Chương 9: Nhốt ở đâu cơ? Nhà tôi.
“Nóng ở đây à?” Khớp tay của Ôn Chước lướt qua gò
má anh.
Vệ Lăng trợn to mắt, trên mặt anh có mồ hôi, sao
Ôn Chước lại đi đụng vào anh?
“Hay là ở đây?”
Ngón tay của Ôn Chước cọ qua môi dưới của Vệ
Lăng, giọng nói của hắn trầm hơn bình thường, trong ánh mắt có một loại cảm
giác áp bức.
“Hay là ở đây…”
Ôn Chước đột ngột giật sợi dây lưng quần thể thao
của Vệ Lăng, làm anh giật mình đến mức làm đổ cả ghế, loạng choạng một cái
nhưng ai dè lại bị hắn dùng một tay kéo lại gần.
Vệ Lăng hé miệng, phát hiện ra mình chẳng nói gì
nên lời, cả người như bị kẹt băng vậy.
“Thực ra mấy cái này đều không tính là nóng. Còn
có chuyện còn nóng hơn nữa, tôi dạy em nhé.”
Ngón tay của Ôn Chước len vào mái tóc mới gội của
Vệ Lăng, đột nhiên ấn anh lên mặt bàn.
Hai tay hắn đè ở hai bên Vệ Lăng, mang theo khí
thế chèn ép mọi phản kháng của anh, đó là một Ôn Chước đầy cảm giác xâm lược mà
anh chưa từng thấy.
“Có muốn thử không?”
Ôn Chước ghé sát vào tai anh mà nói.
Bầu không khí vốn nóng và ẩm ban đầu lập tức trở
nên hanh khô đến mức nổ tung được.
Trái tim như thể muốn vỡ tung trong lồng ngực
vậy, bên tai Vệ Lăng vang từng hồi chuông máy móc.
“Nhịp tim nhanh quá!! Sao lại thế này?”
Trên hành lang vang tiếng bước chân của các bác
sĩ đang lao tới.
Ôn Chước đang đỡ Vệ Lăng đột nhiên hít vào một
hơi, nhắm mắt lại, nhanh chóng lùi ra sau.
Bác sĩ Thang đã lao tới cạnh giường.
“Có phải là hôm nay truyền dịch Kali quá liều
không?”
Ôn Chước đứng ngoài đám người, điều hoà lại
nhịp thở của mình, co ngón tay lại, nắm đấm siết chặt gần chết, khi hắn chậm
rãi ngước mắt lên, ánh xanh huỳnh quang nơi đáy mắt cuối cùng cũng biến mất.
Còn Vệ Lăng nằm trên giường đột nhiên cong lưng
lên, oxy ùa vào phổi của anh, đồng tử mắt vốn mất tiêu cự của anh bỗng nhiên
tập trung lại.
Tiếng máy đo nhịp tim vốn dồn dập cuối cùng cũng
ổn định trở lại từng chút một.
“Tôi… tôi sao vậy?”
Theo nhịp tim dần ổn định lại, trong đầu của Vệ
Lăng có cái gì đó… bị đè nén xuống.
“Vừa rồi nhịp tim của anh quá nhanh, sợ chết
mất!” Bác sĩ kính đen vỗ lồng ngực.
Lại là một chuỗi các thể loại kiểm tra, Vệ Lăng
liếc mắt, nhìn thấy Ôn Chước bước ra khỏi phòng bệnh.
Hắn đứng trong hành lang, rút cái hộp thuốc lá
kim loại đó trong túi ra, lấy một điếu ra rồi ngẩng đầu, trong phổi như có một
đóm lửa đang thiêu đốt, nhưng hắn lại không thể khiến nó cháy dữ dội hơn.
Qua một lúc lâu, đám bác sĩ lũ lượt ra ngoài.
“Giáo sư Ôn, nhịp tim của Vệ Lăng đã bình thường
trở lại rồi. Chúng tôi vừa mới kiểm tra sơ bộ, không phát hiện ra vấn đề gì,
kết quả lấy máu thì cần một tiếng đồng hồ nữa mới có.”
Ôn Chước gật đầu.
