Chương 2: Thế mới ngoan

Hạ Trí khó khăn lắm mới mang Sầm Khanh Miễn cắt đuôi được đám người đuổi theo kia, Sầm Khanh Miễn cúi đầu sắp phì cả bọt mép, còn Hạ Trí thì nhanh chóng điều hoà được nhịp thở.

Cậu kéo cổ áo của mình cho bớt nóng, bất giác lại nhớ tới người đàn ông trong ngõ đó.

Đó hình như là hẻm sau một quán rượu nhỏ, thường có bartender hoặc người phục vụ ra đó vứt rác, thỉnh thoảng còn hút thuốc lá.

Chỉ có điều, nụ cười của người đàn ông đó, càng nghĩ càng cảm thấy xấu xa.

"Này, hình như tao… nhìn thấy Diệp Lân." Hạ Trí ngẩng đầu lên, đạp Sầm Khanh Miễn một cái.

Sầm Khanh Miễn lảo đảo về phía trước, hỏi lại: "Ai cơ? Diệp Lân nào?"

"Còn Diệp Lân nào vào đây." Hạ Trí ngả ra sau tựa vào cột điện, không ngừng nhớ lại khuôn mặt không rõ ràng lắm của người đó.

Mặt mày hiền lành, nhưng ẩn giấu vẻ sắc bén.

Hạ Trí từng xem người đó thi đấu trên TV và máy tính vô số lần, ống kính thường xuyên quay đặc tả hắn ta, hắn đeo kính bơi nên không nhìn rõ mặt, nhưng khi đứng trên bục xuất phát, mọi người đều mím chặt môi, chỉ có Diệp Lân luôn luôn nở nụ cười như có như không.

"Không thể nào! Diệp Lân thuộc đội bơi trường Đại học Q mà! Cho dù sau này anh ta vĩnh viễn không tham gia thi đấu nữa… chắc cũng đang học bài ở Đại học Q, không thể xuất hiện ở… ở đây được…"

Sầm Khanh Miễn thực sự rất buồn nôn.

"Cũng đúng… Tao nhìn thấy anh ta đang hút thuốc…" Hạ Trí thở dài.

"Đúng thế! Diệp Lân sao có thể hút thuốc được? Có vận động viên nào không coi trọng cơ thể của mình đây?"

"Ừm." Hạ Trí gật đầu, "Thế nhưng có thể sau này anh ta sẽ không thi đấu nữa."

"Không phải đang đồn anh ta giải nghệ vì bệnh tim hay viêm phổi sao? Nếu thật là vì thế, anh ta càng không nên hút thuốc mới phải! Vậy nên không thể là Diệp Lân được! Mày quá nhớ idol của mày nên mới nhìn nhầm đó!"

Sầm Khanh Miễn không ngừng chứng minh với Hạ Trí rằng, cái người cậu nhìn thấy trong ngõ không thể là Diệp Lân được.

"Mày nói đúng một nửa, mà cũng sai một nửa."

"Chỗ nào đúng, chỗ nào sai?"

Hạ Trí bước lên phía trước, ngoảnh đầu lại liếc Sầm Khanh Miễn: "Người hút thuốc trong ngõ chắc không phải là Diệp Lân. Với cả, anh ta không phải idol của tao."

Nói xong, Hạ Trí liền đút tay vào túi đi tiếp.

Đám Thư Tuấn khó khăn lắm mới vòng được ra đầu kia con hẻm, không chặn được Hạ Trí và Sầm Khanh Miễn, chỉ có một bóng người cao ráo đang ngẩng cao đầu, khép mi mắt uể oải hút thuốc lá.

Đốm lửa thoắt ẩn thoắt hiện.

Người đó mặc áo sơ mi thuần một màu trắng, trên eo quấn tạp dề màu đen, thoạt nhìn rất nhã nhặn, dáng vẻ hắn chậm rãi nhả khói thuốc tựa như đang đứng ở một thế giới khác vậy.

A Tài bị Hạ Trí thụi cho một đấm gần như long cả phổi ra ngoài không nhịn được nữa, hét lên: "Này, có nhìn thấy hai thằng nhãi ranh không! Một thằng nhìn như con gái, còn một đứa rõ cao mặc áo hoodie!"

Người đàn ông hút thuốc từ từ bước ra khỏi bóng râm, chỉ còn lại một mẩu thuốc tí tẹo chuyền giữa những ngón tay của hắn ta, dường như có thể đâm thủng lòng bàn tay của hắn bất cứ lúc nào, thế nhưng hắn ta lại luôn tránh được một cách thành thạo.

Thong dong mà nguy hiểm.

Tới khi giọng nói trong trẻo vang lên.

