Chương 24: Ngoan, đừng nhìn
Ánh mắt của Ôn Chước hạ xuống, chuyển đến dự đoán
sau đó của Vệ Lăng.
“Thế nhưng trước đây các cậu từng nói, để “kí
sinh” được, vật chủ cần phải có thể lực và IQ đạt tiêu chuẩn. Tớ đoán rằng IQ
của mười hai chuyên gia này chắc chắn không thấp, nhưng ắt thể lực chẳng ra sao
cả. Ví dụ như vị chuyên gia vận động này, ông ấy bị cao huyết áp. Chuyên gia
thần kinh này thì có bệnh tiểu đường. Còn người này thì gan nhiễm mỡ. Họ đều
không đủ khoẻ mạnh.”
“Mà tuổi cơ trưởng cũng đã bốn mươi lăm, bỏ qua
vụ IQ, thể lực của ông ấy đã qua trạng thái đỉnh cao của con người rồi. Cơ phó
còn rất trẻ, hơn nữa trong số phi công, anh ta cũng có học lực rất cao, nhưng
anh ta có gen lặn mang bệnh thiếu máu hồng cầu lưỡi liềm. Vậy nên Noah cũng
không chọn anh ta để kí sinh hoàn toàn.”
Họ đều chỉ là vật chứa tạm thời, là chất dinh
dưỡng thôi.
“Vậy nên tớ cược là khi thi thể của mười hai
chuyên gia đó được chuyển đến trung tâm xét nghiệm, chất dinh dưỡng toàn thân
họ đều đã bị thể kí sinh Noah trong cơ thể hút cạn, họ đã chết, nhưng thể kí
sinh trong người vẫn còn sống.”
Vệ Lăng nhìn Ôn Chước bằng ánh mắt rất nghiêm
nghị.
Hắn lập tức liên hệ với người đứng đầu trung tâm
xét nghiệm liên hợp.
“Giám đốc Trần, bây giờ phải xả enzym vào phòng giải
phẫu bị cách ly ngay lập tức. Nghiên cứu viên trong đó ắt đã bị kí sinh cả
rồi.”
Bởi Noah đã thu được một phần chất dinh dưỡng
trên máy bay để sống sót tiếp, vậy nên khi chúng chuyển đến cơ thể của các
nghiên cứu viên, tốc độ chết tế bào của họ mới chậm hơn các hành khách trên máy
bay.
Chúng sẽ dùng cách này để không ngừng lấy năng
lượng sinh tồn, tới tận khi lấy được vật chủ mà chúng hài lòng.
“Nhưng… các thi thể trên máy bay thì đâu rồi?” Vệ
Lăng sờ cằm, vụ này anh không nghĩ ra.
“Khi Noah rời khỏi vật chứa dinh dưỡng, chuyển
đến cơ thể vật chủ tiếp theo, vật chủ trước đó sẽ nhanh chóng suy yếu, thậm chí
tan thành bụi.” Ôn Chước đáp, “Lúc phòng giải phẫu khép kín xuất hiện bụi bặm,
máy hút bụi sẽ tự động hút. Chỉ cần xem máy hút bụi có thu được số bụi lớn nào
không là biết ngay.”
Phải, Noah ngủ đông trong thi thể các chuyên gia
đó lâu như vậy, lại ở trong môi trường nhiệt độ thấp, chút nước cuối cùng chắc
đều bị cướp hết cả rồi, cùng với việc cướp được năng lượng trong vật chủ tiếp
theo, những thi thể đó chắc cũng đã đến bước chạm vào cái là tan ra ngay.
Vệ Lăng thở hắt ra một hơi: “Noah… đúng là sức
phá hoại kinh người. Rời khỏi vật chủ trước còn chẳng để lại lấy một thi thể.”
“Lúc nãy cậu có phát hiện ra, lúc cậu điều khiển
máy tính ba chiều, hai tay cậu rất linh hoạt không?”
Vệ Lăng đờ người ra.
Vừa rồi cậu kéo hình chiếu ba chiều hay lấy số
liệu đều là dùng hai tay của mình.
“Não bộ của cậu đã ảnh hưởng đến việc điều khiển
cơ thể của cậu. Cậu càng chú ý đến việc mình hành động bất tiện, cơ thể của cậu
sẽ càng khó hoạt động theo ý muốn hơn. Ngược lại, lúc cậu không chú ý, thì cậu
sẽ linh hoạt nhất.”
