Chương 21: Học hành tử tế, nhớ tôi mỗi ngày
Bibi vẫn dính chặt lấy Hạ Trí, dễ bảo một cách
hiếm có.
"Có điều, hôm nay tao không cần phải tưởng
tượng ra Diệp Lân bơi trước mặt tao nữa. Tao có mày bơi cùng rồi. Mày có thể
dẫn trước tao mấy vòng liền!" Hạ Trí cười rạng rỡ, tiếng cười vang vọng.
Bibi há miệng kêu.
Lúc này, điện thoại của Hạ Trí để trên bờ đổ
chuông, cậu xoay người ngồi trên mình Bibi nói: "Bibi, hôm nay tao chỉ có
thể chơi cùng mày đến giờ thôi, tao phải về nhà rồi. Cái tên xấu xa tên Diệp
Lân định bắt tao làm bài tập!"
Hạ Trí vuốt ve lưng của Bibi, khó khăn lắm mới
xây dựng được tình hữu nghị lại phải chia ly rồi, Hạ Trí có chút lưu luyến.
Bibi hiểu được Hạ Trí phải đi rồi, nó một mực
dùng cơ thể chặn đường lên bờ của Hạ Trí, khiến cậu dở khóc dở cười.
Cậu ngẫm nghĩ rồi nói với nó: "Bibi, vậy đi,
chúng ta chơi một trò tạm biệt, nghĩa là "hẹn gặp lại" trong ngôn ngữ
của loài người chúng tao. Được không?"
Bibi chẳng thèm cử động, tới tận khi anh Minh
đứng trên bờ hét một câu: "Hạ Trí – cậu còn chưa đi à! Không ăn cơm trưa
hả?"
Hạ Trí vuốt ve đầu Bibi, như thể dỗ trẻ con, nói
rất chậm rãi: "Mày có thể ăn cơm dưới nước, còn tao phải lên bờ ăn. Làm
con người rất cực khổ, phải đi học, phải làm bài tập, phải thi tháng thi cuối
kì… Mày thông cảm với tao tí đi."
Bibi giờ mới miễn cưỡng tách ra, nhô đầu lên mặt
nước nhìn Hạ Trí, dường như đang nói "Vậy trò chơi tạm biệt thì sao?"
Hạ Trí cười, chỉ vào bờ đối diện nói: "Mày
bơi từ bên đó tới, tao bơi từ bên này, sau đó chúng ta đụng nhẹ một cái, không
được đập tao mạnh đâu đó."
Bibi đập hai vây, như thể rất thích trò chơi này.
Hạ Trí chìm trong nước, cậu lắc lư vòng eo, vô số
bong bóng nhỏ li ti tản ra tứ phía, dưới ánh đèn bể bơi chiết xạ ra đầy những
vụn ánh sáng, tóc tơ của cậu được dòng nước nâng lên, mềm mại và tinh xảo, khi
Bibi bơi từ bên kia bể về phía cậu, Hạ Trí nhấc kính bơi của mình lên, nhắm mắt
lại, cậu ngoảnh mặt sang một bên, môi khẽ khàng đụng vào mõm cá heo nhỏ.
Tất thảy đều vừa phải như thế.
Hạ Trí lên bờ, vẫy kính bơi với Bibi.
"Tuần sau gặp lại! Lúc tao không ở đây, mày
phải ngoan ngoãn ăn cơm, nổi lên mặt nước hít thở, nghe lời anh Minh đó!"
Bibi cứ thế nhìn theo Hạ Trí đi xa, không động
đậy, không lên tiếng, cả khu cá heo rộng lớn bị ánh mắt của nó nhấn chìm.
Diệp Lân đang say giấc mở choàng mắt ra, hít mạnh
một hơi, hắn ngồi bật dậy từ trên giường.
Hắn cúi đầu xuống, siết chặt tấm chăn đắp trên
người mình, hai ba giây sau cuối cùng hắn cũng nhận ra mình đang ở đâu, giơ tay
vuốt ngược đám tóc rối tung trước trán ra sau.