"A Tuấn đó à. Không phải cậu đang trông nom việc làm ăn ở quán net ư, sao lại chạy ra đây?"

Khi khuôn mặt của người đàn ông đó càng ngày càng trở nên rõ nét, đám đàn em sau lưng Thư Tuấn đều hơi ngẩn người.

Người đàn ông trước mắt rất đẹp trai, cặp mắt sáng rực, mang theo sự trầm tĩnh và thản nhiên có thể bao dung mọi thứ.

Hắn rất cao, ống tay áo sơ mi được gập vừa đúng chỗ dưới khuỷu tay, chỉ là một đoạn cánh tay, lộ ra đường nét săn chắc mà trơn nhẵn, nhưng cả người nom không hề cường tráng, bờ vai kết hợp với phần eo nhìn rất dịu dàng nho nhã hoà trộn cùng sức mạnh của nam giới.

"Anh… anh Lân… ờm, em bị người ta lừa một vố, cho nên…" Thư Tuấn sờ gáy, mỉm cười.

"Bỏ đi, mấy người đông thế này bao vây hai người họ, cũng chẳng hay ho gì." Diệp Lân bước đến chỗ đống rác bị Sầm Khanh Miễn ngã lộn nhào vào nên vương vãi khắp nơi, bắt đầu ra tay thu dọn.

Thư Tuấn vội vàng tiến lên giúp đỡ: "Anh Lân, anh quen hai thằng kia à?"

"Không quen." Diệp Lân ngoảnh mặt mỉm cười, "Chỉ là một nhóc trong đó có phần eo nhìn cực đẹp. Nếu bị các cậu đánh gãy thì đúng là phí của trời."

Thư Tuấn ngơ ra mất hai giây, rồi mới nói: "Ơ… Anh Lân bảo không đuổi, thì bọn em không đuổi nữa! Nào! Anh em giúp một tay, dọn lại đống rác này đi."

Diệp Lân giờ mới ngậm điếu thuốc, khoanh tay lùi lại một bước, buông câu: "Thế mới ngoan."

Đợi Thư Tuấn dẫn đám đàn em rời khỏi con ngõ đó, những người khác mới bắt đầu hỏi.

"Anh Tuấn, người đó là ai vậy? Sao anh lại nghe lời hắn thế?" 

"Đấy là bạn đại học của anh cả tao, Diệp Lân." Thư Tuấn đáp. 

"Ồ, thì ra là bạn đại học của anh đại! Thế học giỏi lắm nhỉ! Anh bạn này cao thật đấy!" 

Đám người này gọi Thư Tuấn là "đại ca", anh cả nhà Thư Tuấn đương nhiên là "anh đại" rồi. 

"Người ta tập bơi, là danh tướng đường bơi ngày trước, từng giành giải vô địch quốc gia đó." Thư Tuấn trả lời. 

"Lợi hại vậy sao? Năm nay vẫn còn thi đấu ạ? Mấy người bọn em có phải cũng nên đi cổ vũ cho bạn đại học của anh đại không?" 

"Từ năm ngoái đã không tham gia thi đấu nữa rồi. Sức khoẻ có chút vấn đề." Thư Tuấn thở dài. 

"Vấn đề gì vậy ạ?" 

"Hình như là bệnh tim, hôn mê ngay trong lúc đang thi đấu." 

"Hầy, thế đáng tiếc thật! Thảo nào giờ không bơi nữa, đến làm thêm ở quán rượu." 

"Ngu vừa, anh ấy đến làm thêm ở quán rượu chẳng qua chỉ là để điều chỉnh tâm trạng mà thôi." Thư Tuấn liếc nhìn đám đàn em của mình, hạ thấp giọng nói, "Không có việc gì thì đừng dây đến anh ta, cũng đừng làm thân với anh ta." 

"Tại sao ạ?" 

"Anh đại của chúng mày từng khuyên – anh Lân đó, vừa ác độc vừa lắm mưu kế." 

"Chuyện này… đúng là không nhìn ra được." 

 

Hạ Trí lúc này đã đưa Sầm Khanh Miễn về đến nhà. 

Tuỳ tiện quăng cặp sách lên bàn, co chân kéo ghế đến cạnh mình, Hạ Trí ngồi phịch xuống, ngoắc tay với Sầm Khanh Miễn. 

Sầm Khanh Miễn lập tức biết ý, cuộn vở bài tập với mô hình môn khoa học tự nhiên nộp hết lên. 

Ai ngờ Hạ Trí vẫn còn tiếp tục ngoắc tay. 

Sầm Khanh Miễn trợn mắt nhìn cậu: "Mày còn muốn gì nữa?" 

"Tiếng Anh với Ngữ văn nữa." 

