Chương 4: Tôi sẽ đến đón em về nhà
Lúc này, hành lang đằng sau “giáo sư Tào” nổ
tung, tất cả mọi thứ bị hút ra ngoài, nhưng ông lại dùng một tay túm chặt lấy
khoang y tế của Vệ Lăng, thờ ơ cười: “Tôi đã để lại một con tàu thoát hiểm cho
em, chỉ đủ xăng cho một mình em quay về trái đất. Trong khoang y tế có đồ phi
hành gia, em sẽ mặc vào chứ?”
Vệ Lăng lúc này đã được mở mang tầm mắt, giáo sư
Tào bị Angela kí sinh thế mà còn có thể thản nhiên bình tĩnh đứng trong môi
trường chân không!
“Trong môi trường chân không, tôi có thể chịu
đựng được rất lâu. Tôi đợi em ở hành tinh mẹ của em.”
Nói xong, giáo sư Tào liền bước tới tàu thoát
hiểm của mình, bay về phía trái đất.
Vệ Lăng trơ mắt nhìn theo các con tàu thoát hiểm
của những người khác, ngoại trừ của giáo sư Tào, nổ tung sau khi cất cánh.
“Mẹ kiếp… mẹ kiếp…”
Anh gần như sắp sụp đổ, đáng lẽ ban đầu nên để
Angela bị thừa oxy mà chết đi!
“Vệ Lăng! Vệ Lăng cậu đang ở đâu!” Trong điện
thoại bị vứt dưới đất vang tiếng của Ôn Chước.
Vệ Lăng vui mừng khôn tả rằng Ôn Chước được cử
đến kho dữ liệu, nếu không lúc này hắn sẽ tiêu đời với các nhân viên nghiên cứu
khác.
“Ôn Chước, bây giờ cậu lên tàu thoát hiểm của tớ
ngay, sau khi bật máy thì dùng thiết bị kéo để mang tớ về trái đất.”
Giây phút đó, Vệ Lăng đang hoảng loạn đột ngột
tỉnh táo lại.
Anh nhanh chóng khởi động máy tính trong khoang y
tế, kết nối với tàu thoát hiểm của mình, quả nhiên Angela đã khoá cứng người sử
dụng phi thuyền thành anh, hòng không để cho người khác sử dụng.
“Đùa gì thế! Sứa IQ cao ngoài hành tinh ghê quá
vậy?” Vệ Lăng mau lẹ soạn mã, trong khoảnh khắc Ôn Chước đến được tàu thoát
hiểm, anh hoàn thành thay đổi thông tin.
Ôn Chước mở cửa khoang ra, ngồi vào.
“Bây giờ tôi đến khoang y tế đón cậu đây.”
Ôn Chước khởi động tàu thoát hiểm, nhưng trong
giây phút đó hắn phát hiện ra đích đến đã bị khoá cứng.
“Vệ Lăng, đích đến bị khoá rồi, nếu cậu có thể
dùng máy tính thì giúp tôi mở khoá đi…”
Trong giây phút nghe thấy giọng nói của Ôn Chước,
Vệ Lăng vẫn luôn căng thẳng cao độ cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.
“Không cần mở khoá đâu, nguyên liệu trên thuyền
chỉ đủ cho một người thôi. Angela đã đặc biệt tính toán rồi.”
“Vệ Lăng! Cậu mở khoá ngay, tôi lái đến đó đổi
cho cậu!”
Hiếm thật, anh nghe thấy sự hoảng sợ và luống
cuống trong giọng nói của Ôn Chước.
Giọng nói của hắn không ổn định, thậm chí còn run
rẩy.
Ồ, thì ra cậu quan tâm tớ đến vậy ư?
“Ôn Chước, tớ chỉ nói một lần thôi, cậu nghe cho
kĩ vào. Bắt đầu từ khi cậu bước vào tàu thoát hiểm, trong ba mươi giây sẽ tự
động khởi hành, một phút nữa cậu sẽ rời khỏi phạm vi liên lạc của tớ.”
Giọng nói của Vệ Lăng mang ý cười, như vô số lần
thời đại học anh chơi xong bóng rổ, từ sân bóng quay về, áp sát lỗ tai của Ôn
Chước mà nói “anh đây có đẹp trai không”.
