Chương 38: Nhà ác quỷ

"Như Người thấy đấy, lần này con đặc biệt đến chào tạm biệt Người." Cô mặc một chiếc áo gió màu lá phong, đứng trong thánh đường, "Đây là lần cuối cùng con đến đây, từ nay trở đi, con sẽ rời bỏ Người, quay lưng lại với tín ngưỡng trước kia của mình, tìm kiếm sự cứu rỗi..."

"Con từng thành kính cầu xin Người, tiếc là Người chưa bao giờ đáp lại con chút nào, đại khái trời đất đúng là coi vạn vật như đồ bỏ, nhưng Người là vị thần duy nhất của con..." Cô mỉm cười rạng rỡ, nhưng vẻ mặt như sắp oà khóc, "Nếu như Người không thể cho con sự cứu rỗi, con sẽ xuống địa ngục, nghe nói mặc dù vị thần tối cao ở đó không nhân từ, nhưng không tiếc cho con sự công bằng."

Cô đứng trong thánh đường không bóng người, im lặng rất lâu, chẳng tìm được bất cứ lời nào có thể thổ lộ với vị thần vời vợi trên cao kia, cô mím môi, quay người bỏ đi.

Ngoài thánh đường, một đứa bé cầm một chiếc ô đỏ, lặng lẽ chờ đợi.

Cô đi tới cầm hai bàn tay non nớt của nó, mỉm cười với khuôn mặt đang hoảng sợ ấy: "Đi thôi."

Cô cầm bàn tay nhỏ mềm mại ấy, kiên định sải bước tiến lên, chút sợ hãi và tuyệt vọng để lộ trong thánh đường đã bị lén lút che giấu, họ nắm tay băng qua một con phố thưa thớt bóng người, đến bến xe buýt đứng.

...

Phương Xuyên ngậm một cái bánh mỳ, liên tục nhìn đồng hồ ở cổ tay, hôm nay anh dậy muộn vài phút, kết quả va phải giờ cao điểm, chen chúc trong đám đông ồn ào, ngồi xe buýt di chuyển chậm chạp, tai đong đầy củi gạo dầu muối và những chuyện linh tinh của hàng xóm... Anh hít sâu một hơi, an ủi mình phải rộng lượng, đến muộn cùng lắm chỉ 50 tệ... và một tràng chửi bới từ sếp.

Trên chiếc xe buýt đông đúc, chuyến đi mọi khi không khó chịu cho lắm bị kéo dài tua chậm, khiến người ta cảm thấy ngày dài như tháng. Phương Xuyên kiên nhẫn ngồi trên xe buýt lắc lư, khó khăn lắm mới chịu được đến đích.

Xe buýt vừa đến bến, mọi người trên xe lập tức hoá thành đàn cá mù quáng, đổ xô ra hai cửa chật hẹp đằng trước và sau.

Phương Xuyên bị đám đông kẹp ở giữa, túm tụm đổ dồn về phía cửa xe.

Ở bến xe, hành khách chuẩn bị ngồi chuyến xe này trở về đã đợi rất lâu. Người xuống xe chen chúc, hối hả, tách lìa đám đông đang chờ ở bến trong chớp mắt, trật tự lập tức trở nên hỗn loạn không chịu nổi.

Một cô bé đi giày đi mưa bị chen lấn đến lảo đảo, sắp ngã xuống sàn, Phương Xuyên vội vàng đi tới đỡ.

Lúc này, anh cũng mặc kệ việc có đến muộn hay không, anh là một cảnh sát, duy trì trật tự là bản năng nghề nghiệp.

"Đừng vội, đừng chen, đông người, mọi người chú ý an toàn!" Anh vừa hét lớn, vừa bảo vệ cô bé, di chuyển về phía mẹ cô bé bị tách ra.

Đến khi đám đông khôi phục trật tự, bầu trời vốn đã không sáng sủa bỗng đổ mưa rả rích, lúc này, cô bé đã ngồi ở chỗ cạnh cửa sổ, thấy thế bèn chìa một chiếc ô gấp màu đỏ cho Phương Xuyên vẫn đang đứng ở bến xe.

"Anh ơi, anh lấy tạm ô em đi." Cô bé cười nói, "Lúc nãy cảm ơn anh nhé."

"Cảm ơn em, có điều không cần đâu, đơn vị anh cách đây không xa, đi vài bước là tới." Phương Xuyên đặt cặp trên đầu, cảm ơn cô bé, anh thích cảm giác được báo đáp lòng tốt này, không liên quan đến giá trị vật chất, đây cũng là động lực chống đỡ anh tiếp tục tốt với mọi người.

"Cơn mưa này nặng hạt, anh đến được đơn vị thì cũng ướt sũng rồi." Cô bé không lớn lắm, còn mang giọng trẻ con mềm mại. Thấy anh không chịu nhận ô, nó vô thức nhìn sang người phụ nữ mặc áo gió màu lá phong bên cạnh, chắc là mẹ nó.

