Chương 82: Sao chép năng lực của Chiyoko Yae
“Này! Mày sao thế?” Ngôn Nhân ngoái đầu hỏi K.
K ấn mạnh đầu mình, dường như không làm thế, đầu
y sẽ vỡ toác ra thật.
Trong xương sọ như nước sôi sùng sục, ngay cả hơi
thở cũng nghẹn trong cổ họng.
Hồi lâu sau, mồ hôi lạnh ngấm vào mắt y, giờ y
mới thở ra.
“Tôi đang… nhìn thấy một gã đàn ông trong nhận
thức của Vệ Lăng, hắn rất mạnh…” K nghiến răng, ngoại trừ với Kraven, y chưa
bao giờ thua thảm hại thế này.
Ngôn Nhân phá ra cười điên dại: “Là Ôn Chước,
đúng không? Mày bị Ôn Chước bóp chết nhận thức, mà vẫn lùi về tỉnh táo được,
đúng là may mắn!”
Lúc này, trực thăng Vệ Lăng đang ngồi đã liên tục
bắn tên lửa về phía Ngôn Nhân, khóa quỹ đạo di chuyển của chúng.
Ngôn Nhân nghiêng trái né phải, bay men theo mặt
tường một tòa cao ốc, cố tình dẫn tên lửa về phía sân thượng tòa nhà, tên lửa
làm nổ sân thượng, gạch đá bê tông vỡ vụn rơi ào ào.
Ngôn Nhân lái trực thăng xông vào tòa nhà, bay ra
ngoài từ bên kia.
“Kích thích chứ, K?”
“Anh có giỏi thì đập rơi chúng đi!” K hất cằm.
“Thế thì thử xem!”
Ngôn Nhân cũng bắn tên lửa khóa mục tiêu về phía
trực thăng của Vệ Lăng.
“Tên lửa đang đến—” Dạ Đồng kêu to.
Trực thăng nghiêng hoàn toàn, nếu Lý Trường Thanh
không được dây an toàn ghì lại, thì sẽ nhào về phía Diệp Ngữ ngồi đối diện!
Khó lắm mới né được, đầu đạn tên lửa ấy lại bám
riết không tha.
Họ đang bay trên khoảng trời quảng trường rộng
lớn, không có kiến trúc nào có thể làm bia đỡ thay thế.
Dạ Đồng đã chuẩn bị sẵn sàng mang Vệ Lăng nhảy
xuống bất cứ lúc nào.
Nhưng Vệ Lăng lạnh lùng nói: “Quay 70 độ về hướng
mười sáu giờ, mở cửa buồng trực thăng!”
Bản gốc truyện ghi là mười sáu giờ, nhưng
thực tế thì chỉ có thể có hướng từ một đến mười hai giờ thôi, không biết ý tác
giả là bốn giờ hay sáu giờ nữa.
Đúng lúc cửa mở, tên lửa bèn xuyên qua buồng trực
thăng, tốc độ gió kinh hồn, dẫu ngả ra sau dán sát vào lưng ghế, da mặt cũng
suýt thì bị lột mất!
Lý Trường Thanh sợ đến mức co cả da bụng.
Vệ Lăng thản nhiên dựa gáy vào lưng ghế, tóc bay
bổng, anh còn chẳng buồn chớp mắt lấy một cái.
“Thả bom khói.”
Vệ Lăng vừa ra lệnh, không ngờ Ngôn Nhân đang
điên cuồng lại bắn tên lửa về phía họ tiếp!
“Bọn nó dự trữ đầy đủ thật!”
“Giữ góc này bay ba giây— bứt lên!”
Trực thăng vọt lên nhanh chóng, tên lửa đã né lại
vòng về, xuyên qua bên dưới trực thăng, va chạm với một tên lửa khác trong màn
khói, lực nổ khiến trực thăng rung chuyển theo.
Lúc nhìn thấy ngọn lửa từ vụ nổ, K sững sờ.
Y kéo giật cổ áo Ngôn Nhân: “Có phải mày điên rồi
không—“
“Chậc chậc chậc, lo lắng cái gì, không phải vẫn
yên lành sao?” Ngôn Nhân hất cằm, còn chưa thỏa hứng.
Lúc này, đổi thành bên Vệ Lăng bắn tên lửa còn
lại về phía Ngôn Nhân.