“Vệ Lăng!! Đây chính là thứ mà cậu giỏi
nhất! Mở khoá! Cậu mở khoá ngay!” Ôn Chước như đang nghiến răng nghiến
lợi, thậm chí hắn còn vừa hoảng loạn vừa sợ hãi.
“Tớ khác cậu, chỉ cần tớ trở về trái đất thì sẽ
là mục tiêu của Angela, nó hoàn thành việc tiến hoá thông qua máu của tớ, vậy
nên tớ là gen hoàn hảo nhất phù hợp với nó. Một khi kí sinh trong cơ thể của
tớ, nó sẽ dung hợp hoàn toàn, loài người sẽ gặp nguy hiểm thật sự.”
“Tôi sẽ giải quyết vấn đề đó cùng cậu!”
“Tớ biết, bắt đầu từ đại học cậu đã thông minh
hơn tớ rồi, còn chịu khó hơn tớ nữa. Trong rất nhiều thành quả nghiên cứu
Angela, tớ đều phải mượn phân tích số liệu của cậu. Cậu trở về, những chuyện
cậu làm được cũng nhiều hơn tớ.”
“Cậu rất thông minh! Vệ Lăng! Cậu sẽ tìm được
cách hạ gục Angela!”
Giọng nói của Vệ Lăng vẫn chậm rãi như cũ: “Cậu
là người nhận tuỷ của tớ, điều này có nghĩa là tế bào ADN trong hệ thống tạo
máu và miễn dịch của cậu và tớ giống nhau. Có lẽ cậu sẽ là người duy nhất có
thể dung hợp với Angela, nhưng lại chống lại nó nhờ hệ thống miễn dịch.”
“Tôi không quan tâm đến những chuyện này.” Ôn
Chước không ngừng thử, nhưng trong tàu thoát hiểm không có hệ thống để thao
tác, hắn không thể nào mở khoá đích đến được.
“Nhưng tớ quan tâm. Cậu vẫn luôn lí trí hơn tớ,
chịu khó hơn tớ, cậu là mục tiêu hoàn hảo nhất mà tớ vẫn hằng hướng tới. Mặc dù
sống rất gian khổ nhưng tớ rất tôn trọng cậu. Tớ đưa cậu về, là đưa hy vọng của
loài người trở về, về bảo vệ bố mẹ của tớ. Họ nuôi tớ lớn chừng này khó khăn
lắm.”
Tầm nhìn của Ôn Chước đã bị nước mắt của mình che
khuất.
Cơ bắp toàn thân hắn căng lên, run rẩy, nỗi đau
đớn khiến người ta sống không bằng chết nhất trên thế giới chính là lúc này.
“Cậu về có thể ngăn chặn Angela. Mà tớ về, sẽ trở
thành vật chủ của nó, trở thành công cụ để nó xâm chiếm trái đất. Đây chính là
hai kết cục khác nhau. Thiết bị ngủ đông của khoang y tế có thể duy trì tớ được
mười năm. Nếu điều kiện cho phép, cậu vẫn còn cơ hội gặp lại tớ.”
“Vệ Lăng… Cậu để tôi đến thay đi! Cậu…”
Vệ Lăng áp mặt vào cánh cửa trong suốt của khoang
y tế, nhìn theo chiếc tàu thoát hiểm dần dần rời khỏi mặt trăng, bay về phía
hành tinh màu xanh lam kia, anh thở dài.
“Tạm biệt, bạn học cũ.”
“Vệ Lăng, tôi…”
Thuyền cứu hộ bay ra khỏi phạm vi liên lạc, Vệ
Lăng cũng không thể nhìn thấy Ôn Chước bằng mắt thường được nữa.
Cả mặt trăng cuối cùng chỉ còn lại mình anh.
Cái quả bóng khổng lồ màu xanh đó… chắc hẳn anh
chẳng còn quay lại đó được nữa.
Hệ thống nhắc nhở anh, oxy còn duy trì được 72
tiếng đồng hồ.
Xem một bộ phim của Ono, hay là nghe một bài hát
nhỉ?
Vệ Lăng mở phim, chỉ liếc một cái là tắt luôn.
