Say giấc - 51

"Alo, anh ơi," Phương Miên ngồi xổm trên vỉa hè, gọi điện thoại cho Lộ Thanh Ninh, "Em đi nghỉ mát rồi, mấy tháng nữa không về đâu... Không không không, anh đừng đến Lâu Đài Trắng, em không ở Lâu Đài Trắng đâu... Em không sao thật mà, anh đừng nghĩ lung tung, em có chuyện gì được chứ? Mục Tĩnh Nam? ... Éc, Mục Tĩnh Nam..."

Phương Miên liếc nhìn Alpha trong xe, xe đã khoá, hắn không xuống được, đang ngồi ở ghế phụ im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Được thôi, đúng là em ở cùng anh ta." Phương Miên thở dài, nói, "Anh ta bị bệnh mà, em định đưa anh ta ra ngoài cho khuây khoả." Cậu giấu chuyện sắp rời khỏi Nam Đô đi tìm Thiên Quốc, chỉ nói, "Tóm lại anh yên tâm đi, em đưa anh ta đi khắp nơi, vài tháng nữa sẽ về."

Phương Miên cúp máy, mở khoá cửa ô tô, mở cửa xe khom lưng nói: "Khuya rồi, chúng ta nghỉ tạm một đêm. Nói cho anh biết trước, ở đây chỉ có nhà nghỉ xa lộ thôi, không có khách sạn xa hoa đâu. Tôi ở đâu anh ở đó, biết chưa?"

Mục Tĩnh Nam ngẩng đầu nhìn cậu, gật đầu.

Phương Miên bảo hắn xuống xe, nhìn hắn đi vài bước, bước đi vững vàng, xem ra hắn đã hồi phục. Bộ âu phục áo măng tô của hắn nổi bật quá, thân hình cao ráo thẳng tắp này, đứng trong bãi rác cũng thu hút ánh mắt người khác. Phương Miên dẫn hắn đi mua vài chiếc sơ mi áo jacket đen, mua thêm vài chiếc quần lót sạch để thay rửa. Thấy sắp trở lạnh, Phương Miên còn mua cho hắn một chiếc khăn quàng ca rô và mũ len.

"Nói cho anh biết, dự báo thời tiết bảo sắp trở trời, mua quần áo cho anh là sợ anh chết cóng, không phải là tốt với anh muốn quay lại với anh đâu. Quần áo xăng dầu cơm nước, đều là anh nợ tôi, tôi sẽ ghi nợ đấy." Rõ ràng mua hàng rẻ tiền cho hắn, nhưng Phương Miên lại ghi một chiếc hai mươi nghìn tệ, còn cho hắn ký tên. Hắn ký luôn tên mình chẳng buồn chớp mắt.

Phương Miên chọn thêm một số quần áo cho mình, cậu không cầu kỳ, còn mua hàng rẻ tiền hơn cả mua cho Mục Tĩnh Nam. Thanh toán xong, thu ngân dẻo miệng nói đùa, "Vợ chồng đi dạo à, sao chỉ mua hàng rẻ tiền thế, không xem hàng cao cấp ạ?"

"Không xem." Phương Miên cầm quần áo định đi, lại ngoái đầu nhìn Mục Tĩnh Nam, nói, "Giữ khoảng cách với tôi, đừng để người khác cho rằng chúng ta là vợ chồng người yêu bồ bịch."

Mục Tĩnh Nam cụp mắt, tụt lại đằng sau cách Phương Miên vài bước chân.

Phương Miên đi tiếp, lại vô thức ngoái đầu nhìn, hắn tụt lại mấy mét liền, đi đằng sau trông rất đáng thương. Thấy Phương Miên dừng, hắn cũng dừng.

"..." Cuối cùng Phương Miên vẫn không nỡ, cứng rắn nói, "Gần hơn một chút."

Mục Tĩnh Nam tiến lên vài bước.

"Gần hơn nữa."

Mục Tĩnh Nam đã đi tới trước mặt cậu, cúi đầu nhìn cậu chăm chú. Hai người chỉ cách nhau gang tấc, Phương Miên nghe thấy tiếng thở đều đặn của hắn.

