Chương 22: Nụ hôn của Người nhện
Tống
Sương phì cười trước vẻ mặt của hắn.
Ăn
xong cơm trưa, Lâm Dược xung phong đi rửa bát, Tống Sương dựa vào cửa phòng bếp
ngắm nhìn bóng lưng hắn.
"Tống
Sương, lúc cậu còn ở Mỹ cũng tự nấu cơm ăn à?"
"Ừm,
cơm Tây ăn nhiều ngán lắm, hơn nữa đa số chứa rất nhiều calo. Có điều tự nấu
cơm cũng chỉ nấu rất đơn giản."
"Gái
Mỹ thì sao? Có phải mông mẩy eo thon lắm không, cậu ở đó chưa từng trải nghiệm
qua sao?"
"Đó
không hẳn là type của tôi, hơn nữa không phải ai cũng được."
"Không
nhìn ra cậu còn bảo thủ như vậy đó."
Lâm
Dược xếp bát đã rửa sạch vào tủ khử độc, cùng Tống Sương ra phòng khách, sau
khi thảo luận về kịch bản một lát, hắn vươn người đi vòng vòng quanh bàn trà.
"Ài,
không biết khi nào paparazzi mới bỏ về nữa."
"Cảm
thấy bị nhốt ở nhà tôi nên khó chịu à?"
"Đâu
có! Nhìn cậu bổ mắt lắm hà! Chỉ là tối mai còn có buổi họp báo nữa. Nếu như
paparazzi mãi không chịu đi, tôi cũng không thể mặc đồ ngủ đến đó được phải
không?"
Tống
Sương nhìn Lâm Dược mà bật cười, ngón tay gõ gõ trên cằm hắn, nói đùa: "Đúng
là nên xử lí lại rồi."
Lâm
Dược ngượng ngùng lùi lại một bước, hai ngày nay quá bận rộn, râu non nhú đầy
ra rồi, sờ vào cũng bị chọc phát đau.
"Tôi
giúp cậu cạo râu, để cậu khỏi làm mình bị thương nữa, ngày mai phóng viên lại
tha hồ tưởng tượng."
"Khà
khà, cảm ơn nhé." Lâm Dược lại nhớ lại lần trước bị Văn Tĩnh Nam nắm cằm
đùa giỡn.
Thế
là, cằm Lâm Dược phủ đầy bọt kem cạo râu, hắn ngồi ngược trên mép bồn tắm, đỉnh
đầu vừa đến ngực Tống Sương.
Khi
Lâm Dược nghe thấy tiếng máy cạo râu chạy vo vo, hắn ngẩn ra, "Á, dùng máy
cạo tôi cũng tự làm được, không bị thương đâu."
"Cậu?
Ông già hoài cổ như cậu có quen dùng không? Cứ để tôi làm đi."
Nói
dứt câu, cảm giác rung rung của máy cạo chạm đến làn da của Lâm Dược. Trong mắt
hắn là vẻ mặt chăm chú của Tống Sương, lòng hắn dâng tràn một thứ lỗi giác
vô danh, dường như đối với người đàn ông này, mình cực kì cực kì quan trọng.
"Tư
thế này nhìn có giống nụ hôn ngược của Người nhện
không?"
Lâm
Dược nói đùa, dứt câu mới bắt đầu hối hận.
"Giống
lắm à? Cậu là Người nhện hay là tôi?"
Đối
phương vừa mở miệng nói chuyện, hơi thở ấm áp dịu dàng của anh liền vấn vít
quanh phiến môi của Lâm Dược, trong lòng hắn bỗng nhiên trở nên căng thẳng, bất
giác siết chặt lấy mép bồn tắm.
"Vậy
ai là nữ chính?"
Ôi
mẹ ơi, sao mình còn nói tiếp cái chủ đề này nhỉ… khác gì tự đào hố chôn mình
đâu? Thế mà người đứng ngoài hố nhìn hắn còn cực kì bình tĩnh!
