Posts

Showing posts with the label Nhập vai

Nhập vai - Vĩ thanh

Tháng năm trôi qua kẽ ngón tay tựa cát chảy, con đường nghiên cứu sinh của Trần Mộc Ngôn đã kết thúc, cậu không chọn bệnh viện dưới trướng Trần Thị mà trở về bệnh viện trực thuộc đại học B. Trong khoảng thời gian này cũng xảy ra không ít chuyện, ví dụ Sở Cận hẹn hò với Even thật, Tô Trăn cầm tay Tô Văn Hy, giao cô cho chú rể ở lễ cưới, trong tiệc cưới y ôm Trần Mộc Ngôn, nói đầy ẩn ý, “Cậu và Trần Chi Mặc… nhất định phải hạnh phúc…”. Còn Cao Chí Dương thi thoảng vẫn quay lại tìm Trần Chi Mặc, nhìn thấy Trần Mộc Ngôn vẫn là biểu cảm sông băng Nam Cực. Việc lớn nhất chính là bộ phim “Mộng xưa Nam Thành” mà Trần Chi Mặc đạo diễn, cải biên từ tiểu thuyết dân quốc của tác giả Lãnh Phong, nhận được danh hiệu đạo diễn xuất sắc nhất nam và bộ phim hay nhất năm, ngay cả nam chính và nữ chính trong phim dù là tân binh nhưng cũng được đề cử giải nam chính xuất sắc nhất, được cả danh tiếng và doanh thu. Khi Trần Chi Mặc đứng trên bục nhận giải phát biểu lời cảm ơn, nụ cười của hắn vẫn khiến ...

Nhập vai - 80

“Sao nghe như câu chuyện của thỏ trắng ấy thế nhỉ? Thỏ mẹ dặn thỏ trắng không được tuỳ tiện mở cửa?” “Đúng rồi.” Trần Chi Mặc đứng dậy, cầm chìa khoá trên bàn trà định bỏ đi. “Anh Mặc đi à? Vừa lái xe trên cao tốc hai tiếng đồng hồ…” Trần Chi Mặc phì cười, cúi đầu hôn lên môi cậu, lúc tách ra lưỡi hắn móc lấy môi trên của cậu, “Sau khi MTV quay xong tôi sẽ về, em rửa sạch mông chờ tôi đi.” Nhìn theo bóng lưng của hắn, Trần Mộc Ngôn cảm thấy chỗ mình bị đánh trúng càng đau hơn… Vài ngày sau đó, Trần Chi Mặc dồn hết tâm tư vào việc quay phim thật, gần một tháng không về căn hộ. Tuần đầu tiên, Trần Mộc Ngôn sung sướng đắc chí, cậu nghĩ mình được sống những ngày tháng không bị Trần Chi Mặc giày vò nữa rồi. Có điều đêm nào Trần Chi Mặc cũng gọi điện cho cậu, cuối mỗi câu đều là một câu “tại sao em không nhớ tôi?” Trần Mộc Ngôn toàn ậm ừ lấp liếm cho qua. Lâu ngày, Trần Mộc Ngôn ở trong căn hộ trống trải, nói không cô đơn thì đấy là tự an ủi mình. Thi thoảng buổi tối khi nấu mỳ, cậu nhớ đến ...

Nhập vai - 79

Cao Chí Dương ừm một tiếng, ném chìa khoá vào tay Trần Mộc Ngôn đang chìa ra như ban thưởng. Trần Mộc Ngôn như được ân xá, cầm chìa khoá đi luôn. Đến phòng Cao Chí Dương, Trần Mộc Ngôn quả thật không thể không cảm thán phó giám đốc đúng là phó giám đốc, cả đoàn làm phim chắc chỉ có phòng anh ta là có ban công. Gió đêm ùa vào qua cửa sổ lưới thưa mát mẻ, cho Trần Mộc Ngôn một đêm ngon giấc. Ngày hôm sau khi mọi người ăn sáng ở sảnh, Trần Mộc Ngôn liếc nhìn Cao Chí Dương, mặt tên này còn sầm sì hơn cả hôm kia. Ngược lại là Trần Chi Mặc, tỏ vẻ như chẳng có gì xảy ra cả, hắn đến ngồi cạnh Trần Mộc Ngôn, còn ra vẻ đàn ông tốt, bóc trứng gà, mang sữa đậu nành cho cậu. “Hôm qua em ngủ ngon không?” Trần Chi Mặc tuỳ tiện hỏi. “Cũng được…” Trần Mộc Ngôn nghĩ mình nên mau chóng rời khỏi cơn bão này, “Em ăn bữa sáng xong sẽ đi xe của anh Vương về nhé, ngày mai còn có tiết.” “Được.” Trần Chi Mặc đáp dứt khoát bất ngờ. Lúc đi, Trần Chi Mặc gõ cửa kính xe, Trần Mộc Ngôn hạ kính, vừa t...

