Thiếu Đế không muốn tái sinh - 44

426

Bất kể là Trung y cổ đại, hay y học hiện đại đều cho rằng mộng tinh là một hiện tượng sinh lý bình thường.

Nếu thằng đàn ông nào thời trẻ chưa từng có trải nghiệm này, thì mới phải lo ngại về tương lai của một chức năng nào đó.

So với Sở Thiếu Đế sợ hãi cùng cực năm đó, Sở Hoài Cẩn bây giờ dĩ nhiên biết rằng đây là bộ phận nào đó của cậu phát triển trưởng thành, chính thức bước vào giai đoạn dậy thì.

Đáng mừng.jpg

427

Nếu như, đối tượng trong giấc mơ đêm qua của cậu méo phải Phong Yến Chu.

428

Trước kia cậu cũng chỉ tưởng tượng bừa mà thôi, đùa giỡn với bạn mạng nhây bựa trên mạng nhiều quá, đếm không xuể.

Kết quả, cậu "được", "ổn" hết lần này đến lần khác trong mơ, như thể với Phong Yến Chu, cậu vẫn còn tình chưa cạn, ý chưa phai.

Cậu không phải, cậu đâu có, cậu đã không còn thích mặt hàng Nhiếp Chính Vương nữa rồi.

Bây giờ cậu thích trai trẻ phong nhã hào hoa, chính là cái kiểu hoàng thúc trẻ trung vừa gọi cậu là "tiểu tổ tông", vừa làm cậu chết đi sống lại trong giấc mơ đêm qua ấy.

...

........

Được thôi, cậu quả thật méo phải tình chưa cạn, ý chưa phai, cậu phải gọi là dục vọng che mờ lý trí.

429

Tại sao Phong Bướm Đêm không thể giống kiếp trước, ngoan ngoãn nuôi binh, tích trữ lương thảo ở quận Nam, chờ đến lúc vào kinh cần vương thì gặp cậu sau?

Đến khi ấy Phonng Yến Chu đã 26, sắp quá hạn sử dụng rồi, đảm bảo cậu sẽ không nhớ nhung.

Tuy nhiên, anh giai họ Phong bây giờ không chỉ điển trai, còn biết ăn nói, lại xoay quanh cậu hàng ngày, vừa nhiệt tình vừa chu đáo.

Cứ tiếp tục thế này, e là cậu sẽ mất kiểm soát bản thân, thật lòng muốn phát triển một tình bạn của người trưởng thành, thi thoảng cùng ngắm bình minh với tên họ Phong mất.

Khụ, nói toạc ra là quan hệ bạn chịch đó.

430

Sở Hoài Cẩn thở dài, moi quần áo lớp trong lớp ngoài từ trong hòm gỗ lớn cạnh sạp gỗ, thay đồ xong, cậu nhìn chiếc quần lót ướt một mảng trong tay, khó xử thật sự.

Mặc kệ công tử nhà người khác thời đại này thế nào, dù sao thì người từng trải qua văn minh hiện đại như cậu sẽ rất ngượng nếu đưa quần áo sát người dính bẩn cho người khác giặt.

Huống hồ, người theo đến bãi săn phụ trách hầu hạ cậu còn là Văn Mặc được cử đến từ dịch vụ lao động Đông Cung.

Cậu dám cược, nếu cậu giao cái quần lót này cho Văn Mặc như thường ngày, trời còn chưa tối, thái tử đã biết "chuyện đáng mừng" là Cửu hoàng đệ nhà mình xuất tinh rồi.

Sau đó, theo phong tục tập quán của triều Đại Ninh, chưa biết chừng ông anh thái tử nhà cậu sẽ cân nhắc đến việc sắp xếp cung nữ hầu ngủ cho cậu, dạy cậu chuyện sung sướng của đời người.

... Tha cho cậu đi mà!

431

Đoán trước được hậu quả nghiêm trọng có thể xảy ra, Sở Hoài Cẩn cuộn phắt cái quần lót đêm qua thành cục, nhét vào lòng, ra khỏi lều mà nhìn trái ngó phải, định đào một cái hố ở chốn không người, chôn vùi "vật chứng" này.

Cậu là tại có tật giật mình, hoảng loạn quá, trái lại quên mất càng ra vẻ dè dặt cẩn thận thì càng bắt mắt, khiến người khác hoài nghi.

Thế là đến khi cậu chọn được chỗ trong khu rừng gần đó, đào xong hố bằng cành cây to, vừa rút quần lót trong lòng ra định thả xuống, vừa ngoái đầu bèn nhìn thấy có người đứng dưới gốc cây cách đó không xa, nhoẻn cười nhìn cậu.

