Chương 3: Lâm Tiểu Vụ
Nam
thanh niên trước mặt anh, trên người cậu ta khoác một chiếc jacket màu nâu sẫm,
cặp chân thon dài gọn trong quần jeans, mái tóc cắt ngắn màu sợi đay lượn sóng
nhẹ xoã tung, sống mũi cao, viền mắt tinh tế, trừ biểu cảm "bình chân như
vại" và vẻ lạnh nhạt xa cách người khác ra thì cậu ta thật hoàn mĩ.
Cậu
ta đi đến trước mặt Lâm Dược thì ngừng bước chân.
"Đạo
diễn Lâm."
Khác
hẳn với bề ngoài lạnh lùng kia, giọng nói của cậu ta cực kì mềm mại.
"Hôm
nay có thông cáo gì sao?"
"Không
có, chỉ hẹn người đại diện đến xem thử kịch bản."
"À,
vậy sao. Dạo này cậu nổi tiếng quá, nhóc con, chọn kịch bản phải cẩn thận, đừng
có vì nóng vội muốn xuất hiện nhiều trước công chúng mà chọn bừa."
"Vâng."
Khoé
miệng Cố Phi Khiêm chầm chậm nhếch lên, cặp mắt lạnh lùng nghiêm nghị cũng lờ
mờ lộ ra sự ấm áp.
"Thấy
chưa? Cố Phi Khiêm cười rồi kìa! Đẹp quá đi!"
"Ôi
tại sao chỉ cười với mình đạo diễn Lâm thôi chứ? Giá mà người ta cười với chúng
ta!"
"Làm
sao so sánh được với đạo diễn Lâm! Lúc người ta mới debut là do đạo diễn Lâm lăng
xê mới nổi tiếng đó!"
Nhìn
theo bóng lưng của cậu nhóc, Lâm Dược không kìm được nhớ đến tác phẩm thành
danh của mình, "Tuyết rơi", Cố Phi Khiêm lúc đó hoàn toàn không có
chút tố chất minh tinh được stylist thiết kế chăm chút cẩn thận như bây giờ chứ
đừng nói đến diễn xuất, chỉ được mỗi cái mã đẹp đẽ tinh xảo bề ngoài.
Trong
giới showbiz, chỉ được cái mã thì không thể nổi tiếng được, thời cơ mới là quan
trọng.
Vốn
đầu tư của "Tuyết rơi" chưa đến mười ba triệu, tính cả cát xê của
diễn viên, chẳng thể mời nổi đạo diễn hay diễn viên nào nổi tiếng. Lúc Lâm Dược
nhận kịch bản về từ chỗ Văn Tĩnh Nam hoàn toàn chẳng có tí hi vọng nào đối với
doanh thu bộ phim cả. Gặp được Cố Phi Khiêm cũng chỉ là trùng hợp.
Bởi
vì không ôm hi vọng, cho nên thành công của "Tuyết rơi" trong lòng
hắn như thể một giấc mơ không có thực vậy.
Đi
đến cửa ra vào, vừa hay nhìn thấy chú Văn đang tán gẫu với bảo vệ.
Lâm
Dược dừng lại, đây chính là cơ hội hỏi rõ về chuyện xảy ra đêm qua.
"Ấy
chú Văn, đang hút thuốc ạ?"
Lâm
Dược giả bộ nhàn nhã đi đến.
"À,
ừ! Có tuổi rồi, không hút một điếu thì không tỉnh táo được!"
Chú
Văn cười khà khà rút bao thuốc ra, Lâm Dược lắc đầu.
"Đạo
diễn Lâm không hút sao? Tôi nhớ chú nghiện thuốc lắm cơ mà!"
Lâm
Dược chỗ đó đau chết đi được, chẳng có tí hứng hút thuốc nào.
"Đêm
qua uống nhiều quá, họng cháu đau không hút được."
"Vậy
à! Hôm qua chưa kịp đưa chú vào phòng, chú đã nôn ra sảnh khách sạn rồi! May mà
có Cố Phi Khiêm chứ cái thân già này không cõng nổi chú đâu!"
Lâm
Dược đần ra.
