Chương 64: Phải, đẹp quá
Y nhìn Vệ Lăng, mỉm cười giễu cợt bản thân.
Vệ Lăng nghe thấy Kraven nói với mình: Dù em muốn
giết tôi đến thế, tôi vẫn không nhịn được muốn có được em.
Kraven ngã sấp, rơi xuống hẻm núi.
Ôn Chước nhắm mắt, day mạnh đầu mình.
Đây là cuộc chiến đôi bên đều không có lợi.
Hắn phải tranh thủ khi Kraven đánh mất nhận thức,
phá huỷ não y!
Ôn Chước nghiến răng, ép mình tỉnh táo.
Nhận thức của hắn đuổi theo Kraven vào tận nơi
sâu nhất, cảm nhận được Kraven va đập với đá sỏi lởm chởm, máu y rời khỏi cơ
thể y, y đang suy yếu dần dần.
Ôn Chước tăng cường nhận thức của mình thành lưỡi
dao cuồn cuộn sát khí, thọc vào nơi sâu nhất trong đầu Kraven.
Hắn cảm nhận được độ hoạt động của Angela trong
cơ thể mình, đã đạt đến 99,9%, bước thêm một bước là huỷ diệt.
Nhưng hắn phải giết Kraven, kẻ này muốn sở hữu Vệ
Lăng, không lúc nào là không muốn cướp em ấy đi!
Vệ Lăng đã sắp dùng hết sức, nhưng trong mơ hồ
anh nhìn thấy toàn thân Ôn Chước đang toát ra ánh huỳnh quang màu xanh lam.
Dường như anh đã thấy Angela trong cơ thể Ôn
Chước, thức giấc từ trong giấc ngủ say, xâm nhập tế bào trong người Ôn Chước
từng chút một.
Tay Vệ Lăng đặt lên chỗ tim Ôn Chước, anh để nhận
thức của mình ngấm vào từng tế bào của hắn, kiềm chế sức mạnh của Angela.
Ôn Chước bỗng tỉnh táo, nếu không nhờ Vệ Lăng
trong lòng, lúc nãy hắn đã bị Angela nhân dịp chiếm lĩnh rồi.
Khi cúi đầu, hắn nhìn thấy tay Vệ Lăng từ từ
buông thõng.
Vệ Lăng chẳng cầm cự nổi nữa, đầu ngoẹo trong
vòng tay Ôn Chước, ngủ thiếp đi.
Mà cũng chính lúc ấy, cơn chấn động dữ dội ngược
không khí ùa tới.
Mấy chiếc trực thăng tập trung đạn pháo quét qua,
đóm lửa và đá vụn bắn tung toé!
Ôn Chước bế bổng Vệ Lăng, né nhanh như gió.
Ngay sau đó là sóng âm thanh tấn công, để lại
từng cái hố lớn trên mặt đất!
Trực thăng chở toàn bản sao Echo!
Ôn Chước bảo vệ Vệ Lăng trong lòng, đỡ mặt anh,
xác nhận anh vẫn lành lặn.
Một chiếc trực thăng nhắm họng pháo vào họ, trong
nháy mắt Ôn Chước xâm nhập mọi người trên trực thăng này. Chiếc trực thăng lập
tức dời họng pháo, bắt đầu tấn công đồng đội của mình.
Một chiếc trực thăng bị bắn trúng cánh quạt, rơi
xuống khe sâu, sau khi nó nổ tung, cả hẻm núi rung theo.
Quái thú vừa chạy trốn vừa gào rú dưới đáy hẻm.
Đủ các loại âm thanh hoà vào nhau.
Ba bốn Echo nhảy ra từ trong trực thăng, chúng
còn chưa đáp đất, đã tấn công Ôn Chước bằng sóng âm từ đủ các góc.
Vẻ mặt Ôn Chước lạnh băng, đám Echo này vừa há
miệng, đã cảm thấy một sức mạnh bóp nghẹt cổ họng chúng, não chúng không thể
điều khiển hai tay mình, ngay sau đó đầu óc sụp đổ, chúng trợn mắt ngã xuống.
Não chúng đã bị Ôn Chước giết chết.