Hắn kết thúc ca đêm ở quán bar, về nhà đi ngủ rồi
lại xuất hồn.
Trước kia hắn không biết tại sao, gần đây mình
toàn có thể xuất hồn đến gần cậu bé đó…
Trong lồng ngực là nhịp tim đập thình thịch, hắn
vô thức mím môi, hồi lâu vẫn không chịu thả lỏng, tựa như sự mềm mại và hơi ấm
trong khoảnh khắc mà cậu lại gần mình nơi bể bơi rộng lớn ấy sẽ không tan biến.
Diệp Lân lại nhớ lại trận đấu giữa mình và Hạ
Trí, lúc cậu nhóc khiêu khích mình thoạt nhìn mạnh mẽ và ngang ngược, nhưng lại
mang sự kì vọng ấm áp.
Trong một thời gian dài, Diệp Lân cảm thấy mình
như đang ngủ dưới bóng râm, tất thảy bên ngoài, thắng thua hay danh dự đều
không liên quan đến hắn.
Đột nhiên, hắn bị đánh thức… bởi một tia nắng.
Tiếp đó, Diệp Lân đột nhiên nhớ ra gì đó, hắn vùi
đầu giữa hai gối, bật cười.
"Thì ra là em… thảo nào tôi cứ muốn đến bên
em…"
Từ bé đến lớn, hắn xuất hồn đến xác rất nhiều động
vật dưới nước, đại đa số thời gian hắn có thể bình an vô sự, nhưng có không ít
lần chết vô cùng thê thảm.
Biển rất đẹp, cũng rất tàn khốc.
Kì nghỉ hè năm đó, hắn nhập vào một con cá heo
nhỏ.
Hắn chơi đùa với một chú rùa con, bé rùa con đó
bơi lên bờ, nhưng hắn thì bị mắc kẹt.
Diệp Lân cô đơn nằm trên bãi cát, sóng biển gần
đến thế, nhưng mỗi lần ùa tới đều không cách nào mang hắn về với biển được.
Hắn cảm thấy ánh mặt trời thiêu đốt, nước trong
người bị mất đi từng chút một, hắn liều mạng di chuyển, muốn mượn sức của đuôi
để về với nước.
Cái chết đang hé lộ mặt tàn khốc của nó từng chút
một.
Hắn váng đầu, hít thở khó khăn, tầm mắt mờ dần,
hắn nghe thấy nhịp tim của mình đang trôi xa.
Diệp Lân bắt đầu thấy hoảng sợ… dù cho hắn tự nhủ
với mình rằng tỉnh lại là có thể về đến cơ thể của mình, nhưng cái chết chân
thực đến vậy.
Tới tận khi một đôi tay ôm hắn lên, hắn nghe thấy
tiếng kêu của một cậu bé.
"Tao sẽ đưa mày về – Đừng sợ!"
Cậu nhóc ôm hắn chạy về phía biển.
Nước biển nhấn chìm hắn, hắn vẫy đuôi sống lại.
Diệp Lân quay mình, nhìn thấy cặp mắt to sáng rực
rỡ của cậu bé đó, ánh mắt quật cường nhưng lại rất trân trọng cuộc sống.
Hắn từng trải qua vô số cái chết trong giấc ngủ,
chỉ có lần đó được đối xử dịu dàng nhất.
Kì nghỉ hè ấy, hắn xuất hồn đến xác con cá heo
nhỏ đó vô số lần, đuổi theo cậu bé đó ra biển.
Cậu nhóc chơi đùa với hắn trên boong tàu, cười
xán lạn rực rỡ.
Nhưng khi kì nghỉ hè kết thúc, chiếc thuyền đó đi
xa, hắn không còn gặp lại cậu bé ấy nữa.
"Em đã lớn rồi…"
Diệp Lân ngẩng đầu lên, mỉm cười.
