Chương 40: Nhà ác quỷ
Sau bữa cơm, Giang Ánh Hà chuẩn bị giáo án trong phòng sinh hoạt ở tầng hai, Giang Ly gõ cửa bước vào, ngồi xuống cạnh cô: "Chị ơi, chị đang bận à?"
"Sao hôm nay lại rảnh rỗi đến tìm chị thế, có việc gì muốn bảo chị à?" Giang Ánh Hà vừa chép nội dung trọng tâm trong sách giáo khoa vào sách bài tập, vừa cười hỏi cậu em trai ngồi bên cạnh đang ngập ngừng.
"Không có việc gì thì không đến thăm chị được à?" Giang Ly thoáng dừng, bổ sung thêm một câu, "Em chỉ nghĩ là, kể từ sau khi chị kết hôn với anh rể em, hình như lâu lắm rồi chúng ta chưa ngồi nói chuyện với nhau thế này."
"Đúng thế, dù sao thì em cũng kết hôn rồi, so với việc ngồi cùng bà chị vừa đanh đá vừa nhạt nhẽo như chị đây, Ân Ngộ dịu dàng chu đáo vẫn đúng ý em hơn phải không?" Giang Ánh Hà liếc nhìn cậu, mỉm cười nói đùa.
"Đừng đùa em, nói chuyện thế này sẽ chán chết đấy." Giang Ly cười, cơ thể ngồi trên ghế cứng đơ, cậu nhận ra vẻ mất tự nhiên của mình, bèn hơi thả lỏng người, hoạt động đôi chút, nhưng lòng bàn tay lại mất kiểm soát siết chặt điện thoại trong tay.
"Được rồi, thế em muốn nói gì với chị?" Giang Ánh Hà tự cho là bà chị tốt thương yêu em trai, cô nhanh chóng nhượng bộ, có khi bản thân cô cũng lấy làm lạ, mình đối xử với Hạo Nhiên rõ ràng là hung dữ được, tại sao mỗi lần gặp Giang Ly đều biến mất tăm.
"Chị, em nhớ trước đây chị từng bảo muốn làm thêm một đứa với anh rể em, sao vẫn chưa có động tĩnh gì?"
"Ô không được rồi, còn nghe ngóng chuyện bí mật phòng the của chị nữa."
"Ấy em không phải ý đó." Giang Ly sốt sắng thanh minh, nhưng phát hiện ra khuôn mặt cười của Giang Ánh Hà bỗng vụt tắt, "Chị giận à?"
"Không đâu, Tiểu Ly, chị không sợ em cười, thực ra chị và anh rể em không chung giường đã lâu lắm rồi. Chị sắp không nhớ nổi rốt cuộc là từ bao giờ nữa, hình như anh ấy hơi né tránh chị, một cô gái như chị dù thất bại đến đâu thì vẫn cần thể diện, anh ấy không muốn thì chị cũng không thể ép anh ấy, đúng không?"
"Thế, thế cần em nói chuyện với anh rể không?"
"Đừng, xấu hổ lắm, chuyện riêng tư vợ chồng nhà chị còn bảo em trai nhúng vào, đợi thêm thời gian nữa đi, thêm một thời gian nữa, nếu anh ấy vẫn thế này, tự chị sẽ nói chuyện với anh ấy, rốt cuộc là không còn cảm giác với chị nữa, hay là có người khác rồi..."
"Được, có gì chị lại bảo em."
"Tiểu Ly, chị thật lòng vẫn muốn một cô con gái, không giấu gì em, chị vẫn luôn cảm thấy ngoại trừ Hân Hân ra, chị nên có một đứa con nữa, một cô con gái. Thành đôi thành cặp, tốt biết bao."
"Hân Hân có biết chuyện này không? Không phải bây giờ rất nhiều trẻ con chống đối việc bố mẹ sinh con thứ hai sao?"
"Hân Hân biết, chị từng nhắc đến với Hân Hân từ lâu lắm rồi, chị cũng sợ con bé chống đối, không ngờ Hân Hân rất ủng hộ chị, bảo nó cũng muốn có một cô em gái... Ngặt nỗi anh rể em, thôi thôi không nói nữa."
"Ừm..."
"Ấy Tiểu Ly, hôm nay rốt cuộc tại sao em lại đến tìm chị? Ngập ngừng muốn nói thế này, nhìn mà chị thấy lo, em nói thẳng đi, có phải em phát hiện ra anh rể em có bồ không, không sao, chị chịu được."
"Chị nghĩ đi đâu thế," Giang Ly cười, do dự chốc lát rồi mở khoá điện thoại, "Em muốn cho chị xem một bức ảnh."
