Chương 33: Nở mày nở mặt

Diệp Lân vẫn đang dọn dẹp đồ đạc, hắn vứt một số mô hình kỵ sĩ vũ trụ vào một hộp giấy trên mặt bàn.

Thi thoảng Hạ Trí nhặt lên ngắm, rồi cậu khoanh chân ngồi bên cạnh lật ảnh hồi bé của Diệp Lân, cậu không nói gì, dù sao thì Diệp Lân muốn vứt cái gì, cậu sẽ chạy việc vặt hộ hắn.

Vứt tới vứt lui, hình như cả cái va li chẳng giữ lại thứ gì, ngoại trừ quyển album đó, còn là vì Hạ Trí đang xem dở.

"Rồi, dọn xong rồi. Bài nào em không biết làm, cầm cho anh xem."

Hạ Trí vội vàng xách cặp tới, lấy đề thi thử ra, tiện tay trỏ vào một bài hàm số.

"Câu này anh dạy em rồi. Lại không biết làm à? Phải chịu phạt đó." Diệp Lân cười bảo.

"Anh phạt đi."

Hạ Trí chúi đầu lại gần, ý là "không phải anh thích dúi đầu em à".

Diệp Lân cười, trái lại hắn giảng cho cậu rất nghiêm túc.

Trong vô thức đã đến mười một giờ, điện thoại của Diệp Lân đổ chuông, Trần Phương Hoa gọi.

"Diệp Lân à, Hạ Trí nhà cô bảo đến tìm cháu. Nó có ở chỗ cháu không?"

"Có ạ. Cô yên tâm, em ấy đang làm bài."

"À, thế thì cô yên tâm rồi! Muộn thế này còn quấy rầy cháu, ngại quá!"

"Không sao. Muộn quá thì cháu sẽ bảo em ấy ngủ ở đây." Diệp Lân giơ tay nhìn đồng hồ, "Sáng mai, từ chỗ cháu đến trường còn gần hơn."

"Được được!"

Cúp điện thoại, Diệp Lân còn chụp một tấm ảnh Hạ Trí nhoài trên bàn làm bài gửi Trần Phương Hoa.

Giường đơn trong căn hộ rộng một mét hai, Hạ Trí và Diệp Lân đều không phải dạng mảnh dẻ, nằm cùng nhau quả là hơi chật.

Hạ Trí tắm xong ra khỏi phòng tắm, tóc và mắt đều ướt, còn Diệp Lân trùng hợp cầm quần áo bước vào, lúc đi ngang qua hắn xoa đầu Hạ Trí.

Phải ngủ thật rồi, Hạ Trí véo má, hơi lạ.

Cậu nhớ đến trải nghiệm ngủ cùng Sầm Khanh Miễn hồi bé, tên đó nói toẹt ra là nghịch như giặc, cuộn trong chăn cũng đánh nhau được. Có lần Hạ Trí không nhịn nổi, đạp cậu ta tỉnh cả ngủ, ai dè thế mà tên này lại tè dầm!

Nguyên tấm đệm nóng hổi, lúc mảng nước đó lan đến dưới chăn của Hạ Trí, cậu thò tay ra sờ, vừa mở choàng mắt ra bèn trông thấy Sầm Khanh Miễn đần người nhìn cậu.

Diệp Lân ra rất nhanh, phát hiện Hạ Trí ngồi bên cạnh giường, ra vẻ "ông đây không muốn nằm xuống".

"Sao thế?" Diệp Lân ngồi thẳng xuống giường, "Em ngủ ở đây, lát nữa anh ngủ ở sofa, không chật chội đâu."

Hạ Trí vừa nghe bèn thấy ngượng.

"Giường này ổn mà… ngủ… ngủ chung đi! Sofa của anh ngắn quá!" Hạ Trí đáp.

"Dáng vẻ không tình nguyện này của em, anh vẫn nên nhường giường cho em thì hơn."

"Không không không… Em bị ám ảnh tâm lý hồi nhỏ đó! Chẳng phải tại hồi bé Sầm Khanh Miễn từng tè dầm trên giường em ư!"

Hơn nữa còn đá em! Đạp em! Đẩy em! Tè dầm còn bảo là ướt rồi, tranh thủ còn nóng, sáng mai nói sau!