"Trước đây đáng yêu đến vậy… bây giờ vẫn còn
rất đáng yêu…"
Hạ Trí chơi cùng Bibi hết cả một buổi sáng, tiêu
tốn rất nhiều thể lực, buổi trưa cậu ăn một bát cơm rang thật to mà vẫn cảm
thấy không đủ, lại mua thêm hai cái bánh mỳ nữa.
Nghỉ trưa rất quan trọng đối với việc phục hồi
năng lượng, Hạ Trí tranh thủ lúc Diệp Lân chưa tới, mau chóng chui vào chăn.
Cậu ngủ rất say, đến tiếng chuông cửa của Diệp
Lân cũng không nghe thấy, tới tận khi điện thoại đổ chuông không ngừng, Hạ Trí
cầm điện thoại nhìn, trời ơi, mười cuộc gọi nhỡ của thái hậu.
"Alo… mẹ…"
"Hạ Trí! Rốt cuộc mày có ở nhà hay không?
Sao không mở cửa cho anh Diệp Lân!"
Tiêu rồi! Chuyện này theo góc độ của thái hậu,
mình chắc chắn là không muốn học hành tử tế, cố tình nhốt Diệp Lân ngoài cửa.
"Sao có thể! Con ngủ trưa không nghe thấy
mà! Giờ con đi mở cửa ngay đây!"
Hạ Trí tung chăn ra, đi dép vào, lao ra cửa.
Mở cửa ra lại chẳng thấy Diệp Lân đâu.
Lẽ nào về rồi?
Cậu ngoảnh mặt sang, giờ mới phát hiện ra Diệp
Lân đang dựa vào tường, tay xách một cái túi, trong túi là hai cốc cafe.
"Diệp… Diệp Lân…"
Diệp Lân nhấc cafe lên, cười nói: "Cafe sắp
nguội ngắt rồi."
"Tôi… tôi không nghe thấy…"
"Phải, em không nghe thấy. Anh gọi điện cho
em, em cũng không nghe máy."
Diệp Lân thoạt nhìn chẳng tức giận chút nào, thế
nhưng Hạ Trí đã để hắn đợi ngoài cửa hơn hai mươi phút đồng hồ.
"Tôi cài đặt chặn số lạ."
Diệp Lân bước vào, đặt cafe lên tủ giày, cúi đầu
xuống cởi giày thể thao ra.
Từ góc độ này, Hạ Trí vừa vặn nhìn thấy đoạn cần
cổ lộ ra từ cổ áo của hắn ta.
"Anh là gia sư của em, nhưng lại bị quy
thành người lạ trong điện thoại của em?"
Diệp Lân nói bằng giọng điệu đùa giỡn.
Hạ Trí thầm nghĩ, chúng ta thân lắm à? Học trò và
thầy giáo, không phải thiên địch, lẽ nào anh còn mong ngóng tôi và anh kết làm
người nhà, quấn quýt đến đầu bạc răng long?
Môi Diệp Lân mang ý cười thoáng qua, như thể thực
sự không giận Hạ Trí.
"Em cứ xụ mặt ra, có phải đang thầm nói
rằng, "tôi và anh căn bản không quen thân" không?"
Hạ Trí rất ngạc nhiên, sao ngay cả điều này Diệp
Lân cũng đoán được.
"Rốt cuộc là em muốn giở chứng gì với anh?"
Diệp Lân bất thình lình nhéo má Hạ Trí một cái,
cậu lập tức hất tay hắn ra, nhưng hắn càng véo mạnh tay hơn nữa, Hạ Trí nghi
ngờ đối phương có phải định véo má mình ba trăm sáu mươi độ hay không!
"Tôi không giở chứng. Không thích học là
tính bẩm sinh của học trò."