Đợi đến khi đám bác sĩ Thang đi cả rồi, Ôn Chước
cũng không vào, mà đứng ở bên ngoài hút hết điếu thuốc đó.
Vệ Lăng nhàm chán nằm trên giường, đây là lần đầu
tiên anh ở trạng thái tỉnh táo mà không nhìn thấy Ôn Chước.
“Ôn Tiểu Tửu?”
“Ôn Chước?”
“Giáo sư Ôn!!”
Vệ Lăng tưởng rằng Ôn Chước đi thật rồi, tiếc
nuối thở ra một hơi.
Không ngờ lúc này cửa lại mở, Ôn Chước bước vào.
Nhưng lần này, hắn không lại gần giường bệnh của
Vệ Lăng.
“Cậu chưa đi à! Cậu có biết vừa nãy tớ bị làm sao
không? Tớ nhớ cậu còn đang xoay cổ giúp tớ mà! Sao đột nhiên lại…”
“Đừng lo, cơ thể cậu không có vấn đề gì cả.” Ôn
Chước đáp.
“Vậy cậu sao vậy?”
“Tôi vừa hút điếu thuốc, sợ làm cậu ngửi khói.”
Ôn Chước cụp mắt, sửa lại ống tay áo.
“Gì cơ, Ôn Tiểu Tửu thế mà cậu lại học thói xấu
rồi! Ai dạy cậu hút thuốc! Cậu mau lại đây – để tớ ngửi mùi coi!”
Ôn Chước vẫn chẳng nhúc nhích tẹo nào, “Không tốt
cho cậu đâu.”
Vệ Lăng rất nhạy bén cảm giác được Ôn Chước đang
giữ khoảng cách với mình.
Thế nhưng dựa vào cái gì! Tại sao!
Rõ ràng lúc mình mới tỉnh lại, thằng cha này còn
ra dáng “chúng ta rất thân thiết”, ngồi lên giường mình.
Giờ lại giữ khoảng cách, đây không phải là đột
nhiên quay về năm nhất đại học sao?
Một phát quay về trước thời giải phóng!
Vệ Lăng nhìn Ôn Chước đăm đăm, nhìn tới nhìn lui
rút ra kết luận là… Trong bệnh viện đông người đến vậy, Ôn Chước vẫn là người
đẹp nhất. Người đẹp luôn cần được dỗ dành.
“Meo~” Vệ Lăng khẽ khàng kêu một tiếng, sau đó tự
cười thành tiếng, “Này, vừa nãy hình như tớ bảo cậu như đang nghịch mèo, nhưng
con mèo là tớ chẳng hào hứng chút nào, còn chẳng thèm ngửa bụng ra…”
“Xin lỗi.”
“Xin lỗi chuyện gì? Mới nãy tim tớ đập nhanh quá
mức, có phải là tại cậu tiêm thục địa hoàng cho tớ đâu.” Vệ Lăng di chuyển tầm
mắt của mình lên trần nhà, “Lúc nãy không biết sao tớ lại nhớ lại hồi năm nhất
có một lần trường bị mất điện, ba mươi mấy độ C, đến quạt điện cũng chả chạy…
trời cáu người cũng cáu á!”
Thục địa hoàng: Một loại thuốc đông y có tác
dụng tăng cường tim.
Ôn Chước vẫn đứng im ở đó.
“Mọi người trong kí túc đều chạy ra ngoài chơi
bài cho muỗi đốt… Chỉ có cậu vẫn dùng đèn LED đọc sách.”
“Sao cậu không ra ngoài chơi bài?” Ôn Chước lên
tiếng.
“Bởi… bởi vì cậu ngồi một mình ở đó, tớ cảm thấy
có lẽ cậu cũng cần người ở bên á?” Vệ Lăng nhìn về hướng Ôn Chước, “Kết quả tớ
lại quấy rầy cậu, bị cậu đuổi ra ngoài!”
Nếu lúc này Vệ Lăng có thể cử động được, ắt hẳn
anh đang vắt chân, khoanh tay sau trán, mũi chân còn vẽ vòng tròn.
Ôn Chước ngước mắt lên nhìn anh: “Cậu bảo… hôm ấy
là cậu muốn ở bên tôi?”