Nhập vai - 78

“Ai da…” Trần Chi Mặc bỗng cúi đầu, ngón tay day huyệt thái dương, tỏ vẻ rất muộn phiền, “Tôi chạm trán người tình cũ, sao em chẳng để bụng chút nào thế?” Trần Mộc Ngôn cười ha ha, cặp mắt cong thành hình trăng lưỡi liềm, “Có lẽ là vì em khá hiểu con người Trần Chi Mặc chăng. Lúc anh ấy không muốn thay lòng, mười Cao Chí Dương ra trận cũng vô ích.” “Nói có lý lắm, không hổ là Tiểu Ngôn của tôi.” Trần Chi Mặc gật đầu, sau đó lại nói, “Có điều em biết trong thời gian em ở Hàn Quốc, tôi quay tay rất không vui không.” Hắn nói vậy, mặt Trần Mộc Ngôn lập tức tái xanh. “Anh… em nói cho anh biết, ở đây là đoàn làm phim…” Trần Mộc Ngôn lùi lại hai bước, Trần Chi Mặc đi tới từng bước một, tiện đà giơ tay kéo rèm cửa sổ xe dã ngoại. “Tiểu Ngôn à, quần lót dính trên người rất khó chịu phải không? Anh Mặc cởi ra giúp em có được không nào?” “Khỏi!” Trần Mộc Ngôn vừa định lẻn qua bèn bị đối phương ấn phắt xuống, kết cục sau đó có thể tưởng tượng được là thê thảm chừng nào. “Giờ em nghĩ ...

Nhập vai - 77

Ở cùng phòng với Trần Mộc Ngôn là một bác sĩ trẻ đến từ Busan, cậu rảnh rỗi cũng sẽ mượn tạp chí đọc, hai người thường trò chuyện bằng tiếng Anh. Trần Mộc Ngôn hơi tò mò tạp chí Hàn Quốc viết gì, bèn hỏi anh ta bằng tiếng Anh. Đối phương buồn cười bảo tất cả đều là tin thiếu xác thực mà thôi. Trên tạp chí bảo Trần Chi Mặc vừa làm đạo diễn đã có diễn viên nữ tự đâm đầu vào. Mà cô gái tên Lương Du Du này chắc là được phó giám đốc công ty Cao Chí Dương lăng xê, giờ lao đầu vào lòng Trần Chi Mặc, đương nhiên là Cao Chí Dương mất vui. Người Hàn Quốc còn đế thêm một câu lần đầu tiên Trần Chi Mặc làm đạo diễn đã thu hút không ít chú ý, rất nhiều tạp chí đều muốn bới móc điều gì đó để viết, rất nhiều thứ cơ bản là không đáng tin. Đương nhiên Trần Mộc Ngôn thấy rất nực cười, bởi cậu biết Cao Chí Dương tuyệt đối không phải hợp gu cô diễn viên đó, mà là mất vui vì Trần Chi Mặc thân thiết với người khác. Không biết tại sao, chỉ cần Cao Chí Dương gây phiền phức cho Trần Chi Mặc, Trần Mộc Ngôn...