"Khoảng... khoảng cách thế này đi." Phương Miên ngoảnh đầu đi tiếp.

Mục Tĩnh Nam buông hàng mi dài, tụt lại đằng sau Phương Miên vài bước.

Phương Miên dẫn hắn đến quán cơm mua vài món ăn thanh đạm mang về. Những món này dành cho Mục Tĩnh Nam, Phương Miên sang hàng bên cạnh gọi thịt nướng và xiên nướng, trong tủ có bia lạnh, Phương Miên mua một chai cho mình uống.

Vào nhà nghỉ, chỉ có một chiếc giường đơn giản, một ban công hướng nam, cộng thêm một phòng vệ sinh chật hẹp. Nhà nghỉ gần xa lộ, tiếng còi xe liên tục vọng vào, cộng với tiếng xe hơi lao vun vút. Ngoại trừ sạch sẽ, nhà nghỉ này chẳng có ưu điểm nào khác. Mục Tĩnh Nam không phải người kén chọn, chẳng nói gì, hắn cởi áo jacket, cụp mắt đặt cơm canh lên bàn, còn tách sẵn đũa dùng một lần, đặt trên khăn giấy. Cơm đựng trong hộp nhựa, xiên nướng trong túi giấy bạc, bia ướp lạnh của Phương Miên, hắn sắp xếp ngay ngắn, còn đặt khăn giấy trước chỗ ngồi của mỗi người, cực kỳ tỉ mỉ, nghiêm túc như bữa tiệc xa hoa. Làm xong tất thảy, hắn ngồi trên ghế nhựa, lặng lẽ chờ Phương Miên ăn cơm cùng.

Phương Miên nói: "Anh ăn trước đi, tôi đi vệ sinh."

Trước khi vào phòng vệ sinh, cậu bỗng ngoái đầu, hung dữ đe doạ Mục Tĩnh Nam, "Dám chạy trốn thì tôi sẽ hầm anh thành canh rắn."

Mười phút sau, Phương Miên đi ra, thấy hắn vẫn đang ngồi ngay ngắn trước bàn, cậu thầm yên tâm. Hôm nay hắn tỏ ra rất ngoan ngoãn, không tệ. Phương Miên đi tới trước bàn đang định ăn xiên nướng, bỗng phát hiện ra xiên mất một nửa, cật dê và sụn gà nướng đều bị ăn mất rồi, trứng hấp và thịt xào cần tây mua riêng cho Mục Tĩnh Nam thì vẫn còn nguyên. Bia cũng đã được khui, Phương Miên dốc chai, chẳng còn lấy một giọt.

Sao lại thế này? Ai đã ăn xiên nướng của cậu, uống bia của cậu? Chẳng phải trong phòng này chỉ có một mình cậu uống bia thôi sao?

Cúi đầu xuống nhìn Mục Tĩnh Nam, vẻ mặt hắn vẫn như trước, điềm tĩnh bình thản.

Hắn dùng khăn giấy mím môi, đặt đũa dùng một lần xuống, nói: "Tôi ăn xong rồi, cảm ơn đã khoản đãi."

Dứt lời, hắn đứng dậy đang định rời khỏi bàn, cơ thể bỗng lảo đảo, Phương Miên tinh mắt nhanh tay đỡ được hắn, bốn mắt chạm nhau, đồng tử mắt Mục Tĩnh Nam mù mịt như có sương mù bao phủ.

"Anh uống trộm bia của tôi!"

Mục Tĩnh Nam im lặng ngoảnh mặt đi.

"Anh không uống bia rượu cơ mà?" Phương Miên buồn bực.

"Trước kia," Mục Tĩnh Nam hơi nhíu mày, mất một lúc lâu mới nói, "Phải làm việc."

"Giờ không làm nữa thì uống à?" Phương Miên quan sát hắn kỹ lưỡng, "Không đúng, tửu lượng của anh kém quá đấy, mới một chia bia mà đã say rồi? Anh không uống được nhiều thế, uống hết cả chai làm gì?"