Lông mày Diệp Lân hơi nhếch lên, nói: "Ồ, Tiểu Sầm còn từng ngủ chung với em cơ à?"

"Bọn em chơi với nhau từ bé mà. Mẹ em trực ca đêm, bèn bỏ em ở nhà họ. Mẹ nó trực ca đêm, sẽ bỏ nó ở nhà em."

Để chứng tỏ lòng thành của mình, Hạ Trí trèo lên, dựa vào tường nằm xuống.

Vốn chỉ có một cái gối, Diệp Lân mang gối dựa trên sofa tới.

"Thế bây giờ các em mà chơi game về muộn thì có ngủ chung không?"

Diệp Lân hỏi rất tuỳ ý.

Hạ Trí lại vô cớ nhớ đến lời Trần Gia Nhuận từng nói, nếu Diệp Lân còn chưa ngủ cùng cậu, Trần Gia Nhuận thà ngủ khách sạn cũng không ngủ ở nhà Hạ Trí.

"Đương nhiên là không. Ngủ chung với cục bong bóng mũi đó, chắc chắn không có gì hay ho." Hạ Trí kéo chăn.

Diệp Lân phát ra tiếng cười khe khẽ, nằm xuống cạnh cậu.

Đây là lần đầu tiên Hạ Trí ngủ cùng người khác kể từ cấp hai.

Đã vào độ cuối thu, bên ngoài rất lạnh, nhưng trong chăn lại rất ấm, nhiệt độ đó thuộc về Diệp Lân, còn cả mùi sữa tắm thoang thoảng, chuỗi sản phẩm vệ sinh của một thương hiệu lớn.

Hạ Trí trở mình, ngửi, vừa ngước nhìn bèn chạm phải ánh mắt của Diệp Lân.

Hắn cũng trở mình, tay đặt bên gối, cười nhìn Hạ Trí.

"Em đang ngửi gì vậy?"

Giọng Diệp Lân khe khẽ, còn hơi khàn khàn, đáp vào lòng Hạ Trí, nhịp tim vô cớ nhanh theo một phách.

"Không có gì."

Hạ Trí lập tức quay người, nhìn vách tường, rõ ràng đã mười một giờ rưỡi, nhưng mình chẳng buồn ngủ tí nào.

Diệp Lân nhìn gáy Hạ Trí, và cả đoạn cần cổ lộ ra ngoài cổ áo, mang vẻ ngây thơ của thiếu niên, hoàn toàn không đề phòng.

Không kìm được phì cười, Diệp Lân vươn tay, đầu ngón tay chạm vào gáy Hạ Trí.

Rất ấm áp.

Hạ Trí không có chút phản ứng nào, dù cho không buồn ngủ thì sáng mai cũng phải đi học, cậu đành nhắm mắt cố gắng thiếp đi.

Diệp Lân cứ nhìn gáy cậu mãi, ngón tay lại thò sang, khớp ngón tay dán vào đốt sống cổ cuối cùng của Hạ Trí, chậm rãi mò lên, hắn biết dù cho Hạ Trí có cảm thấy thì cũng không thể làm gì hắn được, ý xấu có thể thích làm gì thì làm này… càng lúc càng không khống chế được.

Quả nhiên bả vai Hạ Trí nhúc nhích, cậu sắp quay người, khớp ngón tay của Diệp Lân lướt qua gốc tóc ở gáy cậu, hắn rút tay về.

Hạ Trí vòng ra sau, không bắt được cái tay chơi xấu của Diệp Lân, đành quay người lườm đối phương.

"Anh Lân, rốt cuộc anh có ngủ hay không!"

"Anh có thể không ngủ mà." Diệp Lân đáp như lẽ đương nhiên.

Hạ Trí chẳng buồn nghĩ ngợi, buột miệng nói: "Không ngủ thì đánh nhau đi!"

"Em đánh lại anh à?" Diệp Lân cười hỏi.

"Em không đánh lại anh?"

Hạ Trí tung chăn ra, sắp nhảy dựng lên, Diệp Lân bên cạnh đột ngột quay người, ấn chăn về, đè lên trên Hạ Trí cách lớp chăn.

Hạ Trí trố cả mắt, động tác của Diệp Lân sao nhanh quá vậy!