Hạ Trí khó khăn lắm mới hất văng được ngón tay
của Diệp Lân ra, cậu vừa ngước mắt lên liền nhìn thẳng vào mắt hắn. Ánh mắt của
hắn rất dịu dàng, khác hẳn những học sinh ưu tú khác, nó không có vẻ kiêu ngạo
sắc bén, ngược lại còn lặng lẽ mài phẳng góc cạnh của Hạ Trí.
"Em không phải là không thích học, mà là em
thích anh quá nhiều."
"Tôi thích anh? Thích cái gì ở anh?" Hạ
Trí nhìn Diệp Lân bằng ánh mắt nhìn kẻ thần kinh.
"Em thích dáng bơi của anh. Vậy nên lúc anh
làm gia sư của em, em mới tức giận như vậy. Vì em nghĩ rằng "có thời gian
rảnh rỗi đi làm gia sư, tại sao không mau phục hồi trạng thái quay về đội bơi
đi", đúng không?"
Hắn vẫn mỉm cười thờ ơ như vậy, như thể đang bảo
Hạ Trí rằng, bất kể em nói gì hay làm gì để tổn thương anh, anh đều không để
bụng đâu.
Ngược lại hắn còn khiến trái tim của Hạ Trí như
bị chọc một cái thật mạnh.
"Phải. Hiện giờ đội bơi đại học Q chắc chắn
đang luyện tập, vậy mà anh lại ở đây làm gia sư?"
"Điều này cho thấy, đối với anh mà nói, việc
học của em, hoặc phải nói là tương lai của em, quan trọng hơn việc tập luyện ở
đội bơi đại học Q."
"Tại sao?" Hạ Trí mở to mắt, "Con
người tôi bụng dạ thẳng thắn, không nói vòng vo. Nếu anh định dùng việc này để
khích lệ tôi, tôi sẽ không cắn câu đâu."
Diệp Lân nhắm mắt lại thở dài, ngồi xuống một góc
bàn trà sát tường phòng khách.
Sự im lặng của hắn khiến Hạ Trí thấy hơi bực bội.
"Hạ Trí, anh thích bơi cùng em."
Hạ Trí ngớ người. Diệp Lân vừa nói gì? Thích bơi
cùng mình?
"Em khiến anh tập trung."
Không có bất cứ từ ngữ chải chuốt ba hoa khoác
lác nào, nhưng lại có sức mạnh khiến người ta tin tưởng không hề nghi ngờ.
"Vậy nên… em phải thi đỗ đại học, anh mới có
thể đọ sức cùng em trong cùng một cái bể bơi ở giải đấu giữa các trường đại học
được."
Diệp Lân ngẩng đầu lên, rõ ràng là đang ngước
nhìn Hạ Trí, ánh mắt của hắn sâu thẳm, túm phắt lấy cậu kéo vào thế giới của
mình.
"Lý do này, em có tin không?"
"Lời này của anh là súp gà cho tâm hồn à…"
"Em cảm thấy thích thì ừ."
"Sặc chết mất."
Hạ Trí ngoảnh mặt đi, cậu không biết bây giờ nhìn
mặt mình ra sao, nhưng nhịp tim cậu đang đập thình thịch.
Cứ như sau khi dốc hết sức bơi nước rút năm mươi
mét tự do, cuối cùng cũng đến đích, ngay cả hơi thở cũng như bị đè chặt trong
lồng ngực.
"Em có biết nhìn em như vậy sẽ khiến người
ta muốn bắt nạt lắm không?"
Diệp Lân chợt lên tiếng, trong giọng nói còn mang
vẻ đùa cợt.
"Gì cơ?" Hạ Trí ngẩng đầu lên, "Bắt
nạt tôi?"
Ai dám?
"Bởi vì đáng yêu quá." Diệp Lân đứng
dậy, ngón tay móc vào cổ áo của Hạ Trí, "Bây giờ có thể học hành tử tế
được chưa?"
"Học hành tử tế không có nghĩa là có thể
tiến bộ mỗi ngày."
"Vậy thì học hành tử tế, nhớ anh mỗi ngày."
"Thần kinh à!"
Comments
Post a Comment