chăn gối với người khác" của Hạ Trí.

Vốn dĩ quần áo của Hạ Trí cùng cỡ với Diệp Lân, Trần Phương Hoa còn tìm hai cái quần lót Hạ Trí chưa mặc bao giờ cho Diệp Lân.

"Ô, cháu xem đến sớm chẳng bằng đến đúng lúc. Vừa hay có cái mới, vừa giặt xong, coi như cô tặng cháu."

Hạ Trí sầm mặt, cướp lại quần lót: "Ai lại tặng quần lót vào sinh nhật!"

Diệp Lân kéo nhẹ, lấy lại từ lòng Hạ Trí: "Quà này tốt lắm, rất thực dụng."

Đây không phải lần đầu mình ngủ cùng Diệp Lân, nhưng lần này là ở địa bàn của cậu.

Hạ Trí quỳ dưới đất, kéo mép giường ra ngoài, đúng là rộng thêm được 30 cm.

Diệp Lân vừa lau tóc, vừa nhìn biểu cảm hình như đang tức giận của Hạ Trí: "Sao, em không vui anh ngủ nhà em, thì anh về nhé."

Diệp Lân vừa định đứng dậy, Hạ Trí vội vàng giữ hắn.

"Sao có thể! Đãi ngộ của mẹ dành cho anh tốt quá, em ngưỡng mộ ghen tị lắm, được chưa?"

Diệp Lân bật cười thành tiếng: "Nhưng đãi ngộ của anh dành cho em, chẳng còn ai được hưởng nữa đâu."

Hạ Trí khom lưng, trèo vào phần trong giường.

Một đoạn eo sau lưng lộ ra ngoài, Diệp Lân chẳng nói chẳng rằng, giơ tay móc vào quần dài của cậu.

Đáng tiếc là quần dài không đàn hồi, suýt thì rơi xuống, Hạ Trí vội vàng giữ quần.

"Này!! Sao anh giống Bibi vậy!"

"Anh giống Bibi chỗ nào?" Diệp Lân cười hỏi.

Hạ Trí đột nhiên nghĩ câu hỏi này hơi kỳ lạ, không phải đáng ra Diệp Lân phải hỏi cậu, "Bibi là ai" ư?

"Một bé cá heo xấu tính! Cứ thích dính lấy em, chọc em, kéo cả quần bơi của em nữa!"

Nhớ đến cái quần bơi đã rách đó, Hạ Trí bèn hận nghiến răng nghiến lợi.

Diệp Lân vén chăn, nằm vào trong: "Hạ Trí, em nghĩ cá heo có đáng yêu không?"

"Bám người! Khôn lỏi! Toàn chơi xấu còn cười! Anh nói xem có đáng yêu không!"

Nhắc đến Bibi, không biết bây giờ nó đang làm gì, lúc trước vẫn còn giận nó, bây giờ trái lại cậu hơi nhớ nó.

"Ngài cá heo mỉm cười, trong đầu toàn là rác thải màu."

"Sao anh biết Bibi là đực?" Hạ Trí tò mò.

Diệp Lân cười không đáp.

Lúc này, điện thoại Hạ Trí lại đổ chuông, Sầm Khanh Miễn gọi tới.

"Anh giai! Quất không nào! Cái đội hành chúng ta hôm nay lại online rồi!"

Hạ Trí giật mình, đáp ngay: "Quất! Đương nhiên là quất! Không hành chết chúng nó thì không được!"

Vì rửa mối thù, Hạ Trí chẳng quan tâm đến việc bây giờ đã mười một giờ đêm, người nằm bên cạnh còn là Diệp Lân, hai tay cậu cầm điện thoại, bắt đầu mở chế độ chiến đấu điên cuồng.

Diệp Lân chỉ buồn cười liếc nhìn Hạ Trí, nói một câu: "Em coi mình là cậu bé thật à."

"Ừm! Ừm!" Hạ Trí căn bản chẳng nghe lọt Diệp Lân nói gì, cậu vừa gật đầu vừa dồn hết tâm trí.