Trực thăng trên đỉnh đầu vẫn đang đánh nhau, Ôn
Chước chia ra một phần nhận thức, tiến vào hẻm núi tiếp tục tìm Kraven.
Nhưng vô số nhận thức của Kraven phân bố khắp khe
sâu, lan rộng ra bốn phía, về cơ bản không thể nào lần dấu được!
Ôn Chước mở rộng phạm vi tìm kiếm nhận thức của
mình, gần như bao trùm cả thành phố này, bao gồm cả hàng ngàn mét dưới lòng
đất, khắp nơi đều là Kraven! Ôn Chước chẳng hề nương tay, tiêu diệt toàn bộ số
nhận thức này, không để sót lấy một cái.
Nhưng hắn có linh cảm, nhất định Kraven đã chạy
thoát!
Nắm đấm của Ôn Chước hung tợn nện xuống đất.
Hắn ngửa đầu, giải phóng nhận thức mình tấn công,
trong nháy mắt toàn bộ trực thăng như thể mất phi công, đâm vào nhau, rơi
xuống, nổ tung.
Còn mọi Noah trong buồng lái đều bị Ôn Chước kiềm
chế ý thức, đành bị nhốt trong đó, cùng trực thăng hoá thành bụi.
Một chiếc trực thăng trong số đó đậu vững
chãi trước mặt họ.
Ôn Chước chẳng buồn ra tay nữa, trực tiếp giết
chết nhận thức của mọi Noah trong đó.
Hắn mở cửa buồng, kéo hết Noah trên ghế ngồi ra,
gồm cả phi công cũng bị ném xuống khe núi.
Rồi hắn cúi đầu, vác Dạ Đồng lên vai, đặt vào
buồng lái, dù là vậy, tay còn lại của hắn vẫn không thả Vệ Lăng ra, lúc nào
cũng muốn để anh ở bên cạnh mình.
Hắn rút thuốc dinh dưỡng ra, tiêm một phát cho Dạ
Đồng.
Giữa lông mày Dạ Đồng run rẩy, bèn nghe thấy
giọng Ôn Chước vang lên bên tai: “Nghỉ ngơi đi. Vệ Lăng ở bên cạnh tôi.”
Lông mày nhăn tít của Dạ Đồng giãn ra từ từ.
Đầu bên kia khe sâu, một bóng dáng linh hoạt chạy
như bay, toàn thân toàn là vết máu lốm đốm.
Là một con mèo nhỏ.
Nó đến trước khe sâu, không thể không dừng lại,
cúi đầu liếc nhìn lửa ngùn ngụt bên dưới, rồi lùi lại một bước, kêu một tiếng
“meo” với Ôn Chước.
Ôn Chước ra dấu với nó, mèo nhỏ bèn lùi lại.
Ba bốn giờ chiều, gió ở đây đang thổi mạnh nhất,
cứ như muốn hút hết tất thảy vào khe núi này.
Ôn Chước lái trực thăng bay lên, nghiêng một góc,
mèo nhỏ lùi lại mấy bước, đột nhiên nhảy phắt lên, nhảy đúng vào buồng lái.
Nó từ hình thái chủng lai trở về mèo nhỏ bình
thường, háo hức nhảy vào chỗ ghế phụ trong buồng lái, nó muốn thò móng chạm vào
cằm Vệ Lăng, nhưng trên người bẩn thỉu, nó lại rụt về, chỉ ngoảnh mặt dán lên
người anh, nghe âm thanh tim anh đang đập, nó mới yên tâm cuộn tròn mình.
Ôn Chước lái trực thăng bay vào hẻm núi.
Quái thú vừa chạy vừa ngửa đầu, há to miệng, muốn
cắn trực thăng.
Ôn Chước nheo mắt, dù là bằng mắt mình, hắn cũng
phải xác nhận tên Kraven đúng là không còn ở dưới đáy khe nữa.
Hắn giải phóng ý thức, bầu không khí mạnh mẽ
khiến hàng loạt quái thú sợ hãi lẩn tránh.
Hắn tìm được nơi Kraven rơi xuống, ở đó có một
mảng máu lớn màu xanh lam, nhưng không có tung tích của Kraven.