Chính là kẻ mưa Sở mây Tần với cậu trong giấc mơ đêm qua, Phong Yến Chu.

432

"Hoài Cẩn định làm gì thế?" Phong Yến Chu nhìn cục vải lụa trong tay Sở Hoài Cẩn, hơi tò mò: "Lúc nãy ta gọi Cẩn từ đằng sau, Cẩn đều không chú ý."

"Không, không có gì..." Sở Hoài Cẩn giấu tay cầm quần lót ra sau lưng, mặt ửng đỏ như trái táo vừa chín.

Mắt cậu nhìn dáo dác xung quanh, lắp bắp định đánh trống lảng, "Vết, vết thương của Phong hoàng thúc, thế, thế nào rồi?"

"Sáng nay Quy Kỳ đã bôi thuốc cho ta rồi, nghỉ ngơi thêm mấy ngày, chắc là không đáng ngại nữa." Phong Yến Chu nói xong, lấy Thiên Kim Tán ra, vẫy tay với cậu, "Nào, vết thương trên mặt Hoài Cẩn cũng cần bôi một ít, mới lành mau được."

Sở Hoài Cẩn giữ tư thế một tay sau lưng, đi đến trước mặt Phong Yến Chu một cách thiếu tự nhiên, cậu hơi ngẩng đầu để hắn tiện bôi thuốc cho vết thương nhỏ ở dưới đuôi mắt phải của mình.

Phong Yến Chu bèn mở chiếc lọ sứ xanh nhỏ, đầu ngón tay chấm một ít cao màu trắng, giơ tay về phía cậu.

Nhưng đúng lúc này, Sở Hoài Cẩn vô thức lùi lại, né tránh bàn tay của Phong Yến Chu.

Nhìn biểu cảm hơi ngạc nhiên của kẻ đối diện, Sở Hoài Cẩn phải gọi là muốn tự vả mặt mình.

Sao cậu có thể đột nhiên liên tưởng đến cảnh Nhiếp Chính Vương lấy cao "chuẩn bị" cho Sở Thiếu Đế trong giấc mơ cũ kiếp trước mà đêm hôm qua cậu vừa nhớ lại?

Chí mạng hơn là, bây giờ cậu đã là cây cải chíp có thể nở hoa.

Phải biết rằng, cơ thể thiếu niên trong giai đoạn dậy thì là dễ bị bản năng sinh sản chi phối nhất, khó điều khiển nhất. Đừng nói là với người, dù là với mông dê, họ cũng có thể "dựng lều".

Thế là, Sở Hoài Cẩn không chỉ liên tưởng, cậu còn...

Ơ này, nằm xuống ngủ! – Sở Cải Chíp đang muốn gào lên với thằng em cải chíp nhà mình như thế.

433

Ngày hè nóng nực sắp đến, thời tiết đang oi ả, quần áo trên người Sở Hoài Cẩn mỏng tang.

Còn Nhiếp Chính Vương xưa nay là một kẻ nhìn xa trông rộng, hắn bôi thuốc cho Sở Hoài Cẩn xong, dĩ nhiên đã phát hiện ra khác thường mà đối phương không muốn cho hắn phát hiện.

Nghĩ đến bàn tay vẫn luôn bị Sở Hoài Cẩn giấu sau lưng, hắn bèn hiểu tuốt tuồn tuột.

Thế là, Sở Hoài Cẩn vừa nhân dịp hắn quay người định về, nhét quần lót về trong lòng, còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, bèn thấy người này quay lại nhìn cậu với biểu cảm vỡ lẽ.

"Hoài Cẩn quả thật đã đến tuổi này rồi." Phong Yến Chu che miệng bật cười, sau đó nghiêm nghị dạy bảo cậu: "Hoài Cẩn có biết trong trời đất vạn vật có ranh giới âm dương, người có khác biệt nam nữ. Lý do nam là nam, là vì..."

...

.........

Mặt Sở Hoài Cẩn cứng đờ, nghe Nhiếp Chính Vương dạy tiết giáo dục giới tính phiên bản Đại Ninh mất gần nửa canh giờ.

Cậu chỉ muốn nói: Cậu muốn chôn quần lót, chứ không phải hiểu nhầm mộng tinh là bệnh, giấu bệnh không chữa được không?!

Bài giảng của Phong thiếu sư, cậu không chỉ hiểu hết, mà còn soạn bài siêu sớm, ngay cả mưa Sở mây Tần, Long Dương Thập Bát Thức, cậu đều đã biết rõ.

