Chương 21: Em là đạo diễn của tôi
"Đã
bàn xong lâu rồi." Văn Tĩnh Nam bình tĩnh ngẩng đầu lên.
"Gì
cơ?"
"Cậu
tưởng Bạch Lục bị thương ngay trước lễ khởi quay "Ngàn cân treo sợi tóc"
là trùng hợp à? Theo tính cách của Quan Đào, "Ngàn cân treo sợi tóc"
bị Lâm Dược giành mất, ông ta chắc chắn thầm bất mãn trong lòng, không ngáng
chân Lâm Dược thì cũng sẽ bày trò cho Đế Thiên xem. Ông ta giỏi nhất là phỗng
tay trên. Bạch Lục vốn nhờ ông ta mà debut, nhất nhất đều nghe lời ông ta. Nửa
năm tới không phải Quan Đào có một bộ phim lớn sao, nếu Bạch Lục muốn tham gia
thì tất phải rút khỏi "Ngàn cân treo sợi tóc". Nhưng bộ phim này là
do hội đồng quản trị chỉ đích danh anh ta đóng, anh ta đương nhiên phải từ chối
vai diễn một cách hợp tình hợp lí, đợi đến khi thắt lưng khỏi là có thể theo
đạo diễn Quan của anh ta quay phim rồi."
"Hả…
thế cũng nghĩa là lúc các anh chọn Bạch Lục cũng đã dự đoán đến việc anh ta
nhất định sẽ từ chối vai diễn này, cho nên đã bàn bạc xong với Tống Sương trước
rồi? Vậy lúc Lâm Dược đến tìm Tống Sương, sao anh ta không nói thẳng ra?"
"Phương
Diệp, những lời không nên nói thì đừng nói, những câu không nên hỏi cũng đừng
hỏi. Cậu không cảm thấy sau scandal này, "Ngàn cân treo sợi tóc" sẽ
càng hot hơn trước sao?"
Phương
Diệp đang há hốc miệng tự động khép cằm lại, trong lòng chợt ngộ ra.
Bộ
phim này vốn là Đế Thiên và Tinh Diệu hợp tác, chọn Bạch Lục xong lại đổi thành
Tống Sương nổi tiếng hơn chính là một phần trong chiến lược tuyên truyền của
hai công ty, còn về Quan Đào, ông ta đã đắc tội với Đế Thiên giờ lại thêm cả
Tinh Diệu, lần này chỉ sợ là hai bên cùng xử lí ông ta thôi?
Lâm
Dược cúp điện thoại, nhắm mắt ngẩng đầu nằm trên sofa.
Cho
tới khi mùi hương thức ăn làm nước bọt hắn phải ứa ra, hắn mới ngồi dậy. Tống
Sương đẩy một cái đĩa đến trước mặt hắn.
Trứng
gà chiên vàng óng ả, bánh mì nướng quết bơ nóng hổi, ở giữa kẹp thêm vài lát
giăm bông và cà chua xắt miếng.
"Cảm
ơn…"
"Đói
rồi phải không, mau ăn đi."
"Ừ.
Lại… phiền cậu chăm sóc rồi…"
"Được
chăm sóc đạo diễn Lâm là niềm vinh hạnh của tôi. Nếu như thật sự được tham gia
vào đoàn làm phim "Ngàn cân treo sợi tóc", tôi nên mau chóng ôm đùi
cậu phải không?"
Ăn
xong bữa sáng, Lâm Dược mới nhớ ra mình còn chưa đánh răng rửa mặt, quần áo
trên người còn là pyjamas, nhếch nhác chết đi được.
"Ngủ
thêm chút đi, cố thức ở đây cũng chẳng để làm gì. Nếu Đế Thiên và Tinh Diệu
thương lượng có kết quả, tôi sẽ nói cho cậu. Nếu bên tôi không đồng ý, thì tôi
sẽ xem xem trong giới còn ai có thể đảm đương được."