"Em không thể hiện cho anh xem, anh coi em…"

Hạ Trí dùng sức nâng eo, phần chân muốn lật Diệp Lân ngã xuống, ai dè hắn đè đầu gối của cậu, cúi đầu mỉm cười nhìn cậu.

"Coi em là gì cơ?"

Trong cặp mắt đó tràn ngập một thứ còn chí mạng hơn cả mềm mại, nó chảy xuống, bọc Hạ Trí kín như bưng, tốn sức giãy giụa lung tung thế nào cũng vô ích.

Hạ Trí dùng sức đến mức gân xanh trên trán sắp nổ tung, nhưng Diệp Lân chẳng nhúc nhích tẹo nào.

Bỏ đi, giãy giụa một chốc lát ở đây thì có ích quái gì!

Hạ Trí từ bỏ việc giằng co, nói: "Mười hai giờ rồi, anh Lân ạ! Mai là thứ hai, bọn em còn phải họp buổi sáng!"

"Cho em một con đường sống."

Đúng lúc Diệp Lân trở người, eo bụng Hạ Trí dùng sức, không chỉ lật nhào Diệp Lân, mà còn đè ngược trên eo hắn.

"Anh Lân, thể hiện thế này đủ chưa?"

Hạ Trí nói đoạn, còn cố ý ngồi mạnh trên bụng Diệp Lân.

Diệp Lân ngoảnh mặt, bật cười, tóc rối trước trán rủ trên mắt, quả là hơi gian ác.

Đúng khoảnh khắc Hạ Trí lơ là, Diệp Lân đột nhiên ngỏng lên, ngoảnh mặt thổi mạnh một hơi, thổi tốc hết tóc mái của cậu lên.

"Cái đệt!"

Giây phút đó, Hạ Trí còn tưởng Diệp Lân định hôn mình, cậu giật thót bịt kín miệng, lại bị hắn giật tay về.

"Muốn thể hiện cho anh xem? Em còn non lắm! Mau ngủ đi nhóc, cẩn thận không cao nổi!"

Diệp Lân vỗ má Hạ Trí.

"Anh đợi đấy." Hạ Trí kéo chăn, quay đầu tiếp tục nhìn tường.

Diệp Lân chẳng cần nhìn cũng biết cậu lại xụ mặt.

Dần dần, hơi thở của Hạ Trí kéo dài, cậu chậm rãi thiếp đi.

Diệp Lân ngoảnh mặt liếc nhìn cậu, hắn cười.

Thực ra cậu nhóc ngủ rồi còn ngoan hơn hắn tưởng tượng, không nhúc nhích cũng không hay trở mình.

Lúc này, điện thoại trên bàn ở đầu giường rung.

Diệp Lân cầm lấy xem, là tin nhắn đến từ "Mẹ", chỉ có một câu, thế nhưng Diệp Lân biết bà nhất định đã xoá rồi lại gõ, gõ rồi lại xoá rất nhiều lần mới gửi đi.

Mẹ hy vọng sau này con có được cuộc sống mình muốn.

"Cuộc sống mình muốn ư…"

Diệp Lân nhìn trần nhà trống không, nắm điện thoại trong tay, càng cầm càng chặt.

Càng suy nghĩ xem mình muốn gì, tất cả bèn trống rỗng khiến người ta không biết làm sao.

Diệp Lân từ từ nhắm mắt, giơ một tay lên che mắt mình.

Đúng lúc hắn tưởng rằng nước mắt mình sẽ rơi, cậu nhóc bên cạnh vẫn luôn im lặng đột nhiên trở mình, ôm chầm lấy Diệp Lân.

Diệp Lân cứng đờ người, chậm rãi bỏ tay ra, hắn ngoảnh mặt chỉ thấy đỉnh đầu và chóp mũi của Hạ Trí.

Cậu nghiêng người như muốn lách vào lòng Diệp Lân, đầu càng lúc càng thấp, sắp rơi khỏi gối.

Diệp Lân thả điện thoại xuống, cẩn thận quay mình, quả nhiên Hạ Trí cuộn tròn, trán đè lên lồng ngực hắn, cánh tay quấn lấy hắn không buông.

Diệp Lân kéo chăn xuống, đến dưới cằm Hạ Trí, nếu không cậu sẽ tự ngạt thở thật mất.