Cậu kiểm tra được điểm tối đa, cộng thêm 10 điểm câu phụ nữa!

434

Mặc dù Sở Hoài Cẩn là gei lão làng rất giàu kinh nghiệm (xem phim), nhưng khi Phong Yến Chu nói xong câu hỏi "cấu tạo ô tô" cơ bản nhất, cậu vẫn phải mở to cặp mắt vô tội, nửa hiểu nửa không, khen ngợi Phong thiếu sư.

"Là thế à, cháu còn tưởng... là cháu tè dầm." Sở Hoài Cẩn nuốt hết ngượng ngùng vào bụng, liều mạng tìm một cái cớ.

"Thì ra Hoài Cẩn xấu hổ." Phong Yến Chu lại nhoẻn cười, sau đó chỉ vào cái hố cậu đã đào, "Thế hay là, Cẩn cứ chôn thứ trong lòng đi."

"Hả?" Sở Hoài Cẩn nhất thời chưa kịp tiêu hóa.

Phong Yến Chu nhếch mày, nói hơi chế giễu: "Người hầu mà thái tử cho Cẩn giờ cùng lắm mới 15 16, lúc vào cung có thể vừa mới đến tuổi để chỏm, e là càng không hiểu được những điều ta vừa nói. Chưa biết chừng, để y nhìn thấy quần của Cẩn, cũng sẽ tưởng đệ đệ chủ nhân nhà mình đã 13 14 rồi mà tối còn tè dầm."

... Không, chỉ bởi được thái tử cử đến chỗ cậu, cậu chàng Văn Mặc không ngu đâu.

Không đúng, đáng lẽ nên nói là, trong hoàng cung toàn là người thành tinh này, có thể chỉ có một mình cậu là không đủ thông minh mà thôi.

Về điều này, Sở Hoài Cẩn vẫn tự biết lượng sức mình.

435

Mặc dù có lẽ Phong Yến Chu đang chế giễu cậu, nhưng đã có cái cớ này, Sở Hoài Cẩn bèn nhanh nhẹn chôn nó.

"Đúng thế, may mà hoàng thúc nhắc nhở cháu!" Cậu ra vẻ bừng tỉnh, moi cục lụa trong lòng ra, thả vào cái hố mình đào.

Kết quả, Nhiếp Chính Vương còn hạ mình giúp cậu lấp đất vào hố.

... Chôn "chứng cứ phạm tội" cùng đối tượng mộng tinh lần đầu, e rằng cậu méo phải người đầu tiên trên thế giới từ trước đến nay.

436

Sở Hoài Cẩn nghĩ, kể từ buổi sáng thức dậy cho đến hiện tại, cậu đã sắp dùng hết độ ngượng ngùng của một năm trong non nửa ngày hôm nay rồi.

Sau khi chôn quần lót xong, ra khỏi rừng cây, cậu bèn quăng một câu "cháu bỗng nhớ ra chút việc, cháu về trước nhé", mặc kệ phản ứng của Phong Yến Chu, cậu bỏ lại đối phương, chạy thẳng về phía lều của mình.

Có điều, hình như khóe mắt cậu nhìn thấy Phong Yến Chu lại quay người, đi về phía cánh rừng nhỏ mà họ vừa rời khỏi.

Ư... lẽ nào, thực ra Nhiếp Chính Vương có việc gì phải làm, kết quả cậu lại xui xẻo chọn đúng cùng chỗ với hắn?

437

Sở Hoài Cẩn vừa về đến lều, Văn Mặc bèn ra đón, "Điện hạ, bệ hạ vừa cho người đến bảo, chuyến đi săn hôm qua bị chen ngang, trưa nay bảo chư vị quý nhân tiếp tục vào rừng săn bắn, để chọn qua hạng đầu năm nay."

Xảy ra sự cố an ninh lớn như thế, Sở Uy Đế vẫn muốn tiếp tục "team building", Sở Hoài Cẩn lại không ngạc nhiên.

Cậu không biết nhiều về chuyện của ông phụ hoàng này, nhưng việc Sở Uy Đế thích làm hoành tráng, ưa thể diện, chuộng hư vinh thì cậu có nghe nói.

Suy cho cùng, hồi đó Nhiếp Chính Vương họ Phong từng nhiều lần nhận xét (mỉa mai) Sở Uy Đế trước mặt Sở Thiếu Đế, bảo những năm cuối đời ông ta sống xa hoa, che đậy mục nát bằng cảnh thái bình, mới chôn vùi bao mầm họa cho đời An Thịnh.