Lời
nói của Tống Sương rất có sức thuyết phục, ngay cả những chuyện sau đó cũng
nghĩ xong xuôi thay cho Lâm Dược rồi.
"Cảm
ơn cậu."
"Hôm
nay cậu nói cảm ơn quá nhiều với tôi, tôi không muốn cậu dùng hết lời cảm ơn
của cả đời này đâu. Đi ngủ đi, giờ mới bảy rưỡi thôi. Hôm nay chắc chẳng còn lễ
bấm máy nữa rồi. Nhưng nếu như tôi xếp được lịch thì nội trong một tuần là có
thể khởi quay."
Lâm
Dược lần đầu tiên được cảm giác là một đứa trẻ, được Tống Sương dỗ dành đi ngủ.
Chỉ vừa đặt đầu xuống gối, hắn đã ngủ thiếp đi.
Tống
Sương rời khỏi phòng ngủ cho khách đi tới ban công, gió sớm mai luồn qua tóc
anh, ý cười trên môi gần như hoà vào trong làn gió vô hình.
"Alo,
giám đốc Văn, Lâm Dược đang ở chỗ tôi."
"Cậu
ta chưa ngốc lắm, không ngờ lại chủ động đi tìm cậu, tôi bên này cũng có thể cứ
thế mà làm rồi."
"Ừm.
Họp báo công bố tin tức chuẩn bị tới đâu rồi?"
"Cực
kì hoàn hảo, dự định bảy giờ ngày mai. Bảo Lâm Dược là phải đến đúng giờ đấy."
"Chuẩn
bị đâu ra đấy thế này, chỉ sợ cậu ấy sẽ nhanh chóng hoài nghi chúng ta đã sớm
dự tính trước rồi."
"Tống
Sương, cậu còn chưa hiểu Lâm Dược sao? Đầu óc cậu ấy sẽ chẳng bao giờ nghĩ về
vấn đề đó đâu. Có điều, tôi rất tò mò, khi cậu làm từng này chuyện vì Lâm Dược,
có tâm trạng gì?"
"Tôi
chưa từng làm gì vì cậu ấy."
"Có
cần tôi nhắc cậu nhớ lại không? Lúc hội đồng quản trị Đế Thiên chần chừ do dự
không dám đầu tư vào "Tuyết rơi", cậu đưa cho tôi mười ba triệu nhân
dân tệ, khăng khăng làm nhà đầu tư giấu tên, nếu tôi đoán không nhầm thì đó là
toàn bộ số tiền cậu tích cóp được từ khi debut phải không?"
"Anh
cũng nói mà, đó chỉ là "đầu tư"."
Văn
Tĩnh Nam cười khẽ, "Có lẽ Cố Phi Khiêm là do Lâm Dược push, nhưng Lâm Dược
có được ngày hôm nay, không thể nào không nhờ vào số tiền năm ấy của cậu."
"Không
phải giám đốc Văn cũng rất có niềm tin đối với cậu ấy sao?"
"Vậy
còn "Phù hoa yên vân" thì sao? Lão Thái trong hội đồng quản trị khăng
khăng không tin tưởng vào năng lực của Lâm Dược, ngay trong buổi họp ngang
nhiên phản đối Lâm Dược đạo diễn bộ phim đó, không phải cậu đích thân đến tận
nhà thuyết phục ông ta sao?"
"Tôi
chỉ đến uống cùng lão Thái một chén trà thôi."
Ngữ
khí và nét mặt của Tống Sương đều vô cùng thờ ơ, cứ như thể những chuyện đã qua
ấy chưa từng xảy ra vậy.
"Thôi
nào, nếu không bỏ chút công sức, đến tôi còn chẳng thuyết phục nổi lão Thái,
càng không cần nhắc đến lúc đó cậu đang quay một bộ phim lớn ở Mỹ, ngồi máy bay
mười mấy tiếng đồng hồ chỉ để chỉ đến uống cùng lão Thái một chén trà
thôi?"
"Giám
đốc Văn, đó là chuyện của tôi."
