Chương 27: Bẫy ngược
Chỉ cảm thấy nơi cánh tay đè hình như giật một
cái, tiếp đó cơ bắp như thể bị điện giật, Vệ Lăng rụt vai, sợ hãi ngẩng đầu
nhìn Ôn Chước.
Ôn Chước cũng ngẩn ra đó, cặp mắt không hề dao
động đó chợt bắt đầu rung động, Vệ Lăng có thể cảm thấy toàn thân Ôn Chước căng
cứng, hắn đang hồi hộp.
Vệ Lăng muốn dời mắt đi, thế nhưng trong mắt Ôn
Chước dường như có một thế giới khác cuộn trào mà điên cuồng hơn đang tồn tại,
rõ ràng là nguy hiểm, nhưng anh lại bị hấp dẫn bởi cái cảm giác thần bí có thể
phá huỷ mình này.
Tiếp đó… cái cảm giác vạn vật trên thế gian thu
nhỏ lại vô hạn lúc trước lại xuất hiện mà chẳng hề báo trước…
“Vệ Lăng… Cậu sao thế Vệ Lăng?”
Giọng nói của Ôn Chước trong vắt, men theo thần
kinh thính giác, trôi trong đầu của Vệ Lăng, đột nhiên đổ sụp.
Vệ Lăng hất cằm, hơi thở nghẹn trong yết hầu.
Anh nhìn vào mắt Ôn Chước một cách xuất thần, nó
giống như biển lưu ly thẫm màu vô tận, giữa những gợn sóng là những đốm sáng
trùng điệp…
Ôn Chước ôm chầm Vệ Lăng vào lòng mình, vỗ mặt
anh: “Vệ Lăng! Xin lỗi… Xin lỗi là tại tôi mất kiểm soát… Cậu mau tỉnh lại đi!”
Chỉ thấy trong cặp mắt vốn mê man của Vệ Lăng ánh
lên một tầng màu vàng nhạt, anh bỗng nhiên túm chặt cổ tay của Ôn Chước, không
biết lấy sức lực ở đâu ra, anh thoắt lật người ấn hắn xuống.
Sức anh quá lớn, khiến Ôn Chước không phản ứng
nổi.
Ngọn tóc của Ôn Chước quét qua gối dựa, để lộ
vầng trán trơn nhẵn.
Vệ Lăng đang đè hắn đã tiến vào một trạng thái
khác.
Ngược ánh sáng, toàn thân Vệ Lăng toát lên vẻ
kiểm soát tuyệt đối, đuôi mày anh giật lên một cái.
Đó chỉ là một động tác nhỏ tồn tại trong thoáng
chốc, nhưng lọt vào đáy mắt Ôn Chước lại chậm rãi và rõ nét đến mức đủ giết
hắn.
Bởi trái tim hắn đang đập mạnh đến độ như sắp rời
khỏi cơ thể, nó gào thét – Em là của tôi!
Trừ tôi ra, em không được nhào lên người khác như
thế này!
Vệ Lăng cúi đầu, nhìn Ôn Chước, ngón tay anh bóp
chặt đến độ cổ tay hắn phát ra tiếng khe khẽ.
“Vệ Lăng, đừng nhìn vào mắt tôi nữa! Đừng nhìn
nữa! Đáng lẽ tôi không nên dụ dỗ em trước… Bình tĩnh lại, bình tĩnh lại đi! Em
vẫn còn chưa học được cách bẫy ngược, em thế này sẽ…”
Thế nhưng Vệ Lăng lại cố chấp nhìn chằm chằm vào
mắt Ôn Chước.
Ôn Chước ngoảnh mặt nhắm mắt lại, có cái gì đó
rơi xuống, cố chấp theo sát, vốn là sẽ va vào dưới mũi hắn, nhưng vì hắn né
tránh nên lại đáp xuống gò má hắn.
Khoảnh khắc ấy, cảm giác mềm mại khiến xương sống
của Ôn Chước căng cứng, Vệ Lăng ngỡ ngàng mà liều lĩnh, sợi dây đó của hắn lập
tức đứt đoạn.
