Chương 62: 2v2, rất công bằng
“Vậy nên chúng ta chỉ có thể dùng kế hoạch thứ
nhất, đổi với trực thăng bảo vệ chúng ta.” Giáo sư Dương nói.
Chắc chắn là không thể đậu dưới đất.
Còn chưa đậu, đã có cả tá quái thú bao vây, đến
lúc đó chúng liều chết nhảy lên trực thăng, chẳng thể bay nổi nữa.
Dạ Đồng quan sát kỹ lưỡng, chỉ vào đỉnh một tòa
nhà hai mươi mấy tầng nằm chéo họ: “Tòa nhà đó thì sao? Tầng tượng rộng rãi,
nom cũng rất kiên cố.”
Giáo sư Dương gật đầu nói: “Nó đi.”
Hai chiếc trực thăng bay tới, đậu trên đỉnh tòa
nhà đó.
Cơn gió bốc lên do cánh quạt trực thăng cuốn theo
bụi bặm tích lũy nhiều năm của tầng thượng.
Xung quanh nó có rất nhiều cao ốc 30 40 tầng,
dường như đang nhìn xuống nó.
Mỗi khung cửa sổ của các tòa nhà cao tầng đằng
sau như đều có những con mắt đang theo dõi họ.
“Tôi cảm thấy không ổn.” Giang Từ ngẩng đầu nói.
“Tôi cũng cảm thấy không ổn.” Hạ Cung đáp, “Cảm
giác càng không ổn, càng chứng tỏ chúng ta đậu đúng chỗ rồi.”
“Mong là đỉnh tòa nhà này vững chắc!” Giang Từ
nói.
“Mới tám năm mà thôi, nếu nó không vững chắc, đó
tức là công trình rỗng ruột!” Hạ Cung nói đùa làm dịu bầu không khí.
Giang Từ hít vào một hơi thật mạnh, trái tim anh
đập rất nhanh.
“Sao thế? Hồi hộp à?” Hạ Cung cười hỏi.
“Chẳng có gì hồi hộp, nếu không nhờ Vệ Lăng, tôi
đã chết từ lâu rồi.”
Hai chiếc trực thăng đậu vững, Hạ Cung cúi đầu
rút một điếu thuốc, ngậm trong miệng, mới rít một hơi bèn cảm nhận được có một
sức mạnh xông tới từ bên dưới, lật tung sân thượng này trong nháy mắt.
Đầu tiên hai chiếc trực thăng đó bị đẩy lên, sau
đó lại rơi xuống.
Hạ Cung kéo giật Giang Từ, hai người lao từ trong
buồng lái ra ngoài.
Đâu đâu cũng là bụi bặm, cánh quạt trực thăng vẫn
đang quay tròn, cắt vụn mặt tường bê tông, tiếng động ong ong và âm thanh bê
tông đứt đoạn hòa lẫn vào nhau.
Khoảnh khắc mặt sàn tầng này chạm tới giới hạn
chịu tải, nó kêu răng rắc và nứt toác, họ lại rơi xuống một tầng!
Giang Từ vừa định đứng dậy, đầu anh ta bèn bị ấn
xuống đất đột ngột.
Sức mạnh đập nát đầu anh ta như đập nát một quả
dưa hấu!
Là Noah! Tên này không chỉ tốc độ nhanh, mà còn
khỏe khác thường.
“Cẩn thận…”
Angela trong người Hạ Cung lao ra, đâm về phía
Noah đang khống chế Giang Từ.
Áp lực của Giang Từ lập tức giảm hẳn, anh ta quay
người né mau chóng.
Trong lúc đó, anh ta nhìn rõ Noah tấn công
mình – Đeo kính râm, vạm vỡ, là Haku!
Angela của Hạ Cung đuổi theo Haku, nhìn thấy
Angela của Hạ Cung sắp cắn vào chân Haku, một đợt sóng âm lật ngửa ông ta, ông
bị đánh văng đi, đập vỡ mấy bức tường liền!
Giang Từ lao tới tìm Hạ Cung, bỗng nhiên, một con
dao mổ kề lên cổ anh.
Giọng nói mang ý cười lạnh nhạt vang lên bên tai
Giang Từ.
“Đừng cử động, nếu không là mất cổ đấy.”