“Đoàng—“, cách lớp kính cũng cảm nhận được độ
nóng.
Ngôn Nhân nheo mắt mỉm cười, quay trực thăng bằng
một góc nom như bất khả thi, thậm chí còn đuổi theo tông vào trực thăng của Vệ
Lăng.
“Điên à!” Vị trí của Dạ Đồng tình cờ nhìn thẳng
được vào Ngôn Nhân.
Ngôn Nhân làm động tác cứa cổ với Dạ Đồng, gã vẫn
còn thù lần trước Dạ Đồng rạch cổ họng gã bằng dao mổ.
Nhưng nếu Ngôn Nhân cứ bám riết trực thăng của Vệ
Lăng mãi, lúc Ngôn Nhân nổ tung, bên Vệ Lăng cũng sẽ bị liên lụy.
Trực thăng của Vệ Lăng né liên tục, nhưng Ngôn
Nhân đuổi theo mãi không buông.
Gã cũng thả bom khói của mình, tên lửa xuyên qua
trở về, bắn trúng đuôi trực thăng của Ngôn Nhân.
Nhưng Vệ Lăng lại cảnh cáo ngay lúc đó: “Bay
lên!”
Nhưng phi công chậm một nhịp, phần dưới họ bị vụ
nổ liên lụy, thân trực thăng bị ảnh hưởng nghiêm trọng, tiếng cảnh báo vang
lên.
“Đi—” Vệ Lăng mở đai an toàn.
Khoảnh khắc đó, Dạ Đồng đối diện túm Vệ Lăng,
mang anh nhảy ra ngoài.
Diệp Ngữ kéo Lý Trường Thanh, cũng nhảy ra.
Trực thăng rơi thẳng xuống dưới, phi công cũng
thoát ra vào giây cuối cùng.
Dạ Đồng vừa tiếp đất, một con dao mổ đã bay tới
mà không báo trước.
“Lùi sang bên—” Vệ Lăng hét lên.
Thế nhưng động tác của Dạ Đồng nhanh hơn âm thanh
của Vệ Lăng, cậu ta lùi ra sau, chân giẫm vào xác trực thăng.
Mảnh sắt sắc nhọn đâm vào gan bàn chân cậu ta.
“Ư…”
Trong lúc Dạ Đồng rên trong họng, Ngôn Nhân nhảy
bật lên, dao mổ đâm về phía mắt Dạ Đồng!
Dạ Đồng lùi lại né gã, còn Ngôn Nhân chỉ nghe
thấy tiếng “rắc”, cổ tay gã bị người khác dùng vũ lực bóp nát.
“Ô?” Ngôn Nhân cụp mắt, phát hiện ra không biết
Vệ Lăng đã chắn phía trước Dạ Đồng từ khi nào, anh túm được hai tay gã.
Trong mắt anh là ánh sáng vàng rực.
“Đối thủ của anh là tôi.”
Đột nhiên, một bóng người lao tới, cùi chỏ tấn
công gáy Vệ Lăng.
Dạ Đồng mặc kệ chân mình bị thương, nhanh chóng
nhảy ra trước mặt đối phương, hai tay vắt chéo, chặn được đòn tấn công đó.
K cười lạnh lùng, lập tức quét ngang chân Dạ
Đồng.
“Mày coi tao là người chết rồi à!” Diệp Ngữ đột
ngột lao tới, mục tiêu là dùng đầu gối đập văng chân K.
Vì Diệp Ngữ quấy rầy, Dạ Đồng thuận lợi né được K
đánh lén.
Cậu ta đau túa mồ hôi lạnh, loạng choạng lùi lại,
lo lắng nhìn sang Vệ Lăng – suy cho cùng thì Vệ Lăng là con người, ngộ nhỡ bị
dao mổ của Ngôn Nhân làm bị thương, hậu quả không thể tưởng tượng được.
Vệ Lăng lúc này, đáy mắt sáng rực màu vàng kim,
anh như hoàn toàn đoán trước được cách tấn công của Ngôn Nhân, nghiêng người đỡ
dao mổ của gã, nâng đầu gối tung một đòn ác, Ngôn Nhân văng ra, đập vào xác
trực thăng, mảnh sắt xuyên qua lồng ngực gã.
Nhưng Ngôn Nhân như thể không cảm thấy đau đớn,
gã lảo đảo đứng dậy, trên môi là nụ cười dữ tợn.