Diệp Lân ngoảnh mặt, Hạ Trí vừa tắm xong, trên người là mùi sữa tắm thơm mát. Tóc cũng vừa sấy khô, nom bồng bềnh hơn bình thường. Ánh sáng trên màn hình điện thoại thi thoảng lướt qua mắt Hạ Trí, chiết xạ ra một thế giới khác.

Diệp Lân quay người, ngón tay chà nhẹ dái tai Hạ Trí, cậu chẳng có chút phản ứng nào.

Có lẽ là bởi biết lúc này có trêu chọc Hạ Trí kiểu gì, cậu cũng không nổi cáu, ngón tay Diệp Lân véo xương sụn tai của cậu, siết chặt nó, rồi thả ra. Xương sụn có tính đàn hồi, nảy giữa ngón cái và ngón trỏ của Diệp Lân.

"Hạ Trí, em mà không để ý đến anh, anh sẽ cắn em đấy."

"Ừm! Ừm!" Hạ Trí liếc nhìn Diệp Lân, "Anh Lân hay là anh ngủ trước đi!"

Vẫn không nghe lọt tai lời Diệp Lân nói.

Diệp Lân nhìn dái tai mềm mại của Hạ Trí, một tay hắn chống gối, ngả người sang, cắn xương sụn tai của cậu.

Hàm răng chạm hờ, một phát, hai phát, nghiền chậm rãi, phát thứ ba thì cắn mạnh.

"Ái!" Hạ Trí quay người, nhưng hai tay vẫn không rời khỏi điện thoại, dựa luôn vào góc giường, vẫn chơi game chăm chú, "Anh Lân! Đừng nghịch!"

Diệp Lân bật cười, từ từ lại gần, túm lấy mắt cá chân của Hạ Trí cách lớp chăn, kéo xuống, Hạ Trí vốn đang ngồi dựa ngã phịch xuống gối.

"Anh Lân!! Em chơi xong là ngủ mà!"

Hạ Trí nghiến răng, bả vai cũng cử động theo ngón tay, mẹ ơi… sao vẫn chưa chết!

Diệp Lân đè trên người cậu, hắn chống nửa thân trên, ngoảnh mặt, nhìn xem cậu đang chơi gì.

Hạ Trí né đầu ra rất tự giác, cho Diệp Lân nhìn thấy màn hình của mình, nhưng ánh mắt thì chẳng rời ra chút nào.

"Ò, em đang đánh với nó à." Diệp Lân đáp.

"Ừm ừm! Ừm ừm!" Hạ Trí tưởng Diệp Lân đang nói đến đồng đội của mình, Sầm Khanh Miễn.

Mặc dù bình thường Sầm Khanh Miễn là đồng đội ngu, nhưng trong game thực ra rất đỉnh.

Có điều hôm nay đối thủ rất mạnh.

"Các em không chống đỡ nổi một phút đâu." Diệp Lân nói rất thản nhiên.

Hạ Trí vẫn không có phản ứng.

Tay Diệp Lân luồn vào chăn, véo mạnh eo cậu một phát.

Hạ Trí đột ngột nhảy dựng, eo lưng cong lên, cơ bắp ở bắp chân căng cứng, "Ái!!"

Cậu chết rồi, bị đối phương làm gỏi cùng Sầm Khanh Miễn.

Hạ Trí quẳng điện thoại, tức giận nhìn Diệp Lân.

"Diệp Lân! Sao anh giống Bibi thế hả!"

Diệp Lân vẫn chống người trước mặt cậu, cười nói: "Nếu là Bibi, em xong từ lâu rồi."

Hạ Trí bỗng nhớ đến cảnh Bibi đè phịch lên người mình, sợ quá không dám nhìn, cậu vô thức khép chân, mới phát hiện ra Diệp Lân ở trên người cậu, căn bản không khép lại được…

"Em bảo này, anh cứ quấy rối em chơi game mãi, đậu má khó coi quá!"

Hạ Trí thúc eo Diệp Lân thật mạnh, ra hiệu đối phuiơng mau lên.

"Em bảo ai khó coi cơ?"