Là Ngôn Nhân có biệt danh “Bác Sĩ”!
Giang Từ nuốt nước bọt, quả nhiên đây là một cái
bẫy!
Giáo sư Dương đoán chẳng sai chút nào, mỗi một
việc Kraven làm đều đã có tính toán. Y phát hủy thùng nhiên liệu của trực
thăng, chính là để ép họ tìm chỗ đổi trực thăng, hơn nữa dựa theo tình hình
thùng nhiên liệu, họ không thể bay được bao lâu, nơi phù hợp để đỗ trực thăng
nhất gần đây chính là tầng thượng tòa nhà này.
Noah chỉ cần mai phục ở đây là được.
May mà giáo sư Dương đã đoán trước tất cả, trước
khi hạ cánh, Dạ Đồng đã mang Vệ Lăng đi mất rồi!
Hai chiếc trực thăng của họ chỉ là mồi nhử Kraven
mà thôi.
Haku lật tung chiếc trực thăng còn lại, cao giọng
hét: “Mẹ kiếp… Trong này chỉ có một tên lái trực thăng thôi!”
Haku lôi phi công ra ngoài.
“Trống không? Thế lũ này vô dụng rồi.”
Thấy Ngôn Nhân sắp cứa cổ Giang Từ, nhưng bị
người khác túm tay.
Ngôn Nhân ngẩng đầu, bèn nhìn thấy Kraven đang
nhếch môi.
“Sếp?”
“Đừng động vào bất cứ ai trong số người của em
ấy.” Kraven nói.
“Người của ai?” Echo số 4 tìm được Hạ Cung trong
gạch đá vỡ đầy đất.
Cô nàng lôi Hạ Cung ngất xỉu đến trước mặt
Kraven.
“Người của Vệ Lăng.” Kraven hất cằm, “Đừng động
vào bất cứ ai.”
Echo số 4 bực dọc buông cổ Hạ Cung ra.
“Đại Sư” bật cười, bỗng biến thành vẻ ngoài của
Vệ Lăng, đi tới trước mặt Kraven, ôm cổ y, nói trìu mến: “Đừng động vào bất cứ
ai trong số người của em ấy… Sếp đang sợ, nếu người của nó chết, nó sẽ ghét bỏ
sếp khôn cùng ư?”
Kraven rất thích thú vẻ ngoài hiện tại của “Đại
Sư”, y vuốt nhẹ mặt “Đại Sư”, nhưng cảm giác trống rỗng lại ùa tới.
Vệ Lăng sẽ không làm vẻ mặt này, sẽ không có ánh
mắt nhẹ nhàng ấy, anh sẽ cười, vì mỉa mai, hoặc vì vui vẻ, chưa bao giờ cười để
quyến rũ bất cứ ai.
Kraven bỏ tay “Đại Sư” ra, nói rất thản nhiên:
“Em ấy thích mềm không thích cứng, động vào người của em ấy, nhất định em ấy sẽ
không đội trời chung với ta.”
Ngôn Nhân nghịch dao mổ của mình, cười khẽ: “Sếp,
sếp vốn không cần lấy lòng nó thế, nó cứ giành lấy là được rồi. Tôi khá thích
được nhìn nó khóc lóc cầu xin sếp tha cho nó, ha ha ha ha!”
“Ta cũng muốn nhìn thấy.” Ánh mắt Kraven trở nên
lạnh lùng u ám.
Haku mở cửa buồng lái, kiểm tra mấy lần liền, xác
nhận không thể giấu được ai nữa, gã mới huýt sáo: “Sếp! Không phải sếp bảo chắc
chắn chúng sẽ chọn đổi trực thăng ở đây ư? Sao hai cái trực thăng đều ở đây mà
Vệ Lăng thì không?”
Kraven cúi đầu cười: “Ta đã đánh giá thấp.”
“Đánh giá thấp cái gì?” Haku hỏi.
“Đánh giá thấp quyết tâm bỏ mạng bảo vệ em ấy của
đám chủng lai đó. Còn cả Dương Mặc Băng, trò chơi này, tám năm trước nó đã từng
chơi… Thả mồi nhử, hấp dẫn chú ý của chúng ta.” Kraven cử động ngón tay, “Lần
này nếu Dương Mặc Băng rơi vào tay chúng ta, nhất định phải…”
“Giết nó?” Ngôn Nhân cười hì hì.
