Chương 77: Chiến thắng nỗi sợ
“Đừng lo, họ đều được coi là đối tượng đào tạo trọng điểm di dời đến “Dawn”. Trung tâm kiểm soát liên hợp sẽ cử đội tinh nhuệ nhất đi cứu họ. Chuyến bay của chúng ta không thể hạ cánh khẩn cấp xuống thành phố N được, cậu nhìn những giáo sư này đi, họ đều trói gà không chặt, phải đưa họ đến “Dawn” an toàn.” Giáo sư Dương nói.
Giọng y rất bình tĩnh, có cảm giác đáng tin cậy.
Quả thật khác với vẻ uể oải, dẫu cho tai hoạ ập
tới cũng có thể cợt nhả vài câu của giáo sư Dương.
“Lão Dương… Có phải Ôn Chước đang ở trong đầu anh
không?” Vệ Lăng hỏi cực kỳ nghiêm túc.
“Không.” Giáo sư Dương đáp chắc nịch.
“Được thôi.” Vệ Lăng khoanh tay dựa sang một bên,
nhìn ra ngoài khoang máy bay.
Không biết các sinh viên trong máy bay… ra sao
rồi?
.
Chuyến bay 3745 lúc này đang mắc kẹt trong khe
nứt ở sân bay thành phố N.
Vì vấn đề phanh động cơ, máy bay của họ không thể
không tìm một nơi bằng phẳng để hạ cánh khẩn cấp.
Cuối cùng họ đã chọn sân bay quốc tế của thành
phố N.
Sân bay quốc tế này rất rộng, theo hình ảnh Vệ
Lăng tải về, cho thấy nó có đường bay đủ dài để máy bay trượt, nhưng thành phố
N từng bị ném bom, năm ấy không ít hành khách trong sân bay đã bị lây nhiễm,
xuất hiện biến dị.
Nhưng lúc máy bay đáp xuống đường băng, do lực
quán tính, cộng thêm mặt đất không bằng phẳng, máy bay không ổn định như đoán
trước, mà tiếp tục trượt mấy chục mét.
Cuối cùng bị mắc kẹt trong một khe nứt do vụ nổ
tạo thành.
Khe nứt này không sâu, cũng chỉ bảy đến tám mét,
nhưng khiến máy bay mất hẳn khả năng hành động.
Bọn Lý Trường Thanh và Trần Hiểu Phỉ chèn hai tay
trước người, sau một cơn rung chấn khổng lồ, cổ họ gần gãy cả.
Rất nhiều học sinh đã không kìm được oà khóc khi
nghe tin máy bay quyết định hạ cánh khẩn cấp.
Trong khoang máy bay là bầu không khi căng thẳng
và sợ hãi.
Tiếng phát thanh vang lên, là giọng cơ trưởng:
“Các bạn sinh viên, xin hãy ở im chỗ ngồi. Đừng tự tiện cởi dây an toàn, đừng
đi lung tung. Đội cứu viện đang trên đường tới, dự kiến sẽ đến nơi trong vòng
nửa tiếng đồng hồ.”
Trần Hiểu Phỉ vốn ngồi ở cạnh cửa sổ, thân máy
bay bị nghiêng, cô có thể nhìn thấy đáy khe nứt qua cửa sổ của mình.
Nơi đó vẫn còn sót lại dấu vết sau khi bị ném
bom, có hài cốt nhân loại sau khi biến dị, chúng đứt lìa tan tác.
Trần Hiểu Phỉ không muốn nhìn nữa, nhưng đám thi
thể ấy bắt đầu rung chuyển nhè nhẹ, như có thứ gì chạy tới đây.
Bỗng nhiên, một thứ như quái vật bỗng xông tới,
bên tai Trần Hiểu Phỉ là tiếng thét của các bạn nữ, màng nhĩ và nhịp tim đồng
thời chấn động.
Thứ đó đột ngột xông tới, đập mạnh vào cửa sổ.