Ôn Chước vào thế xuất phát, thốt nhiên vặn ngược
hai tay Vệ Lăng ra sau lưng.
Hắn cắn răng ngăn cản sự săn đuổi tinh thần của
Vệ Lăng đối với mình, khi anh nhìn vào mắt hắn, anh cảm thấy có một luồng sức
mạnh men theo ánh mắt mình phản kích lại, khát vọng sống khiến anh vô thức giãy
giụa, tứ chi của anh như bị đông cứng không chịu sự chi phối của bản thân, anh
không chịu nổi luồng sức mạnh ấy, cơ thể cong oằn về sau.
Một cánh tay của Ôn Chước đỡ ót anh, tay còn lại
giữ cột sống của anh, chỉ sợ anh không chịu được sự áp bức của mình mà đứt
đoạn.
Ôn Chước nghiêng mặt, thấp giọng nói: “Dừng lại…
tin tôi, tôi sẽ không làm em bị thương… tin tưởng tôi…”
Giây phút ấy, Vệ Lăng đột ngột ngồi dậy, không
khí lạnh lẽo khiến anh hắt xì thật mạnh.
Anh nhìn xung quanh, phát hiện ra thế mà mình lại
quay về kí túc xá đại học!
Lạnh quá! Sao lại lạnh thế này?
Kí ức mơ hồ trở nên rõ ràng – Đây là do năm ba
đại học anh được nghỉ đông, kí túc cho dừng hệ thống sưởi!
Khi ấy Ôn Chước mới nghỉ bệnh quay về vừa đuổi
kịp tiến độ của năm ba, sau khi khỏi bệnh hắn liền cắt đứt liên lạc với gia
đình, đương nhiên nghỉ đông sẽ không về nhà.
Nhưng nếu Vệ Lăng mà không về nhà, bà Dung Lan mẹ
anh tất phải khóc lóc đến trường tìm, vậy nên anh đã mua vé máy bay sát thềm
năm mới để về, giá đắt kinh, nhưng anh vẫn lén mua thêm một vé cho Ôn Chước.
Anh định dùng mấy ngày này thuyết phục Ôn Chước
theo mình về nhà đón năm mới.
“Tiểu Tửu… Ôn Tiểu Tửu cậu ngủ mất rồi à… Tớ lạnh
quá…”
Vệ Lăng còn nhớ, Ôn Chước đáng ra sẽ trả lời anh
là “Lạnh thì về sớm đi”.
Thế nhưng Ôn Chước lại ngồi dậy, rồi bò hẳn dậy.
Vệ Lăng tưởng hắn định đi vệ sinh, ai dè hắn lại
bước đến trước giường anh, thò tay vào trong chăn, túm lấy chân anh.
Lòng bàn tay của Ôn Chước ấm áp hơn anh tưởng
tượng, hoàn toàn không giống nhiệt độ trong kí túc không có hệ thống sưởi.
“Muốn tôi ngủ cùng cậu không?”
“Hả? Cậu cùng tớ? Được chứ! Lạnh quá! Đắp chăn cả
hai giường cũng vô dụng! Tớ đắp cả áo phao đây này…”
Ôn Chước nhanh nhẹn trèo lên, kéo chăn ra chui
vào.
Vệ Lăng còn chưa kịp cảm thán “Hai người vẫn ấm
hơn”, đã bị đối phương ôm vào lòng.
“Tiểu Tửu? Ôn Tiểu Tửu? Cậu sao thế?”
Vệ Lăng lấy làm lạ, Ôn Chước chịu chen chúc ngủ
cùng anh chắc là do bản thân hắn cũng lạnh dữ lắm rồi, nhưng thế mà còn ôm anh…
Tất thảy hơi bất thường.
Hơn nữa người Ôn Chước ấm quá, thậm chí còn rất
nóng.
Nhiệt độ cơ thể này, đáng lẽ hắn căn bản không sợ
lạnh chứ.