Bỏ đi, bạn Ôn Tiểu Tửu nhìn vẫn bổ mắt hơn.
Vệ Lăng quay người nằm vào kén ngủ đông, quả
quyết ấn nút.
.
Khi thuyền cứu hộ băng qua tầng khí quyển, rơi
xuống đại dương, Ôn Chước vẫn còn vật lộn muốn quay lại.
Tất cả mọi thứ thuộc về Vệ Lăng lướt qua đầu hắn,
bóng dáng anh kéo hành lí vào kí túc, anh cong eo giấu tất chưa giặt xuống dưới
giường, anh chơi bóng rổ, anh nốc cả lốc Red Bulls thức đêm làm luận văn…
Trận đòn của người bố nát rượu, sự nhu nhược của
mẹ, sự thờ ơ của bố, đều chưa từng làm hắn tổn thương.
Chỉ có Vệ Lăng, cho hắn mọi thứ ấm áp sinh động
nhất, rồi phá huỷ toàn bộ bằng cách tàn nhẫn nhất.
Trên tàu thoát hiểm vẫn còn dán ảnh của Vệ Lăng
với bố mẹ anh, lúc con tàu đáp xuống mặt biển, một tấm ảnh khác rơi xuống.
Đó là tấm ảnh chụp chung khi Vệ Lăng và Ôn Chước
cầm được tấm bằng tiến sĩ.
Bố mẹ, đây là người anh em từ năm nhất đến bây
giờ của con, Ôn Chước! Lần nào con đi thi cũng phải chép bài cậu ấy! Sau đó lần
nào cũng qua môn! Chụp một tấm cho cả hai, có khi cả đời này con được xuôi chèo
mát mái, áo gấm về làng!
Nước mắt Ôn Chước tích luỹ cả đời này đều tuôn ra
trong lúc ấy, nhấn chìm cả con tàu thoát hiểm.
Ngày thứ 1 ở trung tâm kiểm soát liên hợp
Ôn Chước mặc Âu phục màu đen đi bộ trong hành
lang sâu thẳm.
Cứ cách một mét lại có nhân viên bảo vệ vác súng
lên nòng đứng trực.
Ôn Chước đến đầu cuối, thiết bị nhận diện sinh
học khởi động, một cánh cửa chậm rãi mở ra, hắn thờ ơ bước vào.
Bước chân của hắn như đã được tính toán cả, biên
độ và nhịp điệu từng bước đi đều giống y hệt nhau, như thể một cỗ máy lạnh tanh
vang lên trong trung tâm điều khiển rộng lớn.
Ôn Chước dừng lại trước một khoang cách ly, thuận
tay kéo một cái ghế ngồi xuống.
Bên kia khoang cách ly là “giáo sư Tào” đang dần
dần già đi.
Ôn Chước rút một hộp thuốc lá bằng nhôm từ trong
túi ra, thong dong mở hộp, ngón tay thon dài kẹp một điếu thuốc, đưa tới bên
môi.
Tách một tiếng, điếu thuốc được châm lửa, Ôn
Chước cụp mắt rít một hơi, khói thuốc vấn vít bay lên, làm mờ khuôn mặt tinh
xảo nhưng lại cứng rắn của hắn.
“Còn chưa quyết định xong à? Cơ thể của giáo sư
Tào không chịu được đến ngày mai đâu.”
Giọng nói lạnh lùng chẳng có chút cảm xúc nào
vang lên.
“Ôn Chước ơi là Ôn Chước… ngươi muốn dùng cơ thể
mình để “tiêu hoá” ta… bởi hệ miễn dịch của mày là của Vệ Lăng.”
“Bị tao “tiêu hoá” hay là ngày mai chết, mày cứ
chọn từ từ.”
Ôn Chước rất kiên nhẫn, đầu ngón tay gảy tàn
thuốc, cặp chân dài bắt chéo, tựa như trước mặt hắn không phải là sinh vật
ngoài hành tinh khiến người ta nghe sợ mất mật, mà chỉ là một ông già sắp xuống
lỗ.
“Thôi, mặc dù hệ miễn dịch của ngươi rất đáng sợ,
nhưng tế bào tạo máu của ngươi cũng là của Vệ Lăng, ta thật sự rất yêu gen của
em ấy, nghĩ thôi cũng thấy toàn thân run rẩy.”