"Cậu
tương đối phù hợp với vai này đó."
Dù
cho mắt môi Tống Sương bị đảo ngược trong mắt Lâm Dược, nhưng thế này chỉ càng
thêm hớp hồn người.
"Cắt…"
"Nếu
cậu là nữ chính, thì tôi phải hôn như thế nào đây?"
Máy
cạo râu uốn quanh cằm của Lâm Dược, tiếng rung nhè nhẹ gần như làm trái tim hắn
run rẩy rơi khỏi lồng ngực.
"Này,
tên khốn nhà cậu sao càng ngày càng lắm trò thế nhỉ!"
Lâm
Dược đánh mắt sang hướng khác, hắn không dám đối mắt với Tống Sương nữa.
"Đầu
tiên tôi sẽ nhấp lấy môi trên của cậu, ngắm nhìn dáng vẻ bị mê hoặc của cậu."
"Này,
cậu thật sự bắt đầu ảo tưởng hả?"
"Sau
đó len vào từng chút từng chút một."
"Quá
đáng rồi nha, Tống Sương, cậu còn nói nữa là tôi chào cờ đó."
Lâm
Dược vừa muốn cử động, cằm lại bị đối phương túm chặt lấy, nét mặt vẫn dịu dàng
như trước, nhưng ngầm lộ ra vài phần ngang ngược.
"Đừng
cử động, tôi còn chưa hôn xong mà. Tôi phải hôn thật mạnh, cho tới khi cậu
không thở nổi nữa mới thôi."
Khoảnh
khắc đó, Lâm Dược chẳng hiểu sao lại cảm thấy sợ hãi, dù nụ cười trên môi Tống
Sương chẳng hề nhạt đi, nhưng ánh mắt của anh lại nặng nề hẳn.
Tín
hiệu cảnh báo vang vọng trong đầu Lâm Dược, thốt nhiên, Tống Sương cầm lấy khăn
mặt của mình, lau sạch sẽ bọt trên cằm hắn, "Tươi tỉnh hẳn ra rồi đấy."
Lâm
Dược đần mặt ra nhìn nụ cười càng lúc càng xấu xa trên môi Tống Sương, bỗng ngộ
ra rằng tên khốn này vừa mới đùa giỡn mình.
"Này,
cậu đúng là nhàm chán quá đấy!"
"Rõ
ràng nụ hôn của Người nhện là tự cậu nghĩ ra mà, đâu phải tôi." Tống Sương
nhún vai, quay người rửa sạch máy cạo râu.
Lâm
Dược vẫn đứng im ở chỗ cũ không thốt nổi một câu.
"Có
điều đạo diễn Lâm đúng là định lực cao siêu quá, tôi đùa giỡn cậu như thế, mà cậu
chẳng tức giận gì cả, làm tôi không thể không kì vọng vào lần hợp tác này."
"Định
lực? Tôi suýt thì xắn tay áo đâm cậu rồi đó!"
"Cậu
nỡ sao? Tôi là nam chính của cậu đó." Tiếng cười của Tống Sương rất trầm,
nghe thế nào cũng thấy đầy kiêu ngạo.
Lâm
Dược đứng trước gương nhìn tới nhìn lui, quyết định không tiếp tục tranh luận
với Tống Sương nữa, bởi mình nhất định sẽ thua.
"Ài,
cậu nói xem, mấy tên paparazzi đó sẽ không chầu chực tới đêm luôn chứ?"
"Chuyện
đó rất bình thường mà."
Lúc
này, điện thoại của Tống Sương chợt đổ chuông, anh gật đầu với Lâm Dược, bước
ra khỏi phòng tắm, đi lên cầu thang tới sân thượng.
"Alo,
Lạc Tuyên. Không phải mày nói muốn tuyệt giao, sẽ không liên lạc gì với
tao nữa sao?"
"Mày
còn nói nữa hả? Bây giờ đâu đâu cũng đồn rằng mày sẽ đóng "Ngàn cân treo
sợi tóc" là chuyện ván đã đóng thuyền rồi?"