Vệ Lăng không cho gã cơ hội rút mảnh sắt ra, anh
tung cước, vượt quá đỉnh đầu Ngôn Nhân, gót chân sắp nện xuống đầu gã, ai dè
một Noah xông tới, đấm một phát về phía eo Vệ Lăng.
Vệ Lăng đành quay người, đạp văng Noah đó về phía
K.
K bị đập trúng, tiện tay kéo y lại gần, vừa vặn
đỡ được đạn của Diệp Ngữ.
Diệp Ngữ tặc lưỡi, K ném xác đồng bọn về phía cô,
bị cô đạp văng ra, nhưng K tốc độ cực nhanh đã đến trước mặt cô.
“Tao không có thời gian chơi với mày.” Nắm đấm
của K nện về phía xương ức của Diệp Ngữ.
Cú đấm này đủ để khiến Diệp Ngữ bị liệt.
Không ngờ Dạ Đồng đột ngột xuất hiện, cậu ta nhịn
cơn đau dữ dội ở chân, lòng bàn tay túm được nắm đấm của K, chặn đường y.
Cùng lúc đó, Dạ Đồng dùng năng lực của mình, nhìn
vào mắt K, định tê liệt thần kinh của y.
Không ngờ K lại nở nụ cười, bỗng ngoảnh mặt đi.
Tiếng kêu của Vệ Lăng vang lên trong đầu Dạ Đồng:
“Tránh ra—“
Là dao mổ của Ngôn Nhân!
Dạ Đồng nghiêng mặt, nhưng trong lòng đất dưới
chân cậu ta, một đôi tay thò ra, bất thình lình túm chặt cái chân bị thương của
cậu ta, Dạ Đồng không kịp né hoàn toàn, mũi dao mổ cắm vào mắt trái của cậu.
“A—“
Dạ Đồng mau lẹ tóm được cán dao, nếu không thì nó
sẽ đâm thẳng vào não cậu.
Máu tuôn chảy qua kẽ ngón tay, nhìn mà kinh
hoàng.
Còn kẻ tóm được Dạ Đồng chính là Chiyoko Yae, cô
ta tranh thủ cơ hội này, muốn bẻ gãy chân cậu hoàn toàn!
Tiêu Dương đang bảo vệ Lý Trường Thanh đằng xa
hận đến mức da đầu bốc khói, rút súng bắn sạch về phía Chiyoko Yae đang ngoi ra
khỏi mặt đất!
Chiyoko Yae đành phải lặn xuống đất, bơi về phía
đám Lý Trường Thanh.
Bọn Tiêu Dương dàn trận sẵn sàng, liên tục bắn vào
mặt đất.
Tình huống tồi tệ hơn xảy ra, mười mấy con quái
thú lao tới.
“Dạ Đồng! Dạ Đồng!” Diệp Ngữ vội vàng chạy tới,
đỡ Dạ Đồng.
Cơn tức của Vệ Lăng từ tim bốc lên đỉnh đầu.
Thế mà Dạ Đồng lại bị thương! Dạ Đồng tốc độ
nhanh nhất, cũng là năng lực mạnh nhất, lại bị thương!
Vệ Lăng giơ tay mò tới thuốc dinh dưỡng của mình,
nhưng anh phát hiện ra chỗ hộp kim loại đeo ở chân đã trống rỗng.
Tiếng cạch cạch vang lên cách đó không xa, là K
lấy được thuốc dinh dưỡng của Vệ Lăng, vừa cười khẩy vừa lắc nó.
“Không có thứ này, anh còn lợi hại được nữa
không?” K cười lạnh lùng.
K tưởng sẽ nhìn thấy Vệ Lăng hoảng loạn luống
cuống, không ngờ anh chỉ cười lãnh đạm.
“Trước khi tôi gục ngã, nhất định sẽ giải quyết
hết các người trước.”
Trong mắt Vệ Lăng, ánh sáng vàng nhạt trở nên
mãnh liệt, giống như ánh nắng được thu thập, gom vào trong cơ thể anh.
Trong đầu Dạ Đồng nghe thấy giọng Vệ Lăng: “Cho
tôi mượn năng lực của cậu đi…”
Dạ Đồng còn đang muốn nói Vệ Lăng mượn như thế
nào, chỉ cảm thấy bỗng nhiên, dường như não mình và Vệ Lăng gộp lại, cậu ta
được kết nối với anh, Dạ Đồng cảm nhận được Vệ Lăng dự đoán ra sao.
