Chương 2: Đừng trực đêm một mình
Ngày thứ 128 ở trạm nghiên cứu mặt
trăng
“Cảnh báo! Cảnh báo! Angela có dấu hiệu suy
kiệt!”
Loa của cả trạm vang vọng.
Vệ Lăng mắt nhập nhèm ngồi dậy, đập đầu ngay vào
đỉnh của kén ngủ, lập tức tỉnh táo hẳn.
“Sao lại suy kiệt nữa vậy… Nhóc quỷ sứ này cứ vài
ngày lại ốm để giày vò bố nó à?”
Khi anh lao đến khoang nuôi dưỡng, mọi người đều
đang bận rộn.
Angela lúc trước còn lười nhác lượn lờ ở bên kia
lớp kính lúc này cứ như bị mất nước, nằm bẹp dưới đất, từ từ quắt lại, mất đi
ánh sáng màu xanh huỳnh quang.
“Ôn Tiểu Tửu đâu?” Vệ Lăng ngồi xuống trước máy
tính.
“Ôn Chước á? Cậu ta đi tiếp tế cho trạm tín hiệu
rồi.”
Sau khi câu nói này kết thúc, xung quanh rơi vào
căng thẳng và hoảng loạn.
Rõ ràng là đang lớn rất khoẻ mạnh, Angela đang
dậy thì lại đột nhiên suy kiệt, hơn nữa trong khoang nuôi dưỡng là môi trường
vô trùng, nhiều lần thử nghiệm điều chỉnh môi trường trong khoang đều không có
tác dụng gì, thậm chí càng ngày càng tồi tệ hơn.
Giáo sư Tào – người phụ trách trạm đã vã đầy mồ
hôi lạnh, ngón tay bóp chặt bàn trắng bệch vì dùng sức.
Nếu như Angela chết, nỗ lực bao năm nay, mọi hao
phí khổng lồ về sức người sức của… tất cả đều là lãng phí.
Thậm chí, bọn họ còn bị bỏ rơi trên mặt trăng.
Vệ Lăng chẳng nói câu nào, anh xem lướt qua chỉ
số sức khoẻ và số liệu môi trường hàng ngày của Angela, tập trung nhớ lại số
liệu mà Ôn Chước đã thống kê, ánh mắt chăm chú mà lạnh lùng như một cỗ máy vậy.
“Giáo sư, tạm dừng oxy! Tăng hàm lượng nitơ lên
10%!”
Câu nói của Vệ Lăng vừa dứt, các nhân viên nghiên
cứu khác lập tức phản đối lại.
“Cậu thế là làm liều đấy! Dù cho Angela cần rất
ít oxy, cậu cũng không thể…”
“Tôi không có thời gian giải thích với các người!
Giáo sư, nếu còn không rút oxy nó sẽ chết ngay lập tức!”
Cả trạm nghiên cứu đột nhiên yên tĩnh hẳn, tất cả
mọi người đều nhìn về phía Vệ Lăng.
Sống lưng của anh thẳng tắp, ánh mắt rất kiên
định.
“Vệ Lăng! Cậu…”
Tiếng phản đối còn chưa dứt, giáo sư Tào đã đưa
ra chỉ thị ngay: “Làm theo Vệ Lăng bảo! Rút oxy! Tăng nitơ!”
Dần dần Angela đang suy kiệt lại mập mạp trở lại,
hồi phục ánh sáng màu xanh huỳnh quang từng chút một.
Vệ Lăng lại thử điều chỉnh hàm lượng không khí
trong khoang nuôi dưỡng, trạng thái của Angela càng ngày càng tốt hơn như một
phép màu vậy.
Mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.
Có người tháo kính ra day mắt, có người tu nước
ừng ực, như thể người tai qua nạn khỏi không phải Angela, mà là bọn họ vậy.
Vệ Lăng đút tay vào túi đi đến trước tấm kính
thuỷ tinh, Angela lắc lư lại gần, dính cả người lên mặt kính, tựa như muốn bao
trùm lấy Vệ Lăng, lại như đang làm nũng.
Vệ Lăng phì cười, khẽ khàng gõ lên kính: “Mày là
mì ăn liền đấy à, vừa ngâm cái là nở ngay được?”
Nói xong, anh quay người thảo luận với giáo sư
Tào về việc tại sao Angela lại đột ngột suy kiệt.
“Phải cảm ơn hồ sơ mà Ôn Tiểu Tửu làm. Có lẽ cậu
ta cũng có cảm giác rằng Angela dậy thì cần một lượng nitơ khổng lồ.” Vệ Lăng
cười nói.
