Thiếu Đế không muốn tái sinh - 45
441
Dù nói là Phong Yến Chu xoay chuyển tình thế bằng một mũi tên, cứu được Sở Hoài Cẩn dưới móng lợn rừng, nhưng vết thương bị tên bắn trên vai trái của hắn cũng toác ra vì giương cung mạnh.
Sở Hoài Cẩn theo Phong Yến Chu về lều của phủ Trấn Nam Vương, nhìn Quy Kỳ băng bó lại vết thương cho hắn, trong lòng khó tránh khỏi áy náy, "Là tại cháu làm liên lụy Phong hoàng thúc..."
Phong Yến Chu bịt môi Sở Hoài Cẩn bằng ngón tay, cắt ngang lời xin lỗi trong miệng cậu, dùng ánh mắt ra hiệu cho thị vệ trong lều ra ngoài, rồi mới xoa đầu cậu, cười bảo: "Nếu Hoài Cẩn thấy mắc nợ ta thật, thế thì sau này theo ta tập võ chăm chỉ, kẻo ta suốt ngày lo lắng thấp thỏm cho tiểu tổ tông này."
Trước đó Sở Hoài Cẩn chưa nhận ra Phong Yến Chu bị thương nặng hơn để cứu cậu, bị tăng giáo trình mới còn không cam lòng, sau khi nhìn thấy xiêm y và băng gạc nhuốm đầy máu tươi của đối phương, cậu đã thầm quyết tâm học cho ra hồn, không thể cứ làm liên lụy đến người khác mãi được.
Sở Hoài Cẩn gật đầu mạnh, hứa nghiêm túc: "Hoàng thúc hãy yên tâm, sau này Hoài Cẩn nhất định sẽ theo thúc học tử tế."
Có điều, cậu có một việc quả thật không nhịn được muốn thốt ra, "Sao Phong hoàng thúc lại gọi cháu là tiểu tổ tông, ấy là làm loạn vai vế."
Cũng sẽ làm rối bời trái tim cậu.
Chắc kẻ này không biết, ngoại trừ dùng để gọi con cháu hay gây rắc rối, "tiểu tổ tông" còn là cách gọi thân mật với người thương.
Mặc dù Nhiếp Chính Vương gọi chắc chắn là vế trước, nhưng cậu nghe mà không kìm được muốn nghĩ lung tung theo hướng vế sau.
442
Tuy nhiên Phong Yến Chu nghe cậu nói vậy lại thở dài, "Hoài Cẩn toàn khiến lòng ta nhớ da diết, không phải tiểu tổ tông của ta thì là gì? Hay là, ta cứ nên gọi Cẩn là... cục cưng, kho báu nhé."
"Tiểu tổ tông được lắm." Sở Hoài Cẩn mau lẹ chữa lời.
443
Cách gọi của bậc cha chú với con cháu thời cổ gợi đòn quá, đáng sợ quá!
444
Sở Hoài Cẩn nán lại lều Phong Yến Chu một lúc bèn đến giờ Tuất.
Lúc này mặt trời đã lặn, trời đất tối tăm mịt mù, nhưng ở chỗ cắm trại của những kẻ cao quý nhất triều Đại Ninh lại thắp sáng vô số ngọn đuốc và lửa trại khổng lồ, chiếu rõ toàn bộ lều trại.
Sau khi mỗi chuyến đi săn mùa hè kết thúc, đều sẽ cử hành yến tiệc lớn, không chỉ có các tiết mục thông thường như rượu chè ca hát, Sở Uy Đế còn đặc biệt ban thưởng cho top 3 săn bắn hàng năm ở bữa tiệc này.
Đừng nói là con cháu vương công quý tộc còn trẻ tuổi, dù là các hoàng tử của hoàng thất cũng coi đây là một vinh dự đặc biệt.
Mà kẻ vượt qua hạng 2 và hạng 3 bằng lợi thế chỉ nhỉnh hơn một chút, giành được vị trí quán quân săn bắn năm nay là một người mà Sở Hoài Cẩn quen biết.
Chính là Tứ công tử nhà họ Ôn, Ôn Đình Viễn.
Giỏi văn thiện võ, Ôn cỏ non ổn áp quá đi!
445
Sở Hoài Cẩn vừa chê bai mắt nhìn của Sở Thiếu Đế kiếp trước, vừa hùa theo mọi người chúc mừng Ôn Đình Viễn.
