Say giấc - 50

Mục Tĩnh Nam ho dữ dội, mãi mới dừng được, mặt mày có phần mệt mỏi và bất lực, hắn toàn không làm gì được Phương Miên. Phương Miên lấy giẻ trên giá lau máu dưới sàn, vừa lau vừa lải nhải: "Lát nữa cô Lam đến, anh ngoan ngoãn theo cô ấy về chữa bệnh đi. Ngày mai tôi sẽ chuyển nhà, anh đừng hòng làm hàng xóm với tôi. Đừng nhìn trộm tôi nữa, cứ như kẻ bám đuôi."

Mục Tĩnh Nam lặng lẽ nhìn cậu, không nói gì.

Phương Miên ngẩng đầu lên, lườm hắn, "Nghe thấy chưa?"

"..." Mục Tĩnh Nam nói, "Nghe thấy rồi."

Mãi mà Lam Á chưa tới, Phương Miên gọi điện thoại cho Lam Á, hình chiếu của Lam Á xuất hiện trên màn hình, xung quanh bà hình như không phải sân bay mà là trong máy bay.

"Cô Lam, cô đang ở đâu thế?" Phương Miên hỏi, "Sao đã lên máy bay rồi, Mục Tĩnh Nam còn chưa lên mà."

"Tiểu Phương, ta đã lên máy bay rồi, lát nữa máy bay sẽ cất cánh." Lam Á dịu giọng nói, "Xin lỗi, ta không quản được thằng nhóc Tĩnh Nam nữa."

"Nghĩa là sao ạ?" Phương Miên mù tịt hoàn toàn.

"Chuyện của Tĩnh Nam, ta đã không làm được gì nữa." Lam Á thở dài, "Thực ra, dù nó về Lâu Đài Trắng, bác sĩ cũng chỉ có thể kéo dài thời gian bệnh của nó phát tác mà thôi. Tiến sĩ An Tâm là một thiên tài, độc tố sinh học và virus mà chị ta nghiên cứu không ai chữa được. Sớm hay muộn, nó cũng sẽ biến thành dã thú khát máu. Hy vọng duy nhất của Tĩnh Nam nằm ở Thiên Quốc."

"Thế mọi người hãy đưa anh ấy đi tìm Thiên Quốc đi."

Lam Á lắc đầu, "Đi Thiên Quốc, ta không giúp nó được."

Tại sao? Phương Miên đang định lên tiếng hỏi, bỗng nhớ đến quản gia già từng nói, tầng lớp cấp cao ở Nam Đô có người ngăn Mục Tĩnh Nam rời khỏi Nam Đô, đi tìm Thiên Quốc.

Mục Tĩnh Nam từng là người cầm quyền nhà họ Mục, ai có thể một tay che trời như thế, nhốt hắn ở Nam Đô được, mà ngay cả Lam Á cũng không làm được gì? Một đáp án khó tin xuất hiện trong đầu Phương Miên —— Mục Tuyết Kỳ. Sao có thể là Mục Tuyết Kỳ được? Cô có được thành tựu ngày hôm nay, không thể thiếu sự ủng hộ của Mục Tĩnh Nam. Huống hồ, Mục Tĩnh Nam là anh trai ruột của cô mà!

"Tại sao em gái lại làm thế?" Phương Miên không tin nổi.

Lam Á chua chát nói: "Tuyết Kỳ có suy nghĩ của riêng nó, nay đã khác xưa, người khác chỉ nhìn thấy nó vẻ vang xán lạn, nhưng ta biết nó không dễ dàng gì. Tiểu Phương, cháu là người bạn thân nhất của nó, ta hy vọng cháu đừng trách nó."

Phương Miên muốn liên lạc với Mục Tuyết Kỳ, nhưng chợt nhớ ra, thời gian gần đây cậu không tài nào gọi điện thoại được cho Mục Tuyết Kỳ, dù cho có gọi được thì thư ký của cô cũng bảo cô đang bận, hầu hết là Lam Á gọi lại thay cô. Phương Miên muộn màng vỡ lẽ, cô đang tránh mặt mình.