“Vệ Lăng, thầy biết em và Ôn Chước là bạn học
nhiều năm, có những chuyện mặc dù cậu ấy không để bụng, nhưng thầy vẫn phải
nhắc nhở em một chút.”
“Sao thế ạ?”
“Bố Ôn Chước là một người nát rượu, uống say rồi
hay đánh người, phá huỷ cả gia đình. Vậy nên chắc hẳn Ôn Chước cũng có tâm lí
mâu thuẫn đối với rượu. Em đừng có… rảnh rỗi lại gọi cậu ấy là “Tiểu Tửu” nữa…”
Vệ Lăng ngây người, cúi thấp đầu sờ mũi: “Ồ… vậy
sao…”
Lão Tào! Sao thầy không nói câu này sớm vài năm!
Làm như em bắt nạt Ôn Chước vậy!
Tối hôm ấy Ôn Chước phải trực đêm.
Hắn kéo ghế ra, phát hiện cốc trên bàn đã được
rót đầy cafe mới xay, dưới cốc cafe là một tờ giấy, là nét chữ giun bò của Vệ
Lăng:
Bản thiếu gia xay cafe cho cậu, nếm thử xem.
Ngoài ra, Angela suýt thì đi đời nhà ma, cậu chú ý số liệu của nó hơn nhé.
Ôn Chước cụp mắt, ngón tay chạm nhẹ vào cốc cafe,
sau đó nhấc cốc uống một ngụm, một giây sau ấn đường của hắn cau lại.
Khó uống đến một trình độ mới.
Ôn Chước đặt cốc xuống, cơn buồn ngủ ùa tới, đầu
hắn chúi về phía trước, suýt thì đập luôn vào cốc cafe đó.
Giây phút ấy, dường như hắn quay về năm nhất đại
học, hắn ngất xỉu và được đưa vào bệnh viện, sau một đống xét nghiệm thì chẩn
đoán ra bệnh máu trắng.
Giáo sư Tào đã trả phí thuốc men cho hắn, thế
nhưng ông bố nát rượu của hắn lại chạy tới bệnh viện làm loạn, bảo rằng hắn mắc
bệnh nan y, đừng có thêm gánh nặng trong nhà.
Mẹ hắn đứng bên cạnh, ngậm nước mắt, thậm chí còn
không dám bước lên ngăn cản.
Chờ bố hắn làm ầm lên đủ rồi bỏ đi, mẹ nói với
hắn rằng, việc cho hắn đi học đại học đã khiến bố hắn bất mãn rồi, ông ta
thượng cẳng chân hạ cẳng tay với bà ở nhà. Điều trị bệnh máu trắng cần tiền phí
khổng lồ, nhà hắn thật sự không trả được.
Ôn Chước nhìn mẹ mình, thậm chí còn chẳng thấy
buồn bã, như thể tình cảm ruột thịt mong manh như thế là một lẽ đương nhiên.
Ông trời sẽ không để hắn dù mắc bệnh nan y cũng
không chết chỉ vì hắn thông minh và có IQ cao.
Hôm đó, hắn đã định rời khỏi bệnh viện, đến một
nơi không ai quen biết mình, lặng lẽ rời khỏi nơi này.
Trong lúc hắn nhắm mắt lên kế hoạch, có người đi
đến cạnh giường hắn, hắn ngửi thấy một mùi hương trong trẻo, đó là bạn cùng
phòng của hắn, Vệ Lăng.
Một cậu trai hơi tuỳ hứng, lười biếng, tính cách
khác hẳn so với hắn.
Vệ Lăng khe khẽ kéo lại chăn cho hắn, thay nước
nóng vào phích của hắn, ngồi bên cạnh chờ đến khi sắp truyền hết dịch thì đi
gọi điều dưỡng thay hắn.
Ôn Chước cảm ơn anh, rất nhiều năm sau hắn vẫn
còn nhớ rõ nhiệt độ nơi đầu ngón tay của Vệ Lăng ngày hôm ấy.
Sau này Ôn Chước được ghép tuỷ, đến cả bác sĩ
cũng cảm thấy hắn quá may mắn.
Trước khi ra viện, Ôn Chước đi ngang qua văn
phòng của bác sĩ điều trị chính, nghe thấy hai bác sĩ đang tán gẫu.