Vệ Lăng biến mất trong chớp mắt, chỉ để lại bụi
bặm bốc lên.
Một bóng người đột nhiên xuất hiện trước mặt Ngôn
Nhân, dao mổ của gã vừa định nhấc lên đã bị đối phương đè xuống, ngay sau đó Vệ
Lăng đấm một phát vào lồng ngực gã, không hề nể tình làm xương gã nứt toác.
“Ha ha…” Ngôn Nhân ngã ngửa ra sau.
Vệ Lăng biết gã sẽ hồi phục nhanh chóng, anh hạ
trọng tâm, lướt đi trên mặt đất, tiện tay cầm lấy dao mổ Ngôn Nhân đánh rơi
dưới đất.
Cho đầu gã chuyển nhà, Vệ Lăng không tin như thế
gã còn mọc được ra đầu khác!
K không đi tấn công Vệ Lăng, mà đột ngột tung một
cú đấm văng Tiêu Dương, lôi Lý Trường Thanh ra ngoài.
Mấy quan chấp hành liên tục ra tay, được Chiyoko
Yae trợ giúp, K bắt được Lý Trường Thanh thành công.
“Nghe nói nó là học trò của anh?” Giọng K vang
lên.
Vệ Lăng đã đâm dao mổ về phía Ngôn Nhân, không
thể không dừng tay.
K cụp mắt, liếc nhìn Ngôn Nhân nằm rạp dưới đất,
lạnh lùng nói: “Tôi không để bụng anh ngắt đầu anh ta, nói thật thì tôi cũng
muốn biết – anh ta có chết hay không.”
“Giáo sư Vệ cứ mặc kệ em! Giết tên điên này đi!”
Lý Trường Thanh gào lên.
Kể từ lúc trèo lên trực thăng, cậu ta đã căng
thẳng chết đi được, thậm chí còn chuẩn bị giao nộp tính mạng mình.
Quả thật cậu ta không ngờ giáo sư Vệ sẽ đích thân
đến cứu họ, Lý Trường Thanh cảm thấy mình đã sống đáng lắm rồi.
Bây giờ để bảo vệ cậu, mấy người Tiêu Dương không
thể thoát ra giúp Vệ Lăng, Dạ Đồng cũng bị thương vì bị đánh lén lúc tiếp đất,
quái thú đang bao vây cũng càng lúc càng đông, rất có thể họ sẽ bị diệt sạch
toàn quân!
“Trật tự.” Vệ Lăng lạnh lùng cắm dao mổ vào mắt
Ngôn Nhân, dù gã không chết được, cũng phải cho gã nếm thử nỗi đau mà Dạ Đồng
phải trải qua.
Ngôn Nhân vừa rên rỉ, vừa cười điên dại.
Ánh sáng màu vàng nơi đáy mắt Vệ Lăng vẫn không
giảm bớt, anh cứ thế nhìn sang K.
K chỉ cảm thấy cơ thể đột ngột mềm nhũn, trước
mắt đen ngòm, tứ chi mất sức – là tê liệt thần kinh!
Rõ ràng đây là năng lực của tên Dạ Đồng đó, sao
Vệ Lăng dùng được!
Giây phút ấy, Vệ Lăng giơ dao mổ đi tới chỗ K,
kéo Lý Trường Thanh về, đẩy trả cho Tiêu Dương.
Xung quanh là quái thú đang thét gào.
Ba bốn con quái thú bao vây cắn xé Ngôn Nhân nằm
dưới đất, gã giãy giụa nhặt dao mổ lên, rạch hết chúng ra, máu quái thú tanh
tưởi nhuốm đầy người.
Chiyoko Yae kéo phắt K ra, K không động đậy được,
y cảm thấy dao mổ lướt qua má mình.
Diệp Ngữ đang bảo vệ Dạ Đồng, nổ súng vào bọn
quái thú nhào tới.
Chiyoko Yae biết, chỉ cần họ câu giờ, nhất định
Vệ Lăng sẽ kiệt sức.
Nhưng điều khiến cô ta không ngờ được là, Vệ Lăng
vừa xông tới, không phải định giết K, mà là cướp lại thuốc dinh dưỡng của mình!
