Chương 2: Lâm Dược VS Văn Tĩnh Nam
Bắt
xe về nhà, sau khi thay một bộ quần áo sạch sẽ, lúc chỉnh lại cổ áo Lâm Dược
mới phát hiện bên cổ mình lan đầy dấu hôn sẫm màu.
Lâm
Dược hít sâu một hơi, nhưng không nhịn được tức giận, gân xanh nổi trên thái
dương.
Gã
đàn ông này nứng đến mức nào vậy? Thích chịch thì chịch đi, còn để lại bao
nhiêu dấu hôn trên người anh muốn đánh dấu chủ quyền à?
Lâm
Dược đành phải mặc một cái áo sơ mi cao cổ, cúc áo đầu tiên cài vào thì cổ bức
bách khó chịu, cởi cúc ra thì cả chuỗi dấu hôn lờ mờ ẩn hiện. Hắn tức giận cởi
cả áo sơ mi ra, thay áo phông vào, trên cổ dán đại một cái băng cá nhân, mặc
thêm một cái áo vest vào mới ra ngoài.
Bước
vào thang máy, vừa hay gặp được người quay phim nổi tiếng nhất Đế Thiên, cũng
là người hợp tác ăn ý nhất với hắn, Sở Trần.
"Anh
Lâm! Hôm qua anh uống nhiều thế mà hôm nay vẫn bò dậy nổi à."
Sở
Trần cong cong ặp mắt hoa đào, một tay vỗ vào eo Lâm Dược, lúc đó hắn chỉ
muốn cào nát mặt gã.
Lâm
Dược rên khẽ một tiếng, đau đớn dưới chân trộn lẫn với cảm giác nhức mỏi vùng
thắt lưng làm trán hắn rịn mồ hôi lạnh.
"Anh
Lâm, anh không sao chứ?"
Sở
Trần nhìn sắc mặt tái mét của Lâm Dược, gã nhận ra mình đụng sai rồi, nhưng
không biết đã đụng phải chỗ nào đau của hắn.
"Không
sao…"
Hắn
phải nói gì đây? Chẳng nhẽ phải nói hôm qua lỡ uống say quá bị một thằng đàn
ông khác mần thịt mất rồi, lại còn không biết thằng đó là ai?
Cửa
thang máy mở ra, Lâm Dược mới nhớ ra tối qua cũng có mặt Sở Trần, thế là mở
khóa cửa phòng, thò tay túm lấy áo gã lôi qua cửa ấn vào góc tường.
"Tôi
hỏi cậu mấy câu, cậu nghiêm túc trả lời cho tôi."
Lông
mày Lâm Dược cau lại, ánh mắt sắc như dao, Sở Trần bị áp lực bắt đầu lắp ba lắp
bắp.
"Có…
có chuyện gì vậy…"
"Tối
hôm qua tôi uống say, ai đưa tôi về?"
"…"
"Trả
lời đi!"
"Em…
em chỉ nghe nói là giám đốc Văn tự dìu anh lên xe… còn giám đốc Văn có đưa anh
về nhà không em cũng không biết nữa…"
"Sao
cậu lại không biết hả? Mẹ kiếp cậu liên mồm gọi anh xưng em với tôi, bây giờ
tôi uống say cậu không đưa tôi về??"
Lâm
Dược như muốn xé đôi Sở Trần tại chỗ vậy.
Sở
Trần nhất thời oan thấu trời, "Giám đốc Văn tự mình tiễn anh… làm gì đến
lượt em nữa! Hơn nữa… hơn nữa… em cũng uống say mà… Trước đây anh uống say em
không đưa anh về… anh cũng đâu tức giận như thế này!"
Lâm
Dược đau đầu muốn chết, đành phải buông tha cho Sở Trần, tự hít một hơi bình
tĩnh lại.
Bản
thân dò hỏi thế này chẳng có hiệu quả gì sất, thà đi hỏi thẳng mặt Văn Tĩnh Nam
xem gã đàn ông đêm qua có phải anh ta hay không!
Cùng
lắm thì để Văn Tĩnh Nam sa thải hắn, sau đó ngầm cắt đứt luôn sự nghiệp
đạo diễn của hắn. Dẫu sao hắn cũng kiếm được nhiều tiền tích lũy lắm rồi.