“Cậu trai tên Ôn Chước đó đúng là tốt số, người
ghép tuỷ thành công với cậu ta thế mà lại là bạn học của cậu ta!”
“Cái cậu bạn học đó cũng rõ là đáng yêu, cứ hỏi
tôi mãi có phải lấy tuỷ là phải đục một cái lỗ trên xương cậu ta ra không. Dáng
vẻ đó như sắp oà khóc vậy. Tôi nói đùa bảo đúng vậy, rất đau mà còn bị liệt,
cậu còn hiến tuỷ nữa không? Cậu ta bảo có, nếu bị liệt mà cứu được bạn học của
mình, vậy cũng đáng.”
“Sau đó cậu ta đi ăn mì hầm xương lợn, phải
không?”
“Đúng thế! Về sau phát hiện ra không nghiêm trọng
đáng sợ đến vậy, cậu ta liền vui vẻ đến mức như nở hoa.”
Ôn Chước đứng ở đó, hắn mới hiểu ra người hiến
tuỷ cho mình là Vệ Lăng.
Cái tên đi hiến máu ở trường cũng sợ đau, định
giả vờ đau bụng trốn đi vệ sinh ấy.
Lúc Ôn Chước quay lại trường học, Vệ Lăng đã lên
năm ba rồi, mà mình xin nghỉ ốm, sau khi về còn phải tiếp tục học năm nhất.
Lúc hắn thường quay về từ phòng thí nghiệm, hắn
nhìn thấy Vệ Lăng chơi bóng rổ với các bạn học khác, ống tay áo phông xắn lên
tận vai, lộ ra cả cánh tay. Anh còn nhấc áo lên lau mồ hôi trên mặt, dưới ánh
đèn đường, đường nét vòng eo của anh rất săn chắc, thoạt nhìn rất cường tráng
nhưng lại như chỉ hung dữ bẻ một cái là đứt ngay.
Ôn Chước có thể đứng ở đó nhìn rất rất lâu.
Đúng lúc Vệ Lăng trên sân bóng ngẩng đầu lên nhìn
về phía hắn, Ôn Chước đột ngột hoàn hồn, cơ thể trở nên nặng nề, bả vai run
mạnh một cái, tay hắn chống trên bàn làm việc, trước mặt là cái cốc cafe mà Vệ
Lăng pha.
Hắn suýt nữa ngủ thiếp đi? Sao lại đột nhiên nhớ
đến chuyện của Vệ Lăng?
Không, là do có cái gì đó đã hút mất kí ức của
hắn về Vệ Lăng!
Ôn Chước đứng dậy, nhìn về phía Angela trong
khoang nuôi dưỡng.
Ánh sáng xanh huỳnh quang mạnh mẽ xung quanh nó
còn chưa kịp biến mất.
“Mày vĩnh viễn không biết được Vệ Lăng chân chính
là người như thế nào đâu. Đừng mưu toan lợi dụng sự tò mò của cậu ấy để dụ dỗ
cậu ấy.”
Giọng nói của Ôn Chước lạnh lẽo tột cùng.
Ngày thứ 132 ở trạm nghiên cứu mặt
trăng
“Ôn Tiểu Tửu… à, không phải, Ôn Chước! Đợi tớ
với!”
Vệ Lăng đuổi kịp Ôn Chước vừa bước ra từ phòng
họp.
Ôn Chước quay người lại nói: “Đợi cậu làm cái
gì?”
“Đợi tớ chẳng làm gì cả, nhưng cậu vẫn đợi còn
gì?”
Vệ Lăng giơ tay đặt lên người Ôn Chước, cười đến
là bỉ ổi.
Trong trạm nghiên cứu nhiều người như thế, chỉ có
Vệ Lăng dám khoác vai bá cổ với hắn.
“Tớ cho rằng cậu nói đúng. Angela có khả năng đọc
suy nghĩ của các sinh vật sống khác, bất cứ kiến thức nào đối với nó đều không
thành vấn đề! Hơn nữa rất có khả năng nó là sinh vật sống kí sinh.”
Vệ Lăng lảm nhảm một hồi, càng nói càng lắm, chỉ
còn thiếu một cái màn hình IMAX để xem phim.
“Vệ Lăng.” Ôn Chước đè thấp giọng xuống, ý là
“cậu lạc đề rồi”.
Vệ Lăng lập tức đứng đắn trở lại.