Ôn Chước nhập vào ký ức của mọi quái thú, tìm xem
sau khi Kraven rơi xuống đã xảy ra việc gì.
Chúng nhìn thấy một đôi tay vươn ra từ dưới lòng
đất, ôm chầm lấy Kraven, rồi nhanh chóng di chuyển trong khe núi.
Là Reina Yae? Trước đây chẳng phải cô ta đã bị Vệ
Lăng giật chết rồi ư!
Không, là nhân bản của Reina Yae! Kraven có thể
nhân bản ra bao nhiêu Echo thế này, Noah có năng lực đặc biệt như Reina Yae,
Kraven không thể không “dự trữ”!
Lúc Ôn Chước giao chiến với mấy cái trực thăng
đó, Reina Yae thừa cơ mang Kraven đi mất.
Nhưng ngần ấy ý thức của Kraven là thế nào?
Thần kinh của Ôn Chước vẫn nằm trong trạng thái
căng thẳng, tới tận khi hắn nghe thấy tiếng hít thở rất nhẹ và dài truyền tới
từ bên cạnh, toàn bộ thế giới tràn ngập nguy hiểm đều như trở nên mềm mại.
Vệ Lăng trên ghế phụ chúi đầu, ngủ rất say.
Hoàng hôn đáp trên lông mi anh, để lại toàn bộ
tình cảm dịu dàng.
Tay Ôn Chước đỡ hờ mặt anh, hôn lên má anh.
Tin tức của Hà Liễm truyền tới tai hắn: “Giáo sư
Ôn, chúng em đã đón được giáo sư Dương và Diệp Ngữ thuận lợi. Nhưng họ bảo để thu
hút Kraven, cho Dạ Đồng thời gian mang Vệ Lăng đi, khả năng cao là lão Hạ và
Giang Từ đã bị người của Kraven bắt được rồi… Đến bây giờ vẫn chưa có tin tức,
có lẽ là… là…”
Giọng Ôn Chước nói rất bình tĩnh: “Gửi vị trí của
họ cho tôi.”
“Giáo sư Ôn, thầy định đích thân xác nhận ư?”
“Khả năng trên 90% là họ chưa chết.” Ôn Chước
đáp.
“Thật ạ? Tốt quá. Nhưng mà… Kraven sẽ không giết
họ thật ư?” Hà Liễm hỏi.
Y lo Ôn Chước mang theo Vệ Lăng khó khăn lắm mới
cứu được về, lại rơi vào vòng vây của Noah.
“Nếu cậu muốn lấy lòng một ai đó, cậu có giết
sạch bạn bè thân thiết của người ta không?” Ôn Chước hỏi ngược.
“Em hiểu rồi! Gửi vị trí rồi ạ!”
Ôn Chước liếc nhìn định vị ba chiều hiển thị trên
máy liên lạc ở cổ tay, tăng tốc độ bay.
.
Lúc này, trong cao ốc cũ kỹ, Haku đang ngồi hút
thuốc trên một mảng bê tông.
Echo số 4 huýt sáo một khúc nhạc thiếu nhi lạc
điệu, rồi buột hỏi: “Haku, khi nào sếp về? Tôi nhớ anh ấy quá!”
“Mày nhớ cũng vô ích, hàng ngày sếp chỉ nhớ đến
tên công tử bột Vệ Lăng thôi.” Haku phì cười độc địa.
“Thế sau khi chúng ta bắt được thằng công tử bột
đó, có phải ai cũng được bắt nạt nó không?” Echo số 4 hỏi.
“Không không, cô nàng thân mến, chẳng ai được bắt
nạt tên công tử bột đó cả, phải coi nó là công chúa, à, không đúng, là
hoàng hậu. Chỉ cần công tử bột vui vẻ, Kraven sẽ tươi tỉnh. Kraven tươi tỉnh,
chúng ta đều hạnh phúc. Hiểu không?”
“Không hiểu. Bắt Vệ Lăng về, không phải là để nó
đẻ con cho toàn bộ chúng ta à?”