“Vệ Lăng, đến chỗ tôi tìm hơi ấm, cái giá phải
trả rất lớn đó.”
“Hả? Cái gì?”
Ngón tay của Ôn Chước khẽ gảy tóc tai bù xù của
Vệ Lăng.
“Mềm quá.”
“Thừa lời… Tháng này tớ chưa cắt tóc, chờ đến hè
cắt đầu đinh là được…”
“Đừng cắt, thế này được lắm.”
Ôn Chước một mực ấn Vệ Lăng vào lòng, anh chỉ cần
dựa đầu gần tường một cái, hắn sẽ lập tức áp sát.
Hắn nghiêng mặt, chóp mũi chạm vào Vệ Lăng mấy
lần liền, mỗi lần đều như sắp hôn anh vậy…
Lần nào Vệ Lăng cũng né tránh, nhưng sự thăm dò
của Ôn Chước càng lúc càng rõ ràng hơn!
Kiểu thăm dò này đang dần trở nên cương quyết,
hắn giữ chặt ót Vệ Lăng, không để anh né tránh nữa.
Lưng anh đã ướt mồ hôi.
Không đúng! Không đúng!
Không phải thế này! Đáng ra Ôn Chước phải kêu anh
về nhà, bọn họ cãi nhau một trận, mình tức giận ra sân bay… Sau đó quên không
mang theo chứng minh thư… đành phải bấm bụng gọi Ôn Chước mang đến…
“Tớ phải vào nhà vệ sinh!”
Vệ Lăng đột ngột ngồi dậy, nhưng lại bị Ôn Chước
giật lại.
Sức của hắn rất lớn, Vệ Lăng cử động cổ tay, căn
bản không giãy ra nổi.
“Mặc áo khoác vào.”
“Tớ mặc mà! Tớ mặc mà!”
Vệ Lăng khoác áo phao, chạy thẳng vào nhà vệ
sinh, đóng cửa lại, trái tim anh đập điên cuồng dữ dội.
Mình nên làm gì?
Mình nên làm gì?
“Cậu định bao lâu nữa mới ra ngoài?”
Giọng Ôn Chước vang lên cách lớp cửa, làm Vệ Lăng
suýt thì hồn xiêu phách lạc.
Vệ Lăng mở phắt cửa sổ ra, chuồn ra ngoài, may mà
đây là tầng ba, anh trượt thẳng xuống theo đường ống nước, dọc đường anh chạy như
điên, chạy đến tận ban quản lí kí túc.
“Bác quản lí ơi! Bác ngủ rồi à?”
Vệ Lăng không dám đập cửa lớn tiếng, nhưng anh
gào hồi lâu mà chẳng ai đáp.
Bỏ đi, trèo tường! Ra ngoài tìm nhà khách ở qua
một đêm!
Vệ Lăng vừa mới ra quyết định, liền nghe thấy đằng
sau vang lên giọng nói lạnh lẽo đến độ khiến anh khiếp đảm.
“Không phải cậu muốn đi vệ sinh ư? Sao lại chạy
ra ngoài rồi.”
Ôn Chước đứng ngay ở đó, trên người chẳng có cả
áo khoác, chỉ có mỗi áo ngủ mỏng tang.
Ánh mắt hắn nóng bỏng mà lạnh lẽo đến cực độ.
“Tớ… tớ…”
Vệ Lăng chẳng thốt nên lời nữa.
“Có phải cậu đang nghĩ, tại sao bác quản lí không
ở đây?”
Ôn Chước tiến lên một bước, Vệ Lăng liền lùi lại,
tới tận khi lưng dán lên tường kí túc xá.
“Bởi vì trên thế giới này, ngoại trừ em ra, mọi
người khác đều là dư thừa.”
Tay của Ôn Chước chống bên người Vệ Lăng, tư thế
này tràn ngập ý tứ ngăn cách.
“Ôn Chước… Ôn Chước cậu sao thế? Cậu…”
“Bởi đây mới là tôi thật sự.”