"Đúng
vậy."
"Không
phải mày vì cậu ta mới đi nhận cái vai diễn này đấy chứ?"
"Mày
biết rồi còn hỏi, thế chẳng phải là quá lãng phí thời gian của đại thiếu gia
nhà họ Lạc sao?"
"…
Nghe có vẻ tâm trạng đang tốt lắm hả, làm gì đấy?"
"Em
ấy đang ở chỗ của tao."
"…
Vậy… thái độ của cậu ta đối với mày như thế nào?"
Tống
Sương bật cười nhẹ, trào phúng nhìn về phương xa, "Em ấy chẳng hay biết gì
cả, mày nói em ấy nên có thái độ gì?"
"…
Bây giờ gặp lại cậu ta, chẳng nhẽ mày vẫn còn nguyên cảm giác năm ấy? Lúc đó
mày không quen biết cậu ta, chỉ đứng ngắm nhìn từ xa, mày chỉ là thưởng
thức tài năng và tư duy của cậu ta thôi, đó không nhất định đã là yêu thích.
Hiện tại người ta ở ngay trước mắt, khuyết điểm sẽ càng lúc càng lộ ra nhiều
hơn, mày cũng sẽ càng ngày càng thất vọng…"
"Em
ấy đúng là khác biệt rất nhiều so với tưởng tượng của tao, nhưng tao chưa từng
thất vọng. Tao biết rõ bản thân mình muốn gì."
"Kệ
mày đấy!"
Điện
thoại bị cúp, Tống Sương nhìn điện thoại của mình mà phá ra cười khanh khách.
Đúng
như Lâm Dược dự đoán, không thể coi thường sự cố chấp của paparazzi giới giải
trí, Lâm Dược đành ngủ lại qua đêm ở nhà Tống Sương.
Đến
chiều hôm sau, trợ lí của Tống Sương, Đỗ Thiên, dẫn theo stylist đi thẳng đến
biệt thự của anh.
Lâm
Dược ngồi một bên nhìn Tống Sương ngồi trên ghế đẩu, chỉ trong mười phút đồng
hồ, người đàn ông vốn thanh tú trong nháy mắt trở nên thời thượng hẳn, ngay cả
ánh mắt nhìn Lâm Dược cũng quyến rũ chết người.
"Đạo
diễn Lâm, mời anh mặc bộ vest này vào."
"Á?
Tôi cũng có hả?"
"Là
giám đốc Văn nhờ tôi, anh ấy nói tuyệt đối không được để anh mặc pyjamas áo ba
lỗ đến dự họp báo."
Ngoại
hình của Tống Sương vốn đã được ông trời ưu ái cho, stylist không phải làm gì
nhiều, thế là bọn họ chuyển sang "tấn công" Lâm Dược.
Khi
kéo lượn qua mái tóc hắn, Lâm Dược không kìm được cảm khái, bình thường mình
chỉ đến hiệu cắt tóc nhỏ, húi quả đầu đinh mất 25 tệ, dạo gần đây quá bận rộn,
tóc đã mọc dài hẳn ra.
Đến
khi thợ makeup định trang điểm cho Lâm Dược, hắn lùi lại cả bước, "Mặt tôi
chỉ cần không có dử là được rồi! Không thì chẳng phân biệt nổi đạo diễn, diễn
viên với phóng viên nữa à!"
Tống
Sương bật cười, "Được rồi được rồi, các cậu đừng giày vò đạo diễn Lâm nữa."
Lâm
Dược mặc vest vào, cả người tươi tỉnh hẳn lên. Hắn ngồi xe của Tống Sương đi ra
cổng, phóng viên còn chưa kịp lao lên đã bị bảo vệ chặn lại, chiếc xe thuận lợi
lái đi.
"Lời
thoại Phương Diệp gửi cậu thuộc hết chưa?" Tống Sương tốt bụng nhắc nhở.
"Ừm,
đại khái nhớ rồi."