Haku thoáng ngừng: “Môi trưởng trưởng thành của
chúng mày đơn giản quá, mới không hiểu được thế giới. Vệ Lăng chỉ có thể đẻ con
cho Kraven mà thôi, con nó đẻ ra mới là “vua” quan trọng nhất để chúng ta chiếm
lấy hành tinh này. Hơn nữa chỉ cần Kraven giành được Vệ Lăng, thế thì Vệ Lăng
mới tăng tốc tiến hoá cho tất cả chúng ta.”
“Thế chúng ta có Vệ Lăng là đủ rồi, ba kẻ này khi
nào tôi được huýt sáo nổ tung đầu chúng?” Echo số 4 đi tới trước mặt Hạ Cung,
vỗ mặt ông.
Ba người họ đều nằm đó, không nhúc nhích.
Bởi trước khi Kraven đi, y đã phá huỷ nhận thức
não của họ.
Họ bây giờ ngoại trừ hít thở ra thì chẳng khác gì
xác sống.
Haku nhìn sắc trời đang tối dần, chẳng nhìn thấy
lấy một tia nắng, gã vô thức nhíu mày.
“Kraven lề mề quá đấy? Đáng lẽ bây giờ phải về
rồi.”
Echo số 4 nhàm chán hất cằm, nói cực kỳ nghiêm
túc: “Bây giờ có phải anh ấy đang bắt nạt Vệ Lăng không?”
Haku sửng sốt, rồi vỗ tảng bê tông bên cạnh, phá
ra cười.
“Nếu thế là thật… Chưa biết chừng một tháng nữa
chúng ta cũng không gặp được Kraven, ha ha ha!”
Đúng lúc này, tiếng trực thăng vọng tới từ trên
trời.
Haku thò đầu ra liếc nhìn, hình như đúng là trực
thăng của chúng.
“Sếp về rồi à?” Echo số 4 hỏi, mắt long lanh.
“Là trực thăng của mình, nhưng không phải cái lúc
Kraven đi.”
Haku gõ máy liên lạc trong lỗ tai: “Kraven! Sếp
về rồi à?”
Đã chuẩn bị trước nếu là giọng Kraven, Haku sẽ
chế giễu tính kiên nhẫn của y, nhưng máy liên lạc hiển thị đối phương nằm ngoài
phạm vi liên hệ.
Haku chau mày, búng tay với Echo số 4: “Mày chú ý
nghe tin tức của tao. Tao đi xác nhận trước đã, nếu người tới không phải
Kraven, mày hãy huýt sáo, nổ tung mấy tên này.”
“Rõ!” Echo số 4 đang thầm mong đợi khoảnh khắc
được huýt sáo.
Vẻ mặt vốn uể oải của Haku trở nên lạnh căm.
*
Trên trực thăng, Ôn Chước hỏi Dạ Đồng: “Tỉnh táo
chưa?”
Dạ Đồng hoạt động cổ tay mình, nở nụ cười tràn
trề tự tin: “Tỉnh táo rồi! Đầy điểm hồi phục!”
“Thế thì giao cho cậu đấy.” Ôn Chước nói.
“Không thành vấn đề, giáo sư trông nom Vệ Lăng là
được!”
Nói đoạn, Dạ Đồng mở cửa buồng lái, nhảy phốc
xuống.
Haku chỉ nhìn thấy thứ gì đó thoáng qua từ trong
buồng lái trực thăng, gã biết đó chắc chắn không phải người của Kraven, đúng
lúc gã định thông báo cho Echo số 4, một sức mạnh ập tới, đập lên mặt gã.
Bởi tốc độ nhanh quá, gã không né kịp, răng bị
đập vỡ, mồm toàn máu.
Là Dạ Đồng!
Có tốc độ như thế, chắc chắn là tên chủng lai Dạ
Đồng!
“Giết chúng!” Haku cao giọng hét.
Nhưng trong tai chẳng còn bất cứ thứ gì nữa.
Dạ Đồng đứng cách đó không xa, bóp nát máy liên
lạc của gã trước mặt gã.
“Tít…” Tiếng ong ong vang lên trong tai Echo số
4.
“Mẹ ôi!” Echo số 4 tháo máy liên lạc ra, giây
phút đó cô nàng hiểu e rằng Haku đi đời rồi.