Ôn Chước chẳng có ý định ngẩng đầu lên nhìn đối
phương, chỉ nói một câu: “Vậy tối nay nhé.”
“Ngươi có biết ta ký sinh vào cơ thể của ngươi sẽ
có hậu quả gì không? Ngươi sẽ trở thành thể xác của ta, mặc cho ta điều khiển…”
Ôn Chước nhếch khoé môi, như thể dây đàn căng
cứng, loé ánh sáng lạnh lẽo, cắt đứt tưởng tượng của Angela.
“Tao sẽ tiến hoá nhờ mày, khi tao có được toàn bộ
sức mạnh của mày… mày sẽ bị tao tiêu hoá. Mày dựa vào gen của Vệ Lăng, vậy nên
mày vĩnh viễn không thể đánh bại được hệ miễn dịch mà em ấy cho tao. Mà bây giờ
trên trái đất, chỉ có tế bào tạo máu của tao có thể giữ mày không bị suy yếu
nhanh chóng. Mày hãy trân trọng thời gian sống tạm bợ ở chỗ tao đi.”
Ôn Chước đút hai tay vào túi, thờ ơ bỏ đi.
Vẻ mặt của “giáo sư Tào” lập tức u ám hẳn.
Ôn Chước không chỉ là vật chứa của Angela, mà còn
là lồng giam và lò luyện của nó.
Ôn Chước đến phòng quan sát của trung tâm kiểm
soát liên hợp, có thể nhìn thấy mặt trăng từ kính viễn vọng Ngân Hà 1.
Vệ Lăng đang yên tĩnh ngủ trong khoang y tế, thời
gian của anh đã dừng lại trong giây phút trạm nghiên cứu mặt trăng sụp đổ.
“Đừng ngủ say quá, tôi sẽ đến đón em về nhà.”
Giọng nói dịu dàng như nói mê của Ôn Chước vang
lên.
Tám năm sau ở mặt trăng
“Phát hiện ra mục tiêu khoang y tế, đang tiếp
cận, ổn định… ổn định…”
“Mục tiêu còn nguyên! Chuẩn bị hạ xuống và kết
nối! Dự kiến năm phút nữa sẽ thu hồi được khoang y tế số 3349!”
“Xác định trong khoang y tế là nhân viên nghiên
cứu cấp cao Vệ Lăng! Kết nối số liệu của khoang y tế! Số liệu đang được tải,
xác định Vệ Lăng giữ được chỉ số sống!”
Một con tàu vũ trụ chậm rãi đáp xuống mặt trăng,
xung quanh là một đống đổ nát lạnh lẽo, các luồng khí khiến bụi bặm trên mặt
đất ùa ra tứ phía, như một biển cát nhỏ chảy nhanh chóng.
Chấn động nhẹ khiến người điều khiển – Diệp Ngữ –
phải căng thẳng.
Cô đã được huấn luyện ba năm trời, khung cảnh này
đã được mô phỏng vô số lần, nhưng lúc này mồ hôi túa đầy lòng bàn tay khiến cô
hoảng hốt trong một tích tắc… Đây là thật sao? Cô đã đáp xuống mặt trăng rồi?
Trong khoang y tế phía trước… là Vệ Lăng ư?
Mặc dù đối với đa số mà nói, cái tên “Vệ Lăng”
còn lâu mới quen tai bằng Newton, Einstein, nhưng mọi người tham gia trung tâm
kiểm soát liên hợp đều biết, nếu như không nhờ sự hy sinh của nhân viên nghiên
cứu này, loài người có thể đã tuyệt chủng hoàn toàn từ lâu.
“Số liệu cho thấy cần phải điều chỉnh góc kết
nối.”
Người điều khiển tàu vũ trụ – Diệp Ngữ – vừa lái
con tàu vừa liếc nhìn người đàn ông tuấn tú mà lạnh lùng bên cạnh.
Đó là thầy hướng dẫn của cô, cũng là chỉ huy của nhiệm vụ lần này, đồng thời là nhân vật huyền thoại của trung tâm kiểm soát liên hợp – Ôn Chước.
Comments
Post a Comment