“Chẳng vậy thì sao? Nóng như thế, tại sao không
ra ngoài chơi bài?”
“Tôi tưởng rằng cậu muốn đọc luận văn của tôi.”
“… Tớ mà cần đọc luận văn của cậu á? Tớ là loại
người như thế sao?”
Ôn Chước không nói gì, được thôi, thế có nghĩa là
trong lòng hắn Vệ Lăng chính là loại người như vậy.
“Thế nhưng… vừa nãy hình như tớ thấy khang khác…
nếu không phải là xác nhận lại với cậu rằng tớ bị cậu đuổi ra ngoài, tớ còn
tưởng rằng lúc ấy cậu…”
“Lúc ấy tôi làm sao?”
“Cậu… cậu…” Vệ Lăng cau mày, phát hiện thế mà
mình lại không nhớ ra nữa.
Mọi thứ đã dừng lại ở lúc Ôn Chước quay người túm
lấy cổ tay mình trong kí túc.
“Không nhớ ra, thì đừng nhớ nữa.”
“Thế nhưng… tớ cứ cảm thấy rằng thứ tớ không nhớ
ra được… chính là lí do tại sao bây giờ cậu cách xa tớ như thế.”
Ôn Chước cuối cùng cũng di chuyển, thành thực mà
nói chân hắn rõ là dài… nhìn hắn đi mà Vệ Lăng cảm thấy dường như chỉ nhìn Ôn
Chước thêm chút nữa là mình có thể chạy nhảy ngay, chân còn có thể dài thêm.
Đầu Vệ Lăng cứ đau mãi, Ôn Chước như thể biết
được cảm giác của anh, hắn nhẹ nhàng chải tóc cho anh.
Tốt quá, cái gã này rốt cuộc cũng lại gần đây
rồi.
Còn tưởng định nghỉ chơi với nhau cơ đấy!
Chải mãi chải mãi, Vệ Lăng khẽ rên hai tiếng, rồi
ngủ thiếp đi.
Ngón tay của Ôn Chước rời khỏi tóc anh, đầu ngón
tay khẽ khàng lướt qua xương mày của anh, đốt xương cẩn thận cọ má anh.
“Xin lỗi… Là tại tôi không kìm được dụ dỗ em…
không nên đem em vào thế giới của tôi.”
Hồi lâu sau, khi cả căn phòng chỉ còn tiếng thiết
bị y tế và tiếng thở của Vệ Lăng, Ôn Chước chậm rãi đứng dậy, đi ra ngoài.
Thang Hoài, bác sĩ điều trị chính của Vệ Lăng, đã
đợi ở cửa từ lâu.
“Giáo sư Ôn, tôi nghe nói, anh bảo Vệ Lăng rằng
anh ấy không bị liệt, tôi cần phải nói có phải anh đã cho anh ấy hi vọng không
cần thiết chăng? Tôi sợ anh ấy…”
Sắc mặt Ôn Chước lập tức trở nên lạnh lùng, Thang
Hoài hiểu ngay rằng mình không nên nói những lời này ngay bên ngoài phòng bệnh
của Vệ Lăng.
Ông nghiêng người, cùng Ôn Chước vào văn phòng
của mình.
“Giáo sư Ôn, anh nên biết rằng, thiết bị đông
lạnh của khoang y tế… là kĩ thuật từ tám năm trước! Thứ nó giữ được chỉ là đầu
của Vệ Lăng. Còn về phần chức năng cơ thể của anh ấy… căn bản không nằm trong
phạm vi bảo quản của kén ngủ đông…”
Ôn Chước cụp mắt, đọc mọi dữ liệu liên quan đến
Vệ Lăng trong máy tính của Thang Hoài, hắn lên tiếng: “Vậy tại sao đầu lưỡi và
dây thanh quản của cậu ấy vẫn còn có thể phối hợp để phát ra âm thanh?”
Câu nói này vừa dứt, Thang Hoài liền ngẩn người.
“Đầu lưỡi và dây thanh quản không phải một bộ
phận của chức năng cơ thể ư? Hôm qua lúc tôi lau người cho cậu ấy, ngón tay của
cậu ấy có phản ứng.”