Cô ta đang định huýt sáo, nhưng gạch đá trên đỉnh
đầu rơi xuống, cô ta đành nhắm sóng âm lên đỉnh đầu.
Cả mảng gạch đá bê tông bị sóng âm của cô ta đánh
vỡ thành bụi mịn, bụi bặm bốc lên xung quanh.
Một cánh tay thò ra từ trong khói mù mịt, đột
nhiên bóp cổ họng cô ta, là Dạ Đồng.
Echo số 4 liều mạng tặc lưỡi, nhưng cổ họng bị
bóp nghẹt, dây thanh đới không thể rung động, cô chỉ nghe thấy một tiếng “rắc”,
cổ cô ta gãy lìa.
Dạ Đồng ném cô ta sang một bên, cầm lấy súng của
Hạ Cung, nhắm vào giữa lông mày cô nàng.
Còn Haku phát hiện ra người lái trực thăng là Ôn
Chước, khi đó phản ứng đầu tiên của gã là “tiêu rồi”.
Một mình gã đối phó Dạ Đồng đã rất tốn sức, huống
hồ là Ôn Chước có khả năng tấn công và thao túng nhận thức mạnh nhất trong số
các chủng lai.
Haku chẳng buồn để ý đến Echo số 4 nữa, gã co
chân bỏ chạy.
Nhưng Ôn Chước nhanh chóng bắt giữ gã, khi Haku
phát hiện ra chân mình nặng như đổ chì, đầu đau như bị xương sọ của mình nghiền
nát, gã biết lần này tiêu đời thật rồi!
Quan trọng hơn là, Kraven không ở đây, không ai
có thể “tắt” não gã được.
Toàn bộ ký ức của gã, kể từ khi gã trở thành
Noah, từng câu nói với Kraven, từng hành động đã tham gia, mọi bí mật mà gã
biết, đều bị Ôn Chước “đọc” hết.
Giây phút gã ngã xuống đất, dường như gã nghe
thấy Ôn Chước trên cao nói rất thờ ơ: “Mày không còn tác dụng gì nữa.”
Một tiếng đoàng, đạn mang thuốc găm vào lưng gã.
Enzym phân rã tốc độ cao tung hoành trong cơ thể
gã, tế bào của gã vỡ toác toàn bộ, lần này gã kết thúc thật rồi.
Dạ Đồng vác Hạ Cung ra ngoài, sau đó là Giang Từ,
và cả phi công lái chiếc trực thăng còn lại, tổng cộng ba người.
Sau khi xác nhận họ đều là chủng lai, Ôn Chước
bảo Dạ Đồng đưa họ vào buồng lái, thắt dây an toàn.
“Lão Hạ có biến thành thằng ngu không? Mặc dù tôi
nghĩ ổng tuổi tác càng cao thì càng kém thông minh…”
“Đừng lo, họ không muốn trốn tránh hiện thực như
Diệp Ngữ khi ấy đâu, tôi sẽ chữa não cho họ.” Ôn Chước nói thản nhiên.
“Tiếc thật, Kraven trốn thoát, nếu không lần này…
chúng ta sẽ giải quyết được Noah hoàn toàn!” Dạ Đồng thở dài.
“Kraven sở trường chừa đường lui. Y đích thân ra
trận, chứng tỏ y đã chuẩn bị trước. Tôi đã đọc ký ức của Haku. Trong ký ức của
gã, Kraven đã chuẩn bị nhân bản số lượng lớn cho mình, hơn nữa còn sao chép ký
ức, cách tư duy của mình vào các bản sao đó.”
“Anh bảo… lần này kẻ ra không phải bản thân
Kraven ư?” Dạ Đồng hỏi.
“Không… lần này chắc chắn là bản thân y.” Ngón
tay Ôn Chước chạm nhẹ vào bên cổ Vệ Lăng, ở đó có một dấu vết không rõ ràng, là
do Kraven bóp cổ anh trong chiếc SUV để lại dấu.
Có thể thấy Kraven lúc đó ắt phải giành được Vệ
Lăng, nếu như vậy, nhất định y sẽ đích thân đến, không để bất cứ nhân bản nào
thay thế mình.