"Mày có còn tính người không hả! Chép môn tiếng Anh với Ngữ văn của tao, chẳng thà tự chọn bừa đi!" 

"Tao lười." 

Sầm Khanh Miễn đành phải cầm cả vở tiếng Anh và Ngữ văn bị chôn vùi ở đáy cặp ra, Hạ Trí bắt đầu chép như bay, phải chép xong hết mọi thứ trước khi mẹ Trần Phương Hoa về nhà. 

Mẹ Hạ Trí và Sầm Khanh Miễn là bác sĩ ở cùng một bệnh viện, hai người là bạn thân thời đại học, ngay cả lúc sinh con trai cũng ở chung một phòng đẻ. Khi đó đã bàn nhau cả rồi, nếu sinh được một nam một nữ, thì sẽ vun đắp tình cảm cho hai đứa bé làm thanh mai trúc mã. 

Ai dè lại sinh được hai thằng cu, Hạ Trí sinh sớm hơn Sầm Khanh Miễn mười mấy phút. 

Bắt đầu từ khi học mầm non, Hạ Trí đã học cùng Sầm Khanh Miễn rồi, bởi vì Sầm Khanh Miễn từ nhỏ đã là một con gà rù, đến giờ Hạ Trí vẫn còn nhớ được vết tiêm trên trán cậu ta, còn thầm cảm thấy cái tên này rõ ngầu. Hạ Trí từ nhỏ đến giờ chưa từng bị bệnh, không có cơ hội nổi bật như vậy. 

Trần Phương Hoa từ nhỏ đã dặn dò Hạ Trí phải chăm sóc Sầm Khanh Miễn ốm yếu. 

Thế là, ở nhà trẻ Sầm Khanh Miễn không cướp được cơm với các bạn, toàn là Hạ Trí giữ bát cơm cho cả hai, trong nhà trẻ chẳng ai dám động đến bàn cơm. 

Lúc học tiểu học, Sầm Khanh Miễn bị bạn nữ đuổi theo trêu chọc trước vườn hoa, cậu ta nấp trong nhà vệ sinh nam, toàn là Hạ Trí xách cậu ta ra ngoài. 

Khi lên cấp hai, Sầm Khanh Miễn bị đầu gấu trường bắt nộp bài tập về nhà cho gã, toàn là Hạ Trí một địch ba, vinh quang thăng chức thành đầu gấu mới ở trường, bao thầu hết vở bài tập của Sầm Khanh Miễn. 

Trong sự bảo vệ của Hạ Trí, Sầm Khanh Miễn gà rù lớn lên thành một cậu thiếu niên da trắng mắt to, thông minh nhưng lại không dùng vào việc đứng đắn. 

Hai người lên mạng chơi game, biệt danh là cặp hung thần của trường cấp ba trực thuộc đại học T – Sầm Khanh Miễn quá xảo quyệt, Hạ Trí quá nhanh nhẹn, những người khác vừa thấy họ tổ đội xuất hiện là tránh ngay. 

Từ khi Hạ Trí mất thẻ bơi, Sầm Khanh Miễn liền ra ngoài lùng sục khắp các bể bơi, người không biết còn tưởng rằng cậu ta đang đầu cơ trục lợi phiếu giảm giá. 

Chắc hẳn là vì đã quen nuôi gà rù, sau này Hạ Trí lại tiếp tục cuộc sống nuôi gà. 

Còn cấp ba, mục tiêu ban đầu của Hạ Trí là học trường thể thao cạnh đó, phát triển cơ thể theo con đường của vận động viên bơi lội, thế nhưng năm đó bố Hạ Trí vì cứu một bà bầu và một đứa trẻ bị rơi xuống nước mà không bao giờ quay về được nữa, chuyện này đã trở thành nỗi đau trong lòng mẹ Hạ Trí, chỉ cần nghe thấy con trai muốn bơi là liền nổi giận. 

Hạ Trí thầm hiểu, tới khi Sầm Khanh Miễn nghe ngóng được tin tức mà nói, "Hạ Trí, mày mà đỗ vào cấp ba trực thuộc đại học T là sẽ thành bạn cùng trường với Diệp Lân đó", thế là Hạ Trí khoác ba lô theo học trường cấp ba trực thuộc đại học T. 

Thế nhưng năm đó trường cấp ba trực thuộc đại học T vẫn còn nằm ở ngoại ô, còn chưa được chuyển về, đến bóng lưng của Diệp Lân Hạ Trí cũng chưa từng được nhìn thấy. 

Đó là lần đầu tiên Sầm Khanh Miễn nghe ngóng tin tức bị sơ xuất, cam lòng nhận thầu làm vở bài tập cấp ba. 