Đêm
qua có cả Cố Phi Khiêm?
Sao
hắn chẳng nhớ tí gì thế nhỉ?
"Đạo
diễn Lâm? Chú sao thế?"
"Á…
không sao… Đúng là Cố Phi Khiêm đưa cháu về phòng ạ?"
"Đúng
thế! Cậu nhóc nghe bảo chú uống say rồi, ngay lập tức gọi điện thoại cho tôi
xem tôi đưa chú đi đâu! Tôi nói cho thằng bé là đi Kim Bích Huy Hoàng. Vừa mới
lôi được chú đến sảnh khách sạn thì cậu nhóc đã đuổi kịp rồi! Có phải cậu nhóc
biết bay không vậy?"
Lâm
Dược âm thầm nuốt nước bọt, trầm giọng hỏi: "Vậy, cậu ta đưa cháu vào
phòng rồi làm gì?"
"Làm
gì nữa? Lau mặt cởi giày đắp chăn cho chú đó! Con trai ruột của tôi cũng chẳng
chăm sóc chu đáo cho tôi đến vậy đâu!"
"Sau
đó thì sao? Hai người đều về nhà à?"
Nhất
định phải cùng nhau về! Cố Phi Khiêm không thể ở lại!
Lâm
Dược mặt chẳng đỏ tí nào nhưng trong lòng muốn phát điên cầu nguyện.
"Tôi
đi trước, Cố Phi Khiêm không an tâm chú, cậu nhóc bảo phải chờ chú ngủ hẳn rồi
mới đi. Sợ chú nôn ra giường."
"Thế
nghĩa là… Cố Phi Khiêm ở lại phòng cháu ạ?"
"Đúng
thế! Sao vậy?"
Mặt
Lâm Dược cứng đờ, chú Văn khoa khoa tay trước mắt cũng không biết.
"Không…
không sao cả… Có khi cháu nôn cả ra người cậu ta…"
"Ài
thế đã làm sao? Cố Phi Khiêm tôn trọng chú thế, chú có nôn ra mặt cậu nhóc thì
người ta cũng chẳng tức nổi."
Lâm
Dược cười ra tiếng, trong lòng lại lạnh lẽo hẳn.
Điện
thoại đổ chuông, cái tên hiển thị trên màn hình làm nụ cười của hắn tắt ngúm:
Vợ cũ.
"A
lô, Trình Tịnh? Có chuyện gì vậy?"
"Chiều
nay tôi phải đi công tác, không có ai trông Tiểu Vụ. Anh có bận quay phim gì
không?
"Không."
Kết
hôn bảy tám năm, nhưng hiện tại cách điện thoại nói chuyện y như một người xa
lạ vậy.
"Vậy
tôi đưa Tiểu Vụ đến chỗ anh."
"Ừ,
được."
"Đừng
mua quá nhiều đồ ăn vặt cho con bé, cũng không được mua mấy thứ khoai tây chiên
mì ăn liền cho nó ăn."
"Ừ,
biết rồi. Còn gì cần dặn dò nữa không, cô Trình?"
"Buổi
sáng đưa con bé đến trường, chú ý không được đến muộn, đến muộn nó sẽ bị phạt
đứng ở cổng, việc này ảnh hưởng xấu đến lòng tự trọng của trẻ con, hiểu chưa?
Nhắc
đến việc này làm lòng Lâm Dược đau nhói. Để theo kịp tiến độ phim hắn phải thức
trắng bao đêm, mãi mới quay xong phim, cứ tưởng cuối cùng được ngủ nướng cháy
cả nhà rồi chứ! Ai ngờ lại lòi ra Lâm Tiểu Vụ, đúng là buồn vui lẫn lộn.
Vui
là bởi vì con gái rượu là cục báu của bố, Lâm Dược chỉ muốn hái hết sao trên
trời xuống cho con bé. Buồn là vì không những không thể ngủ nướng thoả thuê,
lại còn phải đi hái sao chiều chuộng con gái…
"Yên
tâm đi, tôi không làm tổn thương đến lòng tự trọng bé tí teo của con bé đâu."
"…
Tôi … nghe nói Tống Sương từ Mĩ về rồi?"