“Á—“
Âm thanh va chạm khơi dậy cảm xúc hoảng sợ của
tất cả mọi người.
“Đó là cái gì… là cái gì?”
Trần Hiểu Phỉ lập tức che mắt bạn nữ bên cạnh:
“Đừng nhìn. Nhân loại biến dị mà thôi… Nó không đập vỡ cửa sổ được đâu.”
Suy cho cùng thì cửa sổ máy bay bây giờ không chỉ
hai lớp, mà khả năng chịu áp lực cũng vượt xa tám năm trước.
Nó dừng ở đáy khe nứt, ngửa đầu, vẫn có thể nhìn
láng máng được đó là khuôn mặt của một cô gái trẻ, nhưng già nửa khuôn mặt đã
thối rữa, quần áo trên người thủng lỗ chỗ, sau khi biến dị tứ chi toàn là gân
xanh, trong cặp mắt đục ngầu phản chiếu khuôn mặt kinh hoàng của Trần Hiểu Phỉ.
Nó bỗng đập mạnh phát nữa.
Sức lần này lớn hơn, ngay cả đuôi máy bay cũng
cảm nhận được cú nện.
“Làm sao đây? Nó có tông vỡ cửa sổ rồi chui vào
không?”
“Thế thì chúng ta có chạy cũng không kịp!”
“Biết trước thì tôi đã không đến phân hiệu ở
“Dawn” rồi, học ở đâu mà chẳng là học!”
Cảm xúc sợ hãi lây lan nhanh chóng, các bạn vốn
còn bình tĩnh cũng hoảng sợ theo.
Diệp Ngữ và Tiêu Dương phụ trách bảo vệ lần này
tháo dây an toàn.
Tiêu Dương vừa định đứng dậy, máy bay bèn kêu
“cót két”, thân máy bay càng nghiêng tợn.
“Đừng nhúc nhích!” Diệp Ngữ ra hiệu cho Tiêu
Dương đừng di chuyển vội.
Nhưng nếu không thể hành động, chỉ từ cửa sổ chỗ
họ đang ngồi, không thể xác định được hoàn cảnh bây giờ của họ.
Diệp Ngữ liên lạc với buồng lái: “Cơ trưởng! Cơ
trưởng! Hãy báo cáo tình hình!”
Cơ trưởng và cơ phó đều đang rất căng thẳng.
Vì đã có ba bốn con quái thú trèo lên kính của
họ, chúng nện, nhảy rất mạnh, muốn tông vỡ kính buồng lái.
Sau khi phát hiện ra kính rất kiên cố, chúng
không bỏ cuộc, mà nhảy nện như ăn mừng, hơn nữa càng lúc càng đông quái thú tập
trung lại từ bốn phía sân bay.
Đối với chúng mà nói, hai cơ trưởng chính là thức
ăn gần ngay trước mắt.
Diệp Ngữ cất tiếng: “Hai cơ trưởng, các anh hãy
cẩn thận rời khỏi vị trí của mình, mở cửa buồng lái, vào khoang bên trong.”
Tầm nhìn của buồng lái không chỉ rộng rãi đối với
cơ trưởng, mà cũng là triển lãm thức ăn đặt trong bát đối với quái thú, chỉ
khiến chúng càng lúc càng hưng phấn thôi.
Hơn nữa ngộ nhỡ kính buồng lái vỡ, ít nhất thì
khoang trong vẫn còn một lớp phòng tuyến.
Máy bay chiến đấu hộ tống chuyến bay vẫn đang
lượn trên bầu trời, chúng phải ngăn chặn một lượng lớn quái thú tiếp cận, đông
hành khách thế này đành phải chờ trung tâm kiểm soát cử trực thăng tới đón từng
tốp một.
Bọn quái thú trơ mắt nhìn hai cơ trưởng rút lui
khỏi buồng lái, chúng trở nên sốt ruột.