Thang Hoài dừng lại một chút, “Dù cho là vậy… Khả
năng hồi phục của anh ấy cũng rất khó dự đoán.”
“Cậu ấy sẽ hồi phục.”
Thang Hoài không hiểu rõ lắm, Ôn Chước rốt cuộc
có thật sự cho rằng Vệ Lăng sẽ hồi phục hay chỉ là tự an ủi mình thôi.
Nhưng dựa theo hiểu biết của Thang Hoài về Ôn
Chước, vị giáo sư trẻ tuổi nhất của đại học công nghệ tổng hợp, hắn từ trước
đến nay luôn bình tĩnh và khách quan, chưa từng tự an ủi bản thân.
“Thời gian này phải tăng cường bảo vệ ở bệnh
viện. Trước đây Noah tưởng rằng chúng ta sẽ giấu Vệ Lăng ở thành phố mới, họ đã
gây ra động tĩnh rất lớn, phá huỷ hai bệnh viện đa khoa. Trên thế giới này
chẳng có bức tường nào kín gió, sớm muộn gì họ cũng sẽ phát hiện ra chỗ này.”
“Đến lúc đó, Noah nhất định sẽ phái người lẻn
vào, chờ cơ hội mang Vệ Lăng đi.” Vẻ mặt của Thang Hoài trở nên nghiêm nghị, hạ
thấp giọng nói: “Mọi nhân viên và bảo vệ ở bệnh viện đều vô cùng cảnh giác, thế
nhưng người bình thường căn bản không phải… đối thủ của Noah.”
“Tôi sẽ cử học trò của mình đến.”
Nghe hắn nói vậy, Thang Hoài cuối cùng cũng thở
phào nhẹ nhõm.
“Giáo sư Ôn, ba tháng nay anh vẫn luôn bảo vệ anh
ấy, chờ học trò của anh đến, có phải anh sẽ về nghỉ ngơi không? Ngộ nhỡ có
nhiệm vụ gì, anh cũng không đến nỗi bị xuống sức?”
“Không cần đâu.”
Ôn Chước quay người, người bình thường mà không
nghỉ ngơi, không ngủ nghê ba tháng liền thì đã đột tử lâu rồi, thế nhưng trên
mặt của hắn vẫn chẳng có chút mệt mỏi nào, bước chân cũng không hề suy yếu.
Hắn trở về bên giường bệnh của Vệ Lăng, khom lưng
xuống, dễ dàng bế thốc Vệ Lăng đang ngủ say lên, sau đó lại nghiêng người thả
anh xuống.
Tình huống như Vệ Lăng, phải thường xuyên lật
người để tránh bị hoại tử.
Có lẽ là vì đổi tư thế, máu được tuần hoàn trôi
chảy, Vệ Lăng lại rên khẽ một tiếng.
Trong bóng tối, anh chậm rãi mở mắt ra, anh biết
Ôn Chước ngồi ngay bên giường của mình, yên lặng ngắm nhìn anh.
“Cậu tỉnh rồi, phải không?”
Giọng nói của Ôn Chước bị kìm rất khẽ.
“Sao cậu biết là tớ tỉnh rồi?”
“Nhịp thở của cậu khác vừa nãy.”
Vệ Lăng nhíu mày, rốt cuộc là Ôn Chước quan tâm
anh quá, hay là thính giác của hắn tốt hơn người bình thường, ngay cả nhịp thở
của mình thay đổi mà hắn cũng phát hiện ra.
“Ôn Tiểu Tửu, tớ hỏi cậu một câu… tại sao phòng
bệnh này không có cửa sổ?”
“Bởi thế mới an toàn.”
Câu trả lời của Ôn Chước khiến Vệ Lăng cau mày
chặt hơn nữa.
“Rốt cuộc là để an toàn, hay là để nhốt tớ lại?”
Ngón tay của Ôn Chước nhẹ nhàng chạm vào thái
dương của anh.
“Nếu là để nhốt cậu lại, nhất định sẽ không nhốt
ở đây.”
Vệ Lăng cảm thấy buồn cười: “Vậy phải nhốt ở
đâu?”
“Nhà tôi.”
Comments
Post a Comment