"Ừ,
cậu ta đang ở Tinh Diệu."
Trình
Tịnh đột nhiên im lặng.
Cưới
được Trình Tịnh có lẽ là việc hài lòng nhất đời này của Lâm Dược.
Lúc
còn ở Học viện Điện ảnh, Lâm Dược từng theo đuổi 3 cô gái, hai cô trước chia
tay gián tiếp bởi mối quan hệ với Tống Sương, chỉ có Trình Tịnh… cô tài nữ khoa
Truyền thông này dù được Tống Sương theo đuổi nhưng vẫn lựa chọn Lâm Dược,
không chỉ kết hôn cùng hắn, mà còn ăn cơm trước kẻng để lại "kết quả"
là Lâm Tiểu Vụ.
Nhớ
đến con gái rượu của mình, Lâm Dược nhanh chóng bắt taxi về nhà.
Vừa
mới xuống xe, hắn liền nhìn thấy Lâm Tiểu Vụ tóc ngắn ngủn đeo cặp sách be bé
đang ngồi một mình trước cửa biệt thự.
"Tiểu
Vụ, sao con chỉ có một mình? Mẹ đâu?"
"Con
xuống xe xong mẹ đi luôn."
Lâm
Tiểu Vụ cúi đầu nghịch điện thoại.
"Gì
cơ? Nhỡ con bị bắt cóc thì sao? Nhỡ có người xấu đến thì sao? Mẹ con đúng là vô
trách nhiệm quá!"
"Khu
nhà ở cao cấp kiểu này không có người xấu đâu, trừ khi bố vô trách nhiệm đến
mức rõ ràng biết con đến mà vẫn còn ra ngoài với minh tinh nào đó đến đêm mới
về."
"Sao
cơ? Ai bảo con bố qua lại với minh tinh hả?"
"Các
đạo diễn đều như vậy cả, bố… bố như thế này gọi là đạo đức giả."
Lâm
Dược tâm trạng tụt dốc không phanh, "Mẹ con dạy con thế hả?"
"Tạp
chí có đầy mà. Bố tưởng lớp một chưa biết đọc à! Không biết đọc vẫn có hình ảnh
mà!"
Lâm
Dược suýt nghẹn, còn may Lâm Tiểu Vụ nghĩ là nữ minh tinh, con bé mà biết được
bố nó bị đàn ông đè ra ò í e thì hắn trèo lên nóc Đế Thiên nhảy lầu luôn cho
xong.
Mới
vào nhà, Lâm Tiểu Vụ chẳng nói chẳng rằng nhảy lên sofa mở TV, sau đó mở giọng
nhõng nhẽo ra lệnh, "Bố, con muốn uống coca! Ăn bim bim khoai tây chiên!"
"Mẹ
con dặn rồi, không được cho con ăn linh tinh."
"Bố
không mách mẹ là được mà." Lâm Tiểu Vụ phản đối.
Lâm
Dược thở dài, hắn biết Trình Tịnh quản lí con gái rất nghiêm khắc, trẻ con
không được ăn quà vặt sẽ không vui.
"Thế
này nhé, tối bố đưa con đi ăn Pizza Hut, nhưng với hai điều kiện."
"Được
ạ."
"Thứ
nhất, phải làm xong bài tập, bố sẽ kiểm tra, con làm sai quá ba câu thì tối chỉ
được ở nhà ăn mì với rau xanh."
"Sao
bố giống y mẹ thế." Lâm Tiểu Vụ bĩu môi.
"Bởi
vì bố là bố con."
"Vậy
điều kiện thứ hai là gì?"
"Không
được nói cho mẹ con."
Lâm
Tiểu Vụ mắt sáng rực, "Đương nhiên rồi ạ!"
Nói
xong lôi luôn bài tập từ trong cặp sách ra, làm bài vô cùng nghiêm túc.
Lâm
Dược bước đến bên cửa sổ, gió nhẹ thổi đìu hiu, sự yên lặng làm hắn suy nghĩ
nhiều hơn.
Gã
đàn ông đêm qua thật sự là Cố Phi Khiêm sao? Cậu ta đối với hắn vừa là học
sinh, vừa là em trai nhỏ, hết lòng chỉ dạy chăm sóc.