Vệ Lăng nhanh chóng thụp xuống, định chuồn ra
ngoài từ dưới cánh tay của đối phương, thế nhưng không ngờ Ôn Chước lại lập tức
hạ thấp trọng tâm, chặn đứng anh.
Ngay sau đó, Ôn Chước lao tới, đó là sự đàn áp
điên cuồng mà tràn ngập sức mạnh, cứ như xả lũ vậy, Vệ Lăng chẳng có chút sức
phản kháng nào.
Anh sắp bị thiếu oxy, mũi chân của anh bay lên không
chạm được xuống mặt đất, anh cảm thấy mình sẽ bị đối phương giết chết, tới tận
khi giọng nói lạnh lẽo mà kìm chế lặp lại bên tai anh: “Dừng lại Vệ Lăng… Dừng
lại. Tôi sẽ không làm cậu bị thương đâu, tôi sẽ không… Yên lặng, tin tôi, tôi
dẫn cậu rời khỏi thế giới đó. Đó là thế giới của Angela…”
Vệ Lăng chậm rãi từ bỏ việc giãy giụa, tâm tình
cũng ôn hoà trở lại.
Anh cảm thấy có người mang mình đi, sức mạnh dịu
dàng ấm áp đang bao bọc anh.
“Ngủ đi, ngủ được là được, ngày mai tỉnh dậy em
sẽ không còn nhớ gì nữa.”
Trong mơ hồ dường như Vệ Lăng đã nhìn thấy Ôn
Chước ngồi cạnh mình, khẽ vuốt trán anh, dỗ dành anh ngủ thiếp đi.
Sau đó có thứ gì đó dịu dàng đáp lên cánh môi
anh.
“Chúc ngủ ngon, Vệ Lăng.”
Ôn Chước cúi đầu, nặng nề thở dài.
Trong đầu hắn vang một giọng nói khác đã biến mất
từ rất lâu.
“Cái đồ lừa đảo này. “Thế giới của Angela” là thế
nào hả? Rõ ràng đó chính là thế giới của ngươi.”
Ôn Chước nhíu chặt mày, không đáp lại cái giọng
nói trong đầu.
“Hôm ấy, ngươi cố tình lãnh đạm khiến em ấy tức
giận bỏ đi, bởi vì ngươi biết khi cả toà nhà chỉ còn lại hai người, ngươi sẽ
làm những gì.”
Ôn Chước đắp chăn cho Vệ Lăng, rồi bước ra khỏi
phòng.
“Sao ngươi không nói cho em ấy biết, hôm ấy sau
khi em ấy kéo hành lí bỏ đi, ngươi nằm ngủ trên gối của em ấy và làm những gì?
Ngươi tưởng rằng đã rửa sạch mọi thứ, thì sẽ không còn tồn tại nữa sao?”
Ôn Chước đến sân thượng, hắn mệt mỏi ngồi xuống,
châm một điếu thuốc.
“Em ấy đã thỉnh thoảng dùng được năng lực của
mình rồi, tao sẽ dạy em ấy, làm thế nào để kháng cự lại bẫy của mày.” Ôn Chước
nhắm mắt lại, nhẹ phả khói thuốc.
Tiếng cười của Angela vẫn vang vọng trong đầu hắn
như cũ.
“Không, không phải là “bẫy” của ta, mà là “bẫy”
của ngươi, bởi vì ngươi muốn chết đi được, nên ta mới mạnh được như thế này.”
.
Bầu trời phía xa cuối cùng cũng ánh lên chút rạng
sáng.
Chuông điện thoại điên cuồng réo khiến Vệ Lăng
bỗng nhiên mở choàng mắt ra.
Anh khó khăn ngồi dậy, cha mẹ tôi ơi… thế này là
thế nào…
Cánh tay đau quá… Cổ cũng đau… Lưng cũng đau…
Thế này là bị sái cổ à?
Vệ Lăng vỗ đầu, anh còn nhớ tối hôm qua anh và Ôn
Chước sóng vai nhau ngồi cày điện tử cơ mà, Ôn Chước đâu rồi?