Cúi đầu xuống, Diệp Lân có thể cọ tới mái tóc mềm mại của Hạ Trí, hơi thở của cậu nhóc lướt qua lồng ngực hắn hết đợt này đến đợt khác, lặp đi lặp lại.

Diệp Lân bật cười, ôm cậu thật chặt.

Trong lòng cứ như được rót vào từng luồng gió ấm, càng ngày càng đầy, trào ra, không cất được nữa.

Sáng sớm ngày hôm sau, Hạ Trí bị tiếng chuông báo thức điện thoại gọi dậy.

Vừa mở choàng mắt ra, còn chưa ý thức được mình đang ở căn hộ của Diệp Lân.

Tới tận khi giọng Diệp Lân truyền tới: "Hạ Trí, mau dậy đi. Anh phải đi bắt tàu đây."

"Biết rồi ạ, anh Lân! Em không đến muộn đâu!"

Hạ Trí ngồi dậy, mặc đồng phục chào tạm biệt Diệp Lân.

Ngoại trừ điện thoại, Diệp Lân không cầm theo bất cứ thứ gì, cứ thế đi mất.

Hạ Trí khoá cửa, khoác cặp trèo lên xe đạp, trong túi quần bị thứ gì đó cộm, cậu móc ra nhìn, trùng hợp là một tấm huy chương.

Thứ năm, lần thi tháng cuối cùng của học kỳ này đã đến như vậy.

Trước khi chạy vào phòng thi, Sầm Khanh Miễn gọi Hạ Trí lại, lén lút kéo cậu vào buồng nhà vệ sinh.

Hạ Trí mất kiên nhẫn hỏi: "Mày có việc gì thì có thể tìm chỗ nào thơm hơn để nói được không?"

Sầm Khanh Miễn lấy điện thoại ra, cho cậu xem ảnh chụp màn hình tin nhắn nhóm chat khoa của Trần Phương Hoa.

Phó trưởng khoa Chung gửi một cái lì xì, ý là chờ thứ hai có kết quả thi tháng, sẽ thực hiện lời hứa mời đồng nghiệp ăn một bữa.

Kết quả là chẳng ai buồn để ý đến, chỉ có phó trưởng khoa Chung tự mở lì xì của mình.

"Chung Thuần con trai ổng lần này ngồi ngay đằng sau mày. Mục tiêu của người ta là trở về phòng thi số 1!"

Chung Thuần chính là thằng lần trước nói cạnh khoé là từ phòng thi thứ 10 đến thứ 9 không được coi là tiến bộ.

"Ò." Hạ Trí gật đầu, không để tâm.

"Mày thì sao? Lần này mục tiêu của mày là hạng mấy? Tao bảo mẹ trả lời trong nhóm! Sao có thể để bố thằng Chung Thuần vênh váo mãi được!" Sầm Khanh Miễn tỏ vẻ cực kỳ hứng thú.

Hạ Trí cạn lời: "Mày có bị trẩu không hả? Đi thôi!"

"Trẩu đâu mà trẩu! Mẹ tao bảo, lần này mày chắc chắn thi lọt được top 100 khối!"

Hạ Trí vừa đẩy cửa ra, bèn quay lại nhìn Sầm Khanh Miễn: "Mày bảo gì cơ? Mẹ tao còn chưa nói gì, sao mẹ mày đã sốt ruột thế?"

"Phải thể hiện bản lĩnh chứ… Mẹ tao cũng chỉ xúc động thế thôi… Ai bảo phó chủ nhiệm Chung cứ bắt nạt thái hậu nhà mày, tao lại cứ bảo học kỳ này mày cực kỳ cố gắng, mẹ tao nghĩ chắc chắn mày có thể nở mày nở mặt!" Sầm Khanh Miễn xoè tay.

"Cảm ơn sự tin tưởng hai cụ dành cho tao! Không tẩn mày một trận thì đúng là có lỗi với mong đợi của hai người!"

"Được thôi, đừng đánh mặt tao!"

Hạ Trí vừa bước ra ngoài, mấy bạn đang định đi tiểu đều không tiểu nổi nữa.

Khéo chưa kìa, Chung Thuần cũng ở đây.

Nó liếc nhìn Hạ Trí: "Thi đại học không thể dựa vào may mắn được."

