Nhập vai - 68
Buổi trưa đã trôi qua, Hắc Lộc chẳng cho gì ăn.
Trần Mộc Ngôn cuối cùng cũng hiểu chăm sóc của Triệu Đức Thắng nghĩa là gì rồi.
Cửa kho mở ra, mùi thức ăn ùa vào, lập tức khiến
ruột gan Trần Mộc Ngôn cồn cào.
Một gã đội mũ lưỡi trai bước vào, tuỳ tiện ngồi
cạnh Hắc Lộc, “Này, anh Lộc, ăn cơm trưa thôi!”
Hắc Lộc cố tình liếc nhìn Trần Mộc Ngôn, mở nắp
hộp cơm, “A Tiến, cơm hôm nay không tệ nha, không chỉ có xá xíu mà còn có cả
cá.”
“Chẳng phải là biết anh Lộc thích đấy sao.” A
Tiến cười nịnh nọt, nhìn về phía Trần Mộc Ngôn, rồi tỏ vẻ tiếc nuối, “Ái chà,
có phải nó khiến anh Lộc cáu không!”
Hắc Lộc đạp A Tiến một phát, “Thằng nhãi mày nghĩ
gì tao còn không biết à? Lúc trói thằng oắt này lên xe, mày sờ tới sờ lui trên
người nó! Đàn bà ngon nghẻ thì không thích, khăng khăng thích đàn ông!”
“Đàn ông gợi hứng mà!” A Tiến vừa cười vừa đi tới
chỗ Trần Mộc Ngôn, bàn tay tham lam vuốt ve cằm và cổ cậu, thò vào cổ áo sơ mi,
bất kể Trần Mộc Ngôn né tránh thế nào cũng uổng công, “Có phải cậu ấm nhà giàu
đều non mềm thế này không?”
“Dẹp đi, lát nữa tao ra ngoài đi dạo, mày muốn
làm gì thì làm, có điều đừng bốc quá, chơi chết nó rồi chúng ta không lấy được
tiền đâu!” Ánh mắt mờ ám của Hắc Lộc khiến toàn thân Trần Mộc Ngôn nổi da gà.
“Cảm ơn anh Lộc!” Biểu cảm háo hức muốn thử của A
Tiến khiến Trần Mộc Ngôn muốn đập đầu tự sát.
Hắc Lộc thong thả ăn cơm trưa, còn ánh mắt nhìn
Trần Mộc Ngôn của A Tiến khiến cậu cảm thấy mình cũng biến thành bữa trưa của
gã ta.
Lần đầu tiên Trần Mộc Ngôn hy vọng Hắc Lộc ăn
chậm thôi, ăn mãi không xong là tốt nhất.
Dường như A Tiến đã mất kiên nhẫn, gã ngậm dái
tai của Trần Mộc Ngôn mà đùa nghịch, lưỡi thò vào vành tai, Trần Mộc Ngôn đành
tốn công ngoảnh sang một bên, nhưng đầu cậu bị đối phương giữ chặt, chỉ có thể
mặc cho A Tiến thích gì làm nấy.
Hắc Lộc vừa ăn, vừa cười thưởng thức vẻ mặt chật
vật trốn tránh của Trần Mộc Ngôn, sau đó hắn buông hộp cơm, âm thanh đáp đất
khiến trái tim cậu treo lơ lửng giữa không trung, “Thôi, tao không cản trở mày
hưởng thụ nữa, có điều lát nữa đừng để Đại Đệ bắt gặp, nó không thích chúng ta
nghịch lúc làm việc đâu.”
“Biết rồi ạ anh Lộc!”
Đến khi cửa kho đóng sầm, Trần Mộc Ngôn biết lần
này e rằng mình xong đời thật rồi!
A Tiến hôn tùm lum trên mặt Trần Mộc Ngôn, xé
toạc cổ áo của cậu, hôn lần xuống dưới, Trần Mộc Ngôn chỉ cảm thấy dịch acid
trong dạ dày mình sắp nôn hết ra ngoài.