Lần đầu tiên Chiyoko Yae nghĩ mình đúng là kẻ ngu
nhất thiên hạ! Lôi K về có ích gì! Mấu chốt là lấy thuốc dinh dưỡng của Vệ Lăng
mà!
Nhìn Vệ Lăng mở hộp kim loại, tiêm thuốc vào cơ
thể mình, Chiyoko Yae vứt K xuống, đột ngột lao tới.
Cô ta biết không được giết Vệ Lăng, nhưng việc
đến nước này, một khi Vệ Lăng dùng hết năng lực, chỉ e rằng sẽ giết hết bọn họ!
Chiyoko Yae bơi trong đất đến chỗ Vệ Lăng chỉ
trong chớp mắt, cô đột ngột nhảy lên, trong tay cầm mảnh vỡ của trực thăng, đâm
về phía lồng ngực Vệ Lăng.
“Cẩn thận—“
Chỉ nghe thấy một tiếng “cạch”, mảnh vỡ đâm thủng
sơ mi của Vệ Lăng, nhưng không đâm vào cơ thể anh, vì Wendy đang bảo vệ trước
ngực anh!
Vệ Lăng bị lực này đẩy trượt ra sau, Chiyoko Yae
chưa bỏ cuộc, lại bơi đến, túm được tay Vệ Lăng, muốn bẻ gãy thuốc dinh dưỡng
trong tay anh.
Dạ Đồng đang bịt mắt đẩy mạnh Diệp Ngữ: “Đi đi—
Tôi vẫn còn một mắt chưa mù!”
Diệp Ngữ xông tới, định giơ chân đạp gãy cổ
Chiyoko Yae ngay tại chỗ, nhưng chỉ đạp trúng vai cô ta, xương nứt ngay tức
khắc.
Chiyoko Yae đành trơ mắt nhìn Vệ Lăng dùng thuốc
dinh dưỡng lần nữa.
Lúc này, không ngờ vết thương trên người Ngôn
Nhân đã hồi phục!
Gã đạp văng toàn bộ quái thú, chẳng nói chẳng
rằng bỏ chạy luôn!
Lúc đến điên bao nhiêu, lúc chạy nhanh bấy nhiêu!
“Khốn nạn…” Chiyoko Yae tức đến nỗi gần phát
điên.
Không ngờ Ngôn Nhân còn vô liêm sỉ gào lên: “Tao
không muốn mất đầu! Đi trước đây!”
Còn K bị Vệ Lăng làm tê liệt thì khôi phục năng
lực từng chút một, y bỗng đứng dậy, nhặt phắt súng dưới đất lên, bóp cò liên
tục nhắm vào lưng Diệp Ngữ.
“Diệp Ngữ!”
Tiêu Dương và Dạ Đồng đều hét thành tiếng.
Diệp Ngữ quay người né, bỗng một bóng người chắn
trước mặt cô, đỡ toàn bộ đạn.
Là Vệ Lăng!
Diệp Ngữ sững sờ tại chỗ, nhìn Vệ Lăng buông tay,
mấy viên đạn rơi xuống, phát ra tiếng kêu leng keng.
Đáy mắt K tối sầm, linh cảm chẳng lành khiến y
gồng toàn thân, nhảy ra sau, ngay sau đó y chống một tay xuống đất, bật ra sau
lưng Chiyoko Yae.
Mà trong tay Vệ Lăng vẫn còn một viên đạn, giống
như lúc ấy Ôn Chước bắn trúng Cao Hoa bị ký sinh, Vệ Lăng cũng búng viên đạn
này đi.
Lông măng của Chiyoko Yae dựng đứng cả lên.
Khát vọng sống khiến phản ứng của cô nàng nhanh
hơn bình thường, lúc cô hoà vào mặt đất, đạn bắn đúng vị trí đó!
Thuốc màu xanh lam bắn toé lên, Chiyoko Yae đang
di chuyển trong lòng đất rùng mình.
Thậm chí cô ta cảm nhận được viên đạn sượt qua da
đầu, suýt chút nữa cô ta đã chết!
“Ghê… ghê quá…” Lý Trường Thanh nhìn trố cả mắt,
“Giáo sư Vệ… giáo sư Vệ cũng là chủng lai ư?”
Tiêu Dương cũng sững sờ: “Cứ như giáo sư Ôn nhập
xác ấy…”
Vệ Lăng cũng cảm thấy không thể tin nổi, anh nhìn
tay mình.