Hạ Trí thờ ơ đi tiếp.

Trong phòng thi, Chung Thuần ngồi đằng sau Hạ Trí, lúc phát đề, Hạ Trí chẳng buồn ngoái đầu nhìn nó, vứt luôn đề ra sau.

Tờ đề trùng hợp lướt qua kính Chung Thuần, nó hạ giọng nói: "Mày cố ý phải không?"

"Ò, ngại quá." Hạ Trí thản nhiên đáp.

Bài thi của Chung Thuần trình bày đẹp, ngay cả giáo viên giám thi đi ngang qua cũng phải liếc nhìn.

Điều này cho Chung Thuần sự tự tin khổng lồ.

Thế nhưng Toán buổi chiều, Chung Thuần lại thấy hồi hộp vô cớ.

Thi tháng lần trước, Toán mang lại cho Chung Thuần áp lực tâm lý quá lớn, đến nỗi khi giáo viên cầm túi tài liệu đựng đề thi Toán bước vào, Chung Thuần bắt đầu rung chân.

Trái ngược là Hạ Trí ngồi trước mặt nó: "Mày đừng rung nữa được không?"

Hạ Trí ngoảnh mặt, biểu cảm rất bình tĩnh.

Chung Thuần tặc lưỡi một tiếng, học sinh kiểu Hạ Trí, trình độ chỉ thế, đương nhiên là nó bình tĩnh hơn mình.

Nhưng Chung Thuần biết, lần này mình muốn trở về top 30 khối, Toán ít nhất cũng phải được 125 điểm.

Xếp hạng khối thi tháng lần trước của Chung Thuần bị gửi vào nhóm chat công việc của bố, thứ hạng của nó thấp hơn Hạ Trí một bậc, bố Chung Thuần không thể nhịn nổi chuyện này.

Hôm ấy khoa tổ chức đi ăn, Chung Hiếu trở về sặc mùi rượu, suýt thì đánh Chung Thuần, may mà mẹ nó ngăn cản.

Giờ nhớ lại, Chung Thuần nhìn thấy Hạ Trí là ngứa cả răng. Không phải là vì nhiều học sinh giỏi thi bị dớp, để Hạ Trí được hời ư!

Kiếm được hời, sớm muộn gì cũng phải trả lại!

Lúc kiểm tra bắt đầu, mọi người đều cúi đầu làm bài.

Hạ Trí viết tên xong, lật đề rất điềm tĩnh, nhìn tổng quát dạng đề, vô thức cầm bút gãi tóc, thầm nghĩ: Diệp Lân giỏi thật, mấy đề này đều từng dạy rồi.

Chung Thuần nhìn Hạ Trí gãi đầu, cười khẩy: Nhìn xem, không biết làm phải không?

Kể từ lúc chọn đề, Chung Thuần đã tính toán cực kỳ cẩn thận, theo nó thấy đề biết làm chắc chắn không thể làm sai được.

Thế nhưng Hạ Trí thì khác, vì toàn là Diệp Lân làm Toán cùng cậu, để tiện cho việc Hạ Trí tổng kết kiến thức và kỹ xảo làm bài, Diệp Lân đã quen với việc gom đề liên quan đến nhau lại làm một thể.

Việc này cũng khiến khi Hạ Trí làm bài một mình, cậu cũng quen làm hết đề dạng chọn câu rồi mới làm câu khó liên quan.

Lúc Hạ Trí lật sang trang, Chung Thuần đằng sau vô cớ thấy căng thẳng: Sao nó làm nhanh thế? Sao đã đến câu khó rồi? Chắc chắn là nó không biết làm! Nên mới đi tìm câu biết làm để làm!

Đề chọn lựa mặt trước tốn quá nhiều thời gian của Chung Thuần, đến mức các câu khó sau đó nó bắt đầu hồi hộp.

Câu hình học không gian khiến Chung Thuần không biết làm mụ cả người, vẽ mấy đường phụ liền, trong đầu mù mịt.

Lúc này, Hạ Trí hàng trước lại bắt đầu lật đề.

Từ bả vai Hạ Trí, Chung Thuần liếc thấy đường phụ của cậu, não nó đột nhiên được khai sáng, nó vẽ đường phụ theo tư duy của Hạ Trí, viết xong câu này.