Bất thình lình, cậu bị Phong Yến Chu ép đổi chỗ sang bên cạnh ôm hờ vào lòng.
Trong tiếng hoan hô ầm ĩ xung quanh, Phong Yến Chu ghé sát tai cậu nói: "Nếu Hoài Cẩn muốn, ta có thể dạy Cẩn cầm cung giỏi hơn cả Ôn Tứ, có điều chắc sẽ hơi vất vả."
... Không, cậu méo thèm.
Sở Hoài Cẩn lắc đầu như điên với Phong hoàng thúc của mình.
Mục tiêu của cậu là cao thủ nghiệp dư đủ để tự vệ, còn về trình độ chuyên nghiệp hàng đầu của quán quân toàn quốc này...
Sải bước lớn quá, dễ rách háng đó cưng!
446
Trong tiếng chúc tụng của mọi người, Ôn Đình Viễn đến trước mặt vua, cung kính nghe Sở Uy Đế khen ngợi, động viên mình và ban cho y phần thưởng phong phú.
Dù Ôn Đình Viễn còn trẻ đã được đánh giá cao, nhưng không kiềm chế được mặt mày rạng rỡ, ngay cả Ôn thượng thư ngồi đầu tiên bên tay phải Sở Uy Đế cũng vinh dự ra mặt.
Đúng lúc Ôn Đình Viễn định khom lưng về chỗ ngồi, y nghe thấy có người cao giọng cười nói bên trái Sở Uy Đế: "Quả nhiên Ôn Tứ ca là anh hùng thiếu niên, thảo nào Lâm Lang hoàng tỷ lại cảm mến huynh ấy... á!"
Sở Hoài Châu đang nói dở thì tự bịt miệng mình như sợ hãi, luôn mồm: "Tiêu rồi, tiêu rồi, lần này hoàng tỷ sẽ không tha cho ta!"
Thập Nhất hoàng tử buột miệng "vô tình" thế này, nói toạc ra tình cảm nữ nhi mà hoàng tỷ che giấu, Sở Uy Đế bèn hỏi nó đầy hứng thú: "Châu Nhi nói thật à?"
Sở Hoài Châu gật đầu, tỏ vẻ bất lực: "Không dám giấu phụ hoàng, Lâm Lang hoàng tỷ quả thật có tình cảm sâu sắc dành cho Ôn Tứ ca. Ơ... Châu Nhi lắm lời thế này, sau khi về, hoàng tỷ nhất định sẽ phạt con."
"Chưa chắc." Sở Uy Đế cười ha hả, "Chưa biết chừng, Lâm Lang còn cảm ơn con ấy chứ."
Nói đoạn, vị đế quân Đại Ninh này bèn nhìn về phía Ôn Đình Viễn đứng trước mặt mình, sau khi săm soi y một hồi, nụ cười trên mặt càng khoét sâu, tươi tỉnh hỏi y: "Không biết, Đình Viễn có ý với Thất công chúa của trẫm không?"
Sở Uy Đế vừa thốt lời, xung quanh im như thóc.
Sở Hoài Cẩn suýt thì phì hết nước nho trong miệng ra.
447
Ngay cả mấy ông anh mà Sở Hoài Cẩn còn méo nhớ nổi, huống hồ là gần hai chục cô con gái của phụ hoàng.
Có điều nhìn vẻ thân mật trong giọng điệu của Sở Hoài Châu và Sở Uy Đế, Thất công chúa Sở Lâm Lang mà họ nói chắc là con gái lớn mà hoàng quý phi đẻ ra.
Như thế thì Sở Hoài Cẩn thật lòng méo vui, phụ hoàng họ có thể thành công.
Trước tiên khỏi nói, dù cậu tái sinh lần này vẫn mâu thuẫn với Sở Hoài Châu, không cam lòng mất miếng thịt tươi ngon nghẻ như Ôn Đình Viễn bị đút cho "sói đói" Cung Minh Loan.
Cũng khỏi nói, cậu và Phong Yến Chu nhất trí ưng ý Ôn Đình Viễn là một... trong những lựa chọn tấm chồng tương lai cho Tiểu Diên Nhi.
Chỉ bàn về chế độ phò mã công chúa của triều Ninh, Sở Hoài Cẩn đã không nỡ lòng nhìn Ôn cỏ non nhảy vào cái hố lửa này.