Chúng gào rú, tông bằng đầu, hoặc nhảy thật cao,
đều muốn đập vỡ kính buồng lái.
Mỗi đợt rung, vai các sinh viên đều run rẩy theo.
“Tôi muốn về nhà…”
“Sao đội cứu viện vẫn chưa tới? Có phải chúng ta
đã bị bỏ rơi rồi không!”
“Chúng ta cứ như thịt đóng hộp ấy! Chúng cậy được
một kẽ hở là có thể xơi sạch chúng ta!”
Diệp Ngữ và Tiêu Dương nhìn nhau, họ đã lên nòng
súng, các quan chấp hành khác cũng chuẩn bị xong xuôi.
Một số quái thú đã trèo lên thân máy bay, dán sát
kính máy bay nhòm vào trong.
Trần Hiểu Phỉ nhắm nghiền mắt, tự nhủ “chúng
không vào được”, nhưng mỗi tiếng vang của kính đều như đang bảo cô rằng, lần
tiếp theo cửa sổ sẽ vỡ.
Máy bay chiến đấu hộ tống bắt đầu càn quét quái
thú tiếp cận, nhưng số lượng chúng càng lúc càng đông.
Nếu đội cứu viện còn không đến, máy bay chiến đấu
cũng sẽ dùng hết đạn.
Một số quái thú mò xuống dưới máy bay theo kẽ nứt
vốn không thể bị bắn, chúng tụ tập, cứ như muốn tông cái máy bay này lên trời.
Lúc này, một con quái thú vô cùng vạm vỡ bỗng
xông tới, tông thật mạnh – cuối cùng lớp kính đầu tiên cũng bị nứt, tạo thành
một kẽ hở!
Trần Hiểu Phỉ trợn to mắt nhìn, sống lưng cô lạnh
toát.
“Tất cả các bạn ngồi cạnh cửa sổ lần lượt tháo
dây an toàn, ra hành lang!” Diệp Ngữ nói to.
“Mọi người đừng căng thẳng! Dù cửa sổ vỡ, không
gian hẹp thế này, quái thú không thể chen vào được! Mọi người hãy bình tĩnh.”
Tiêu Dương di chuyển một chút, giúp thân máy bay thăng bằng, cho các sinh viên
cạnh cửa sổ lần lượt di chuyển ra lối đi.
“Thế có ích gì! Chúng vốn không biết đau, dù chen
gãy tay gãy vai cũng phải vào!”
“Chúng ta sẽ chết! Chúng ta nhất định sẽ chết!”
Cậu béo đeo kính Lý Trường Thanh nổi cáu, nói
lớn: “Các cậu có thể nhát hơn được không – Đâu phải không có quan chấp hành bảo
vệ chúng ta, máy bay chiến đấu hộ tống cũng chưa rời khỏi đây mà! Chúng ta đều
đã vượt qua bài kiểm tra của trung tâm kiểm soát liên hợp, là đối tượng đào tạo
trọng điểm được sàng lọc đặc biệt! Chỉ với điểm này, trung tâm kiểm soát liên
hợp cũng không thể từ bỏ chúng ta được!”
Mặc dù sợ hãi, nhưng Trần Hiểu Phỉ cũng biết lúc
này có sợ cũng không giải quyết được vấn đề.
“Lúc rời khỏi “Lightyear”, không phải mọi người
đều rất tự hào sao? Sự ưu tú của chúng ta không chỉ ở kiểm tra, mà lúc này cũng
vậy!” Trần Hiểu Phỉ cũng lên tiếng ủng hộ Lý Trường Thanh.
Diệp Ngữ nhìn hai người họ, cười nói: “Không hổ
là học trò Vệ Lăng thích nhất, can đảm đấy.”
Lúc này, lớp kính bên ngoài đã bị con quái thú đó
tông vỡ hoàn toàn.
Nó bắt đầu nện vào lớp kính trong cùng.