Đúng lúc nó cảm thấy sung sướng, một áp lực nặng nề khác rơi từ đỉnh đầu xuống.

— Tại sao Hạ Trí lại biết làm câu này? Tại sao nó viết kín cả rồi? Tại sao mình còn phải chép bài nó?

Mấy câu hỏi này liên tục lặp đi lặp lại trong đầu Chung Thuần, thậm chí câu cuối cùng nó miễn cưỡng viết được mấy dòng, rồi không viết tiếp được nữa.

Chuông báo reo vang, giám thị yêu cầu tất cả dừng bút, Chung Thuần nắm bút nghĩ viết thêm một chữ thôi cũng được, nhưng nó không viết ra nổi.

Tới tận khi giám thị vỗ vai nó: "Bạn này, bỏ bút xuống."

Lúc ấy, Chung Thuần mới phát hiện ra giáo viên đã thu hết bài của dãy này, trên cùng trùng hợp là bài Hạ Trí, đáp án kín đặc. Mặc dù chữ cậu không xuất sắc bằng Chung Thuần, nhưng cũng ngay ngắn chỉnh tề, chứng tỏ lúc làm bài Hạ Trí chẳng sốt ruột chút nào.

Nộp bài xong, Hạ Trí xách cặp trên bục giảng đi thẳng, đến ngã rẽ cầu thang chờ Sầm Khanh Miễn xuống.

Sầm Khanh Miễn bổ nhào tới từ rõ xa: "Anh giai!! Làm sao đây, tao thấy tao thi…"

"Cút! Đừng có cọ nước mũi lên người tao!" Hạ Trí dùng cùi chỏ đẩy Sầm Khanh Miễn đi.

"Đừng coi thường người khác! Tao muốn bảo là tao thi tốt lắm! Cứ như được điểm tối đa ấy!"

"Tao chẳng thèm để ý đến mày!"

"Mày thì sao! Hạ Trí mày thi thế nào! Các thầy cô chắc chắn là muốn an ủi vết thương thi tháng lần trước của bọn mình, nên độ khó đề Toán giảm rõ nhiều!"

"Cũng tạm. Làm hết."

Chung Thuần đi đến đằng sau hai người họ, nghe họ trò chuyện, nó bắt đầu tự hoài nghi.

Sầm Khanh Miễn thấy đề đơn giản? Hạ Trí làm hết bài?

Thế tại sao câu cuối cùng mình chỉ làm được một nửa? Ngay cả đường phụ câu hình học không gian cũng là bất cẩn trông thấy bài Hạ Trí mới làm được?

Lúc Hạ Trí và Sầm Khanh Miễn ngồi lên xe đạp, Sầm Khanh Miễn huýt sáo với cậu: "Anh giai à, mày có biết lúc nãy Chung Thuần đi đằng sau tụi mình như thế nào không?"

"Gì?"

"Như ma ám! U ám lắm!"

"Nó thi tâm trạng không tốt."

Hạ Trí vứt lại một câu như vậy, bèn đạp xe đạp đi mất.

Sầm Khanh Miễn vội vàng đuổi theo: "Thế mày thì sao?"

"Tao? Hôm nay tao mang theo bùa hộ mệnh."

Hạ Trí bật cười rạng rỡ, suýt thì làm mù cả mắt chó của Sầm Khanh Miễn.

"Bùa hộ mệnh gì cơ? Lẽ nào mày cũng đi chùa xin bùa như tao?"

Hạ Trí không trả lời cậu ta, chỉ đạp nhanh hơn.

Đến sáng sớm ngày hôm sau, tổng hợp khoa học tự nhiên bắt đầu, Hạ Trí vẫn lật đề một vòng như thường lệ, tuân theo phong cách "không đi đường bình thường", đầu tiên là bắt đầu làm Hoá Học mà cậu chưa bao giờ sở trường.

Tiếng cậu lật đề đã khẽ lắm rồi, nhưng Chung Thuần ngồi đằng sau vẫn không kìm được dỏng lỗ tai nghe ngóng.

Chung Thuần chẳng hiểu sao Hạ Trí lại lật đề, rốt cuộc cậu đang làm Lý hay Hoá? Mặt này mới làm 20 phút sao đã lật đề…

Toàn thân Chung Thuần mù mịt, làm đề hoàn toàn dựa vào trực giác.