Lam Á nói khẽ: "Không nhắc đến Thiên Quốc, chỉ nói bản thân Tĩnh Nam thôi. Mấy năm nay, nó một lòng muốn chết, từ chối chữa trị, ta khuyên cũng khuyên rồi, mắng cũng mắng rồi, việc nên làm đều đã làm rồi. Từ hôm nay trở đi, ta và nhà họ Mục không hỏi đến chuyện của nó nữa. Toàn bộ tài sản của nó sẽ bị đóng băng, nhà ở thị trấn Tân Nguyệt cũng sẽ bị thu hồi. Nếu nó xảy ra tai nạn gì, nhà họ Mục sẽ làm theo di chúc của nó, tặng tài sản của nó cho cháu. Trước đó, nó sẽ không có nhà để về."

"Ơ," Phương Miên ngây ra, "Nghĩa là sao ạ, tại sao cô lại làm thế?"

Lam Á nói đầy ẩn ý: "Tiểu Phương, nó sống hay chết, dựa vào cháu đấy."

Dựa vào cậu? Phương Miên không tin nổi, cậu có phải quan chức Nam Đô, một tay che trời đâu, dựa vào cậu có được không?

"Cô Lam Á, cô đừng quyết định võ đoán như thế, cô mau cho người đến đón Mục Tĩnh Nam đi..."

Phương Miên còn chưa dứt lời, màn hình ảo đã tắt ngóm, cuộc gọi với Lam Á bị ngắt, Phương Miên ra sức gọi lại, chẳng tài nào gọi được cho Lam Á nữa. Cậu lặng lẽ ngoái đầu, bắt gặp ánh mắt của Mục Tĩnh Nam đang dựa vào chân tường.

Mục Tĩnh Nam rời mắt, vịn tường đứng dậy, đi ra cửa. Quãng đường chỉ vài bước chân, hắn đi mà túa mồ hôi.

"Xin lỗi, tôi sẽ không sao đâu, em đi đi."

Phương Miên do dự hỏi: "Thế... Thế anh có nơi nào ở tạm không? Có quỹ đen không? Ờm, không phải lang thang ngoài đường chứ?"

"Không đâu."

Mục Tĩnh Nam mở cửa, chuẩn bị bỏ đi. Vừa bước ra ngoài, hắn lảo đảo, Phương Miên tinh mắt nhanh tay tiến lên một bước đỡ được hắn. Hắn tựa vào lòng Phương Miên, nhắm mắt bất tỉnh.

Phương Miên: "..."

***

Xe cấp cứu đến sân bay, lôi Mục Tĩnh Nam đến bệnh viện, kiểm tra một lượt, bác sĩ lũ lượt lắc đầu nói không làm được gì, kê một ít thuốc giảm đau, bảo Phương Miên lôi Mục Tĩnh Nam về nhà. Phương Miên cho Mục Tĩnh Nam uống thuốc, trông hắn trong bệnh viện một đêm. Sáng ngày hôm sau, hắn tỉnh dậy, Phương Miên đưa hắn lên xe, lái xe về nhà, vốn định bảo quản gia già chăm hắn, đến cửa nhà hắn nhìn xem, cổng đã dán giấy niêm phong, cậu gọi điện thoại cho quản gia già, điện thoại kêu tút tút mãi mà vẫn không ai nghe máy.

Phương Miên tức chết đi được, chẳng làm gì được họ. Mục Tĩnh Nam như thế này, Phương Miên làm gì được, cậu đâu phải bác sĩ. Lộ Thanh Ninh nói, tình cảm phải rõ ràng, mặc kệ yêu hay không, tan là tan, hợp là hợp, đừng cà kê dê ngỗng, dây mơ rễ má. Đã quyết định thì cả đời đừng hối hận, hối hận cũng không thể cho người khác biết. Bản thân cậu cũng nghĩ vậy, Mục Tĩnh Nam đổ bệnh, cùng lắm cậu chỉ mang quà đến thăm, không thể làm gì hơn được. Nhưng bây giờ, tất cả lại trở nên không rõ ràng.