Giang Ly mở tấm ảnh chụp chung đó đặt trước mặt Giang Ánh Hà: "Em vô tình tìm thấy một bức ảnh, đây chắc là chị phải không? Cô bé này, em chưa thấy bao giờ, cũng chưa từng nghe chị nhắc tới, là học sinh của chị à?"
Ai dè Giang Ánh Hà vừa nhìn thấy bức ảnh bèn giật luôn điện thoại, hỏi bằng giọng run rẩy: "Tiểu Ly, đứa bé này, là ai?"
"Chị sao thế? Em không biết đứa bé này là ai, em đến hỏi chị mà."
"Tiểu Ly, chị không nhớ đứa bé này, nhưng nhất định chị đã từng nhìn thấy con bé, quen biết con bé, thậm chí là rất thân thiết với con bé..." Giang Ánh Hà ngẩng phắt đầu lên, "Lúc nhìn thấy tấm ảnh, chị bỗng cảm thấy buồn bã cuồn cuộn, cô bé này đối với chị mà nói nhất định là vô cùng quan trọng, nhưng chị chẳng nhớ ra con bé là ai chút nào." Giang Ly nhận ra người chị trước nay rất điềm đạm chín chắn của mình lúc này đang nước mắt lã chã.
Giang Ly mím môi, bỗng nói: "Em tự dưng nhận ra một vấn đề rất kỳ
lạ..."
"Vấn đề gì?"
"Chị họ Giang, anh rể em họ Tiết, tại sao tên Hân Hân lại là Trần Hân, tại sao con bé không cùng họ bố cũng không theo họ mẹ?"
"Em bảo gì cơ?" Giang Ánh Hà nhìn em trai mình mà không tin nổi, "Hân Hân nó..."
"Lẽ nào chị không thấy lạ sao? Tại sao một nhà ba người lại là ba tên họ khác hẳn nhau, nói nhẹ nhàng thì đúng là có rất nhiều lý do có thể giải thích chuyện này, nhưng em là cậu con bé, tại sao chưa bao giờ nghe hai người nhắc tới?" Giang Ly nhìn thẳng vào Giang Ánh Hà, thấy cô từ kinh ngạc đến hoang mang, cuối cùng cố định ở hoảng loạn.
"Tiểu Ly, không phải chị quên không kể cho em hay cố tình giấu giếm em, mà là... ngay cả bản thân chị cũng không nhận ra họ của Hân Hân có vấn đề gì..." Giang Ánh Hà túm tay em trai, toàn thân run rẩy không ngừng được, "Thậm chí chị không nhớ ra chuyện hồi chị đặt tên cho Hân Hân nữa, rất kỳ quái, giờ nghĩ lại, bất kể ra sao đáng lẽ chị đều sẽ không đặt tên cho con bé là Hân, sen soi bóng trên sông, giữa sông phản chiếu trăng (giang diện ánh hà giang tâm ánh nguyệt), đáng lẽ chữ chị ưng ý phải là Nguyệt mới đúng!"
"Việc lạ hơn cả thế là, tại sao chị là mẹ, em là cậu mà trước đây đều không thấy chuyện này kỳ quái. Giống như, bị ma ám vậy."
Giang Ánh Hà trợn trừng mắt nhìn Giang Ly, khoé môi cô run rẩy, ngón tay xoa tấm ảnh chụp chung không tồn tại trong trí nhớ của mình trên điện thoại của Giang Ly, toàn thân rã rời cứ như đã phải chịu sức nặng mà sinh mệnh không thể chịu nổi.
Cuối cùng Giang Ly rời khỏi phòng, Giang Ánh Hà mất kiểm soát cảm xúc, không thể cho cậu thêm đáp án và xoa dịu về những câu hỏi này nữa.
Sau khi rời khỏi phòng sinh hoạt ở tầng hai, Giang Ly từ từ đi lên theo cầu thang, chỉ trong thời gian vài bước chân này, cậu bỗng nhận ra gia đình mà cậu vốn tưởng là hạnh phúc đầy đủ này, thực ra tồn tại rất nhiều thứ mà cậu không giải thích được, thậm chí là không lý giải được.
Họ tên kỳ lạ của cháu gái Trần Hân không phải điều duy nhất tồn tại trong ngôi nhà này.
Loại trừ Tiết Nam và Ân Ngộ có thể gọi là ở rể, trong những người ban đầu của nhà họ Giang cũng tồn tại điều không giải thích được, con gái cả nhà họ Giang tên là Giang Ánh Hà, con trai thứ hai tên Giang Ly, nhưng con trai thứ ba lại tên là Lục Hạo Nhiên.
Mẹ họ mang họ Tống, là một người phụ nữ Giang Nam dịu dàng. Lục Hạo Nhiên cũng xuất hiện cái họ không giống bố mà cũng chẳng theo mẹ.