Lúc Hạ Trí lật đề lần nữa, cuối cùng Chung Thuần không chịu nổi, nó giả vờ nhặt bút, lúc khom lưng thì cố tình đẩy bàn về phía Hạ Trí, lưng ghế cậu phát ra tiếng ken két, chói tai khôn cùng trong phòng thi yên tĩnh.

Mà bút Hạ Trí cũng trượt một phát, để lại một đường dài trên mặt giấy.

Hạ Trí thở dài, đặt bút xuống mặt bàn, phát ra một tiếng "cạch".

Cảm nhận được sự khó chịu của Hạ Trí, Chung Thuần lại rất thoải mái.

Nó vốn muốn nhìn thấy Hạ Trí ngoái đầu lườm mình, nhưng không ngờ Hạ Trí lại cầm bút lên, làm bài tiếp, hơn nữa cứ mười mấy phút lại lật đề một lần như thường, âm thanh đó bị phóng đại vô hạn, cắt mài dây thần kinh của Chung Thuần.

Chung Thuần giở lại chiêu cũ, khom lưng nhặt bút, muốn chèn Hạ Trí.

Hạ Trí nhếch lông mày, đã lường trước, cậu đè ghế ra sau, đột ngột đẩy bàn Chung Thuần về chỗ.

"Á!!" Đầu Chung Thuần bị bàn đập mạnh một phát.

"Sao thế hả!" Giám thị đi tới, liếc nhìn Chung Thuần, rồi nhìn Hạ Trí.

Hạ Trí lãnh đạm nói một câu: "Em không biết bạn đằng sau đang nhặt đồ, có thể ghế đập vào bàn cậu ấy một phát."

"Thế à?" Giám thi nghi ngờ nhìn Chung Thuần.

Mặt Chung Thuần hết đỏ rồi trắng, đáp một câu "Vâng", giám thị bèn đi mất.

Hạ Trí lại bắt đầu lật đề, lần này là mấy phút lật một lần, lật đến mức Chung Thuần muốn đánh cậu.

Cuối cùng cũng chịu được đến khi môn Khoa Học kết thúc, Hạ Trí tay đút túi quần ra khỏi phòng thi, chẳng buồn ngoái đầu nhìn Chung Thuần.

Buổi tối về nhà, Sầm Khanh Miễn lại dán sát đến chỗ Hạ Trí, cười như được mùa.

"Anh giai này, nghe nói hôm nay thi Tự Nhiên, Chung Thuần cứ giở trò với mày mãi! Hai lần xô bàn vào ghế mày!"

"Thế à?" Hạ Trí ngước mắt liếc nhìn Sầm Khanh Miễn.

"Mày… Đừng bảo tao rằng mày không cho là nó cố tình nhắm vào mày!"

"Nó đâu vứt được bài của tao, cũng không thể chạy đến chỗ giáo viên sửa bài tao, nó nhằm vào tao thì làm được gì?" Hạ Trí đạp xe đạp, cứ gọi là trơn tru.

Kết quả vừa đến nhà, Hạ Trí đã nhận được cuộc gọi từ mẹ.

"Tiểu Trí, mẹ nghe bố Chung Thuần bảo, hôm nay ở phòng thi con quấy rầy nó?"

Hạ Trí thầm cười "hà hà" trong lòng, đáp: "Sao lại là quấy rầy? Con chép bài nó à? Hay là con cũng giống nó, không phải rung chân thì là xô bàn?"

Trần Phương Hoa đáp: "Mẹ cũng nghĩ con không thể quấy rầy nó được, nên mẹ mới trả lời "Có lẽ là lần đầu Chung Thuần ở phòng thi số 4, không quen lắm"."

Đây không phải là ám chỉ Chung Thuần ở phòng thi số 4 còn giở thói ở phòng thi số 1, đổ tội không thi tốt cho Hạ Trí ư!

Hạ Trí sửng sốt, môi lập tức nở nụ cười toe toét, "Mẹ nói hay lắm!"

Cậu vừa tán gẫu với mẹ, vừa đi đến cổng nhà, quả nhiên nhìn thấy Diệp Lân đang chờ cậu ở đó.

Comments