Chết nhất là A Tiến bắt đầu cởi quần của Trần Mộc
Ngôn, tiếc rằng cậu bị trói trên ghế, dù cho có cởi quần cũng không tuột xuống
được. A Tiến bĩu môi cười, lòng bàn tay xoa nắn mạnh vài phát cách lớp quần
lót, “Tôi bảo này cậu hai, cậu cứ ngồi mãi cũng mệt rồi phải không? Để tôi nới
lỏng cho cậu…”
Dứt lời, gã bèn cởi dây thừng buộc hai chân Trần
Mộc Ngôn trên chân ghế, khi gã háo hức kéo quần cậu xuống, Trần Mộc Ngôn đột
ngột đạp một phát, đá văng A Tiến ra rõ xa.
Còn Trần Mộc Ngôn cũng ngã ngửa ra sau vì dùng
sức mạnh quá. A Tiến cách đó không xa cuộn tròn tại chỗ, ôm háng, lúc nãy khả
năng cao Trần Mộc Ngôn đã đạp trúng thằng em của gã!
A Tiến lúc nãy bị dục vọng che mắt, không chú ý
đến sợi dây thừng trói tay và chân cậu là cùng một sợi.
Trần Mộc Ngôn giãy giụa một lúc, chẳng mấy chốc
nút thắt trên tay cũng lỏng ra, nhân dịp A Tiến còn chưa đứng dậy, cậu ngồi dậy
khỏi ghế, nhấc quần lên chạy thẳng ra cửa nhà kho.
Cánh tay bị trói lâu quá, tê rần không có sức.
Vừa đẩy cửa kho, A Tiến bèn lảo đảo chạy tới.
“Mày chạy à! Ông làm chết mày!”
Trần Mộc Ngôn nghiến răng, ngoái đầu đấm một cú
lên mặt A Tiến, đối phương loạng choạng, cậu bèn tranh thủ mở cửa.
Ánh sáng chiếu lên mặt cậu, còn chưa phân biệt rõ
bóng người đứng ngoài cửa, một cú đấm đã nện lên mặt Trần Mộc Ngôn, cậu ngã
nhào xuống đất, mới phát hiện ra đó là Hắc Lộc, “A Tiến! Mày bị ngu à! Chơi tí
thôi mà suýt để nó chạy thoát!”
A Tiến chật vật bò dậy, đấm đá Trần Mộc Ngôn ngã
dưới đất, “Này thì đá ông này! Này thì chạy này! Cho mày chạy này!”
Sau khi đạp xong gã bèn cưỡi lên lưng Trần Mộc
Ngôn, kéo quần cậu. Lúc này, một gã đàn ông vạm vỡ đằng sau Hắc Lộc đi tới, lôi
phắt A Tiến dậy.
“Mày bị người ta đạp là hoàn toàn đáng đời!”
“Đại Đệ!”
“Bảo mày trông chừng nó chứ không phải mua vui!
Còn chưa lấy được tiền mà muốn vui vẻ rồi!” Đại Đệ lôi Trần Mộc Ngôn dậy, ánh
mắt toát ra vẻ hung hãn, “Sao, muốn chạy? Muốn chạy cũng phải chờ đến lúc chặt
ngón tay mày!”
Hắc Lộc đi tới, vỗ vai Đại Đệ, “Người anh em,
đừng nóng! A Tiến tính nó vậy mà!”
Bây giờ toàn thân Trần Mộc Ngôn đều đau nhức, lại
bị lôi lên ghế, lần này là kẻ có tên Đại Đệ đích thân trói cậu, quấn mấy chục
vòng, khỏi nghĩ đến việc chạy nữa.
A Tiến chật vật ngồi một chỗ, tức lòi cả mắt, thi
thoảng lại nham hiểm liếc nhìn Trần Mộc Ngôn.
Còn Đại Đệ nằm dưới đất, dựa vào một cái hòm, bắt
đầu chơi điện thoại. Có lẽ Hắc Lộc thấy chán, lại ra ngoài lượn lờ.