“Không, là biến nó thành người của mình.” Kraven
vỗ vai gã.
“Đại Sư” gật đầu: “Rõ, để khiến Vệ Lăng mềm lòng.
Biết trước thì lúc ở trường, đáng lẽ nên biến hết đám sinh viên đó thành người
mình. Khi nó nhìn thấy học trò của mình đều biến thành Noah, nhất định sẽ không
nỡ ra tay.”
“Echo số 4, ngươi ở đây trông coi Hạ Cung. Năng
lực tấn công từ xa của ngươi vừa hay có thể khắc chế được Hạ Cung.” Kraven nói.
“Được thôi, thưa sếp…” Echo số 4 nói mà không
tình nguyện.
Kraven quay người: “Echo số 5, Bác Sĩ, Đại Sư, ba
đứa theo ta.”
Haku vừa nghe bèn không vui: “Tôi thì sao? Thế
còn tôi?”
“Ngươi ở lại đây.” Kraven nói đoạn, bèn nhảy từ
trên tầng cao xuống.
Ba người còn lại cũng đuổi theo Vệ Lăng cùng y.
Haku khó chịu gầm lên: “Dựa vào cái gì! Dựa vào
cái gì! Tôi cũng muốn tận mắt nhìn Vệ Lăng khóc lóc xin sếp tha cho mà!”
Kraven bật cười khẽ: “Dáng vẻ em ấy khóc, ta
không cho các ngươi nhìn thấy đâu.”
*
Vệ Lăng cảm thấy xóc nảy, bên tai là tiếng gào
thét của quái thú.
Anh bỗng mở choàng mắt, nhìn thấy một con đường
tan hoang, dây điện thõng xuống, chim đậu trên cột đèn giật mình vỗ cánh bay
đi.
Đằng sau là âm thanh nóc ô tô bị bỏ hoang không
ngừng bị giẫm lên, cót két, nghe mà nổi da gà!
Có thứ gì đó đang đuổi theo họ!
Vệ Lăng bỗng tỉnh táo, anh không ở trên trực
thăng!
Đây là đường phố của thành phố cũ!
Anh được người ta vác trên vai, hơn nữa tốc độ
của người này rất nhanh, quái thú thành bầy đều bị bỏ lại đằng sau.
Một đám quái thú chạy tới từ ngã tư đằng trước,
người vác Vệ Lăng nhờ tốc độ cao chạy lên tòa nhà bên cạnh, men vách tường né
tránh quái thú tấn công, sau khi đáp đất lại chạy tiếp.
Là Dạ Đồng! Người có được tốc độ này là Dạ Đồng!”
“Dạ Đồng! Dạ Đồng! Sao lại thế này! Trực thăng
của chúng ta đâu? Mọi người khác đâu?” Vệ Lăng vỗ vai cậu ta nói.
“Trực thăng bị rò xăng, không bay được! Tôi mang
anh đi trước!”
Dạ Đồng giải thích không thừa lấy một chữ.
“Dạ Đồng! Rốt cuộc là thế nào! Chúng ta có hai
cái trực thăng! Đều rò xăng ư? Hạ Cung đâu? Diệp Ngữ đâu! Lão Dương và bọn
Giang Từ đâu!”
Vệ Lăng giãy giụa muốn xuống, nhưng lại bị Dạ
Đồng đẩy lên.
“Sao anh nói nhảm lắm thế! Dẫn anh đi gặp giáo sư
Ôn là xong mà!”
Giọng Dạ Đồng mang tiếng thở dốc, tốc độ của cậu
ta rất nhanh, nhưng không thể duy trì trong thời gian dài.
“Cậu nói thật đi, có phải họ xảy ra chuyện rồi
không!”
Vệ Lăng hung dữ gõ đầu mình, sao anh lại ngủ mất?
Sao lúc nãy anh có thể ngủ được?
“Chắc là không đâu! Diệp Ngữ đang bảo vệ giáo sư
Dương! Tôi không thể chạy cùng họ được!”
“Khốn kiếp! Nếu họ ngồi trên trực thăng, sẽ trở
thành mục tiêu của Kraven! Họ định tự làm mồi nhử!”