“Là… là vậy ư?”
Vệ Lăng cúi đầu xuống, phát hiện ra giờ mình muốn
giơ tay lên đều cực kì tốn sức.
Đúng lúc này, còi cảnh báo trong trung tâm xét
nghiệm bỗng nhiên vang dội.
“Sao vậy?” Vệ Lăng ngoái đầu lại.
Sau khi Trình Bào nghe được mệnh lệnh trong tai
nghe, anh ta cao giọng nói: “Giáo sư Ôn! Là Noah! Chắc là sau khi một nghiên
cứu viên nào đó bị kí sinh, tố chất cơ thể của anh ta đạt đủ yêu cầu kí sinh
của Noah, vậy nên anh ta đã bị Noah chi phối!”
Liên Vũ bỏ trò chơi xuống, tặc lưỡi một tiếng.
Vệ Lăng lập tức nhớ đến lúc anh ngồi lên trực
thăng bay qua bầu trời thành phố cũ, anh đã liếc nhìn thấy những con quái vật
đó.
“Nếu chúng ta đã điều tra được gần hết mọi chuyện
rồi, vậy tôi và Vệ Lăng đi trước đây.”
Ôn Chước nhẹ nhàng vỗ lên xe của Vệ Lăng, nó liền
tự động lái đi.
“Đợi đã – chúng ta không cần xử lí vụ Noah kia
sao?”
“Đừng xem thường khả năng của trung tâm xét
nghiệm liên hợp.”
Ôn Chước sải bước đi ngay sau Vệ Lăng.
“Đúng thế.” Liên Vũ và Trình Bào cũng đi ra
ngoài.
Cửa vừa mới mở ra, một đợt âm thanh chấn động
khổng lồ vang vọng trên đỉnh đầu họ, như thể có một vật lớn vừa rơi xuống.
Vệ Lăng ngẩng đầu lên, phát hiện ra trần nhà kim
loại thế mà lại hơi lõm xuống.
Tiếng cảnh báo càng chói tai hơn, các tầng bị
khoá lại.
Ngón tay Trình Bào đè lên máy liên lạc bên tai,
“Giáo sư!! Tốc độ của tên Noah đó quá nhanh! Mỗi lần định nhốt nó lại rồi thả
enzym dạng khí ra giết nó, nó đều xông…”
Đúng lúc này, kim loại trên đỉnh đầu Trình Bào
đột nhiên rách toạc, Liên Vũ kéo phắt anh ta qua một bên.
Có thứ gì đó rơi xuống, tên đó cúi đầu xuống.
“Cao… Cao Hoa?”
Trình Bào nói bằng chất giọng run rẩy.
Trên cần cổ Cao Hoa còn đeo một tấm thẻ công tác,
trên đó viết: Tổ trưởng khám nghiệm.
Trình Bào nhanh chóng giơ súng, dù cho dường như
anh ta rất thân với cái tên Cao Hoa này, nhưng anh ta vẫn bóp cò súng.
Viên đạn màu xanh xé toạc không khí, thế nhưng
Cao Hoa lại mau lẹ né được.
Vệ Lăng trợn to mắt, nhớ tới Sotsuki, y có thể
băng qua hành lang dài mười mấy mét chỉ trong nháy mắt, lao tới trước mặt anh
và Diệp Ngữ, còn dùng một cú đấm văng cả cô ấy đi…
Hơi thở bị nghẹn trong cổ họng, thần kinh căng
chặt đến mức sắp đứt lìa.
Cao Hoa điên cuồng né được mọi phát đạn, thậm chí
túm phắt lấy dây đeo súng của Trình Bào, trở tay thít một cái.
Liên Vũ vô thức giơ tay lên, nhưng Trình Bào đã
chắn trước mặt Cao Hoa, cậu mà rung một cái thì e là Trình Bào và Cao Hoa sẽ
cùng bị cậu làm cho vỡ nát cả xương!
Do dự một giây thôi, Cao Hoa đã lao tới, Trình
Bào bị quăng vào Liên Vũ.
Wendy bỗng nhiên khởi động, mang theo Vệ Lăng,
nhanh chóng lùi ra sau.