Xoay người lại, cái gối mà Ôn Chước vốn tựa đã bị
cầm đi mất rồi.
Vệ Lăng tung chăn, ngón chân mò trên thảm lông
hồi lâu, cuối cùng cũng móc được đôi dép đi trong nhà.
“Hầy… Hôm qua mình đâu có mặc cái áo ngủ này…”
Rốt cuộc hôm qua đã có chuyện gì?
Vệ Lăng chỉ nhớ cuộc tán gẫu ấu trĩ về việc “ôm
đùi” của anh và Ôn Chước, sao đột nhiên… đột nhiên đã sáng bảnh rồi?
Đến phòng vệ sinh, Vệ Lăng cầm bàn chải vừa mới
cúi đầu, xoay cổ một cái: “Shhhhhh…”
Trên cổ anh là cả một mảng lốm đốm, anh không kìm
được gào lên: “Ôn Tiểu Tửu!!! Ôn Tiểu Tửu!”
Lúc này, Ôn Chước mặc comple thẳng thớm xuất hiện
ở cửa phòng vệ sinh, hờ hững hỏi: “Sao thế?”
Vệ Lăng dùng tay chọc vào cổ mình: “Cậu xem mấy
vết trên cổ tớ này! Cậu đã làm gì vậy? Lẽ nào… đậu má có phải cậu định bóp chết
tớ không hả?”
Ôn Chước nhìn Vệ Lăng hai giây: “Tôi nhịn được
mới không đâm chết cậu đó.”
Vệ Lăng dẩu môi, làm gì thế, bên trong miệng chỗ
nào cũng tê rần, Vệ Lăng soi gương há miệng, chồi nếm như thể bị tê liệt vậy,
đúng là ngay cả vị bạc hà của kem đánh răng cũng không cảm nhận được.
Cứ cảm thấy tối qua sau khi chơi điện tử xong đã
xảy ra chuyện gì đó to tát lắm.
Mình không phải bị sét đánh, thì chắc chắn là bị
Ôn Chước tẩn cho một trận.
Anh vừa kéo áo ngủ lên, bản thân liền sợ đến nhảy
dựng, anh khom người nghiên cứu cẩn thận, đây là cái quái gì?
Đây là bị người ta véo phải không! Dấu tay sẫm
thế này!
Vệ Lăng tiện tay cầm khăn lau mặt một cái, đến
phòng ăn, bữa sáng trên bàn đã được dọn ra rồi.
Bánh sandwich kẹp cà chua xắt miếng, trứng bác,
phô mai, còn có một cốc sữa bò.
Ôn Chước vắt chân ngồi trước mặt anh, trước mặt
là bữa sáng y hệt.
Cặp mắt của Vệ Lăng sáng bừng như đèn pha luồng
lùng sục khắp nơi.
Anh giả vờ giả vịt đi tới phòng bếp.
“Cậu đi đâu đấy? Bữa sáng trên bàn mà.”
“Lại sandwich… Ngày đầu tiên đi học, không thể nể
mặt tí sao…”
Vệ Lăng đi đến bên cạnh thùng rác, Ôn Chước đột
nhiên đứng dậy.
“Vệ Lăng.”
Ôn Chước dùng một tay định kéo anh lại, thế nhưng
Vệ Lăng đã mở nắp thùng ra, thế mà bên trong lại là áo ngủ tối qua của mình, đã
bị xé tan rồi.
“Sao lại thế này?”
“Cậu vừa xé áo của tớ, vừa bóp cổ tớ, cậu còn đạp
tớ đá tớ nữa phải không?”
“Tôi không bóp cậu.”
“Vậy đây là cái gì?” Vệ Lăng hất cằm, trỏ vào một
vết bên trái cổ mình cộng thêm bốn vết bên phải, cậu tưởng tớ chưa từng xem
điều tra hiện trường phạm tội đấy à?
Đây không phải đúng là dấu năm ngón tay sao?
“Đó không phải là do chọc mà ra.”
“Thế là như thế nào?”