"Thế
còn Quan Đào? Cái kịch bản này vốn chuẩn bị hợp tác cùng Tinh Diệu, cậu
được giám đốc Khương đích thân chọn làm nam chính, nhưng cậu lại nói với tôi
rằng Quan Đào nhất định sẽ gây bất lợi cho Lâm Dược, cần phải đánh phủ đầu Quan
Đào trước. Tống Sương, cậu vẫn còn nói cậu không hề chuẩn bị chu đáo hết thảy
vì Lâm Dược?"
"Giám
đốc Văn, có cần tôi tổng quát lại những chuyện anh làm vì Lâm Dược không?"
"Hà
hà, không cần không cần. Tôi push quá nhiều người, ha ha."
Phương
Diệp gần như chẳng cần bỏ ra tí sức lực nào, tin Bạch Lục bị thương, ảnh đế
Tống Suơng thay thế nhanh chóng tràn ngập, trước cửa biệt thự của Tống Sương
vẫn yên tĩnh như trước, nhưng cổng vào Vịnh Bạch Đế đã có không ít phóng viên
đang chầu chực. Đại minh tinh mua nhà ở Vịnh Bạch Đế cũng không ít, công ty bảo
vệ vì thế phải tăng thêm người, ngăn tất cả phóng viên ở ngoài cổng.
Khi
Lâm Dược tỉnh lại lần nữa, đã là đầu chiều rồi.
Hắn
bước tới đầu cầu thang, chỉ thấy Tống Sương đang yên lặng ngồi dọc theo sofa,
cặp chân duỗi dài miên man, trên mặt đeo một cặp kính, đang cúi đầu nhìn cái gì
đó.
Đến
tận khi hắn bước xuống cầu thang đến trước mặt Tống Sương, đối phương vẫn chẳng
hay biết gì.
Lâm
Dược chống tay bên tai Tống Sương, hắn cúi đầu nhìn qua vai đối phương xem anh
đang nhìn cái gì, "Ế? Cậu đã có kịch bản "Ngàn cân treo sợi tóc"
rồi?"
Tống
Sương ngẩng đầu, giây phút đó ánh mắt sâu thẳm và sống mũi cao tít của anh phản
chiếu trong mắt Lâm Dược.
Hắn
chưa từng tiếp xúc với anh ở cự li gần thế này, giờ hắn mới nhận ra đối phương
là một người đàn ông hoàn mĩ đến nhường nào, thêm thắt bất cứ thứ gì trên người
anh đều sẽ là dư thừa.
Viền
môi Tống Sương chậm rãi giãn ra, tựa như nhẹ nhàng vạch ra một kẽ hở trong tầm
nhìn của Lâm Dược, từ vết rạch đó có thể nhìn thấy một thế giới khác.
"Lúc
nãy Hàn Tri Thu đã email cho tôi bản mềm, tôi dùng máy in trong thư phòng in
ra. Cốt truyện viết rất hay, quả không hổ danh là Hàn Tri Thu. Tôi giờ rất mừng
đã đồng ý nhận vai với cậu."
"À…"
Lâm Dược cảm thấy tư thế của hai người hiện giờ quá kì quặc, hắn đang định đứng
thẳng người dậy thì bị Tống Sương túm lấy cổ tay.
"Quên
mất không nói với cậu, cát xê và doanh thu phòng vé của tôi đã được quyết định
xong xuôi cả rồi."
"Nhanh
quá vậy?" Lâm Dược hoàn toàn không ngờ được, tính cách của Văn Tĩnh
Nam ki bo kẹt xỉ như vậy, mà lại đồng ý nhanh thế.
"Có
thể bởi vì tôi có nói với chị Khương rằng tôi rất thích nhân vật Văn Trạm, từ
trước đến nay chị ấy luôn chiều theo ý tôi."
Khương
Tuyền, chủ tịch hội đồng quản trị của Tinh Diệu, nữ cường nhân nổi danh của
giới giải trí, ngay cả Văn Tĩnh Nam nhìn thấy chị ta cũng phải nhượng bộ ba
phần, không ngờ chị ta lại tôn trọng ý kiến của Tống Sương đến vậy.