Trong khoảnh khắc ấy thời gian trở nên chậm chạp,
Vệ Lăng nghe thấy tiếng hít thở bên tai mình như tiếng gió rít sóng gào, dòng
máu trong người chảy thành các cuộn sóng vô hình, đè lên mạch máu, ùa vào đầu
anh.
Động tác của Cao Hoa trở nên chậm rãi, Liên Vũ
đằng sau anh ta đỡ Trình Bào, đồng thời giơ súng của anh ta lên, phát đầu sượt
qua chân Cao Hoa, anh ta nhảy lên đạp vào vách tường.
Phát thứ hai rõ ràng sẽ bắn trúng cánh tay của
Cao Hoa, cánh tay của anh lại vặn theo một góc con người không làm được, phát
thứ ba đã nhằm vào đầu anh ta rồi, nhưng anh ta lại nghiêng người né, còn
viên đạn đó bay thẳng về phía Ôn Chước.
Không!! Ôn Chước!!!
Vẻ mặt của Ôn Chước chẳng thay đổi lấy một chút,
hắn thản nhiên giơ tay lên, túm phắt lấy viên đạn đó.
Khi Cao Hoa lướt qua người hắn, Ôn Chước lật mu
bàn tay, viên đạn bắn ra từ đầu ngón tay của hắn, đầu đạn xuyên qua cần cổ của
Cao Hoa, thuốc nhanh chóng phóng ra trong cơ thể anh ta.
Cao Hoa cứ thế ngã nhào xuống, quán tính khiến
anh ta trượt về phía trước, trong khoảnh khắc anh ta sắp đụng vào xe của Vệ
Lăng, Ôn Chước vững vàng tóm được eo anh ta.
Cổ họng của Cao Hoa phát ra tiếng “rắc rắc”, cơ
thể anh ta vặn vẹo.
Vệ Lăng vẫn luôn trợn to mắt nhìn, Ôn Chước đột
nhiên co một gối, hung dữ đè cái lưng đang cong lên của Cao Hoa xuống, tay còn
lại chắn trước mắt Vệ Lăng.
Chỉ nghe thấy một tiếng “bụp”, là tiếng thứ gì đó
nổ tung.
Thời gian vốn chậm chạp đột nhiên trôi qua nhanh
chóng.
Bả vai của Vệ Lăng vô thức run lên.
Lòng bàn tay của hắn dán trên mắt anh.
“Ngoan, đừng nhìn.” Giọng nói của Ôn Chước vang
lên.
Vệ Lăng từ từ bỏ tay mình xuống.
Liên Vũ nhíu mày, “Nhiều nhân viên khám nghiệm
như vậy, Cao Hoa đúng là người phù hợp với tiêu chuẩn nhất.”
Trình Bào lảo đảo bước lại gần, bả vai run rẩy dữ
dội, anh ta cởi áo khoác của mình ra, phủ lên người Cao Hoa.
Lồng ngực và tứ chi của anh ta đã nổ tung, chỗ
nào cũng là máu màu xanh.
“Cao Hoa… Cao Hoa… là đàn em của tôi… là lỗi tại
tôi… đáng ra tôi không nên mang cái máy bay nát đó đến đây… tôi không nên đưa
cậu ấy đi chơi bóng rèn luyện sức khoẻ… tôi không nên lần nào cũng bảo cậu ấy
đang phát triển thành gã đầu trọc bóng nhẫy toàn ru rú trong nhà… nếu cậu ấy là
một gã bụng phệ ru rú trong nhà… thì Noah đã không chọn cậu ấy, phải không?”
Trình Bào nghiến răng, nước mắt không rơi, nhưng
môi đã cắn nát ra máu.
Ôn Chước bỏ tay mình ra, Vệ Lăng nhìn thấy bóng
dáng Trình Bào cúi đầu, suy sụp tinh thần.
“Tối hôm qua không phải là cậu ấy trực ban… Chính
do tôi bảo giám đốc trung tâm xét nghiệm rằng nhất định phải cử người giỏi
nhất… Cao Hoa mới phải đến trực.” Trình Bào che mắt mình.
Chẳng mấy chốc, cửa hành lang mở ra, đoàn người
mặc quần áo bảo hộ của trung tâm xét nghiệm tiến vào, thu dọn thi thể của Cao
Hoa.