Nhưng do mép cửa sổ được giảm xóc, đầu nó tình cờ
bị mắc kẹt, không gây được lực trực tiếp với lớp kính bên trong.
“May mà đầu nó to.” Tiêu Dương cũng không biết họ
có nên lấy làm may mắn không.
Nó nhanh chóng nhận ra mình không chạm tới kính
bên trong, lập tức nhường chỗ, một con quái thú khác vóc dáng nhỏ hơn lao tới.
Lần này tông được thật rồi!
Đầu nó cứ như sắp xông vào trong.
“Toàn thể quan chấp hành chuẩn bị, phòng thủ cửa
sổ!”
Diệp Ngữ ra lệnh, tất cả các quan chấp hành đều
đổi sang chỗ gần cửa sổ, tỳ súng lên kính, chuẩn bị cho quái thú xông vào một
phát chí mạng bất cứ lúc nào.
Âm thanh của máy bay chiến đấu bên ngoài đã
ngừng, thế có nghĩa là đạn đã dùng hết.
Còn quái vật tụ tập cũng càng lúc càng đông.
Ngay khi bọn Diệp Ngữ tưởng rằng họ phải quyết
một trận sống mái, lại có một tốp máy bay chiến đấu bay tới, càn quét quái vật
đang bao vây.
Giọng Liên Vũ vang lên trong máy liên lạc của
Diệp Ngữ.
“Diệp Ngữ, kiên trì chút nữa, chúng tôi sắp đến
rồi. Hà Liễm sẽ giữ chân toàn bộ quái thú, sau đó chị hãy mở cửa khoang, dẫn
các sinh viên leo thang dây, vào trực thăng!”
Diệp Ngữ thở phào nhẹ nhõm, lập tức chuyển lời
cho các sinh viên trong khoang máy bay.
“Trực thăng cứu viện sắp đến, nghe chỉ huy của
tôi, các bạn gần cửa chính giữa chịu trách nhiệm mở cửa khoang, các bạn nữ đi
trước! Rút lui theo trật tự, nghiêm cấm tranh giành!”
Trong chớp mắt, các sinh viên vừa chán nản vừa
hoảng sợ cứ như được bơm máu gà, trong mắt từng người tràn ngập hy vọng.
.
Lúc này, chuyến bay của Vệ Lăng đã đến sân bay
“Dawn” từ lâu.
Hà Liễm và Liên Vũ đã lên trực thăng cứu viện
trước một bước, đến địa điểm hạ cánh khẩn cấp.
Các giáo sư trên chuyến bay đều đã lên xe đưa đón
do trung tâm kiểm soát sắp xếp, rời khỏi sân bay, được đưa đến khu nhà ở của họ
ở thành phố mới “Dawn”.
Vệ Lăng nhìn theo hướng trực thăng đi, chau mày.
“Nghĩ gì thế?” Dạ Đồng ngậm kẹo mút, đi tới chỗ
anh.
“Tôi chỉ đang nghĩ, máy bay chở sinh viên di dời
chắc chắn đã được kiểm tra tập trung, sao có thể bỏ qua việc hệ thống phanh
động cơ mất hiệu lực được?” Vệ Lăng nhìn sang giáo sư Dương đứng cách đó không
xa.
Dương Mặc Băng đứng ở đó, không lên xe đưa đón,
cũng không nói chuyện với Vệ Lăng.
Giáo sư Dương kín đáo thế này, khiến Vệ Lăng nghi
ngờ có phải trước đây mình và Tiểu Tửu hăng quá, khiến giáo sư Dương ngủ không
đủ, bị trầm cảm thật hay không.
“Lão Dương, anh nghĩ sao?” Vệ Lăng hỏi.
Giáo sư Dương thong thả nói: “Chuyến bay phát
hiện ra phanh động cơ xuất hiện vấn đề như thế nào?”
“Tất nhiên là hệ thống lái cảnh báo rồi.” Vệ Lăng
đáp.