Người phụ nữ nhận được "tín hiệu cầu cứu" của đứa bé, bèn thò đầu ra: "Cậu nhận đi, chỉ là một chiếc ô thôi, không đáng gì đâu."

Nghe thấy người phụ nữ nói vậy, cô bé dứt khoát ném mạnh ô vào lòng Phương Xuyên: "Anh cầm đi, dù sao thì bọn em cũng không dùng đến nữa..."

Chẳng chờ Phương Xuyên trả ô, xe buýt đã từ từ khởi động, cô bé vẫy tay với anh, sau đó đóng cửa sổ, anh đành cầm ô rời khỏi bến xe buýt, nghĩ bụng nếu có cơ hội thì trả ô vậy.

Công việc bận rộn cả ngày sắp đến hồi cuối, mặt trời ngả về tây, ánh nắng màu đỏ cam loang rộng khắp trời, báo hiệu kết thúc một ngày làm việc, tuy nhiên ngay trước khi tan làm, Phương Xuyên nhận được một cuộc gọi không bình thường.

Người gọi là một người đàn ông: "Tôi muốn báo án, vợ tôi mất tích rồi."

"Đừng sốt ruột, anh nói chậm thôi, kể rõ tình huống cho tôi..." Phương Xuyên vừa an ủi cảm xúc của người đàn ông, vừa nhanh chóng tìm kiếm thông tin cần thiết.

"Sáng nay tôi gọi điện về nhà, không ai nghe máy, điện thoại cô ấy thì tắt máy suốt, lúc đó tôi không nghĩ nhiều, nhưng đến khi tôi tan làm về nhà, phát hiện ra vợ tôi vẫn không ở nhà, tôi mới nhận ra cô ấy đã mất tích."

"Giờ cũng không liên lạc được với điện thoại của cô ấy à?"

"Điện thoại cô ấy để ở nhà, ngay trên bàn trà trong phòng khách."

"Anh đã liên lạc với bạn cô ấy chưa? Từ khi anh tan làm đến giờ chưa được bao lâu, có thể nào chỉ là ra ngoài tạm thời, không mang theo điện thoại nên nhất thời không liên lạc được không?"

"Không! Xin cậu hãy tin tôi, vợ tôi chắc chắn đã mất tích!"

"Anh đừng kích động, tại sao anh lại nghĩ là vợ anh mất tích."

"Vì vợ tôi, thần kinh không bình thường, cô ấy..."

"Tôi hiểu rồi, anh hãy cung cấp thông tin cá nhân của vợ anh cho tôi, để tôi giúp anh."

"Được, được..." Người đàn ông làm theo nhắc nhở của Phương Xuyên, kể lần lượt về thông tin của vợ mình, anh ta lại dặn dò Phương Xuyên: "Cậu nhất định phải tìm vợ tôi nhanh nhất có thể, nếu không tìm được, thì sẽ không kịp mất..."

"Anh hãy yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ dốc hết nỗ lực tìm cô ấy giúp anh, một khi có thông tin, chúng tôi sẽ liên lạc với anh ngay, trong thời gian này, anh hãy giữ liên lạc với chúng tôi, có tin tức gì..."

"Không, cậu chưa nhận ra độ nghiêm trọng của vấn đề này."

"Gì cơ?"

"Tôi có bằng chứng, chứng minh vợ tôi đang lên kế hoạch một vụ mưu

sát."

Phương Xuyên nghe mà lặng người, tình cờ băng ghi hình camera giám sát anh trích xuất nhảy ra trên màn hình, băng ghi hình của khu dân cư cho thấy, chín giờ sáng nay, một người phụ nữ mặc áo gió màu lá phong, cầm chiếc ô gấp màu đỏ quen thuộc, đi từ nhà người báo án ra, rời khỏi khu dân cư.

Anh vội vàng phóng to hình ảnh, người phụ nữ trong đoạn băng chính là người mẹ đã đưa ô cho anh mà anh gặp được ở bến xe buýt.

"Con anh và vợ anh ở cùng nhau à?"

"..." Người báo án bất ngờ im lặng một lúc, "Không, con gái tôi đã chết trong một vụ mưu sát vào ba tháng trước."

Nửa đêm, Giang Ly thức giấc từ trong mơ, mò sang bên kia giường theo thói quen, phát hiện ra nguồn ấm bên cạnh đã biến mất dạng, chẳng biết người bên gối đã đi đâu.

Cậu trở mình ngồi dậy, có thể nhận thấy từ độ ấm bên cạnh, chắc hẳn Ân Ngộ đã dậy lâu lắm rồi.

— Đêm hôm khuya khoắt thế này, hắn muốn làm gì?