Liên Vũ bước đến, vỗ vai Trình Bào.
“Bóng Bự, mặc dù lời an ủi của tôi chẳng có ích
gì. Tôi chỉ có thể nói rằng… vừa rồi giáo sư Ôn ra tay rất nhanh, nên chắc Cao
Hoa không bị đau đớn gì nhiều.”
“Tôi biết… Cao Hoa là một người rất kiêu ngạo,
lúc ấy cậu ấy đã từng bảo tôi… nếu có ngày cậu ấy bị Noah kí sinh, thì tôi hãy
giải quyết cậu ấy bằng một phát súng… khi ấy tôi tức giận đến nỗi đập vỡ cả
chai rượu. Cậu ấy thông minh như thế, lẽ nào không biết nếu bị kí sinh thật,
tôi làm gì có khả năng bắn trúng cậu ấy nữa?”
“Lúc ấy khi cậu ta thít được cậu, cậu ta có đủ
thời gian vặn cổ cậu rồi mới quăng cho Liên Vũ, thế nhưng cậu ta không làm vậy.
Hơn nữa, phát đạn mà Ôn Chước bắn trúng cậu ta, là bắn ra từ súng của cậu…”
Trình Bào cười càng buồn bã hơn: “Đạn của tôi vốn
không bắn trúng cậu ấy…”
“Tôi nhìn thấy Ôn Chước đỡ được…”
Vậy nên viên đạn giết chết Cao Hoa vẫn là của
Trình Bào.
“Vệ Lăng, dừng ở đây thôi.” Giọng nói của Ôn
Chước bị đè rất thấp.
Mà ánh mắt nhìn Vệ Lăng của Liên Vũ cách đó không
xa lại là sự kinh ngạc tột cùng.
Sao vậy?
Tất cả những gì mình vừa nhìn thấy đều không nên
nói ra ư?
Lúc này, giám đốc Trần của trung tâm xét nghiệm
liên hợp vội vã chạy tới, vừa lau mồ hôi trên trán vừa thanh minh với Ôn Chước.
“Giáo sư Ôn, anh đừng hiểu nhầm đấy! Vừa rồi
không phải là chúng tôi thao tác không đúng, mà là Cao Hoa đã bị thể kí sinh
chuyển đổi hoàn toàn, lao từ gian bên cạnh ra, chúng tôi không chặn nổi!”
“Tôi biết.”
Liên Vũ đi đến bên cạnh Vệ Lăng, y thấp giọng
hỏi: “Sao anh nhìn rõ được?”
“Nhìn rõ cái gì?”
“Anh bảo giáo sư Ôn đỡ được viên đạn…”
“Ôn Chước đỡ được viên đạn, sau đó bắn nó vào
trong người Cao Hoa như Đạn Chỉ Thần Công vậy… Không phải thế sao?”
Quả nhiên, mình không nên nhìn thấy, hoặc là
không nên nói ra?
“Là chủng lai, thần kinh thị giác của tôi gấp 1,5
lần so với người bình thường. Thế nhưng tôi cũng chỉ miễn cưỡng nhìn thấy thôi,
làm sao anh nhìn rõ thế được?”
Liên Vũ cau mày hỏi.
“Cậu chỉ là… miễn cưỡng nhìn thấy…”
Thế nhưng đối với Vệ Lăng mà nói, đó giống như ống
kính có độ phân giải cao vậy, mỗi tấm đều rõ nét đến độ từng sợi tóc đều vô
cùng tinh tế.
“Vệ Lăng, chúng ta đi được rồi.”
Giọng nói của Ôn Chước vang lên, chiếc xe liền tự
động lái đến trước mặt hắn.
Liên Vũ đuổi theo: “Giáo sư… Vừa nãy…”
“Có những chuyện nhìn thấy rồi mà phải học cách
giả vờ như không thấy. Nghe thấy rồi cũng phải giả vờ như không nghe được.”
Nói xong, Ôn Chước liền rảo bước đi ra ngoài.
Nắm đấm của Liên Vũ siết chặt, lẽ nào… Vệ Lăng
cũng đã bị Angela kí sinh rồi sao?
Nhưng chuyện này không thể xảy ra được.
Ngày đầu tiên Vệ Lăng được đón về từ mặt trăng đã
bị lấy mẫu xét nghiệm rồi.