Phò mã của triều Ninh và triều Đường giống nhau, mặc dù không đến mức tuyệt đối cấm phò mã tham gia chính trị như triều Thanh, nhưng muốn thăng chức hoặc điều động khỏi cái chức đô úy phò mã để không thì cực kỳ khó.
Vậy nên, con cháu quan lại có địa vị hoặc tài cán thật sự trong triều Đại Ninh đều không chịu cưới công chúa.
Nếu Ôn Đình Viễn cưới Thất công chúa thật, đừng nói là trở thành thượng thư bộ Hộ như kiếp trước, y muốn làm Thái thường tự khanh quản lý lễ nhạc thôi cũng chẳng dễ.
Sở Hoài Cẩn hơi sốt ruột nhìn Ôn Đình Viễn, nhưng không dám đứng ra đôi co với phụ hoàng như lúc vì ông anh thái tử nhà mình nữa.
Bị dạy dỗ một lần là đủ rồi.
Cậu méo được, cậu ứ ra, cậu đếch có ngu.
448
Có điều, may là quý nhân triều Ninh đều biết cưới công chúa là một cái hố to.
Ôn Đình Viễn ngạc nhiên ra mặt, còn chưa kịp bày tỏ thái độ, ông bố ruột của y, tâm phúc của Sở Uy Đế, thượng thư bộ Lễ, Ôn đại nhân, đã đứng phắt dậy, rảo bước đến trước ngai vàng.
"Bệ hạ, không thể!" Ôn thượng thư chắp tay vái rất thấp, vô cùng đau khổ: "Khuyển tử bên ngoài đẹp mã, bên trong mục rữa, mặc dù nom có vẻ thật thà chất phác, nhưng lại là kẻ lông bông thật đấy ạ, từng thân thiết với rất nhiều con gái các nhà trong kinh thành! Thần cho rằng, khuyển tử không xứng với Thất công chúa!"
Sở Hoài Cẩn và Ôn Đình Viễn cùng trợn mắt há mồm nhìn về phía Ôn đại nhân.
Đúng là gừng càng già càng cay.
449
Mặc dù Đại Ninh rất cởi mở, chưa từng có lễ nghi nghiêm ngặt về "cách biệt nam nữ", thậm chí thiếu nữ lén đính hôn còn được coi là giai thoại đẹp, nhưng, dù dân gian không chú trọng, hoàng đế là chân long thiên tử cũng không thể nào hứa gả con gái yêu cho một tay công tử lăng nhăng được.
Thế là, Sở Uy Đế đành tiếc nuối bỏ qua.
Nhưng ông ta vẫn cười bảo "thằng con lông bông nhà họ Ôn": "Chuyện ở Trọng Hạ Hoa Hội của Thường gia mấy hôm trước, trẫm cũng có nghe nói. Trẫm muốn biết, Đình Viễn đã hát khúc gì mà khiến những nữ lang cực kỳ coi trọng lễ nghi trong kinh thành suýt thì đánh nhau vì khanh?"
Ý định muốn thêm ca hát của vua đã cực kỳ rõ ràng.
Thế là, Ôn Tứ công tử trên đường còn bảo Phong Yến Chu là "bây giờ sẽ không huênh hoang thế nữa", đành mượn đàn tranh của nhạc công, ngượng ngùng nói "xin tự bêu xấu", y vừa đánh đàn, vừa cất tiếng hát.
Vì họa (của người khác) được phúc (của mình), may mắn được thưởng thức màn biểu diễn trực tiếp của Ôn cỏ non ở ghế VIP khoảng cách gần, Sở Hoài Cẩn hận không thể cổ vũ cho thần tượng Đại Ninh ngay tại chỗ.
Tuy nhiên, cậu càng nghe, càng thấy không đúng.
Vãi!
Bài hát mà Ôn Đình Viễn đang gảy, cậu đã từng nghe!
450
Chuyện là thế này.
Lúc ở hiện đại, chẳng phải Sở Hoài Cẩn từng mua một nhóm nhạc nam, nhưng vì khuôn mặt đại diện và át chủ bài, đồng thời là trưởng nhóm Phương Thiếu Hàn bị tai nạn giao thông rơi vào hôn mê, nên lỗ hết tiền vốn không lấy lại được đấy ư?