“Yên tâm đi! Lão Dương và Diệp Ngữ không ở trên
trực thăng…”
Đúng lúc đó, một con dao mổ bay tới, lưỡi dao sắc
bén lóe ánh sáng sắc lạnh thấu xương, Dạ Đồng nhanh chóng lùi lại, một con dao
mổ khác đâm về phía mắt cá chân cậu ta.
Trái tim cậu ta nhảy lên tận cổ họng, né tránh
dao mổ của đối phương lần nữa.
“Chậc chậc chậc! Không hổ là chủng lai tốc độ
nhanh nhất.”
Một người đàn ông trẻ măng mặc sơ mi màu xanh
lam, khoác áo choàng bác sĩ màu trắng đang ngồi trên ban công lộ thiên của quán
cafe cách đó mười mấy mét, mỉm cười nhìn họ.
Là Ngôn Nhân.
“Tốc độ của mày đã chậm lại rồi, Dạ Đồng.” Giọng
Kraven vang lên đằng sau Vệ Lăng.
Vệ Lăng có thể cảm thấy rõ ràng vai Dạ Đồng run
rẩy.
Một mình Dạ Đồng đối phó Ngôn Nhân, bàn về tốc
độ, Dạ Đồng sẽ không thua.
Nhưng vấn đề là họ vốn dĩ không biết năng lực của
Ngôn Nhân là gì.
Còn về Kraven… mới là phiền phức lớn chân chính…
Mình tấn công não y dựa vào may mắn, y sẽ càng đề
phòng hơn.
“Em rất thông minh, chắc cũng biết đối mặt với
tôi, hai người không có phần thắng phải không? Em thương đồng đội
nhất, em muốn Dạ Đồng tử trận vì em ư?”
Trái tim Vệ Lăng trở nên nặng nề.
“Sao chúng mày tìm được bọn tao?” Dạ Đồng căng
cứng thần kinh, quan sát Ngôn Nhân.
Trong tay Ngôn Nhân đang nghịch một con dao mổ,
không biết khi nào sẽ bất ngờ tấn công.
Kraven lại gần từng bước một: “Dương Mặc Băng cố
tình chia hai đường, chính là muốn người tao dẫn theo cũng chia thành hai phần.
Chúc mừng nó, đã đạt được mục đích. Tao bảo “Đại Sư” và Echo số 5 đi chăm sóc
nó rồi.”
Đáy lòng Vệ Lăng lạnh ngắt, nếu “Đại Sư” đi, có
lẽ sẽ biến thành người của Ôn Chước, giả vờ đến chi viện.
Không không, hiện tại Diệp Ngữ rất thận trọng,
giáo sư Dương cũng là một kẻ thông minh, “Đại Sư” không lừa được họ!
Nhưng vấn đề là tên Echo số 5 đó… là một phiền
phức…
“Còn về mày, Dạ Đồng… mày sẽ lựa chọn khoảng cách
ngắn nhất để gặp Ôn Chước, hơn nữa… mày sẽ không chọn đường hẹp, như thế không
thuận tiện né tránh quái thú. Tao tính toán trong đầu, là biết nhất định mày sẽ
băng qua con đường này.”
Dạ Đồng nghiến răng nghiến lợi, thấp giọng chửi
thề.
“Cục cưng, bây giờ có phải em đang tính toán bọn
giáo sư Dương có bao nhiêu phần trăm xử lý được người tôi cử đi?” Kraven hỏi.
Vệ Lăng chẳng nói gì, Dạ Đồng cũng đã chuẩn bị
quyết chiến.
Cậu ta phải dùng tốc độ cuối cùng, đưa Vệ Lăng
đột phá vòng vây của hai người này!
Đúng lúc cậu ta sắp tăng tốc, Ngôn Nhân ném một
con dao mổ, Dạ Đồng né rất mau, lại phi như bay về phía trước!
Cậu ta sắp ra khỏi cuối con phố, dưới ánh nắng
mặt trời, Vệ Lăng nhìn thấy phản quang của kim loại vắt ngang con đường!
“Dừng lại!!”
Vệ Lăng siết cổ Dạ Đồng, cậu ta nhận ra – đó là
một sợi dây kim loại!