“Thế có khả năng nào, bản thân phanh không có vấn
đề, mà là hệ thống cảnh báo hoặc các hệ thống hiển thị khác xuất hiện vấn đề
không?” Giáo sư Dương lại hỏi.
Vệ Lăng nheo mắt, bỗng nhận ra điều gì, hét lớn:
“Người phụ trách sân bay có ở đây không? Tôi nghi ngờ hệ thống vệ tinh định vị
toàn cầu của chuyến bay 3745 bị xâm nhập! Tôi muốn kiểm tra dữ liệu từ xa!”
Nếu đúng là bị bóp méo dữ liệu cảnh báo hệ thống
sau khi bị xâm nhập, thế thì có thể giải thích được tại sao máy bay đã được
kiểm tra nghiêm ngặt như thế, phanh vẫn xảy ra vấn đề.
Vì có thể phanh vốn không có vấn đề, mà là hệ
thống cảnh báo sai, cộng thêm việc hệ thống điều khiển bị xâm nhập dẫn đến máy
bay giảm độ cao, khiến cơ trưởng tưởng máy bay gặp lỗi thật!
Người phụ trách sân bay chạy tới, liên tục xin
lỗi Vệ Lăng, gì mà vệ tinh định vị nghiêm ngặt thế này thế nọ, anh ta không thể
để Vệ Lăng kiểm tra dữ liệu vệ sinh được.
Dạ Đồng bên cạnh đảo mắt, kẹo mút trong miệng
cạch một phát bị cắn vỡ: “Lúc nào rồi hả, có tin tôi bẻ gãy cổ anh không?”
Giáo sư già ngồi đằng trước Vệ Lăng chưa đi, ông
chống gậy đi tới, giáo sư Dương lập tức bước tới đỡ ông cụ: “Giáo sư Triệu, bác
chậm thôi.”
“Không sao, Mặc Băng cậu cứ đi làm việc đi! Giờ
ta phải dạy dỗ cái tên không biết nặng nhẹ này!”
Dứt lời, gậy của giáo sư Triệu bèn gõ mạnh lên
lồng ngực người phụ trách sân bay.
Người phụ trách sân bay sững sờ, đối mặt với giáo
sư Triệu đức cao vọng trọng, anh ta chẳng dám né, chỉ có thể chịu đựng.
“Có phải đầu anh bị bít thạch cao rồi không? Mặc
dù ta có tuổi rồi, nhưng tai chưa hỏng đâu, ta nghe thấy Tiểu Vệ và Tiểu Dương
bảo là chuyến bay chở sinh viên xảy ra chuyện? Đó đến là hạt giống xuất sắc
nhất của “Lightyear” chúng ta đưa tới! Xảy ra chuyện mà anh không cho kiểm tra?
Anh muốn làm gì hả? Anh muốn giấu giếm điều gì?”
Đối mặt với màn chất vấn liên hồi của giáo sư
Triệu, người phụ trách sân bay xin lỗi lia lịa: “Dù kiểm tra thì tôi cũng phải
xin ý kiến lãnh đạo…”
“Khỏi cần xin. Uỷ nhiệm điều tra của trung tâm
kiểm soát liên hợp đến rồi.” Giáo sư Dương mở hình chiếu ba chiều của điện
thoại, bên giám đốc Châu đã công bố lệnh điều tra, cho Vệ Lăng và Dương Mặc
Băng tiến hành điều tra.
Giáo sư Dương vỗ vai Vệ Lăng, nói “Chúng ta đi
thôi.”
Vệ Lăng còn muốn dìu giáo sư Triệu, nhưng ông lắc
đầu: “Chàng trai, đừng để ý đến ta! Làm rõ tại sao chuyến bay các sinh viên xảy
ra vấn đề mới là chuyện lớn! Sau này còn sinh viên phải di dời, ngộ nhỡ có vấn
đề gì bị Noah lợi dụng sơ hở thì tiêu mất!”