“Kiếm gì cho nó ăn, đừng để còn chưa lấy được
tiền mà con tin đã chết mất.” Đại Đệ hất cằm, A Tiến đành đứng dậy cầm non nửa
hộp cơm mà Hắc Lộc ăn thừa đến chỗ Trần Mộc Ngôn.
Chưa nói đến việc bát cơm đó đã bị đảo lộn tùng
phèo, xương xẩu ăn thừa bị nhè ngay trên cơm, hơn nữa còn là tên bắt cóc ăn
thừa, mặc dù Trần Mộc Ngôn đói, nhưng nghĩ thế nào cũng không có khẩu vị.
A Tiến khều một miếng nhỏ đưa tới miệng Trần Mộc
Ngôn, “Tao hạ mình, mày đắc ý ăn vài miếng đi!”
Trần Mộc Ngôn chau mày ngoảnh đầu đi, cậu cũng
biết mình muốn đảm bảo tính mạng thì không thể không ăn gì, hơn nữa lúc này cậu
chính là cá nằm trên thớt, cơ bản không có tư cách kén cá chọn canh.
A Tiến thấy cậu không muốn ăn, tranh thủ cơ hội
trét cơm lên mặt cậu, “Mẹ kiếp! Ông đây hầu hạ mày, mà còn vênh váo với ông!
Mày tưởng mày là cậu chủ thật đấy à!”
Đại Đệ ngẩng đầu liếc nhìn A Tiến, “Cơm đó cho
mày ăn, mày có ăn không! Đi ra ngoài mua!”
“Ơ… đại ca à… thằng nhãi này rượu mời không uống
mà thích uống rượu phạt, sao phải hầu hạ nó!”
Đại Đệ nhếch khóe môi: “Mày muốn đi con đường
này, tao khuyên mày nên hiểu quy tắc. Chúng ta đúng là cầm tiền của người khác,
làm việc cho người khác, nhưng mà gió xoay chiều, rất nhiều việc sẽ khiến mày
không ngờ tới! Mày không muốn làm cũng không sao, mày bỏ đi là được, tao sẽ bảo
Hắc Lộc tính phần mày cho mày!”
“Đừng! Đừng! Đại ca, anh bảo em làm gì em sẽ làm
nấy! Chẳng phải chỉ là mua đồ ăn thôi sao! Em đi ngay!” A Tiến vội vã đi mất.
Trong nhà kho lập tức trở nên yên tĩnh.
Đại Đệ nghịch điện thoại vài phút, ngẩng đầu liếc
nhìn Trần Mộc Ngôn, “Chút khổ này đã không chịu được, xem này chịu được giày vò
bao lâu.”
Trần Mộc Ngôn chỉ cúi đầu hít thở, rốt cuộc cậu
đã hiểu, trong số năm kẻ này, e rằng Đại Đệ trước mặt chính là kẻ cầm đầu.
Đại Đệ thong thả đi tới, dùng điện thoại gõ cằm
Trần Mộc Ngôn, cười nói: “Mày tưởng tao không đánh mày, bảo người cho mày ăn
cơm, thì mày nghĩ tao là người tốt à? Nói cho mày biết, tao chưa bao giờ bạc
đãi con tin, suy cho cùng thì mày là cây rung tiền của tao mà.”
Trần Mộc Ngôn cười cay đắng trong lòng, cậu không
mắc hội chứng Stockholm, kẻ bắt cóc đối xử tốt với mình hơn, mình sẽ dán dính
vào gã.
Có điều mình bị bắt cóc lâu thế rồi, không biết
Trần Chi Mặc đã phát hiện ra chưa.
Chắc hẳn Triệu Đức Thắng đã liên hệ với Trần Lạc
rồi. Mặc dù Trần Mộc Ngôn không tiếp xúc nhiều với Trần Lạc, nhưng cậu có cảm
giác, điều kiện Triệu Đức Thắng đưa ra đối với Trần Lạc mà nói, chắc hẳn là lợi
ích khó lòng từ bỏ.