Mục Tĩnh Nam chẳng nói chẳng rằng.

Mỗi lần hắn làm sai gì, hắn đều im lặng.

Phương Miên chịu thua, "Anh có biết giờ anh không được ăn đồ khẩu vị nặng quá không," cậu xoè xiên trên bàn, "Đồ nướng dầu mỡ thế này, tôi cố tình thêm ớt, mà anh vẫn ăn."

Dìu hắn lên giường, hắn nằm úp đầu xuống, sơ mi đen bị đè tạo thành nếp nhăn. Sắp xếp xong tên thiểu năng này, Phương Miên đứng dậy định đi ăn cơm, cổ tay bị hắn kéo, cơ thể mất thăng bằng, đột ngột ngã xuống cạnh hắn. Ngoảnh đầu sang, cậu bắt gặp cặp mắt vàng thẫm của hắn. Tay hắn chống cạnh tai Phương Miên, hơi thở nóng bỏng phả lên má Phương Miên, như bị nướng trong lò lửa, mặt Phương Miên đỏ bừng một mảng.

Phương Miên đẩy hắn, "Anh làm gì thế?"

Hắn chẳng nhúc nhích chút nào, "Em định đi à?"

Chỉ nhìn bộ dạng của hắn thôi, không thể nhận ra hắn đang say. Nhưng nhìn hành động và phản ứng của hắn, rõ ràng không giống mọi khi cho lắm.

Phương Miên chọc hắn, "Anh vẫn suy nghĩ tỉnh táo được à?"

"Được." Hắn nhìn Phương Miên đăm đăm.

"Anh là ai?"

"Mục Tĩnh Nam."

"Tôi là ai?"

Mục Tĩnh Nam nhìn cậu, ngừng một giây, nói: "Người xấu."

Phương Miên: "?"

Hắn bảo cậu là gì cơ?

"Giỏi thì nhắc lại đi."

Mục Tĩnh Nam rời mắt, như không muốn làm Phương Miên nổi cáu, hắn không nói gì nữa.

Phương Miên gặng hỏi: "Tại sao anh bảo tôi xấu?"

Mục Tĩnh Nam nói khẽ: "Em tốt với Mục Tuyết Kỳ, tệ với tôi."

"Ai tệ với anh, tôi chưa đủ tốt với anh à?" Phương Miên sắp tức quá ngất xỉu, "Rốt cuộc là ai chơi chán rồi bỏ, rốt cuộc là ai muốn cắt đứt quan hệ với tôi? Anh nói thử xem, tôi tốt với em gái hơn với anh ở điểm gì?"

Mục Tĩnh Nam mím bờ môi mỏng, cụp mắt không nói gì. Hắn đổ bệnh, trở nên bướng bỉnh, ai dè uống rượu xong càng bướng bỉnh hơn.

"Nói đi." Phương Miên nói.

Cuối cùng Mục Tĩnh Nam cũng nói, "Em nấu canh dê cho nó, tôi không có."

Phương Miên: "..."

Cậu nấu canh dê cho em gái mà không nấu cho hắn bao giờ?

Nhớ lại giây lát, hình như đúng là có một lần thật —— lần Mục Tuyết Kỳ bị côn đồ đánh dấu.

Món nợ cũ từ bao nhiêu năm trước, thế mà hắn còn ghim đến bây giờ. Vả lại lúc đó rõ ràng là hắn ép Phương Miên hoàn thành giao dịch, còn Phương Miên chẳng qua chỉ không làm canh dê cho hắn mà thôi. Huống hồ canh dê hắn từng ăn bao nhiêu lần, e là đủ đựng đầy một hồ bơi ấy chứ!

Phương Miên không ngờ Mục Tĩnh Nam lại là một kẻ nhỏ nhen.

Mục Tĩnh Nam nói khẽ: "Tôi ghét nó."

Phương Miên buồn bực hỏi: "Thế anh cũng ghét tôi à?"