Ánh đèn hành lang lọt qua khe cửa, mang nguồn sáng đến cho căn phòng có hiệu quả cách âm tốt, Giang Ly mở cửa phòng, đi theo nguồn sáng bên ngoài...

Cuối cùng, cậu tìm thấy chồng mình trong phòng đọc sách ở cuối hành lang, người đàn ông đó đang mặc đồ ở nhà màu trắng mềm mại, ngồi trước bàn mở một tập hồ sơ vụ án, Giang Ly cười hì hì nhào tới, dựa trên lưng hắn, thò đầu nhìn hồ sơ trong tay hắn: "Ân Ngộ, anh đang làm gì thế, muộn thế này mà không ngủ?"

Ai dè Ân Ngộ lại gấp hồ sơ vào ngay khi cậu thò đầu nhìn: "Thứ này, em không đọc thì hơn."

Đúng là mới lạ, kết hôn ngần ấy năm, Ân Ngộ đối với Giang Ly có thể nói là muốn gì cũng chiều, giữa hai người không thể nói là không có bí mật gì, nhưng Ân Ngộ chưa bao giờ từ chối cậu rõ ràng như thế trong việc gì.

Mấy năm nay được cưng chiều tạo thành tính giận hờn, Giang Ly lập tức lên cơn bướng bỉnh, ôm cánh tay Ân Ngộ, khăng khăng đòi đọc.

Ý chí từ chối cậu của Ân Ngộ không kiên định lắm, cuối cùng hồ sơ bị Giang Ly giằng mất.

Giang Ly được toại nguyện, thoả mãn ngồi vào lòng Ân Ngộ, dựa vào cái ghế người này mở hồ sơ vụ án.

Trang đầu tiên của hồ sơ không có lấy một chữ mô tả bằng lời, chỉ dán một tấm ảnh – đó là một tấm ảnh chụp chung, hai người trong ảnh, một người là chị cậu – Giang Ánh Hà, cô bé còn lại đang tươi cười rạng rỡ thì Giang Ly chưa gặp bao giờ, tư thế hai người chụp chung rất khăng khít, thậm chí Giang Ly nhìn thấy lòng thương yêu sâu sắc từ trong mắt chị, nhưng cậu không nhớ từng có một đứa bé nào như thế xuất hiện bên chị mình.

Cậu chau mày, lật tiếp, trang thứ hai vẫn là một bức ảnh, nhưng hình ảnh đập vào mắt lại khiến cậu như bị điện giật, toàn thân run bần bật – bùn đất màu nâu sẫm bị lật lên, để lộ thi thể trần truồng của đứa bé dưới đất, người con bé đầy rẫy vết thương, thậm chí bắt đầu phân huỷ vì bị chôn vùi, cô bé nằm cuộn tròn trong đất, bình yêu như trong vòng ôm của người mẹ...

Trái tim Giang Ly quặn thắt, cứ như có người cầm dao lột sống thịt trong tim cậu.

Chung quy là thế giới này và người lớn vô dụng quá, mới để một đứa bé tươi tắn thế này phải trải nghiệm nỗi đau đớn ấy.

Toàn thân cậu lạnh toát, vòng tay ôm cậu cũng không ấm hơn, Giang Ly nhận ra có điểm không đúng, cậu gập mạnh tập hồ sơ, ngoái đầu muốn tìm kiếm sự an ủi từ Ân Ngộ, ai dè cậu vừa ngẩng đầu lên đã phát hiện ra người đang ôm mình không phải Ân Ngộ, mà là một ác quỷ bề ngoài dữ tợn...

"A!!!"

Giang Ly thoát khỏi cơn ác mộng, nhất thời thở hổn hển, mồ hôi lạnh đầm đìa, cậu nằm trên giường, cơ thể cứng đờ không dám nhúc nhích.

Đúng lúc này, một cơ thể ấm áp ập tới từ sau lưng, ôm cậu vào lòng. Vòng ôm ấm áp mang theo hơi thở mà Giang Ly quen thuộc, dần dần gọi lý trí của cậu quay về.

"Sao thế?"

Giang Ly ngoái đầu, đập vào mắt là khuôn mặt nửa mơ nửa tỉnh nhưng đẹp lạ thường của Ân Ngộ, giờ cậu mới lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm: "Ác mộng thôi, không sao đâu, ngủ đi."

Rõ ràng Ân Ngộ cũng rất buồn ngủ, nghe thế bèn vươn đầu, in một nụ hôn mềm mại lên má Giang Ly: "Chúc ngủ ngon."

Mặc dù miệng bảo không sao, nhưng Giang Ly thực sự đã bị giấc mơ đó doạ chết khiếp, so với việc đơn thuần nằm mơ thấy ma quỷ, việc người bên cạnh bị thay thế này còn đáng sợ hơn. Tim cậu đập như trống dồn, khó mà bình tĩnh được, dứt khoát trở người vùi mình vào lòng Ân Ngộ, một đêm không mộng mị. 

Comments