Nghĩ đi nghĩ lại, đều tại Mục Tĩnh Nam không ở yên Lâu Đài Trắng, chạy đến thị trấn Tân Nguyệt quấy rầy cuộc sống của cậu. Cậu muốn hỏi tội hắn, ngoảnh đầu nhìn Mục Tĩnh Nam ở ghế phụ, lời nói lại mắc kẹt trong miệng. Mục Tĩnh Nam nhắm mắt, sắc mặt tái nhợt, nắng hắt xuống gò má hắn tựa vào cửa kính, làn da cứ như trong suốt, một mảng màu tuyết mịt mù. Giờ phút này, hắn cứ như một mảnh u hồn, chẳng mấy chốc sẽ bay mất.

Người đã ở đây rồi, nói thêm thì có ích gì? Không rõ ràng thì đành vậy. Phương Miên thở dài, hỏi: "Tại sao em gái lại nhốt anh như thế? Chắc chắn anh biết nguyên nhân phải không."

Mục Tĩnh Nam mở mắt ra, im lặng trông ra ngoài cửa sổ, không trả lời.

"Rốt cuộc anh có chỗ nào ở tạm được không?" Phương Miên lại hỏi.

Lần này Mục Tĩnh Nam cất tiếng: "Không."

"Anh còn muốn chữa bệnh nữa không?"

"Không."

Phương Miên: "..."

Tên này đổ bệnh, tính tình trở nên bướng bỉnh hẳn.

"Thế anh có dự định gì?" Phương Miên hỏi.

Mục Tĩnh Nam không nói gì, lặng lẽ đặt tay lên xe, muốn mở cửa xe. Phương Miên tinh mắt nhanh tay, khoá cửa xe lạch cạch.

"Giờ anh thế này thì đi đâu được? Xã hội không thái bình, đúng là Nam Đô khá hơn, nhưng nghe nói dạo này rất nhiều người thất nghiệp, trị an kém hơn hẳn trước đây. Anh đi ngoài đường một mình, lại như thế này, cẩn thận bị bắt cóc, bán vào hộp đêm làm trai bao đấy. Anh từng bảo thế giới loạn lạc, tôi không được sống một mình, vả mặt rồi phải không, tôi thấy anh mới là không tự lo liệu được cuộc sống đấy."

Mục Tĩnh Nam cụp mắt, hờ hững nói: "Tôi không thể làm phiền em được."

Hai bên im lặng, lá ngô đồng đỏ rực bay qua trước cửa kính tựa cánh bướm, dập dờn lên xuống, chao nghiêng lướt qua. Trong sự im lặng dài đằng đẵng, giọng nói trầm và khàn của hắn vang lên, "A Miên, xin lỗi em rất nhiều."

Phương Miên lại thở dài, một mình chống đỡ gia tộc khổng lồ bao lâu, nhưng ngoại trừ người mẹ kế không có quan hệ máu mủ với hắn, hình như chẳng ai quan tâm đến sống chết của hắn nữa, thậm chí còn mong đợi hắn mau gặp chuyện, chắc hẳn hắn thấy rất thất vọng.

Ngoảnh đầu nhìn hắn, ánh mắt của hắn tĩnh lặng, đuổi theo lá ngô đồng nhảy múa rợp trời, vẻ mặt không chứa nỗi đau buồn, cũng không có oán trách, chỉ hờ hững thản nhiên, chẳng nói chẳng rằng. Hoặc có lẽ hắn chưa bao giờ mong đợi lòng biết ơn và báo đáp của những kẻ đó, hắn chỉ đang thực hiện trách nhiệm và nghĩa vụ của "Mục Tĩnh Nam" mà thôi. Bây giờ, hắn đã hoàn thành tất cả những gì hắn cần phải hoàn thành. Hắn mệt rồi, cần được nghỉ ngơi.