Diệp Lân cười, rõ ràng vẫn là nụ cười khiến đáy lòng người khác mềm nhũn, buông bỏ cảnh giác như bình thường, nhưng Hạ Trí lờ mờ cảm thấy nguy hiểm, dường như trong xương cốt có thứ gì đó bị đối phương kéo đi từng chút một.

Tấm lưng của Hạ Trí căng cứng, cậu không biết tại sao tự dưng mình lại cảnh giác.

Diệp Lân cúi đầu, hàng mi của hắn càng lúc càng gần.

Hạ Trí chưa boa giờ biết ánh mắt cũng có thể có cảm giác, bởi ánh mắt cậu như bị lông mi của Diệp Lân sượt qua, ngay sau đó dây thần kinh rung lên khe khẽ theo.

Hít vào mũi toàn là mùi của Diệp Lân.

Diệp Lân hất cằm, gần như chạm vào mũi Hạ Trí.

"Nói coi, ai khó coi?"

Mặt mày Hạ Trí nhăn nhúm, lại đẩy đối phương phát nữa: "Em khó coi! Em khó coi! Cả thế giới em là khó coi nhất!"

Diệp Lân mãi chẳng đáp, Hạ Trí ngoảnh đầu, phát hiện ra hắn vẫn đang nhìn mình.

"Bỏ đi. Còn chưa thi xong đại học, cho em một con đường sống."

Diệp Lân nằm sang bên cạnh, kéo chăn trùm lên người, trở mình.

Hạ Trí đờ đẫn ngồi tại chỗ, nhìn chăn trước mặt mình bị trống một khoảng, lại nhớ hôm nay là sinh nhật Diệp Lân mà, mình mặc kệ hắn chỉ quan tâm đến game, thảo nào Diệp Lân không vui.

Hạ Trí dùng chân chọc eo đối phương: "Anh Lân? Anh Lân?"

Diệp Lân không nói gì.

Hạ Trí gãi đầu, cậu nhớ tới Bibi giận cái là lặn xuống đáy nước nín thở, bèn đạp Diệp Lân mạnh hơn một chút: "Anh Lân, em sai rồi, em xin lỗi đền bù anh được chưa! Sao anh lại khó coi được chứ?"

Diệp Lân chẳng có chút phản ứng nào.

Hạ Trí thầm nghĩ có phải mình nên đắc chí không, Diệp Lân chưa bao giờ tức giận lại dỗi mình?

"Anh Lân, chẳng phải là… ‘magie’ của anh cướp mất ‘kẽm’ của em à! Thật lòng thật dạ không giảm giá!"

Diệp Lân vẫn không ngoái đầu, nhưng rõ ràng bả vai nhúc nhích, chắc là hắn cười.

"Anh Lân, có phải anh cười không?" Ha Trí sải chân sang trước mặt Diệp Lân, quả nhiên trông thấy cặp mắt hắn cong tít, cười vui vẻ.

"Nhạt nhẽo." Hạ Trí buông hắn ra, kéo chăn, hai người ngủ quay lưng vào nhau.

Một lúc sau, cậu nhớ đến điều gì đó, lại huých hắn một phát.

"Anh Lân."

"Hửm?"

"Nếu em chọc giận anh thật, anh sẽ thế nào?" Hạ Trí càng nghĩ càng tò mò.

"Em muốn ăn đòn à?"

"Em đang nghĩ, anh không đánh lén em, có phải em không đánh lại anh thật?"

"Nếu em chọc giận anh thật, anh sẽ xử em." Diệp Lân đáp rất thản nhiên.

Hạ Trí vốn tưởng Diệp Lân sẽ nói "cắt đứt quan hệ", nhưng "xử em" không phải là đánh một trận à.

"Đúng là nhạt nhẽo. Anh mà làm em giận, em cũng xử anh." Hạ Trí trở mình ngủ tiếp, ngẫm nghĩ rồi lại nói một câu, "Chúc mừng sinh nhật, anh Lân."

Nom chỉ là tiện mồm nói thôi, nhưng rất nghiêm túc.

Viền môi Diệp Lân chậm rãi cong lên.

Có lẽ là vì Diệp Lân không trở người, Hạ Trí không cảm nhận được lãnh địa của mình bị xâm chiếm, chưa được bao lâu đã thiếp đi.