Trước đó Vệ Lăng và Ôn Chước hôn chào tạm biệt
trên máy bay, giáo sư Triệu còn vểnh râu trợn mắt không nhìn nổi, lúc này lại
ủng hộ Vệ Lăng.
“Cảm ơn giáo sư Triệu!”
“Đi đi… Năm ấy Tiểu Tào đã bảo thích nhất học trò
là cậu, ta tin cậu.”
Vệ Lăng sửng sốt, giờ anh mới nhớ ra, giáo sư Tào
một tay đào tạo mình và Ôn Chước chính là học trò của giáo sư Triệu này!
Anh đã thể hiện tình cảm với Ôn Chước trước mặt
sư tổ.
Nhưng Vệ Lăng không có thời gian ngượng, anh lập
tức theo giáo sư Dương đi kiểm tra dữ liệu vệ tinh.
Quả nhiên, Vệ Lăng phát hiện ra một bug nguy
hiểm, không ngờ Noah đã xâm nhập vào một vệ tinh, sau đó truyền tín hiệu giả
tới chuyến bay 3745 qua vệ tinh.
“Thao tác phức tạp như xâm nhập vệ tinh, hơn nữa
vụ xâm nhập này chỉ có hiệu lực trong vòng ba giây… Đây là tác phong của Sion
Kraven!” Vệ Lăng nghiến quai hàm, làm hành động nhỏ này, vốn không cần Sion
Kraven dùng sức mạnh của Noah.
“Nhưng mà… tại sao y không xâm nhập chuyến bay
của anh và giáo sư Dương? Trên chuyến bay của các anh đều là giáo sư đại học
mà.” Dạ Đồng không hiểu.
“Vì Kraven hiểu tôi. Nếu chuyến bay của tôi xảy
ra chuyện thế này, nhất định tôi sẽ đi tìm nguyên nhân. Nếu y đánh cược với
tôi, chưa chắc đã thắng được tôi. Nếu tôi đoán không nhầm… nhất định y muốn
dùng sinh viên làm tiền cược để đặt yêu cầu.” Vệ Lăng nghiến răng.
Bây giờ anh không chỉ lo cho các sinh viên, mà
còn lo cho Hà Liễm và Liên Vũ đi chấp hành nhiệm vụ.
“Liên lạc ngay với Ôn Chước, cho anh ấy biết các
sinh viên gặp nguy hiểm.” Vệ Lăng bảo Dạ Đồng.
“Rõ!”
Vệ Lăng vô tức cắn ngón tay mình, anh nhìn sang
giáo sư Dương, lạnh nhạt hỏi: “Có phải “Dawn” có thứ gì mà Kraven cực kỳ muốn
có được?”
Giáo sư Dương cúi đầu, nói bên tai Vệ Lăng: “Mẫu
máu gốc của cậu.”
Vệ Lăng sững sờ, anh biết rõ nếu Kraven muốn thứ
này, trung tâm kiểm soát liên hợp không thể nào cho y được.
Lẽ nào phải để các sinh viên hiến tế ư?
“Y cũng có thể sẽ nhượng bộ lấy thứ tốt thứ hai.”
“Thứ gì?”
“Muốn cậu đổi lấy những sinh viên đó.” Giáo sư
Dương nói.
Nếu quả là vậy, ít nhất thì các sinh viên không
phải là hoàn toàn không có hy vọng.
“Dạ Đồng!” Vệ Lăng đứng dậy, bước ra khỏi văn
phòng của người phụ trách sân bay.
Dạ Đồng đang gọi điện cho ai đó, vẻ mặt hơi kỳ
lạ.
“Sao thế?”
“Chúng ta phải rời khỏi “Dawn”, chạy đến địa điểm
hạ cánh khẩn cấp ngay. Rất có thể Kraven sẽ xuất hiện.” Vệ Lăng nói.
Dạ Đồng không hề nhúc nhích.
“Đi thôi!” Vệ Lăng đang sốt ruột chết đi được.
