Câu chuyện rất rất lâu sau này (3)

Một tuần sau, Ân Ngộ mệt lử chạy về nhà, rối rít xin lỗi Giang Ly: "Xin lỗi cục cưng, có việc vướng chân."

Hắn vốn tưởng sẽ nhìn thấy nước mắt của Giang Ly, suy cho cùng thì trước kia mỗi lần hắn bỏ đi rồi xuất hiện lần nữa, Giang Ly đều không thiếu được phải khóc một trận.

Tệ hơn thì phải chịu một phen oán giận.

Nhưng nằm ngoài dự đoán, Giang Ly không khóc cũng chẳng làm ầm, cậu ngồi trên ghế sofa, nghe hết lời giải thích của Ân Ngộ một cách bình tĩnh khác thường.

Giang Ly đanh mặt hỏi: "Bây giờ vấn đề đã giải quyết chưa?"

Ân Ngộ ngồi xổm trước mặt cậu, xoa mái tóc mềm mại của cậu: "Rồi, sau này Tiểu Ly nhà chúng ta sẽ không cần phải lo nữa."

Giang Ly gật đầu, tạm dừng rồi nói: "Sau này anh lại chẳng nói chẳng rằng bỏ đi lâu thế nữa, em sẽ giận thật đấy."

Ân Ngộ lập tức thở phào nhẹ nhõm, dỗ dành Giang Ly mãi, rốt cuộc cũng nhận được một nụ cười. Hắn tưởng chuyện này sẽ trôi qua như thế, lúc này hắn như hoàn toàn không nhớ ra có một kiểu êm đềm gọi là êm đềm trước cơn bão.

"Anh ơi, em đói."

Mặc dù đã biến thành ma, nhưng nhờ được cung cấp âm khí đầy đủ, Giang Ly vẫn giữ nguyện một số cảm nhận sinh lý của con người, đói và buồn ngủ là hai loại tiêu biểu nhất trong số đó.

Thương xót Giang Ly ở một mình trong nhà mấy ngày nay, cũng có lòng muốn tạ lỗi, nghe cậu nói vậy, Ân Ngộ vội vàng đứng dậy chuẩn bị vào bếp làm đồ ăn ngon cho cậu.

Ân Ngộ không hề đề phòng, vậy nên ngay khi quay người, bị Giang Ly cầm gậy đánh gục.

Khi tỉnh dậy lần nữa, Ân Ngộ phát hiện ra mình bị trói gô trên giường, tứ chi đều buộc dây thừng, đầu bên kia dây thừng lần lượt buộc vào trụ bốn góc giường, toàn thân dạng rộng nằm trên giường.

Ân Ngộ ngây người, sau đó cửa mở ra, Giang Ly cầm một cốc nước bước vào.

"Anh tỉnh rồi à anh." Giang Ly ngồi xuống mép giường, cầm cốc nước, thong dong nhìn Ân Ngộ bị trói trên giường.

"Tiểu Ly? Em định làm gì? Mau thả anh ra." Không phải Ân Ngộ không thoát khỏi dây thừng được, mà là không thoát khỏi Giang Ly được.

Lúc này, Ân Ngộ cũng hoàn hồn, hoá ra chuyện hắn rời khỏi nhà một tuần vẫn chưa trôi qua.

Nhìn vẻ mặt khó đoán vui buồn của Giang Ly, cho hắn một lá gan nữa hắn cũng không dám giãy khỏi dây thừng!

"Em rất giận," Giang Ly đặt cốc nước lên tủ đầu giường, ngả toàn thân về phía Ân Ngộ, "Anh toàn muốn rời khỏi em."

"Anh..." Ân Ngộ vừa định lên tiếng giải thích rõ ràng đầu đuôi ngọn ngành, Giang Ly đột nhiên mút hắn...

Trong lúc môi răng đan xen, Ân Ngộ nghe thấy Giang Ly ghé sát tai mình, thì thầm bằng chất giọng thở dốc: "Em không muốn làm em trai anh nữa, em làm vợ anh, được không..."

"... Anh ơi." Âm cuối mang vẻ mời gọi, nổ tung trong lòng Ân Ngộ.

Ở đây là một màn tương tác tình yêu tràn trề, tiếc là Tấn Giang không cho để.

...

Giang Ly đóng sầm album, chẳng biết sao lại nhớ lại lần đầu tiên của cậu và Ân Ngộ ở kiếp ấy, mặt bỗng đỏ bừng.

Giang Bách giật nảy mình bởi hành động của cậu, vội hỏi: "Sao thế?"

"Không sao," Giang Ly thoáng dừng, "Ân Ngộ đâu?"

"Chủ nhân ra ngoài rồi," Giang Bách đáp, y giơ tay liếc nhìn thời gian, rồi bổ sung, "Có điều tính thời gian, chắc sắp về rồi."

Giang Bách vừa dứt lời, bèn nghe thấy tiếng động truyền tới từ cửa ra vào, Giang Ly đặt album ảnh sang một bên, đứng dậy chạy ra cửa.

Ân Ngộ vừa đưa áo khoác cho người hầu, khoé mắt liếc thấy một bóng dáng nhào tới phía mình, hắn quay người, vừa vặn đón được Giang Ly lao vào lòng mình.

Ngài ác quỷ mỉm cười: "Hôm nay là ngày lành gì thế? Vừa vào nhà đã có vợ nhào vào lòng."

Giang Ly co hai chân, treo hẳn trên người Ân Ngộ như gấu túi.

Ân Ngộ đỡ Giang Ly vững vàng đi vào phòng, vừa đi vừa dỗ cậu nói chuyện với mình: "Hôm nay vợ sao thế?"

"Em tìm thấy album ảnh bị anh giấu." Giang Ly ôm vai Ân Ngộ, ghé sát tai hắn nói, "Chính là cuốn có ảnh khi chúng ta luân hồi."

"Ồ," Ân Ngộ vỡ lẽ, dịu giọng nói, "Là nó à."

Giang Ly tò mò hỏi: "Anh chụp số ảnh đó lúc nào vậy? Sao em không có ấn tượng gì?"

"Chụp lén, vốn định chọn dịp phù hợp tặng vợ làm quà." Mắt Ân Ngộ cong cong, cười đầy cưng chiều, "Không ngờ bị vợ tìm thấy trước."

"Hừ." Được chiều chuộng, Giang Ly làm biểu cảm đắc ý.

"Xem ra hôm nay vợ ở nhà làm không ít việc." Tìm một chủ đề thoả đáng là kỹ năng cơ bản của một ông chồng đạt chuẩn, rõ ràng Ân Ngộ cũng nắm vững.

Giang Ly đu trên người hắn, liệt kê: "Chơi điện tử một lúc, sau đó xem album ảnh một lúc, lúc xem ảnh em nhớ ra rất nhiều chuyện trước đây, sau đó em..." Giang Ly nói đoạn, bỗng dừng lại.

"Hửm?" Ân Ngộ cất tiếng nhắc đúng lúc.

Giang Ly ngập ngừng, nối tiếp câu nói dở dang trước đó: "... Sau đó em phát hiện ra, em hơi nhớ anh."

Ân Ngộ sửng sốt, dường như hoàn toàn không ngờ được sẽ nghe thấy câu nói này, vẻ bơ phờ chưa tan biến hết trên người khi vừa đi về lúc này rút sạch, toàn thân hắn mềm nhũn.

Ôm Giang Ly, hắn đáp khẽ: "Ta cũng yêu em, vợ à."

Comments