Mục Tĩnh Nam cụp hàng mi dài mà rậm, nói khẽ: "Không ghét."

Chỉ hai chữ, trái tim Phương Miên vô thức mềm hơn chút ít. Hầy, cái tên này, Phương Miên thật sự bó tay với hắn. Cậu chọc hắn, nói: "Xuống đi, đừng đè lên tôi."

Mục Tĩnh Nam vẫn bất động, đè vững trên người Phương Miên như một ngọn núi.

Phương Miên bực dọc hỏi: "Anh đè tôi định làm gì? Muốn đụ à? Nói cho anh biết, không có cửa đâu."

Lần này, Mục Tĩnh Nam im lặng rất lâu.

Một lúc sau, hắn nói: "Giữ em lại."

Phương Miên sững sờ, như có một hồ nước trong lòng gợn sóng chua chát.

Hắn ta...

Mục Tĩnh Nam bỗng cúi đầu xuống, cởi thắt lưng quần Phương Miên. Phương Miên giật mình tái mặt, ghì chặt đai quần mình, "Khốn nạn, anh lại muốn đụ! Nói cho anh biết, giờ chúng ta còn không phải bạn chịch, tôi sẽ không cho anh đạt được ý đồ đâu."

Mục Tĩnh Nam ngẩng mặt lên hôn cậu, lẩm bẩm: "Mút cho em."

"Hả?" Phương Miên kinh ngạc.

Cậu bỗng nhớ ra, ban ngày cậu đã đe dọa Mục Tĩnh Nam, lải nhải nữa thì sẽ bịt miệng hắn.

"Không, không cần!" Thấy hắn định cúi đầu xuống, Phương Miên kéo hắn lên, ghì chặt hắn, "Không được nhúc nhích!"

Hắn giãy giụa, Phương Miên ôm eo hắn không cho hắn cử động lung tung. Cuối cùng hắn cũng chịu yên, nằm lặng lẽ. Phương Miên sợ hắn làm bừa, vùi mặt vào lòng hắn, giữ nguyên tư thế này. Eo hắn rất gầy, hai tay Phương Miên cũng ôm trọn được. Cậu tựa trán vào lồng ngực hắn, thân nhiệt nóng bỏng như lửa, Phương Miên cảm nhận được nhịp tim đều đặn của hắn.

Lâu lắm rồi không ôm hắn như thế này, Phương Miên thầm thấy chua xót. Cậu lén ngửa đầu, nhìn thấy khuôn cằm mượt mà của hắn. Ánh đèn tù mù của nhà nghỉ đáp xuống mắt cậu, dát một lớp tựa vàng vụn. Hắn cũng cúi đầu xuống nhìn Phương Miên, cặp mắt mông lung đong đầy men say.

"Ngủ đi." Phương Miên hung dữ nói.

Hắn rất ngoan, nhắm mắt lại.

Phương Miên xoa mắt hắn, nói khẽ: "Được rồi, sau này không bao giờ nấu canh dê cho em gái nữa, không được bảo tôi xấu đâu đấy."

Tiếng xe cộ phóng qua xình xịch ngoài cửa sổ không ngớt bên tai, lá ngô đồng bay trong màn đêm, chao nghiêng dưới đèn đường. Cơn buồn ngủ bao trùm đôi Phương Miên tựa một tấm voan mỏng, mí mắt cậu đánh nhau, dần dần không trụ được, chìm vào giấc ngủ say.

Đến khi tỉnh dậy, cậu vừa ngẩng đầu lên đã đối diện với cặp mắt vàng của Mục Tĩnh Nam. Nắng rọi vào đáy mắt hắn, vàng rực rỡ.

Hắn ngắm Phương Miên chăm chú, không biết đã ngắm bao lâu.

Phương Miên vẫn đang giữ nguyên tư thế ôm hắn, toàn thân nằm sấp trên người hắn. Phương Miên sửng sốt, luống cuống chân tay chui ra khỏi lòng hắn, lăn lông lốc sang đầu kia giường.