Lẽ nào chơi điện tử chưa đã ghiền, cậu còn đánh
tớ à?
Vệ Lăng cũng chỉ thuận miệng nói bậy bạ, anh biết
Ôn Chước không thể nào đánh mình được, liền định vu oan cho hắn, để chuyện khai
giảng bị bắt đi học lắng xuống.
“Được, Vệ Lăng, tôi hỏi cậu, cậu nghĩ tôi đã bóp
cậu, vậy tôi nói cho cậu biết hậu quả của việc bị tôi bóp là thế này.”
Ôn Chước tiện tay cầm quả táo trên bàn ăn lên,
ngay cả lông mày cũng chẳng buồn nhíu lấy một cái, “rắc” một tiếng, quả táo tẽ
ra làm bốn mảnh, còn có một mảnh bắn lên mặt Vệ Lăng.
“Kết quả của việc bị tôi đạp và bị tôi đá là thế
này đây.”
Mũi chân Ôn Chước dễ dàng móc cái ghế gỗ thịt
nặng mấy cân kia lên, sau đó đá về phía cửa, cái ghế liền bay ra ngoài!
Chú ý, là bay ra ngoài!
Nó đập thật mạnh vào cánh cửa kim loại, phát ra
tiếng kêu vang dội, doạ Vệ Lăng suýt thì ngã nhào.
Chiếc ghế gỗ cứng gãy tan tành.
“Cậu còn muốn thảo luận với tôi về vấn đề tôi bóp
cổ cậu hay đạp cậu hay đá cậu nữa không?”
Ôn Chước nhìn vào mắt Vệ Lăng mà hỏi.
“Không… Chuyện bây giờ mà tớ muốn thảo luận với
cậu là… cái ghế đó bao tiền?”
Nếu Ôn Chước thật sự đã bóp cổ anh, đạp anh, đá
anh, anh bây giờ ắt đang nằm cấp cứu, không phải ICU thì là chỉnh hình…
Hơn nữa quả là mình chưa chọc giận Ôn Chước mà.
Những thứ trên người anh là ở đâu ra… Vệ Lăng
liếc nhìn bên trong quần áo lần nữa, mấy vết đó đều đã biến mất, cứ như tự lành
vậy.
Sao lại thế này? Lẽ nào mấy thứ mà sáng nay tỉnh
dậy anh nhìn thấy đều là ảo giác hay sao? Hay là dị ứng tạm thời do nguyên nhân
nào đó?
Lần này chứng cứ bảo Ôn Chước đánh anh đều không
còn nữa…
Vệ Lăng cẩn thận đi vòng qua giáo sư Ôn đang khí
áp thấp, chuẩn bị về bàn ngoan ngoãn ăn sáng.
“Cẩn thận.”
Lúc tay Ôn Chước vươn tới, Vệ Lăng vô thức định
né tránh, thế nhưng anh lập tức được Ôn Chước bế lên bằng một tay, giờ anh mới
nhận ra thứ mình vừa suýt nữa giẫm phải là dằm gỗ.
Ôn Chước thả anh xuống, Vệ Lăng cúi đầu ngồi ở
chỗ của mình, thành thật ăn.
“Tối hôm qua, đúng là tôi đã làm chuyện không hay
với cậu.”
Vệ Lăng vừa nghe liền ngẩn người.
Ôn Chước cũng có lúc thừa nhận mình không tốt
sao?
“Do độ hoạt động của Angela trong cơ thể tôi tăng
cao, cộng thêm việc cậu là người quan trọng nhất đối với tôi, vậy nên lúc đối
mặt với cậu có khả năng tôi sẽ mất kiểm soát.”
Vệ Lăng ngơ ngẩn, cái câu ” cậu là người quan
trọng nhất đối với tôi”, vành mắt anh lập tức nóng bừng.
“Nếu như cậu sợ tôi, tôi cũng chẳng có cách nào
cả. Thế nhưng tôi sẽ không giao cậu cho người khác đâu.”
“Ôn Tiểu Tửu.”
Vệ Lăng thả sandwich trong tay xuống.