Cậu ngủ là sẽ quay người, đặt tay trước má, tay còn lại vô thức gác lên đằng trước, trùng hợp trên eo Diệp Lân.

Diệp Lân vốn mặc áo ngủ của Hạ Trí, áo bị vén lên, tay Hạ Trí gác ở đó, Diệp Lân vừa vặn cảm nhận được đường cung cổ tay cậu.

Hắn im lặng ngắm Hạ Trí, khi ngủ mặt mày cậu nhóc giãn ra hoàn toàn, ngoan ngoãn như thể ai nhìn thấy dáng vẻ này của cậu, cậu sẽ thuộc về người đó.

Diệp Lân vươn tay, nhẹ nhàng tách ngón tay của Hạ Trí, trông thấy môi cậu hơi hé.

Cái lưỡi từng liếm hai chữ "Diệp Lân" đó đang lấp ló.

Diệp Lân áp sát, chạm vào môi cậu, rồi ngậm.

Không thể làm cậu thức giấc, bởi chỉ cần thức giấc, sẽ phải dùng cách mạnh mẽ hơn hung dữ hơn mới bắt được cậu.

Đầu lưỡi Diệp Lân nhẹ nhàng chui vào, khoảnh khắc nâng môi trên của cậu, một suy nghĩ nơi đáy lòng cũng dâng trào mà không thể bị kiểm soát.

Không dừng lại được nữa.

Ngày hôm sau, Hạ Trí thức giấc bởi tiếng Trần Phương Hoa gọi họ dậy ăn mỳ cách lớp cửa.

"Mẹ ơi… Đừng hò đò nữa! Con dậy đây!"

Hạ Trí dụi mắt, vừa mở mắt ra bèn chạm phải gương mặt yên lặng của Diệp Lân.

Trước đây cậu không có cơ hội nhìn thấy Diệp Lân đang ngủ, lúc này đột nhiên trông thấy còn thấy không quen lắm…

Bởi Hạ Trí phát hiện ra cánh tay mình đặt trên eo hắn, cứ như một con gấu túi, một chân cũng gác trên người hắn rất hoành tráng.

… Lẽ nào Diệp Lân kệ cho cậu gác thế này cả đêm?

Còn ngủ ngon lành như thế?

Không gặp ác mộng chứ?

Hạ Trí nhúc nhích, mới phát hiện ra gối đã biến mất từ lâu, mình đang gác lên cánh tay Diệp Lân!

Cậu vội vàng bò dậy, tay chống đầu gối, cứ thế nhìn hắn.

Dù là theo thẩm mỹ của phái nam, Diệp Lân cũng quả thật rất đẹp.

Ngũ quan thẳng tắp mạnh mẽ, hoàn toàn không có cảm giác ngây ngấy của trai tơ trong phim, trái lại mang vẻ sắc sảo, lúc hắn nghiêm túc, đường nét cũng rắn rỏi theo.

Đúng lúc này, Trần Phương Hoa lại hét: "Hai đứa đã dậy chưa! Mỳ sắp trương rồi!"

Diệp Lân chau mày, dường như sắp tỉnh. Hạ Trí vội lay vai hắn: "Anh Lân! Dậy ăn mỳ!"

Giờ Diệp Lân mới chống người dậy bằng một tay, tay còn lại vuốt tóc ra sau, mở mắt ra.

Toàn thân bất chợt có sức sống, khác biệt với lúc đang ngủ.

Hạ Trí không kìm được nhìn hắn thêm chút nữa, Diệp Lân chẳng để tâm chút nào, áp sát cậu: "Em muốn ngắm thì ngắm đi. Một khuôn mặt đẹp vốn là để người ta ngắm."

"Chậc! Ái kỷ!" Hạ Trí tìm hoodie tròng vào người.

Cậu đang định xuống từ bên Diệp Lân, ai dè hắn giơ chân cản đường, móc một phát, đè Hạ Trí về chỗ cũ.

Cậu nhấc chân hắn lên, nhưng đối phương rất khoẻ, hắn lật người đè cứng cậu.