Các học trò của anh, không ai được xảy ra chuyện
gì.
“Rất có thể Kraven sẽ xuất hiện, thế thì càng
không thể để anh đi được.” Dạ Đồng đáp.
“Kraven phải gặp tôi, hoặc lấy được mẫu máu gốc
của tôi… Nếu không thì sẽ như hồi giết đồng nghiệp của giáo sư Dương, những
sinh viên đó sẽ lần lượt… chưa biết chừng còn phát sóng toàn cầu! Cậu muốn tình
huống đó xảy ra à?” Vệ Lăng lạnh lùng nhìn vào mắt Dạ Đồng.
“Anh đã bao giờ nghĩ, nếu anh rơi vào tay
Kraven…”
“Ít nhất thì y sẽ không giết tôi.” Vệ Lăng đáp.
Dạ Đồng chau mày, cắn vỡ chiếc kẹo mút thứ hai
đánh rắc, sau đó nhìn sang giáo sư Dương: “Giáo sư Dương, thầy nghĩ sao?”
“Cậu hỏi lão Dương làm gì?” Vệ Lăng thật sự rất
muốn đánh Dạ Đồng một trận.
Giáo sư Dương đáp: “Thế thì tiến hành cả kế hoạch
A và kế hoạch B đi.”
“Kế hoạch A gì cơ? Kế hoạch B?” Vệ Lăng bỗng cảm
thấy cái kiểu nói dở dang của giáo sư Dương khiến người ta muốn phát rồ.
“Kế hoạch A là tôi ở ngoài sáng, cậu ở trong tối.
Tôi mang mẫu máu của cậu đến đó.”
“Các anh không thể mang mẫu máu gốc của tôi đến
đó thật chứ?”
“Mang mẫu máu gốc của cậu đến đó, nhưng dù là mẫu
máu gốc, chúng tôi cũng có cách khiến nó mất hiệu quả mà Kraven muốn.” Giáo sư
Dương đáp.
“Kế hoạch B thì sao?”
“Đó là Kraven không thoả mãn với mẫu máu gốc, còn
muốn mang cả cậu đi. Nếu Kraven đưa ra yêu cầu như thế, tôi sẽ nói tôi bằng
lòng đi theo y. Trong lòng Kraven biết rõ, có lẽ trung tâm kiểm soát sẽ dùng
tôi đổi lấy sinh viên, nhưng tuyệt đối sẽ không dùng cậu đổi lấy sinh viên, để
không bị lỗ vốn, y sẽ miễn cưỡng nhận tôi.”
Dạ Đồng không hiểu: “Y có thể chọn biến sinh viên
thành vật chủ mà! Ngần ấy sinh viên trẻ trung thông minh.”
“Một đống sinh viên, còn không có ích bằng một
mình tôi. Theo thống kê tiến hoá của Noah, tôi là vật chủ có thể tiến hoá ra
năng lực hiếm nhất sau khi bị ký sinh.” Giáo sư Dương đáp.
Vệ Lăng vỡ lẽ ngay lập tức, Noah đang bị tổn thất
nặng nề, vật chủ tốt IQ cao và thể lực dồi dào như giáo sư Dương đã khó kiếm
lắm rồi.
“Thế nếu Kraven mang anh đi thì sao?” Vệ Lăng
hỏi.
“Nếu Kraven mang tôi đi, cậu sẽ làm gì?” Giáo sư
Dương hỏi.
“Tất nhiên là cứu anh!” Vệ Lăng nhìn y bằng ánh
mắt “đầu anh không sao chứ”.
“Cách an toàn nhất, là giết tôi. Vệ Lăng, cậu nên
biết phải giữ gì bỏ gì…”
Giáo sư Dương còn chưa dứt lời, Vệ Lăng bỗng đấm
một phát lên mặt y.