Phương Miên cầm vô lăng, bỗng hỏi: "Mục Tĩnh Nam, chuyện của anh đã làm xong hết rồi phải không?" Cậu tạm dừng, lại nói, "Anh đã trấn thủ được Nam Đô, bảo vệ được nhà họ Mục, nâng đỡ được em gái, chuyện nên sắp xếp anh đều sắp xếp xong rồi, không còn chuyện gì khác nữa phải không."

Mục Tĩnh Nam phát hiện ra ý đồ thật sự của cậu, hơi nhíu mày rất nhẹ, toát ra vẻ lạnh lùng.

"A Miên."

"Thôi, không hỏi anh nữa, dù cho anh có chuyện khác thì anh cũng không thể đi làm được nữa." Phương Miên dõng dạc tuyên bố, "Bởi từ hôm nay trở đi, tôi sẽ giam giữ anh. Anh phải ở bên tôi, lên phía bắc cùng tôi."

Cuối cùng cậu cũng hiểu câu cuối cùng của Lam Á nghĩa là gì.

—— "Tiểu Phương, cháu phải biết, nó sống hay chết dựa vào cháu đấy."

Bà muốn Phương Miên dẫn Mục Tĩnh Nam vượt qua trạm gác, rời khỏi Nam Đô, đi tìm Thiên Quốc. Không có máy truyền dẫn thần kinh thì không có cục diện Omega nắm giữ chính quyền Nam Đô. Mục Tuyết Kỳ có thể giam cầm Mục Tĩnh Nam, ngăn cản Lam Á, nhưng cô không có mặt mũi nào chặn đường Phương Miên. Nhìn khắp Nam Đô, Phương Miên là người duy nhất cứu được Mục Tĩnh Nam.

"Ngoài kia chiến tranh loạn lạc," Mục Tĩnh Nam càng lúc càng nhíu mày chặt hơn, "Em đi, là tự sát."

"Anh lải nhải nữa xem?"

Phương Miên đạp chân ga, chiếc xe lại lao ra đường lớn, phi về phía trạm gác biên giới Nam Đô. Tốc độ càng ngày càng nhanh, cây ngô đồng hai bên đường lùi lại siêu tốc, lá đỏ tung bay tựa cánh bướm.

Mục Tĩnh Nam bướng bỉnh nói: "Chuyện của tôi không liên quan đến em..."

Phương Miên bực dọc ngắt lời hắn, "Mục Tĩnh Nam, tôi nhịn anh lâu lắm rồi đấy. Trước kia anh muốn làm gì tôi cũng được, giờ thời thế thay đổi rồi, anh không bảo được tôi nữa đâu. Nghe đây, từ hôm nay trở đi, anh phải nghe lời tôi. Ăn gì nghe tôi, làm gì nghe tôi, nói gì cũng phải nghe tôi. Ở chỗ tôi Alpha không có nhân quyền, anh vào đúng vị trí của mình đi, tôi là đại ca, anh là đàn em. Đừng nghĩ đến an tử nữa, còn lải nhải thì lát nữa tôi sẽ nhét chim to của tôi vào miệng anh, cho anh nếm thử cảm giác mút chim đấy."

Mục Tĩnh Nam không nói gì nữa.

Comments

  1. Mới đọc đến đoạn đóng băng tài sản không chốn về nhưng mà mắc cmt quá: có lẽ đây là cách tốt nhất để buộc Mục Tĩnh Nam ở bên cạnh Phương Miên, khiến anh cần sự giúp đỡ, cần nương tựa Phương Miên (khách quan). Để không còn cách chạy nữa.

    ReplyDelete
  2. Đoạn Mục Tĩnh Nam nhìn lá bay buồn ghê. Đã quen hy sinh lợi ích của bản thân cho người khác vì gia tộc đã giáo dục anh như vậy, trong đó có người anh yêu thương và cho anh những trải nghiệm khác biệt nhưng không tránh khỏi (vẫn) cần anh hy sinh đến mức coi nhẹ bản thân, luôn cảm thấy không xứng đáng nhận lại hay tiếp tục sống😭

    ReplyDelete
  3. Gia trưởng mới quản được Mục Tĩnh Nam =)))

    ReplyDelete

Post a Comment