Giọng Ôn Chước vang lên trong đầu anh: “Bắt lấy
cô ta, sao chép cô ta.”
Chẳng biết tại sao, Vệ Lăng không hề nghi ngờ
chút nào điều Ôn Chước nói, anh truyền ý thức của mình vào mặt đất.
Chiyoko Yae đang di chuyển trong đất đá cát sỏi
cảm nhận được lực áp chế mạnh mẽ, cuồn cuộn như sắp lật cả đất lên.
Vô số quái thú lao xuống, Diệp Ngữ lập tức bước
tới bảo vệ Vệ Lăng.
Chiyoko Yae kinh ngạc: “K— Cứu tao! Nó muốn bắt
tao!”
Đúng lúc ý thức của Vệ Lăng sắp nhấn chìm Chiyoko
Yae, K lao tới muốn bóp họng anh.
“Mẹ kiếp…” Dạ Đồng không màng đến vết thương,
muốn ngăn cản K, nhưng không đến.
Tiêu Dương và các quan chấp hành khác nổ súng
liên tục, nhưng kém xa tốc độ của K.
Diệp Ngữ bị quái thú cắn xé chồng chất vết
thương, căn bản là không ngăn được y.
Đúng lúc đầu ngón tay K chạm vào Vệ Lăng, anh
bỗng nhanh nhẹn túm cánh tay K bằng hai tay, kéo mạnh sang hai hướng ngược
nhau!
“Á—” K gào rú thảm thiết.
Y hoàn toàn không ngờ được Vệ Lăng có khả năng
tấn công mạnh mẽ như vậy, nhanh nhẹn đến mức như thể toàn thân đều là vũ khí.
Vệ Lăng nhìn chằm chằm vào mắt K, đáy mắt như
đóng một lớp băng.
Lần này K biết, người đang khống chế cơ thể Vệ
Lăng là Ôn Chước!
Cú cùi chỏ tiếp theo đó dữ đến mức đánh nát luôn
cột sống của K, y ngã gục, đấm mạnh một phát xuống đất.
“Chết tiệt! Chết tiệt! Chết tiệt!”
Hai chân y không nhúc nhích được nữa.
Còn Chiyoko Yae thì bị sức mạnh như biển gào ấy
bao trùm, bất kể giãy giụa thế nào đều không thoát được.
Có thứ gì đó lùng sục tìm kiếm trong xương cốt
máu thịt cô ta, máu của cô ta như bị đông cứng.
Chẳng gì có thể quấy rầy Vệ Lăng được nữa.
Anh xoay mặt, lông mày nhíu chặt, dữ liệu giải mã
gen và vô số tính toán vụt qua đầu.
Rõ ràng là mò kim đáy bể, nhưng trong giây phút
ấy Vệ Lăng đã bắt được phần quan trọng nhất, ánh sáng vàng rực nơi đáy mắt anh
tựa biển cuộn sóng, rút mã gen ra như rút củi đáy nồi.
Nỗi sợ tử vong bao trùm Chiyoko Yae.
Dường như một phần cực kỳ quan trọng trong cơ thể
cô ta bị đứt đoạn, rút mất, Vệ Lăng không chỉ hấp thu đoạn gen của cô ta, thậm
chí còn phá huỷ cả gen quyết định cô ta có thể di chuyển trong chất rắn!
Chiyoko Yae ra sức ngoi từ dưới đất lên, đầu tiên
là đầu cô ta, sau đó là cổ.
Đám Tiêu Dương và Lý Trường Thanh chứng kiến tất
cả, chỉ còn lại nỗi kinh ngạc tuyệt đối, vì trên mặt, trên cổ, thậm chí trên
cánh tay Chiyoko Yae, rất nhiều chỗ vốn không phải xương cốt da thịt của con
người, mà là bùn đất cát sỏi dưới lòng đất!
Chân của cô ta đã hoà làm một với đất, cô ta đã
mất năng lực tách mình ra khỏi chất rắn, chẳng thể thoát ra ngoài được nữa.
“A… a…”
Chiyoko Yae giãy giụa trong kinh hoàng, còn Vệ
Lăng thì khom lưng, quỳ một chân xuống đất, luồn tay mình vào mặt đất!
K ngã gục bên cạnh chứng kiến tất cả, nhìn trố cả
mắt: “Anh… đã lấy năng lực của Chiyoko Yae?”