“Giữ gì bỏ gì cái đầu anh! Anh tưởng mình là
Prometheus thật đấy à? Hay là coi mình thành mặt trời – thiêu đốt bản thân để
soi sáng thế giới? Ở chỗ tôi, không có giữ gì bỏ gì, chỉ có chuyện phải làm thôi!
Bất kể chuyện gì xảy ra, chúng ta đều phải cùng tiến cùng lùi! Có tôi thì có
anh!” Vệ Lăng đẩy mạnh giáo sư Dương một phát.
Không ngờ Dương Mặc Băng đứng rất vững, thế mà Vệ
Lăng không đẩy được y.
“À há… Ôn Tiểu Tửu, có phải anh đang ở trong đầu
Dương Mặc Băng không?” Vệ Lăng sấn tới, trợn to mắt, quan sát kỹ xem mặt giáo
sư Dương có biểu cảm chột dạ hay không.
Nhưng ánh mắt của giáo sư Dương rất vững, y chỉ
nói một câu: “Không ngờ ngoài giáo sư Ôn, vẫn còn người khác đáng cho cậu liều
mạng.”
Không biết có phải ảo giác hay không, Vệ Lăng cảm
thấy giáo sư Dương nom chẳng vui vẻ gì.
Lẽ nào mình bằng lòng hy sinh vì y cũng có vấn
đề?
“Dạ Đồng, tôi muốn gọi cho Ôn Chước! Anh ấy đang
ở đâu?”
Dạ Đồng lắc đầu: “Giờ giáo sư đã lên máy bay, hộ
tống vài chuyên gia đến đây rồi. Anh muốn giáo sư nhảy khỏi máy bay à?”
Vệ Lăng thở hắt ra: “Còn ai khác điều động được
không? Lần này chúng ta phải làm một trận lớn đấy.”
“Rõ.” Dạ Đồng chạm vào đầu mình.
Vệ Lăng bước lên hai bước, đột ngột quay người:
“Có phải cậu có gì giấu giếm tôi không?”
Dạ Đồng nghẹn họng, tỏ ra bất lực: “Tôi giấu anh?
Hay là anh vào đầu tôi xem thử, tôi có gì giấu anh?”
“Được! Tôi vào xem đây!”
Vệ Lăng đột ngột bóp mặt Dạ Đồng, chạm phải mắt
cậu ta.
Dạ Đồng giật mình: “Vãi— Tôi bảo anh xem là anh
xem à…”
Trong chớp mắt, sắc vàng loé lên trong mắt Vệ
Lăng, chẳng có cả thời gian quá độ, tiến vào mắt Dạ Đồng ngay tức khắc.
Đầu óc Dạ Đồng bị xâm nhập, mất thăng bằng suýt
thì ngã nhào, nhưng bị Vệ Lăng túm chặt.
Lần đầu tiên Dạ Đồng được trải nghiệm Vệ Lăng mạnh
mẽ thế này, thông tin trong đầu cậu ta bị Vệ Lăng hấp thụ mà không thể kháng
cự.
Cuộc điện thoại vừa rồi, cậu ta vốn không liên
lạc được với Ôn Chước, giám đốc Châu bảo cậu ta, Ôn Chước đi chấp hành một
nhiệm vụ bí mật, bất kể xảy ra bất cứ tình huống đột xuất nào, gồm cả vụ giải
cứu chuyến bay 3745 hạ cánh khẩn cấp lần này, tất cả phải nghe theo giáo sư
Dương chỉ huy và ra lệnh.
Vệ Lăng thoát ra khỏi đầu Dạ Đồng, cậu ta như bị
bóp cổ họng sắp tắt thở, cuối cùng cũng được dịu bớt.
“Anh… lần sau anh mà dám đọc đầu tôi lần nữa, tôi
sẽ đánh anh rụng răng đầy đất!” Dạ Đồng nói.
“Thứ nhất, là cậu bảo tôi vào xem; thứ hai, tôi
cũng bảo cậu tôi sắp vào rồi.”
Comments
Post a Comment