Cậu hai nhà họ Trần là mình có sống sót nổi hay
không, đúng là một vấn đề!
Thế Trần Chi Mặc thì sao? Hắn có sốt ruột không?
Có lẽ so với Trần Lạc, Trần Chi Mặc mới là người
thật sự muốn cứu mình!
“Anh Mặc…”
Lúc này, Trần Mộc Ngôn bỗng lấy làm may mắn mình
đã trở về bên cạnh Trần Chi Mặc. Cậu nhớ nụ hôn của đối phương đáp trên khuôn
mặt mình, đường cong môi hắn vẽ ra, thậm chí là sức vòng tay ôm lấy mình.
Thật sự không cam lòng chết ở đây!
Cậu còn muốn biết, tình cảm Trần Chi Mặc dành cho
mình… có phải hắn là người có thể sóng vai mình đi đến cuối cùng hay không.
Trong sảnh hội nghị của hội đồng quản trị, Trần
Lạc bước vào với tâm trạng hoài nghi. Các giám đốc đã ngồi kín hai bên bàn hội
nghị, họ đều đang bàn tán xôn xao, hình như cũng không hiểu mục đích lần họp
hội đồng này là gì, rốt cuộc là ai triệu tập.
“Tôi bảo này chủ tịch, chúng tôi đều đến rồi, rốt
cuộc là có chuyện gì? Có phải việc đấu thầu vườn hoa Tĩnh Lạc xảy ra vấn đề gì
không?”
“Đúng đấy, trong điện thoại bảo có việc rất quan
trọng, dính dáng đến cổ phần của chúng tôi, chúng tôi mới chạy tới, rốt cuộc là
chuyện gì!”
Trần Lạc đành đứng dậy, “Các vị, trong hội đồng
quản trị vẫn còn vài thành viên chưa đến, chờ họ đến rồi mọi người cùng bàn
bạc.”
Thực ra, bản thân ông ta cũng lấy làm lạ, có điều
hôm nay nhận được cú gọi từ nhà họ Dư, là do Anna gọi, bảo ông ta tham dự cuộc
họp hội đồng chiều nay, còn bảo các giám đốc khác đều triệu tập cả rồi, nếu
Trần Lạc không tham dự thì sẽ tự động đánh mất vị trí chủ tịch, các cái khác
đều không nói thêm.
Mặc dù trong thế lực của Trần Thị, nhà họ Dư
không bằng được Trần Lạc, nhưng bất kể ra sao cũng là một trong ba cổ đông lớn,
Trần Lạc không dám coi thường.
Trần Lạc đang định ra hiệu cho thư ký gọi điện
cho Anna, có tiếng bước chân vọng tới từ hành lang.
Anna mở cửa đi vào tự nhiên, đằng sau cô là Tô
Trăn nom còn chưa tỉnh ngủ, và hai cổ đông trẻ khác. Sau khi họ đều ngồi xuống,
điều khiến Trần Lạc bất ngờ nhất là Trần Chi Mặc bước vào phòng.
Hắn mỉm cười, lập tức thu hút ánh mắt của tất cả
mọi người, dù là trong sảnh hội nghị, hắn cũng tao nhã như đi trên thảm đỏ. Hắn
kéo ghế, ngồi xuống bên kia bàn hội nghị, cách vị trí chủ tịch của Trần Lạc rất
xa, hai bên nhìn nhau.
“Ơ, sao cậu cả lại tới?”
“Chủ tịch, có phải cuối cùng cậu nhà cũng quyết
định làm việc giúp anh không?”
Trần Lạc không hùa theo họ, chỉ nhìn chằm chằm vào Trần Chi Mặc, kẻ đã lăn lộn thương trường từ lâu như ông ta tất nhiên hiểu được tình thế bây giờ tuyệt đối không phải là Trần Chi Mặc bằng lòng ngoan ngoãn về nhà họ Trần.
Comments
Post a Comment