"Đúng
là tốt quá! Bạn học cũ, chúng ta cuối cùng cũng có cơ hội hợp tác rồi!"
"Đúng
vậy, hiện tại… cậu là đạo diễn của tôi."
Có
một loại cám dỗ phun trào ra từ sâu thẳm trong lòng, dưới ánh mắt chăm chú của
Tống Sương, trái tim Lâm Dược thầm run rẩy.
"Quên
chưa nói với cậu, bảy giờ đêm mai sẽ tổ chức họp báo."
"Nhanh…
nhanh thế?"
"Đúng
vậy, trong giới Phương Diệp nổi tiếng về tốc độ mà, nếu không thì sao chị
Khương lại chịu bỏ giá cao như vậy dụ Phương Diệp chuyển công ty?"
"Vậy
tôi phải mau về nhà chuẩn bị mới được."
Lâm
Dược vừa định ra về lại bị Tống Sương giữ lại, cánh tay anh vòng qua thắt lưng
hắn, ép hắn ngồi lại sofa.
"Bây
giờ anh bước ra ngoài cửa là định công bố trước tin tức này hả?"
"Gì
cơ?"
"Phóng
viên đã biết được tin tôi định thay thế Bạch Lục rồi, hiện tại cổng trước cổng
sau Vịnh Bạch Đế toàn là phóng viên, anh định ra ngoài như thế nào?"
"Thế
á, vậy tôi phải giao lại cho Trình Toàn một số việc."
Tống
Sương gật đầu, "Những việc còn lại giao cho người khác làm là được, cậu là
đạo diễn, trước mắt việc quan trọng nhất chẳng phải là thảo luận về kịch bản
với tôi sao?"
Lâm
Dược gục gặc đầu, thở dài một hơi.
Hắn
chỉ ngủ có một buổi sáng thôi, vậy mà Tống Sương đã đọc hết cả kịch bản, rất
nhiều chỗ đã được đánh dấu lại, thái độ chuyên nghiệp của anh làm hắn tràn đầy
kì vọng vào lần hợp tác đầu tiên của họ.
Cách
nghĩ của Tống Sương về nhân vật Văn Trạm còn sâu sắc hơn Lâm Dược nhiều.
"Kì
thật tôi cho rằng, ban đầu Văn Trạm coi Diệp Vân Tập là đối thủ của mình mà dạy
dỗ. Chiến thắng đã chẳng còn ý nghĩa gì với Văn Trạm nữa, anh ta đem mọi thứ
mình biết truyền lại cho Diệp Vân Tập chính là để lập ra một mục tiêu cho bản
thân. Anh ta chưa hề từ bỏ việc bắn súng, anh ta chỉ muốn tìm một thứ có thể
khơi dậy lại bầu nhiệt huyết này."
Lâm
Dược chau mày, Văn Trạm mà lúc mới đầu Hàn Tri Thu xây dựng nên chính
là bởi bị lay động bởi sự cố chấp của Diệp Vân Tập, mới hồi tưởng lại lòng
nhiệt huyết dành cho sân bắn thuở ban đầu của mình. Mà Tống Sương lại đảo ngược
hoàn toàn nguyên nhân và kết quả trong đó.
Lâm
Dược bắt đầu trầm tư, hắn vẫn còn giữ nguyên tư thế dựa vào Tống Sương mà ngồi
ở mép sofa, còn cánh tay của Tống Sương cũng vẫn vòng qua eo, nhè nhẹ đặt trên
chân hắn. Tống Sương nghiêng đầu, ánh mắt anh ven theo sống lưng hắn chầm chậm
men lên, rồi dừng lại ở gáy hắn, hai cánh tay im lặng siết chặt lại, anh khẽ
tựa trán mình lên lưng Lâm Dược.