Với tốc độ của Dạ Đồng, chân cậu ta sẽ bị cắt làm
đôi!
Dạ Đồng mất thăng bằng, lúc ngã cậu giơ tay chống
đất.
Vệ Lăng lập tức trèo xuống khỏi lưng cậu ta.
Chỉ nghe thấy Dạ Đồng hạ giọng nói: “Anh đi mau.”
Cậu ta phải ở lại, câu giờ Kraven và Ngôn Nhân!
Thế nhưng, cậu ta câu được mấy giờ?
Vệ Lăng tin rằng, Ôn Chước đang tìm mình!
Không, nhất định Ôn Chước đã đến rồi!
“Chúng ta đi cùng nhau.”
Vệ Lăng mở hộp, trong đó còn ống thuốc dinh dưỡng
cuối cùng, anh cắm mạnh vào cơ thể mình.
“Vệ Lăng!” Dạ Đồng sốt ruột đẩy anh, nhưng không
đẩy được.
“2v2, rất công bằng.”
Vệ Lăng nhắm nghiền mắt, hỏi khẽ: “Ôn Chước, cậu
đang ở đâu?”
“Đừng sợ, để tôi vào.” Giọng Ôn Chước vang bên
tai.
Khoảnh khắc đó, mọi quyết tâm coi cái chết nhẹ
tựa lông hồng bỗng mềm nhũn, biến thành một nỗi cố chấp.
Anh phải sống, anh nhất định phải sống để gặp Ôn
Chước!
*
Lúc này, mấy chục mét trên bầu trời, Liên Vũ đang
chau mày nhìn xung quanh.
“Sao thế này? Đáng lẽ chúng ta phải gặp được bọn
Vệ Lăng rồi chứ? Sao chẳng thấy bóng dáng đâu! Không phải Hạ Cung đích thân lái
trực thăng đấy ư?”
Lúc này Ôn Chước mở cửa buồng lái, gió thốc vào
ào ào.
Hà Liễm hiểu ngay: “Thầy định đi tìm Vệ Lăng ạ?
Anh ấy gặp chuyện à?”
“Tôi đi trước, các cậu đi cứu giáo sư Dương.”
Nói đoạn, Ôn Chước bèn nhảy xuống.
Gió kéo theo cà vạt của hắn, tóc hắn, hắn đáp đất
vững vàng.
Âm thanh trực thăng vốn đã thu hút một đám quái
thú, Ôn Chước giẫm thẳng lên mình một con, sống lưng nó bèn gãy lìa.
Ôn Chước lao đi, nơi hắn băng qua, xác quái thú
la liệt.
Hà Liễm cúi đầu, cố gắng dùng năng lực của mình
khống chế đám quái thú đó, mở đường cho Ôn Chước, nhưng chẳng mấy chốc, phương
hướng của họ và Ôn Chước đã tách nhau.
“Không phải cậu vẫn luôn muốn hỏi rốt cuộc tốc độ
của thầy Ôn nhanh hơn, hay là Dạ Đồng nhanh hơn đấy à?” Hà Liễm hỏi.
“Tớ đã biết đáp án rồi.”
“Bây giờ chỉ hy vọng chúng ta kịp cứu giáo sư
Dương thôi.” Hà Liễm chau mày.
*
Lúc này ở ngã tư đường Thự Quang cắt Triều Dương,
Vệ Lăng đang nhìn Kraven và Ngôn Nhân thong thả xuất hiện trước mặt họ.
“Cục cưng à, tôi đã cố gắng lấy lòng em rồi.”
Kraven cười, “Đương nhiên, tôi cũng rất thích thú trò chơi đuổi bắt với em.”
Vệ Lăng hừ khẽ.
“Phản diện quả nhiên là chết nhiều hơn sống!”
Nói đoạn, Vệ Lăng đột nhiên lao về phía Kraven, y
dang rộng hai tay, “Tôi rất thích em lao vào vòng tay…”
Lúc gần y nhất, Vệ Lăng đột ngột hạ thấp trọng
tâm, cùi chỏ thúc vào eo Kraven, hắn trợn trừng mắt, không thể ngờ được phản
ứng và tốc độ của Vệ Lăng lại nhanh nhường ấy!