Thứ gì đã tạo nhiên họ tên khác hẳn nhau của ba chị em, tất nhiên, giống với tình huống của Trần Hân, Giang Ly có thể tìm ra vô số lý do để giải thích việc Lục Hạo Nhiên, nhưng kỳ lạ là trong trí nhớ của cậu không có lời giải thích liên quan, trước ngày hôm nay, cậu cũng không thấy có vấn đề gì?
Trước ngày hôm nay, mọi người đều cho rằng tất cả là lẽ đương nhiên.
Giang Ly đứng trên cầu thang, rùng mình.
Chỉ trong chớp mắt, một cảm giác bị thế giới che đậy, lừa gạt khiến cậu không nhịn được toàn thân lạnh toát, dường như trong bóng tối mà cậu không thể nhìn thấy đang ẩn chứa quái thú mài răng hút máu, nó chờ cơ hội ở nơi mắt cậu không thấy được, nhào tới hung dữ cắn xé máu thịt của cậu vào lúc mà cậu không đề phòng.
Suy nghĩ này khiến cậu sởn gai ốc ngay tức khắc. Cậu không khỏi tăng tốc lao vào phòng ngủ, đóng sầm cửa phòng, cứ như làm thế thì có thể nhốt hết âm mưu thăm dò ẩn nấp trong bóng tối ở ngoài cửa vậy.
Cánh cửa bị đóng sầm phát ra tiếng động khổng lồ, làm Ân Ngộ đang chờ trong phòng giật mình.
"Sao thế?"
"Em... không sao, cầu thang tối quá, tự doạ mình thôi..." Giang Ly đứng ở cửa, nhận ra mình gần cửa quá, lại đi tiếp vài bước. "Thế lần sau gọi anh, anh đến đón em?"
"Từ tầng dưới lên tầng trên mà cũng đón em à?"
"Dù là cửa thôi cũng sẽ đón em."
"..." Sau sự im lặng kéo dài, Giang Ly bỗng hỏi: "Ân Ngộ, em có thể tin anh được không?"
Nhưng ngay sau đó cậu nhận ra trước mặt mình là chồng mình, nói như thế sẽ làm người ta tổn thương: "Xin lỗi, ý em không phải thế... Em chỉ là gặp phải vài chuyện khó giải thích thôi..."
"Không sao," Ân Ngộ mỉm cười, "Anh tự nhận không phải người tốt, cũng từng làm rất nhiều việc xấu. Nhưng chỉ với em, chân thành thật lòng, không có chút giả dối nào."
Giang Ly thấy hoang mang – quả thật, trong ngôi nhà này tồn tại rất nhiều sự việc khiến cậu không lý giải được, thậm chí ấn tượng của cậu với nhiều thứ rất mơ hồ, nhưng quá trình quen biết Ân Ngộ thì vẫn luôn rõ ràng sáng sủa, thậm chí cậu còn nhớ được đường cong nếp nhăn trên chiếc sơ mi trắng của Ân Ngộ vào lần đầu tiên họ gặp nhau. Nếu ký ức mà cậu đang có tồn tại điều giả dối, che đậy thật, thế con người mà cậu nhớ rõ như in trước mắt có phải đáng tin hơn những người khác chút đỉnh không?
Trong lòng Giang Ly rối như tơ vò, cuối cùng, cậu quyết định tin vào trực giác của mình: "Ân Ngộ, em phát hiện ra vài việc làm em thấy rất sợ hãi..."
"Là gì?"
"Em nghĩ, ngôi nhà mà em và anh đang ở, rất kỳ lạ..."
"Rất kỳ lạ? Cái gì đã khiến em nảy sinh suy nghĩ như thế?" Ân Ngộ khó hiểu.
"Hôm nay, lúc quét dọn phòng đọc sách, em tìm được tập hồ sơ vụ án anh đặt trong hộp, nhắc đến cũng lạ, không phải đêm hôm qua em nằm mơ thấy ác mộng đấy ư? Em mơ thấy anh cầm tập hồ sơ đó, em giằng lấy đọc, kết quả anh hoá thành một con quái vật đặc biệt đáng sợ..." Giang Ly nói đoạn, bèn ngước mắt liếc nhìn Ân Ngộ, Ân Ngộ bước tới hai bước ôm cậu vào lòng: "Nên em sợ khiếp vía à?"
"Anh nghe em nói đi." Chung quy là đàn ông trưởng thành, việc bị ác mộng doạ sợ, bị nói toạc ra cũng hơi ngượng ngùng.
"Được rồi."