“Vậy nên tớ cũng tán thành kết thúc việc nuôi
dưỡng Angela và Noah… Tính xâm lược của chúng quá mạnh, con người không thể
điều khiển được. Nhưng ý của giáo sư Tào, nếu kế hoạch nuôi dưỡng của chúng ta
thất bại, sẽ phải ở lại mặt trăng suốt đời… đúng là hoang đường!”
“Vệ Lăng, họ đã cử tôi đến kho dữ liệu rồi.”
Trong giọng nói của Ôn Chước vĩnh viễn mang vẻ thờ ơ xa cách, như thể hắn không
thuộc về bất cứ nơi nào cả, bất kể là trái đất hay mặt trăng.
Vệ Lăng ngây người, ngạc nhiên ra mặt.
“Họ bị chập mạch à? Vậy tớ cũng đến kho dữ liệu.”
“Cậu căn bản chẳng chịu nổi kho dữ liệu.” Ôn
Chước giật phắt Vệ Lăng đang định lao vào phòng họp lại.
“Cậu không ở đây, tớ mới không chịu được thật.
Cậu nhìn bề ngoài của bọn họ kìa! Đầy đầy dầu! Kính đen gọng dày như đít chai
vậy!”
“Cậu muốn đến kho dữ liệu cùng tôi, là bởi vì tôi
nhìn đẹp hơn bọn họ?” Giọng nói của Ôn Chước rất thờ ơ, không nghe ra là vui
hay giận.
Nhưng Vệ Lăng đã quen với dáng vẻ chẳng rõ ra làm
sao của đối phương từ lâu rồi, Ôn Chước càng lãnh đạm, anh lại càng cứng hơn.
“Chuyện đó không thể so sánh được – bọn họ ai nấy
đều nhìn như cây nắp ấm tươi tốt quá độ, cậu là sen tuyết trên núi Thiên Sơn,
ngược gió dầm sương! Sao mà so sánh được…”
Vệ Lăng còn chưa nói dứt câu, Ôn Chước đã đột
nhiên giơ tay lên bịt miệng anh lại.
“Ưm ưm ưm…”
Giọng nói của giáo sư Tào vang lên đằng sau lưng
họ.
“Vệ Lăng, em đừng hòng đến kho dữ liệu, thầy sợ
em không vui cái là soạn virus, phá huỷ hoàn toàn kho dữ liệu của thầy. Hơn nữa
Angela đang ở trong giai đoạn trưởng thành, em phải ở lại trạm nghiên cứu theo
dõi.”
Chỉ vì anh đã cứu Angela hai lần, nên giáo sư Tào
càng ngày càng “mê tín” hơn đối với khả năng phán đoán của anh.
Mặt Vệ Lăng lập tức xụ ra, không cần bỏ tay ra,
Ôn Chước cũng có thể nhìn thấy khát vọng sống sót đang giãy giụa trong đáy mắt
anh.
Đợi giáo sư Tào đi rồi, Vệ Lăng mới thì thầm:
“Không có cậu, tớ lảm nhảm một mình cho ai nghe đây?”
Sau đó đỉnh đầu anh bị Ôn Chước xoa, Vệ Lăng hất
tay hắn ra, quả nhiên – cái tên mắc bệnh cuồng sạch có thâm niên này đang đeo
găng tay khử trùng.
Đang định nói “cậu coi ai là chó mèo mà xoa thế
hả”, Vệ Lăng ngẩng đầu liền nhìn thẳng vào mắt của Ôn Chước.
Ánh mắt của hắn chẳng có tí độ ấm nào, Vệ Lăng đã
quen từ lâu rồi. Thế nhưng lúc này, anh lại cảm nhận được áp lực.
“Lúc tôi không có ở đây, cậu đừng trực đêm một
mình, phải cố gắng tránh ở một mình với Angela. Nếu gặp phải tình huống đặc
biệt nào…”
Vệ Lăng lại ngây người, cũng hiểu được ý của Ôn
Chước là Angela có ý đồ với anh.
“Tớ sẽ mặc đồ phi hành gia, đi bộ trên mặt trăng,
đến kho dữ liệu tìm cậu.”
“Có việc gì thì liên lạc với tôi.”
“Được, tớ sẽ nấu cháo điện thoại với cậu hàng
ngày~” Vệ Lăng cười xấu xa.
Ôn Chước quay người bỏ đi.
Vệ Lăng cau mày sờ cằm: “Lúc này không phải nên
nói… “cậu nói bậy tôi bóp chết giờ” sao?”
Vậy đây là Ôn Chước ngầm cho phép mình gọi điện thoại quấy rầy cậu ta?
Comments
Post a Comment