Nghĩ
đến đây, Lâm Dược mở khóa an ninh trên cửa, đi thẳng.
Sở
Trần giống như cô vợ nhỏ lẽo đẽo bám gót hắn.
"Còn
đi theo tôi làm gì? Đi làm việc đi!"
"Anh
Lâm… anh Lâm… vừa rồi anh đàn ông chết đi được!"
Lâm
Dược quay đầu nhìn cặp mắt lấp lánh của Sở Trần, bất lực nói, "Tôi vốn dĩ
đã đàn ông mà, chẳng nhẽ phải gay lọ như cậu sao!"
Sở
Trần tên ngốc này, cảm nhận màu sắc cực tốt, khả năng khống chế góc quay làm
người khác phải rợn tóc gáy, quan trọng hơn là sự ăn ý ngầm của hai người, Sở
Trần chỉ cần nhìn qua kịch bản là biết Lâm Dược muốn quay như thế nào. Đừng
nhìn vẻ mặt non choẹt của gã, từ lúc vào giới đến nay, giải thưởng lớn nhỏ
gã phải có đến cả chục cái rồi.
Trước
mặt người ngoài, Sở Trần thể hiện cực kì chuyên nghiệp, trong trường quay trừ
đạo diễn Lâm Dược ra thì không ai dám lấn lướt gã cả, thế nhưng lúc riêng tư,
đặc biệt là với những người thân thiết, tên này đúng là gay chết bà luôn.
Đúng
vậy, Sở Trần vốn là gay, hơn nữa còn là bot.
"Đừng
như vậy mà, anh Lâm… lúc trước em thấy anh chỉ đạo diễn viên trên trường quay
là đẹp trai nhất, nhưng vừa rồi anh gợi cảm đến mức em suýt yêu anh luôn đó!"
Lâm
Dược sặc nước bọt.
Bây
giờ hắn dễ phát điên nhất là có đàn ông bảo yêu hắn.
Rốt
cuộc cũng đến văn phòng của Văn Tĩnh Nam, Lâm Dược gõ cửa, bên trong một giọng
nói trầm thấp đáp lại "Vào đi", hắn chỉnh đốn lại tâm trạng, sắp xếp
lại những điều cần nói, quen biết bao năm nay, hắn không tin Văn Tĩnh Nam là
loại đàn ông dám làm không dám nhận.
Văn
phòng của Văn Tĩnh Nam nằm ở tầng cao nhất của tòa nhà Đế Thiên, trong phòng
tràn ngập ánh sáng, tứ phía là cửa kính trong suốt, sau lưng Văn Tĩnh Nam là
một tòa nhà thương mại, trừ đối thủ lâu năm Tinh Diệu Thiên Hạ ra thì gần như
không có tòa cao ốc nào sánh được với Đế Thiên, ở đây mang lại một loại cảm
giác "nhìn xuống chúng sinh".
"Đến
rồi à."
Văn
Tĩnh Nam ngẩng đầu liếc nhìn Lâm Dược, nụ cười trên môi vừa dịu dàng vừa nho
nhã, dấu tích tháng năm hằn nơi nếp nhăn khóe mắt nói lên anh ta là một người
đàn ông thâm trầm từng trải và đương nhiên là một kẻ nham
hiểm nơi thương trường.
Văn
Tĩnh Nam bước đến sofa, ngồi xuống với dáng vẻ thật nhàn nhã.
"Đạo
diễn Lâm, mời ngồi. Hôm qua uống say đầu còn đau không? Uống ít trà cho tỉnh
rượu đi."
Anh
vừa nói dứt câu, thư kí đã bưng hai tách trà đến.
Văn
Tĩnh Nam không hề giống như các nhà đầu tư hay ông chủ của công ty giải trí
khác, bọn họ thích nói chuyện nghề nghiệp trên bàn cơm hay ở các sự kiện của
giới giải trí, còn Văn Tĩnh Nam thường đích thân gặp mặt đạo diễn và nhà chế
tác ở văn phòng mình. Mặc dù nói chuyện nghiêm túc, nhưng ít người ôm thái độ
rụt rè cẩn trọng, ngược lại còn mở lòng hơn với anh.