"Ý
tưởng này còn hay hơn cả nhân vật trong kịch bản gốc! Tôi nghĩ cần phải liên
lạc với Hàn Tri Thu để sửa lại kịch bản! Các nhân vật khác ắt không bị ảnh
hưởng gì, chủ yếu là…"
Lâm
Dược cảm giác được có gì đó đang dựa vào lưng mình, hắn ngoái cổ lại nhìn mới
phát hiện ra Tống Sương đã thiếp đi rồi, dáng vẻ anh ấy ôm mình ngủ vô cùng
thanh thản an tĩnh.
"Sao
tôi lại biến thành cái gối ôm rồi?"
Lâm
Dược cực kì cẩn thận xoay lại mặt của Tống Sương, gỡ tay anh ra, cởi áo khoác
của mình đắp trên người anh, sau đó mặc pyjamas hình gián đất của mình đứng
trên sân thượng gọi cho Hàn Tri Thu. Sau khi Hàn Tri Thu nghe hết ý tưởng của
Tống Sương, anh cũng cảm thấy hứng thú, dự định mời Tống Sương đến nói chuyện
một buổi.
"Thay
đổi như vậy liệu có quá lớn không, có ảnh hưởng đến các nhân vật khác hay
không?"
"Không
đâu, tôi nghĩ chủ yếu là thể hiện ở lời thoại và động tác cơ thể của Văn Trạm
thôi. Có thể điều chỉnh sơ qua lời thoại của Cố Phi Khiêm cho phù hợp."
"Việc
này vẫn nên thương lượng lại với các diễn viên khác thì hơn, dù sao thì tất cả
mọi người đều phải học thuộc lòng kịch bản…"
"Nếu
thật sự phải sửa lại, bên này tôi làm rất nhanh, nhưng bên Cố Phi Khiêm thì
phải nhờ đạo diễn Lâm nói chuyện rồi, dẫu sao thì cậu ấy cũng là người chịu ảnh
hưởng nhiều nhất."
"Ừ,
đương nhiên rồi."
Lúc
hắn quay lại sofa mới phát hiện ra tư thế của Tống Sương đã đổi thành nằm
nghiêng người trên ghế rồi, áo khoác của hắn bị đối phương ôm vào lòng, phần cổ
áo vừa vặn để dưới mũi anh.
Lâm
Dược tức cười kéo cổ áo ra, nói nhỏ: "Không sợ mùi thuốc lá của tôi làm
cậu ngạt thở à…"
"Ưm?"
Tống Sương bừng tỉnh, ngại ngùng nhìn Lâm Dược cười: "Tôi ngủ quên à?"
"Ừm,
tôi ngủ cả sáng, cậu không ngủ một chút thì bất công quá."
Tống
Sương giơ tay nhìn đồng hồ, "Đã hơn một giờ rồi! Cậu đói chưa? Tôi làm đồ
ăn cho cậu nhé!"
"Tôi
chưa đói lắm! Vừa rồi tôi có nói với biên kịch Hàn về ý tưởng của cậu, anh ấy
cũng đồng ý. Mải nói chuyện quá, chẳng đói tẹo nào."
Tống
Sương đã đứng dậy đi vào phòng bếp.
Cơm
trưa rất đơn giản, hai món ăn gia đình cùng với cơm trắng.
"Tôi
còn tưởng cậu chỉ giỏi làm món Âu! Không ngờ ngay cả cơm gia đình bình thường
cũng biết làm!"
Lâm
Dược và một miếng cơm, ở trường quay chỉ ăn cơm hộp, ở nhà cũng chẳng có ai nấu
nướng cho, rất lâu rồi hắn không được nếm lại mùi vị cơm nhà.
"Nhà
chẳng còn nguyên liệu gì, vả lại tôi ở một mình cũng ít khi nấu cơm."
Tống
Sương mỉm cười, ngón tay vươn ra chọc chọc quai hàm của Lâm Dược: "Ăn
miếng to vậy, cậu nuốt nổi không?"
"Ừm! Có!" Lâm Dược gật đầu lia lịa, ngẩng đầu lại hỏi, "Còn cơm không?"
Comments
Post a Comment