Lúc đó Phương Thiếu Hàn đang định đi con đường khác, quyết định bài hát đầu tiên khi ra mắt chọn phong cách Trung Quốc, các ca khúc sau đó thì sản xuất theo phong cách nhóm nhạc nam thông thường.
Tiếc rằng, lúc ấy nhóm nhạc nam của họ chỉ kịp làm bản demo thì gặp tai nạn.
Sau đó trưởng nhóm mới thay thế Phương Thiếu Hàn không giỏi, cũng không công nhận con đường theo phong cách Trung Quốc này, còn Sở Hoài Cẩn là người ngoài ngành cũng chẳng muốn can thiệp quá nhiều vào việc sản xuất âm nhạc của nhóm.
Thế là, ca khúc Phương Thiếu Hàn đổ dồn hết tâm huyết vào vĩnh viễn dừng lại ở giai đoạn demo, chỉ có Sở thiếu gia lúc vô tình nổi hứng mới bật lên nghe thử.
Tuy nhiên, điều khiến Sở Hoài Cẩn không tài nào ngờ được là, cậu tái sinh trở về triều Ninh lại được nghe thấy bản hoàn chỉnh của bài hát đó.
451
Mặc dù, ca khúc đó được sửa lại để phù hợp với âm sắc của đàn tranh; lời ca cũng được mài giũa để phù hợp với gu của người triều Ninh.
Nhưng Sở Hoài Cẩn đã quá quen thuộc với "tác phẩm cuối cùng" của Phương Thiếu Hàn.
Nghe chưa được bao lâu, cậu đã nhận ra, bài Ôn Đình Viễn đang hát chính là bản ballad của người quen cũ.
452
Sở Hoài Cẩn nhìn Ôn Đình Viễn chằm chằm không chớp mắt, tới tận khi y hát xong, trở về chỗ ngồi mà cậu vẫn chưa hoàn hồn hẳn.
Thằng ngốc biến thành thiên tài chỉ trong một đêm, trong thời loạn lạc không kiêng dè chọn minh quân, mới 16 đã có lá gan và kiến thức cải cách tô thuế, sau này thậm chí còn không tiếc làm căng với gia tộc để thúc đẩy luật cải cách của mình.
Sao trước đây cậu không chú ý đến Tứ công tử nhà họ Ôn là người chơi hệ xuyên việt tiêu chuẩn cỡ nào nhỉ?!
453
Hơn nữa, có thể người chơi hệ xuyên việt này chính là Phương Thiếu Hàn.
... Người anh em, không chỉ anh đến đây, chủ nợ hàng triệu của anh cũng đến đây đấy.
Đây chính là duyên phận!
454
Sở Hoài Cẩn đang kích động thì bị người bên cạnh ôm phắt vào lòng.
"Sao thế, Hoài Cẩn thích nghe gảy đàn à?" Phong Yến Chu cúi đầu nghịch ngón tay cậu nhè nhẹ, nói bên tai cậu: "Cây đàn cổ trong phủ quận Nam của ta, là "Nguyệt Chính" mà Cầm Thánh Tư Mã Linh để lại, sau này ta gảy cho Cẩn nghe."
Chuyện Nhiếp Chính Vương thạo đàn ca, Sở Thiếu Đế năm ấy chỉ mới nghe nói, chứ chưa từng được tận mắt chứng kiến hắn gảy đàn.
Suy cho cùng, từ trước đến nay, đàn của các quý nhân đều gảy cho tri kỷ hoặc người thương nghe mà thôi.
Cả hai đều không phải Sở Thiếu Đế, có nghe cũng không xứng để nghe.
Trong lòng cậu nghĩ không biết bao nhiêu năm mà chưa từng dám ngỏ lời, bảo Nhiếp Chính Vương của mình gảy dây đàn, phát ra một tiếng đàn vì cậu.
Còn Sở Cải Chíp hôm nay...
"Phong hoàng thúc có thể gảy cùng Ôn Tứ công tử được không?" Cậu vô thức hỏi.
Nhóm nhạc nam tiểu thịt tươi thượng hạng X2, đây là thịnh thế thần tiên gì!
455
"Được!" Trong khi Sở Hoài Cẩn nhận ra mình đã nói sai, muốn chữa lời, Phong Yến Chu nghiến răng nghiến lợi gật đầu.
Comments
Post a Comment