Trừ kết quả thi đại học, Hạ Trí nhìn thấy Diệp Lân xếp thứ nhất trong danh sách thủ khoa, tổng điểm hơn 700, nghe đâu là trạng nguyên khối khoa học tự nhiên toàn tỉnh. 

Diệp Lân, vốn có thể dựa vào bơi lội mà được nhận thẳng vào đại học Q, nhưng người ta lại khăng khăng dựa vào học lực. 

Cấp ba trực thuộc đại học T là nơi như thế nào? Là cái nôi cho sinh viên các trường đại học trọng điểm, nhân tài đầy rẫy, ở đây Hạ Trí là dân đội sổ, bạn cùng lớp của họ đều cực kì cảm kích Sầm Khanh Miễn đã kéo theo Hạ Trí vào cấp ba trực thuộc đại học T, nếu không thì ở cái nơi mà đến ăn cơm trưa còn phải học thuộc từ mới này, không có Hạ Trí lót cuối, những người khác làm sao sống nổi? 

Còn về phần Sầm Khanh Miễn, cậu ta không chỉ là một cây củ cải thụ lòi xinh đẹp, mà các môn khoa học tự nhiên cũng học không tệ, không cần đi học cũng hiểu bài. 

Chỉ có điều Ngữ văn và tiếng Anh của cậu ta nát đến nỗi người người căm phẫn, câu mà giáo viên tiếng Anh thường nói chính là, xem Sầm Khanh Miễn chọn đáp án gì, mọi người chọn ba đáp án còn lại, xác suất đúng sẽ cao hơn hẳn. 

Nhưng Hạ Trí biết, cái tên này thông minh thế sao có thể ngu tiếng Anh được, chẳng qua là không muốn đi du học mà thôi. 

Sầm Khanh Miễn lúc này đang chống cằm cảm thán: "Mày nói xem, sao tao có thể đi cưa một thằng con giai được nhỉ?" 

Hạ Trí đang gập vở toán đã chép xong lại, mở vở vật lí ra, "Đường Tăng trải qua chín chín tám mươi mốt kiếp nạn mới lấy được chân kinh, mày có được bối cảnh hùng hậu như Đường Tăng không? Người ta là Kim Thiền Tử đó. Mày nên coi thất tình chín mươi chín lần là mục tiêu thì hơn." 

Kim Thiền Tử: Kiếp trước của Đường Tăng, đồ đệ thứ hai của Phật Như Lai, do khinh thường Phật Pháp nên bị đày xuống trần gian. 

"Đờ mờ mày, tao có phải là Hanamichi Sakuragi đâu." 

Hanamichi Sakuragi: Nhân vật chính trong truyện Slam dunk, thánh thất tình "T bình phương". (không hiểu lắm vì mình không đọc truyện này) 

Hạ Trí dừng lại, ngẩng đầu bổ sung một câu: "Ý tao là, tao ủng hộ mày làm tròn." 

"Mày sẽ phải hối hận!! Thẻ bơi tao thó được của bố tao, tao sẽ mang đi tặng hoa khôi lớp!" 

Vẻ mặt đắc ý của Sầm Khanh Miễn còn chưa được hai giây đã bị Hạ Trí mạnh mẽ đập bẹp. 

Đầu tiên Hạ Trí sờ túi áo và túi quần của cậu ta, Sầm Khanh Miễn vùng vẫy không ngừng. 

"Anh hai à!! Anh định làm quái gì thế!" 

Hạ Trí suýt thì kéo tụt cả quần cậu ta xuống: "Mày chán sống phỏng! Thế mà dám giấu thẻ bơi!" 

"Ối mẹ ơi! Mày mau buông tao ra! Mày đè tao sắp vỡ cả trứng rồi! Đến lúc đó là nhờ vào mày cả đời đó!" 

"Cút cút cút!" Hạ Trí giật lấy cặp của Sầm Khanh Miễn, đào bới hồi lâu, còn đào ra được hai tấm vé ưu đãi khai trương bể bơi ở khách sạn mới mở thật. 

Sầm Khanh Miễn ấn phắt Hạ Trí xuống: "Anh hai à, tao đã bảo phiếu này để chỗ mày không an toàn rồi mà! Mày mau nhét quần bơi kính bơi của mày vào cặp tao đi, cuối tuần chúng ta đi thư giãn phát." 

Hạ Trí hoài nghi nhìn cậu ta: "Mày không định nói dối cho qua chuyện này rồi cuối tuần rủ hoa khôi lớp đi bơi đấy chứ?" 

"Tao là loại người đó à?" Sầm Khanh Miễn cảm thấy rất tủi thân. 

"Đúng thế đó." Hạ Trí đáp như lẽ đương nhiên.  

Comments