Mục Tĩnh Nam ngồi dậy mặc quần áo, cặp mày lạnh lùng hơi nhíu, "Xin lỗi vì đêm hôm qua, sau này tôi sẽ không uống say nữa đâu."

"Và đừng ăn vụng xiên nướng của tôi nữa." Phương Miên bổ sung.

Mục Tĩnh Nam cụp mi, tỏ vẻ ngoan ngoãn nhận lỗi.

"Ừm."

"Và không được leo lên giường tôi nữa." Phương Miên nhấn mạnh, "Phải giữ khoảng cách với tôi. Đêm hôm qua, éc, đêm hôm qua là anh không cho tôi đi, không phải tôi cố tình rúc vào lòng anh."

Mục Tĩnh Nam tỉnh bơ nhận oan, "Ừm, lỗi tại tôi."

"Anh còn nhớ đêm hôm qua đã xảy ra chuyện gì không?" Phương Miên hỏi.

Nỗi bối rối li ti vụn vặt vụt lóe qua đôi mắt Mục Tĩnh Nam, chuyện đêm hôm qua chỉ còn lại một số mảnh vụn như có như không trong đầu hắn. Hắn nhớ mang máng hắn đã ôm Phương Miên, bảo muốn mút cho Phương Miên. Nhíu mày ngẫm nghĩ, hắn nói: "Tôi đã liếm em."

Phương Miên lập tức nổi đóa, "Không hề! Đừng nói lung tung!"

Mục Tĩnh Nam liếc mắt nhìn cậu, tạm dừng giây lát, nói: "Ừm, tôi không liếm."

Rõ ràng ấy là thái độ không tin, nhưng lại phải hùa theo Phương Miên. Phương Miên bò tới chỗ hắn, túm cổ áo hắn nói: "Anh không liếm thật mà!"

Mục Tĩnh Nam vươn tay định xoa đầu Phương Miên, tay giơ ra giữa chừng thì nhớ ra Phương Miên không cho hắn chạm vào mình. Tay hắn dừng giữa không trung, chậm rãi rụt về, nói: "Ừ."

Phương Miên: "..."

Phương Miên cũng không biết rốt cuộc hắn có tin hay không, cậu chịu thua không thanh minh nữa, vùi đầu đi tắm rửa, lúc bước ra thì Mục Tĩnh Nam đã thu dọn hành lý xong, quần áo được gấp chỉnh tề vuông vức, đóng va li lại, hắn mở cửa cho Phương Miên. Phương Miên chẳng cần xách gì, lặng lẽ ra ngoài. Hai người rời khỏi nhà nghỉ, Phương Miên phát hiện ra có vài người trên đường cứ nhìn cậu và Mục Tĩnh Nam chằm chặp. Phương Miên cố tình dẫn Mục Tĩnh Nam đi một vòng, mua đồ dùng cắm trại, lúc bước ra, đám người ấy vẫn ở đó.

"Có kẻ bám theo chúng ta." Phương Miên che miệng nói khẽ.

Mục Tĩnh Nam vẫn bình chân như vại, xoa lưng cậu ra hiệu cậu đừng hoảng loạn.

Lên xe, Phương Miên muốn cắt đuôi đám người bám theo, cố tình rẽ mấy đường liền. Không biết kẻ bám đuôi là ai, tám chín phần mười là nhắm vào Mục Tĩnh Nam. Phương Miên thấy Mục Tĩnh Nam vẫn điềm nhiên như không, đoán rằng kẻ bám đuôi không có nguy hiểm gì với họ. Đi mấy vòng, đoán là được rồi, Phương Miên quay đầu xe, phóng thẳng đến cửa khẩu.

Phương Miên hỏi: "Thiên Quốc ở hướng nào?"

"Phương bắc, nơi có tuyết."

"Anh biết phương hướng cụ thể à?" Mắt Phương Miên bừng sáng.

Mục Tĩnh Nam lắc đầu, "Những gì tôi biết đã kể hết cho em rồi."

Phương Miên: "..."