Kraven tức khắc đè cùi chỏ của Vệ Lăng xuống,
nhưng vừa chạm vào anh, Vệ Lăng đột nhiên vòng qua, bắt được sống lưng y.
Thậm chí Kraven cảm nhận được sức mạnh ngón tay
anh, ngay khi anh sắp bóp tay, Kraven ngả ra sau, cùi chỏ đánh về phía thái
dương Vệ Lăng.
Vệ Lăng bỗng giơ lòng bàn tay cản, người anh cũng
trượt ra rõ xa.
Kraven nheo mắt, biểu cảm vốn mỉm cười chợt xuất
hiện sát khí.
“Mày không phải Vệ Lăng, mày là ai.”
Mắt Vệ Lăng nhuốm màu vàng, anh cử động cổ tay
mình, cười: “Tôi không phải Vệ Lăng thì còn có thể là ai được!”
Nói đoạn, anh đột nhiên xông tới trước mặt
Kraven, trong khoảnh khắc anh trượt sát đất, theo bản năng Kraven cho rằng Vệ
Lăng sẽ tấn công xương chậu của mình, y lập tức dùng một tay chống đất định bóp
cổ anh, không ngờ Vệ Lăng nghiêng mình, mắt cá chân đạp lên trên, suýt đạp vỡ
cằm y!
Trong giây phút hai người nhìn vào mắt nhau, một
sức mạnh lao vào não Kraven.
Đó là sức mạnh vừa khéo léo vừa dữ dội, hòa quyện
vào nhau, ngang ngược phá hỏng não y, Kraven nghiến răng, nghiền bẹp sức mạnh
này.
Đầu Vệ Lăng ngả ra sau, anh vừa bịt mắt mình vừa
lảo đảo.
Mở mắt ra lần nữa, anh phát hiện Kraven bỗng xông
tới trước mặt mình, huỳnh quang màu lam dữ dội ở đáy mắt y cứ như một lưỡi dao
sắc bén, đâm vào mắt Vệ Lăng, tới tận nơi sâu nhất trong đầu.
“Ư…”
Chỉ trong nháy mắt, đầu Vệ Lăng đau đến nỗi sắp
nổ tung.
Kraven kéo phắt anh lại gần, vặn hai tay anh ra
đằng sau.
“Thế mà em lại mời Ôn Chước vào não mình? Lúc nãy
là Ôn Chước giao chiến với tôi phải không?”
Vệ Lăng nhíu mày, trong đầu kêu ong ong không
ngừng.
Đầu anh hỗn loạn hoàn toàn, không cảm nhận được
sự tồn tại của Ôn Chước nữa.
Kraven bèn vác Vệ Lăng lên, cúi đầu ngắm anh: “Em
đang nhớ Ôn Chước à? Muốn hắn vào lần nữa? Tôi dè dặt với em quá, em lại muốn
nhờ hắn đối phó với tôi?”
Vệ Lăng nện nắm đấm vào mặt Kraven, nhưng bị y
bắt được dễ dàng, y tách từng ngón tay của anh, rồi nắm tay anh.
Kraven ngoảnh mặt, nhìn thấy một chiếc xe khác.
Đó là một con SUV, lớp vỏ phủ một tầng tro, nhưng
bên trong sạch sẽ nguyên vẹn.
Một tay Kraven kéo mở cửa xe, ném Vệ Lăng vào
trong.
Dạ Đồng lập tức định chạy đến, nhưng hai tay Ngôn
Nhân cầm dao mổ, nhảy bật lên không trung, hung hãn đâm vào vai cậu ta.
Dạ Đồng né đòn, nhưng bả vai bộ Âu phục của cậu
ta bị cắt đứt, tạo thành hai vết.
“Đối thủ của mày là tao, không phải bên đó.” Ngôn
Nhân nhếch khóe môi.
Dạ Đồng thở hắt ra một hơi, đột nhiên giải phóng
sức mạnh của mình, cậu ta định làm tê liệt thần kinh của Ngôn Nhân.
Nhưng cậu ta không ngờ, Ngôn Nhân rít lên một
tiếng, lại ập tới.
“Mày muốn làm tê liệt tao đúng không? Nhưng tiếc
quá… trước đây tao là một bác sĩ ngoại thần kinh!” Dao mổ của Ngôn Nhân lướt
qua, ống tay áo Dạ Đồng đứt đoạn.