“Gì?”
“Nếu, tớ thật sự là người quan trọng nhất đối với
cậu… vậy sau này bất kể có chuyện gì, hoặc có ra sao, tớ đều muốn gánh vác cùng
cậu.”
Mặc dù không biết lúc mất kiểm soát rốt cuộc Ôn
Chước đã làm gì, nhưng tay chân mình vẫn còn, vậy có nghĩa là không phải thật
sự mất kiểm soát.
Vệ Lăng cúi đầu xuống, cắn sandwich một miếng to.
Hồi lâu, Ôn Chước đối diện mới nói một tiếng:
“Được.”
“Cảm ơn cậu đã ăn cùng tớ. Liên Vũ bảo tớ rằng,
kì thực chủng lai các cậu không thể ăn được những thứ này, bởi không đủ dinh
dưỡng. Các cậu ăn gì?”
Ôn Chước rút một chiếc hộp nhỏ từ trong túi quần
ra, mở nắp, bên trong là từng điếu thuốc xếp ngay ngắn, còn có một viên thuốc
bé xíu.
“Đây là thuốc dinh dưỡng thông dụng của chủng
lai, một điếu có thể duy trì được một tháng.”
“Vậy nếu không có thuốc dinh dưỡng, ăn cơm lại
không no thì sao?”
“Cậu còn nhớ mấy cái xác ở trung tâm xét nghiệm
liên hợp không?”
Vệ Lăng đột nhiên bừng tỉnh: “Các cậu phải nghĩ
cách lấy dinh dưỡng từ nơi khác?”
“Đúng. Vậy nên tình huống như thế tốt nhất là
không xảy ra.”
“Cậu ăn nhiều sandwich chút đi! Dẫu cho như muối
bỏ bể, ít còn hơn không, phải không?”
“Vệ Lăng, cậu còn nhớ kì nghỉ đông hồi năm ba,
cậu không về nhà không?”
“Hả… chuyện năm ba… hình như còn nhớ láng máng…”
Vệ Lăng ấn đầu, dường như kí ức của mình đang phục hồi, anh nhớ được chuyện đó.
“Tại sao cậu không về sớm hơn?”
“À, vì cậu không về nhà mà, vậy nên tớ ở kí túc
với cậu chớ.”
“Không phải sau đó cậu vẫn về ư.” Ôn Chước cúi
đầu ăn.
“Vậy cậu có còn nhớ cậu mang chứng minh thư đến
sân bay cho tớ không?” Vệ Lăng cười hỏi.
“Nhớ. Cậu không phải là người đãng trí hay quên,
thế nhưng hôm ấy lại quên mất không đem chứng minh thư theo.”
“Đồ ngốc, chính là để cậu mang đến sân bay cho tớ
đó. Tớ đã mua vé cho cậu, muốn cậu về nhà cùng tớ, thế nhưng lúc đến mặt cậu
lạnh như tiền vậy. Không phải chúng ta đang chiến tranh lạnh sao? Vậy nên vừa
nhìn thấy cậu, tớ liền hãi, không dám nói ra nữa.”
Đều là chuyện đã qua, ngủ một giấc tự dưng nhớ
lại, Vệ Lăng cảm thấy có thể thú thật với Ôn Chước được rồi.
“Vậy tại sao chúng ta lại chiến tranh lạnh?” Ôn
Chước lại hỏi.
“Tớ có lòng ở lại cùng cậu, kết quả bị cắt hệ
thống sưởi, tớ mới kêu lạnh hai câu, cậu liền bảo “lạnh thì về đi”.” Vệ Lăng cố
tình bắt chước giọng điệu của Ôn Chước.
“Tôi không chiến tranh lạnh với cậu.”
“Tớ biết, cậu vĩnh viễn ở trong trạng thái lạnh
băng, là tớ đơn phương chiến tranh lạnh thôi.” Vệ Lăng thầm đảo mắt trong lòng.
Cái kiểu như cậu, FA là đáng đời!