Triều Đại Ninh dựng nước mới hơn 30 năm, mặc dù bề mặt thì sáng sủa rạng rỡ, bên trong lại thối rữa cực độ.

Nhiếp Chính Vương chăm lo việc nước 12 năm, tới tận trước khi Sở Thiếu Đế chết, Ninh Quốc mới coi như dẹp yên loạn lạc, giang sơn thái bình.

Nhắc đến đó, cũng không biết mấy "người bạn cũ" gây rắc rối cho triều Đại Ninh ở kiếp trước kiếp này thế nào rồi. Đặc biệt là Bình Đông Vương tương lai Tiết Ứng Xuyên khơi dậy cuộc nổi loạn phiên vương, và vua nước Nhu Lan tương lai Vu Diễn.

Có điều, bất kể bây giờ họ ra sao, Sở Hoài Cẩn tin rằng với tính cách của Phong Yến Chu, sau này những "người bạn cũ" này cũng méo ổn nổi.

438

Làm bù nhìn cho Nhiếp Chính Vương hai lần, không phải thê thảm chân chính.

Làm kẻ thù của Nhiếp Chính Vương hai lần, mới là thảm hơn cả thảm.

Thắp hương, đốt nhang trước cho họ RIP.

439

Sở Hoài Cẩn trốn trong lều mãi đến gần trưa, tâm trạng mới coi như hoàn toàn bình tĩnh, quên hết ngượng ngùng, cậu thay quần áo đi săn, đến nơi xuất phát.

Hôm nay Sở Uy Đế vẫn ngồi trên đài cao, nom có vẻ tâm trạng không tệ, thi thoảng còn tán gẫu với đại thần xung quanh và "thằng em ruột" Sở Hoài Châu.

Có điều thị vệ xung quanh ông ta nhiều hơn trước gấp bội, còn có mấy chục cung thủ canh gác bốn phía, nếu có ai chưa được cho phép mà tự tiện tiếp cận, e là sẽ bị bắn thành nhím.

Phong Yến Chu cũng giống hôm qua, hôm nay vẫn đi cùng Sở Hoài Cẩn, chậm rãi dẫn ngựa đi trong rừng.

Còn thái tử trải qua biến động thất thường hôm qua, giờ không ham hố săn bắn cho lắm, bèn bị đoàn vứt bỏ đằng sau cùng họ.

Ban đầu Sở Hoài Cẩn còn hơi thấp thỏm, nhưng hình như Tam hoàng huynh của cậu nể tình Trấn Nam Vương ra tay giúp đỡ, việc gì cũng nhượng bộ ba phần, hai người này ở cùng một chỗ vẫn còn coi là hòa hợp.

Sở Hoài Cẩn bèn yên lòng, tập trung tiến hành hoạt động săn bắn lần đầu tiên trong đời.

Ông trời không phụ lòng người, thế mà để cậu bắn trúng một con lợn rừng trước khi mặt trời xuống núi, về cung.

Đương nhiên, "bắn trúng" là bắn trúng, còn bắn chết thì phải nhờ vào mũi tên xuyên thủng sọ con lợn rừng mà Phong Yến Chu bổ sung giùm.

Nếu không thì có thể cậu sẽ bị con lợn rừng đã bị thương, phát điên hất văng khỏi ngựa.

440

"Sức Hoài Cẩn vẫn còn yếu lắm." Phong thiếu sư tổng kết sau tiết học.

"Tiểu Cửu nhắm cũng không chuẩn." Thái tử bên cạnh bổ sung.

Sau đó hai kẻ này bèn hiếm khi nhất trí kết luận: "Vẫn phải tập thêm."

"... Không phải Phong hoàng thúc từng bảo, "cháu "không biết bắn tên thì đã sao" à?" Sở Hoài Cẩn không nhịn được chỉ vào kẻ nói mồm suông kia.

Nhưng Phong Yến Chu không chỉ méo thấy xấu hổ tí nào, hắn còn nói rất kiên nhẫn: "Bây giờ ta nghĩ, Hoài Cẩn cứ nên có kỹ năng phòng thân thì hơn. Nếu Cẩn không thích bắn tên cũng không sao. Đao thương kiếm kích, Hoài Cẩn muốn học cái nào?"

...

........

Xin lỗi, cậu chọn hát, nhảy, rap diss.

Ra ngoài tham gia trại hè, còn tự mở khóa học mới, bé Sở cũng méo ổn nổi.

Comments