Dạ Đồng khó khăn lắm mới né được, cơ thể cậu lảo
đảo, cậu ta biết thể lực của mình sắp đạt đến giới hạn.
Đầu gối Ngôn Nhân đập lên người cậu, giây phút
cậu ta ngã xuống đất, hai tay Ngôn Nhân cầm dao mổ đâm tới, mũi dao cách mắt
cậu chỉ một milimet.
May mà Dạ Đồng túm được cổ tay gã.
“Bác sĩ thần kinh thì sao?”
“Ha ha, mày chưa được nghe kể à? Khi chúng ta còn
là nhân loại, chúng ta sở trường cái gì, sau khi được Noah ký sinh, năng lực đó
sẽ được phóng to, thậm chí là tiến hóa. Mà năng lực của tao chính là kháng cự
tê liệt não. Đây chính là nguyên nhân Kraven dẫn tao đến đối phó với mày!”
Đáy mắt Ngôn Nhân là niềm vui sướng điên cuồng,
gã là một kẻ điên!
Dạ Đồng nghiến răng, cậu ta không thể để Vệ Lăng
xảy ra chuyện, tuyệt đối không thể.
Cậu ta ngoảnh mặt, thả tay ra, để dao mổ của Ngôn
Nhân rạch qua má mình, rồi bắt cổ tay còn lại của gã, hung hãn bóp nát xương cổ
tay gã.
“A…”
Đúng lúc gã mất sức, Dạ Đồng bắt được dao mổ dưới
đất, cắm thẳng vào cổ họng gã.
“Ư… ư…” Ngôn Nhân ôm cổ họng, gã không có nỗi sợ
đối với cái chết, mà đang cười, cười vui vẻ lạ thường.
.
Vệ Lăng bị ném vào trong xe, trong đầu vẫn rối
loạn, tay anh mò mẫn muốn tìm điểm tựa, còn Kraven đã sải bước vào xe.
Vệ Lăng lùi lại, Kraven tiếp cận khiến anh cảm
thấy hoảng sợ.
Anh quay người, đập cửa xe, nhưng cửa vẫn đóng.
Kraven đè anh xuống, “Tôi muốn tặng em hoa hồng,
muốn để em nằm trong nhung lụa mềm mại nhất, thậm chí tôi còn tìm rượu vang
ngon nhất… nhưng em vẫn không nghe lời!”
“Cút đi! Ông đây thích uống coca! Bia cũng ngon
hơn rượu vang!”
Vệ Lăng túm lưng ghế, đập đối phương bằng cùi
chỏ.
Kraven bóp mặt anh, bắt anh nhìn về phía mình.
“Tại sao không cười với tôi nữa? Rõ ràng lúc em
xâm nhập não tôi, trong trạm không gian em cười… khiến tôi tưởng em là của
tôi…”
Vệ Lăng đang nghĩ, có phải mình tiêu đời rồi
không?
Anh không muốn… giết Kraven!
Mẹ kiếp, nếu anh có được một chút… dù là một chút
năng lực của Dạ Đồng thôi cũng được…
Dạ Đồng! Dạ Đồng cậu sao rồi! Đừng tiêu đời rồi
đấy chứ!
Mình còn có thể… còn có thể dùng năng lực của
mình… mình còn chưa buồn ngủ, chưa thấy buồn ngủ!
Kraven cứ như một tên bạo chúa, lúc này y đang
tập trung vào phá hoại.
Vệ Lăng từ bỏ tất cả kháng cự, anh nhìn Kraven,
nhìn y… Tiếng ong ong trong đầu dần dần trôi xa, đầu óc hỗn loạn trở nên rõ
ràng từng chút một.
Kraven sửng sốt, ấn mắt Vệ Lăng: “Em lại
định xâm nhập não tôi phải không!”
Nhưng che mắt Vệ Lăng lại không thể ngăn cản nhận
thức của anh lan tỏa.
Chiếc xe này bị gió thổi tan tác, cứ như bụi
phấn.
Kraven phát hiện mình đi trong khuôn viên đại học
Q, đó là rất nhiều năm về trước, lần đầu tiên y tới trường Q làm sinh viên trao
đổi trong một tháng.
Comments
Post a Comment