Nhập vai - 76

Trần Mộc Ngôn nhướn mày, bỗng giơ tay sờ eo Trần Chi Mặc, nheo mắt nói: “Anh Mặc… anh vẫn phải bảo vệ vùng cấm của anh, đừng để ngài Cao khai thác đấy!” Đang định mở cửa, chỉ nghe thấy một tiếng “bịch”, sống lưng của Trần Mộc Ngôn bị đối phương ấn lên khung cửa, nụ hôn đầy áp bức của Trần Chi Mặc khiến cậu không thở nổi. “Em nghĩ anh ta có bản lĩnh làm gì tôi à?” Viền môi Trần Chi Mặc tách ra, kết hợp với vết sẹo trên mặt, tựa như một kẽ nứt bí ẩn hấp dẫn người ta khám phá bên trong cất giấu thứ gì, “Tốt nhất là em ăn cho no vào, bởi tối nay tôi sẽ không để em yên đâu.” Dứt lời, Trần Chi Mặc lịch thiệp mở cửa giùm cậu, mỉm cười vẫy tay với cậu, nói bằng giọng ông anh tốt: “Tối về sớm nhé!” Trần Mộc Ngôn rùng mình, vội vàng ra thang máy. Trần Chi Mặc ngoái đầu, chạm phải ánh mắt hung hãn của Cao Chí Dương, hắn thản nhiên nói: “Tôi hiếm khi vào bếp, anh nếm thử tay nghề của tôi xem.” Hắn vừa đi ngang qua Cao Chí Dương, đối phương bèn định bóp vai hắn, tiếc rằng bị hắn đè ngượ...

Nhập vai - 75

“Hôm nay tha cho em, lần sau em sẽ không may mắn thế nữa đâu.” Trần Chi Mặc không rút ra, dường như hắn rất thích cảm giác được Trần Mộc Ngôn bao bọc. Trần Mộc Ngôn bị hắn giày vò đến mức đầu óc nặng trình trịch, chẳng bao lâu đã nằm bò ra ngủ thiếp đi, để lại Trần Chi Mặc hôn rải rác khắp bả vai và sống lưng của cậu đầy lưu luyến. Khi cậu tỉnh lại lần nữa, đã đến tối. Cổ họng Trần Mộc Ngôn hơi khô, mi mắt run rẩy mở ra, nhìn thấy ngay khuôn mặt tuấn tú của Trần Chi Mặc, vết sẹo màu nâu đó không phá hỏng vẻ đẹp của hắn, trái lại còn tăng thêm vẻ hoang dã. Cánh tay hắn vòng qua gáy Trần Mộc Ngôn, ngón tay quanh quẩn nơi má cậu, “Tỉnh rồi à?” “Ừm.” Trần Mộc Ngôn cúi đầu, mặc dù cậu không phải thiếu nữ yểu điệu, nhưng bị một người đàn ông khác ôm thế này, vẫn thấy hơi khó xử, “Em muốn tắm.” “Được, tôi dìu em đi.” “Không cần đâu, tắm mà thôi.” Trần Mộc Ngôn vừa định đứng dậy, eo hơi mỏi, chỗ bị dùng quá mức phía sau cũng sưng đau. Cậu lảo đảo, có chất lỏng chảy xuống men theo...

Nhập vai - 74

“Đó không phải căm hận, mà là đố kỵ. Tôi đố kỵ nó được mẹ chọn, bố dượng của nó cũng tròn vai hơn Trần Lạc. Thứ tôi muốn, nó đều có, nhưng nó vẫn muốn giành được tình yêu từ tôi. Nó càng muốn giành được, tôi càng không muốn cho nó.” Trần Chi Mặc ngửa đầu, chau mày, “Có lẽ em sẽ nói tôi quá ác. Nhưng thực tế thì tôi và nó không lớn lên cùng nhau, nếu nói tôi có tình cảm anh em gì với nó, thế thì đúng là diễn thật. Nhưng… tôi chưa bao giờ muốn nó chết, thậm chí tôi còn nghĩ nó cứ bám theo mông tôi mãi như một chú cún bướng bỉnh, cũng chưa chắc đã không tốt.” “Ừm, nghe anh nói những câu này em thấy rất vui. Bởi em tin nhất định Cao Chí Dương chưa từng nghe thấy anh nói điều này.” Hai tuần sau, băng trên mặt Trần Chi Mặc được tháo, vết thương đóng vảy nom không đáng sợ như lúc ở nhà kho, chỉ còn lại một vết màu nâu. Sau khi kiểm tra tình trạng đóng vảy, bác sĩ rất lạc quan nói vì vết cắt ngay ngắn, sau khi bóc vảy, vết thương chắc sẽ khá nhạt. Nhưng Trần Mộc Ngôn biết, có sẹo, Trần...