Vết
hôn điên cuồng nóng bỏng kia, dường như không chiếm được hắn thì không ngơi
nghỉ… Làm sao có thể là Cố Phi Khiêm được?
Trong
ấn tượng của hắn, Cố Phi Khiêm luôn luôn lãnh đạm lạnh lùng, dường như không có
gì có thể được cậu để ý tới, càng không có sự nhiệt tình nóng bỏng kia.
Lâm
Dược châm một điếu thuốc, nhưng mãi vẫn chưa đưa lên môi, mặc kệ gió cuốn tàn
thuốc bay đi.
Hắn
nhớ đến lần đầu gặp được Cố Phi Khiêm.
Lúc
đó là vào mùa đông, trời mới đổ một trận tuyết, khắp nơi đều là màu trắng xoá.
Bởi
sợ đường trơn trượt nên Lâm Dược không lái ô tô, hắn đi bộ hai con đường đến
siêu thị để mua băng vệ sinh cho Trình Tịnh.
Trên
đường thưa thớt, hơi trắng phà ra khi hắn hít thở làm cảnh sắc xung quanh trở
nên mịt mù.
Một
thanh niên đứng ở bên kia con đường, nương theo ánh đèn đường chỉ thấy được nửa
bên mặt nghiêng nghiêng.
Góc
nghiêng mặt của cậu ta rất đẹp, đẹp đến nỗi đèn đường từ đỏ chuyển sang xanh
rồi mà Lâm Dược vẫn chưa hoàn hồn.
Đó
chính là Cố Phi Khiêm, dáng hình của cậu dường như sắp hoà vào màn tuyết trắng.
Đến
lúc Lâm Dược bước lại gần, mới phát hiện ra cậu chỉ mặc một tấm áo khoác phong
phanh, chóp mũi lạnh đến ửng hồng, trên mắt phải có một vết bầm tím.
"Cậu
làm sao vậy?"
Sau
khi mở miệng, Lâm Dược mới phát hiện mình quá đường đột.
Quả
nhiên, Cố Phi Khiêm chỉ ngẩng đầu thờ ơ liếc một cái, lại cúi đầu xuống không
nói lời nào.
Lâm
Dược cười nhạo bản thân, quay người bỏ đi.
"Có
thể cho tôi mượn một trăm tệ được không?"
Giọng
nói lành lạnh của cậu ta tựa như thể một mảnh băng rơi xuống.
"Gì
cơ?" Lâm Dược quay đầu lại, anh không chắc có phải cậu ta đang nói với
mình hay không.
"Không
thì thôi." Cố Phi Khiêm lại cúi đầu, tựa như sóng biển nhẹ nhàng dập dờn
quanh.
Lâm
Dược không nói thêm tiếng nào nữa, móc ví tiền ra rút một tờ một trăm tệ và
danh thiếp của mình đưa cho cậu ta.
"Tôi
sẽ trả lại tiền cho anh."
"Hiện
tôi đang quay một bộ phim, có một vai rất phù hợp với cậu. 9 giờ sáng mai, nếu
cậu đến tầng 20 toà nhà Đế Thiên tham gia casting thì không cần trả lại tiền
cho tôi nữa."
"Để
tôi xem đã."
Cố
Phi Khiêm tuỳ tiện thả tấm danh thiếp vào túi áo khoác, Lâm Dược hơi thất vọng,
hắn biết người thanh niên này sẽ không đến.
Nhưng
ngày hôm sau, cậu ta đến, vẫn là tà áo khoác phong phanh và vết bầm trên mắt
chưa tan hẳn.
Lâm
Dược bỏ ngoài tai mọi lời nói của người khác, nhất quyết chọn Cố Phi Khiêm, một
thanh niên chẳng có chút kinh nghiệm diễn xuất nào, thậm chí không học bất cứ
học viện điện ảnh diễn xuất nào.
Đây
là quyết định dũng cảm nhất trong cả con đường sự nghiệp của Lâm Dược, thành
công thu được không chỉ có Cố Phi Khiêm, mà còn cả bản thân hắn.
Comments
Post a Comment