"Trả
lời câu hỏi chắc ổn thôi, phóng viên đặt câu hỏi đều là người được Phương Diệp
sắp xếp."
"Có
phải cậu nghĩ tôi đang căng thẳng không?" Lâm Dược cười nói.
"Bộ
phim này rất quan trọng với cậu, cậu căng thẳng là chuyện đương nhiên."
"Không,
thật ra tôi chẳng lo lắng tẹo nào. Bởi vì buổi họp báo này không phải là "chiến
trường" của tôi. Bất luận bây giờ họ viết gì về tôi, đều không thể nói lên
điều gì về các tác phẩm mà tôi đã đạo diễn."
Trong
mắt Lâm Dược không phải là sự tự tin, mà là điềm tĩnh ung dung.
"Vậy
tôi rất vinh hạnh được kề vai sát cánh với cậu trong cuộc chiến này."
Địa
điểm tổ chức buổi họp báo là ở sảnh hội nghị của một khách sạn, trước khi bắt
đầu họp báo, các nhân viên chủ chốt đều tập trung trong phòng nghỉ để chỉnh
trang lại, Văn Tĩnh Nam và Cố Phi Khiêm còn chưa đến, có thể là do tắc đường,
Tống Sương và Hàn Tri Thu đang thảo luận về kịch bản, Lâm Dược bước đến bên cửa
sổ, tự châm một điếu thuốc lá.
Tầm
mắt của Tống Sương luẩn quẩn quanh người Lâm Dược đang đứng bên khung cửa, Hàn
Tri Thu chống cằm pha trò đùa: "Đạo diễn Lâm nghiện thuốc nặng quá. Cậu có
biết mọi người nói gì sau lưng cậu ấy không?"
"Nói
gì?"
"Đạo
diễn Lâm hút thuốc nhìn rất gợi cảm, nhất là lúc đứng cạnh cửa sổ mà hút."
Tống
Sương mỉm cười, "Đúng vậy, đặc biệt là đường cong thắt lưng và chỗ đó."
Hàn
Tri Thu nhìn theo đường nhìn của Tống Sương, vừa đúng vào cặp chân bọc trong
chiếc quần Âu của Lâm Dược, anh ta không kìm được cười phá ra: "Thật không
ngờ Tống Sương cũng biết nói đùa cả về Lâm Dược."
Lúc
này có người bước vào phòng nghỉ, một trận gió lành lạnh theo bước chân người
đó ùa vào phòng, đó là một cậu thanh niên mặc vest xám, vụn thuỷ tinh đính
trên cổ áo càng làm tôn thêm sự nho nhã sâu sắc của viền cằm cậu ta.
Cậu
ta gật đầu chào Hàn Tri Thu, sau đó đi thẳng tới bên Lâm Dược.
Lâm
Dược vừa liếc mắt liền nhìn thấy sườn mặt tuyệt đẹp của Cố Phi Khiêm, hôm nay
tóc cậu được chải ngược về sau, để lộ ra phần trán nhẵn nhụi, chỉ để lại vài
sợi tóc lộn xộn xoã ra, tăng thêm vài phần trưởng thành so với ngày thường, mà
vài sợi tóc đó lại toát lên vẻ ngỗ ngược bất kham.
Lâm
Dược mới thở ra một vòng khói, điếu thuốc trên môi lại bị đối phương cướp mất.
"Này!
Này! Tên nhóc này, lại cướp thuốc của tôi!"
Lâm
Dược tỏ vẻ tức tối, nhưng trên môi lại nở nụ cười.
Cố
Phi Khiêm đưa điếu thuốc lên môi, khép hờ mi mắt, tựa như một chú mèo biếng
nhác.
Lâm
Dược khoác tay lên vai cậu ta, cười nói, "Họp báo xong chúng ta đi làm vài
chén?"
"Thà
anh nói thẳng chuyện sửa lại kịch bản cho rồi."
"…
Không vui à?"
Comments
Post a Comment