Trong cơ thể của anh không có bất cứ dấu vết gì
của Angela, anh hoàn toàn là người mà.
Thế nhưng, thứ mà anh nhìn thấy rõ không phải là
thứ mà đáng lẽ người bình thường nhìn thấy được.
Khi họ ra khỏi cổng của trung tâm xét nghiệm liên
hợp, Ôn Chước đỡ Vệ Lăng, chiếc xe lại trở về dạng tự cân bằng.
“Ờm Ôn Tiểu Tửu… tớ có một yêu cầu…”
“Tôi có thể lái chậm hơn.”
“Đúng, tớ có ý vậy đó.”
Thành thật mà nói, lái chậm rồi thì sẽ rất gượng
gạo.
Nghĩ mà xem, hai tên đàn ông đứng trên xe tự cân
bằng, người đằng sau ôm người đằng trước, có giống Titanic phiên bản xe tự cân
bằng không?
Trước đây mình bị tốc độ lái xe của Ôn Chước doạ
đến độ ngoài việc sợ ngã xe ra thì chẳng còn nghĩ gì khác.
Bây giờ trong đầu anh tràn ngập suy nghĩ.
“Ôn Tiểu Tửu, cậu có cảm thấy cậu ôm tớ thế này
rất kì quặc không?”
“Vậy tôi buông cậu ra nhé.”
“Đừng! Tớ chắc chắn sẽ ngã đó!”
Nửa phút đồng hồ trôi qua, Vệ Lăng lại cảm nhận
được mỗi lần Ôn Chước rẽ, mặt hắn lại hơi đụng nhẹ vào má mình, như điện giật
vậy, sau một hồi tê dại chớp nhoáng, anh cảm thấy má mình sắp bùng cháy.
“Nếu là trước kia, ai mà đụng vào mặt cậu, cậu
tất phải bẻ đôi người ta…” Vệ Lăng ậm ờ nói.
“Bây giờ cũng chẳng có ai có thể đụng vào tớ.”
Gì cơ? Ấy vậy mà cậu lại nghe rõ tớ nói gì á?
“…”
Vậy giờ cậu đang ôm ai đấy?
Cậu mới áp sát mặt ai đấy?
Lúc này, bụng Vệ Lăng kêu “ọc ọc”, năm giờ hơn họ
đã ra ngoài, giờ đã gần một giờ trưa, Vệ Lăng đói đến độ bụng lép kẹp rồi.
Họ đã tiến vào khu đô thị, Ôn Chước đỗ trước một
nhà hàng rất phong cách.
Ôn Chước dìu Vệ Lăng xuống, sau đó xe tự cân bằng
tự động biến về hình dạng cái thùng rác kim loại nhỏ, dựa vào dưới cửa sổ nhà
hàng.
Rõ là đáng thương.
Một giờ hơn rồi, giờ này khách trong nhà hàng chỉ
còn lác đác vài người.
Khi hai người mặc Âu phục bước vào, họ nhanh
chóng thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người ở đó.
Vệ Lăng nghi ngờ sâu sắc rằng tư thế mình bị Ôn
Chước dìu chắc chắn rất giống bà bầu.
Họ ngồi xuống, bà chủ hăng hái đích thân đến nhận
gọi món.
“Quý khách có muốn thử combo tình nhân của chúng
tôi không?”
“Hả, chúng tôi không phải một cặp.” Vệ Lăng nhìn
Ôn Chước, hơi kì vọng được nhìn vẻ mặt không vui của hắn.
Nhưng đợi hồi lâu mà Ôn Chước chẳng có phản ứng
gì.
Dáng vẻ đó như thể đây không phải là combo tình
nhân, mà chỉ là set A với set B vậy.
Thất vọng quá, mình còn muốn ra vẻ rộng lượng dỗ
dành Ôn Chước mà.
Biết bao năm đã trôi qua rồi, Ôn Tiểu Tửu đã
trưởng thành rồi, không còn để ý đến các chuyện nhỏ nhặt nữa.
“Không phải là một cặp? Vậy mà các cậu mặc Âu
phục giống nhau, còn thắt cà vạt giống nhau?”
Bà chủ nói như vậy, Vệ Lăng khó khăn lắm mới nâng được cốc trà lên liền làm đổ cốc luôn.
Comments
Post a Comment