“Lúc đó đáng ra tôi nên nói gì?” Ôn Chước ngước
mắt lên, ra dáng rõ là nghiêm túc.
“Đáng ra cậu phải quan tâm tớ, ví dụ như đưa tớ
chăn của cậu này!”
“Tôi cũng muốn đắp.” Ôn Chước đáp.
“Đun một túi chườm vậy?”
“Không có.”
“Vậy cậu qua ngủ với tớ! Thế là được chứ gì!
Chúng ta có thể đắp chăn ba giường luôn người anh em ạ!”
“Ồ.”
Đột nhiên, trong đầu Vệ Lăng loé qua một cảnh
tượng nào đó, đúng lúc đáy lòng cậu lờ mờ trào dâng sợ hãi, Ôn Chước lên tiếng:
“Tôi không muốn chiến tranh lạnh với cậu.”
“Hả?”
“Vậy nên cậu ngoan ngoãn theo tôi đi học đi.”
Tớ từ chối! Tớ từ chối +10000! Tớ lựa chọn chiến
tranh lạnh với cậu!
.
Hôm nay là ngày đầu khai giảng, Ôn Chước vẫn lái
chiếc xe khiêm tốn kín đáo đó của hắn.
Đây cũng là lần đầu Vệ Lăng nhìn thấy đại học ở
thành phố mới, hơn nữa nghe nói là trường học hàng đầu của thành phố mới
“Lightyear” – đại học Công Nghệ Liên Hợp.
Gọi là “liên hợp”, là do nhiều nước kết hợp mở
trường học.
Sinh viên có thể theo học ở đây chính là sinh
viên hàng đầu của các nước, mà Ôn Chước là giáo sư ở đây, có thể thấy được địa
vị trong giới học thuật của hắn.
Vệ Lăng lại chẳng thấy gì đáng ghen tị cả, dẫu
sao thì mình chưa từng nghĩ đến việc đi con đường học thuật.
Ngược lại, quy mô trường đại học Công Nghệ này
đúng là rất lớn, dõi mắt chẳng hết.
Xe Ôn Chước vừa mới tiến vào, rất nhiều sinh viên
và giảng viên đã nhận ra.
“Chào giáo sư Ôn.”
“Giáo sư Ôn!”
Lúc trước để ngắm phong cảnh bên ngoài nên Vệ
Lăng đã hạ thấp kính cửa, lúc sinh viên đi qua nhìn thấy rõ góc nghiêng của Ôn
Chước đều ngạc nhiên đờ cả người ra.
“Không phải mình nhìn nhầm đấy chứ? Thế mà giáo
sư Ôn lại hạ kính cửa xe á?”
“Nhìn thấy rồi! Hình như trên xe giáo sư có
người?”
“Quả là chạch đẻ ngọn đa! Cậu nhìn rõ người trên
xe thầy Ôn là ai không? Có phải Liên Vũ hay Hà Liễm không?”
“Hình như không phải, tớ chỉ chú ý đến thầy Ôn,
không chú ý đến ghế cạnh thầy!”
Ô tô tiến vào một đoạn đường rợp bóng cây, Vệ
Lăng nhắm mắt lại ngửi mùi hương thơm mát của cây cỏ, thực ra quay lại trường
học lần nữa cũng chẳng có gì xấu, dù sao thì phần lớn kí ức của Vệ Lăng vẫn
đang dừng lại ở năm 18, 19 tuổi, đây mới là cuộc sống phù hợp với tâm lý của
anh.
Ôn Chước dẫn Vệ Lăng đến văn phòng giáo vụ làm
thủ tục trước, cuối cùng anh cũng được xác nhận thân phận của mình là “thỉnh
giảng” chứ không phải là học sinh của Ôn Chước.
Vừa kí tên xong, Ôn Chước liền nhận được một cú điện thoại khẩn cấp, gọi hắn đến phòng hiệu trưởng, có cuộc họp trực tuyến khẩn của trung tâm liên hợp, phòng hiệu trưởng có thể kết nối đồng bộ.
Comments
Post a Comment