Thì ra chỉ biết là ở nơi có tuyết. Băng qua sông Nguyệt Quế, những thành phố ở phương bắc có nơi nào mùa đông không có tuyết rơi đâu, tìm kiểu gì? Phương Miên vò đầu, mặc kệ, ra khỏi cửa khẩu đã rồi tính. Từ từ nghe ngóng tìm kiếm, rồi sẽ tìm được. Phương Miên liếc nhìn Mục Tĩnh Nam trong gương chiếu hậu, có điều không biết hắn cầm cự được bao lâu.

"A Miên," Mục Tĩnh Nam lên tiếng trước, trầm giọng nói, "Đừng mong đợi quá nhiều, em còn không qua được trạm gác đâu."

"Anh không được nói gì hết." Phương Miên nhíu mày, "Tôi tự biết phải làm gì, nói cho anh biết, tôi bảo qua được là qua được."

Mục Tĩnh Nam: "..."

Thấy hắn ta không định tin, giọng Phương Miên trở nên nguy hiểm, "Anh là đại ca hay tôi?"

"..." Mục Tĩnh Nam nói, "Em là đại ca."

"Ai nghe ai?"

Mục Tĩnh Nam nhắm mắt lại, "Nghe em."

"Thế mới phải chứ," Phương Miên được đà lấn tới, "Tiểu Mục, hát một bài nghe coi."

Mục Tĩnh Nam: "..."

Mục Tĩnh Nam ngậm chặt miệng, Phương Miên cũng không trông mong hắn hát. Phương Miên vừa lái xe, vừa tự ngân nga. Khúc hát không lời, chỉ có giai điệu du dương. Cậu ngân nga rất khẽ, rất nhẹ, khúc nhạc tựa làn gió thu xào xạc, dập dìu lên xuống cùng lá ngô đồng, bay về phương xa. Xe phóng như bay, như muốn lái đến cõi mộng bí ẩn theo bài ca du dương này. Mục Tĩnh Nam nhắm mắt lại, cánh môi hơi cong.

Lái hết một ngày, cuối cùng nhìn thấy biển chỉ đường của cửa khẩu. Phương Miên lái xe chậm rãi đến gần trạm gác, quân lính vũ trang đầy đủ canh gác cổng nghiêm ngặt, rất nhiều quân lính không phải Alpha mặc máy truyền dẫn thần kinh mẫu mới nhất trên người. Đằng trước trạm gác có một chiếc xe con màu đen khiêm tốn. Phương Miên lại gần chiếc xe đó, dừng trước trạm gác song song với nó.

Cửa kính từ từ hạ xuống, một cô gái trang điểm tỉ mỉ xuất hiện trong xe. Là Mục Tuyết Kỳ, cô đã thay đổi rất nhiều, cô mặc một bộ váy công sở màu tím quý phái, mái tóc được vấn lên, bờ môi mỏng tô son đỏ rực, ánh nắng rọi lên môi cô sáng lấp lánh, hớp hồn áp đảo. Phương Miên nhớ đến hình ảnh cô tranh luận với các chính khách trên TV, từ từ vỡ lẽ, cô đã không còn là cô tiểu thư trước kia nữa rồi.

Mục Tuyết Kỳ dịu giọng hỏi: "Anh Phương Miên, anh muốn đi, sao không bảo em?"

"Anh không bảo, em cũng đến mà?"

"Ngoài kia loạn lắm," Mục Tuyết Kỳ dịu giọng khuyên nhủ, "Nhất định phải đi à, ở lại Nam Đô không được ư?"

Phương Miên liếc mắt nhìn cô, gương mặt cô mỉm cười, nhưng đáy mắt vàng rực lại không có ý cười. Cô cũng là lãnh đạo bẩm sinh như anh trai mình. Đối mặt với cặp mắt vàng thờ ơ của họ, cứ khiến người ta cảm thấy mình là con mồi trong miệng rắn.

"Em gái," Phương Miên hít sâu một hơi, "Đừng vòng vo tam quốc nữa, anh không học được trò vòng vo của các em. Nói thẳng đi, tại sao em không chịu thả cho anh trai em đi?"

Comments

Post a Comment