Cằm Diệp Lân đặt ở hõm cổ Hạ Trí, thì thào: "Đây là ngày đầu tiên anh 20 tuổi, đối xử tốt với anh đi."

Hạ Trí nằm ở đó không cử động nữa.

Tuổi 20 của Diệp Lân, không có lời chúc phúc của bố mẹ, không có mái nhà thuộc về mình.

Không cần lên tiếng an ủi, Hạ Trí biết Diệp Lân muốn gì.

Vòng ôm của hắn rất chặt, chặt đến mức khiến xương cậu bị đau.

Nhưng nỗi đau ấy lại khiến Hạ Trí tỉnh táo nhận ra, giờ phút nào, mình là toàn bộ Diệp Lân có.

Cảm giác này khiến trong lòng Hạ Trí có một nỗi thoả mãn vô cớ.

Trần Phương Hoa gõ cửa lần thứ ba: "Hai đứa mặc quần chưa? Không ra là mẹ vào lật chăn đấy!"

Đúng lúc Diệp Lân thả Hạ Trí ra, đang định dậy, cậu đột nhiên ôm chầm lấy hắn.

"Sao thế?" Diệp Lân nghiêng mặt, nhìn Hạ Trí.

Cậu cũng ngoảnh mặt, cười bảo: "Ôm một cái, Diệp Lân 20 tuổi."

Diệp Lân không còn xa xôi đến thế, cũng cảm thấy cô đơn, cần người ở bên, gây sự lúc cậu chơi game, ngủ bên cạnh cậu.

Lúc hai người tới bàn ăn, mỳ đã hơi trương mất rồi.

Hạ Trí từ bỏ đũa, dùng thìa múc ăn luôn.

Trong mỳ của hai người đều có hai quả trứng ốp.

Hạ Trí ngẩng đầu liếc nhìn, Diệp Lân gắp trứng ốp, há miệng cắn bừa.

Trần Phương Hoa ôm quần áo bẩn đi ngang qua hai người họ, nói: "Nếu mẹ sinh cho Hạ Trí một đứa em trai thì hay quá. Hai cậu nhóc ngồi ăn cơm cùng nhau."

Hạ Trí chẳng khách sáo phá vỡ giấc mộng của Trần Phương Hoa: "Dẹp. Mẹ mà sinh một thằng em cho con, giờ chắc chắn con đang đánh nhau với thằng nhóc đó! Lông gà đầy đất, mẹ dọn dẹp được không!"

Diệp Lân hỏi: "Mai có kết quả thi tháng phải không? Tăng một lần là may mắn, lần hai em vẫn tăng được mới không phải là trùng hợp."

"Anh Lân, anh xem đề em làm, lẽ nào trong lòng không tính toán chút gì? Lần này em đuổi theo top 100 khối đó. Anh còn nhớ đã đồng ý em gì không?"

"Nhớ. Nhìn em tự tin thế này, thưởng cho em một quả trứng."

"Thôi đừng, trứng thì phải có đôi có cặp. Cụ có mỗi một quả trứng, em sợ không đủ dùng đâu, em hai quả trứng là đủ rồi." Hạ Trí nháy mắt với Diệp Lân.

"Thằng nhóc này, những lời em nói anh đều sẽ ghi nợ đó."

"Em biết rồiiii. Thi đại học xong sẽ xử em chứ gì!"

Hạ Trí bưng bát, húp một ngụm nước dùng lớn, thầm nghĩ ông đây cứng lắm, dày dạn kinh nghiệm ẩu đả, nếu đánh nhau một một thật, đẹp trai cũng không đủ dùng đâu.

Diệp Lân chẳng nói chẳng rằng, chỉ nhìn yết hầu liên tục chuyển động của Hạ Trí.

Sáng sớm thứ hai, Hạ Trí vừa mới dậy, bèn phát hiện ra rất nhiều tin nhắn nhắc nhở.

Mở ra đọc, là nhóm đội sổ của họ, thế mà mấy thằng này chẳng quan tâm đến thành tích của bản thân chút nào, lấy Hạ Trí ra mở màn.

Comments