Vệ Lăng vươn tay lên trời, nghiêm túc quan sát
ánh nắng giữa kẽ ngón tay mình, anh cũng không ngờ thế mà mình lại sao chép
được năng lực của các Noah khác thật!
“Chúng ta phải báo cho ngài Kraven! Phải báo cho
ngài ấy!” Chiyoko Yae giơ tay điên cuồng tìm máy liên lạc.
“Đoàng—“, một phát súng nổ, Diệp Ngữ toàn thân là
vết thương, nằm trong xác quái thú đã kết liễu Chiyoko Yae.
“Không thể để… Kraven biết năng lực của Vệ Lăng…”
Diệp Ngữ dùng hết sức lực cuối cùng nói câu này,
súng trong tay rơi xuống đất.
Đâu đâu cũng là máu, không phân biệt được là của
Diệp Ngữ hay của quái thú.
Tiêu Dương trỏ súng vào K, nhưng Vệ Lăng lại ngồi
xổm xuống bên cạnh y.
Anh giơ tay, ra hiệu cho Tiêu Dương đừng nổ súng
vội: “Y có gen giống Kraven, tôi cần y.”
“Nhưng một khi nó liên hệ với Kraven, y sẽ biết
năng lực của anh!” Tiêu Dương lo lắng nói.
“Thế thì khiến họ không thể liên lạc vậy.”
Vệ Lăng vừa dứt lời, K bèn cảm thấy mình đột ngột
chìm xuống.
Tất cả xung quanh rơi vào bóng tối.
Tiếng òng ọc vang lên bên tai y.
Là dung dịch nuôi cấy! Y lại trở về trong phôi
thai tối đen nhớp nháp ấy!
Tôi muốn ra ngoài! Thả tôi ra!
K liều mạng giãy giụa, nhưng chẳng thấy chút ánh
sáng nào.
Còn trong hiện thực, K gục dưới đất, hai mắt
không có tiêu cự.
“Anh đã niêm phong não nó à?” Dạ Đồng tập tễnh đi
tới.
Vệ Lăng gỡ bàn tay đang bịt mắt của Dạ Đồng, chau
mày nhìn cậu ta.
“Đừng… đừng nhìn nữa…” Dạ Đồng ngoảnh mặt đi.
E rằng con mắt đó hỏng rồi.
Vệ Lăng đi về phía Diệp Ngữ, bế cô từ giữa xác
quái thú ra ngoài.
Trên người cô gần như không còn chỗ nào nguyên
vẹn.
Bọn Tiêu Dương nhìn thấy, gần rơi nước mắt.
Vệ Lăng lau vết bẩn trên mặt Diệp Ngữ bằng ống
tay áo, trầm giọng nói: “Cho người bị thương nhiều thuốc dinh dưỡng, tăng tốc
độ lành của họ, tôi đi rồi về.”
“Anh định đi đâu?” Dạ Đồng túm giữ Vệ Lăng.
Anh vỗ vai Dạ Đồng: “Chỗ này giao cho cậu và Tiêu
Dương. Đừng để quái thú ăn thịt đấy.”
Dứt lời, Vệ Lăng hét “Wendy”!
Kim loại trong Âu phục của anh bỗng rơi xuống
ghép lại, một chiếc xe máy nom rất nhẹ xuất hiện trước mặt anh.
Vệ Lăng lập tức trèo lên nó.
Tiếng ong ong vang lên, Wendy đưa Vệ Lăng phóng
vọt đi!
“Anh ấy muốn đi đâu!” Tiêu Dương hỏi Dạ Đồng.
“Đi tìm Ngôn Nhân.” Dạ Đồng đáp.
“Thằng điên Ngôn Nhân vốn không chết được! Sao có
thể để anh ấy đi tìm nó một mình!”
Dạ Đồng bế Diệp Ngữ lên, lảo đảo đi về phía quán
cà phê bị bỏ hoang cạnh quảng trường: “Đi, đi tìm chỗ trốn đã. Lẽ nào đứng giữa
quảng trường chờ quái thú đến ăn thịt à.”
Một hàng người đi về phía đó.
Lúc băng qua xác Chiyoko Yae, một quan chấp hành
chỉ đụng nhẹ vào cô ta một phát, cô ta bèn vỡ tan như bê tông bị rút ruột.
Comments
Post a Comment