“Thế… Sao Kraven lại trốn thoát được sự truy bắt
ý thức của anh?”
Theo Dạ Đồng, khi ấy trạng thái của Kraven suy
yếu, y không phải đối thủ của Ôn Chước.
“Y đã sao chép rất nhiều nhân bản của Reina Yae.
Chúng có thể di chuyển trong lòng đất, hơn nữa còn để nhân bản của Kraven chiếm
não những Reina Yae này.”
“Vậy nên, anh đã cảm nhận được rất nhiều ý thức
thuộc về Kraven! Những ý thức này làm hỗn loạn việc lần dấu bản thể Kraven của
anh, cho hắn trốn thoát thành công?” Trong lòng Dạ Đồng lạnh ngắt, Kraven đáng
sợ quá.
Y đã nhân bản ngần ấy bản thân, tưởng tượng mấy
chục Kraven… ai mà đối phó được?
“Kraven nằm ở đỉnh kim tự tháp trong số Noah,
càng là sự sống phức tạp thì càng khó nhân bản hoàn toàn, không tỳ vết. Nên
nhân bản của Kraven không thể đạt được đến năng lực của y. Vả lại lần này, để
cứu bản thân, y đã dùng đến số nhân bản đó. Tôi đã tiêu diệt não số nhân bản
đó, Kraven không có nhiều sức đắp lại não nhân bản đâu.”
“Nhưng mà… chúng ta không thể mặc cho Kraven nhân
bản tiếp được! Bất kể nhân bản có khó hay không, đối với chúng ta mà nói đều là
mối đe doạ!”
“Phải, tôi vừa lấy được thông tin về việc này từ
não Haku, và báo cho giám đốc Châu rồi, phá huỷ nơi Kraven chế tạo và nuôi
dưỡng nhân bản. Để đảm bảo, họ dùng vũ khí hạt nhân. Sau khi nổ xong, khởi động
máy bay không người lái phun enzym phân rã tốc độ cao.”
Dạ Đồng ngây người: “Ác thật… có điều tôi thích!”
Như vậy, dù Kraven đã trốn thoát, cũng sẽ suy yếu
kinh khủng.
Sau đó chủng lai sẽ liên tục bao vây tiêu diệt,
nhất loạt đánh sập mọi hang ổ của y, hòng khiến y bỏ chạy kiệt quệ, cơ bản là
không thể yên ổn bình phục.
Bóng đêm bao trùm bầu trời của thành phố cũ, có
lẽ là tám năm nay, thành phố cũ không bị xả khí thải ô tô, cũng không có nhà
xưởng hoạt động, có thể nhìn thấy rõ bầu trời sao lấp lánh trong màn đêm.
“Đẹp quá.” Dạ Đồng nói.
Ôn Chước ngắm Vệ Lăng bên cạnh mình, anh ngủ say
như trẻ con, hắn nói: “Phải, đẹp quá.”
Họ không quay về thành phố mới “Lightyear”, mà hạ
cánh ở một căn cứ ngầm của chủng lai.
Trải qua hàng loạt kiểm tra, bọn Ôn Chước mới
được cho phép tiến vào nội bộ căn cứ.
Không gian dưới lòng đất này không nhiều, mỗi
phòng đều cực kỳ chật hẹp.
Người phụ trách căn cứ cấp cho Ôn Chước căn phòng
lớn nhất, cũng chỉ có kích cỡ bằng hai chiếc giường ghép thời đại học.
“Giáo sư Ôn, chỉ đành để anh chịu thiệt. Đồng
nghiệp của anh, chúng tôi cũng đã sắp xếp xong…”
Người phụ trách căn cứ này là bạn thân của Trình
Bào, tên là Phương Vân, chỉ thấp hơn một bậc so với giám đốc Châu của trung tâm
kiểm soát liên hợp.
“Không cần đâu, đội trưởng Phương. Cậu ấy ngủ
cùng tôi.” Ôn Chước nói.
Phương Vân sửng sốt, ai chẳng biết Ôn Chước là
một người thích yên tĩnh, khó giao tiếp với người khác, thế mà hắn lại bảo “cậu
ấy ngủ cùng tôi”?