"Chắc
cậu đã nghe đến chuyện Đế Thiên và Tinh Diệu dự định hợp tác quay một bộ phim
rồi."
"Tôi
có nghe nói qua, chỉ mới quyết định là một bộ phim về cảnh sát đấu tranh với
các băng nhóm."
"Ừm,
kịch bản là thế. Cậu xem qua đi, nói cho tôi cảm nghĩ của cậu."
Lâm
Dược gật đầu. Khác với các đạo diễn khác, Lâm Dược có khả năng đọc nhanh mà ít
người có. Hắn có thể nhanh chóng nắm bắt trọng điểm của kịch bản, dù là kịch
bản một trăm nghìn chữ hắn cũng chỉ cần hai mươi lăm phút để tóm lược ý chính
và tính cách của nhân vật.
Khi
Lâm Dược ngẩng đầu lên, phát hiện Văn Tĩnh Nam một tay chống cằm, nhàn rỗi nhìn
chăm chú vào mình. Trong mắt người đàn ông này từ trước đến nay chỉ có việc
lớn, dù cho bạn là một minh tinh xinh đẹp hớp hồn người, anh ta cũng chẳng thèm
liếc lấy một cái, nhưng giờ đây Lâm Dược không biết anh đã nhìn mình bao lâu
rồi.
Chuyện
đêm qua đột nhiên hiện về, nơi nhạy cảm kia cũng bắt đầu đau nhói.
"Giám
đốc Văn… tôi đọc hết kịch bản rồi."
Văn
Tĩnh Nam giơ tay nhìn đồng hồ, cười nói: "Đúng là vừa đúng thời gian uống
hết một tách trà, nói xem cậu thấy thế nào."
"Tình
tiết kịch bản không có gì đáng chê, nhưng còn tính cách và chiều sâu của nam
chính… sự chính trực của anh ta rất dễ khiến cho người xem cảm thấy nhàm chán
và thiếu kích thích, nói toẹt ra là quá tầm thường. Tính cách của nhân vật này
phải sửa lại. Nếu giám đốc Văn muốn lăng xê ai, vai diễn này khán giả xem xong
là quên ngay, không thể đạt đến hiệu quả anh mong muốn. Nếu chỉ muốn tăng doanh
thu phòng vé, kiểu nhân vật tầm thường này cũng chẳng ai có hứng xem cả."
Lâm
Dược thẳng thắn trình bày suy nghĩ của mình, trước mặt Văn Tĩnh Nam hắn không
cần phải lựa lời nói, vòng vo tam quốc sẽ làm mất đi ý mình muốn nói.
Văn
Tĩnh Nam bật cười, "Cậu nghĩ giống y hệt cậu ta."
"Ai
cơ?"
"Tống
Sương."
Người
cũng như tên, lạnh lùng đến nỗi chỉ cần nghe đến là trong nháy mắt trái tim Lâm
Dược muốn đông cứng rồi nổ tung luôn.
Ngoài
Văn Tĩnh Nam ra, nếu trên thế gian này còn có người có thể làm Lâm Dược cảm
thấy "đố kị", thì đó chính là Tống Sương.
"Cậu
ta… không phải đang phát triển ở Mĩ sao?"
"Ừ,
hiện tại ở Hollywood nhắc đến minh tinh điện ảnh chỉ có thể là Tống Sương. Cuối
tuần trước cậu ta đã về nước rồi."
"Về
nước? Tại sao? Tôi còn tưởng cậu ta chưa cầm được tượng Oscar thì đi biệt luôn
chứ."
Văn
Tĩnh Nam lắc đầu, "Cậu ta về rồi, tuần sau có lẽ bên Tinh Diệu sẽ mở họp
báo, thông báo cho giới truyền thông rằng ngôi sao Tống Sương của Đế Thiên sẽ
về nước phát triển sự nghiệp."
"Ừm…"
Lâm Dược gật đầu.
"Nhắc
đến mới nhớ, hai cậu học cùng khóa ở Học viện Điện ảnh phải không? Thế mà chưa
có dịp nào hợp tác, trùng hợp quá hay là không có duyên nhỉ?"