"Hôm nay em lại nhìn thấy tập hồ sơ vụ án đó, nhất thời tò mò bèn mở ra. Lúc đọc, một suy nghĩ có thể gọi là hoang đường đột nhiên xuất hiện trong lòng em, em nghĩ, Hân Hân là con gái của chị em thật ư? Rõ ràng họ chẳng giống nhau tẹo nào, hơn nữa họ của Hân Hân cũng không theo anh rể em. So với Hân Hân, cô bé đã chết tên Châu Nguyệt kia... anh không thấy thực ra bề ngoài con bé giống chị em hơn sao?"
"Nhưng điều kỳ lạ là, em luôn sống cùng chị từ nhỏ, em lại chẳng có ấn tượng gì về cô bé này, em chưa bao giờ gặp, thậm chí là chưa bao giờ nghe chị nhắc đến cô bé rất giống chị ấy," Giang Ly mở tấm ảnh chụp chung trong điện thoại cho Ân Ngộ xem, "Thậm chí bản thân chị cũng không nhớ cô bé mà chị từng thân mật chụp ảnh chung này."
"Đúng là kỳ lạ, em có suy nghĩ gì?"
"Không chỉ thế, họ của Hạo Nhiên cũng không khớp với bọn em, Ân Ngộ, trong lòng em có một suy nghĩ đặc biệt hoang đường, anh nói xem... Chúng em là người một nhà thật ư? Gia đình này cứ như quần áo vá, chỗ nào cũng thiếu hài hoà."
"Chúng ta kết hôn lâu thế này, anh có cảm thấy... trong nhà này có chỗ nào kỳ lạ không? Giống như em vừa bảo anh... bị thiếu hài hoà ấy?" Giang Ly kéo vạt áo sơ mi của Ân Ngộ, dán cả người lên đó, cậu hạ giọng, thốt ra câu hỏi mà ngay cả cậu cũng không biết mình muốn nghe thấy đáp án gì.
Bảo là có thì xác minh suy đoán của cậu, quả nhiên trong cái nhà này ẩn chứa trò gì đó, nhưng đây không phải kết quả mà cậu muốn. Nhưng nếu bảo không, bản thân Giang Ly cũng không lừa được mình...
"Thực tế thì, có..." Ân Ngộ ôm chầm lấy chàng vợ dán sát vào mình, "Mặc dù bây giờ anh cũng coi như một phần trong nhà này, nhưng rốt cuộc nơi đây là nơi em lớn lên từ bé, vậy nên anh luôn né tránh bình luận về vài chỗ không hợp lý cho lắm, nhưng đúng là có rất nhiều điều hơi kỳ lạ..."
Giang Ly siết nắm đấm, cậu là một nhân viên làm nghề giám định, đáng lẽ đã quen với việc bóc tách điều lạ, tìm ra chân tướng, nhưng khi điều lạ ấy xảy ra với mình, thậm chí cậu không có can đảm quyết định xem rốt cuộc là tìm ra chân tướng, hay là tiếp tục sự thái bình giả tạo.
"Em không biết nên làm gì nữa." Rốt cuộc trong ký ức như bị kẻ khác xoá mất của cậu có chân tướng gì? Có đáng để cậu phá vỡ sự yên bình vốn có, đảo lộn ngôi nhà này hay không? Hầy... Tại sao cậu lại cảm thấy nhất định chân tướng sẽ đảo lộn ngôi nhà này chứ?
"Không sao, thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng." Ân Ngộ bế bổng Giang
Ly lên ngay trong tư thế ôm nhau, tư thế như bế trẻ con này khiến Giang Ly hơi ngượng ngùng, nhưng đây là trong phòng ngủ của hai người, chẳng bao lâu chút liêm sỉ ấy đã bị cậu quên bẵng mất.
"Tại sao anh điềm tĩnh thế, không thấy đáng sợ à?" Cảm giác da thịt kề cận xoa dịu cảm xúc dao động của Giang Ly rất hiệu quả, cậu khoác vai Ân Ngộ, muốn tìm chút cảm nhận tương tự từ hắn theo bản năng, để được đồng cảm.
"Bây giờ anh điềm tĩnh thế, mà em đã hoảng loạn rồi, anh mà không điềm tĩnh thì cục cưng ơi, chúng ta phải sống kiểu gì?" Ân Ngộ bật cười khẽ, chóp mũi hai người chạm vào nhau, hắn thân mật đặt một nụ hôn lên cậu.
Được hôn một phát, Giang Ly rất thoả mãn, cười nói đùa: "Thưa ngài, em có nặng không?"
"Nặng, anh đang bế cả thế giới của anh, em nói xem có nặng không?"
"Chỉ giỏi dỗ em." Giang Ly nhúc nhích, nhảy xuống khỏi lòng Ân Ngộ.
Comments
Post a Comment