Phương Vân liếc nhìn thanh niên đang ngoẹo đầu
bất tỉnh nhân sự này, chợt nhận ra thân phận của đối phương.
“Tôi hiểu rồi. Đồng nghiệp của giáo sư cần thuốc
dinh dưỡng hay cơm tối?”
“Cơm tối.” Ôn Chước đáp.
Phương Vân càng chắc chắn hơn về thân phận của Vệ
Lăng, anh ta gật đầu, sau khi đi còn yêu cầu toàn bộ căn cứ tăng mức phòng thủ,
tất cả quan chấp hành đều phải làm việc, toàn bộ căn cứ phải nằm trong trạng
thái phòng thủ nghiêm ngặt.
Ôn Chước bế bổng Vệ Lăng, bước vào căn phòng mà
Phương Vân chuẩn bị cho họ.
Giường ở đây to xấp xỉ giường thời đại học của
họ.
Hắn cúi đầu, đặt Vệ Lăng xuống, cởi giày cho anh,
anh vừa cảm nhận được độ mềm mại của giường, lập tức phát ra tiếng “ưm” thư
thái, rất khẽ, khiến Ôn Chước không kìm được lòng hôn lên trán anh.
Khoé môi Vệ Lăng hơi trũng, hình như anh đang mơ
đẹp.
Trán Ôn Chước chạm nhẹ trán anh, thì thào: “Em
đang nghĩ gì thế?”
“Tiểu Tửu…” Vệ Lăng lẩm bẩm.
Ôn Chước chỉ cảm thấy trái tim run rẩy, hôn anh
một phát mạnh hơn nữa.
Tiếng gõ cửa truyền tới, là đội trưởng Phương bảo
người mang cơm tối đến cho họ.
Bây giờ đã quá giờ cơm tối, là do phòng bếp căn
cứ đặc biệt nấu cho Vệ Lăng.
Cơm trắng, canh trứng cà chua rất đơn giản, còn
cả một suất thịt xào ớt xanh.
Vệ Lăng ngửi thấy mùi thơm của đồ ăn, anh đã
không ăn gì cả ngày, thậm chí còn chưa uống cả nước.
Bụng phát ra tiếng ùng ục, anh chép miệng, dụi
mắt.
Có người sờ trán anh, nói bằng giọng rất nhẹ
nhàng: “Đừng ngủ nữa, dậy ăn cơm được không?”
Tim Vệ Lăng thắt lại, là giọng Ôn Chước!
Ký ức quay lại, anh đột nhiên nhớ ra trong thời
khắc nguy hiểm nhất, Ôn Chước chạy tới cứu anh, sau đó mình không kiềm chế
được… tỏ tình!
Lúc đó, anh cho rằng chết cũng chẳng đáng sợ nữa,
bảo Ôn Chước là mình thích cậu ta thì đã sao!
Nhưng hiện tại… mặc dù không biết mình đang ở
đâu, nhưng có giường để nằm, chắc chắn là bình an rồi phải không?
Nhất thời cảm xúc lẫn lộn, tai Vệ Lăng kêu ong
ong, trong lòng rối như tơ vò.
Muốn mở mắt nhìn Ôn Chước chết đi được, nhưng lại
sợ chết khiếp rằng mình tỉnh lại, Ôn Chước sẽ bảo anh… những lời anh không muốn
nghe thấy.
Vệ Lăng đành giả chết, nhắm nghiền mắt giả vờ
mình vẫn đang ngủ.
“Trước đây chẳng phải cậu toàn bảo, bụng đói mà
ngủ thì không tốt à?” Ngón tay Ôn Chước vuốt nhẹ tóc anh, lướt qua dái tai anh,
từng nhát đều khiến Vệ Lăng tim đập thình thịch.
“Tai cậu đỏ.” Ôn Chước cúi đầu, nói bên tai Vệ
Lăng.
Hơi thở nóng hổi trùm lên, cứ như muốn chui vào
não anh.
Tim Vệ Lăng đập sắp nứt toác, anh mở một mắt, bèn
nhìn thấy Ôn Chước chống một tay bên cạnh mình.
Comments
Post a Comment