Lâm
Dược mím môi, "Cậu ta nổi tiếng sớm, đến lúc tôi có thể tự đạo diễn một bộ
phim thì cậu ta đã là Nam chính xuất sắc nhất rồi. Sao, cậu ta cũng nghĩ nam
chính cần phải thay đổi á? Không phải là cậu ta diễn vai đó đấy chứ?"
"Kiểu
kịch bản này không đáng để Tống Sương đóng."
"Tôi
cũng nghĩ vậy."
"Nhưng
xét trên phương diện doanh thu phòng vé, Đế Thiên vẫn hi vọng cậu ta đóng bộ
phim này."
"Ừm."
Về
Tống Sương, Lâm Dược tin rằng dù đóng cái gì cũng không ai diễn hay được hơn
cậu ta, chỉ cần hai công ty trả đủ cát xê, Lâm Dược nghĩ hẳn không có vấn đề
gì. Nhưng nếu có thể thì Lâm Dược hi vọng, cả đời này không phải gặp lại Tống
Sương lần nữa.
Bắt
đầu chuyên tâm thảo luận về kịch bản, Lâm Dược vô tình quên bẵng luôn chuyện
cần hỏi Văn Tĩnh Nam.
"Hôm
nay vậy thôi, chờ kịch bản sửa lại xong xuôi, tôi mời anh đi uống trà."
Mặc
dù chưa chắc kịch bản này sẽ do Lâm Dược đạo diễn, nhưng nếu vai nam chính do
Tống Sương đóng thì chẳng có cửa cho hắn chỉ đạo.
"Ế,
đạo diễn Lâm, cậu sao thế?"
Đúng
lúc Lâm Dược đứng dậy, ngón tay của Văn Tĩnh Nam móc vào cổ áo hắn, Lâm Dược vô
thức trụ tay vào bàn trà, mà Văn Tĩnh Nam đã nghiêng người tới, lần đầu tiên
Lâm Dược ở gần anh đến vậy.
Khuôn
mặt nhìn xuống của anh như luôn hàm chứa ẩn ý, sống mũi cao tuấn tú mang đến
một cảm giác trưởng thành trầm ổn.
Trong
lúc Lâm Dược còn đang cân nhắc nên phản ứng lại như thế nào thì Văn Tĩnh Nam đã
lột miếng băng dán cá nhân trên cổ áo của hắn, anh bật ra một tiếng cười nhẹ.
"Xem
ra đêm qua đạo diễn Lâm chơi rất vui."
Lâm
Dược thầm giật nảy, nhưng vẫn giả vờ không để ý nói, "Hôm qua tôi chơi vui
hay không, không phải giám đốc Văn biết rõ sao?"
"Tôi
chỉ đưa cậu lên xe, tìm mãi không thấy chìa khóa nhà của cậu nên mới để chú Văn
đưa cậu đến khách sạn Kim Bích Huy Hoàng. Còn chuyện sau đó tôi không biết."
Thế
nghĩa là, Văn Tĩnh Nam không hề đưa hắn đến khách sạn! Đêm đó đông người như
vậy, anh ta không cần nói dối.
"Có
điều, đạo diễn Lâm à, cuộc sống riêng tư của cậu tôi không có hứng xía vào,
nhưng mà hiện giờ người muốn tranh thủ trèo cao nhiều lắm."
Ngón
tay của Văn Tĩnh Nam chạm vào dấu hôn đo đỏ trên cổ Lâm Dược làm hắn bất giác
nuốt nước bọt. Phản ứng của hắn làm cho Văn Tĩnh Nam nở một nụ cười, khoai thai
dán lại miếng băng vừa bị bóc ra.
Rời
khỏi văn phòng, Lâm Dược dựa vào tường hít một hơi.
Gã
đó không phải là Văn Tĩnh Nam, tâm trạng Lâm Dược nhẹ nhõm hẳn.
Lâm
Dược đi thang máy thẳng xuống đại sảnh tầng một của tòa nhà Đế Thiên, trước cửa
kính thủy tinh của tòa nhà lố nhố người, thu hút rất nhiều tầm mắt của người
khác.
"Nhanh
lên, Cố Phi Khiêm kìa! Chẳng make up tí nào, nhìn y hệt như trên TV vậy!"
Lâm
Dược nhất thời dừng bước chân, bên môi nở một nụ cười.
Comments
Post a Comment